Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 70: 070: Cái cây



Cốc Kiều lướt mắt qua đống quà trong va li của Lạc Bồi Nhân rồi dừng lại ở chiếc máy nhắn tin hiển thị chữ Hán anh mang cho mình, bất giác buột miệng hỏi:

– Anh lấy đâu ra lắm tiền thế?

Tuy Lạc Bồi Nhân có điều kiện hơn cô, nhưng chung quy cũng có giới hạn.

– Anh sang Mỹ có đủ tiền tiêu không? Nếu thiếu thì em vẫn còn ít phiếu ngoại hối, anh cầm lấy mà đổi sang đô la Mỹ…

Dẫu lúc này Cốc Kiều đang muốn dồn hết vốn liếng vào chuyện làm ăn, mỗi một đồng ra đồng vào đều phải tính toán chi li, cô vẫn chẳng hề đắn đo nói vậy.

– Em nghĩ đi đâu thế? Anh đủ tiền tiêu mà.

Lạc Bồi Nhân nhìn Cốc Kiều. Cô đang mặc chiếc áo bông quê mùa mà còn lo chuyện bao đồng, cứ như thể mình dư dả lắm vậy.

Ánh mắt của Lạc Bồi Nhân khiến Cốc Kiều ngượng chín cả người. Nếu không phải đang ở nhà mình, hẳn cô đã nhìn thẳng lại anh, nhưng giờ đây cô lại bất giác e thẹn, vội cúi đầu lảng sang chuyện khác:

– Chắc anh chưa ăn trưa đâu nhỉ? Hôm nay nhà em ăn sủi cảo đấy. Nhân bà ngoại em làm là ngon số một, ngon hơn em làm nhiều, anh nhất định phải thử mới được.

– Anh mua vé tàu cho em rồi, mai mình đi cùng nhau nhé.

Cốc Kiều vốn định ngày kia mới đi, nhưng lần này cô không hề do dự mà gật đầu ngay. Cô hỏi:

– Bây giờ khó mua vé tàu không anh?

– Cũng bình thường.

Vé chợ đen giá cao thì lúc nào chẳng có, Lạc Bồi Nhân đã trả thêm tiền để mua được vé giường nằm cho cả hai.

– Nếu bố em có hỏi vé ngày mai dễ mua không, anh cứ bảo là hết rồi nhé. Em sẽ đưa cho ông ấy vé mùng bảy Tết mà em mua lúc trước.

Trên đường từ trụ sở đội sản xuất về nhà, Cốc Kiều đã tính toán mọi chuyện đâu ra đó.

Cô nhất quyết phải đến Erenhot, nhưng nào là tìm nguồn hàng, thuê xe, rồi thuê người áp tải, việc nào cũng khiến người ta đau đầu. Với ngần ấy thứ phải lo, cô cần một người san sẻ gánh vác, và Lâu Đức Dụ chính là lựa chọn hợp lý nhất. Dẫu sao cũng là người nhà, vả lại ông tuy có lúc hồ đồ bị lừa một vố, nhưng cũng từng bôn ba đây đó nên dày dạn kinh nghiệm. Có ông đi cùng, hai bố con có thể bàn bạc, cô cũng yên tâm hơn, không phải nơm nớp lo bị lừa gạt.

Hơn nữa, bố mẹ cô vẫn áy náy chuyện dùng tiền của con gái trả nợ, thậm chí còn nằng nặc đòi viết giấy vay. Buôn bán ở biên giới mang lại lợi nhuận cao hơn xưởng đồ hộp nhiều, nên thay vì hợp tác với người ngoài, chi bằng cứ rủ Lâu Đức Dụ trước. Vả lại, xưởng đồ hộp của nhà trong tháng Giêng cũng chẳng có việc gì. Đến lúc đó, nếu thật sự kiếm được tiền, hai người sẽ chia nhau, Lâu Đức Dụ muốn tiếp tục làm cùng cô hay mua thêm thiết bị để mở rộng xưởng đều được cả.

