Làm Yêu - Mạc Hoan Tiểu Thư

Chương 4



Phủ Ninh Vương.

Ta vốn chẳng biết nói lời khách sáo, nhưng ta lại tinh thông thuật Hoặc Tâm.

Ta khiến Ninh Vương từ nay về sau không còn tìm Tô Khám gây phiền phức nữa, còn tiện tay "mượn" từ trong phủ không ít ngân phiếu.

Lúc ta ung dung tự tại bước ra khỏi vương phủ để về nhà, vừa vặn chạm mặt Tô Khám đang hớt hải chạy tới.

Ta đắc ý nhướng mày với y, khoe ra xấp ngân phiếu trong tay: "Ngươi xem, ta có giỏi không?"

"Trọng Vũ! Ai cho ngươi tự ý đến phủ Ninh Vương hả? Ngươi thật là muốn làm ta tức chết mà." Tô Khám cuống cuống dậm chân, lần đầu tiên to tiếng mắng ta, "Ngoan, trả ngân phiếu lại đi."

Ta siết chặt xấp bạc, nhất quyết không buông tay, hung dữ lườm y: "Ta không trả đấy, đây là hắn tự nguyện đưa cho ta mà. Ngươi cứ yên tâm, hắn sẽ không tìm ngươi gây sự nữa đâu."

Tô Khám thở dài một tiếng, dường như nhận ra giọng điệu của mình hơi quá lời, bèn dịu giọng bảo: "Đây là của cải bất nghĩa, ngươi cầm lấy sẽ phải chịu quả báo đấy."

Ta chẳng thèm đếm xỉa đến y.

Y lại nói: "Thực ra làm người cũng vậy thôi, quan trọng nhất là phải biết khắc chế d*c v*ng của bản thân. Tình cũng được, hận cũng thế, tất cả đều sẽ che mờ đôi mắt, khiến ngươi lầm đường lạc lối. Nếu thật sự muốn làm người, ngươi phải học cách kìm nén bản tính của mình."

Ta chẳng sợ quả báo, cũng chẳng thiết tha gì chuyện khắc chế bản tính.

Thế nhưng ta cực kỳ ghét cái tính lải nhải của Tô Khám.

Vì vậy, ta đành trả đống ngân phiếu về chỗ cũ.

Cũng may là ta không còn thấy ấn đường của Tô Khám ám đen nữa, kiếp nạn này của y xem như đã bình an vượt qua.

Chưa bao giờ ta thấy ngày tháng trôi qua chậm chạp đến thế. Mỗi ngày Tô Khám ra phố viết thư thuê kiếm bạc, còn ta thì lẽo đẽo theo sau ngắm người qua kẻ lại. Thỉnh thoảng có kẻ đến khen ta xinh đẹp, dạm hỏi đã có hôn ước chưa, Tô Khám đều mỉm cười từ chối, bảo rằng ta còn nhỏ tuổi, chưa thể gả đi được.

Cốc Vạn Thành thấy ta mỗi ngày đều nhàn rỗi bèn tìm cho ta mấy cuốn thoại bản đang thịnh hành trong giới tiểu thư khuê các. Lúc đầu ta thấy chán ngắt, nhưng càng đọc lại càng say mê, cuối cùng là cầm mãi không buông, đến cơm cũng chẳng màng ăn, khiến Tô Khám chỉ biết lắc đầu cười khổ.

"Tô Khám, báo ân thì phải lấy thân báo đáp sao?" Lúc Tô Khám đang dùng bữa, ta đột nhiên cất tiếng hỏi.

Y bình thản lắc đầu: "Không cần đâu. Kẻ nào đòi ngươi lấy thân báo đáp thì tuyệt đối đừng dây vào. Cưới gả là chuyện đại sự, phận nữ nhi lại càng phải thận trọng."

Ta nghiêng đầu nhìn y chằm chằm: "Thế sao trong sách mấy con yêu quái đều lấy thân báo đáp cả thế?"

