Ta tu hành bấy nhiêu năm, vậy mà trong mắt tên ngốc Tô Khám này, ta lại chỉ là một con rắn đất nhỏ khờ khạo đến đáng thương.
Dẫu cho y hết sức thanh minh rằng không hề thấy ta ngốc, thậm chí mỗi khi có người bảo y nhặt được con rắn ngốc, y đều ra sức tranh luận, nhưng cái biểu cảm ngạc nhiên vui mừng của Tô Khám thì chẳng lừa được ai, trong ánh mắt đó viết đầy dòng chữ: "Tốt quá rồi, hóa ra ngươi không ngốc."
Bàn tay Tô Khám rất ấm, y xoa xoa đầu ta: "Trọng Vũ, ngươi tìm ta có việc gì sao?"
Ta thẳng tay gạt phắt tay y ra, lườm một cái: "Đừng có động tí là sờ đầu ta."
"Nhưng lúc trước ngươi thích lắm mà." Tô Khám có chút tủi thân nói.
Trước khác, giờ khác!
Ta hừ lạnh một tiếng, quay lưng đi không thèm nhìn y: "Tóm lại ta hỏi ngươi, ngươi đã muốn cầu lấy công danh, có cần ta trợ giúp một tay không?"
Lời vừa dứt, người phía sau đã chém đinh chặt sắt trả lời: "Không cần."
Ta không hiểu nổi.
Trong mắt loài yêu bọn ta, nếu có người chịu giúp mình điểm hóa để một bước lên trời thì đó là chuyện cực tốt, hầu như chẳng ai từ chối món hời từ trên trời rơi xuống như vậy.
"Trọng Vũ, ta không cần ngươi báo ơn, càng không cần ngươi dùng cách này để giúp ta. Nếu thi đỗ thì đương nhiên là tốt, còn nếu không đỗ, ta cũng chẳng oán trời trách người. Con đường tự mình giành lấy thì đi mới thấy thanh thản."
Ta nửa hiểu nửa không, xoay người lại, mắt không chớp nhìn y chằm chằm.
Tô Khám thấy ta nhìn y thì không kìm được khẽ nở nụ cười. Y định đưa tay xoa đầu ta nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, lại buông thõng cánh tay xuống, ngược lại còn an ủi ta: "Không sao đâu, không đỗ thì thôi vậy, ngươi đừng có dính líu vào nhân quả của nhân gian."
Y không còn vẻ căng thẳng như trước, thản nhiên ngồi dưới gốc cây: "Nếu không đỗ, ta sẽ về quê làm thầy đồ, đó cũng là một loại mệnh số mà."
Đương nhiên y sẽ đỗ, thậm chí còn trúng Trạng nguyên.
Chỉ là ta thấy trước kỳ thi y quá đỗi căng thẳng, sợ y xảy ra sai sót nên mới định giúp một tay.
Ai dè sau khi từ chối ta, y lại chẳng còn căng thẳng nữa, thậm chí còn nằm ngủ khò dưới gốc cổ thụ một cách vô tư.
Sáng sớm hôm sau, Tô Khám tinh thần sảng khoái đi tham gia khoa cử.
Kỳ thi xuân chia làm ba vòng, tổng cộng thi chín ngày, thi xong là chờ bảng vàng, ta tĩnh lặng chờ đợi.
Chín ngày thoắt cái đã trôi qua, lúc Tô Khám trở về tuy có chút mệt mỏi nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười ngây ngô, gần như là chạy thẳng tới chỗ ta: "Trọng Vũ, ta về rồi đây."
Ta nhổm người dậy, nghiêng đầu nhìn y.
Ấn đường y ám đen, mà nốt đỏ nơi tâm mày lại càng thêm rõ rệt.
Chưa đợi ta kịp phản ứng, Tô Khám đã nâng ta trong lòng bàn tay, hạ giọng thật khẽ: "Ninh Vương muốn thu nhận ta làm môn khách, còn cho một khoản bạc. Nếu ngươi biết hóa thành hình người, ngày mai ta đưa ngươi ra ngoài mua đồ ăn ngon."
Đưa ta ra ngoài chơi sao! Ta còn chưa được đi phố bao giờ.
Trước đây ta từng cầu xin Nguyên Chẩn đưa đi nhưng hắn nhất quyết không chịu.
