“Có thể kịp ăn cơm, giờ con về đây.”
Lộ Ngân Đường kết thúc cuộc gọi với mẹ, giơ tay chạm vào xe lăn của Lâm Gia: “Nếu không thầy đưa em về.”
“Em không sao thầy à, em tiễn thầy, em ở đây chán đến chết rồi.” Lâm Gia thân tàn chí kiên, thong thả di chuyển bên cạnh Lộ Ngân Đường, không cho anh đẩy xe lăn.
Lộ Ngân Đường đặt xe trên app, hôm nay là Tết Dương lịch, bên ngoài nhiều người, hiện chưa có tài xế nhận đơn, Lâm Gia bên cạnh nhìn thoáng qua: “Chưa được ạ? Nếu không thầy ở lại dùng bữa với em đi.”
“Không được, toàn mùi nước sát trùng, thầy dị ứng với mùi này.” Lộ Ngân Đường thò tay vào túi, muốn tìm khẩu trang đeo vào, mãi không thấy, lúc đến anh tiện tay vứt luôn cái khẩu trang dùng một lần kia rồi.
“Haiz! Vậy… Ối! Cảm phiền chờ một chút!”
Lâm Gia bỗng hét lớn, mọi người xung quanh đều quay ra nhìn, Lộ Ngân Đường hoảng hốt cúi đầu trừng cậu, Lâm Gia vừa gấp gáp di chuyển xe lăn vừa thúc giục Lộ Ngân Đường: “Thầy ơi, thang máy kìa! Chờ một chuyến lâu lắm!”
Lộ Ngân Đường nhìn về phía thang máy theo bản năng, ngoài một bác sĩ hơi thấp đang ấn thang máy thì gần như không có ai.
“Không phải…”
Lâm Gia không để ý đến anh, vèo một cái đã lăn bánh đến cửa thang máy: “Cảm ơn… Trưởng khoa Hạ?”
Hạ Hòe Tự nhìn thoáng qua bên ngoài: “Lâm Gia, cậu xuống tầng?”
“Không, không, không ạ!” Lâm Gia chỉ phía sau, “Thầy chủ nhiệm lớp của em xuống, phiền anh chờ một lát, chân cẳng thầy ấy hơi chậm chạp.”
Lộ Ngân Đường kinh ngạc tiến lại gần, cảm thấy Lâm Gia quá giỏi, vừa nằm viện hai ngày đã nói chuyện được với bác sĩ: “Em…”
“Thầy ơi, đây là trưởng khoa khám cho em đó.” Lâm Gia chỉ vào Hạ Hòe Tự.
Lộ Ngân Đường nhìn người trong thang máy, quen mắt, cực kỳ quen mắt, quen đến mức khiến anh sững người: “Là cậu à?”
Hạ Hòe Tự mặt không cảm xúc, không biết có phải không nhớ anh là ai không, Lộ Ngân Đường hơi ngượng, Hạ Hòe Tự vẫn ấn nút giữ cửa: “Tiến vào trước?”
“À, ừ.” Lộ Ngân Đường vội bước vào, đẩy Lâm Gia: “Em mau về nghỉ ngơi đi, đừng lộn xộn.”
“Vâng ạ.” Lâm Gia vẫy tay với bọn họ, “Em chào thầy, em chào trưởng khoa Hạ.”
Cửa thang máy đóng lại, bên trong khôi phục yên tĩnh trong nháy mắt, vừa rồi Lộ Ngân Đường chủ động chào hỏi đã không dễ dàng, hơn nữa còn không được đáp lại, dù có chết anh cũng không dám nói lần thứ hai, xấu hổ thì xấu hổ thôi, chưa thấy ai chết vì xấu hổ cả…
“Thầy Lộ, đã lâu không gặp.”
Hạ Hòe Tự chợt cất tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lộ Ngân Đường, anh sửng sốt một lát mới ngẩng đầu nhìn về phía đối phương – không lạnh lùng như vừa rồi, biểu cảm trở nên ôn hòa hơn, nhưng khó giấu nét mệt mỏi, phỏng chừng là vừa nãy mệt quá chưa phản ứng kịp.
“Đúng vậy, đã lâu không gặp.” Lộ Ngân Đường mỉm cười, “Hôm trước nghe Đoàn Minh Du bảo cậu làm ở bệnh viện số 3, không ngờ hôm nay đụng phải.”
Hạ Hòe Tự cũng cười: “Tốt nghiệp cấp ba sắp hai mươi năm rồi.”
“Ừ, chúng ta đều ba mươi mấy.” Lộ Ngân Đường thất thần đáp lại một câu, nghĩ thầm sao thang máy còn chưa xuống đến tầng một.
