Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 144: 144: Chiếc nhẫn



Trên bàn ăn, nhóc Tư nghe bố thông báo tối nay anh Hai sẽ dẫn bạn gái về nhà ăn cơm.

Anh Hai dẫn bạn gái về nhà? Mới đó mà đã có người yêu mới rồi sao? Đúng là nực cười.

Nhóc Tư không kìm được mà nói:

– Anh Hai ở Thượng Hải thì kiểu gì chẳng biết chuyện của chị họ rồi.

Nhờ nhóc Tư không biết mệt mỏi tuyên truyền, bố mẹ cậu đã thuộc làu làu tình hình làm ăn của Cốc Kiều. Giờ cậu cũng muốn anh Hai mình phải biết rõ chuyện đó.

Nếu anh Hai đã chuyển về Thượng Hải sống, hẳn cũng biết phần mềm của chị họ bán chạy thế nào chứ.

Năm xưa, chính cậu là người đã rêu rao với họ hàng và bạn bè chuyện chị họ hẹn hò cùng anh Hai. Ai ngờ chẳng bao lâu sau họ lại chia tay, khiến chị họ tổn thương sâu sắc. Nếu sớm biết kết cục đường ai nấy đi, cậu đã chẳng bao giờ làm thế; may mà chị họ không hề trách cậu.

Nhưng dù chị họ không trách cứ, nhóc Tư vẫn luôn tự trách mình.

Trong đám bạn học của nhóc Tư cũng có đứa mê mẩn game Hiệp Đạo Kỳ Duyên, nhờ vậy cậu luôn theo dõi sát sao tin tức về chị họ. Khi vụ vi rút máy tính ầm ĩ khắp nơi, cậu đã lo sốt vó thay cho chị. Vốn dĩ ở nhà, hễ chút là cậu lại nhắc đến Cốc Kiều, nhưng hai hôm đó, cậu lại im thin thít trong bữa cơm. Cậu còn đặc biệt gọi điện động viên chị họ, và dường như lời cổ vũ của cậu đã tiếp thêm sức mạnh, khơi dậy ý chí chiến đấu nơi chị. Sau này, thấy sóng gió đã qua, phần mềm của chị họ ngày càng đắt khách, cậu mừng thay cho chị. Thế là những câu chuyện về Cốc Kiều lại được cậu hào hứng khơi lên bên bàn ăn.

Bạn bè của nhóc Tư đều biết cậu có bà chị họ kinh doanh phần mềm, nhờ vậy mà cậu luôn được dùng thử miễn phí những sản phẩm mới nhất. Tuy nhiên, nhóc Tư cũng chẳng ngồi mát ăn bát vàng. Hễ có đứa bạn nào mới sắm máy tính hay cần mua phần mềm, cậu lập tức giới thiệu ngay cửa hàng của Cốc Kiều, chẳng khác nào đại diện thương hiệu cho Cửa hàng chuyên doanh phần mềm Cốc Giai tại trường Trung học trực thuộc.

Lạc Bá An đã nghe cậu con út nhắc đến cái tên Cốc Kiều không biết bao nhiêu lần. Một cô gái trẻ tuổi mà đạt được thành tựu nhường ấy, quả thực rất tài giỏi. Nhưng ngày nào cũng nghe đi nghe lại, ông không khỏi trộm nghĩ: Chẳng lẽ nó đang ngầm ám chỉ điều gì? Rõ ràng chuyện giữa anh trai nó và Cốc Kiều đâu phải do ông chia rẽ mà tan vỡ.

Dĩ nhiên, dù không mấy tán thành chuyện con trai yêu Cốc Kiều, ông cũng chẳng mong hai người chia tay chóng vánh đến thế. Dẫu sao cũng là chỗ họ hàng, xảy ra cơ sự này thật khó nhìn mặt nhau. Mỗi lần Cốc Kiều đến nhà, ông đều cố ý lánh mặt. Những khi không tránh được, nghe cô cất tiếng gọi dượng, lòng dạ ông lại rối như tơ vò. Vì cảm thấy con trai mình có lỗi với Cốc Kiều, ông cố gượng cười với cô, tỏ ra nồng hậu và hiền từ hơn thường lệ, nhưng chính sự nhiệt tình thái quá ấy lại khiến Cốc Kiều càng thêm mất tự nhiên.