Ta vốn định tự mình đi, nhưng lại sợ không hiểu phong tục nhân gian mà rước lấy thị phi.
Nguyên Chẩn luôn miệng nói "người yêu khác đường".
Ta dùng mật âm hỏi Tô Khám: "Ta là yêu, ngươi không sợ sao?"
"Hóa ra ngày đó quả nhiên không phải mơ."
Lông mi Tô Khám khẽ động, đôi mày hơi nhíu lại, dường như rất không hài lòng với cách nói của ta: "Yêu thì đã sao? Tâm tính ngươi lương thiện, dù là yêu cũng sẽ không làm chuyện xấu."
"Ngươi đến nhân gian chắc chắn có việc muốn làm, ta có thể giúp ngươi hoàn thành." Y nói một cách cực kỳ nghiêm túc, khiến ta có chút luống cuống.
Y nói: "Ta tin ngươi, bất kể ngươi làm gì, ta cũng nguyện trợ giúp ngươi một tay."
Ta không hiểu.
Ta thật sự không hiểu nổi.
Y lấy cái gì mà tin ta cơ chứ?
Ta không nói thêm gì nữa, còn Tô Khám vẫn cứ đối đãi với ta như một con rắn bình thường.
Buổi tối Tô Khám cùng mấy người bạn đến Túy Tiên Lâu uống rượu, ta quấn trên cánh tay y mà ngủ.
Y thỉnh thoảng lại lén gắp một miếng thịt nhỏ đút cho ta, ta vốn dĩ chẳng ăn mấy thứ này, vậy mà y cứ ép, khiến ta không nhịn được mà cắn y một cái.
Rõ ràng đã biết ta không phải rắn thường rồi mà!
Tên này đúng là ngốc hết thuốc chữa!
Tô Khám đau quá kêu lên một tiếng, sau đó lại cười gượng gạo để che đậy.
Cắn y xong, ta thi triển pháp thuật trở về khách trạm tiếp tục ngủ.
Đêm nay ngủ thật ngon giấc, đến mức Tô Khám về lúc nào ta cũng chẳng hay.
Sáng sớm hôm sau, ta hóa thành hình người đứng đợi Tô Khám ở cửa khách trạm.
Người qua kẻ lại cứ nhìn ta chằm chằm, ta cúi đầu xem xét, chẳng rõ lần này mình lại mặc sai cái gì rồi.
Tô Khám vội vàng chạy xuống lầu, vừa thấy ta là mắt sáng rực: "Trọng Vũ tiểu muội!"
Cốc Vạn Thành đi theo sau y, vẻ mặt đầy khó nói: "Tô huynh, huynh lấy tên tiểu muội mình để đặt cho con rắn đó sao?"
"Hơn nữa, sao giờ huynh mới nói là tiểu muội cũng đến kinh thành? Huynh còn coi ta là huynh đệ không hả?"
Tô Khám cười lớn, thuận tay cởi áo choàng khoác lên người ta: "Muội muội ta không để tâm mấy chuyện đó đâu. Cốc huynh, hôm nay phải làm phiền huynh tìm giúp hai huynh muội ta một chỗ dừng chân, ta xin đa tạ Cốc huynh trước."
"Huynh thật là, sao phải vội vàng tìm nhà thế? Trước đây huynh bảo không vội nên ta cũng chẳng lưu tâm. Nếu huynh nói sớm, ta nhất định đã tìm được viện tử tốt nhất trong tay bọn cò mồi rồi." Cốc Vạn Thành vỗ vai Tô Khám, "Nhưng Ninh Vương coi trọng huynh, ban bạc cho để tìm chỗ ở, có bạc rồi thì vạn sự không lo, đệ cũng yên tâm phần nào."
"Tiểu muội, đây là bạn tốt nhất của ta - Cốc Vạn Thành, muội cũng nên gọi một tiếng huynh trưởng, mau chào huynh trưởng đi." Tô Khám trịnh trọng giới thiệu.
Ta khoác áo choàng, đi sau lưng Tô Khám, cẩn thận lên tiếng chào một câu.
Đi dạo kinh thành suốt một buổi sáng, ta ngó nghiêng khắp nơi, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, thấy gì cũng thích. Vậy mà Tô Khám chẳng mua gì cho ta, cũng không cho phép Cốc Vạn Thành mua, lại còn lý sự: "Tiền bạc của ai cũng là mồ hôi nước mắt, muội muội còn nhỏ, không thể để nó thấy có được mấy thứ này quá dễ dàng."
