Hạ Hòe Tự dừng xe ở ven đường đầu hẻm, đạp lên xác pháo về nhà, dọc đường gặp mấy hàng xóm vội vã đi mua gia vị, lịch sự chào hỏi một câu.
Mỗi người đều nở nụ cười, hôm nay là ngày lành.
Ba mẹ đúng lúc thả sủi cảo vào nồi, bánh chưa kịp nở thì Hạ Hòe Tự đã đẩy cửa, cởi áo khoác treo lên móc.
“Con về rồi đấy à.”
Mẹ ngó đầu từ phòng bếp, thấy hắn thì vội xoa tay tiến ra đón, cho đến khi dừng lại trước mặt, ngó ra phía sau, không thấy gì hết, mẹ không cam lòng, lại nhìn ra phía cổng, vẫn trống không.
Mẹ không cười nữa, bĩu môi nói vọng vào phòng bếp: “Về một mình!” Sau đó còn quay đầu trừng Hạ Hòe Tự một cái, “Đáng ghét!”
Hạ Hòe Tự bất đắc dĩ mỉm cười, đi vào phòng vệ sinh rửa tay, bơm một lần gel sát trùng xoa tay rồi chen vào phòng bếp: “Nhân gì vậy ạ?”
“Nhân cún.” Ba quấy sủi cảo trong nồi, không ngẩng đầu lên đã đáp lại.
“Dạ?” Hạ Hòe Tự chưa phản ứng kịp.
Mẹ đứng bên cạnh rót dấm, bổ sung: “Cún độc thân.”
“Haiz, con phục ba mẹ quá rồi.” Hạ Hòe Tự bưng ba bát dấm đi ra ngoài, ở trước mặt ba mẹ, Hạ Hòe Tự hoạt bát hơn một chút, cố ý nói, “Khó khăn lắm con mới về một chuyến, ba mẹ không thương con hay gì.”
“Sao không thương?” Mẹ cầm đũa ra, hai tay ôm lấy mặt Hạ Hòe Tự, “Mẹ thương con chết đi được đây, hôm nay con mẹ có ở nhà không?”
Hạ Hòe Tự đáp: “Con ở lại một đêm, sáng mai đi, có ca phẫu thuật.”
“Tiểu Đoàn đâu, không nghỉ phép à? Hôm qua ba gọi nó đến ăn sủi cảo mà.” Ba nói với ra từ trong phòng bếp.
“Cậu ấy…” Hạ Hòe Tự do dự, không chắc có nên nói ra hay không, mẹ đã phát hiện ra manh mối, lập tức chỉ vào hắn kêu to, “Có phải Tiểu Đoàn yêu rồi không!”
Hạ Hòe Tự thở dài, ba phát ra một tiếng kinh ngạc, chạy ra hỏi tiếp: “Có thật không?”
“Vâng, yêu rồi.” Hạ Hòe Tự gật đầu.
“Nam hay nữ?” Mẹ lại hỏi.
“Nam.” Hạ Hòe Tự kéo ghế ngồi xuống, “Còn là ngôi sao nữa.”
“Trời ơi.” Mẹ bịt miệng liếc sang ba, hai mắt ngấn lệ, “Tiểu Đoàn cô đơn nhiều năm như vậy, cuối cùng thoát ế rồi.”
“Haiz.” Hạ Hòe Tự lại thở dài.
“Con thở dài cái gì.” Hai mắt khôi phục như bình thường, mẹ liếc Hạ Hòe Tự, “Bao giờ con tìm được đối tượng thì tính tiếp.”
Hạ Hòe Tự xoa mặt, không hé răng.
Mỗi lần ba mẹ đề cập đến chủ đề này, Hạ Hòe Tự đều đối phó hai câu rồi không nói nữa, dù sao không có phần thắng, tứ cố vô thân, hắn lười giãy giụa.
Ba mẹ đều là giáo sư, mới về hưu mấy năm trước, thời trẻ đã có tiếng là nhiệt tình và tiến bộ, ai ngờ sinh ra một đứa con trai như Hạ Hòe Tự, từ bé đến lớn cảm xúc ổn định, không quan tâm chuyện ngoài lề, cũng không thích người khác quá để tâm chuyện của mình, lịch sự nhưng ít nói, không thích tán gẫu.