Tô Khám đầu cũng không ngẩng, dứt khoát trả lời: "Bởi vì kẻ viết thoại bản đều thích nằm mơ giữa ban ngày. Đám thư sinh nghèo rớt mồng tơi chẳng có gì trong tay, chỉ trông chờ vào chút ơn nghĩa viển vông để mong đổi đời, đúng là chuyện hão huyền. Mấy thứ này là do kẻ sa cơ lỡ vận viết ra để tự an ủi mình thôi, ngươi đừng tin là thật."

Y ăn nói sắc sảo đến mức ta không dám đọc thoại bản tiếp nữa, chỉ lặng lẽ nhìn y.

"Ngươi có yêu ta không?" Một lúc lâu sau, ta hỏi.

Tại sao Tô Khám lại đối xử với ta tốt đến vậy?

Có lẽ đây chính là tình yêu, là thất tình lục dục mà ta đang kiếm tìm.

Lần này, y đặt đôi đũa xuống.

Tô Khám đăm đăm nhìn ta, khuôn mặt tuấn tú hiếm khi hiện lên vẻ nghiêm nghị đến vậy: "Trọng Vũ, tình ái trên thế gian này có muôn hình vạn trạng, ngươi nhất định phải truy cầu tình ái sao?"

Ta cũng không rõ nữa.

"Thứ tình yêu mà ngươi muốn là hai người thấu hiểu và kề cạnh bên nhau, là tâm ý tương thông, chỉ cần nghĩ đến đối phương là thần hồn điên đảo, chẳng thể kìm được tình cảm, vừa thấy người ấy đã muốn sáp lại gần, muốn cùng người ấy kề cận mái tóc, đời đời kiếp kiếp chẳng rời xa. Rõ ràng, tình cảm ta dành cho ngươi không phải loại tình yêu đó."

Ta nửa hiểu nửa không, Tô Khám khẽ nở nụ cười, đưa tay xoa đầu ta rồi im lặng.

Đêm ấy, ta lại nhớ về Nguyên Chẩn.

Ta luôn muốn quấn quýt trên người chàng, luôn muốn áp sát vào hắn, luôn muốn hắn ôm ta vào lòng. Lúc ở trong chùa, ta hận không thể ngày ngày bám lấy hắn không rời, lẽ nào đó chính là yêu?

Chẳng hiểu vì sao, trước mắt ta lại hiện lên đôi mắt đen sâu thẳm của Nguyên Chẩn.

Ôi.

Đêm nay không trăng, ta lén lẻn vào phòng của Nguyên Chẩn.

Phòng thiền không thắp nến, Nguyên Chẩn đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhắm mắt tĩnh tọa.

Ta nhẹ nhàng tiến lại gần, định bịt mắt Nguyên Chẩn để trêu ghẹo, nào ngờ hắn đột nhiên chộp lấy tay ta, kéo thẳng ta vào lòng.

Ta ngồi trên đùi hắn, bỗng thấy dễ chịu vô cùng, thế là chẳng buồn phản kháng nữa, ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay hắn.

Nguyên Chẩn từ từ mở mắt, cất giọng lạnh lùng cực điểm: "Đã nếm trải thế thái nhân gian rồi, cũng đến lúc phải trở về núi thôi."

Ta lập tức hất tay hắn ra, vùng vẫy thoát khỏi lồng ngực ấy, trừng mắt hung ác nhìn chàng: "Ai mướn ngươi quản?"

"Nếu không muốn về núi, vậy thì phải ở lại bên cạnh ta." Có lẽ hắn không thấy được ánh mắt hung dữ của ta, nhưng ta lại thấy rõ từng chuyển động nhỏ nhất trên gương mặt hắn. Nguyên Chẩn khẽ liếc mắt nhìn ta, ánh nhìn băng giá không chút hơi ấm, gương mặt tuấn mỹ tựa như một chiếc mặt nạ, chẳng mảy may có lấy một tia cảm xúc.

"Ngày đêm giữ giới mới có thể gột rửa được bản tính ngang ngạnh của ngươi."

Tại sao hắn lại ghét ta đến thế?

Một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lòng, ta thật muốn cắn chết chàng, hoặc nuốt chửng lấy hắn, để đời này hắn không còn cách nào đối đầu với ta được nữa.

