Làm Yêu - Mạc Hoan Tiểu Thư

Chương 1



Ngàn năm trước, ta suýt chút nữa đã mất mạng trong tay Hứa Nguyên Chẩn.

Năm ấy mưa bụi hoa mơ, ta nghe kể có con bạch xà đem lòng yêu một người đàn ông nhân gian, trong lòng cũng dâng lên chút gợn sóng lăn tăn.

Ta vẫn chưa nếm thịt người bao giờ, chủ yếu là vì không thể nuốt chửng cả một thân hình to lớn như vậy.

Hiểu biết duy nhất của ta về con người chính là họ thông minh đến mức nguy hiểm, nhất định phải tránh xa.

Bên cạnh ta cũng có một con bạch xà. Sau khi nghe chuyện nhân xà yêu nhau thì một mực đòi đi tìm một người để yêu thử, hắn hóa thành hình dáng đàn ông rồi hỏi ta: "Ta có tuấn tú không?"

Ta thè lưỡi rắn ra vẻ khinh khỉnh: "Tuấn tú thì có ích gì? Có đem ra ăn thay cơm được không?"

Bạch xà rời đi.

Trên cây cổ thụ chỉ còn lại mình ta.

Chẳng biết qua bao lâu, hắn trở về, khắp người đầy thương tích, chỉ còn thoi thóp hơi tàn.

Ta không cách nào cứu được hắn, chỉ biết hỏi hắn đã xảy ra chuyện gì.

Hắn nói: "Nàng ta biết ta là rắn nên đã cấu kết với hòa thượng hạ độc ta, muốn lấy mạng ta."

Ta ngẩn người một chút: "Để ta đi giết nàng ta báo thù cho ngươi."

Hắn im lặng một hồi, chẳng rõ đang nghĩ gì, hồi lâu mới khẽ đáp: "Nàng ấy nhát gan, sợ hãi cũng là lẽ thường tình, ngươi đừng tìm nàng ấy, sau này nàng ấy sống cũng chẳng dễ dàng gì."

Ta không hiểu vì sao hắn lại ngăn ta giết nàng ta, nhưng hắn đã nói vậy thì ta cũng bớt được chút phiền phức.

Trước khi chết, bạch xà hiện lại nguyên hình, nói với ta: "Giờ ta có tên rồi, là nàng ấy đặt cho, gọi là Bạch Thiên Quân."

"Có hay không?" Đó là câu cuối cùng hắn hỏi ta.

Con bạch xà bầu bạn với ta ngàn năm đã chết như thế.

Ta nhìn hắn, trong lòng chẳng rõ là cảm giác gì.

Thật chẳng hiểu nổi.

Bọn họ đều có bệnh cả rồi.

Ta hóa thành hình người, không định ăn thịt người, chỉ muốn xem thử vì sao bọn họ lại cam tâm tình nguyện hy sinh tất cả vì một kẻ khác.

Ta tìm đến kinh thành.

Mưa xuân giăng mắc mịt mù, trời tỏa sương khói, ta che ô bước đi vô định trên đường.

"Chẳng hay nương tử muốn đi đâu? Tiểu tăng có thể đồng hành không?" Phía sau chợt vang lên giọng đàn ông. Ta ngoảnh lại nhìn, một chàng trai đầu trọc vận bạch bào bước ra từ trong màn sương.

Trong khoảnh khắc, ta mới hiểu thế nào gọi là tuấn tú.

Thật là một chàng trai tuấn tú, dù không có tóc thì vẫn tuấn tú đến nhường ấy.

Ta nảy sinh hảo cảm, không nghĩ ngợi nhiều: "Được thôi."

"Chẳng hay nhà nương tử ở phương nào?"

"Ngươi muốn đến nhà ta sao? Vậy thì hơi xa đó."

"Nương tử đơn thân độc mã trên đường, không sợ gặp phải yêu quái sao?"

Kẻ này hỏi nhiều quá, ta bắt đầu mất kiên nhẫn: "Ngươi cũng đi một mình đấy thôi, ngươi không sợ sao?"

