Làm cả đêm, sáng hôm sau Đường Án Trác chẳng còn chút sức lực nào để ra ngoài chơi nữa, mệt đến mức nằm bẹp dí trên giường, ngay cả đánh răng rửa mặt cũng phải để Ngụy Tắc Văn lo hết.
Ngụy Tắc Văn gọi mấy món tráng miệng đã ăn ở tiệc tối qua cho cậu, cả ngày hôm đó cậu cứ lặp đi lặp lại giữa hai trạng thái: ăn xong lại ngủ, ngủ dậy lại ăn. Đến khi về nhà, vừa bước lên cân, cậu phát hiện mình tăng hẳn hai ký.
Đường Án Trác véo véo bụng nhỏ của mình, nhìn chằm chằm con số trên cân: “Ngụy Tắc Văn! Em tăng hai ký rồi!”
Giọng Ngụy Tắc Văn vang ra từ trong nhà tắm:
“Cục cưng giỏi thật đấy! Tăng hẳn hai ký luôn cơ mà!”
“…” Đường Án Trác quay đầu lại nhìn, bặm môi, nhất thời không biết nói gì. Ngụy Tắc Văn vừa cười vừa đi tới xoa đầu cậu.
“Mập một chút cũng tốt, em gầy quá.”
“Nhưng mà em có bụng rồi…”
Đường Án Trác nhìn cơ bụng săn chắc của Ngụy Tắc Văn rồi nhìn cái bụng mềm mềm của mình, trong lòng ghen tị không thôi.
“Có bụng thì sao, đáng yêu mà.”
“Nhưng em thấy cơ bụng của anh vẫn đẹp hơn.”
“Vậy để anh dạy em tập.”
Ngụy Tắc Văn bế Đường Án Trác lên giường, cậu cứ tưởng hắn lại muốn làm gì, vội vàng ôm chặt cạp quần, trợn tròn mắt nhìn anh: “Không được làm nữa đâu đấy! Lát nữa em còn phải về trường nữa!”
“Không làm, không làm, nghĩ đi đâu thế.”
Ngụy Tắc Văn nâng chân cậu lên mang tất vào, mang xong còn vỗ nhẹ vào gan bàn chân một cái.
“Đi thay đồ đi, anh đưa em về trường.”
Quần áo hắn đã chuẩn bị sẵn cho Đường Án Trác từ hôm qua, vừa giặt xong, còn thơm mùi nước xả và ấm mùi nắng.
Hai người xuống nhà chào tạm biệt chú Ưng, rồi ra gara lấy xe.
“Đến kỳ nghỉ đưa em đi thi bằng lái nhé cưng.”
“Anh không muốn đưa em đi nữa à?”
“Sao có chuyện đó được, có bằng lái thì lúc ở trường sẽ tiện cho em hơn.”
“Vậy được, nghỉ thì em học.”
Đường Án Trác ngồi vào ghế phụ, trên đường về thì nhận được tin nhắn của giảng viên, hỏi cậu bao giờ quay lại.
Thầy nói hôm nay có mấy sinh viên trao đổi từ Na Uy sang, muốn cử một vài sinh viên giỏi đến tham gia buổi gặp gỡ giao lưu.
Vừa hay khả năng tiếng Anh của Đường Án Trác sau khi vào đại học đã tiến bộ không ít, nói chuyện cũng lưu loát hơn nhiều nhờ Ngụy Tắc Văn dẫn dắt.
Thành tích lại luôn nằm trong top đầu, còn nhận học bổng loại một, nên chọn cậu là hoàn toàn hợp lý.
Cậu nhanh chóng trả lời lại: “Em sắp về đến rồi thầy ạ, buổi gặp gỡ bắt đầu lúc mấy giờ ạ?”
“Còn hai tiếng nữa.”
“Vâng, em sẽ đến ngay ạ.”
Ngụy Tắc Văn thấy cậu cúi đầu nhắn tin, bèn hỏi: “Sao thế?”