Ta đã định ra tay nhưng rồi lại chần chừ không nỡ, chỉ biết không cam tâm nhìn hắn, hận căm căm nói: "Ngươi định giam lỏng ta ở đây sao?"

"Không, ta chỉ là để ngươi ở lại." Nguyên Chẩn nói bình thản đến vậy, tựa như ta chẳng có chút vị trí nào trong lòng hắn, những ngày chung sống vừa qua không thay đổi được điều gì.

Trong mắt hắn, ta cũng chẳng khác gì lũ yêu quái kia. Hắn tha mạng cho ta chẳng qua vì ta chưa từng làm ác, nếu ta mà hành ác, chắc chắn hắn sẽ giết ta không chút nương tay.

Đối với hắn, ta chẳng có gì đặc biệt.

Lòng ta bỗng chốc dâng lên niềm oán hận.

Hai tay ta bóp chặt lấy cổ Nguyên Chẩn, không ngừng gia tăng lực đạo, ép hắn phải ngửa đầu nhìn ta. Ta không buồn che giấu sự tàn độc trong lòng: "Ngươi thật sự nghĩ ta không giết được ngươi sao? Ngươi là cái thá gì chứ?"

Nguyên Chẩn không vùng vẫy, cũng chẳng phản kháng, chỉ lặng lẽ nhìn ta trân trân.

"A di đà Phật." Đôi môi mỏng khẽ mở, tựa như lời mê sảng trong mộng.

Tiếng nhỏ như muỗi kêu nhưng lại tựa vạn tiếng sấm rền vang.

Ta giật mình thu tay lại, đối mắt với hắn, cảm giác như có ngàn con kiến đang bò trong tim.

Một nỗi khó chịu không lời nào tả xiết.

「为何不动手?」「为何不避开?」我与元缜同时发问。谁也没回答。
"Tại sao không ra tay?"

"Tại sao không né tránh?"

Ta và Nguyên Chẩn đồng thanh hỏi.

Không một ai trả lời.

Móng tay ta đã cào rách làn da trắng lạnh của hắn, những giọt máu đỏ tươi rỉ ra, dẫn dụ ta tiến lại gần hắn hơn.

Ta thận trọng đưa tay ra, chỉ muốn chạm vào hắn một chút thôi, vậy mà Nguyên Chẩn lại né tránh tay ta như tránh né hùm beo.

Đêm dài vô tận, đôi lông mày và ánh mắt hắn động lòng người biết bao.

Tâm ta chợt dâng lên niềm hoan hỉ nhưng cũng xen lẫn oán hận ngút ngàn.

Điện Phật thờ Tam Thế Phật, vậy mà ta lại đang nghĩ, nếu thiên hạ này không còn Phật pháp hay đạo pháp, liệu hắn có bớt đi phần lạnh lùng vô tình này không.

Ta muốn rời khỏi đây.

Ta định hóa hình rời đi nhưng lại phát hiện mình đã chẳng thể dùng nổi pháp lực, cả căn phòng này đã biến thành một chiếc lồng giam, nhốt chặt ta bên cạnh Nguyên Chẩn.

"Đừng phí sức nữa, nơi này đã được lập pháp trận, lại có xá lợi cao tăng trấn áp yêu khí của ngươi. Nếu ngươi cố tình phá trận thì chỉ chuốc lấy thương tích đầy mình mà thôi."

Hắn tính kế ta.

Đồ hòa thượng thâm độc!

Ta không thể tin nổi quay đầu lại, trong giọng nói của Nguyên Chẩn dường như ẩn chứa một tia vui vẻ kín đáo: "Bể khổ không biên giới, quay đầu là bờ."

Ta mặc kệ hắn, giơ tay phá trận. Trong nháy mắt, mặt đất rung chuyển dữ dội như muốn nứt toác, kim quang vụt sáng giáng thẳng vào người ta. Ta phun ra một ngụm máu tươi nhưng vẫn nhất quyết không chịu dừng tay.

Ta thà chết cũng không quay đầu!

Nguyên Chẩn bị hai luồng pháp lực làm chấn động đến mức toàn thân run rẩy. Hắn đứng sau lưng ta, không kìm được mà tức giận trách: "Hắn có gì tốt chứ?! Khiến ngươi mê muội đến nhường này? Hắn chỉ là một kẻ phàm trần, ngươi ở bên cạnh hắn chỉ có hại cho cả hai mà thôi!"