Chàng trai kia mỉm cười: "Tiểu tăng thất lễ, mong nương tử lượng thứ."

"Tiểu tăng còn một câu hỏi cuối cùng."

"Vì sao yêu quái cứ thích giả làm người?"

Ta ngẫm nghĩ rồi đáp: "Có lẽ là vì điều nó hướng tới đi. Yêu khi có linh trí thì không còn chỉ nghĩ đến chuyện ăn ngủ nữa mà bắt đầu suy tính nhiều hơn, hướng tới một lối sống khác, hướng tới thế giới loài người, hướng tới thất tình lục dục mà mình không có."

Vị tăng nhân nhìn ta, khẽ nói: "Vậy nên mới càng phải tu hành, làm người chẳng có gì tốt, chi bằng chặt đứt tơ vương trần thế, tu luyện thành tiên."

"Vậy thì ngươi cứ đi mà tu đi, có ai cản ngươi đâu, rỗi hơi lo chuyện bao đồng, có khi lại vướng phải nghiệp chướng đấy." Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hắn, ta không nhịn được mà thốt ra.

Hắn ngẩn ra rồi khẽ nhếch môi cười: "Tiểu tăng là Nguyên Chẩn, chẳng hay danh tính nương tử là chi?"

Ta suy nghĩ.

Ta tên là gì nhỉ?

Bạch xà lấy họ Bạch, ta là hắc xà chẳng lẽ lại lấy tên là Hắc sao?

Ta nghĩ mãi không ra, đành vội vàng chạy đi: "Lần tới ta sẽ cho ngươi biết."

Nơi này cách nhà ta rất xa, ta tùy tiện tìm một bụi rậm chui vào.

Ta hiện lại nguyên hình, nằm bò trên cây nghĩ tên.

Nghĩ mãi, nghĩ mãi, bỗng một con hồ ly đứng dưới gốc cây.

"Này, ngươi có thấy một người đi ngang qua đây không?" Hắn thật vô lễ, ta thè lưỡi ra, u uất nhìn hắn chằm chằm.

"Một người phụ nữ, rất xinh đẹp, rất trẻ trung." Hắn bổ sung thêm.

Ta không thèm đếm xỉa.

"Nếu ngươi thấy nàng thì phía Tây có một động hồ ly, phiền ngươi qua đó báo cho ta một tiếng. Nàng là phu nhân chưa gả của ta, bọn ta đã hẹn canh một sẽ cùng rời khỏi đây."

Hắn rất vội vã, nói xong thì chạy mất.

Cái thứ hồ ly tinh nhỏ nhoi, đạo hạnh nông cạn mà lại chẳng biết phép tắc.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng khi thấy một cô gái vận y phục màu xanh thúy lảo đảo chạy tới, ta vẫn nheo mắt quan sát kỹ lưỡng.

Trẻ trung, xinh đẹp.

Dạo này ta đang học làm người nên không kìm được mà nhìn nàng thêm một lúc.

Đôi mắt của nàng biết rơi lệ.

Mắt của ta thì không.

"A Duyên!" Nàng thật ngốc, trong rừng sâu không được phát ra tiếng động lớn, sẽ dẫn dụ hổ báo tìm đến, vậy mà nàng chẳng hề hay biết, cứ luôn miệng gọi.

Nàng lại khóc.

Nước mắt lấp lánh như sương.

Sáng tựa như những giọt nước đọng trên thân mình ta.

Ta đi tìm con hồ ly kia, bằng không cô gái này cứ gào thét mãi, ồn ào chết đi được.

Vừa đến động hồ ly phía Tây, ta lại bắt gặp vị tăng nhân ban ngày. Tay hắn xách con cáo đỏ máu me đầm đìa, làm ta cảm thấy hơi đói bụng.

"Cô nương, đã nghĩ xong tên chưa?" Y bào của Nguyên Chẩn nhuốm máu, khuôn mặt tuấn mỹ khẽ nở một nụ cười đầy mê hoặc.

