Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 117: 117: Ưu điểm



Đôi khuyên tai đỏ trên tai Cốc Kiều cứ đung đưa trước mắt Lạc Bồi Nhân. Anh ngắm cô mà ngỡ như đang thấy bóng hình của năm năm trước, những trang ký ức cứ lật giở liên hồi trong đầu. Anh nhớ cảnh cô ngồi sau xe đạp mình cất cao tiếng hát, nhưng tiếng hát ấy cứ xa dần, rồi tan biến hẳn, chỉ còn lại gương mặt ngay trước mắt. Hai bầu má phúng phính của cô đã sớm biến mất không dấu vết, đến độ nếu không có những tấm ảnh cũ lưu lại, có lẽ người ta sẽ ngỡ nó chưa từng tồn tại.

Lạc Bồi Nhân nghiêm túc đề nghị:

– Chúng ta ra sảnh lounge bàn chuyện làm ăn của em đi.

Cốc Kiều lập tức nhận ra sự thay đổi trong thái độ của anh so với lúc ở nhà hàng hay trên xe.

Gặp lại lần này, cô cứ cảm thấy Lạc Bồi Nhân có chút gì đó oán giận mình. Nếu mối tình thứ hai suôn sẻ, đáng lý anh nên cảm ơn cô bạn gái cũ đã kịp thời dứt áo ra đi, thay vì trách móc mới đúng. Vậy mà giờ đây, sự oán giận đó đã không còn nữa.

Khi Lạc Bồi Nhân chỉ coi Cốc Kiều là một đối tác đầu tư tiềm năng, những điểm anh từng bất mãn về cô trong chuyện tình cảm bỗng trở thành lợi thế. Coi trọng công việc hơn bạn trai, không để cảm xúc cá nhân chi phối quyết định, cùng với tham vọng thành công cháy bỏng… Tất cả đều là những ưu điểm tuyệt vời. Đầu tư vào một kẻ lụy tình, hành xử theo cảm tính là một canh bạc đầy rủi ro. Ngay cả việc cô thắt chặt chi phí công tác trong giai đoạn khởi nghiệp cũng là một điểm cộng, nhất là khi anh vừa từ chối một người mạnh miệng tuyên bố sẽ chuyển đến văn phòng cao cấp ngay khi được rót vốn.

Đặt một người vào sai vị trí thì ưu điểm cũng hóa thành khuyết điểm. Và giờ đây, Lạc Bồi Nhân quyết định đặt Cốc Kiều vào đúng vị trí của cô: một đối tác đầu tư tiềm năng không hơn không kém.

Lạc Bồi Nhân chưa bao giờ nghi ngờ việc Cốc Kiều sẽ ngày càng sống tốt hơn. Về điểm này, có lẽ anh còn tin tưởng cô hơn cả chính bản thân cô nữa.

Nhìn ra ngoài cửa sổ có thể thấy những chuyến phà xuôi ngược trên sông Hoàng Phố. Lạc Bồi Nhân gọi cho Cốc Kiều một ly sữa nóng. Cô thấy cảnh mình uống sữa nóng trong lounge có hơi buồn cười, hệt như cảnh năm xưa cô từng uống sữa sô cô la và ăn bỏng ngô trong quán bar.

Nhưng rõ ràng, lần này anh không còn coi cô là trẻ con nữa.

Bên tay Lạc Bồi Nhân là một tách cà phê chứ không phải rượu, chứng tỏ rằng anh muốn bàn chuyện công việc thay vì chuyện tình cảm.

Vì vậy, Cốc Kiều cũng không gọi rượu mà gọi một ly cà phê rồi bỏ thêm rất nhiều sữa.

Ban đầu, Lạc Bồi Nhân không quá chú trọng vào nội dung cô nói, mà chỉ đơn thuần là muốn nghe cô nói. Những số liệu Cốc Kiều đưa ra không phải là kênh thông tin duy nhất, thậm chí không phải kênh cần thiết đối với anh. Nhưng chỉ khi bàn về chủ đề này, giọng điệu của Cốc Kiều mới trở lại như xưa, say sưa đến gần như cuồng nhiệt khi kể về cuộc sống mới của mình.