Cái tốt của Tô Khám thì ta không sao nói thành lời, nhưng ta biết, chỉ cần có y ở đó, thế gian này vẫn còn một nơi để ta có thể yên tâm mà ngon giấc.

Tiếng ta rất khẽ, chẳng rõ Nguyên Chẩn có nghe thấy không: "Hắn thật lòng đối đãi với ta."

*

Thế nào là yêu nghiệt?

Nàng là con yêu khó dây dưa, khó đối phó nhất mà Nguyên Chẩn từng gặp.

Đêm ở Phật tự tĩnh mịch lạ thường.

Nguyên Chẩn ngồi trên bồ đoàn tĩnh tọa, gương mặt không chút sóng gợn, nhưng trong lòng lại là nỗi phiền muộn không sao xua tan nổi.

Khi nàng không còn quấn lấy chàng nữa, chàng bỗng cảm thấy mọi thứ trên đời đều trở nên vô vị.

Từ nhỏ chàng đã được sư phụ đặt kỳ vọng lớn lao. Sau khi sư phụ viên tịch, chàng kế thừa y bát, trừ yêu vệ đạo, tụng kinh lễ Phật, chưa từng có giây phút nào vi phạm thanh quy giới luật.

Cho đến khi nàng xuất hiện.

Nụ cười của nàng, bàn tay mềm mại của nàng, đôi mắt sáng ngời của nàng, tất cả đều tựa như một loại độc dược, không ngừng quyến rũ chàng, nhất quyết đánh thức trái tim vốn đã nguội lạnh từ lâu của chàng.

Con yêu nhiếp hồn đoạt phách ấy, đời này chàng mới gặp lần đầu, lòng hoang mang khôn xiết, chỉ biết không ngừng niệm A di đà Phật để đè nén thứ tình cảm mãnh liệt nhất nơi đáy lòng.

Chàng không thể.

Tuyệt đối không thể.

Nàng rời đi vốn dĩ phải là một chuyện tốt mới đúng.

Đêm lạnh như nước, trở nên tĩnh lặng và dài đằng đẵng.

Chàng lại quay về với những tháng ngày độc hành như trước kia.

Dẫu sao thì vốn dĩ cũng vẫn là như vậy.

Ngay lúc chàng định buông bỏ tất cả thì cửa phòng bị đẩy ra.

Một mùi hương quen thuộc thoảng đưa vào, trong nỗi tuyệt vọng của chàng lại pha lẫn niềm kinh ngạc vui mừng.

Nỗi thống khổ giày vò khôn nguôi trong lòng chàng, nàng hoàn toàn chẳng hay biết, vẫn cứ thế đến trêu chọc chàng.

Đúng là yêu nghiệt.

*

Xá lợi hóa thành tro bụi, ta cũng tiêu tán đi mấy trăm năm tu vi.

Ta không thèm liếc nhìn Nguyên Chẩn thêm một lần, đầu cũng chẳng ngoảnh lại mà rời đi.

Ta gắng gượng chống đỡ thân mình trở về tiểu viện của Tô Khám.

Y không biết ta đã ra ngoài, cũng chẳng hay ta bị thương, chỉ nghĩ ta lười biếng không muốn xuống phố nên lại lủi thủi một mình đi kiếm bạc.

Thương thế quá nặng, ta đóng cửa không ra ngoài liên tiếp nhiều ngày, cuối cùng cũng khiến Tô Khám nảy sinh nghi ngờ.

"Trọng Vũ, ngươi không sao chứ? Ta có thể làm gì để giúp ngươi không?" Y đứng ngoài cửa, nhỏ nhẹ hỏi han.

"Ta không sao, chỉ là không muốn ra ngoài thôi, ngươi tuyệt đối đừng vào đây."

Cửa phòng đóng chặt, ta đang thu mình trong hình hài nguyên xác rắn rết để tu dưỡng, ta chẳng muốn dọa y sợ đến vỡ mật đâu.