Thang máy không chỉ không xuống đến tầng một mà còn dừng lại ở mỗi tầng, số người tiến vào ngày càng nhiều, Hạ Hòe Tự lùi về phía sau, Lộ Ngân Đường bị đẩy vào góc, nói chuyện trong thang máy không tiện, hai người không thể không im lặng một lát, đại khái là cảm thấy quá ngượng ngùng, khi có thêm ba người tiến vào, ép hai người vào một góc, Hạ Hòe Tự mở miệng.
“Vừa rồi học sinh của cậu bảo chân cẳng chậm chạp, là do bị thương hay thế nào?”
“À, không.” Lộ Ngân Đường vô thức dậm chân, “Lười thôi, không muốn nhúc nhích.”
“Vậy thì tốt.” Hạ Hòe Tự gật đầu.
Lần này, Hạ Hòe Tự vừa dứt lời, còn chưa kịp bắt đầu một vòng im lặng mới thì tiếng chuông điện thoại của Lộ Ngân Đường vang lên, anh vội vàng quay lưng về phía Hạ Hòe Tự, lấy điện thoại ra, không xem ai gọi đã bắt máy.
“Alo, xin chào.”
“Xin chào, tôi là tài xế nhận đơn, vừa nãy anh không trả lời tin nhắn, tôi nhận đơn của người khác rồi, anh hủy đơn đi nhé.”
Giọng oang oang của tài xế truyền ra, mấy người xung quanh đồng loạt im lặng, Lộ Ngân Đường nhắm mắt, tâm tư muốn chết cũng xuất hiện, anh ừ một tiếng rồi cúp máy.
“Không gọi được xe à?” Hạ Hòe Tự hỏi.
“Ừ, hôm nay xe tôi bị hạn chế.” Lộ Ngân Đường thở dài, chậm chạp quay người lại, không sợ xấu hổ nữa, dù sao đã đủ xấu hổ rồi, “Tôi cũng không thích lái xe, phiền.”
Hạ Hòe Tự cười, Lộ Ngân Đường nâng mắt nhìn hắn: “Làm sao?”
“Không có gì.” Hạ Hòe Tự đáp, “Vốn cảm thấy cậu không giống hồi cấp ba lắm, hiện tại thấy vẫn thế.”
“Thế à?” Lộ Ngân Đường gãi mặt, liếc hắn, cúi đầu, rồi lại ngẩng lên nhìn.
Thật ra Hạ Hòe Tự không thay đổi nhiều, cao hơn một ít, tuy mặc nhiều nhưng có thể nhìn ra dáng người rất đẹp, nhưng đúng thật là y như lời Hà Tiêu nói, đẹp trai hơn hồi cấp ba, thêm phần trưởng thành, mỗi động tác đều thể hiện sự bình tĩnh nhưng không hề cổ hủ, khẽ cười rất dịu dàng, không mang cảm giác xa lạ, so với gương mặt thì khí chất càng hấp dẫn hơn, mỗi người tiến vào thang máy, ánh mắt đầu liên luôn dừng lại trên người Hạ Hòe Tự một thoáng.
Lộ Ngân Đường không nhìn Hạ Hòe Tự nữa, cúi đầu hạ giọng: “Cậu cũng giống hồi cấp ba.”
Đều lạnh lùng. Cái này Lộ Ngân Đường không nói ra.
“Tôi lái xe tới, hiện tại tan làm về nhà, để tôi đưa cậu.” Hạ Hòe Tự cúi đầu nói với anh, “Vừa lúc tiện đường.”
Giọng Hạ Hòe Tự trầm thấp, trong tiếng ồn ào của đám người vẫn rõ ràng như cũ, hơi khàn, nặng nề dừng bên tai Lộ Ngân Đường.
Hai người bọn họ cách nhau rất gần, Hạ Hòe Tự cao hơn Lộ Ngân Đường một chút, thang máy lại đông người, lúc nói chuyện, Hạ Hòe Tự hơi cúi đầu, Lộ Ngân Đường có thể ngửi thấy mùi nước sát trùng hương chanh trên người hắn.
An tĩnh không đến mười mấy giây, Lộ Ngân Đường nhìn thẳng vào Hạ Hòe Tự: “Cậu còn chưa hỏi tôi ở đâu.”
“À.” Hạ Hòe Tự vẫn cười, không có chút nào gọi là xấu hổ hay hoảng loạn, “Chỉ là muốn biểu đạt chút thành ý, biểu đạt sớm quá rồi.”
Nói xong lời này, hai người nhìn nhau trong chốc lát, đều nhìn thẳng vào mắt đối phương, Hạ Hòe Tự thật sự rất đẹp, Lộ Ngân Đường là thầy giáo ngữ văn, lúc đối diện với hắn, trong đầu đã toát ra câu thơ…
Mắt sáng tựa kiếm, mày rậm như sao, mặt đẹp như ngọc, khí chất phi phàm…
Lộ Ngân Đường véo mình một cái, ngừng lại đi, năm nay anh sắp ba mươi lăm tuổi rồi, cái kiểu bị người ta mỉm cười nhìn chằm chằm như thể bị nhìn thấu lâu rồi anh không cảm nhận được.