Ta lắc đầu: "Đằng kia có một cô gái đang tìm hắn, sao ngươi lại giết hắn?"

"Hắn là yêu lại đi hại người, tiểu tăng trừ khử hắn là lẽ đương nhiên." Hắn luôn miệng xưng mình là tăng nhưng trong mắt lại thoáng hiện tia ma khí âm u, vậy mà lời lẽ thốt ra lại êm tai đến thế.

Con người thật lợi hại, lòng có thể nghĩ một đằng, miệng nói một nẻo mà hành động lại là một nẻo khác.

Ta nghiêng đầu nhìn hắn: "Ngươi định xử lý nó thế nào?"

"Đã chết rồi, mang về siêu độ."

Ta tiến lại gần hắn, ta thích cảm giác âm u trên người hắn. Ta khẽ nắm lấy cánh tay hắn, định quấn lấy hắn nhưng chợt nhận ra mình không còn đuôi, đành dùng tay và thân mình áp sát vào: "Cho ta ăn đi, có được không? Ta đói lắm rồi."

"Nương tử không sợ ta giết nương tử sao?" Nguyên Chẩn không đẩy ta ra, mặc cho ta dùng chân móc lấy hắn, dùng tay chạm vào hắn, dùng thân thể cọ lên người hắn.

Con người mọc ra đủ thứ bộ phận nhưng chẳng có cái nào dùng tốt bằng một chiếc đuôi cả.

Nếu ta hiện lại nguyên hình, dùng đuôi nhẹ nhàng quấn lấy thân thể hắn, hắn sẽ không thể động đậy, chỉ còn cách ngoan ngoãn đưa thức ăn cho ta.

"Ta không sợ." Hắn là người đầu tiên ta quen biết, cũng là người đầu tiên cho ta biết tên: "Ngươi đặt cho ta một cái tên đi? Nguyên Chẩn, được không?"

Hắn bật cười.

"Yêu vẫn hoàn yêu." Hắn đột ngột đẩy ta ra, nụ cười lạnh lùng không giảm, ánh mắt nhìn ta tràn đầy vẻ khinh khi: "Nghĩ ngươi mới vào hồng trần chưa lâu, hôm nay ta tha cho ngươi một mạng, mau quay về núi mà tu hành. Nếu để ta gặp lại, tuyệt đối sẽ không nương tay."

Ta không hiểu vì sao hắn lại nói như vậy.

Nhưng ta nhận ra khi hắn đối xử với ta như thế, ta có chút khó chịu.

Điều này khiến ta khá kinh ngạc.

"Đến gần ngươi làm ta thấy hơi khó chịu, lần đầu tiên có cảm giác này, thật lạ lùng. Có lẽ ta sẽ yêu ngươi mất thôi, Nguyên Chẩn. Ngươi chỉ là một người phàm, có chút đạo hạnh nhưng không nhiều, vừa rồi ta vốn có thể giết ngươi nhưng ta đã không làm."

Ta bước tới chỗ hắn, đưa tay chạm lên lồng ngực hắn, tay kia kéo tay hắn đặt lên ngực mình.

Hắn muốn rút tay ra nhưng không được, bị ta ép phải đặt trước ngực mình.

"Trong lồng ngực ngươi có nhịp tim, còn ta thì không." Ta cảm nhận nhịp đập của hắn, nhìn hắn: "Ta có thể hóa thành hình người, đó là ơn huệ của thiên đạo, nhưng ta vẫn không phải là người. Muốn làm người cần phải có 'tình', có tình mới có thể có một trái tim. Con hồ ly kia có tình nên hắn đã có trái tim, người tình của hắn đang gọi hắn, vậy thì hắn chính là người."

Ta khẽ khàng thủ thỉ: "Nguyên Chẩn, ngươi vừa mới giết người đấy."

"Quay đầu lại đi." Phớt lờ ánh mắt u tối của hắn, ta thở dài: "Chờ khi nào nghĩ ra tên, ta sẽ lại đến tìm ngươi."

