Sáng nay, ngay khi Lạc Bồi Nhân thông báo buổi tối sẽ đưa Cốc Kiều đi ăn cùng mẹ anh, cô liền lo lắng hỏi:
– Tối nay gặp bác, anh thấy em nên chuẩn bị quà gì cho hợp ạ?
Lần trước là tiệc đông người, còn lần này lại là bữa ăn riêng. Với Cốc Kiều, bữa tối này chẳng khác nào một buổi ra mắt phụ huynh chính thức.
– Quà cáp anh đã chuẩn bị thay em rồi, em không cần bận tâm đâu.
– Thế có ổn không ạ?
Lạc Bồi Nhân cười, đáp:
– Nếu em vẫn thấy chưa đủ thì cứ tặng mẹ anh thêm phiếu giảm giá ở cửa hàng chuyên doanh phần mềm của em cũng được.
Biết anh lại trêu mình, Cốc Kiều quyết định không thèm chấp. Cô chỉ muốn trân trọng từng phút giây hai người được ở bên nhau.
Gia đình Cốc Kiều rất thông cảm cho công việc bận rộn xuyên Tết của cô, nên đã thu xếp đến Thượng Hải đón năm mới cùng cô. Tuy nhiên, vì bà ngoại bị cảm nên chuyến đi đành hoãn lại tới tận ba mươi Tết. Một khi cả nhà đã tới, cô cũng chẳng thể nào cứ kè kè bên anh mãi được.
Về phần bé Điền, do hôm nay phải trở lại Bắc Kinh, nên ngay từ sáng sớm tinh mơ, cô bé đã vội vã đi mua đặc sản Thượng Hải và quà Tết cho gia đình và họ hàng, thành thử chẳng kịp ăn sáng. Dĩ nhiên, một phần cũng vì cô bé không muốn quấy rầy Cốc Kiều và bạn trai cô. Bé Điền biết hai người yêu xa, hiếm có dịp gặp gỡ, vậy mà lúc nào xung quanh cũng có vài người làm kỳ đà cản mũi.
Đứng trong thang máy, chính Cốc Kiều cũng cảm thấy khó tin. Dẫu đã gặp nhau ở Thượng Hải bao ngày, nhưng phải đến tận hôm nay, hai người mới có được một bữa sáng riêng tư trọn vẹn.
Thang máy dừng lại, một người bước vào, che chắn kín mít bằng mũ trùm và kính râm. Chẳng cần nhìn mặt, Cốc Kiều cũng đoán ngay được đó là Lâm Hải Xuyên. Chỉ có anh ta mới suốt ngày nơm nớp đề phòng như thế: vừa sợ bị người khác nhận ra, lại vừa sợ người ta không nhận ra mình.
Nắm bắt được tâm lý ấy của Lâm Hải Xuyên, Cốc Kiều quyết định không chủ động chào hỏi. Sáng nay, cô và Lạc Bồi Nhân định đến một nhà hàng mới dùng bữa sáng. Nếu bây giờ lên tiếng, e rằng khó tránh khỏi việc phải ngỏ lời mời xã giao, bởi dù sao anh ta cũng đi công tác cùng cô chuyến này. Tuy chưa chắc Lâm Hải Xuyên đã muốn đi ăn cùng hai người, nhưng ai mà biết được.
Đúng là sợ điều gì thì điều ấy đến. Vừa bước ra khỏi thang máy, Lâm Hải Xuyên đã hỏi Cốc Kiều:
– Hai người định đi ăn ở đâu thế?
Cốc Kiều đành nói tên nhà hàng, nhưng Lâm Hải Xuyên vẫn chưa chịu kết thúc câu chuyện:
– Tôi nghe bạn kể bánh bao nước ở đó ngon lắm, mà đến đây bao nhiêu ngày rồi tôi vẫn chưa được đi ăn thử.
Lâm Hải Xuyên đã nói đến nước này, Cốc Kiều đành lên tiếng mời:
– Cậu có muốn đi cùng không?
Chẳng ngờ, Lâm Hải Xuyên đáp ngay không chút do dự:
– Tôi cũng đang định đến đó. Vậy đi chung luôn nhé!
Cốc Kiều áy náy nhìn Lạc Bồi Nhân, bắt gặp ánh mắt anh cũng đang hướng về mình. Cô thật sự không cố ý, nào ai ngờ Lâm Hải Xuyên lại kém duyên đến thế chứ?
Thực ra, Lâm Hải Xuyên chẳng muốn làm kỳ đà cản mũi, quấy rầy thế giới riêng của Cốc Kiều và bạn trai cô. Thiếu gì người mong được ăn sáng cùng anh ta, nhưng chưa chắc anh ta đã có hứng thú đồng ý. Chẳng qua, anh ta sắp phải rời Thượng Hải mà trong lòng vẫn còn hai chuyện nhất định phải hỏi Cốc Kiều cho ra nhẽ.
