Lạc Bồi Nhân đưa tay nâng mặt Cốc Kiều lên, khiến cô đang cụp mắt phải ngỡ ngàng chớp vội hàng mi rồi ngước lên nhìn.
Anh nhìn thẳng vào khuôn mặt cô, cố mường tượng lại biểu cảm của cô khi gọi cuộc điện thoại chia tay năm đó. Cốc Kiều vốn lạc quan đến mức cố chấp, luôn tin rằng ngày mai sẽ tốt hơn. Thế nhưng, có lẽ khi gọi cuộc điện thoại ấy, niềm tin sắt đá nơi cô đã bắt đầu lung lay.
Vậy mà cô tuyệt nhiên không hé răng nửa lời, để rồi anh chẳng hề hay biết những gì cô đã phải trải qua.
Hơi thở mang theo chút hơi men của Cốc Kiều phả vào lòng bàn tay Lạc Bồi Nhân. Anh nhìn sâu vào mắt cô, cất giọng:
– Thật tình, nếu không phải vì hiểu em, có khi anh đã tưởng em thù anh tận xương tủy. Hồi đó em ở đây một mình chịu khổ, còn anh thì như một thằng đần chẳng hay biết gì cả, cứ ung dung hưởng thụ cái gọi là cuộc sống nhẹ nhàng mà em nói. Cốc Kiều, em có thấy mình làm thế là quá đáng lắm không? Trước đây anh đâu có làm gì có lỗi với em, phải không?
Ôm khuôn mặt cô như thế, anh cảm nhận được hàng mi cô không ngừng chớp vào ngón tay mình. Lạc Bồi Nhân gằn từng chữ:
– Nếu em không thực sự hận anh đến vậy, thì sau này đừng làm thế nữa.
Trong lòng anh thầm mắng cô là đồ khốn, nhưng đồ khốn này đã phải chịu bao đau khổ, mà anh thì nào có khá hơn cô là bao.
Cốc Kiều không đáp, chỉ áp môi mình lên môi Lạc Bồi Nhân, hệt như thuở ban đầu, khi cô vẫn ngây thơ nghĩ rằng hôn chỉ đơn giản là môi chạm môi. Hồi mới yêu, để đề phòng những nụ hôn bất ngờ, trong túi cô lúc nào cũng thủ sẵn đủ loại kẹo.
Trong vỏn vẹn mười mấy phút, họ như lặp lại toàn bộ lịch sử hôn môi. Từ cái chạm môi đơn thuần, đến lúc anh dụ cô hé miệng, rồi cắn nhẹ đầu lưỡi cô. Ngày ấy, lần nào cô cũng nhai kẹo cao su vị trái cây, nên khi chiếc lưỡi rụt rè thăm dò, khi chủ động, lúc bị động khuấy đảo trong miệng anh, khiến vị kẹo tràn ngập khắp khoang miệng.
Cốc Kiều vừa cắn vỡ một viên kẹo cứng vị táo. Chẳng biết lúc này, anh cảm nhận được hơi men nhiều hơn hay vị táo nhiều hơn. Dù khóe môi bị cắn đến đau điếng, cô vẫn không hề than một tiếng.
Như thể con người của quá khứ đã sống lại trong khoảnh khắc này, Cốc Kiều thay cô gái của dĩ vãng ôm siết lấy Lạc Bồi Nhân. Ngày đó, sau lời chia tay vội vã qua điện thoại, cô đã cuống cuồng rút phăng dây điện thoại vì sợ mình sẽ yếu lòng mà hối hận. Khi ấy chẳng có ai mà ôm, cô đành tự ôm lấy mình, dặn lòng phải mạnh mẽ lên. Nhưng giờ đây, Lạc Bồi Nhân đang ở ngay bên cạnh. Cô ghì chặt lấy anh, như thể chỉ cần nới lỏng vòng tay, anh sẽ vuột mất theo đường dây điện thoại năm nào, và cô sẽ vĩnh viễn không được gặp lại anh nữa.
