Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 67: “Cưng à, em đang cầu hôn anh sao”



Ánh đèn vàng ấm áp phủ khắp căn phòng khiến mọi thứ đều trở nên dịu dàng.

Ngụy Tắc Văn đưa một tay giữ lấy vai Đường Án Trác từ phía sau.

Thân hình của c** nh* hơn hắn cả một vòng, bị giữ chặt thì hoàn toàn không thể nhúc nhích, chỉ có thể ngửa đầu ra sau mà đón nhận.

Trong gương phản chiếu hai thân thể giao hòa cùng gương mặt đầy mê loạn của cậu.

Ngụy Tắc Văn nắm lấy cằm cậu, ép cậu ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương.

“Nhìn đi.”

Đường Án Trác nhắm chặt mắt, khóe mắt rịn ra giọt nước mắt sinh lý.

Ngụy Tắc Văn vỗ lên mông cậu, giọng không cho phép chống đối: “Mở mắt.”

Sau một đêm mây mưa dày đặc, Đường Án Trác kiệt sức, còn Ngụy Tắc Văn thì vẫn tràn đầy tinh lực.

Lần nào cũng vậy, chỉ cần kéo dài thời gian một chút, thêm vài trò mới, là cậu lại như bị rút hết sinh khí.

Cậu cuộn mình trong chăn, khổ sở hỏi: “Sao lần nào anh cũng như chẳng hề gì, còn em thì chẳng còn tí sức nào hết vậy?”

“Thế em có thấy sướng không?”

Ngụy Tắc Văn trả lời chệch hướng.

Đường Án Trác mím môi, nhớ đến bộ dạng run rẩy của mình, hơi xấu hổ đáp: “Thì… cũng có sướng.”

“Thế là được rồi.”

Ờ thì… cũng có lý.

Ngụy Tắc Văn bế cậu dậy, như dỗ một đứa trẻ, tắm rửa rồi mặc quần áo cho cậu.

Gần như lần nào cũng vậy, cứ sau mỗi cuộc “vận động” là đến phiên hắn chăm sóc chu đáo từng li từng tí.

Lúc đầu Đường Án Trác còn ngại ngùng phản kháng, cảm thấy mình lớn thế rồi mà còn để người ta hầu hạ như trẻ con thì thật mất mặt. Thế là Ngụy Tắc Văn thả cậu xuống đất, cậu vừa duỗi chân một cái liền bị kéo đau đến nhe răng trợn mắt, từ đó không dám kháng cự nữa.

Đường Án Trác rửa mặt xong, ngồi trên ghế đợi Ngụy Tắc Văn đánh răng rửa mặt.

Hắn chống một tay lên bồn rửa, Đường Án Trác gối đầu lên cánh tay hắn.

Cậu ngắm nhìn góc nghiêng hoàn hảo của gương mặt hắn, bất chợt buột miệng hỏi: “Ngụy Tắc Văn, anh có muốn cưới em không?”

Ngụy Tắc Văn sững lại, bàn chải trong miệng khựng một nhịp, súc miệng rồi nhổ bọt kem ra, hơi căng thẳng hỏi lại:

“Cưng à, em đang cầu hôn anh sao?”

Không được, chuyện đó hắn đã chuẩn bị suốt bấy lâu rồi, sao có thể để cậu nói trước?

“Không phải, em chỉ hỏi vậy thôi mà.”

Cầu hôn sao có thể làm tùy tiện trong tình huống thế này, chỉ là đột nhiên cậu nghĩ đến, nên bật miệng hỏi thử.

Ngụy Tắc Văn thở phào nhẹ nhõm, Đường Án Trác thúc giục: “Thế rốt cuộc anh có muốn không?”

“Muốn, đương nhiên là muốn.”

Miệng mới vừa đánh răng xong, hương bạc hà mát lạnh thoang thoảng trong hơi thở hắn khi hắn cúi xuống hôn cậu.

Giữa lúc đổi nhịp thở, hắn thì thầm:

“Ngày ngày đêm đêm anh đều mong muốn.”

Ánh mắt của Đường Án Trác long lanh như phủ một lớp sương mỏng, như tấm kính cửa sổ còn đọng hơi sau cơn mưa.

“Thế… chúng ta sẽ kết hôn chứ?”

“Chỉ cần em không chia tay anh, thì chắc chắn chúng ta sẽ cưới.”