Ta định thè lưỡi rắn ra, nhưng vừa mới thè ra một chút, Tô Khám đã ho nhẹ một tiếng, ta đành hậm hực cắn chặt môi dưới.
Đáng ghét thật.
Ta lớn hơn y đến mấy trăm tuổi!
Vậy mà dám lên mặt dạy bảo ta!
Gần trưa, Tô Khám dẫn bọn ta đến một quán rượu.
Cốc Vạn Thành thấy tâm trạng ta không vui thì cười bảo: "Muội tử không biết đâu, tối qua bọn ta gặp phải một hòa thượng điên, cứ khăng khăng bảo huynh trưởng muội yêu khí đầy mình, lảm nhảm nói trên người huynh ấy có yêu quái. Kết quả lấy kính chiếu yêu soi một vòng chẳng thấy gì cả. Theo ta thấy thì không phải yêu đâu, mà là quỷ nghèo ám thì có! Nếu không sao Tô huynh lại xui xẻo thế chứ?"
Nghe vậy, ta ngước mắt nhìn Tô Khám: "Huynh trưởng, hòa thượng đó không làm huynh sợ chứ?"
Tô Khám vừa định mở miệng thì tiểu nhị bưng bốn món ăn lên, cắt ngang lời bọn ta: "Ngỗng luộc, thịt kho anh đào, gà nướng lu, cá chép chua ngọt, món đã đủ rồi, mời quý khách dùng bữa."
Cốc Vạn Thành ngẩn người: "Chà, Tô huynh, toàn món mặn thế này, chúng ta đều là người nhà cả, ăn đơn giản chút là được rồi."
Tô Khám hì hì cười, mời Cốc Vạn Thành động đũa trước: "Cũng không hẳn hoàn toàn vì Cốc huynh đâu, một nửa lý do là vì muội muội ta không ăn chay."
Sự chú ý của ta bị bàn thức ăn này thu hút sạch sành sanh, chuyện của Nguyên Chẩn sớm đã bị quẳng ra sau đầu.
Làm người thật là tốt mà.
Ta ăn đến bụng tròn căng, tựa lưng vào ghế thở ra một hơi cảm thán.
Hai người họ hình như chẳng ăn được bao nhiêu, nhưng ta cũng không để tâm lắm. Trong cái túi vải nhỏ của Tô Khám đựng một vốc bạc vụn, lúc thanh toán y cẩn thận từng tí lấy ra từng mẩu bạc, chỉ sợ rơi mất một hạt.
Ta nhìn chằm chằm cái túi vải đó.
Chỉ cần dùng thứ trong túi là có thể đổi được chỗ ở và thức ăn, rồi lại dùng thứ khác để đổi lấy thứ trong túi, cứ thế lặp đi lặp lại, tất cả mọi người trên thế gian này đều lún sâu vào cái vòng luân hồi bất tận ấy.
Chẳng lẽ đây không phải là một loại "yêu" còn đáng sợ hơn cả ta sao?
Cuối cùng Tô Khám cũng ưng ý một tiểu viện, có đủ cả Đông sương phòng và Tây sương phòng cho hai bọn ta, chỉ là địa thế hơi hẻo lánh.
Y suy tính mãi rồi cũng nghiến răng mua đứt.
Tiêu hết sạch bạc, y bắt đầu ôm đầu thở ngắn than dài.
"Có gì mà phải thở dài? Chẳng phải đã có bạc của Ninh Vương đó sao?" Ta lười biếng tựa lưng vào khung cửa hỏi.
Chẳng qua chỉ là bạc thôi mà?
Ta phẩy tay một cái là có thể biến ra cả tòa núi bạc ngay.
Y cười khổ, từ trong lòng ngực lấy ra một tờ ngân phiếu: "Đây mới thật sự là tiền Ninh Vương ban cho."
"Ngày tháng sau này khó khăn rồi đây." Tô Khám than thở.
Ta nhìn theo bóng lưng y, lặng im không nói.
Làm người có cái hay, đương nhiên cũng có cái dở của nó.