Bàn tay Cốc Kiều trượt từ eo lên lưng Lạc Bồi Nhân. Cô đổi vị trí tay liên tục, chỉ muốn gần anh hơn nữa, nhưng dường như mãi vẫn chẳng đủ gần. Vừa đáp lại nụ hôn của Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều vừa dùng một tay kéo cà vạt anh xuống. Cả tâm hồn lẫn thể xác của cô đều bị ngăn cách bởi lớp nội y và lớp áo sơ mi, chỉ muốn giật tung hàng cúc ngay lập tức để được áp trọn vào ngực anh.
Tiếng chuông cửa đầu tiên vang lên, cô hoàn toàn không nghe thấy, tay vẫn mải mê kéo chiếc cà vạt. Mãi đến tiếng thứ hai, rồi thứ ba vang lên, cô mới bừng tỉnh khi bị Lạc Bồi Nhân nhẹ nhàng đẩy ra xa.
Lạc Bồi Nhân vuốt lại mấy lọn tóc rối cho Cốc Kiều, đoạn tháo phắt chiếc cà vạt đã lỏng lẻo, cài lại chiếc cúc áo cô vừa cởi, rồi mới ung dung ra mở cửa. Cốc Kiều vội quay người đưa lưng về phía cửa, lắng tai nghe tiếng thở dồn dập của chính mình. Bóng lưng cao lớn của Lạc Bồi Nhân che khuất mọi thứ bên ngoài. Cô chỉ loáng thoáng nghe tiếng anh khẽ cảm ơn, rồi cánh cửa đóng lại. Khi cô quay người lại, trên tay anh đã có một ly sữa nóng.
Anh đưa ly sữa đến tận môi Cốc Kiều. Cô đưa tay đón lấy, hơi ấm từ thành ly truyền vào lòng bàn tay còn nóng hơn cả khi nãy. Quả thật, với một người gần như bụng rỗng mà lại uống không ít rượu, một ly sữa nóng lúc này là thứ cần thiết hơn bao giờ hết.
Cốc Kiều cúi đầu, hai tay ôm lấy ly sữa ấm uống từng ngụm nhỏ, cơ thể cũng theo đó mà ấm lên.
Hóa ra, anh đã gọi sẵn ly sữa này từ trước khi cô về phòng. Chỉ tiếc rằng nó lại được mang đến vào một thời điểm thật tréo ngoe.
Sữa ấm khiến đôi môi Cốc Kiều ươn ướt, ánh mắt cô cũng như hoá thành một dòng chất lỏng tựa sữa. Cứ uống một ngụm, cô lại ngước lên, rót đầy ánh nhìn ấy lên khuôn mặt Lạc Bồi Nhân. Cô không cố ý dụ dỗ anh, chỉ đơn thuần muốn ngắm anh, từ sống mũi cao thẳng, vành tai ửng đỏ đến yết hầu đang khẽ nhấp nhô.
Cô vừa uống cạn ly sữa ấm, Lạc Bồi Nhân đã đưa ngón tay lên quệt vệt sữa dính bên mép cô đi, rồi miết nhẹ lên vành môi dưới vẫn còn ươn ướt. Anh khẽ hỏi:
– Rốt cuộc em đã uống bao nhiêu rượu vậy?
Cốc Kiều bất ngờ ngước lên, vòng tay qua cổ Lạc Bồi Nhân rồi mỉm cười nhìn anh, nói:
– Em uống bao nhiêu ư? Anh nếm thử là biết ngay ấy mà.
Dứt lời, cô lại hôn lên môi Lạc Bồi Nhân, gần như đu lên người anh, chủ động hơn bao giờ hết. Lưng cô tì vào cạnh bàn, mất đà ngửa ra sau, đụng trúng chiếc điện thoại bàn sau lưng, đúng là thứ cô đã dùng để nói chia tay, và cũng là thứ anh vừa dùng để gọi sữa cho cô.
Vòng tay trên cổ Lạc Bồi Nhân càng siết chặt hơn, cô quấn lấy anh như thể chỉ cần lơi ra một chút thôi là sẽ ngã ngửa ra sau.
Cốc Kiều không hề tỉnh táo hơn chút nào dù đã san sẻ bớt hơi men trong miệng cho Lạc Bồi Nhân. Máu nóng dồn lên mặt, cuốn phăng mọi lý trí. Giờ đây, cô chỉ muốn nghe theo bản năng nguyên thủy, để được gần anh hơn nữa. Cô kề môi bên tai Lạc Bồi Nhân, thì thầm:
– Mình lên giường đi anh.