Dân trong hẻm đều nói hắn không giống hai vợ chồng nhà họ Hạ, mà giống cậu cả nhà họ Kiều nhà bên, thay vào đó, cậu út nhà họ Kiều còn giống con trai nhà họ Hạ hơn.
Ba từng cảm thán cuộc đời sao lại có chuyện kỳ diệu như vậy.
“Ăn đi, đứa con diệu kỳ.” Ba gắp cho hắn miếng sủi cảo.
Hạ Hòe Tự giả vờ không nghe thấy, gắp sủi cảo ăn luôn, nhân thịt heo cà tím, cà tím khô ngâm nước rồi cắt nhỏ trộn với thịt heo, rất thơm, mỡ vừa phải, ngon hơn cả nhân thịt, mẹ làm nhân là ngon nhất.
“Mẹ thấy hình như con gầy đi.” Mẹ đã ăn no, lấy thêm cho Hạ Hòe Tự nửa đĩa sủi cảo, đánh giá hắn, biết hắn ăn cơm không nói nên không chờ hắn trả lời, tự mình nói tiếp, “Tối nay hầm xương sườn cho con nhé, hay con muốn gặm xương chối, hay thịt kho tàu, bình thường ở một mình con cố gắng tự nấu cơm, ăn nhiều trái cây, đừng ngại phiền.”
Nói xong, mẹ thở dài, nhìn Hạ Hòe Tự bằng vẻ phiền muộn: “Nếu những lời này mẹ có thể nói với con dâu thì tốt biết bao, quan tâm con có ích lợi gì, con có nghe lời mẹ nói đâu, mẹ muốn quan tâm con dâu.”
“Mẹ không có con dâu đâu.” Hạ Hòe Tự đáp.
“Con dâu nam.” Mẹ vội vàng sửa lời.
…
“Vấn đề không phải nam hay nữ.” Lộ Ngân Đường ném vỏ quýt vào đúng sọt rác, bác bỏ quan điểm sinh con trai thì bớt lo của dì cả, “Đừng nói mấy lời vớ vẩn đó, con gái rắc rối hơn chắc, nữ sinh lớp cháu đều ngoan hiền, con trai rắc rối thì có.”
“Haiz, cháu đã sinh con đâu mà biết.” Dì cả bị Lộ Ngân Đường phản bác đến nỗi ngượng đỏ mặt, quay đầu tố cáo với em rể, “Cậu xem Lộ Lộ kìa.”
“Hửm?” Ba hạ tạp chí xuống để lộ đôi mắt, mắt kính phản quang, giả vờ không nghe thấy, thuận miệng đáp, “Hay mà.”
“Cháu không sinh nhưng gặp rồi.” Lộ Ngân Đường ăn nửa trái quýt, lười biếng dựa vào sô pha xem chương trình chiếu lại trong dịp Tết Dương lịch, “Cháu trai của dì phiền phức hơn các bé trai bé gái cháu gặp nhiều, làm gì liên quan đến giới tính đâu.”
“Lộ Ngân Đường!” Dì cả phẫn nộ vỗ mạnh xuống bàn trà, hạt dưa trên bàn vương vãi khắp nơi.
“Được rồi, được rồi, tết nhất ồn ào cái gì.” Mẹ đúng lúc đi từ ban công vào, “Từ nhỏ Lộ Lộ đã như vậy rồi, chị còn chưa quen à, đừng để ý đến nó, em cũng phiền đây.”
“Bị hai người chiều hư.” Dì cả thở hổn hển, nhặt hạt dưa lên, lại mở miệng, “Không được cái nết gì, năm đó nói mình là đồng tính trước mặt toàn trường cơ mà! Nếu là tôi, tôi không đánh gãy chân nó mới là lạ!”
“Ấy!” Chú ngồi bên cạnh cũng không nghe nổi nữa, vội vàng ngắt lời, “Đang vui nói mấy lời này làm gì, phiền quá đấy.”
Trên gương mặt mẹ không còn nụ cười, ngồi bên cạnh không hé răng, ba cũng đặt tạp chí xuống, đẩy mắt kính, ôn tồn giảng giải: “Hai mươi năm trước chúng tôi không thấy đồng tính có vấn đề gì, hiện tại càng không, chúng tôi trân trọng chân Lộ Lộ, dì đánh con dì thì tùy.”