Nhưng giờ đây, Lạc Bồi Nhân đã thay đổi suy nghĩ. Anh vốn luôn rạch ròi giữa công việc và tình cảm, không thích trộn lẫn hai thứ vào nhau, và bây giờ là lúc để bàn công việc.

– Em đã từng tìm hiểu về các chuỗi cửa hàng phần mềm ở nước ngoài chưa?

– Em cũng đang trong quá trình tìm hiểu thôi ạ.

Cốc Kiều nhận ra sự khác biệt của người trước mặt. Chỉ đến khi Lạc Bồi Nhân thực sự rạch ròi công tư, cô mới vỡ lẽ rằng cái vẻ “rạch ròi công tư” trước đây của anh hóa ra chỉ là vỏ bọc.

Lạc Bồi Nhân hiểu ẩn ý trong câu trả lời của Cốc Kiều, rằng thực chất cô vẫn chưa hiểu rõ. Nếu Cốc Kiều sang Mỹ và tận mắt quan sát các chuỗi cửa hàng chuyên doanh phần mềm, cô sẽ thấy chúng thường không sở hữu vị trí đắc địa hay diện tích bề thế như các cửa hàng bán phần cứng, lượng khách cũng chẳng thể bì được với những nơi chuyên bán máy tính.

– Em thực sự nghĩ các cửa hàng chuyên doanh phần mềm có tiềm năng rất lớn à?

Lạc Bồi Nhân đưa ra chia sẻ những quan sát và suy nghĩ của mình với Cốc Kiều, và lập tức thấy sự không phục trong mắt cô. Hàng mi cô cong vút, đôi mắt sáng rực. Mỗi khi ấp ủ niềm tin vào tương lai hay sục sôi ý chí chiến đấu, ánh mắt cô lại bừng lên như thế.

Rõ ràng, lời nói của anh đã thổi bùng ngọn lửa hiếu thắng trong lòng cô.

– Có lẽ em nghĩ anh có thành kiến vì những lời anh từng nói. Nhưng giờ anh không hề có ý làm khó em, mà chỉ đang chờ em thuyết phục anh mà thôi. Sau này khi đi gọi vốn, chắc chắn em sẽ gặp những câu hỏi tương tự. Cứ xem anh là Peter, hay bất cứ nhà đầu tư nào khác là được.

Anh chờ đợi cô đưa ra một câu trả lời.

Khi Lạc Bồi Nhân nhìn cô như vậy, lời nói của anh bỗng trở nên đầy sức thuyết phục. Cốc Kiều nhận ra sự khác biệt rõ rệt trong giọng điệu của Lạc Bồi Nhân khi nhắc đến Peter lần trước và khi bàn về chuyện làm ăn của cô lần này. Lần này hoàn toàn không vướng bận ân oán cá nhân. Không có ân, cũng chẳng có oán.

Cốc Kiều cúi đầu uống một ngụm lớn cà phê, dẫu đã thêm sữa mà vẫn hơi đắng. Cô hít một hơi thật sâu, rồi nhanh chóng mỉm cười, nói:

– Có thể do giai đoạn phát triển của đôi bên khác nhau. Giai đoạn suy thoái của họ lại chính là thời điểm vàng của chúng ta. Thị trường nước ngoài ra sao em không rành, nhưng ở trong nước, các nhà sản xuất phần mềm đang khát một hệ thống bán hàng và quảng bá quy mô toàn quốc. Những công ty phần mềm hướng đến khách hàng doanh nghiệp như Trường Hữu đã có chỗ dựa vững chắc, nhưng còn các hãng phần mềm hướng đến người dùng cá nhân đa phần đều phải tự bơi. Nếu không tạo được tiếng vang trong ba tháng đầu ra mắt thì gần như sẽ biến mất sau đó. Kênh phân phối ở các tỉnh thì mạnh ai nấy làm, không liên thông với nhau. Việc mở rộng kênh không chỉ tốn thời gian mà chi phí sàng lọc đại lý cũng rất cao, chưa kể rủi ro không thể thu hồi vốn là rất lớn. Nhưng nếu có một chuỗi cửa hàng toàn quốc đảm nhiệm việc quảng bá và bán hàng quy mô lớn, nhà sản xuất chỉ cần làm việc với trụ sở chính của chuỗi này thì mọi chuyện sẽ khác hẳn, vừa rút ngắn chu kỳ, vừa giảm thiểu rủi ro.

