Ta quay trở về gốc cổ thụ để tu dưỡng.
Một trăm năm đầu tiên, vết thương của ta vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Một làn tàn hồn của Tô Khám đã hòa làm một với linh khí của cổ thụ, tu luyện ra thần thức, có thể hóa thành hình người.
Mỗi độ xuân về, y lại xoa đầu ta mà bảo: "Tiểu Trọng Vũ, lại một năm mới đến rồi."
Ta vẫn có ý thức nhưng chẳng thể mở nổi mắt, chỉ biết thầm lầm bầm trong lòng.
Cứ xoa đầu ta mãi làm cái gì không biết.
Một trăm năm thứ hai, ta đã hồi phục được đôi chút, bắt đầu có tâm trí để trò chuyện cùng Tô Khám. Lúc này Tô Khám đã được phong làm Sơn thần, hưởng khói hương thờ phụng của dân núi quanh vùng.
Thấy ta tỉnh lại, y ríu rít nói đủ thứ chuyện: "Muội biết không? Sau khi tiểu Hoàng đế chết, Ninh Vương đã đoạt ngôi lên làm vua, Cốc huynh sau này cũng làm tới chức Tể tướng, con cháu hậu duệ đều rất giỏi giang, thật khiến người ta không ngờ tới. Muội ngủ lâu như vậy, ta đã làm quen được không ít bạn bè trên núi này, có một con chuột nhỏ cứ cách dăm ba bữa lại đến hỏi thăm muội đã khỏe chưa, đó là bạn muội sao?"
Ta ngẫm nghĩ một hồi: "Ta không quen."
"Được rồi." Tô Khám mỉm cười, đôi mắt dịu dàng, lại xoa đầu ta, "Muội bình an vô sự là tốt rồi."
Một trăm năm thứ ba, vết thương của ta cơ bản đã lành, nhưng tu vi đã tiêu tán quá nửa, chỉ có thể uể oải nằm trên cây mà tu luyện.
Lại một mùa xuân nữa, mưa bắt đầu rơi. Tâm trạng Tô Khám rất tốt, y ngồi dưới gốc cây ngâm thơ, còn nhất quyết đòi dạy một con rắn đen nhỏ đọc sách.
Họ đọc thơ, còn ta cuộn mình trên cành cây, đưa mắt nhìn ra phương xa.
Nhân gian bây giờ hẳn là đã đổi thay nhiều lắm rồi nhỉ?
Một trăm năm thứ tư, ngày tháng vẫn cứ trôi qua như thế. Ta thường thẫn thờ nhìn về hướng kinh thành, mỗi khi tỉnh giấc giữa đêm trường, bên tai vẫn văng vẳng tiếng tụng kinh như lời thầm thì, quẩn quanh mãi không tan.
Đó là dấu ấn mà Nguyên Chẩn đã để lại trên người ta.
Tô Khám khẽ thở dài: "Nếu đã đem lòng vương vấn thì muội cứ xuống nhân gian xem thử đi."
Một trăm năm thứ năm, ta và Tô Khám xuống nhân gian.
Thế gian đã thay triều đổi đại, khác xa hoàn toàn so với năm trăm năm trước, chỉ có điều nơi đâu cũng lưu truyền câu chuyện về Bạch Xà truyện.
Ta thấy bất bình vô cùng, bèn phản kháng với Tô Khám: "Tại sao lại không có Hắc Xà Truyện? Chuyện của ta cũng ly kỳ lắm chứ bộ."
Tô Khám bật cười: "Có lẽ là vì câu chuyện của muội vẫn chưa đi đến hồi kết thôi."
Nghe vậy, ta không còn bực bội nữa.
Cũng phải.
Ta vẫn chưa chết mà, câu chuyện coi như vẫn còn dang dở.
Ta phải tìm được Nguyên Chẩn, để viết nốt đoạn kết cho thiên tình sử vốn dĩ phải thật oanh liệt này.
Một trăm năm thứ sáu, ta tìm thấy Nguyên Chẩn.
Kiếp này chàng vẫn là một hòa thượng.
Ta tức đến mức giậm chân bành bạch.
Cái tên này có chấp niệm với việc làm hòa thượng đến thế sao?
Ta giậm chân dưới gốc cây, dường như có tâm linh tương thông, vị hòa thượng tuấn tú ấy quay đầu nhìn về phía ta: "Nữ thí chủ đang tìm người sao?"
Ta thẳng thắn đáp: "Ta tìm chàng."
Đôi mày chàng khẽ nhướng lên vẻ khó hiểu: "Tìm tiểu tăng là có việc gì chăng?"
Mấy trăm năm không gặp, gương mặt Nguyên Chẩn trong ký ức của ta vẫn vẹn nguyên như cũ. Giọng nói ấy, nụ cười ấy vẫn cứ hằn sâu trong tâm trí không sao xóa nhòa. Những tháng năm qua tựa như một đêm trường đằng đẵng, phải đến lúc mở mắt ra mới đón chào một ngày mới bắt đầu.
Ta nhìn chăm chú người trước mặt.