Đường Án Trác ôm chặt lấy hắn, khẽ nói:

“Em mới không thèm chia tay anh đâu.”

Ngụy Tắc Văn thầm nghĩ, anh phải nhanh chóng đưa chuyện cầu hôn lên lịch trình rồi.

Hôm đó, Đường Án Trác gần như cả ngày nằm bò trên giường dưỡng sức. Mãi đến tối mới đi lại được bình thường, phía sau cũng đỡ đau hơn. Cậu đứng trước gương chỉnh lại quần áo.

“Hôm nay chúng ta đi bộ được không?”

“Được thôi, sao em lại muốn đi bộ?”

“Em thấy các cặp đôi trong trường ai cũng thích đi dạo cùng nhau, em cảm thấy rất hạnh phúc.”

Cậu và Ngụy Tắc Văn ra ngoài phần lớn đều có người lái xe, hoặc do hắn hay chú Ưng lái. Nhưng ở trong trường, điều cậu thấy nhiều nhất là những cặp đôi trẻ tuổi tay nắm tay, vừa đi vừa cười nói dọc theo bờ hồ hoặc dưới những hàng cây xanh rợp bóng. Họ có thể đi rất lâu, nói rất nhiều, nhưng lại chẳng thấy mỏi chân chút nào.

Vì không phải đến nhà hàng cao cấp, nên cả hai ăn mặc đơn giản, áo hoodie và quần thể thao.

Khi Ngụy Tắc Văn mặc đồ chỉnh tề luôn toát ra khí chất uy nghiêm, khiến ai cũng cảm thấy hắn là người dẫn đầu trong mọi hoàn cảnh. Nhưng khi mặc đồ thường, hắn lại trở nên trẻ trung đến mức không ai nghĩ rằng giữa hắn và Đường Án Trác lại cách nhau mười tuổi.

Hai người tay trong tay, Đường Án Trác nghịch ngợm đong đưa cánh tay qua lại, động tác trẻ con ấy lại chẳng khiến Ngụy Tắc Văn thấy phiền, ngược lại còn chiều theo cậu mà cùng đung đưa.

Nhà hàng ở gần trường, cách khách sạn họ ở không xa, chỉ đi bộ mười mấy phút là đến nơi.

Ngụy Tắc Văn đã đặt phòng riêng từ trước, việc chọn món được giao cho Đường Án Trác.

Cậu vừa đưa thực đơn lại cho phục vụ thì điện thoại sáng lên, là tin nhắn từ chú Vinh.

Từ sau khi theo Ngụy Tắc Văn đến Lâm Hoài, cậu vẫn giữ liên lạc đều đặn nhưng không quá thường xuyên với chú Vinh, ông chủ tiệm tạp hóa ở nơi ngày xưa cậu sống, người từng coi cậu như con ruột mà chăm sóc.

Trong ký ức của Đường Án Trác, điều duy nhất khiến cậu còn lưu luyến nơi đó chính là chú Vinh, người đàn ông tốt bụng và hiền hòa nhất con hẻm ấy.

“Tiểu Trác Tử, chú làm ít sơn tra khô, lâu rồi không làm nhưng vị vẫn giống ngày xưa. Chú nhớ là cháu rất thích ăn, có rảnh thì về lấy nha? Chú đóng gói sẵn rồi.”

Sơn tra khô…

Chú Vinh rất hay làm mấy món trái cây sấy, đóng gói bán trong tiệm. Vì Đường Án Trác từng làm thêm ở đó nên mỗi lần làm, chú đều để riêng vài hộp cho cậu nhâm nhi lúc rảnh. Cậu rất thích ăn, nhưng chưa bao giờ nói ra, chú Vinh lại hiểu và âm thầm chuẩn bị cho cậu mỗi lần giao ca.

Hóa ra đến bây giờ chú vẫn nhớ.

Một dòng tin nhắn khiến lòng Đường Án Trác chợt chua xót, cậu giơ màn hình cho Ngụy Tắc Văn xem. Hắn gật đầu, dịu dàng nói: “Vậy tuần sau anh đưa em về lấy, tuần này chắc bận quá rồi.”

“Vâng ạ.” Cậu đáp lại tin nhắn.

Chú Vinh phản hồi rất chậm, chú dùng điện thoại cũ, không có WeChat, chỉ có thể gửi tin nhắn thường. Tay run, mắt mờ, mỗi tin nhắn đều gõ rất lâu.

