Làm Yêu - Mạc Hoan Tiểu Thư

Chương 2



Thành tiên hay không cũng chẳng sao, ta chỉ muốn quấn quýt bên cạnh hắn thôi.

Ban đầu Nguyên Chẩn cực kỳ k muốn, nhưng dưới sự uy h**p dụ dỗ của ta, rốt cuộc hắn vẫn đồng ý yêu cầu ấy, chỉ cảnh cáo ta rằng lúc ở trên người hắn không được bò lung tung.

Ngày ta quấn trên cánh tay, đêm ta rúc vào lồng ngực, ngày đêm không rời. Chẳng mấy chốc Nguyên Chẩn cũng quen với sự hiện diện của ta, ngay cả khi ra ngoài trừ yêu cũng mang ta theo bên mình.

Trên người Nguyên Chẩn quấn lấy ta, yêu khí càng thêm nồng nặc, đám tiểu yêu kia lại càng tin chắc hắn là một gã yêu tăng.

Cùng chung sống vài ngày, ta phát hiện hắn cũng không xấu xa như lời con rết tinh kia nói.

Hắn chỉ cho rằng yêu không nên xuất hiện ở thế giới của người, người và yêu khác đường, nếu yêu và người ở cạnh nhau thì chắc chắn sẽ gây hại.

"Ngươi có từng nghĩ người và yêu cũng chẳng có gì khác biệt không?" Một đêm nọ, ta hóa thành hình người, muốn dùng gương mặt nhân loại để cùng hắn thảo luận vấn đề này.

Hắn lập tức đẩy ta từ trên người xuống, bật dậy ngồi thẳng, quay lưng lại với ta, nghiêm giọng quở trách: "Sao lại mặc ít như thế?!"

Ta không hiểu hắn.

Nhưng ngồi thẳng lưng rất mệt, ta lại mềm nhũn ngã vào lưng hắn, tựa vào đó mà nói: "Chẳng lẽ người đều là người tốt sao? Chẳng lẽ yêu không thể có yêu tốt sao?"

"Ngồi dậy ngay!" Thân hình Nguyên Chẩn cứng đờ thấy rõ, giọng nói vừa trầm vừa vội.

Ta không muốn.

Ta dán chặt vào người hắn tựa như không xương, nhẹ nhàng cọ vào lưng hắn: "Ta đến nhân gian chỉ là muốn trải nghiệm thất tình lục dục, muốn tìm một người dạy ta thế nào là tình, thế nào là ái. Có lẽ có rất nhiều yêu cũng chung ý nghĩ như ta, vốn chẳng muốn hại người đâu."

Hắn trầm mặc, không nói một lời.

Sau đó ta mới sực nhận ra: "Ngươi là hòa thượng, đương nhiên sẽ không có thất tình lục dục, không có tình, cũng chẳng có ái."

Vậy chẳng phải ta đã đến công cốc rồi sao?

"Vậy chúng ta giống nhau rồi." Ta ôm lấy hắn. Hiện tại ta rất mê cảm giác được dán sát vào hắn, tốt nhất là ôm thật chặt, áp thật sát, để cảm nhận thân thể nóng bỏng của hắn.

Ta ôm lấy hắn như thể quấn quanh một thân cổ thụ, ngàn năm vạn năm cũng không thể buông lơi. Ta đưa tay ra, v**t v* gương mặt hắn, lại ghé sát bên tai hắn khẽ khàng thủ thỉ: "Hai ta đều đáng thương như nhau. Nguyên Chẩn, ngươi thương xót ta một chút, ôm ta đi."

Nguyên Chẩn không đẩy ta ra nhưng cũng chẳng mảy may để ý đến ta.

Hắn nhắm chặt hai mắt, hai tay chắp lại, hệt như dáng vẻ của một vị cao tăng đang nhập định.

"Ngươi không cô độc sao?" Ta hôn lên mặt hắn, lớp da thịt nóng ấm. Hắn muốn né tránh nhưng ta đã nhìn thấu nhược điểm của hắn. Ta nắm chặt lấy tay hắn, dùng đầu lưỡi l**m nhẹ lên cổ hắn: "Ta cũng cô độc như ngươi vậy, ngươi đã là cao tăng, vì sao không giải ưu cho ta?"