“Không có gì đâu, thầy em bảo dẫn vài sinh viên đi tiếp đoàn trao đổi.”
“Giỏi quá đi mất, cục cưng nhà anh.”
Đối với những lời khen của Ngụy Tắc Văn, Đường Án Trác luôn hưởng ứng không chút ngại ngùng:
“Tất nhiên rồi, thôi, đến rồi. Em đi nha!”
Ngụy Tắc Văn ấn đầu cậu xuống hôn một cái, lại tranh thủ lúc cậu bước xuống xe chụp nhẹ vào mông một phát: “Đi đi, cuối tuần anh đến gặp em.”
“Em biết rồi!”
Đường Án Trác vừa đi, điện thoại của Ngụy Tắc Văn cũng sáng lên, người kia báo đã thu xếp ổn thỏa. Ngụy Tắc Văn chỉ nhắn lại một chữ “được” rồi hẹn hôm khác gặp mặt.
Đường Án Trác chạy về ký túc xá, vừa vào phòng là bắt đầu thu dọn, thay quần áo, đến phòng họp cũng phải mất gần hai tiếng, mà với tư cách là sinh viên chủ nhà, cậu phải đến sớm hơn để chuẩn bị và liên lạc với các bạn khác.
Đến giường còn chưa kịp nằm xuống, cậu đã vội vàng rời phòng.
Sau khi dọn dẹp qua phòng họp, có tiếng gõ cửa vang lên, mấy sinh viên trao đổi bước vào cùng giáo viên hướng dẫn.
Đường Án Trác đứng cùng mấy bạn học khác, khẽ gật đầu chào hỏi phía bên kia.
Sinh viên trao đổi tổng cộng có năm người, bốn nữ và chỉ có một nam. Bạn sinh viên nam này rất cao, trông phải trên mét chín, đứng đối diện với cậu khiến sự chênh lệch còn lớn hơn cả lúc đứng cạnh Ngụy Tắc Văn.
Anh ta có mái tóc vàng, đôi mắt xanh biếc, sống mũi và vùng dưới mắt có vài vết tàn nhang nhạt màu, nhưng không hề ảnh hưởng đến nhan sắc, ngược lại còn tạo thêm chút cảm giác độc đáo, nói chung là một người rất nổi bật về ngoại hình.
Tai sao Đường Án Trác lại quan sát anh ta kỹ như vậy? Bởi vì từ lúc bước vào phòng, ánh mắt của người đó chưa từng rời khỏi cậu.
Trực diện, táo bạo đến mức khiến cậu không thể không để ý.
Nhưng cậu chỉ cần nhìn thêm một chút thôi cũng thấy như có lỗi với Ngụy Tắc Văn, đành phải cúi đầu né tránh.
Hai bên lần lượt bắt tay chào hỏi. Vì là lần đầu gặp mặt nên ai cũng còn đôi phần lạ lẫm, chỉ bắt tay nhẹ cho có. Duy chỉ có chàng trai người Na Uy là nắm rất chặt tay Đường Án Trác.
Yết hầu cậu khẽ chuyển động, vội vàng rút tay lại, cười gượng gạo và không dám ngẩng đầu nhìn đối phương.
Trước khi bắt đầu cuộc họp, mọi người đều kết bạn WeChat. Nghe nói bọn họ mới tạo tài khoản khi sang Trung Quốc.
Kết bạn xong, Đường Án Trác nhận được tin nhắn giới thiệu bản thân từ người kia: Tôi tên là Matthew, lớn hơn cậu một tuổi.
Bản năng mách bảo Đường Án Trác rằng Matthew có ý gì đó với mình, vậy là cậu lập tức đổi ảnh bìa WeChat thành một bức ảnh chụp chung với Ngụy Tắc Văn.
Quả nhiên, cậu thấy Matthew vừa cúi đầu nhìn điện thoại xong thì sắc mặt khẽ thay đổi, sau đó đặt úp máy xuống bàn, ngẩng đầu lên nhìn cậu đầy ẩn ý.