Thực ra, nếu để Lâu Đức Dụ đến thủ đô lo chuyện buôn áo khoác da cùng Cốc Kiều thì đi chung chuyến tàu ngày mai là tiện nhất. Nhưng cô biết, trong kế hoạch của Lạc Bồi Nhân không có bố mình.

Cốc Kiều nói tiếp:

– Tháng Giêng bố em cũng rảnh, mà em lại đang thiếu người, nên định nhờ ông ấy đến giúp mấy hôm.

Cô không nói rõ chuyện tìm xe tải đi Erenhot bán hàng, bởi đường sá xa xôi cách trở, liên lạc lại khó khăn, Lạc Bồi Nhân thể nào cũng lo lắng. Đừng nói là anh mà ngay cả chính cô cũng thấy thấp thỏm không yên. Nhưng muốn thu lợi lớn, sao có thể không chấp nhận rủi ro?

– Cụ thể thế nào, lát nữa ra ngoài đi dạo em sẽ nói với anh sau. Anh mặc thế này có lạnh không?

Vốn dĩ Lạc Bồi Nhân là người chú trọng vẻ ngoài hơn cô, Cốc Kiều bất giác nhìn lại cách ăn mặc của mình, thoáng thấy hơi ngượng.

Mẹ Cốc Kiều đã sớm nghe tiếng động ngoài sân, lúc này thấy Lâu Đức Dụ đi vào liền hỏi:

– Họ hàng nhà nào thế, để tôi ra chào một tiếng.

Lâu Đức Dụ đáp:

– Là thằng con của cái lão ba đời… à, con riêng của em họ bà đấy. Một mình tôi tiếp là được rồi, bà khỏi bận tâm.

– Ông nói kiểu gì thế? Sao thằng bé ấy lại đến nhà mình?

Cốc Tĩnh Thục lấy làm thắc mắc, bởi lần gần nhất bà gặp cậu con riêng của cô em họ chính là ở đám cưới của Cốc Tĩnh Tuệ.

Bà ngoại liền xen vào:

– Thằng bé ấy bao nhiêu tuổi rồi?

– Dạ hơn hai mươi, đã tốt nghiệp đại học ạ.

Bà ngoại lại hỏi:

– Thế giờ nó làm nghề gì?

Lâu Đức Dụ ậm ừ:

– Vẫn còn đang đi học.

Mỗi lần nhắc đến những người trạc tuổi hoặc lớn hơn Cốc Kiều mà vẫn còn đi học, lòng ông lại trĩu nặng vì áy náy với con gái. Tuy Cốc Kiều luôn miệng nói mình không hề muốn đi học, nhưng ông biết, nếu không vì mình, lẽ nào cô lại bỏ lỡ kỳ thi đại học?

Bà ngoại lên tiếng phỏng đoán:

– Hay là do Tĩnh Tuệ không có thời gian nên mới nhờ thằng bé đến? Nó đến mà cũng chẳng báo trước một tiếng, nhà mình chưa kịp chuẩn bị gì cả.

Dù bà ngoại rất bực mình khi biết Cốc Tĩnh Tuệ nhờ Châu Toản thu xếp công việc cho Cốc Kiều, nhưng bà vẫn coi đó là chuyện riêng của người trong nhà. Quan niệm của bà về họ hàng và con riêng vẫn còn mang nặng nếp nghĩ xưa cũ, rằng mẹ kế thì chí ít cũng là nửa người mẹ của con chồng.

– Không cần chuẩn bị gì đâu mẹ, nhà mình ăn gì thì nó ăn nấy thôi.

Lâu Đức Dụ thầm nghĩ, Cốc Tĩnh Tuệ làm sao mà sai bảo nổi thằng con riêng này, huống hồ bà ta còn chẳng bao giờ thèm về thăm quê. Tuy vậy, lần này ông không phản bác, vì không muốn vợ phải lo lắng. Ông chưa từng kể cho vợ nghe về Lạc Bồi Nhân cũng như những nỗi lo canh cánh của mình. Vốn dĩ ông cũng ngại bàn chuyện trai gái với Cốc Kiều, nhưng lần này ông quyết định phải nói chuyện nghiêm túc với con gái một lần.