Cuối cùng Nguyên Chẩn cũng không khống chế nổi bản thân, không còn tụng kinh niệm Phật, không còn thanh tịnh không vương bụi trần. Gương mặt hắn ửng hồng, ánh nến trong thiền phòng lay động, những phần da thịt lộ ra đều mang sắc đỏ rực như ánh hoàng hôn.

Hắn đẩy ngã ta, bàn tay lớn ấn chặt lấy vai ta, sắc mặt dữ tợn, trừng mắt nhìn ta, tựa như Diêm La tại thế: "Yêu nghiệt!"

Lúc này cuối cùng Nguyên Chẩn cũng giống một người phàm rồi. Hắn ấn vai ta, ống tay áo rộng lướt qua trước ngực ta, hương đàn hương vương trên ngườihắn thấm từng sợi từng sợi vào cơ thể ta.

Ta biết, hắn đang phẫn nộ. Người phàm nói đây là thẹn quá hóa giận, nhưng mặc kệ là loại tức giận nào, ta đều cảm thấy thật chân thực.

Vì sao ta lại không biết phẫn nộ nhỉ?

Cho dù hắn giận dữ đến thế, ta lại chẳng biết dùng cảm xúc gì để đáp lại.

Ta chỉ có thể nhìn hắn.

Ta nhìn rõ hình bóng mình trong đôi mắt hắn.

Y phục nửa rủ, tóc mây rối bời, rõ ràng như thế, sinh động biết bao.

Ta thích chính mình như thế này, cũng thích cả hắn như thế này.

Ta khẽ cười, đưa tay v**t v* mặt hắn, dịu dàng hỏi: "Nguyên Chẩn, giờ đây ta là yêu sao?"

Nguyên Chẩn im lặng nhìn ta.

Ta nói tiếp: "Ta thích khi được ngươi thân cận thế này, lẽ nào ta vẫn là yêu sao?"

Hắn đột nhiên dùng sức bóp chặt cổ ta, ta dường như nghe thấy tiếng xương cổ kêu răng rắc, suýt nữa thì bị hắn bóp gãy. Hắn thở hổn hển, lớp da thịt tuấn mỹ như sắp rạn nứt, gầm lên hung tợn: "Ngươi là yêu! Yêu tính khó dời!"

Nơi ranh giới sinh tử, ta không hề phản kháng.

Hốc mắt ta không có lệ, cũng không có nỗi sợ hãi mãnh liệt của nhân loại, chỉ có thể đăm đăm nhìn sâu vào mắt hắn.

Nguyên Chẩn chợt buông tay.

Hắn giúp ta mặc lại y phục từng chút một, dìu ta ngồi dậy rồi lập tức nhắm nghiền mắt tụng kinh.

Một giọt lệ lướt qua khóe mắt hắn.

Ta sững sờ.

Nguyên Chẩn nhắm mắt, nói với ta: "Từ nay về sau, đêm đêm ta sẽ tụng kinh cho ngươi, trợ ngươi thành tiên."

Ta không quấy phá nữa, tĩnh lặng nằm trên đùi hắn, nghe hắn dùng giọng nói vạn năm không đổi để an ủi người đời, an ủi những vong linh trên thế gian này.

Giọng điệu của hắn bình thản đến thế, an tường đến thế.

Nhưng ta biết, sâu trong lồng ngực hắn đang run rẩy khôn nguôi.

Sâu trong lồng ngực ta cũng không ngừng rung động.

Từ ngày đó, Nguyên Chẩn không còn xua đuổi ta nữa, luôn mang ta theo bên người. Sáng sớm hắn đưa ta đến Phật điện làm khóa lễ, buổi tối ta nằm trên đùi hắn nghe tụng kinh. Thi thoảng hắn vẫn đưa ta đi bắt yêu, chỉ là thủ đoạn đã ôn hòa hơn trước rất nhiều.

Thậm chí, hắn còn tha cho một con chuột tinh.

Con chuột tinh kia cầu xin Nguyên Chẩn điểm hóa, thậm chí còn muốn Nguyên Chẩn đưa ả về cùng tu hành.

Cô gái mặc áo xám khóc như mưa, mà Nguyên Chẩn lại không lên tiếng, khiến ta vô cùng không vui.

Ta thè lưỡi, chui từ trong lòng Nguyên Chẩn ra, âm u hỏi: "Ngươi thật sự muốn đi theo hắn sao?"