Ba là người phương Nam, giọng điệu nói chuyện từ trước đến nay thong thả ung dung, nhưng cũng đủ khiến dì cả không nói nên lời, im lặng ném hạt dưa vào đĩa.
Lộ Ngân Đường mỉm cười, nuốt múi quýt nhiều nước xuống, ngồi dậy lấy giấy lau tay, sau đó vo thành một cục ném vào thùng rác, đứng lên nhìn dì cả: “Đồng tính như chúng cháu rất đáng sợ, dì cả, quản lý con trai dì chặt vào.”
Nói xong, Lộ Ngân Đường quay về phòng ngủ, trong giây phút đóng cửa mới nghe thấy tiếng dì cả quát lên sau khi hiểu ra vấn đề.
Đóng cửa lại, tạp âm bị ngăn ngoài cánh cửa, Lộ Ngân Đường vươn vai, nhảy lên cửa sổ lồi, ánh hoàng hôn có thể chiếu vào phòng anh, màu đỏ cam ấm áp xuyên qua cửa sổ, Lộ Ngân Đường vừa ngáp vừa lấy điện thoại ra.
Tài khoản công việc đều là lời chúc mừng năm mới của đồng nghiệp và học sinh, anh lười phản hồi, xem một lượt thấy không có gì hay mới mở tài khoản cá nhân, lướt một vòng đều là kiểu đăng bài chín bức về các loại giải trí thư giãn của bạn bè, cảm giác như ngoài trời có hàng trăm triệu người.
Như thể trong vòng bạn bè, chỉ có Lộ Ngân Đường trải qua kỳ nghỉ Tết Dương lịch một cách nhàm chán như vậy.
Thì đúng rồi. Lộ Ngân Đường nhắm hờ mắt lướt điện thoại, anh thích nhàm chán, cái loại nhàm chán được chăng hay chớ là anh thích nhất, hơn nữa cực kỳ hưởng thụ nó.
Nhàm chán hay mà, bớt việc phiền lòng.
Lộ Ngân Đường đặt điện thoại xuống, dựa vào gối ngủ gật, không đến mười phút, bản thân anh cũng không biết đã ngủ hay chưa, dù sao lúc mở mắt ra thì mặt trời đã lặn, chỉ còn chút ánh chiều tà nơi chân trời, đẹp vô cùng.
Bên ngoài rất yên tĩnh, không có âm thanh nào, phỏng chừng là dì cả bị dọa chạy, không ở lại ăn cơm tối. Lộ Ngân Đường nghĩ đến đây thì tỉnh táo hẳn, thậm chí thấy buồn cười.
Anh rời khỏi cửa sổ lồi, định ra ngoài xem ba nấu cơm tối chưa, điện thoại đặt trên cửa sổ vang lên một tiếng, Lộ Ngân Đường đã đi đến cửa, lười quay về lấy, mở cửa đi ra ngoài.
Từ phòng khách đã ngửi thấy mùi thơm, có lẽ là thịt kho tàu, ba nấu thịt kho Thượng Hải ngon nhất, còn có sườn xào chua ngọt, Lộ Ngân Đường thích ăn cả hai.
Lộ Ngân Đường dạo một vòng quanh phòng bếp, ba đậy vung rồi đưa cho anh một bát nước táo đỏ: “Uống cái này đi, bổ khí huyết.”
Lộ Ngân Đường nhận lấy uống một ngụm, khá ngon: “Con sắp bốn mươi rồi còn bổ cái này nữa.”
“Mới ba mươi tư, làm gì đã bốn mươi.” Ba rửa tay, cũng múc cho mình một bát, “À, ba nấu thịt kho tàu con thích ăn, lát nữa ăn nhiều một chút, lại gầy hơn tháng trước rồi.”
“Mỗi lần về ba đều nói con gầy, con gầy làm sao được nữa.” Lộ Ngân Đường uống hết, rửa bát rồi cất vào tủ, “Dì cả giận quá về rồi ạ?”
“Ừ, đừng để ý đến dì ấy.” Ba phẩy tay.
Tiếng mở cửa vang lên, mẹ tiễn dì cả đã quay về, Lộ Ngân Đường đi ra đóng cửa lại, hỏi một câu: “Dì về rồi?”
“Ừ.” Mẹ treo quần áo, vuốt lại mái tóc bị gió thổi loạn, “Con đói chưa, ăn cơm bây giờ đây.”