Chú là người vừa giàu có vừa tử tế nhất ở khu phố cũ, nhưng so với thế giới ngoài kia đang phát triển vùn vụt, thì đúng là vẫn có chút lạc hậu.

Vì vậy, trước khi rời khỏi đó, Đường Án Trác đã dùng tiền học bổng mua cho chú một chiếc điện thoại mới. Ngày xưa là Ngụy Tắc Văn đưa cậu thoát khỏi cái hẻm ấy, giờ cậu cũng muốn dùng sức lực nhỏ bé của mình làm điều tương tự cho người khác.

Nghe tin hai người về, chú Vinh đã đóng cửa tiệm sớm, bày sẵn chiếc ghế con ra trước cửa, bắt chéo chân ngồi đợi.

Từ xa, Đường Án Trác thấy một bóng dáng gầy gò. Cậu khẽ cau mày, sao chú Vinh trông có vẻ già đi nhiều quá?

Cậu vừa xuống xe, chú Vinh đã hớn hở bước tới, xoa đầu cậu: “Lớn hơn rồi ha Trác Tử, lại còn đẹp trai hơn trước. Chào ngài Ngụy.”

Ánh mắt chú chuyển sang người đàn ông đứng sau cậu. Ngụy Tắc Văn xách theo một chai rượu Mao Đài và mấy hộp bánh ngọt, Đường Án Trác từng nói chú Vinh rất thích ăn đồ ngọt, lúc rảnh rỗi nhất định phải có que kẹo m*t trong miệng.

“Làm phiền cậu quá rồi.”

Chú khách sáo, nhưng cũng không từ chối, nhận lấy rồi mời hai người vào nhà.

Căn nhà nhỏ, tuy nói là điều kiện tốt hơn nhiều người khác nhưng so với ngoài kia thì vẫn rất chật.

Ngụy Tắc Văn phải cúi đầu khi bước vào.

“Tôi làm ít món nhà quê, chắc không ngon bằng đồ trên thành phố, chỉ mong cậu đừng chê.”

“Đâu có, chú nấu rất ngon, sao có thể chê được ạ.”

Đường Án Trác ngó quanh một vòng, rồi khẽ hỏi: “Chú Vinh ơi, thím đâu rồi ạ?”

Chú Vinh thoáng sững lại.

“Bà ấy… bị xơ gan đã mất rồi.”

“Cháu xin lỗi chú…”

Đường Án Trác nắm lấy tay chú, trong lòng dâng lên cảm giác áy náy, chẳng trách lần này trở lại cảm thấy chú Vinh già đi hẳn, có lẽ cũng vì mất đi người bạn đời, những tháng ngày lặng lẽ trở nên vô vị hơn nhiều.

“Sao chú không chuyển về sống với anh Cường ạ?”

Ngụy Tắc Văn từng nghe qua, anh Cường là con trai của chú Vinh, sống ở quê nhà.

Nhắc đến con trai, chú Vinh thở dài: “Trác Tử à, chuyện này chú chưa từng kể… Thực ra từ nhỏ nó đã chẳng hợp với chú.”

“Hồi nó học cấp hai, đang tuổi nổi loạn, nhất quyết đòi nghỉ học đi làm. Chú không đồng ý, ngày nào cũng ép nó đến trường. Chú chỉ nghĩ học hành là con đường nhanh nhất để thay đổi số phận, nhưng nó không hiểu, cãi vã, đánh nhau, bỏ học, trốn vào quán net. Chú đánh mấy lần, nó bèn ghi hận.”

“Sau này nó yêu một cô gái, nếu là người tử tế thì chú chẳng nói làm gì, nhưng cô ta lớn hơn nó nhiều tuổi, lại làm ở KTV… Chú khuyên nó chia tay, nó lại dọa tự tử. Chú cũng chỉ đành mắt nhắm mắt mở cho qua, nghĩ rằng đến lúc trưởng thành nó sẽ hiểu. Ai ngờ sau đó, tiền trong nhà đều bị nó đem cho cô kia. Cô ta thì lại bỏ nó để theo người có tiền. Vì chuyện đó, hai cha con cãi nhau một trận lớn, rồi lạnh nhạt đến giờ. Sau khi chú đến Lâm Hoài, tụi chú đã nhiều năm không liên lạc.”