Không hẳn là chán ghét, còn khá mới lạ.
Lộ Ngân Đường thở ra một hơi, cuối cùng lộ ra một nụ cười thật lòng, anh nhích lại gần, hơi ngửa đầu, ánh mắt đánh giá Hạ Hòe Tự một cách kín đáo, nhướng mày: “Ừm, cảm ơn trưởng khoa Hạ.”
Hạ Hòe Tự không nhìn nữa, cười nói: “Đừng khách sáo, thầy Lộ.”
Lần này Hạ Hòe Tự không đỗ xe bên ngoài mà ở gara dưới hầm, mọi người trong thang máy hầu như đều xuống tầng một, còn lại mấy nhân viên trong viện, lúc bấy giờ mới thấy Hạ Hòe Tự, một đồng nghiệp khoa mắt thân với Hạ Hòe Tự lại gần chào hỏi.
“Mấy ngày không ra khỏi viện rồi hả trưởng khoa Hạ, sao tôi cảm thấy cậu gầy hơn hẳn lần trước gặp thế nhỉ.”
“Hai ngày rưỡi.” Hạ Hòe Tự đáp, “Hai ngày rưỡi để giảm béo.”
Bác sĩ khoa mắt sửng sốt, rồi nở nụ cười: “Ừ.”
Hai người nói xong, ánh mắt bác sĩ khoa mắt nhanh chóng lia sang người đứng bên cạnh Hạ Hòe Tự: “Vị này là?”
Lộ Ngân Đường mặt không cảm xúc quay sang hướng khác, không có ý định mở miệng, anh toàn đối xử với người xa lạ như vậy – không nể mặt ai.
“Bạn tôi.” Hạ Hòe Tự trả lời.
Tới tầng B1, Hạ Hòe Tự nói với Lộ Ngân Đường tới rồi, hai người cùng nhau ra ngoài, Hạ Hòe Tự lấy chìa khóa ấn nút, xa xa có một chiếc xe màu đen sáng đèn.
Trong xe vẫn lạnh, nhưng ít ra ấm hơn bên ngoài, Lộ Ngân Đường thắt dây an toàn, cho tay vào túi áo, mọi thứ trong xe đều lạnh như băng, anh sợ lạnh.
Hạ Hòe Tự thấy vậy thì nghiêng người chỉnh hướng quạt về phía anh, Lộ Ngân Đường chớp mắt, hàng lông mi đọng vài giọt nước li ti, nhưng anh lười giơ tay lau, quay đầu im lặng nhìn Hạ Hòe Tự.
“Điều hòa ấm.” Hạ Hòe Tự giải thích.
“Ừm.” Hạ Hòe Tự lại nhìn về phía trước.
“Lâm Gia vừa bảo cậu là chủ nhiệm lớp.” Sau khi cài dây an toàn, Hạ Hòe Tự thuận miệng hỏi, “Lớp mười hai?”
“Ừ, ở trường trung học số 4.” Lộ Ngân Đường cảm thấy ấm áp mới bỏ tay ra khỏi túi.
“Trường trung học số 4 là trường chất lượng.” Hạ Hòe Tự mở màn hình, “Có tiện nhập chỉ đường không?”
“Tiện.” Lộ Ngân Đường lại gần ấn mấy cái trên màn hình, Hạ Hòe Tự nghe tiếng hướng dẫn, rời khỏi gara.
Thời tiết hôm nay đẹp, mặt trời ban trưa rõ ràng hơn mấy hôm trước, nắng chiếu vào thủy tinh lóe lên ánh sáng ấm áp.
Trong lúc chờ đèn đỏ, Hạ Hòe Tự chống tay lên cửa sổ xe, ngón tay nhẹ nhàng day trán, mấy ngày nay hắn không ra khỏi bệnh viện, hiện tại bị ánh mặt trời chiếu cảm thấy hơi không thoải mái, hắn vẫn mang chứng đau nửa đầu từ hồi học tiến sĩ và nghiên cứu khoa học, không nghiêm trọng, thi thoảng quá mệt sẽ tái phát.
Trong lúc Hạ Hòe Tự thất thần, một cánh tay vươn tới kéo tấm che nắng xuống, Hạ Hòe Tự lấy lại tinh thần, khẽ liếc Lộ Ngân Đường một cái.
Lộ Ngân Đường rụt tay lại, hỏi: “Đau đầu?”
Hạ Hòe Tự buông tay đang đặt trên trán xuống: “Thi thoảng, không nghiêm trọng.”