Chuyện thứ nhất là về quẻ xăm.
Ngay khi đọc được tin máy tính của nhà văn Trương bị nhiễm vi rút, Lâm Hải Xuyên đã thầm nghĩ Cốc Kiều đúng là xui tận mạng. Lẽ ra cô nên đi chùa cầu may trước khi phát hành phần mềm mới phải.
Con vi rút máy tính ấy đã quét sạch tâm trạng tốt đẹp của Lâm Hải Xuyên khi mới đến Thượng Hải. Cánh phóng viên vốn chẳng mấy mặn mà với những tin tức tích cực của anh ta, nhưng hễ anh ta dính phải chuyện tiêu cực là họ lập tức xúm lại như kiến thấy mồi, quyết đồng tâm hiệp lực tha anh ta đi cho bằng được.
Theo kinh nghiệm thuở ấu thơ của Lâm Hải Xuyên, kiến bò từng đàn thường là điềm báo trời sắp chuyển mưa. Quả nhiên, ngay hôm đó Thượng Hải đổ cơn mưa lớn. Thế nhưng, Cốc Kiều lại thản nhiên báo với anh ta rằng cô đã đi chùa xin được quẻ thượng thượng, phán rằng “gặp nước rước may” cứ như thể đây là một chuyện tốt vậy.
Vốn là người theo chủ nghĩa vô thần, nhưng từ khi bước chân vào nghiệp diễn, Lâm Hải Xuyên cũng dần tin vào hai chữ số phận.
Thấy Cốc Kiều tự tin đến vậy, Lâm Hải Xuyên cũng bán tín bán nghi, bắt đầu trộm nghĩ biết đâu đây lại là chuyện tốt thật chứ chẳng phải điều xui rủi. Trong khi Cốc Kiều liên tục cập nhật tình hình, anh ta cũng trả lời phỏng vấn với ngôn từ ngày càng hùng hồn. Lâm Hải Xuyên kêu gọi cánh phóng viên ủng hộ buổi ký tặng quảng bá sản phẩm chính hãng của mình, nhấn mạnh rằng hành động này không chỉ bảo vệ quyền lợi hợp pháp của người tiêu dùng mà còn giúp giảm thiểu số lượng người bị hại.
Giờ đây, khi doanh số phần mềm chẳng những không giảm mà còn tăng vọt, Lâm Hải Xuyên buộc phải tin rằng quẻ xăm Cốc Kiều xin được quả thực rất linh nghiệm.
Thực ra, Lâm Hải Xuyên cũng không đến nỗi kém duyên như Cốc Kiều nghĩ. Điển hình như lần này, anh ta đã chủ động ngồi ghế phụ, bởi nếu chễm chệ ở băng ghế sau thì chẳng khác nào coi người ta là tài xế riêng. Về khoản này, anh ta ít nhiều cũng biết điều. Lạc Bồi Nhân có thể cam tâm tình nguyện làm tài xế cho Cốc Kiều, nhưng chưa chắc đã muốn phục vụ anh ta.
Giờ thì Lâm Hải Xuyên đã hiểu vì sao Lạc Bồi Nhân kiên quyết ở lì khách sạn. Với đẳng cấp của mình, Lạc Bồi Nhân thừa sức được ở phòng suite miễn phí; lại thêm thói quen hưởng thụ, nên dĩ nhiên anh chẳng muốn trải qua những công đoạn rườm rà như mua nhà rồi sắm sửa nội thất.
Có điều, người quá ham hưởng thụ sẽ rất dễ vuột mất những cơ hội mà thời đại mang lại.
Thế nhưng, Cốc Kiều lại nhất quyết mời Lâm Hải Xuyên ngồi ghế sau.
Lâm Hải Xuyên vẫn thích ngồi xe do bạn trai Cốc Kiều lái hơn, ít nhất là chạy rất êm. Trái lại, Cốc Kiều hễ vội là lái như bay, bất chấp tất cả. Anh ta từng ngồi xe cô hai lần, và một trong số đó, anh ta có cảm giác như mình sắp bị hất văng ra ngoài.
– Này Cốc Kiều, rốt cuộc cô xin xăm ở đâu mà linh thế?
Thảo nào gặp chuyện lớn đến vậy mà chẳng thấy Cốc Kiều lo lắng chút nào, làm gì cũng như đã nắm chắc phần thắng trong tay. Quẻ xăm này linh nghiệm thật! Trước khi rời Thượng Hải, anh ta nhất định phải đến ngôi chùa đó xin một quẻ mới được.
Nghe nói Cốc Kiều đi xin xăm, Lạc Bồi Nhân cũng tò mò hỏi:
– Em xin được quẻ gì thế?