Dứt lời, Cốc Kiều nhìn thẳng vào mắt Lạc Bồi Nhân để xem anh đã bị thuyết phục hay chưa. Mỗi khi muốn thuyết phục ai đó, cô đều nhìn thẳng họ, xoáy sâu ánh mắt vào tâm trí họ như thợ săn ngắm con mồi.

Lạc Bồi Nhân đan hai tay vào nhau nhìn cô. Trong đầu anh như có một cỗ máy tinh vi đang hoạt động. Anh phân tích từng lời cô nói để tính toán xem người này rốt cuộc có thể tạo ra bao nhiêu giá trị, mang về bao nhiêu lợi nhuận.

Sự chuyển đổi vai trò đột ngột từ người quen sang nhà đầu tư của Lạc Bồi Nhân khiến Cốc Kiều có chút trở tay không kịp.

– Kể cả khi thị trường thật sự có nhu cầu về chuỗi cửa hàng phần mềm, tại sao người đó phải là em? Suy cho cùng, em hiện mới chỉ có một cửa hàng.

Cốc Kiều nhớ Lạc Bồi Nhân đã từng nhắc nhở cô về điều này.

Cô rướn người về phía trước khiến đôi khuyên tai lại đung đưa, rồi nhìn thẳng vào mắt Lạc Bồi Nhân nói:

– Anh họ, anh đang lấy tư cách gì để hỏi em câu đó?

Ngụ ý của cô rất rõ ràng: Cho dù em đi gọi vốn thì cũng đâu có tìm anh.

Lạc Bồi Nhân mỉm cười nhìn cô. Nụ cười ấy như ngầm nhắc rằng cô lại đang để cảm xúc lấn át, và giờ anh đâu có bàn chuyện tình cảm với cô.

Anh phân định công tư quá rạch ròi khiến vừa rồi Cốc Kiều hơi khớp. Nếu là một nhà đầu tư tiềm năng hỏi câu đó, cô sẽ chẳng có bất cứ dao động cảm xúc nào.

– Năm sau em sẽ mở thêm cửa hàng ở Thượng Hải và Quảng Châu.

Đây là kế hoạch cô đã tính toán kỹ lưỡng. Chi phí mở một cửa hàng ở Thượng Hải không dưới bốn trăm nghìn tệ, nên việc cô không đổi xe, đổi nhà cũng là để dồn tiền cho chuyện này. Dù không rành lắm về chuỗi cửa hàng chuyên doanh phần mềm, nhưng cô đã từng nghiên cứu về các chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh và siêu thị. Chỉ khi những cửa hàng cô trực tiếp quản lý tại các thành phố lớn hoạt động hiệu quả, cô mới có thể thu hút được các đối tác nhượng quyền.

– Một năm chỉ mở được hai cửa hàng? Kế hoạch mở chuỗi của em không phải là kế hoạch trăm năm đấy chứ?

Cốc Kiều nghe ra vẻ giễu cợt trong giọng anh, bèn cãi:

– Đương nhiên sẽ không chỉ mở hai cái mỗi năm!

– Vậy thì tốt. Nếu đã quyết tâm thực hiện thì em phải nhanh chóng chứng minh được khả năng nhân rộng mô hình kinh doanh của mình ra các khu vực khác trong thời gian ngắn nhất. Em chỉ nên cân nhắc việc gọi vốn khi đã nắm trong tay ít nhất từ ba đến năm cửa hàng. Trước cột mốc đó, số tiền huy động được sẽ không đáng kể, trong khi việc pha loãng cổ phần quá sớm chưa chắc đã có lợi cho em.