Chàng không giống với Nguyên Chẩn của năm xưa, đôi lông mày non nớt toát lên vẻ thuần khiết vô hại, chẳng hề tương đồng với gã "yêu tăng" mà ta từng biết. Ta bỗng thấy sợ hãi.
Kiếp này nếu ta lại làm hại chàng thì phải làm sao?
Thế là ta bảo: "Ta có vài đoạn kinh văn không rõ nghĩa, muốn nhờ pháp sư giải đáp giúp."
Gió thanh hiu hắt, chàng giải kinh xong bèn xoay người rời đi, bóng dáng dần khuất xa trước mắt ta.
Thôi thì lại đợi thêm một kiếp nữa vậy.
Dẫu sao cũng đã đợi lâu đến thế rồi.
Ta lại học thêm được một điều ở nhân gian.
Yêu là nhẫn nại, là nhường nhịn, là học cách buông tay.
Tô Khám đã sớm nói với ta rồi, yêu một người là chuyện vô cùng vất vả.
Nhưng ta chẳng sợ vất vả.
Đợi mãi, đợi mãi, cuối cùng ta cũng đợi được đến tận bây giờ.
Một ngàn năm đằng đẵng.
Nhà cao tầng mọc lên san sát, cả thế giới đã thay đổi đến chóng mặt.
Ta và Tô Khám mở một tiệm sách nhỏ không mấy phô trương, tiện thể bán thêm cà phê. Sống ở nhân gian nhiều năm, ta đã học được tinh túy của đạo làm người, cũng thấu hiểu chuyện đời tình người, tuyệt đối không bao giờ để xảy ra những chuyện nực cười như năm xưa nữa.
Vào một buổi chiều mưa xuân rả rích, ta cầm ô dạo bước trên phố.
Dòng người hối hả qua lại, còn ta thì thong dong tản bộ, bỗng nhiên có người khẽ chạm phải tán ô của ta.
Ta ngoái đầu lại.
Người đó cũng dừng chân.
Bốn mắt nhìn nhau, trái tim ta bỗng đập liên hồi.
"Trước đây chúng ta có quen nhau không?" Anh ấy lên tiếng trước, hỏi một cách đầy nghi hoặc.
Ta nhìn chăm chú vào gương mặt ấy không rời mắt, khẽ nhếch môi, giấu đi niềm hân hoan khó tả: "Bây giờ quen rồi đấy thôi."
"Tôi tên là Vân Trọng Vũ."
Anh ấy sững người một lát rồi vẫn trả lời ta: "Tôi là Hứa Nguyên Chẩn, tên của cô hay thật đấy."
Lòng ta dâng trào muôn vàn cảm xúc.
Kiếp này, rốt cuộc anh ấy cũng không còn là hòa thượng nữa rồi.
Hứa Nguyên Chẩn không giống với Nguyên Chẩn.
Nhưng không sao cả.
Ta đã cố gắng tìm cách giúp anh ấy nhớ lại mọi chuyện năm xưa.
Những khi nồng nàn bên nhau, ta thường đóng vai yêu quái, còn anh ấy là yêu tăng, anh ấy có vẻ rất hào hứng với trò này, nhưng tuyệt nhiên không nhớ được chút gì về tiền kiếp. Thậm chí anh ấy còn chẳng biết ta là yêu. Dẫu ta có nỗ lực thế nào, anh ấy vẫn không tài nào nhớ ra.
Anh ấy khác xa với Nguyên Chẩn, lúc nào cũng bám lấy ta, ôm ta vào lòng, lại thường xuyên dỗ dành trêu ghẹo ta, cả ngày quẩn quanh bên cạnh nói yêu ta đến nhường nào.
Có một thời gian Tô Khám còn hỏi có phải ta đã hạ cổ độc cho anh ấy không.
Ôi.
Nếu mà biết hạ cổ thì ta đã hạ cho Nguyên Chẩn từ ngàn năm trước rồi, việc gì phải đợi đến tận bây giờ.
Vào một buổi chiều bình thường, ta tan làm sớm để đi tìm Hứa Nguyên Chẩn.
Trong văn phòng anh ấy có một luồng yêu khí kỳ lạ.
Chưa kịp đẩy cửa bước vào, ta đã nghe thấy tiếng người bên trong nói: "Cô ta là yêu, là rắn thành tinh đấy, anh tuyệt đối đừng để bị mê hoặc. Nếu không tin, anh cứ dùng rượu hùng hoàng mà thử cô ta thì biết."
Sắc mặt ta sa sầm lại, định đẩy cửa xông vào g**t ch*t con yêu quái nhỏ trong phòng kia.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc sau, một giọng nói quen thuộc vang lên đầy ý cười: "Tôi biết mà."
Anh ấy bình thản thốt ra câu nói ấy nhưng lại khiến lòng ta nổi sóng cuộn trào: "Tôi đã biết từ ngàn năm trước rồi, cô còn việc gì muốn nói với tôi nữa không? Nếu không thì đi đi."
Đồ khốn Nguyên Chẩn!