Kỳ thực, cô làm gì có thời gian mà đi xin xăm. Chẳng qua thấy Lâm Hải Xuyên lo sốt vó, lại biết tính anh ta hơi mê tín, nên cô mới bịa chuyện để trấn an, nào ngờ anh ta lại tin sái cổ.
Cốc Kiều cười đáp:
– Cứ thành tâm ắt sẽ linh. Mình thành tâm thì đi chùa nào cũng linh, còn không thành tâm thì đến chùa nào cũng chẳng linh.
Lâm Hải Xuyên bán tín bán nghi. Sau một hồi đắn đo, anh ta vẫn quyết định hỏi sang chuyện thứ hai mà mình quan tâm:
– Cốc Kiều, ông anh họ của cô giờ còn ở Thượng Hải không?
Anh ta vẫn nhớ như in lời gã họ Triệu từng nói, rằng anh họ Cốc Kiều có thể giúp cô mua nhà với mức giá ưu đãi không tưởng, có khi giảm được hơn mười phần trăm. Với anh ta, điều này thực sự quá hấp dẫn. Dù hiện tại chưa đủ tiền mua đứt, nhưng vay ngân hàng cũng là một phương án đáng cân nhắc. Có điều, anh ta và anh họ Cốc Kiều chẳng quen biết gì nhau, giờ đột nhiên nhờ cậy người ta giúp xin mức chiết khấu lớn như vậy e rằng không thực tế lắm. Nhưng biết đâu anh họ cô cũng giống chủ đầu tư căn nhà trước đây của anh ta, có con mắt tinh đời và sẵn lòng dành cho anh ta một suất ưu đãi khủng thì sao.
Nghe thấy hai chữ “anh họ”, Cốc Kiều bất giác liếc sang Lạc Bồi Nhân rồi ậm ừ đáp:
– Còn.
– Em còn ông anh họ nào ở Thượng Hải nữa à? Sao anh chưa nghe em kể bao giờ?
Cốc Kiều thầm nghĩ: “Ngoài anh ra, em làm gì còn ông anh họ nào khác.”
Câu hỏi của Lạc Bồi Nhân khiến Lâm Hải Xuyên không khỏi ngạc nhiên. Theo lẽ thường, hai người họ quen biết nhau bấy nhiêu năm thì ít nhiều cũng phải nắm rõ chuyện họ hàng thân thích chứ? Hơn nữa, theo lời gã họ Triệu kia, quan hệ giữa Cốc Kiều và anh họ cô cực kỳ thân thiết. Nếu chỉ là họ hàng xa ít qua lại, làm sao có được mức ưu đãi hậu hĩnh đến vậy?
Lạc Bồi Nhân liền hỏi Cốc Kiều:
– Sao em toàn kể chuyện anh họ cho người ngoài nghe mà chẳng kể với anh bao giờ thế?
– Em có kể gì đâu, chỉ là hiểu lầm thôi mà.
Cuộc đối thoại giữa hai người càng khơi dậy trí tò mò trong Lâm Hải Xuyên, đến mức anh ta quên bẵng cả việc mua nhà. Vốn dĩ, anh ta còn định tốt bụng khuyên Cốc Kiều nên tậu nhà, bởi sau này giá bất động sản chỉ có tăng chứ chẳng giảm, mua vào lúc này là cực kỳ sáng suốt. Đằng này lại còn được ông anh họ giúp xin chiết khấu hơn mười phần trăm, không mua ngay bây giờ thì còn đợi đến lúc nào?
Sợ Lâm Hải Xuyên nói thêm điều gì gây khó xử, Cốc Kiều đành vội vàng thú nhận. Cô quay sang Lạc Bồi Nhân, giải thích:
– Ở Thượng Hải này, ngoài anh ra thì em làm gì còn ông anh họ nào nữa? Chẳng qua là siêu sao Lâm Hải Xuyên đây tưởng nhầm chúng mình có quan hệ huyết thống thôi. Đầu đuôi thế nào, về nhà em sẽ kể anh nghe.
Không chỉ riêng ở Thượng Hải, mà người duy nhất được cô luôn miệng gọi là “anh họ” ngọt xớt, chung quy cũng chỉ có mình anh mà thôi.
Lâm Hải Xuyên chết sững tại chỗ. Rốt cuộc đây là mối quan hệ gì? Cốc Kiều gọi bạn trai là anh họ, còn ông anh họ này thừa sức mua nhà với giá cực hời nhưng lại chẳng thèm đoái hoài. Giờ phút này, chuyện nhà cửa đã bị Lâm Hải Xuyên quẳng ra sau đầu, thay vào đó là sự tò mò khôn tả về câu chuyện giữa hai người họ. Tuy nhiên, anh ta nhanh chóng nhận ra cả hai đều không có ý định thỏa mãn sự hiếu kỳ của mình, và cũng chẳng hề hoan nghênh nó một chút nào.