Lạc Bồi Nhân lập tức bắt được vẻ ngạc nhiên thoáng hiện trên gương mặt Cốc Kiều.

– Cửa sổ cơ hội rất ngắn, thị trường này cũng không lớn đến vậy đâu. Nếu năm sau em không mở nổi mười cửa hàng do mình trực tiếp quản lý, thì anh khuyên em nên dẹp ý định mở chuỗi toàn quốc đi. Anh thấy cửa hàng hiện tại của em làm ăn cũng ổn, không nhất thiết phải làm lớn. Cứ như bây giờ cũng tốt, vừa kiếm được tiền vừa sống thảnh thơi.

– Nhưng em không định sống thảnh thơi. Đừng hòng ai động được vào vị trí mà em nhắm tới.

– Tốt lắm.

Lạc Bồi Nhân không hề ngạc nhiên trước câu trả lời này. Anh đoán không sai, trong công việc, cô chưa bao giờ là người biết khó mà lui. Cái gọi là “biết khó mà lui” ấy chỉ áp dụng cho một phương diện nào đó mà thôi.

Anh nở một nụ cười “rạch ròi công tư” với Cốc Kiều, và cô cũng đáp lại anh bằng một nụ cười y hệt.

Ở một góc khác, Anne đang ngồi uống rượu cùng bạn trai, rồi lại vô tình trông thấy Lạc Bồi Nhân và cô em họ của anh. Một lát sau, cô ta thấy cô em họ đứng dậy rời đi, để lại anh ngồi đó một mình, lặng lẽ dõi theo từng bước chân của cô.

Ánh mắt đó hoàn toàn không giống ánh mắt đang nhìn em họ. Ít nhất thì, cô ta sẽ không bao giờ nhìn anh em họ của mình bằng ánh mắt như thế, trừ khi cô ta bị điên.

Sau đó, ly cà phê trên tay Lạc Bồi Nhân đã được thay bằng một ly whisky.

Anne không sang chỗ anh bạn đang ngồi một mình kia, bởi cô ta hiểu ai cũng có những lúc cần được ở một mình.

Đêm đến, Lạc Bồi Nhân châm thuốc hút hết điếu này đến điếu khác. Giữa đêm đông trắng xóa, ánh lửa cam đỏ trông quá đỗi nhỏ nhoi.

Điếu thuốc mới cháy được một nửa thì điện thoại reo, là mẹ anh gọi. Anh lập tức dụi đầu lọc vào gạt tàn, đốm lửa tắt ngấm ngay lập tức.

Bà Liêu bảo ngày cuối cùng của năm 1994, hai mẹ con sẽ cùng đi Tô Châu.

Bà ngoại Lạc Bồi Nhân được an táng tại Tô Châu, chuyện đã qua từ rất lâu rồi.

Ngày trước, cứ đến giỗ bà, ông ngoại lại tổ chức lễ tưởng niệm rất long trọng, nhưng Lạc Bồi Nhân chưa bao giờ thấy cảm động. Bởi lẽ, chính anh mới là người túc trực bên bà ngoại suốt những năm tháng cuối đời, còn ông ngoại khi ấy chỉ tồn tại qua những tấm ảnh.

Quan điểm sống của Lạc Bồi Nhân và những người bên nhà ông ngoại có rất nhiều xung đột. Là kẻ vô thần, anh chưa từng tin vào kiếp sau. Anh cho rằng muốn đối tốt với ai thì hãy làm khi họ còn tại thế, chứ đợi người ta mất rồi mới tổ chức đủ loại lễ tưởng niệm, khóc lóc tiếc thương, thì tất cả những nghi thức đó chẳng qua chỉ để tự làm mình cảm động mà thôi. Hồi bà ngoại lâm bệnh, anh đã xin nghỉ học vô thời hạn. Dĩ nhiên nhà trường không cho phép nghỉ dài hạn với lý do đó, nên trong đơn xin phép, anh đành viện lý do bản thân mắc bệnh nặng cần tịnh dưỡng.