Ta cùng Tô Khám quay về khách đ**m dọn dẹp hành lý, chưa đến cửa thì từ xa đã thấy bóng dáng Nguyên Chẩn mình khoác cà sa, tay cầm tích trượng, đang quay lưng về phía bọn ta.
Ta vừa định quay người bỏ chạy thì hắn chợt xoay người lại gọi ta đứng lại: "Thí chủ, có thể mượn bước nói chuyện đôi câu không?"
Tô Khám chắn ngay trước mặt ta.
Y một không biết võ, hai chẳng có pháp thuật, vậy mà vẫn chẳng chút sợ hãi: "Pháp sư, ta đã nói rồi, bên cạnh ta không có yêu quái nào cả."
Cốc Vạn Thành cũng nhíu chặt mày, thấy tình thế không ổn bèn kéo ta và Tô Khám định rời đi: "Thôi bỏ đi, chúng ta đi trước thôi."
Nguyên Chẩn hoàn toàn lờ đi hai người bọn họ, ánh mắt hắn dán chặt vào người ta, trong đôi mắt đen hỗn độn ẩn chứa những cảm xúc không tên: "Theo ta về."
Ta không thèm về với hắn đâu.
Ta vừa mới tới nhân gian rong chơi, Nguyên Chẩn chỉ biết tụng kinh cho ta nghe, chẳng thú vị chút nào cả.
Ta lùi lại một bước, vẻ mặt không đổi: "Ta không quen biết ngươi."
"Theo ta về." Gương mặt tuấn mỹ của Nguyên Chẩn không chút biểu cảm, lạnh lùng lặp lại một lần nữa. Cây tích trượng trong tay hắn gõ nhẹ xuống đất, chỉ một tiếng khẽ khàng mà tựa như có vạn tiếng chuông vang vọng, đôi tai ta đau nhức khôn cùng.
Ta đau đớn, theo bản năng muốn phản kích. Vừa mới ra tay, Tô Khám ở trước mặt đã đột ngột lao tới đẩy mạnh Nguyên Chẩn một cái. Cú đẩy này đã dùng hết toàn lực bình sinh, dẫu Nguyên Chẩn có Phật pháp hộ thân cũng bị Tô Khám đẩy cho lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Chẳng ai ngờ được một gã thư sinh như y lại l* m*ng đến thế, không chỉ Nguyên Chẩn không kịp phản ứng mà ngay cả Cốc Vạn Thành cũng ngẩn người ra.
Nguyên Chẩn xưa nay luôn giữ bộ dạng nghiêm nghị cổ hủ, đã bao giờ mất bình tĩnh như thế này đâu?
Ta hơi ngẩn người, sau đó cười đến nghiêng ngả cả đi.
"Tô huynh, chúng ta đi thôi, chắc vị pháp sư này nhận lầm người, tìm sai chỗ rồi." Cốc Vạn Thành sực tỉnh bởi tiếng cười của ta, bước lên ngăn Tô Khám lại, một tay bảo vệ ta đi vào trong khách trạm.
Nguyên Chẩn đưa tay cản Tô Khám lại, vẻ mặt lạnh nhạt: "Người yêu khác đường, tín sĩ chớ để yêu nghiệt mê hoặc."
Tô Khám hoàn toàn chẳng bị lời hắn làm lung lạc: "Cái vị hòa thượng này, ngươi có thôi đi không? Còn không đi ta sẽ báo quan đấy!"
Thấy không thuyết phục được Tô Khám, Nguyên Chẩn từ từ nhấc tích trượng lên. Ta kinh hãi trong lòng, vừa định ra tay thì Tô Khám đã lên tiếng: "Thiên hạ dù có yêu thật thì ngươi cũng nên đi bắt lũ yêu hại người chứ. Nếu Trọng Vũ thật sự là yêu thì nàng đã hại ai? Có lỗi gì? Huống chi nàng không phải. Trước đây ta kính ngươi là người xuất gia nên mấy bận nhẫn nhịn, không ngờ ngươi lại chấp mê bất ngộ như thế, cớ sao lại đến làm khó bọn ta?"
Nguyên Chẩn vẫn không chút biểu cảm, nhưng ta thấy ngón tay hắn siết chặt tích trượng đến mức trắng bệch. Đôi mắt đen của hắn đăm đăm nhìn ta, ánh mắt tối sầm như vực sâu không đáy. Hắn không mở miệng nữa, chỉ có thể lặng lẽ nhìn ta theo chân hai người họ lên lầu.