Đường Án Trác nhanh chóng rời mắt, né tránh ánh nhìn ấy.
Dưới sự chủ trì của giáo viên, buổi giao lưu chính thức bắt đầu. Thực chất cũng chỉ là trao đổi kinh nghiệm học tập, giới thiệu sơ lược các dự án nghiên cứu y học mà đôi bên đang thực hiện, thêm vài lời xã giao là ổn. Việc này đối với Đường Án Trác không có gì áp lực, trong chuyện học hành, cậu luôn tự tin, có thể nói trôi chảy không ngừng bởi vì đây vốn là sở trường của cậu.
Mà một khi cậu bắt đầu nói, Matthew bèn chăm chú nhìn cậu suốt buổi, đến mức khiến Đường Án Trác hơi mất tự nhiên.
Dù vậy, cậu cũng phải thừa nhận, Matthew tuy nói ít nhưng lời nào cũng sắc bén súc tích, hơn nữa mỗi khi anh ta lên tiếng, ánh mắt của mọi người đều sẽ tập trung về phía anh, trong khi những sinh viên trao đổi khác lại không có được hiệu ứng đó. Không khó để đoán ra, Matthew là người dẫn đầu nhóm họ, cũng chính là người giỏi nhất.
Và Matthew cũng đánh giá Đường Án Trác bằng ánh mắt như thế — cậu có khung xương nhỏ, dù cao gần 1m80 nhưng vẫn không thấy to lớn, ngoại hình lại thanh tú, thoạt nhìn còn trẻ hơn tuổi thật.
Nghe cậu nói chuyện càng khiến Matthew cảm thấy nể phục. Dùng một ngôn ngữ không phải tiếng mẹ đẻ mà có thể diễn đạt chính xác quan điểm của mình, đủ thấy năng lực vững vàng đến mức nào.
Nhưng lúc này cậu vẫn chỉ là sinh viên đại học, mới hơn hai mươi tuổi, điều đó càng khiến một người sùng bái năng lực như Matthew thêm phần kính trọng.
Anh nghĩ, người yêu của cậu đúng là rất may mắn.
Matthew khẽ bĩu môi, lặng lẽ đi theo phía sau Đường Án Trác ra khỏi phòng họp.
“Án Trác?”
Matthew gọi tên cậu bằng tiếng Trung hơi vụng về, Đường Án Trác quay đầu lại.
“Có chuyện gì sao?”
“Có thể mời cậu uống cà phê không?”
Đường Án Trác buột miệng từ chối: “Xin lỗi nhé, mình bị dị ứng cà phê.”
“Vậy à, thật đáng tiếc.”
Matthew nhún vai, xoay người đi hướng ngược lại, Đường Án Trác thở phào nhẹ nhõm, quay về ký túc xá cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Vừa cởi giày ra, cậu đã cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng.
Cậu ngả người xuống giường gọi video cho Ngụy Tắc Văn, kể lại chuyện hôm nay, nhưng cố tình lược bỏ phần về Matthew, nếu không Ngụy Tắc Văn chắc chắn sẽ ghen đến phát điên.
“Vất vả rồi, cục cưng.”
Trong khung hình, Ngụy Tắc Văn đang nghiêng người, không biết đang làm gì trước máy tính. Đường Án Trác bất mãn lên tiếng: “Anh đang làm gì đấy! Không thèm nhìn em luôn à!”
Ngụy Tắc Văn liếc qua bản kế hoạch cầu hôn trên màn hình, lưu lại rồi gập máy tính lại, lập tức ghé sát màn hình để dỗ cậu: “Có việc chút thôi cục cưng, anh xin lỗi mà.”
Đường Án Trác chun mũi, nghi ngờ hỏi: “Anh đang giấu em chuyện gì phải không?”
Ngụy Tắc Văn hơi lúng túng: “Chuyện này thật sự chưa thể nói cho em biết.”