Ta vừa lộ diện, con chuột tinh kia tức khắc sợ đến tè ra quần mà chạy mất dạng.

Ta cứ ngỡ Nguyên Chẩn sẽ tức giận, không ngờ hắn chỉ ấn ta vào lòng lại, khẽ cười: "Sân si khó bỏ."

Ta không vui, rất không vui: "Vì sao ngươi không từ chối ả? Chẳng lẽ ngươi còn muốn mang theo một con chuột tinh trên người nữa sao?"

"Chúng sinh bình đẳng, ta không thể từ chối."

Chúng sinh bình đẳng cái gì chứ? Ta không thích!

Ta dùng răng cắn một phát lên ngực hắn.

Hắn kéo ta ra, thở dài một tiếng thật sâu, dường như bất lực đến cực điểm: "Yêu nghiệt."

Ta thuận thế quấn lên tay hắn, chẳng thèm để tâm: "Về thôi, ta muốn ngủ rồi."

Cổ thụ chọc trời, gió thổi qua, lá cây xào xạc, tựa như cả đất trời đang kêu gọi.

Đây không phải là một ngọn gió tầm thường.

Ta chưa từng hại người, cũng chưa từng thương người, vì sao lại đến uy h**p ta?

Nguyên Chẩn dùng ngón tay m*n tr*n đầu ta, cuối cùng chẳng nói lời nào, lặng lẽ trở về Phật tự.

Nguyên Chẩn rất bận, tụng kinh là việc của hắn, bắt yêu là việc của hắn, giải ưu cho Hoàng thượng cũng là việc của hắn.

Hắn đưa ta vào cung. Hoàng đế nhân gian luôn có chút kỳ quái, ta lén nhìn một cái, chỉ thấy vị này gầy đến mức quá đáng.

Trẻ tuổi gầy gò, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt nâu sẫm kia dường như lúc nào cũng đang tìm kiếm thứ gì đó nhưng hễ mở miệng nói chuyện, ánh mắt vốn dĩ tan rã tức khắc lại ngưng tụ, loại ánh mắt tinh khôn sắc sảo ấy rất hiếm thấy ở người thường.

"Nguyên Chẩn trụ trì, trẫm lại mơ thấy lũ quỷ đó, chúng ám lấy trẫm! Ám lấy trẫm! Ngươi đã có bản lĩnh thông thiên, vì sao không diệt trừ lũ ác quỷ đó cho trẫm?! Trẫm phải làm sao mới tốt đây?"

"Bệ hạ chớ vội... đêm nay bần tăng sẽ ở trong điện trừ quỷ cầu phúc cho bệ hạ..."

Ta trốn trong tay áo Nguyên Chẩn nửa tỉnh nửa mê, lời nghe được cũng chẳng đầu chẳng cuối. Bọn họ nói những chuyện như vậy luôn khiến ta buồn ngủ, thật quá đỗi tẻ nhạt, chẳng có chút thú vị nào.

Tiết xuân se lạnh, Nguyên Chẩn ra vào hoàng cung như đi chợ, nhưng chứng ác mộng của tiểu Hoàng đế chẳng hề thuyên giảm chút nào.

Ta nằm bò trên người Nguyên Chẩn, truyền âm vào tai hắn: "Căn bản chẳng có con ma nào quấy phá hắn cả, là trong lòng hắn có quỷ nên mới huyễn hóa ra ác mộng. Cho dù người có bản lĩnh thông thiên thì cũng chẳng thể trừ được con quỷ trong lòng người đâu."

Nguyên Chẩn không đáp, chỉ một mực tụng niệm kinh văn.

Tiểu Hoàng đế lòng dạ hoang mang, ăn ngủ không yên, không còn tin tưởng Nguyên Chẩn nữa, bèn triệu tập một đám năng nhân dị sĩ khắp nơi về tìm phương thuốc hay. Người từ ngoài cung kéo đến không ít, trong đó có một đạo sĩ dáng người như hạc, lông mày dài râu trắng hếu, thoạt nhìn có vẻ khá có đạo hạnh.

Đạo sĩ kia thốt ra vài lời huyền bí như đố chữ, tiểu Hoàng đế lập tức tâm phục khẩu phục, hạ lệnh cho người đưa Nguyên Chẩn trở về Phật tự.