Ta ngoái đầu nhìn hắn một cái.
Chẳng hiểu sao, ta cứ thấy hắn có chút gì đó khác xưa.
Ta nháy mắt với Nguyên Chẩn, dùng mật âm truyền lời: "Hòa thượng, ngươi yên tâm đi, ta tuyệt đối không hại người đâu. Ta không bám lấy ngươi nữa, sau này ta không làm phiền ngươi, ngươi cũng đừng tới quấy rầy ta."
Nguyên Chẩn lẳng lặng quay người đi.
Chuyển sang nhà mới, ta đã có nơi ở thứ hai.
Tô Khám rất tốt tính, lại nhiều bạn bè, thế nên khi y tân gia, không ít bằng hữu muốn đến chúc mừng, Tô Khám bèn mời họ buổi tối sang dùng bữa.
Trong viện chỉ còn lại hai bọn ta.
Tô Khám dọn dẹp sân vườn, ta tựa vào gốc cây ngắm mây trời.
Tất nhiên, đôi khi cũng liếc nhìn Tô Khám một chút.
Tô Khám làm việc cứ thong tha chậm rãi, lúc quét sân, hai tay cầm chổi khua khoắng rất chậm. Ta ngẩng đầu nhìn trời, tiết trời trong xanh, nắng ấm chan hòa, từng đóa mây trắng lững lờ giữa không trung, dịch chuyển cực kỳ chậm chạp. Ta bỗng thấy Tô Khám thật giống đám mây trắng kia, đều mang một vẻ đẹp an nhiên tự tại.
Ta búng tay một cái.
Cả khu viện lập tức sạch đẹp như mới.
Tô Khám chẳng những không sợ mà còn vô cùng hưng phấn: "Trọng Vũ, ngươi giỏi quá đi mất."
"Hừ."
Ta quay mặt đi chỗ khác, đầy vẻ kiêu ngạo: "Cái này thì thấm tháp gì."
Y ôm lấy cây chổi rồi ngồi bệt xuống đất, cười hì hì cảm thán: "Ái chà, tốt quá rồi, sau này nhà chúng ta chẳng cần đến người hầu quét dọn nữa."
Nhà chúng ta?
Nhà sao?
Ta khẽ nhíu mày.
"Trọng Vũ, ngươi quen vị hòa thượng đó sao?" Tô Khám đột nhiên hỏi.
Nắng hơi gắt, ta trốn vào một góc râm mát, lười biếng đáp: "Quen chứ."
"Lúc ta mới xuống núi đã gặp hắn rồi, hắn suốt ngày tụng kinh cho ta nghe, chẳng thấu nhân tình, lại còn hay phớt lờ ta."
Tô Khám gật đầu, thuận miệng nói: "Đêm qua hình như vị ấy có đi tìm ngươi."
Ta không hiểu, thật sự không hiểu nổi Nguyên Chẩn, chẳng phải hắn rất ghét ta sao? Tại sao lại đi tìm ta?
Nghĩ tới nghĩ lui vẫn chẳng thông suốt, ta mặc kệ, quay về ngủ một giấc cho xong.
Một giấc đến tận nửa đêm, Tô Khám đã tiễn xong khách khứa. Trên bàn đá trong viện còn lại vài chiếc đĩa trống, bình rượu cũng đã cạn khô. Trăng sáng treo cao, chỉ còn mình Tô Khám đang dọn dẹp.
"Ngươi tỉnh rồi à?" Tô Khám cười với ta, "Ngươi ngủ ngon quá, ta gọi không dậy nên đành để ngươi ngủ tiếp."
Y chợt nhớ ra điều gì, vội chạy đến bên bếp, bưng một đĩa thức ăn ra: "Đây là gà quay ta để phần cho ngươi."
Cái h*m m**n ăn uống này thật là đáng ghét mà.
Ta ngồi vào bàn ăn gà quay, thấy Tô Khám phải lần mò trong bóng tối để rửa bát thì lòng thấy khó chịu, bèn biến ra mười mấy chiếc đèn lồng vây quanh cả hai.
Nhà cửa hiu quạnh bỗng chốc bừng sáng, những chiếc đèn lồng tỏa ra ánh vàng ấm áp bao bọc lấy bọn ta. Gương mặt y hiện rõ mồn một, ánh sáng như nước lan tỏa, len lỏi quanh y, quanh ta, dịu dàng vô cùng.