“Vậy thôi được rồi.” Đường Án Trác không rõ Ngụy Tắc Văn đang âm mưu gì, nhưng nếu đã không muốn nói thì chắc là thời điểm chưa thích hợp, nên cậu cũng không hỏi thêm.
Dù vậy, cậu vẫn tò mò: “Vậy bao giờ anh mới nói được?”
“Chắc sắp rồi.”
“Đó có phải là chuyện khiến em rất vui không?”
Ngụy Tắc Văn nhướng mày cười: “Chắc chắn là có, anh nghĩ là vậy.”
Đường Án Trác nghe thế bèn thấy tràn trề hy vọng: “Nếu anh thấy như thế thì chắc chắn là chuyện khiến em vui rồi! À đúng rồi, gần trường em có nhà hàng mới mở, nghe bảo ngon lắm, cuối tuần này mình đi ăn thử nhé?”
“Không vấn đề. Còn muốn làm gì nữa?”
Đường Án Trác liếc xuống giường, thấy các bạn cùng phòng đang ngồi phía dưới, người thì chơi game, người thì tám chuyện, người học bài, ai nấy đều đeo tai nghe, chắc không nghe thấy cậu nói gì.
c** nh* giọng nói: “Còn muốn ngủ với anh nữa.”
Ngụy Tắc Văn cười đến rung cả vai: “Cái này thì càng dễ chiều.”
Thấy anh cười, Đường Án Trác cũng ngượng ngùng cười theo: “Em xin nghỉ vài ngày rồi, phải tranh thủ học bù, em cúp máy nhé?”
“Ừ, học đi.”
Ngụy Tắc Văn ghé sát mặt vào camera, Đường Án Trác khẽ “chụt” một cái qua màn hình rồi nhanh tay cúp máy, mặt đỏ ửng như sắp bốc cháy.
Đợi đến khi điện thoại tắt, Ngụy Tắc Văn mới hài lòng.
Đường Án Trác trèo xuống giường, vừa bật đèn bàn chuẩn bị học thì nghe tiếng gõ cửa.
Ninh Duệ là người gần cửa nhất, đứng dậy ra mở, thấy bên ngoài có một người nước ngoài thì hơi ngạc nhiên: “Cậu tìm ai?”
“Tôi tìm Án Trác.”
Vừa nghe là tìm Đường Án Trác, Ninh Duệ cũng đoán ra chắc là sinh viên trao đổi ở buổi họp ban nãy.
Cậu quay lại gọi Đường Án Trác ra. Vừa nhìn thấy mặt Matthew, Đường Án Trác đã thấy đau đầu.
Nhưng vì phép lịch sự, cậu không thể từ chối gặp, hơn nữa người ta là khách, cậu cũng không muốn làm quá lên.
“Chào cậu Matthew.”
“Thầy giáo nói cho tôi biết ký túc xá của cậu, muộn thế này đến có làm phiền cậu không?”
Đường Án Trác thầm nghĩ, thật ra thì cũng không gọi là phiền… chỉ là rất không thích hợp. Cậu đã có người yêu, Matthew lại không biết giữ khoảng cách sao? Thế nhưng Matthew không nói thẳng ra, nếu mình chủ động từ chối thì chẳng phải lại là đang tự cho là đúng à?
“Không sao, có chuyện gì không?”
“Tôi muốn mời cậu ra ngoài ngồi một lát, có vài lời muốn nói.”
“Được thôi, nhưng tôi còn có việc, không ở lâu được đâu.”
“Đủ rồi, chỉ vài câu thôi.”
Đường Án Trác và Matthew giữ một khoảng cách nhất định, cùng dừng lại ở trạm nghỉ chân dưới sân.
“Án Trác, tôi rất hứng thú với cậu.”
“Hứng thú?”
“Tôi khá thích cậu.”
Matthew đổi cách nói thẳng thắn hơn. Anh ta quả thực không giấu giếm gì, thậm chí không nhịn nổi đến ngày hôm sau đã nói ra rồi.