“Con vẫn tạm.” Lộ Ngân Đường đáp.
Anh xem sắc mặt mẹ, không thể nói là khó coi, cũng đúng, ngày như này mà mình nói lời khó nghe chọc dì cả tức giận bỏ về đúng là không hay, tuy là dì cả khơi mào trước.
Nhưng mẹ không nói gì cả, càng không răn dạy anh, nhẹ nhàng bỏ qua là xong, giống hệt những lần Lộ Ngân Đường gây sự trước đây.
Trong ngôi nhà này, không có ai giáo huấn hay mắng anh, càng không có chuyện đánh, anh làm gì ba đều cười tủm tỉm nói khá tốt, đôi khi mẹ sẽ im lặng một lát, nhưng không phải không quan tâm đến anh.
Rất hài hòa, cũng rất không thú vị.
Lộ Ngân Đường quay về phòng ngủ, để lại không gian cho ba mẹ, để hai người có thời gian trao đổi gì đó, anh bước đến cửa sổ lồi, cầm lấy điện thoại.
Là tin nhắn của tài khoản cá nhân, Lộ Ngân Đường ấn mở nhìn thoáng qua, người gửi tin nhắn Wechat cho anh tên là “Hạ Giật Mình”, anh ngơ ngác hai giây mới nhận ra đây là Hạ Hòe Tự.
Anh mở khung thoại hiển thị số 2 màu đỏ, Hạ Hòe Tự gửi cho anh một bức ảnh – Ba chiếc chân giò được hầm trong nồi màu đen, lơ lửng trên nước canh là mấy loại dược liệu, có táo đỏ cẩu kỷ gì đó, thoạt nhìn rất ngon miệng.
Hạ Giật Mình: Uống thuốc.
Lộ Ngân Đường nhìn hai chữ này mà vô thức mỉm cười, không ngờ Hạ Hòe Tự về nhà thử thật.
Dù là ai đưa ra gợi ý mà được đối phương phản hồi thì đều phấn khởi, Lộ Ngân Đường thể hiện ra ngoài không quá rõ ràng nhưng nội tâm vui mừng là thật.
Hai tin nhắn này được gửi từ mười phút trước, Lộ Ngân Đường gửi lại một cái.
Đã Lên Đường: Tác dụng thế nào?
Gửi xong, anh tiện tay sửa lại ghi chú cho Hạ Hòe Tự thành “Trưởng khoa Hạ”.
Có lẽ trưởng khoa Hạ đang uống thuốc, hai mươi phút sau mới trả lời.
Trưởng khoa Hạ: Khá tốt, hẳn là có tác dụng.
Đã Lên Đường: Sau này có thể ăn thường xuyên hơn.
Trưởng khoa Hạ: Sẽ.
Lộ Ngân Đường không trả lời, rời khỏi Wechat, mở Anipop ra chơi.
Chuyện kết bạn Wechat với Hạ Hòe Tự là do đầu óc anh bị gió thổi run rẩy, run rẩy xong thì lời nói cũng thốt ra, mục đích ban đầu của anh là khách sáo hỏi thăm vài câu, hỏi hắn về đến nhà chưa, dù sao vừa gặp lại anh đã đi nhờ xe người ta.
Ai ngờ về nhà gặp phải chú dì cả, lập tức quên béng chuyện này, bây giờ mới nhớ ra.
Là giáo viên nhân dân, đúng là không lịch sự.
Lộ Ngân Đường oanh tạc màn hình, sau đó rời khỏi Anipop, mở Wechat gửi tin nhắn cho trưởng khoa Hạ.
Đã Lên Đường: Hôm nay cảm ơn cậu, chắc là cậu về nhà rồi nên tôi không hỏi nữa, trưa nay tôi quên mất.
Lần này Hạ Hòe Tự trả lời ngay: Còn chưa về đến nhà.
Trưởng khoa Hạ: Đang trên đường.
Lộ Ngân Đường sửng sốt.
Đã Lên Đường: Vậy cậu chú ý an toàn, về nhà báo với tôi một tiếng.
Năm phút sau Hạ Hòe Tự mới trả lời.
Trưởng khoa Hạ: Về rồi.
Lộ Ngân Đường tặc lưỡi, mỉm cười, bệnh tâm thần.
Đã Lên Đường: Ừ.
Trưởng khoa Hạ không đáp lại nữa.