Sau khi về tới chùa, một đám tiểu hòa thượng vây quanh Nguyên Chẩn bàn tán xôn xao, kẻ tung người hứng, đại ý là nếu mất đi hương hỏa cúng dường từ hoàng thất, những người như bọn họ sau này biết phải làm sao.

Ta không hiểu nổi.

Một lũ hòa thượng vốn dĩ phải thanh tâm quả dục, giờ đây lại đi phiền não vì dăm ba chuyện vụn vặt.

Một đám tục vật, Nguyên Chẩn ở cùng bọn họ thì đến bao giờ mới ngộ được đại đạo?

Đêm ấy.

Ta nâng khuôn mặt Nguyên Chẩn lên, nghiêm túc nói: "Làm hòa thượng thật chẳng thú vị gì, Nguyên Chẩn, ngươi theo ta về đi. Ta đưa ngươi đến nơi ta tu hành, hai ta cùng ẩn cư, ngươi vẫn có thể ngày đêm tụng kinh như thường."

Nguyên Chẩn ngước mắt, ánh nhìn lạnh lẽo: "Đây là đạo của ta, nếu ngươi muốn đi, ta tuyệt đối không giữ."

Ta cuống lên, đột ngột đứng phắt dậy, chân trần giẫm lên bồ đoàn, tung một cước không nhẹ không nặng vào đầu gối hắn: "Ngươi thật là đồ không thông suốt, ta chỉ muốn giúp ngươi thôi, việc gì ngươi phải ở lại đây để vướng bụi nghiệp chướng?"

Ngươi chậm rãi nhắm mắt, đôi môi mỏng khẽ mở: "A di đà Phật."

Thế này là có ý gì?

Đang nói chuyện ai lại đột nhiên thốt ra một câu A di đà Phật?

Rõ ràng là hắn không muốn nói chuyện với ta nữa rồi.

Ta giận lẫy, quay người bỏ đi luôn.

Ta ngủ ngay dưới ban thờ trong Phật điện.

Nguyên Chẩn không đến tìm, ta nhất quyết không trở về.

Ta ở dưới điện Phật ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ.

Dạo này có không ít thư sinh đến bái Phật, người qua kẻ lại tấp nập, chẳng biết họ cầu xin điều gì.

Nghĩ bụng chắc họ lại đang mơ mộng hão huyền về chuyện thi đỗ công danh, làm quan to chức trọng đây mà.

Ta đang lén lút quan sát bọn họ, chợt phát hiện trong đám đông có một người quỳ đó trông rất quen mắt.

Y mặc một bộ bào xám, thần sắc thành kính, miệng lầm bầm khấn vái: "Phù hộ cho tiểu sinh phen này nhất định trúng tuyển, không cầu chiếm được đầu bảng, chỉ cần qua được kỳ thi điện là tốt rồi."

Chính là vị thư sinh đã đặt tên cho ta!

Thân hình ta nhỏ bé, len lỏi giữa muôn vàn bước chân hỗn loạn, người bên cạnh sơ sảy một chút là sẽ giẫm trúng ta.

Ta liên tục né tránh, một mạch trườn đến bên cạnh chàng thư sinh.

Y là người thứ hai mà ta quen biết, chẳng rõ y còn nhớ ta không.

Ta vừa định dừng lại bên bồ đoàn của y thì thình lình trên đầu tối sầm lại, một bàn chân lớn giáng xuống định giẫm nát ta.

Kẻ đó cố ý muốn sát sinh, miệng còn lầm bầm: "Súc sinh ở đâu ra thế này?"

Ta né đi một nhịp, nhưng hắn vẫn không chịu buông tha, lại giẫm xuống lần nữa.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, chàng thư sinh đột nhiên vươn tay đẩy ta ra, nhưng bàn tay của y lại bị kẻ kia giẫm chặt dưới chân.

Ta ngẩn người ra, chẳng biết trong lòng đang có cảm giác gì.

Thư sinh đau đớn nhưng vẫn mỉm cười nói: "Chẳng qua chỉ là một con rắn nhỏ trước linh đài, xin huynh đài giơ cao đánh khẽ, nhấc chân cho."

Kẻ kia hậm hực dời chân đi, giọng điệu khó chịu, ý muốn quở trách y lo chuyện bao đồng: "Chỉ là một con rắn thôi mà, hiền đệ chưa cũng làm chuyện bé xé ra to rồi."