Song ván đã đóng thuyền, hai đứa đã chia tay, nhắc lại cũng chẳng ích gì, huống hồ giờ đây con trai ông đã có người yêu mới. Khơi chuyện người cũ trước mặt người mới thì còn ra thể thống gì. Lạc Bá An vốn định gọi điện giới thiệu cho con trai con gái của một người bạn cũ, nào ngờ Lạc Bồi Nhân lại báo anh đã có bạn gái. Ông cũng chẳng rõ rốt cuộc con trai mình có nghiêm túc trong chuyện tình cảm hay không. Nếu bảo không nghiêm túc, thì mỗi lần yêu đương, anh lại làm trái hẳn tác phong thường ngày mà trịnh trọng thông báo cho gia đình; còn nếu bảo là có, thì dăm bữa nửa tháng sau khi báo tin lại thấy đường ai nấy đi. Lần này cũng chẳng biết sẽ kéo dài được bao lâu.

Lạc Bá An khẽ hắng giọng, nhắc nhở nhóc Tư:

– Lát nữa anh Hai con về, cấm con nhắc đến chị họ trên bàn ăn đấy.

Nhóc Tư hậm hực cãi lại:

– Sao lại không được nhắc ạ? Báo chí ngày nào cũng đưa tin rầm rộ, mắc gì con lại không được nhắc?

Lạc Bá An chẳng buồn giải thích, chỉ lườm cậu con út một cái sắc lẹm. Rốt cuộc vì sợ uy bố, nhóc Tư đành nuốt ngược những lời định nói vào trong.

Bà Lạc cũng căn dặn con trai, hễ anh Hai về thì tuyệt đối không được nhắc đến chị họ.

Nhóc Tư giả vờ ngây thơ hỏi:

– Sao lại không được nhắc ạ? Chị họ đâu làm gì có lỗi với anh Hai. Con cá là anh Hai còn mừng cho thành công của chị ấy nữa là đằng khác.

Bà Lạc chẳng hơi sức đâu mà giải thích với con:

– Con mà còn lôi chuyện đó ra nữa thì đừng mơ nhận tiền lì xì năm nay.

Đọc tin tức về Cốc Kiều trên báo, lòng bà Lạc ngổn ngang trăm mối. Cốc Kiều đã từ chối con đường bà sắp đặt để tự đi lối riêng. Thế nhưng, nghe nhóc Tư nhắc đến thành tựu của cháu gái trước mặt chồng, bà lại thầm thấy mát lòng. Dù sao Cốc Kiều cũng là người đằng ngoại, cùng mang họ Cốc với bà. Việc nhà ngoại bị chồng xem nhẹ chưa bao giờ khiến bà thấy dễ chịu. Riêng về cô bạn gái mới của Lạc Bồi Nhân, dẫu trong lòng chẳng mấy mặn mà, bà vẫn đích thân lên thực đơn, dặn chị Trương chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn hơn hẳn ngày thường.

Bị cả bố lẫn mẹ cấm đoán, nhóc Tư đành chạy đi cầu cứu chị Ba.

Song, nhỏ Ba nhìn cái miệng liến thoắng của em trai, cũng phán một câu y hệt:

– Lát nữa anh Hai về, em liệu hồn đừng nhắc gì đến chị họ đấy.

Nhỏ Ba lấy làm lạ, một đứa lẻo mép như em trai mình sao ở trường vẫn có con gái thích được nhỉ? Mấy cô bé bây giờ đúng là không biết nhìn người, nếu biết được bộ dạng này của cậu, đảm bảo chẳng ma nào thèm ngó. Cơ mà chuyện có được ngó tới hay không, nhóc Tư chẳng mảy may bận tâm, bởi trong đầu cậu lúc này làm gì có sợi dây thần kinh nào dành cho chuyện đó.