Tu hành nhiều năm, có lẽ ta không hiểu kinh pháp nhưng ta hiểu thiên đạo.

Vạn vật đều có linh tính, tam giới vốn phải ở trong trạng thái cân bằng.

Đạo quá thịnh, thế gian sẽ sinh yêu.

Yêu quá nhiều, tăng nhân sẽ có pháp.

Pháp quá mạnh, đạo sẽ diệt tăng.

Đạo pháp tự nhiên.

Nguyên Chẩn sớm muộn gì cũng bị phản phệ.

Cô gái kia được ta đưa ra ngoài, lại tìm người nhà đến đón nàng.

Nàng khóc lóc gào thét không chịu đi: "A Duyên, chàng ở đâu? Chàng đã hứa sẽ cùng ta cao chạy xa bay mà! Chàng không phải yêu! Chàng không phải yêu đúng không!?"

Ta thấy phiền phức khôn cùng, cũng sợ nàng khóc đến mù mắt, bèn dùng pháp thuật khiến nàng ngủ thiếp đi.

Nàng đã cho ta thấy con người rơi lệ như thế nào, ta không thể để nàng bị mù được.

Ta nằm ngủ trên cây.

"Ngươi không sợ sao?" Một con rết nhỏ hỏi ta.

Ta không đáp.

"Tên yêu tăng đó thường xuyên giết yêu, mổ lấy nội đan để trợ giúp bản thân tu luyện." Nó nói khẽ.

Ta cúi đầu nhìn xuống: "Không đến mức đó chứ?"

"Bọn họ đều nói thế, nếu không hắn giết yêu làm gì?" Rết không nên mọc nhiều chân như vậy, đáng lẽ nên mọc thêm mấy cái lưỡi để tiện cho việc nói xấu người khác.

Ta lại phớt lờ nó.

Đêm tối tĩnh mịch, có kẻ đi ngang qua đây, quấy rầy giấc ngủ của ta.

Ta mở mắt nhìn xuống, một chàng trai đeo hòm sách đang thong thả bước qua.

Phía sau hắn còn có một nữ quỷ đi theo.

Ta u uất cảnh cáo nữ quỷ kia: "Tránh xa một chút, đây là địa bàn của ta."

Nữ quỷ kia còn định nhập vào thân xác hắn, ta vừa thè lưỡi ra, mụ ta vội vã chạy mất.

Chàng trai kia trông không đẹp bằng Nguyên Chẩn nhưng cũng dễ nhìn. Tựa như tâm linh tương thông, hắn ngồi xuống dưới gốc cây nơi ta đang quấn mình.

Người phàm vốn chẳng thể nhìn thấy ta. Trong lòng tò mò, ta biến thành một con hắc xà nhỏ từ từ bò về phía hắn.

Chàng trai kia trông rất hiền lành, thấy ta thì giật nảy mình, sau đó tự vỗ ngực mình bảo: "Chỉ là sợ bóng sợ gió thôi, cứ tưởng gặp phải ma chứ."

Chẳng phải vừa mới gặp ma đó sao?

Ta lặng lẽ nhìn hắn trân trân.

Hắn nhìn ta: "Đói rồi à?"

"Rắn có ăn lương khô không nhỉ?" Hắn cúi đầu lẩm bẩm một mình.

Không ăn.

Nhưng hắn không nghe thấy, ngốc nghếch bẻ một miếng bánh cứng ngắc đưa cho ta.

Hắn đặt xuống đất, khích lệ ta: "Ăn đi, không sao đâu, ngon lắm đó."

Ngốc chết đi được.

Rắn đời nào ăn thứ này.

Ta cuộn mình lại, tựa sát vào bên cạnh hắn.

Hắn gan dạ lắm, thế mà lại dùng tay chọc chọc vào đầu ta: "Tiểu xà thật đáng yêu, ngươi và ta gặp nhau chính là duyên phận, hay là để ta đặt cho ngươi một cái tên nhé?"

Ta định cắn hắn một cái, nhưng nghe hắn bảo đặt tên, thế là ta nghiêng đầu, âm u nhìn hắn.

