Cốc Kiều sững sờ giây lát. Dao nĩa trên tay cô trượt đi, cạ vào đĩa sứ phát ra tiếng két chói tai.
– Câu trả lời của anh khiến em ngạc nhiên đến vậy sao?
Cốc Kiều quả thực rất ngạc nhiên, nhưng chẳng hiểu sao, cô lại thấy hơi vui. Hóa ra cô chẳng hề cao thượng như mình vẫn tưởng, rằng chỉ cần anh hạnh phúc thì ở bên ai cũng được.
Cô tò mò không biết cô gái đó là ai, ai là người chủ động chấm dứt, và lý do khiến họ tan vỡ là gì. Cô không còn là người yêu cũ duy nhất của anh nữa, giờ chẳng rõ mình xếp thứ hai hay thứ ba trong danh sách ấy.
Cốc Kiều thậm chí còn tò mò không biết mối quan hệ của họ đã tiến xa đến mức nào, liệu anh có bao giờ vừa bước vào cửa đã lao vào hôn người kia rồi để lại trên môi cô ta những dấu răng mờ nhạt… Cô vội ngăn trí tưởng tượng của mình bay xa hơn. Đây cũng là lần đầu tiên cô nhận ra lòng chiếm hữu của mình dành cho Lạc Bồi Nhân lại dữ dội đến thế. Nhưng đòi hỏi một người không được yêu thêm ai nữa sau khi bị mình đá là điều hết sức vô lý. Đâu phải ai cũng như cô, luôn bận đến mức chẳng còn thời gian mà yêu đương chứ.
Nhớ lại năm xưa, cô vội vã nhận lời ở bên Lạc Bồi Nhân khi còn chưa hiểu rõ tình yêu là gì, thực chất cũng chỉ vì lòng chiếm hữu. Với tư cách một người em họ không cùng huyết thống, cô chẳng có tư cách gì để độc chiếm anh, bắt buộc phải đổi sang một thân phận khác.
Cốc Kiều ngước lên nhìn Lạc Bồi Nhân, cố dò xét biểu cảm trên gương mặt anh.
– Xin lỗi, lẽ ra em không nên hỏi chuyện này.
Lạc Bồi Nhân vốn chẳng bao giờ e ngại việc nhìn thẳng vào mắt người khác.
– Có gì mà phải xin lỗi? Hay em nghĩ chia tay là chuyện đáng buồn?
Bị Lạc Bồi Nhân nhìn chằm chằm, Cốc Kiều thấy mất tự nhiên. Cô lại cúi gằm mặt, tiếp tục dùng bữa. Động tác của cô rất dứt khoát, chuẩn xác và mạnh bạo, cắt nát bấy thức ăn trên đĩa.
Ánh nến trên bàn hắt hiu, ánh đèn neon ngoài kia hoá thành phông nền. Trong thứ ánh sáng nhập nhoạng ấy, Lạc Bồi Nhân nhìn Cốc Kiều bỏ những miếng thức ăn đã bị cắt vụn vào miệng. Ánh nến chập chờn trên mặt cô, trông như thể có thứ gì đang trườn bò trên ấy.
– Miệng em dính gì kìa.
Cốc Kiều dùng khăn ăn chấm nhẹ khóe môi. Lạc Bồi Nhân vẫn chăm chú nhìn cô, dường như vết bẩn ấy vẫn chưa được lau sạch. Thế nhưng, dù cô đã lau đi lau lại khắp miệng vẫn chẳng thấy gì cả.
– Xin lỗi, anh nhìn nhầm.
Cốc Kiều không thấy chút gì gọi là áy náy trên mặt Lạc Bồi Nhân. Cô chợt nhận ra, đối diện với anh lúc này, cô cũng chẳng còn thấy áy náy như xưa nữa. Đúng là cô đã đề nghị chia tay, nhưng chẳng phải anh cũng đã có người mới, biến cô thành người cũ thứ hai hoặc thứ n rồi sao?
Lạc Bồi Nhân có vẻ quan tâm đến đồ ăn của bữa này hơn là cô. Anh khen:
– Món bào ngư này ngon thật.
Cô không chắc Lạc Bồi Nhân có thực sự thích món này không, bởi tướng ăn của anh quá đỗi thong dong. Đến mức dù có chụp lén cũng chẳng thể bắt được điểm nào thiếu lịch lãm, kể cả cách anh đặt khuỷu tay lên mặt bàn. Một người thực sự thích món ăn trước mặt liệu có giữ được dáng vẻ ấy không?
Cốc Kiều nhận ra mình đã gọi quá nhiều món, mà không gian ở đây chẳng cho phép cô giải quyết nhanh gọn. Cô ăn rất chậm, như thể đang ngầm so xem ai ung dung hơn với Lạc Bồi Nhân.
Lạc Bồi Nhân đã thanh toán trước khi Cốc Kiều kịp gọi tính tiền. Dù anh thừa hiểu, nếu để cô trả bữa này, lòng cô sẽ nhẹ nhõm hơn, nhất là sau khi anh đã chứng kiến tình cảnh xấu hổ của cô.
– Anh họ! Đã nói là để em mời cơ mà?
Lạc Bồi Nhân bất ngờ nhìn thẳng vào mắt Cốc Kiều, nói:
– Vậy những lời em từng hứa với người khác, em đều làm được cả à?
Cốc Kiều chết sững.