Trong bầu không khí gượng gạo ấy, bản năng diễn viên của Lâm Hải Xuyên rốt cuộc cũng thức tỉnh. Anh ta chợt ngộ ra, số ba quả là một con số đặc biệt, bởi trong một nhóm ba người, ắt sẽ có một kẻ thừa.
Và hiển nhiên, kẻ thừa thãi đó không ai khác ngoài anh ta.
Lâm Hải Xuyên rốt cuộc cũng nhận ra, cặp đôi này không chỉ khó chịu với thói tọc mạch của mình, mà ngay cả sự hiện diện của anh ta cũng đã trở thành cái gai trong mắt họ. Chẳng qua vì giữ phép lịch sự tối thiểu nên họ mới không tiện nói thẳng mà thôi.
May mắn thay, điện thoại của Lâm Hải Xuyên lại reo đúng lúc. Nghe máy xong, anh ta cười giả lả:
– Báo chí cứ đưa tin tôi đến Thượng Hải suốt, muốn giấu cũng chẳng được. Cả ngày toàn điện thoại mời đi ăn, từ chối mãi cũng kỳ. Lần này lại là một người bạn, ôi… Tôi thật tình không muốn cho hai người leo cây đâu, nhưng bạn tôi nhiệt tình quá khiến tôi khó bề từ chối, đành phải hẹn hai người bữa khác vậy. Hai người cứ cho tôi xuống ở ngã tư phía trước là được rồi.
Thấy đối phương thức thời như vậy, Lạc Bồi Nhân cũng thân thiện đáp:
– Cậu cần đi đâu, để tôi chở cậu tới tận nơi.
Lâm Hải Xuyên vội từ chối:
– Ấy không cần, không cần đâu, cho tôi xuống ngã tư là được rồi.
Cốc Kiều thầm nhủ, lần này Lâm Hải Xuyên diễn quá tệ. Dẫu vậy, cô vẫn thầm cảm ơn màn kịch vụng về ấy, bởi nhờ nó mà cô và Lạc Bồi Nhân mới có cơ hội dùng bữa riêng.
Lúc chỉ còn hai người, Lạc Bồi Nhân hỏi ngay:
– Cụ thể thế nào, em kể anh nghe đi.
– Thì hôm đó em có việc ra ngoài, đúng lúc Lâm Hải Xuyên định đi xem nhà nên em cho cậu ta quá giang một đoạn. Ai dè lại đụng mặt anh Triệu Việt, thế là anh ấy nhắc tới anh. – Cốc Kiều bật cười. – À, hôm qua anh Triệu Việt vừa gọi điện chúc mừng, em cũng công khai chuyện của chúng mình luôn rồi. Anh ấy bảo muốn mời hai đứa một bữa, nhưng em nghĩ, ai lại để anh ấy mời? Phải là chúng mình mời anh ấy mới đúng chứ.
– Em nói đúng. Phải là chúng mình mời cậu ấy chứ.
Tối hôm đó, cách ứng xử của bà Liêu khác hẳn với mẹ và bà ngoại mình. Bà thừa hiểu, một khi con cái đã hạ quyết tâm thì sự phản đối của bố mẹ chỉ càng khiến chúng thêm kiên định. Huống hồ, bà vốn dĩ cũng thấy Cốc Kiều là một cô gái vô cùng thú vị.
Bà ngỡ rằng mình đã hiểu rõ kiểu phụ nữ như Cốc Kiều, song cô vẫn có những nét khác biệt so với hình dung của bà. Khi bà giữ Cốc Kiều lại nói chuyện riêng và ngỏ lời mời cô về làm việc cho công ty của gia đình mình, cô gái hiện chỉ sở hữu một cửa hàng này lại khéo léo cảm ơn sự đề bạt của bà, rồi bắt đầu vẽ ra cho bà thấy viễn cảnh tương lai xán lạn của chuỗi cửa hàng chuyên doanh phần mềm mà cô đang gây dựng.
Sau khi tiễn bà Liêu về, Lạc Bồi Nhân liền hỏi Cốc Kiều xem mẹ anh đã nói riêng những gì với cô.
Cốc Kiều lược bỏ chi tiết cụ thể, chỉ tóm gọn:
– Bác Liêu bảo là bác quý em lắm.
Lạc Bồi Nhân không mảy may nghi ngờ lời Cốc Kiều. Dù mẹ anh có vì nể mặt con trai mà không phản đối ra mặt, nhưng nếu không thật lòng quý mến Cốc Kiều, bà đã chẳng tặng cô chuỗi vòng đá quý đắt giá đến thế. Xưa nay, mẹ anh vẫn luôn dùng giá trị vật chất để cân đo đong đếm mức độ hài lòng hay bất mãn của mình.