Chàng thư sinh chắp tay lại, ra vẻ cung kính thốt một câu A di đà Phật rồi nói tiếp: "Vạn vật hữu linh, sao huynh đài có thể sát sinh ngay trước mặt Phật tổ?"

Kẻ đó không thèm đôi co với y nữa, cùng bạn bè rời đi.

Trong chùa, người qua kẻ lại nườm nượp, ta ngóc đầu nhìn chằm chằm gã thư sinh ngốc nghếch này.

Lần đầu y đặt tên cho ta, lần thứ hai y cứu mạng ta.

Ta nên báo ân mới phải.

Thư sinh chợt cười híp mắt nói: "Rắn nhỏ ngốc nghếch, mau về đi thôi."

Rắn nhỏ ngốc?

Ta thật sự muốn cắn y một cái, vậy mà chàng thư sinh ngốc kia chẳng hề hay biết, lại còn dám thò một ngón tay ra gõ gõ vào đầu ta: "Về đi, về tu hành đi."

Ta né tránh tay y, y bèn ngạc nhiên kêu lên: "Ngươi biết né tay ta chứ không hề cắn ta!"

Ta nghiêng đầu, âm u nhìn y.

Y khựng lại một chút rồi lập tức hỏi với vẻ không thể tin nổi: "Ngươi có phải là Vân Trọng Vũ không?"

Vân Trọng Vũ, đây là lần đầu tiên có người gọi tên ta.

Ta dùng đuôi quẹt nhẹ lên người y.

"Đúng là ngươi rồi!" Chàng thư sinh ngốc cười vô cùng rạng rỡ, chẳng màng đến ánh mắt của người xung quanh, cứ thế tự nhiên trò chuyện với một con rắn giữa chùa: "Thật là trùng hợp, thật quá trùng hợp."

"Ngươi đến tìm ta hả? Hay là ta đưa ngươi đi cùng nhé." Y cẩn trọng đưa tay ra, ánh mắt tràn đầy sự mong chờ.

Quả là một vị thư sinh ngốc nghếch.

Ta nhẹ nhàng bò lên tay y, nằm cuộn tròn yên tĩnh trong lòng bàn tay ấy.

Nếu ta rời đi, chắc hẳn Nguyên Chẩn sẽ vui lòng lắm nhỉ.

Để không rước họa sát thân cho thư sinh, ta kìm hãm yêu khí trong người, ngoan ngoãn làm một con hắc xà bình thường.

Suốt dọc đường, y cứ ôm ta rồi lẩm bẩm không dứt, cứ như thể cả thiên hạ này chẳng ai thèm đếm xỉa đến y, bao nhiêu tâm sự chỉ biết trút hết lên ta.

Y nói y tên là Tô Khám, lặn lội từ Kỳ Châu đến đây ứng thí.

Y tự tin mình nhất định sẽ đỗ đạt, hạ quyết tâm phải gây dựng đại nghiệp, sau này lưu danh sử sách, chẳng uổng công đến thế gian này một chuyến.

Tô Khám ngủ cùng các thư sinh khác trên một chiếc sập dài, nhưng lại đặc biệt làm cho ta một cái ổ nhỏ.

Tuy đơn sơ hèn mọn nhưng dù sao đây cũng là chốn dung thân chính thức đầu tiên của ta ở nhân gian.

Đám thư sinh này tuy nghèo túng nhưng ai nấy đều có lòng thiện.

Tô Khám không có cơm ăn, bọn họ sẽ lén lút tiếp tế, khiến y cảm động đến lệ nhòa khóe mắt.

Có lúc năm người bọn họ chia nhau hai cái bánh hấp, cái vẻ thê thảm đó khiến ta nhìn mà đau cả đầu.

Vậy mà họ vẫn cười được, còn nói cái gì mà "nghèo nhưng chí khí càng bền, không để mây xanh nhạt chí".

Lũ hòa thượng trong chùa còn ăn uống thịnh soạn hơn họ gấp mấy lần.

Lâu lâu ta lại thi triển pháp thuật, khiến mấy người bọn họ gặp được quý nhân hoặc bắt được cơ duyên tốt, để họ không còn cảnh nghèo khổ đến mức ngay cả cơm cũng chẳng có mà ăn.

Gần đến ngày thi, Tô Khám quên ăn quên ngủ, thỉnh thoảng mệt quá thì bế ta lên tâm sự vài câu rồi lại lập tức vùi đầu vào đống sách vở.