Tấm nệm quá mềm khiến cả người Cốc Kiều lún sâu xuống. Ngón tay anh lần cởi cúc áo sơ mi của cô, khi chiếc thứ ba vừa bung ra, làn da trước ngực cô đã ửng đỏ chẳng kém gì sắc màu trên má. Nơi vốn được lớp áo che phủ giờ cứ phập phồng chạm vào tay anh, n** m*m m** vun đầy ấy chỉ khao khát được những ngón tay anh ra sức nhào nặn thành hình thù mới. Gương mặt cô đỏ bừng, trông hệt một con ma men đã say bí tỉ, chỉ biết mỉm cười nhìn anh.
Lạc Bồi Nhân nhanh nhẹn lột bỏ áo cô. Nhân lúc này, Cốc Kiều cũng muốn ngắm anh thật rõ dưới ánh đèn, bèn đưa tay định c** th*t l*ng và kéo vạt áo sơ mi của anh ra. Nhưng Lạc Bồi Nhân đã kịp giữ tay cô lại, kéo chăn trùm kín người cô.
Cốc Kiều vươn tay níu lấy cánh tay Lạc Bồi Nhân, hàng mi chớp chớp, dưới làn mi như có cả một hồ nước long lanh. Cô c*n m** d***, ngước nhìn anh không nói một lời.
Bàn tay còn lại của Lạc Bồi Nhân vuốt tóc cô, nhẹ nhàng gỡ tung búi tóc. Mái tóc dài lập tức xõa xuống, những sợi tóc mềm mại lướt trên da thịt khiến cô thấy nhồn nhột. Anh dùng ngón tay vén lọn tóc mai lòa xòa trên trán cô ra sau tai, rồi dịu dàng miết nhẹ tai cô, nói:
– Em say rồi. Anh không làm chuyện đó với người say.
Cốc Kiều chẳng những không buông cánh tay Lạc Bồi Nhân ra mà còn ghì chặt hơn, ngước mắt nhìn anh, hỏi đầy khiêu khích:
– Nhưng chẳng phải chính anh vừa nói muốn nếm thử mọi kiểu quan hệ với em sao?
Cô vùng ra khỏi chăn, ôm chầm lấy Lạc Bồi Nhân rồi dùng hàm răng nhỏ xinh cắn cúc áo anh. Đôi môi căng mọng dán chặt lên lớp vải sơ mi. Cắn bật được chiếc cúc đầu tiên, Cốc Kiều ngẩng lên cười với anh:
– Anh còn nhớ chiếc ghim cài áo hình chim nhỏ, món quà đầu tiên anh tặng em không? Em thích nó lắm, tiếc là chẳng có bộ đồ nào hợp để cài cả. Em toàn lén lấy ra ngắm thôi, thỉnh thoảng còn lấy mỏ nó mổ nhẹ vào ngón tay mình. Anh biết cảm giác bị mỏ chim mổ vào da là thế nào không?
Dứt lời, Cốc Kiều cúi xuống, mổ nhẹ lên ngực áo anh rồi lại ngẩng lên nhìn, thì thầm:
– Chắc giống thế này này. Anh có muốn để con chim nhỏ mổ thêm vài cái nữa không?
Lạc Bồi Nhân luồn tay vào mái tóc Cốc Kiều, trong khi cô tiếp tục dùng hàm răng nhỏ xinh mổ lên ngực áo anh, rồi từ từ lần đến chiếc cúc thứ hai. Trong chuyện này, Cốc Kiều đúng là học trò xuất sắc của anh. Cô luồn tay vào trong vạt áo sơ mi, mơn man từng thớ cơ trên lưng và bả vai anh. Hành động này không phải để khơi gợi d*c v*ng, mà cốt để dán sát vào anh hơn một chút.
Cốc Kiều dùng răng cắn bật chiếc cúc áo thứ hai trên sơ mi của Lạc Bồi Nhân rồi ngước lên nhìn anh, khẽ gọi tên anh. Không còn là hai tiếng “anh họ” thân thương, mà là ba chữ đầy đủ cả họ lẫn tên nghe đầy xa lạ, như thể hai người dưng nước lã lần đầu gặp gỡ. Cô thong thả nhả từng chữ, nhìn anh hỏi:
– Anh họ, anh thích em gọi anh như nào?