Thế nhưng Đường Án Trác lại thở phào nhẹ nhõm, bởi vì chỉ cần Matthew nói ra, cậu mới có thể từ chối dứt khoát, rõ ràng.
“Nhưng chúng ta mới chỉ quen nhau mà thôi.” Ý là, mới gặp một lần, ở cạnh nhau vài tiếng mà đã nói thích, chẳng lẽ không thấy quá tùy tiện, quá nực cười à?
“Thì sao chứ? Thích một người đâu cần thời gian dài, chỉ cần một ánh nhìn thôi.”
“Cậu cũng biết mà, tôi có người yêu rồi, bọn tôi rất yêu nhau.”
Matthew lại chẳng mấy để tâm, cười cợt nói: “Nhưng cậu vẫn có thể cân nhắc mà, chọn người tốt hơn thôi.”
Đường Án Trác lắc đầu, cố gắng giữ nụ cười lịch sự.
“Xin lỗi, tôi không cân nhắc gì hết. Tôi yêu anh ấy.”
Matthew nhún vai: “Thôi được, cứ chờ xem sao.”
Không giống đang nhượng bộ mà giống đang tuyên chiến thì đúng hơn. Nhưng Đường Án Trác không muốn tiếp tục bất kỳ cuộc nói chuyện nào ngoài việc học với anh ta nữa, thế nên cậu nhanh chóng rời đi.
Cậu nghĩ nếu Matthew biết điều thì sẽ không nhắc đến nữa. Nhưng không ngờ, Matthew lại nhanh chóng hành động.
Mấy sinh viên Na Uy này là sinh viên trao đổi nên học cùng lớp với Đường Án Trác. Vậy nên mỗi ngày đến lớp, cậu đều thấy trên bàn mình xuất hiện các loại hoa tươi, rực rỡ đến mức chưa đầy một ngày, cả lớp đều biết Matthew đang theo đuổi Đường Án Trác.
Ai ở Lâm Hoài mà chẳng biết bạn trai của Đường Án Trác — Ngụy Tắc Văn, là người có thân phận thế nào? Ngay cả hiệu trưởng cũng từng đích thân đến gặp cậu. Cho dù có ai thích cậu, cũng tuyệt đối không dám thể hiện ra ngoài.
Matthew thì là người mới đến, có lẽ chưa hiểu được bạn trai của Đường Án Trác đáng gờm thế nào.
So ra, chính cậu mới là người cảm thấy áp lực. Nếu để Ngụy Tắc Văn biết thì…
Cậu trả hết hoa về cho chủ của nó.
“Matthew, tôi vô cùng nghiêm túc lặp lại lần nữa. Tôi có người yêu rồi và chúng tôi rất hạnh phúc. Cậu đừng làm những chuyện như thế nữa, vô ích thôi.”
Ai ngờ Matthew ngả người ra ghế, thản nhiên nói: “Tôi có tặng đâu, cũng không ghi tên tôi mà.”
“…”
Đường Án Trác siết chặt nắm tay. Cậu vốn rất ít khi nổi giận, nhưng lúc này thì thực sự cạn lời. Matthew thật sự thích cậu sao? Cậu lại thấy như đang bị đùa cợt vậy.
Không thể giữ thể diện gì nữa, cậu ném bó hoa lên bàn Matthew, kéo Ninh Duệ rời khỏi lớp.
Cậu là người đã có người yêu, không thể để Matthew tiếp tục như thế được. Đã đến lúc phải từ chối thẳng thắn, phải nói rõ ràng từng câu một.
Kết quả hôm sau đến lớp vẫn thấy một bó hoa khác.
Đường Án Trác tối sầm mặt, suýt nữa thì nổ tung đầu. Cậu cố gắng điều chỉnh nhịp thở, Ninh Duệ hiểu cậu khó xử nên thay cậu mang hoa trả lại.
Đường Án Trác day day huyệt thái dương, cảm thấy đối phương thật phiền phức.