Suốt gần nửa năm ấy, mọi hoạt động của Lạc Bồi Nhân hầu như đều diễn ra bên giường bệnh của bà ngoại. Khi ấy, anh đã có chút nhận thức về cái chết: chết đồng nghĩa với hoàn toàn biến mất. Anh không tin sẽ có kiếp sau, cũng chẳng tin vào cái gọi là linh hồn. Anh chỉ biết rằng, khi con người ta chết đi, họ sẽ hoàn toàn biến mất.

Bà ngoại là người đầu tiên dạy anh nhận biết các vì sao. Bà và ông ngoại từng là bạn đồng môn, nhưng sau đó mỗi người một ngả, mấy chục năm trời không gặp lại. Bà ngoại vốn là người Tô Châu, song từ khi anh chào đời, bà vẫn luôn sống ở miền Bắc. Mãi đến khi mất, tro cốt mới được đưa về cố hương.

Di nguyện của bà ngoại là mong anh hãy chăm sóc mẹ thật tốt.

Khi anh túc trực bên bà ngoại, ai cũng khen anh là đứa cháu hiếu thảo. Thế nhưng, sau khi bà mất, anh lại gần như không tham gia bất cứ đám giỗ nào. Anh luôn quan niệm rằng một khi đã qua đời thì con người sẽ hoàn toàn biến mất, và việc làm đám giỗ chỉ để an ủi người sống. Về sau, chẳng hiểu sao ông ngoại biết được chuyện này, nên từ đó luôn xem trọng anh hơn những đứa cháu khác. Người ngoài không rõ nội tình nên cứ ngỡ ông thiên vị anh vì anh giống ông.

Bản thân Lạc Bồi Nhân lại chẳng thấy mình giống ông ngoại chút nào. Hồi đó, anh cũng chẳng có ý thức gì về việc mình đang ăn nhờ ở đậu. Mỗi khi ông ngoại tỏ vẻ nhớ nhung bà, ông lại bảo anh kể lại chuyện cũ của bà. Những lúc như vậy, anh lại vặn hỏi rằng nếu đã nhớ bà đến thế, tại sao đến một lá thư ông cũng không gửi cho bà? Với địa vị của ông, dù sau này có sang Malaya, việc gửi thư về nước cũng không khó khăn gì và chẳng bị ai gây khó dễ.

Những khi ấy, ông ngoại thường chọn cách im lặng. Hồi đó anh cứ ngỡ ông sẽ tống cổ anh về nước vì thói hỗn hào ấy.

Năm xưa, anh theo bà Liêu sang Singapore chứ không ở lại Trung Quốc là vì thấy bố sẽ sống tốt hơn mẹ. Dẫu xứ người có tốt đẹp đến mấy, việc mẹ phải rời bỏ quê hương để nương nhờ người ông chưa từng gặp mặt chắc chắn không dễ dàng bằng việc ở lại quê nhà. Thế nhưng, Lạc Bá An lại hiểu lầm sâu sắc chuyện này; ông cho rằng anh đi theo mẹ cốt để hưởng thụ cuộc sống tư bản. Cuộc sống nơi đất khách quả thực có chút hấp dẫn với anh, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Khi mẹ chứng minh được bà đang sống rất tốt ở Singapore, anh quyết định trở về quê hương có bốn mùa rõ rệt của mình. Mẹ anh bảo: “Con về nước, bố con sẽ chẳng lo cho con đâu.”

Sự thật này anh đã biết từ lâu. Nó chưa từng là bí mật, và cũng chưa từng là điều khiến anh phải đắn đo cân nhắc.

Quan niệm về tình cảm của một người được định hình bởi lịch sử gia đình họ. Với Lạc Bồi Nhân, những trải nghiệm trong gia tộc khiến nhận thức của anh về tình cảm chỉ gói gọn trong hai chữ “chia ly”. Ông bà ngoại đã thế, bố mẹ anh cũng vậy, và đến lượt anh cũng chẳng phải ngoại lệ.

Đời người suy cho cùng đều có lúc chia ly, và anh từng ngỡ rằng mình không hề có bất cứ chấp niệm nào với hai chữ “đoàn tụ”.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...