Nhóc Tư cảm thấy chị Ba của mình thật chẳng nghĩa khí chút nào:

– Chị họ có phần mềm nào mới cũng nghĩ đến chị đầu tiên, gửi cho chị dùng miễn phí. Chị không định làm gì đó cho chị ấy sao?

– Chị đây còn làm nhiều hơn em đấy.

Quà sinh nhật nhỏ Ba tặng bạn bè giờ đây đều là phần mềm giáo dục mua từ cửa hàng của Cốc Kiều. Sợ Cốc Kiều không chịu nhận tiền của đứa em chưa đủ tuổi vị thành niên, mỗi lần đến mua phần mềm, cô bé đều phải lén lút, chỉ sợ bị chị họ phát hiện.

Nhỏ Ba thấy em trai mình đúng là ngốc hết thuốc chữa:

– Sao em cứ chắc như đinh đóng cột là anh Hai đá chị ấy thế? Chị họ bảo với em là anh Hai đòi chia tay à? Nhỡ đâu chị ấy là người chủ động thì sao? Tư à, quà của anh Hai em nhận cũng đâu có ít. Em đối xử với người anh năm nào cũng tặng quà cho mình như thế mà coi được à?

Quả thực năm nào nhóc Tư cũng nhận được quà của anh Hai, nhưng cậu cảm thấy quà anh tặng rất qua loa, chỉ mang tính xã giao lấy lệ chứ chẳng hề để tâm đến sở thích của cậu tỉ mỉ như chị họ. Chính vì lẽ đó, dẫu tay vẫn nhận quà, lòng cậu vẫn một mực hướng về chị họ.

Nhóc Tư hoàn toàn không đồng tình với quan điểm của nhỏ Ba:

– Sao lại thế? Chị bị anh Hai mua chuộc rồi chứ gì?

Nhỏ Ba khinh khỉnh tặc lưỡi:

– Nếu anh Hai không tính chuyện lâu dài với chị họ, thì việc gì phải công khai rầm rộ với cả nhà? Công khai xong rồi đùng một cái lại chia tay, ngoài việc tự rước vào mình bao lời ra tiếng vào thì được tích sự gì? Anh Hai đâu phải hạng người đem chuyện tình cảm ra làm trò đùa.

Nhóc Tư làu bàu:

– Ai mà biết anh Hai nghĩ gì. Chẳng phải giờ lại dẫn bạn gái mới về nhà rồi đấy sao?

Nhỏ Ba ngán ngẩm liếc xéo cậu em:

– Nói với em chỉ tổ phí lời.

– Em không hiểu á? Em hiểu tuốt! Chị họ vẫn còn độc thân, vậy mà anh Hai đã có người yêu mới, lại còn dắt về ra mắt gia đình. Đấy là chuyện chị em mình biết thôi nhé, ai biết sau lưng anh ấy còn từng cặp kè với mấy cô nữa. – Càng nghĩ, nhóc Tư càng tức tối. – May mà chị họ chia tay anh Hai rồi, chị ấy xứng đáng quen người tốt hơn!

Nhỏ Ba chẳng buồn đàn gảy tai trâu nữa, thẳng thừng dọa:

– Em không cần tiền tiêu vặt nữa thì cứ việc nhắc.

Cả nhà đều xúm vào răn đe nhóc Tư tuyệt đối không được nhắc đến chị họ trước mặt anh Hai. Cậu thầm nhủ, xem ra chân lý bao giờ cũng thuộc về thiểu số. Có điều, người ta bắt cậu giữ mồm giữ miệng thì được, chứ đâu ai cấm được cậu âm thầm đặt mấy tờ báo viết về Cốc Kiều rải rác trong nhà.