Matthew coi chuyện thích một người như trò đùa, chẳng thấy có chút chân thành nào. Đường Án Trác chỉ thấy bản thân như bị đem ra làm trò tiêu khiển, cảm giác bất lực xen lẫn tức giận.
Nhưng mấy ngày sau đó Matthew lại yên ắng, cuối cùng cậu cũng thở phào nhẹ nhõm. Sắp đến cuối tuần, sắp được gặp Ngụy Tắc Văn, cậu cũng chẳng buồn nghĩ đến Matthew nữa, chỉ mải tưởng tượng lúc gặp mặt sẽ nói gì, làm gì.
Nào ngờ, khi đang đứng trước cổng trường đợi Ngụy Tắc Văn đến đón, Matthew lại chẳng biết từ đâu xuất hiện.
Vừa thấy Matthew, Đường Án Trác chỉ muốn phát điên.
Cậu sải chân bước nhanh, muốn tránh xa Matthew, nhưng anh ta lại vươn tay túm lấy tay cậu từ phía sau.
Đường Án Trác thật sự muốn chửi thề!
“Rốt cuộc cậu muốn làm gì hả Matthew!”
Matthew giơ tay lên, buông cậu ra, thản nhiên nói: “Không làm gì cả. Cậu đang đợi bạn trai à? Vậy tôi chờ cùng.”
Cái gì? Đường Án Trác ngơ ngác, cậu đợi bạn trai thì liên quan gì đến anh ta? Cậu tức đến phát điên:
“Được thôi, cùng chờ thì cùng chờ!”
Cũng tốt, để anh biết bọn tôi tình cảm đến mức nào.
Matthew đứng sau nhìn Đường Án Trác tức giận, khẽ gãi đầu, đột nhiên thấy hơi bối rối.
Ngụy Tắc Văn đến rất nhanh, bước xuống xe rồi đi về phía hai người.
Đường Án Trác vừa thấy anh liền như bắt được phao cứu sinh, lập tức bước nhanh tới ôm chặt cánh tay anh, cố ý cho Matthew thấy, bọn tôi là không thể chia lìa.
Nhưng sao vừa nhìn thấy Ngụy Tắc Văn, Đường Án Trác lại cảm giác khí thế của Matthew tiêu tan ngay tức khắc nhỉ?
Ngụy Tắc Văn liếc nhìn Matthew, Matthew khẽ ho một tiếng, cúi đầu như đứa trẻ làm sai, chẳng còn cái kiểu lếu láo thường ngày trước mặt Đường Án Trác nữa.
Có gì đó không ổn…
Đường Án Trác quay đầu nhìn Ngụy Tắc Văn, thấy anh hất nhẹ cằm ra hiệu, tiếp đó Matthew xoay người lại, rồi ngay trước mắt cậu, Ngụy Tắc Văn đá một phát vào mông anh ta.
“???”
Đường Án Trác hoàn toàn không hiểu gì nữa rồi.
“Hả?”
“Matthew, gọi chị dâu đi.”
“Hả?”
“Chị dâu.” Matthew ngoan ngoãn gọi một tiếng.
“Hả??”
Đường Án Trác hoàn toàn mơ hồ. Hai người này đang nói cái gì vậy? Sao mình nghe không hiểu gì hết? Chị dâu gì chứ? Ai là chị dâu? Ai là anh trai?
“Mày bắt nạt em ấy à?” Ngụy Tắc Văn liếc mắt nhìn Matthew. Matthew vội vàng xua tay: “Không, không có đâu anh, em chỉ trêu chị dâu chút thôi…”
Câu nói này nghe mà thấy chột dạ, nào phải trêu chọc gì, anh ta suýt nữa đã khiến Đường Án Trác tức chết rồi.
“Tao sẽ xử mày sau, giờ đi ăn đã.”
“Dạ dạ!” Matthew nhanh chóng vòng ra sau Ngụy Tắc Văn, ngoan như một chú chó Golden Retriever, mà hắn đúng thật có mái tóc vàng óng.