Có lẽ giữa trời đất này chỉ còn sót lại chút ánh sáng này mà thôi.
Tô Khám vừa rửa vừa trò chuyện: "Tại sao ngươi lại đến chốn này?"
Ta chậm rãi mở lời: "Bên cạnh ta có một con bạch xà, nó đến nhân gian rồi đem lòng yêu một người, cuối cùng chết thảm dưới tay kẻ đó mà chẳng một chút oán hận. Lại có một con bạch xà khác, yêu người rồi bị trấn yểm dưới tháp, vậy mà vẫn không hối không tiếc. Hình như bọn họ đều hiểu thế nào là tình yêu, còn ta thì không rõ lắm. Ta chẳng hiểu họ nghĩ gì mà lại có thể vì một người mà hy sinh mạng sống, chẳng lẽ loài hắc xà bọn ta sinh ra đã không thông minh bằng bạch xà sao?"
"Ta đến đây là muốn biết liệu mình có yêu một người không, có vì người đó mà liều mình bất chấp tất cả hay không."
Tô Khám nghe vậy thì ngước mắt nhìn ta, chân thành nói: "Trọng Vũ, ngươi như bây giờ là tốt lắm rồi. Ngươi rất lương thiện, đôi khi yêu một người chẳng phải là chuyện thú vị gì đâu."
"Yêu một người có thể sẽ rất vất vả, cũng sẽ đau lòng buồn bã. Quan trọng nhất là đối phương rất có thể chẳng yêu ngươi, có khi mọi sự hy sinh và chân tình của ngươi trong mắt họ còn chẳng đáng một xu."
"Tất nhiên, nếu ngươi muốn thì thử một lần cũng có sao đâu."
Nghe lời y, ta lại thêm một phần ngộ tính.
Thế gian này chẳng có việc gì là dễ dàng cả, ngay đến loài người vốn sinh ra đã biết yêu thương hơn loài yêu bọn ta còn thấy yêu một người thật vất vả.
Ta chợt nghĩ đến Nguyên Chẩn.
Có khi hắn còn hợp làm yêu hơn cả ta, lòng dạ lạnh nhạt, nhất định có thể sớm ngày đắc đạo thành tiên.
Ta ăn xong gà quay, Tô Khám lại bảo: "Ngày mai ta phải đến phủ Ninh Vương để trả lại số bạc đó. Ta nghĩ đi nghĩ lại, bản thân còn chưa bước chân vào triều đình, sao có thể dễ dàng chọn phe cánh được? Ta không có nhà, ngươi tự mình đi mua chút đồ ăn nhé."
Nói xong, y đưa cho ta ít bạc vụn, không quên dặn dò: "Tuyệt đối không được dùng pháp thuật để lừa người, chỉ được tiêu số bạc này thôi đấy."
Ta nhận lấy bạc, âm u nhìn đăm đăm vào ấn đường của y.
Gần đây y có một kiếp nạn, lại còn là tử kiếp, không chừng có liên quan đến vị Ninh Vương này.
Ta đã không còn muốn y phải chết nữa.
Tô Khám từng cứu ta, ta ra tay giúp y thoát khỏi tử kiếp, đây gọi là báo ân, căn bản không tính là can thiệp vào việc nhân gian.
Thế nên, ta đánh ngất Tô Khám, tự mình biến hóa thành hình dáng của y để đi gặp Ninh Vương một chuyến.
*
Nguyên Chẩn điên cuồng tìm kiếm nàng. Chỉ là một con xà yêu thôi mà, tại sao chàng lại vì nàng mà loạn cả tâm can?
Chàng không kìm được mà nhớ về đêm ấy, tóc tai nàng rối bời, đôi mắt đẹp đẽ trong trẻo có thần, cứ thế nhìn chàng chằm chằm, đòi ôm ấp chàng.
Đồ lừa đảo.
Rõ ràng nói muốn ở bên cạnh chàng, vậy mà giờ lại xua đuổi chàng đi.
Trong lòng Nguyên Chẩn bốc lên một ngọn lửa vô danh.
Quả thực là một con yêu nghiệt giỏi lừa gạt.
Làm Yêu - Mạc Hoan Tiểu Thư
Chương 3
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