"Ta họ Tô, hay là ngươi cũng mang họ Tô giống ta nhé?" Hắn ướm hỏi, suy nghĩ một chút lại nói: "Hắc lệ dược trọng uyên, thương dương vũ dã đình. Hay gọi ngươi là Tô Diên nhé?"

"Không ổn, không ổn, làm gì có chuyện rắn lại lấy tên loài chim?" Hắn vắt óc suy nghĩ, cuối cùng mừng rỡ chạm nhẹ vào đầu ta: "Hay gọi là Vân Trọng Vũ đi. Hắc lệ ẩn dưới thần tuyền, có thể tạo mưa gió, lại có thể nhảy vọt nơi vực sâu, nghe thật hay quá đỗi."

Vân Trọng Vũ.

Ta chẳng được học hành, không biết nhiều điển tích như hắn, nhưng ta thấy cái tên này rất êm tai.

"Tiểu xà, ngươi nói xem ta có thể thi đỗ công danh không?" Tên thư sinh thối cứ luôn tay xoa đầu ta, ta né hắn ra, cảm thấy vô cùng khó chịu.

Giữa trán hắn có điểm hồng, chứng tỏ hắn sẽ trúng tuyển, hơn nữa còn là Trạng nguyên lang, nhưng trong mệnh hắn có một đại kiếp, không sống qua nổi năm sau.

Chuyện của con người, ta không can thiệp.

Ta không đếm xỉa đến hắn.

Thư sinh rời đi khi trời vừa hửng sáng, để lại cho ta một miếng bánh cứng như đá.

Có ngốc không chứ?

Rắn không có ăn bánh.

Có điều giờ ta cũng phải vào kinh thành, ta muốn đi khoe với tên hòa thượng tuấn tú kia rằng ta đã có tên rồi.

Vân Trọng Vũ, thật là êm tai quá đi mất.

Khi ta tìm thấy tên yêu tăng thì hắn đang tụng kinh ở chùa Đại Phật.

Có người gọi hắn là Trụ trì.

Ta uốn éo vòng eo thon thả bước vào. Ta vốn sợ nóng, người khác còn khoác áo choàng, vậy mà ta đã vận váy voan áo mỏng, nghênh ngang đi xuyên qua đám đông.

Không ít người ngoái nhìn ta.

Ta chẳng hiểu sao bọn họ lại nhìn mình.

Nhưng Nguyên Chẩn dường như biết rõ. Mặt hắn đỏ bừng lên, một phen kéo tuột ta ra khoảng sân trống sau điện Phật, hắn thấp giọng quở trách: "Ngươi mặc cái thứ gì thế này?!"

Ta không hiểu: "Y phục mà, người phàm các người đều mặc thế này."

"Đây là..." Hắn ngoảnh mặt đi, không nỡ nhìn thẳng: "Đây là trung y mặc ở bên trong!"

Cái gì mà Đông Tây Nam Bắc Trung?

Toàn nói lời quái gở.

Ta thấy thắc mắc trước lời hắn nói: "Trung y cái gì? Áo ta mặc mang từ phương Bắc tới, đáng lẽ phải gọi là Bắc y mới đúng."

Người hắn tỏa ra hơi mát, ta không kìm được tiến lại gần một chút, ngã mềm nhũn vào lòng hắn: "Nguyên Chẩn, ta có tên rồi, Vân Trọng Vũ, nghe có hay không?"

Nguyên Chẩn giận dữ, mạnh tay đẩy ta ra xa: "Mau đi đi, Phật tự tôn nghiêm, không phải nơi ngươi có thể đến."

"Ta không đi, Phật còn không đuổi ta, sao ngươi lại đuổi? " Ta không thích hắn đẩy mình, bèn u ám nhìn hắn chằm chằm: "Đây là chùa Phật, nơi Phật ở, ngươi chỉ là tăng nhân quét dọn sân vườn cho Ngài, lấy quyền gì mà đuổi ta?"

Ta lại tiến sát hắn, nếu hắn còn đẩy ta nữa, ta nhất định sẽ cắn hắn một cái.