Y "ồ" một tiếng, rồi nói: "Ngày mai bảng vàng sẽ dán, nếu ngươi có thời gian thì hãy cùng đi với ta nhé."

Ta muốn đi nhưng hiện tại thân thể rất yếu, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn đáp: "Ngày mai ngươi cứ đến gọi ta."

Giọng Tô Khám mang theo ý cười: "Được, ta có mua một con gà về hầm canh cho ngươi tẩm bổ, ta đặt ở cửa rồi, lát nữa ngươi ra mà lấy."

Y đi rồi, bát canh gà lẳng lặng đặt trước mặt ta.

Ta uống cạn bát canh ấm nóng, một lát sau, ta bỗng cảm thấy dạ dày và dòng máu của mình cũng bắt đầu trở nên ấm áp.

Điều này hoàn toàn trái ngược với thiên tính máu lạnh của loài ta.

Tô Khám và Cốc Vạn Thành đã đến gọi ta từ sớm.

Ta hóa lại hình người, uể oải tựa vào khung cửa: "Hai người các huynh cả đêm không ngủ sao?"

"Không ngủ được, tiểu muội, chúng ta mau đi thôi." Cốc Vạn Thành mặt mày hồng hào, hưng phấn nói.

Mệnh hắn có quan vận, lại có tướng trường thọ, cả đời suôn sẻ.

Ta nhìn sang Tô Khám, chẳng rõ vì sao, ta lại bắt đầu nhìn không thấu vận mệnh của y nữa.

Trước bảng dán có không ít học trò, người vây quanh tầng tầng lớp lớp, ai nấy đều căng thẳng chờ quan phủ yết bảng.

Tô Khám cũng có chút lo âu, ta an ủi hai người họ: "Yên tâm đi, cả hai huynh đều sẽ trúng cử thôi, chuyện đã định sẵn trong mệnh thì chẳng ai xoay chuyển được đâu."

Đúng như ta dự liệu, cả hai người bọn họ đều trúng tuyển. Tên của Tô Khám chễm chệ ở vị trí đầu tiên, tuy Cốc Vạn Thành không bằng Tô Khám nhưng cũng có tên trên bảng. Hai người vừa kinh ngạc vừa vui mừng, ôm chầm lấy nhau mà hò hét, nhất thời làm ta nhức cả đầu.

Có không ít người đến chúc mừng Tô Khám, mọi người đối với y nhiệt tình hết mực. Ta không chen vào được, đành lánh sang một bên.

Ta đứng trong góc hẻm, từ xa thấp thoáng như nhìn thấy bóng dáng Nguyên Chẩn.

Ta vừa mới nâng cao cảnh giác thì Tô Khám đã thoát ra khỏi đám đông, lao tới ôm chặt lấy ta, vẻ xúc động hiện rõ mồn một: "Trọng Vũ! Cảm ơn ngươi!"

"Cảm ơn ta làm gì? Ta cũng có giúp được gì cho ngươi đâu." Ta lầm bầm lầu bầu, thấy có nhiều người đang nhìn sang, ta đành khuyên y buông tay, "Bao nhiêu người đang đợi chúc mừng ngươi kìa, mau đi đi, ta về nghỉ ngơi đây."

Tô Khám nhất quyết đòi đưa ta về trước, ta đành phải theo y rời đi. Trước khi khuất bóng, ta lại nhìn về hướng đó lần nữa nhưng chẳng còn thấy hình bóng Nguyên Chẩn đâu.

Thật kỳ quái.

Ta chỉ nghĩ mình nhìn nhầm, bèn xoay người bỏ đi.

Làm quan ở nhân gian thật phiền phức, sau kỳ thi xuân còn có thi điện. Trước khi đi tham dự thi điện, Tô Khám đặt bát canh gà trước cửa phòng ta rồi lặng lẽ rời đi.

Nguyên khí ta đại thương, căn bản không phải vài con gà là có thể bồi bổ lại được, nhưng y có lòng tốt, ta lại một lần nữa uống cạn.

Tô Khám giờ đây đã là Trạng nguyên lang do đích thân thánh thượng điểm chọn.

Vẻ vang vô hạn.