Lạc Bồi Nhân không đáp, chỉ nâng cằm cô lên, khẽ mổ nhẹ môi cô. Cú mổ này khác hẳn cảm giác chiếc ghim cài áo hình chim nhỏ mổ lên mu bàn tay, bởi môi anh có hơi ấm. Ngón tay anh trượt một đường thật chậm, từ cằm xuống cổ rồi lướt đến bờ vai Cốc Kiều, tựa như hai người mới quen nhau mà từ tốn khám phá lại từng đường nét và hơi ấm trên người cô.
Lạc Bồi Nhân dẫu sao cũng là người từng trải, nhưng anh chỉ từng cởi mỗi áo ngực của Cốc Kiều mà thôi. Theo kinh nghiệm trước đây của anh, móc cài thường nằm sau lưng, vậy mà chiếc áo ngực Cốc Kiều mặc hôm nay lại có móc cài nằm phía trước. Đôi tay vốn nhanh nhẹn của anh bỗng trở nên lóng ngóng khi chạm phải chiếc móc này.
Nhưng Lạc Bồi Nhân nhanh chóng lấy lại vẻ thành thạo. Móc cài vừa bung ra, c*p t***t l* liền nảy tưng, chạm vào lòng bàn tay anh. Anh vừa hôn lên môi Cốc Kiều, vừa phủ tay mình lên đó, nhào nặn chúng thành hình thù khác.
Khi hơi thở của cô ngày một dồn dập, đầu gối cũng run rẩy không sao kiềm chế được, anh bèn lần ngón tay xuống dưới, len vào khe nhỏ khít khao kia. Ngón tay anh lập tức bị nơi ấy thít lấy, quyến luyến m*t chặt, nhất quyết không chịu để anh rời khỏi.
Lạc Bồi Nhân ghé sát tai Cốc Kiều, thì thầm:
– Cơ thể em có vẻ quyến luyến anh hơn em nhiều nhỉ. Mấy mùa đông mình xa nhau, em có lạnh không?
Hồi chia tay, cô từng nói với anh qua điện thoại rằng cô đến với anh chỉ vì mùa đông quá lạnh, và anh khiến cô cảm thấy ấm áp. Lúc chia tay, nhiệt độ thành phố này chẳng dưới hai mươi độ, nghe chẳng khác nào cô vắt chanh bỏ vỏ. Khi ấy, anh đã thầm mắng cô là đồ khốn.
– Nhà em giờ có máy sưởi rồi, ấm hơn xưa nhiều.
Lạc Bồi Nhân dường như chẳng hài lòng với câu trả lời ấy, ngón tay anh thừa biết cách hành hạ cô. Giọng Cốc Kiều bắt đầu đứt quãng, cuối cùng cũng đành thú nhận:
– Lúc ở trong… căn nhà có máy sưởi đó… em đã nghĩ… giá mà có anh ở bên em thì tốt biết mấy.
Khi ngón tay Lạc Bồi Nhân tạm ngưng hành hạ, Cốc Kiều mới có thể nói được một câu trọn vẹn:
– Ngày trước, em luôn sợ anh phải lo lắng cho em. Nhưng hễ nghĩ đến chuyện anh sẽ chẳng bao giờ thèm lo lắng cho em nữa, rằng chúng mình đã thật sự kết thúc, em lại không kìm được mà nhớ về ngày xưa. Mùa đông nào em cũng nhớ anh nhiều hơn những mùa khác. Sau này, em nghe nhóc Tư nói anh đã sang Singapore. Chỉ cần nghĩ đến mùa đông ở đó không lạnh, không hiểu sao em lại có cảm giác như thể chúng mình đã âm dương cách biệt vậy.
Lời này vừa gở miệng, vừa phá hỏng cả bầu không khí. Cốc Kiều không nói thêm nữa. Dưới ánh đèn trần và đèn tường rọi xuống, cô ôm chặt Lạc Bồi Nhân, nhìn thẳng vào mắt anh, lần tay xuống thắt lưng của anh:
– Em muốn anh. Ngay bây giờ. Anh bay cả chục tiếng rồi, liệu có còn sức không?