Có lẽ chính vì con trai mình không nên thân, nên khi nhìn thấy một đứa trẻ như Đường Án Trác — ngoan ngoãn, lễ phép, học giỏi, lại nghèo khó — chú Vinh mới cảm thấy xót xa, yêu thương từ tận đáy lòng.

Và giờ đây, đến lượt Đường Án Trác thấy xót xa cho chú..

Cậu chưa từng biết rằng con trai chú Vinh lại là người như thế, chẳng trách bao năm nay chẳng hề thấy bóng dáng anh ta về thăm cha mẹ.

Một người đàn ông cô đơn, sống một thân một mình. Trước khi có Ngụy Tắc Văn, chú là người duy nhất từng trao cho Đường Án Trác một chút ấm áp. Vậy mà giờ đây, chẳng còn ai ở bên để sưởi ấm lại cho chú nữa.

Đường Án Trác liếc nhìn Ngụy Tắc Văn, người sau khẽ siết lấy tay cậu, như thể đang nói: “Yên tâm, để anh lo.”

Bữa cơm hôm đó, cả Đường Án Trác và Ngụy Tắc Văn đều ăn rất nhiều. Trên bàn có tám món, sáu món là thịt, nhìn qua cũng biết là chú Vinh đã chọn lựa rất kỹ, toàn là những món ngon nhất, nhiều nhất, có thể xem là thịnh soạn nhất trong khả năng của chú.

Thấy hai người ăn ngon miệng, chú Vinh cũng vui vẻ hẳn lên. Ăn xong, chú mang ra cho Đường Án Trác mấy túi lớn sơn tra khô đã được đóng gói cẩn thận.

“Chú làm nhiều quá, một mình cũng không ăn hết. Hai đứa mang về chia cho bạn bè, gia đình nữa nhé.”

Chất đầy nửa bàn, ít nhất cũng phải năm, sáu cân.

Đường Án Trác cảm ơn rối rít, ôm cả đống vào lòng.

Lúc ra về, chú Vinh gọi riêng Đường Án Trác ra một góc. Ngụy Tắc Văn hiểu chú có lời riêng cần nói nên đã chủ động ra xe trước.

Chú Vinh cười hiền hậu, đôi mắt nheo lại: “Tiểu Trác Tử, nói thật với chú đi, cháu với cậu Ngụy kia đang ở bên nhau đúng không?”

Nơi này mù mịt tin tức, chuyện cậu và Ngụy Tắc Văn yêu nhau đã lên hẳn bản tin thành phố, người người đều biết, chỉ có chú Vinh là vẫn chưa hay gì. Trước giờ trò chuyện, Đường Án Trác cũng chưa từng đề cập đến.

“Dạ đúng vậy, chú Vinh.”

“Thật tốt quá, tốt quá rồi! Có cậu ấy bên cạnh, Trác Tử nhà chú sẽ không phải chịu khổ nữa.”

Giọng chú lộ rõ niềm vui, ánh mắt ánh lên những tia sáng chân thành. Đó là niềm vui thực sự từ trái tim.

Đường Án Trác nắm lấy bàn tay gầy guộc, khô ráp của chú: “Chú Vinh, hay là chú theo cháu về thành phố nhé?”

Chú Vinh khựng lại một chút, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu: “Vất vả lắm cháu ơi, chú ở đây cũng quen rồi. Cháu mau về đi thôi, trời tối rồi, bảo cậu Ngụy lái xe cẩn thận.”

“Vâng, cháu biết rồi.”

Trước khi lên xe, Đường Án Trác quay đầu lại, thấy chú Vinh vẫn còn đứng đó, chắp tay sau lưng, mỉm cười vẫy tay với cậu, mãi đến khi xe rời đi mới từ từ quay vào nhà.

Suýt nữa cậu không kìm được nước mắt.

Đã lâu lắm rồi cậu không trở lại chốn xưa, vậy mà vừa quay lại đã thấy lòng buồn man mác.

Ngụy Tắc Văn chăm chú lái xe, trời đã tối, đường lại hẹp, hắn không thể lơ là. Nhưng trong ánh mắt nghiêng nghiêng, hắn vẫn nhìn ra vẻ u sầu trên gương mặt Đường Án Trác.

Hắn đưa tay lên xoa đầu cậu: “Muốn khóc thì cứ khóc đi cục cưng.”