Những người khác cũng học đến mức mắt trũng sâu, vẻ mặt ngây dại như bị ma ám.

Đám người này học đến phát điên rồi, làm một con rắn như ta cũng chẳng muốn hóa thành người nữa.

Những ngày qua ở cùng họ, ta cảm thấy tự tại hơn nhiều so với khi ở bên Nguyên Chẩn.

Ừ, phen này dù Nguyên Chẩn có đến tìm, ta cũng chẳng thèm về với hắn đâu.

Dù sao hắn cũng có thèm quan tâm đâu mà.

Chẳng biết tại sao, cứ mỗi lần nghĩ đến Nguyên Chẩn là lòng ta lại thắt lại, vô cùng khó chịu, ngực nghẹn lại không thở nổi mà rõ ràng chẳng phải bệnh tật gì.

Cảm giác đó cứ giày vò đi giày vò lại, khiến ta hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Đây chính là "hận" và "oán" trong truyền thuyết sao? Ta không muốn gặp lại hắn nữa.

Những người này biết cười biết mắng, biết khóc biết náo, thi thoảng còn cãi vã, trong khách trạm còn có kẻ đánh nhau, náo nhiệt vô cùng.

Ta quan sát họ mỗi ngày, tuy vẫn chưa hiểu nổi vì sao một người có thể vì kẻ khác mà hiến dâng tất cả nhưng ta đã hiểu ra rằng, con người không chỉ đơn giản phân định bằng hai chữ thiện - ác.

Giống như bạn tốt của Tô Khám là Cốc Vạn Thành, nhà ở kinh thành, gia thế sung túc.

Hắn đối xử với Tô Khám rất tốt, luôn tay giúp đỡ, đối với Tô Khám mà nói thì Cốc huynh là người tuyệt vời.

Thế nhưng Cốc Vạn Thành lại coi khinh những người khác trong khách trạm, mỗi lần đến đây đều lộ vẻ chán ghét, còn mấy bận mỉa mai các thư sinh khác.

Đêm trước ngày lên đường ứng thí, Tô Khám trằn trọc mãi không sao chợp mắt được, sắc mặt tái nhợt vì căng thẳng.

Ta nhìn không nổi, bèn thi pháp kéo y vào trong mộng.

Trong mộng, ta hóa thành nhân hình đưa y đến nơi ta tu luyện.

Y ngơ ngác nhìn quanh quất rồi hỏi một câu ngốc nghếch: "Đây là nơi nào?"

Thác nước đổ xuống tựa dải lụa trắng, một gốc cổ thụ lặng lẽ đứng canh bên bờ. Ta bảo y: "Ngươi đừng sợ, ngươi có ơn với ta, nếu ngươi lên tiếng, ta có thể giúp ngươi."

"Giúp ta chuyện gì?" Tô Khám vẫn cái bộ dạng ngây ngô đó, đôi mắt to chớp chớp, vẻ mặt thuần khiết vô hại, "Chúng ta đã từng gặp nhau sao?"

Ta mất kiên nhẫn nghiêng đầu nhìn y chằm chằm.

Theo lẽ thường, lúc này phàm nhân đều sẽ yêu cầu tinh quái thực hiện tâm nguyện của mình, vậy mà kẻ này vẫn chưa kịp phản ứng gì.

Thật là ngốc hết chỗ nói.

Ngay lúc ta đang thầm rủa trong lòng, chàng trai trước mặt bỗng nhiên lao tới, bóp chặt vai tôi, lắc mạnh như điên: "Trọng Vũ!?"

Y kinh hãi kêu lên.

"Ngươi là Trọng Vũ phải không?"

Ta bị y lắc đến mức không thốt nên lời, vậy mà y vẫn phấn khích lảm nhảm không thôi: "Trời ạ, sao ngươi lại lớn thế này rồi? Ta đã bảo Trọng Vũ nhà mình là linh xà mà! Chúng ta không phải là rắn nhỏ ngốc đâu! Sau này đứa nào dám bảo Trọng Vũ là rắn ngốc, ta sẽ liều mạng với nó!"

Ta hoa mắt chóng mặt, lặng lẽ nắm chặt nắm đấm.

Thật là đáng ghét, tên loài người này dám bảo bản yêu là rắn ngốc.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...