Lộ Ngân Đường không nói gì nữa, đèn xanh sáng, Hạ Hòe Tự đi theo xe phía trước, tay lái hắn vững vàng, không quá nhanh, đủ để khiến người ta thoải mái.
Nhưng có vẻ Lộ Ngân Đường không thoải mái cho lắm, ở lần thứ ba anh quay sang nhìn, Hạ Hòe Tự mở miệng: “Sao thế?”
“À, không có gì.” Lộ Ngân Đường bị bắt tại trận nhưng không ngại, “Chỉ là cậu là bác sĩ, tôi nói điều này có khi hơi thừa.”
“Có thể nói tôi nghe một chút.” Hạ Hòe Tự không hỏi anh muốn nói gì, vẫn nhìn thẳng phía trước, mỉm cười, “Biết đâu chó ngáp phải ruồi thì sao.”
“Tôi biết một phương pháp đông y điều trị đau nửa đầu.” Lộ Ngân Đường nói nhanh, “Chân giò hầm thiên ma, xuyên khung và đương quy, rất hữu dụng, có lẽ hầm với thứ khác cũng được, trước kia mẹ tôi bị đau nửa đầu, tuy không trị tận gốc nhưng có thể giảm bớt.”
“Ừ, đúng là tôi chưa từng thử phương pháp đông y.” Hạ Hòe Tự gật đầu, nghiêm túc lắng nghe, “Tôi sẽ bớt thời gian đi mua rồi nấu thử xem.”
“Ừm.” Lộ Ngân Đường mím môi, vốn dĩ anh không nghĩ nhiều, thấy Hạ Hòe Tự nghiêm túc như vậy, lại không biết trả lời thế nào, “Thử xem… Có tác dụng không.”
“Cái…” Hạ Hòe Tự chưa kịp phản ứng, mỉm cười liếc Lộ Ngân Đường, “Được, nếu thành công tôi sẽ nói với cậu.”
Lộ Ngân Đường không đáp lại, chậm rãi quay đầu đi.
Trong lòng anh khẽ thở dài, ngẫm nghĩ có phải mình không nên nói câu kia không, vốn dĩ khả năng là Hạ Hòe Tự khách sáo với anh thôi, người ta bận rộn như vậy, nhà còn không về, nào có thời gian hầm chân giò, anh nói như vậy khác nào bắt hắn thử rồi còn phải cho anh phản hồi.
Lộ Ngân Đường nhắm mắt, hiếm khi anh nghĩ nhiều như vậy, trước giờ anh luôn xử sự theo phong cách “Dù sao không chết được”, “Cùng lắm thì chết”, nói xong một câu sẽ không bao giờ nghĩ nhiều, hiện tại bỗng cân nhắc những việc này lại cảm thấy không hiểu ra làm sao.
Dù sao lâu rồi anh không giao lưu với người lạ, tuy Hạ Hòe Tự chỉ tính là một nửa xa lạ.
Hạ Hòe Tự dừng xe trước cổng chung cư của Lộ Ngân Đường, không đi vào: “Không xuống xe tiễn cậu, tuyết đọng chưa tan, đi đường chậm một chút.”
Lộ Ngân Đường đã thò chân ra một nửa, thấy Hạ Hòe Tự nói vậy thì quay lại, mở miệng nói là hơi bay ra: “Cảm ơn trưởng khoa Hạ, hôm nay làm phiền cậu rồi.”
Hạ Hòe Tự thấy anh như vậy, lấy khẩu trang dùng một lần trong ngăn tủ đưa cho anh: “Đừng khách sáo, thầy Lộ.”
Hạ Hòe Tự lặp lại câu nói trong thang máy, Lộ Ngân Đường xuống xe, đeo khẩu trang, quay người định đóng cửa, tay cầm điện thoại của hắn khẽ nâng lên, nhẹ nhàng gọi một tiếng.
Bên ngoài gió lớn, Hạ Hòe Tự không chắc Lộ Ngân Đường có nghe thấy không, nhưng hắn không thật sự muốn gọi anh lại, khả năng chỉ là muốn thử, cũng có thể là một loại nỗ lực, hắn chưa từng làm việc mà chưa trải qua suy nghĩ cặn kẽ nên nhất thời do dự.
Theo lý mà nói, Lộ Ngân Đường sẽ không nghe thấy, anh không phải người tỉ mỉ, trong tiếng gió rít, đúng là anh không nghe thấy tiếng còn không được xem là thử kia của Hạ Hòe Tự.
Nhưng Lộ Ngân Đường vẫn chui vào xe, xem dáng vẻ ngập ngừng của Hạ Hòe Tự, anh lấy điện thoại, dùng biểu cảm và giọng điệu tự nhiên phóng khoáng của mình chủ động nói ra câu anh không am hiểu nhất: “Trưởng khoa Hạ, có tiện thêm Wechat không?”
“Tiện.” Hạ Hòe Tự trả lời.