Ta rầm một cái đẩy cửa vào, một con chuột tinh mặc váy xám đang run cầm cập nhìn ta nhưng vẫn lấy hết can đảm nói: "Chị đừng có làm hại đại sư Nguyên Chẩn nữa! Tôi thực sự sợ chị lại khiến anh ấy mất mạng lần nữa nên mới đến đây để dặn dò anh ấy đấy!"
Ta hại anh ấy ư!?
Ngay từ đầu ta đã biết Nguyên Chẩn là một tên hòa thượng lòng dạ đen tối, thâm độc hiểm ác, rõ ràng đã nhớ ra chuyện của ngàn năm trước mà cứ giấu nhẹm đi không nói, cố tình trêu ta. Nếu không phải ta vô tình nghe lén được thì chẳng biết còn bị anh ấy dắt mũi đến bao giờ nữa!
Ta giận lôi đình: "Không mượn cô quản! Cút ra ngoài cho tôi!"
Chuột nhỏ vốn dĩ nhát gan, bị ta nạt một tiếng là đỏ hoe cả mắt, vội vã chạy biến ra ngoài.
Ta nhìn kẻ đang ngồi trên ghế kia, tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Anh nhớ ra rồi sao không nói với em? Rốt cuộc là nhớ ra từ lúc nào hả?"
"Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp lại em là anh đã nhớ ra hết rồi." Anh ấy giờ đây không còn là vị cao tăng nhợt nhạt, tự kiềm chế năm nào mà tràn đầy sức sống và vạm vỡ hơn. Thấy ta nổi giận, anh ấy không kìm được mà cúi đầu, giọng tự giễu: "Nguyên Chẩn chẳng có gì tốt cả, anh cứ nghĩ em thích Hứa Nguyên Chẩn hơn."
Ta cười lạnh một tiếng: "Nếu mà thế thì em đã chẳng thèm đi tìm anh làm gì cho mệt!"
Nguyên Chẩn tiến lại gần ôm lấy eo ta, âu yếm hôn lên mặt ta rồi dịu dàng rót mật vào tai: "Kiếp này em đã tìm thấy anh rồi, vậy kiếp sau em có còn tìm anh nữa không?"
Ta hung hăng cắn mạnh vào vai anh ấy một cái. Anh ấy kêu đau nhưng cười rất mãn nguyện: "Cứ tiếp tục tìm anh đi, Trọng Vũ, anh không nỡ rời xa em đâu. Hãy tìm anh thêm vài kiếp nữa, đợi đến khi em đắc đạo thành tiên, anh sẽ không vào luân hồi nữa."
Ta buông vai anh ấy ra, hậm hực lườm một cái: "Em sớm đã chẳng thể thành tiên được nữa rồi!"
Nguyên Chẩn càng cười rạng rỡ hơn, anh ôm chặt lấy ta vào lòng, ta cũng theo bản năng áp mặt vào lồng ngực anh. Anh nói: "Vậy cũng tốt, chúng ta cứ mãi quấn quýt chốn nhân gian này, đến chết mới thôi."
Trải qua ngàn năm, ta và anh ấy cuối cùng cũng trở thành một đôi lứa mặn nồng như thuở ấy, thậm chí còn có thể lập lời thề đến chết chẳng rời.
Ta mỉm cười, hai tay nhè nhẹ quàng lên cổ anh ấy, nép sát vào, giọng đầy ám muội: "Được thôi, anh tuyệt đối đừng có hối hận đấy."
"Yêu nghiệt." Vành tai anh hơi ửng đỏ, giọng nói mang theo vài phần nuông chiều xen lẫn bất lực, sau đó anh ấy cúi xuống đặt nụ hôn lên môi ta.
Làm yêu quái thực ra cũng chẳng có gì không tốt.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi tí tách gõ vào mặt kính, giống hệt như buổi chiều mưa xuân mịt mờ của ngàn năm về trước.
Anh ấy đã gọi ta lại.
Ta xoay người, phút chốc ngẩn ngơ.
Để rồi từ đó, tâm hồn ta lạc lối suốt ngàn năm.
"Vì sao cô nương lại đến nhân gian này?" Nguyên Chẩn mỉm cười, kéo ta ra khỏi dòng ký ức.
Ta hứ một tiếng, nhìn vào gương mặt anh ấy mà ai oán bảo: "Có một gã yêu tăng, chuyên đi nhiễu loạn lòng người, cứ nhất quyết bắt ta phải ở lại nơi này."
Lồng ngực của "yêu tăng" nóng hổi: "Yêu tăng và yêu quái, quả là một cặp trời sinh."
Một trăm năm thứ mười trôi qua, ta đã tìm thấy chàng, và câu chuyện của bọn ta vẫn còn một tương lai dài vô tận phía trước.
Ngàn năm tựa như một giấc mộng, khi choàng tỉnh cơn mê, cảnh xuân vẫn đương độ rực rỡ nhất.
— HẾT —
Làm Yêu - Mạc Hoan Tiểu Thư
Chương 6
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