Hôm ấy là hai mươi chín Tết. Từ sáng sớm, Lạc Bồi Nhân đã đề xuất lái xe về Bắc Kinh, bảo là tiện thể ngắm cảnh sắc dọc đường.

Sợ anh phải lái xe một mình suốt chặng đường dài sẽ mệt, Cốc Kiều ngỏ ý muốn lái thay một đoạn. Cô khá quen thuộc cung đường gần đây, chứ đến đoạn lạ thì dù muốn cũng chẳng giúp được gì.

Nhưng Lạc Bồi Nhân nhất quyết không chịu:

– Anh nhớ đêm qua em than buồn ngủ mà? Tranh thủ chợp mắt một lúc trên xe đi.

Nghĩ đến chuyện đêm qua, tai Cốc Kiều lại nóng bừng.

Chặng đường tuy dài đằng đẵng nhưng chẳng hề tẻ nhạt. Vì trong xe chỉ có hai người, rốt cuộc họ cũng có thể thoải mái tâm tình cùng nhau.

Thế nhưng, khoảnh khắc riêng tư hiếm hoi ấy chẳng kéo dài được bao lâu đã bị tiếng chuông điện thoại của Cốc Kiều phá vỡ. Người gọi đến chẳng phải ai xa lạ, thậm chí còn là chỗ cực kỳ thân thiết với Lạc Bồi Nhân.

Nhóc Tư vẫn luôn bất bình thay cho chị họ. Cậu cứ canh cánh mãi chuyện anh Hai đã có người mới, trong khi Cốc Kiều vẫn đi về lẻ bóng. Dẫu ở nhà, cậu đã ra sức lan truyền mọi tin tức tốt lành về Cốc Kiều, thậm chí chuẩn bị sẵn tinh thần để tuyên truyền tiếp khi anh Hai về. Nhưng trước mặt chị họ, cậu tuyệt nhiên không bao giờ chủ động nhắc đến anh Hai vì sợ làm Cốc Kiều buồn.

Lần này cũng vậy, nhóc Tư không hề nhắc đến anh Hai trong điện thoại. Cậu chỉ tíu tít khoe phần mềm của Cốc Kiều bán rất chạy, rằng rất nhiều bạn học đã biết cậu có một người chị họ tài giỏi tên là Cốc Kiều. Rốt cuộc, nhóc Tư vẫn chẳng tài nào thốt nên lời điều mình muốn nói nhất. Cậu vốn định dặn Cốc Kiều năm nay đừng ghé qua nhà, kẻo đụng mặt anh Hai lại khó xử. Nhưng chẳng hiểu sao, lời dặn ấy cứ nghẹn ứ nơi cổ họng.

Dựa vào nội dung trò chuyện và ngữ điệu của Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân đoán ra ngay người ở đầu dây bên kia. Anh hỏi:

– Nhóc Tư gọi à?

– Vâng, em quên không bảo nó là anh đang ngồi cạnh em. 

Cốc Kiều luôn cảm thấy nhóc Tư có chút thành kiến với Lạc Bồi Nhân. Kỳ thực, cô rất muốn giải thích cho cậu hiểu chuyện chia tay năm xưa hoàn toàn không phải lỗi của anh, nhưng thú nhận mình là người chủ động đề nghị chia tay ngay trước mặt Lạc Bồi Nhân lúc này e rằng sẽ khiến anh buồn lòng.

– Không sao, tối nay nó sẽ biết ngay thôi.

Anh nhớ lại lời Cốc Kiều từng nói với mình từ rất lâu trước đây, rằng một ngày nào đó, khi cô đứng ở vị trí ấy, anh sẽ chẳng cần giải thích mà người khác cũng tự khắc hiểu vì sao anh lại yêu cô. Bấy giờ, anh nghe xong chỉ nghĩ: anh yêu cô thì liên quan gì tới người khác mà họ xen vào.

– Nhóc Tư mách với anh là em hay đi xem mắt lắm. Kể anh nghe mấy vụ xem mắt thất bại của em xem nào?

– Em có đi xem mắt bao giờ đâu. 