Lạc Bồi Nhân lập tức đổi sang giọng nhẹ nhàng hơn:
– Em đừng để bụng lời vừa rồi. Lần sau em mời.
Nhưng Cốc Kiều không thể không để bụng, bởi câu nói đó như một cái gai găm vào tim cô.
Rời nhà hàng trên tầng thượng, cả hai lại phải đi chung thang máy một quãng khá lâu. May thay, trong thang máy lần này không chỉ có hai người. Cốc Kiều thầm cảm thấy may mắn, bởi không phải mặt nào của thang máy cũng có thể phản chiếu lại vẻ mặt của cô cho Lạc Bồi Nhân xem.
Vừa ra khỏi thang máy, Lạc Bồi Nhân lại khoác chiếc áo ngoài của mình lên người Cốc Kiều.
– Không cần đâu anh, đi mấy bước là ra tới xe rồi.
– Cứ khoác vào đi, đỡ làm mất thời gian của cả hai. Lỡ em ốm, anh cũng không thể làm ngơ được.
Cốc Kiều ngồi vào xe của Lạc Bồi Nhân. Chiếc xe này khác hẳn chiếc van vàng lạnh ngắt năm nào của cô, đến lái xe còn phải đeo găng tay. Ngược lại, xe của anh bây giờ lại quá nóng, Cốc Kiều chỉ muốn hít thở chút khí trời.
Trong không gian nhỏ hẹp và khép kín của chiếc xe, người này hít vào hơi thở của người kia. Có lẽ mùi bạc hà ám trước đó quá nồng, đến giờ vẫn chưa tan hết.
Sắp đến Tết nên đường phố đã bắt đầu có không khí lễ hội. Dù là ban đêm, ánh đèn ngoài cửa sổ vẫn cứ rọi thẳng vào mắt.
Chiếc điện thoại di động của Cốc Kiều bất chợt reo vang, là mẹ cô gọi tới. Cốc Kiều tíu tít kể cho mẹ nghe những điều mắt thấy tai nghe tại Thượng Hải. Cô toàn nói sự thật, nhưng đã giấu nhẹm đi một vài chuyện, chẳng hạn như chuyện bị cảm ở Khách sạn lớn Hỗ Giang, hay chuyện mình đang ở ngay cạnh Lạc Bồi Nhân. Lâu Đức Dụ cũng ghé sát vào điện thoại góp lời, bảo sau này cửa hàng của cô có thể dùng đồ hộp nhà họ làm quà rút thăm trúng thưởng, vừa miễn phí vừa chẳng lo thiếu hàng. Ông lại nhắc đến Lâm Hải Xuyên, cứ tiếc hùi hụi vì đã không mời anh ta đóng quảng cáo đồ hộp từ hồi giá cát-xê còn mềm.
Lâu Đức Dụ hỏi Cốc Kiều:
– Giờ cát-xê của Lâm Hải Xuyên là bao nhiêu rồi?
Cốc Kiều suýt bật cười:
– Bố tìm người khác đi, sao cứ nhắm mãi vào một người thế.
Lâu Đức Dụ càm ràm:
– Chẳng hiểu sao thằng nhóc đó lại nổi tiếng được.
– Trông cậu ta như thế mà không nổi mới là lạ, lại còn chịu khó nữa chứ. Lần đầu gặp, con đã biết thể nào cậu ta cũng nổi mà.
Khi ấy, bên cạnh Cốc Kiều còn có một người lao động miễn phí, và cô cũng đã nói với người ấy y như vậy.
Cửa kính xe chẳng biết đã được hạ xuống từ lúc nào, không khí ẩm lạnh bên ngoài ùa vào, khiến không gian ngột ngạt trong xe trở nên thoáng đãng hơn hẳn. Nhờ vậy, họ không còn bị giam hãm trong hơi thở của nhau nữa. Chiếc xe lao đi vun vút, chẳng biết sẽ đưa người ta về đâu.
Vừa cúp máy, Cốc Kiều bỗng thấy cổ họng ngứa ran. Cô rất có ý thức mà đưa tay che miệng, quay ra cửa sổ ho khan.
Cửa kính xe lập tức được kéo lên, ngăn cách với không khí bên ngoài. Sau khi chứng kiến màn tốt khoe xấu che khi nói chuyện với người nhà của Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân thực sự chẳng còn dám tin vào bất cứ lời nào cô từng nói trước đây nữa.
Xe dừng trước cửa khách sạn.
Ngay khi bước qua cánh cửa xoay, không gian bỗng bừng sáng, những lớp ánh sáng chồng chéo chiếu lên người Cốc Kiều. Bộ đồ cô mặc mang sắc màu vô cùng rực rỡ, tựa như chẳng cam lòng lẩn khuất trong góc tối, mà nhất quyết phải khẳng định sự hiện diện của mình giữa thế gian này.
Trong khoảnh khắc giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, Lạc Bồi Nhân chợt nhớ lại hình ảnh Cốc Kiều năm mười tám tuổi trong chiếc áo của dì họ. Anh vẫn nhớ trưa hôm đó, khi anh mời cô đi ăn, cô đã vội thay chiếc áo ấy ra, mặc lại chiếc sơ mi vàng cô từng mặc trong lần đầu gặp anh. Cô cứ mặc mãi chiếc áo ấy, chắc ngày nào cũng giặt. Nếu hôm sau nó chưa kịp khô, cô mới phải mặc tạm đồ của người khác.