Ta ở nhà tĩnh dưỡng, y thỉnh thoảng lại mang về cho ta mấy thứ đồ mới lạ, khi thì cây trâm hoa, lúc thì con hổ bằng vải, khi lại là chiếc quạt tròn, thi thoảng còn có cả bánh ngọt.

Hôm ấy y lại đặt một giỏ canh gà trước cửa, một hồi lâu mới mở lời: "Tiểu Trọng Vũ hai ngày tới ngươi đừng ra ngoài. Vị hòa thượng kia lại tìm đến rồi, ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau ta, ngươi nhất định phải cẩn thận."

"Biết rồi mà." Ta uể oải đáp lời.

Y suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Ngày mai thánh thượng triệu ta vào cung, chắc là để phong quan tiến chức. Đợi ta về, chúng ta cùng ra quán rượu dùng bữa nhé?"

Mấy ngày nay y cứ luôn dè dặt như thế, tìm đủ mọi cách để lấy lòng ta.

Ta mở cửa phòng, khuôn mặt trắng trẻo của Tô Khám lập tức rạng rỡ nụ cười: "Cuối cùng ngươi cũng chịu ra ngoài rồi, làm ta lo phát khiếp."

Y nhìn chăm chú ta một lượt rồi lại cau mày: "Dạo này ngươi gầy đi nhiều quá, đều tại ta không tốt, mấy ngày qua đã lơ là ngươi."

"Ngày mai ra quán rượu, ngươi muốn ăn gì thì cứ ăn." Tô Khám xoa xoa đầu ta, ánh mắt tràn đầy vẻ xót xa, "Đợi khi ta chính thức vào triều làm quan, ngươi có thể ăn thịt mỗi ngày, phải tẩm bổ cho ngươi thật tốt mới được."

Ôi.

Đồ ngốc.

Ta bị thương chứ có phải bị đói đâu.

Nhưng ta không giải thích với y, chỉ gật đầu đồng ý.

Nguyên Chẩn đang ở quanh khu nhà, sau khi đêm đã về khuya, ta chậm rãi bước ra ngoài.

Đêm càng lúc càng sâu, vạn vật lặng tờ, chỉ có vầng trăng sáng treo giữa tầng không, ánh sáng như nước chảy tràn, khuôn mặt hắn hiện rõ vô cùng.

Gương mặt ấy quả thực tuấn mỹ hiếm thấy ở trần gian nhưng chẳng thấy chút dịu dàng nào, chỉ có một vẻ lạnh lùng ngăn cách người khác ngoài ngàn dặm, đôi gò má nhợt nhạt gần như hòa làm một với ánh trăng, vắng lặng lạ kỳ.

"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?" Ta không hiểu hỏi, "Ngươi không thể để bọn ta yên ổn sống qua ngày sao?"

Gương mặt tuấn mỹ đến cực điểm ấy chợt nhếch lên một nụ cười, đầy vẻ mỉa mai: "Sống qua ngày sao? Ngươi thật sự tưởng mình đã là người rồi à? Ngươi ở bên cạnh hắn chỉ có thể hại hắn mà thôi."

"Ngươi là yêu, Tô Khám không sợ không có nghĩa là người khác không sợ. Nếu ta ép ngươi hiện nguyên hình, ngươi làm sao có thể ở lại bên cạnh hắn?" Nguyên Chẩn ép sát tới, lạnh giọng nói.

Ta ghét nhất là kiểu đe dọa này, lập tức nổi giận: "Dựa vào cái gì chứ! Ta cứ muốn ở bên cạnh Tô Khám đấy! Thế gian này rộng lớn nhường này, tại sao ngươi cứ bám riết lấy ta không buông?"

"Ta bám riết lấy ngươi không buông sao?!" Sự bình tĩnh vốn có trong mắt Nguyên Chẩn đột nhiên vỡ vụn, thay vào đó là một thứ gì đó sắc lẹm và độc địa hơn. Hắn dùng ánh mắt âm hiểm nhất nhìn ta, quanh thân trào dâng nỗi oán độc vô tận: "Là ngươi không chịu buông tha cho ta!"

Môi ta mấp máy, nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.