Cô vẫn luôn thắc mắc tại sao Lạc Bồi Nhân lại khăng khăng rằng cô từng đi xem mắt, giờ mới vỡ lẽ là do nhóc Tư mách lẻo. Nhưng mà…

– Không cần chối đâu, chuyện qua rồi mà. Nhóc Tư quý chị họ nó như thế, làm gì có chuyện đặt điều sau lưng chị họ được.

– Em không có thật mà! Chuyện này có gì mà em phải nói dối chứ.

Bị nhóc Tư vu oan, Cốc Kiều cảm thấy mình có nhảy xuống sông Hoàng Phố cũng chẳng gột sạch. Dĩ nhiên, xe đã rời khỏi Thượng Hải, dòng sông Hoàng Phố cũng ngày một lùi xa rồi.

Lạc Bồi Nhân nhìn Cốc Kiều cười, lúc này cô mới biết anh chỉ cố tình trêu mình.

Xe sắp về đến nơi thì trời bất chợt đổ tuyết. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, thời tiết thế này rất dễ xảy ra tai nạn.

Trời đã sẩm tối mà hai người vẫn chưa về đến nhà họ Lạc. Chẳng rõ chiếc xe phía trước gặp sự cố gì mà khiến cả một hàng dài xe cộ tắc cứng trên đường. Cốc Kiều cúi đầu xem đồng hồ, không biết khi nào mới về tới nơi.

Thấy cô sốt ruột, Lạc Bồi Nhân bèn nói:

– Em giúp anh một việc được không?

– Sao tự dưng anh khách sáo thế?

– Đưa tay em ra đây.

Theo kế hoạch năm xưa của Lạc Bồi Nhân, chuyến đi Mỹ của Cốc Kiều sẽ có một chặng dừng chân ở Las Vegas, bởi thủ tục đăng ký kết hôn ở đó đơn giản nhất. Chỉ có kết hôn mới có thể xin được thị thực diện phụ thuộc. Anh từng rất muốn đón cô sang Mỹ đoàn tụ, bù đắp cho sự nuối tiếc vì không được học đại học của cô.

Tuy Cốc Kiều không sang nữa nhưng Lạc Bồi Nhân vẫn đến Las Vegas một chuyến. Đã cất công tới nơi, anh cũng muốn thử trải nghiệm nét đặc sắc của chốn này.

Người đời thường bảo: Đen tình đỏ bạc.

Song, Lạc Bồi Nhân chẳng ngờ vận đỏ trên sới bạc lại đeo bám mình dai dẳng đến thế. Hễ thắng cược, anh lại không biết điểm dừng, cứ giữ tâm thế thua ván này sẽ nghỉ để chơi tiếp. Thế nhưng, câu nói quen thuộc kia lại vận trọn vẹn vào người anh, anh chẳng thua lấy một ván nào…

Anh vốn không ham thắng, nhưng lại cứ thắng mãi, trong khi một gã có vẻ am hiểu về Trung Quốc, khao khát chiến thắng thì lại lực bất tòng tâm. Hắn buông một câu tiếng Trung như để tự an ủi:

– Mày hên thế này, khéo giờ bạn gái mày đang nằm trên giường thằng khác rồi.

Lạc Bồi Nhân lập tức vung nắm đấm.

Toàn bộ số tiền thắng cược được anh đổi lấy một viên kim cương vàng 3 carat có độ tinh khiết cực cao. Anh cũng chẳng rõ mình mua nó để làm gì, vì nào có người để tặng, thà sắm một chiếc xe để lái còn thiết thực hơn. Có lẽ anh làm vậy là bởi, việc đánh mất một viên kim cương vàng 3 carat sẽ khiến Cốc Kiều tiếc nuối hơn là một chiếc nhẫn chỉ vỏn vẹn 0.3 carat. Suy cho cùng, hỏi một người có hối hận vì đánh mất chiếc nhẫn 0.3 carat hay không nghe chừng có hơi nực cười.

 
Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...