Nguyên Chẩn ngoảnh đầu đi, ta lấy làm lạ vô cùng: "Nguyên Chẩn, sao ngươi không nhìn ta?"

"Trông ta không đẹp sao?" Ta vẫn chưa thấy rõ diện mạo của mình sau khi hóa hình, bèn chậm rãi sờ lên mặt: "Hay là vì ngươi ghét ta?"

Hắn không thèm để ý, quay người bỏ đi: "Về núi đi, ngươi vẫn chưa hại người, ta sẽ không ra tay với ngươi."

Ta không muốn.

Ta biến thành một con rắn nhỏ chỉ bằng ngón tay, quấn chặt lấy cánh tay trong lớp áo rộng của hắn.

"Hồ đồ!" Hắn định hất ta ra.

Ta dùng tâm thức nói với hắn: "Ở nhân gian ta chỉ quen biết mỗi ngươi, nếu ngươi thật sự vì chúng sinh thiên hạ thì nên dẫn dắt ta đi vào chính đạo."

Nguyên Chẩn không nghe, cứ nhất quyết muốn hất văng ta đi.

Ta cũng chẳng sợ: "Ngươi mà hất ta ra, ta sẽ biến thành hình người nằm lỳ ở chùa không đi đấy."

Đúng lúc có người đến, Nguyên Chẩn không dám thất lễ với người nọ, đành phải nén giận để ta quấn trên người.

Người này tỏa ra hơi lạnh, thật dễ chịu làm sao.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, ta nghe thấy có tiếng người thầm thì: "...Thánh thượng thường xuyên gặp ác mộng, long thể ngày càng suy yếu, Trụ trì nhất định phải nghĩ cách giúp cho."

Nguyên Chẩn vâng dạ.

Hắn mặc áo cà sa rất rộng, dù ta có chui vào tận ngực hắn thì người đối diện cũng chẳng thể nhận ra.

Ta nảy sinh ý xấu, dùng lưỡi rắn nhẹ nhàng lướt qua lồng ngực hắn.

Da thịt hắn nóng quá.

Ta chịu không nổi, đành phải chui xuống dưới.

Ta vừa mới bò đến ngang hông hắn, hắn bỗng dưng đứng phắt dậy, nghiến răng nhấn mạnh: "Công công cứ yên tâm, Nguyên Chẩn nhất định sẽ tận tâm tận lực."

Người kia đã đi khuất.

Trong phòng vương vất hương đàn, hắn thẳng tay lôi tuột ta ra, ném xuống đất.

Cũng may ta nhanh trí, trong chớp mắt đã hóa thành hình người, ngã ngồi bên chân hắn.

"Ngươi thật hung dữ."

Ta tựa vào g*** h** ch*n hắn, tội nghiệp ngẩng đầu nhìn lên: "Ngươi làm ta đau rồi."

Sắc mặt Nguyên Chẩn rất tệ, định quay đi, ta vội vàng ôm chặt lấy chân hắn, theo bản năng dùng cả thân mình quấn lấy: "Không được đi, ngươi vẫn chưa nói cho ta biết tên Vân Trọng Vũ có hay không mà?"

Ngực ta dán chặt vào hông hắn, hai chân quấn lấy chân hắn, đôi tay lại càng ôm chặt lấy mông hắn, hiện giờ cả người hắn đều nằm gọn trong vòng tay ta, có thế nào cũng không trốn thoát được.

"Buông tay." Hắn sợ bị phát hiện, vẻ mặt căng thẳng nhìn ra ngoài cửa sổ, lại thấp giọng quát mắng ta.

Đến nhân gian này, chẳng cần ai dạy ta cũng đã học được cách mặc cả, ta ngước mặt cười hì hì đưa ra điều kiện: "Buông tay cũng được, nhưng ngươi phải để ta ở bên cạnh."

"Ngươi là cao tăng, ở bên cạnh ngươi, chắc chắn ta sẽ sớm ngày đắc đạo thành tiên."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...