Nguyên Chẩn bước tới thật nhanh, chẳng màng đến giới luật thanh quy, cũng chẳng quản Phật pháp uy nghiêm. Hắn túm chặt lấy cổ tay ta, giận dữ đến tột độ: "Ngươi còn muốn nói gì nữa? Bảo với ta rằng ngươi yêu hắn sâu đậm thế nào sao? Bảo với ta rằng yêu quái cũng biết yêu người à?"

Ta xưa nay không thích che giấu, bèn thẳng thắn: "Ta quả thực rất yêu hắn."

Lời vừa thốt ra, bàn tay Nguyên Chẩn đang siết cổ tay ta bỗng gia tăng lực đạo. Hắn nhìn ta, đồng tử co rút, bước chân vô thức lùi lại phía sau, nghiến răng đến đỏ bừng cả mặt, gần như dùng hết sức bình sinh mà gầm lên: "Người và Yêu! Tuyệt đối không thể yêu nhau!"

Gương mặt tuấn mỹ của Nguyên Chẩn vì phẫn nộ mà trở nên cố chấp đến vặn vẹo. Hắn không còn là một vị Phật đà mà giống như một ác quỷ đang dùng đôi mắt đỏ ngầu giận dữ nhìn ta.

Ta khẽ khàng nói với Nguyên Chẩn: "Không phải loại tình yêu đó đâu."

"Tô Khám nói tình yêu có nhiều loại. Ta không biết ta có yêu ngươi không, nhưng ta biết ta yêu hắn."

"Hắn dạy ta cách làm người, cách quan tâm kẻ khác, cách bước đi giữa thế gian này. Hắn bảo ta rằng quân tử luận hành động chứ không luận tâm địa. Chỉ cần ta không làm việc ác, không hại người thì ta chính là một con yêu tốt, yêu tốt cũng là người tốt, đương nhiên có thể đường đường chính chính sống ở nhân gian."

"Hắn đối xử tốt với ta, tốt đến mức khiến ta cảm thấy hắn là một phần vô cùng quan trọng trong sinh mệnh của mình, giống như... giống như người nhà vậy, tuy ta chẳng phải là người, cũng chẳng có nhà."

Đôi mắt đen sâu thẳm của Nguyên Chẩn mờ mịt hỗn độn, hắn nhìn ta mà không thốt lên lời nào.

Ta hất tay hắn ra, lùi lại một bước, khẽ thở dài: "Nguyên Chẩn, ngươi không hiểu đâu."

Ta xoay người trở vào, Nguyên Chẩn cũng không lên tiếng ngăn cản, ta không nhịn được mà ngoái đầu nhìn hắn một cái.

Ánh trăng thê lương rơi trên người hắn, trĩu nặng vây hãm, bao phủ lấy hắn trong một màn bóng tối u uất.

Phải, hắn không hiểu.

Sáng sớm hôm sau Tô Khám đã đi rồi, trước khi đi y gõ cửa phòng ta, vẫn như mọi khi, chẳng ngại phiền hà mà dặn dò: "Hôm nay trong bếp có canh gà đấy, lát nữa ngươi tỉnh dậy thì nhớ uống nhé."

Ta ngủ hết giấc này đến giấc khác, cũng đã uống cạn canh gà, vậy mà Tô Khám vẫn bặt vô âm tín.

Trăng đã treo trên ngọn cây, ta không nhịn nổi nữa, chuẩn bị vào hoàng cung xem sao.

Hoàng cung sáng trưng ánh đèn, hơi thở của Tô Khám đang dừng lại bên trong tòa cung điện này.

Phía trong cung điện có tiếng người đang đàm thoại.

"Thánh thượng đã có kẻ thế thân, sau này không còn sợ tiểu quỷ tìm đến nữa. Tô Trạng nguyên đúng là có phúc ba đời mới được thay thánh thượng xuống địa phủ trả nợ."

"Đạo trưởng, Tô Trạng nguyên sẽ không tìm đến trẫm đấy chứ?"

"Xin thánh thượng cứ yên tâm, bần đạo đã trấn áp ba hồn của Tô Trạng nguyên rồi, hắn tuyệt đối không thể tìm đến ngài đâu."

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...