Lời còn chưa dứt, nước mắt của Đường Án Trác đã tuôn trào.

“Phải làm sao đây, Ngụy Tắc Văn… Em khó chịu lắm, em không chịu được khi thấy chú Vinh như vậy…”

Ngụy Tắc Văn lập tức tấp xe vào lề, vươn tay ôm lấy cậu, vỗ vỗ vào lưng: “Không sao đâu cục cưng, để anh thu xếp cho chú một công việc nhẹ nhàng, rồi đưa chú về thành phố sống.”

Hắn hiểu, đối với Đường Án Trác, chú Vinh chính là người thân gần gũi nhất, cậu đã không còn cha mẹ, thì người từng yêu thương cậu thật lòng như vậy, chẳng khác nào gia đình ruột thịt.

Là người yêu của Đường Án Trác, sao hắn có thể trơ mắt nhìn chú sống cô đơn trong con hẻm cũ nát ấy? Huống chi hắn có đủ khả năng, hoàn toàn có thể gánh vác cuộc sống của một người lớn tuổi.

“Anh vất vả quá rồi… Em lúc nào cũng phiền anh hết…”

Cậu vừa khóc vừa nói, nghẹn đến nỗi câu chữ cũng lộn xộn.

Ngụy Tắc Văn dịu dàng dỗ dành: “Em với anh còn nói phiền với chẳng phiền cái gì? Chúng ta còn phải kết hôn nữa đấy. Đúng lúc chú Ưng ở nhà cũng buồn, có thêm chú Vinh bầu bạn chẳng phải tốt sao?”

Đường Án Trác dụi đầu vào vai hắn, hẳn là đang gật đầu.

Sau khi về trường, Ngụy Tắc Văn bắt tay ngay vào chuyện đưa chú Vinh lên thành phố.

Hắn đích thân đến khu phố cũ, chú Vinh thấy hắn thật sự đến đón mình thì luống cuống xua tay từ chối: “Cậu Ngụy, thật sự không cần đâu. Tôi già rồi, sống ở đâu cũng vậy cả…”

“Chú mà không về, về nhà cháu không biết nói sao với Án Trác nữa. Em ấy dặn cháu phải đưa bằng được chú về.”

“Nhưng phiền cậu nhiều quá rồi…”

“Nếu sợ phiền thì thế này đi chú nhé, rảnh thì chú giúp tụi cháu nấu cơm, tưới cây, làm gì tùy ý. Chú Ưng nhà cháu cũng như vậy thôi, chú gặp rồi đấy, là tài xế trước đây từng đưa cháu tới.”

Ngụy Tắc Văn thừa biết tâm lý của người lớn tuổi, họ không sợ cực khổ, chỉ sợ mình bị người ta thương hại. Vậy nên cứ để chú làm gì đó, lòng cũng sẽ thấy thoải mái hơn.

“Vậy… được rồi. Cảm ơn cậu nhiều nhé.”

“Chú khách sáo quá rồi. Chú là người thân duy nhất của Án Trác, vậy thì cũng là người thân của cháu. Cháu có trách nhiệm phải chăm sóc chú.”

Chú Vinh chẳng có gì nhiều, đồ đạc gói ghém gọn trong một túi vải.

Lần đầu ngồi lên xe sang, chú không dám tựa lưng vào ghế. Ngụy Tắc Văn nhẹ nhàng kê thêm một chiếc gối sau lưng cho chú: “Chú cứ coi đây là xe nhà mình, từ nay chúng ta là một nhà cả rồi, không cần phải câu nệ gì hết.”

Về đến nơi, hắn lập tức gọi video cho Đường Án Trác để báo cáo tình hình. Cậu vừa nói mấy câu với chú Vinh xong thì chú đã bị chú Ưng lôi đi chơi cờ và pha trà.

Chỉ còn lại Đường Án Trác và Ngụy Tắc Văn.

Giọng c** nh* nhẹ: “Em yêu anh chết mất thôi Ngụy Tắc Văn, sao anh lại tốt đến thế chứ.”

Ngụy Tắc Văn cười cười:  “Vậy anh tốt thế, cục cưng định thưởng gì cho anh đây?”

“Anh muốn thưởng gì ạ?”

Anh làm bộ trầm ngâm: “Về sau, đồng ý với anh một chuyện là được.”

“Chuyện gì cơ?”

“Bây giờ chưa thể nói được đâu.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...