Matthew nói tiếng Trung trôi chảy như gió, hoàn toàn không giống khi lần đầu cất lời trước mặt Đường Án Trác còn ấp a ấp úng. Điều này khiến Đường Án Trác đến tận khi ngồi vào nhà hàng vẫn chưa hoàn hồn.
Ngụy Tắc Văn giải thích: “Nó là con lai, chỉ là gương mặt không mang chút nét Á Đông nào thôi. Hồi anh du học, chơi thân với anh trai nó. Khi đó hai anh em nhà nó thường đi cùng nhau, nên anh coi nó như em trai mình. Nó nghịch ngợm, em đừng chấp nhặt với nó.”
Nói thì nói vậy, nhưng ánh mắt Ngụy Tắc Văn nhìn Matthew lại đầy cảnh cáo.
“Anh, em thật sự chỉ là trêu chị dâu thôi…” Matthew nói càng lúc càng nhỏ, cuối cùng giơ tay đầu hàng, thành khẩn thú tội: “Em chỉ nói em thích chị dâu, sau đó tặng vài bó hoa… nhưng chị dâu từ chối hết rồi mà! Tình cảm hai người thật sự tốt! Hai người đúng là chân ái!”
Ngụy Tắc Văn đá anh ta dưới bàn một cú, “Loại trò đùa gì cũng dám chơi, về nhà tao bảo anh mày dạy lại mày.”
“Đừng mà, đừng mà.” Matthew xua tay liên tục, “Anh chỉ đá em một cái, chứ anh trai em mà biết thì chắc em bị ăn đòn rồi bị cấm túc luôn quá.”
Ngụy Tắc Văn quay sang giải thích với Đường Án Trác: “Anh nó là lính, sĩ quan.”
“Thảo nào.”
Sau một trận náo loạn, Đường Án Trác cũng không còn tức giận nữa, biết rõ chân tướng rồi thì lại cảm thấy Matthew cũng khá thú vị.
Làm ‘chị dâu’ thì cũng nên rộng lượng một chút, thôi thì tha thứ cho anh ta vậy.
Nhân viên phục vụ đến ghi món, Ngụy Tắc Văn chọn sẵn vài món, sau đó hỏi hai người muốn uống gì.
Đường Án Trác thuận miệng đáp: “Cho em một ly latte.”
“Em lấy Americano, nửa sữa không đường.” Matthew nói xong thì nhìn sang, “Không phải chị dâu nói là dị ứng cà phê sao?”
Đường Án Trác lườm anh ta: “Còn biết nói nữa hả?”
Matthew gãi mũi, lập tức im lặng.
Bữa ăn diễn ra khá vui vẻ, ăn xong Matthew bị “đuổi” về trường, để lại cho họ tận hưởng thế giới hai người.
Ngụy Tắc Văn nắm tay Đường Án Trác, cùng cậu dạo bước trên con đường nhỏ dưới ánh đèn.
“Cậu ấy có khiến em tức chết không?”
Đường Án Trác thành thật gật đầu, “Có hơi tức thật, nhưng thôi cũng qua rồi.”
“Nó từ nhỏ đã thế, rất thích nghịch phá.”
“Không sao. Mà sao hôm nay anh không đưa em tới quán ăn hôm trước em nói?”
“Vì anh muốn để dành hôm khác đi với mình em thôi, nên mai mình sẽ đi.”
“Thế thì càng tốt!”
“Bởi vậy nên giờ mình phải về, còn chuyện quan trọng hơn.”
“Chuyện gì quan trọng vậy ạ?”
Ngụy Tắc Văn cúi đầu, ghé sát tai cậu thì thầm: “Tất nhiên là chuyện thứ hai em nói rồi.”
Vừa dứt lời, tai Đường Án Trác lập tức nóng ran. Cậu đưa tay xoa xoa vành tai, kéo tay áo Ngụy Tắc Văn, giọng nhỏ xíu:
“Vậy mau về đi…”