Bà ngoại cằn nhằn:

– Ai lại tiếp khách như thế bao giờ?

Lâu Đức Dụ vội trấn an:

– Mẹ đừng lo, tối con sẽ mời nó ra quán trên huyện ăn một bữa, rồi thuê cho nó một phòng ở nhà khách. Con đảm bảo sẽ tiếp đãi chu đáo, không để nó đến đây công cốc đâu ạ.

Lâu Đức Dụ tìm ly trà rồi quay lại phòng khách thì sững người. Trên bàn bỗng dưng bày ra đủ thứ, nào sâm Mỹ, nào sô cô la…

Cốc Kiều nói với Lâu Đức Dụ:

– Đây là quà anh họ tặng cả nhà mình đấy bố.

– Cậu thật là… Cảm ơn cậu nhé.

Lâu Đức Dụ nhất thời không hiểu thằng nhóc này có ý gì, cũng chẳng đoán được rốt cuộc anh đến đây làm gì.

– Bố, trước bữa cơm con dẫn anh họ ra ngoài đi dạo một lát ạ.

– Cơm nước đến nơi rồi còn đi dạo gì nữa. Hay để bố dẫn cậu Lạc đi cho, mày dạo này không ở nhà, có rành đường làng ngõ xóm nữa đâu.

– Bố cứ nghỉ đi ạ, bọn con đi một lát rồi về ngay thôi. – Dứt lời, Cốc Kiều quay sang Lạc Bồi Nhân. – Anh đợi em một lát, em vào thay quần áo đã.

Cốc Kiều vội chạy vào phòng, lục tung tủ quần áo, lôi ra nào là áo bông, khăn quàng mới, nào là đôi bốt da cừu mới tinh. Nhưng sau một hồi đắn đo, cô chỉ thay mỗi chiếc áo bông, vì sợ nếu thay cả bộ sẽ khiến cả nhà sinh nghi.

Lâu Đức Dụ nhìn theo bóng lưng vội vã của con gái, cái phỏng đoán mà ông chẳng dám thừa nhận cứ mỗi lúc một rõ ràng hơn trong tâm trí. Ông không thể để Cốc Kiều giẫm phải vết xe đổ của mẹ mình được. Năm xưa, Châu Toản chỉ ngày đêm mong ngóng về thành phố, còn thằng nhóc trước mắt đây thì sắp sang tận Mỹ. Oái oăm thay, chính ông lại là người đã gián tiếp khiến Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân gặp nhau. Nếu con gái thật sự nảy sinh tình cảm với thằng nhóc này, ông tuyệt đối không thoát khỏi trách nhiệm. Lâu Đức Dụ thầm rủa mình một tiếng.

Bất chợt, ông buông một câu chẳng ăn nhập gì với Lạc Bồi Nhân:

– Thằng nào dám bắt nạt người nhà tôi, dẫu có phải liều cái mạng già này tôi cũng không tha cho nó.

– Mong chú nói được làm được ạ.

Lâu Đức Dụ ngỡ mình nghe lầm, đoạn lại nghe Lạc Bồi Nhân nói tiếp:

– Chú đừng gây thêm phiền phức nào cho Cốc Kiều nữa. Vì chú mà cô ấy đã phải gánh chịu quá nhiều áp lực không đáng có ở tuổi này rồi.

“Đến lượt thằng nhãi ranh nhà cậu lên mặt dạy đời tôi tự bao giờ thế?” Lâu Đức Dụ thầm cay cú, nhưng ngẫm lại, chuyện ông rêu rao liều mạng vì gia đình chỉ là lời nói suông, còn những phiền toái ông gây ra cho họ lại là sự thật rành rành. Thế nên dẫu bị thằng nhóc đáng ghét này mắng thẳng vào mặt, ông cũng chẳng thể bật lại nửa lời.

Cốc Kiều thay đồ xong bước ra, thấy Lâu Đức Dụ đứng đó với vẻ mặt thiểu não thì lấy làm lạ, bèn hỏi:

– Bố sao thế ạ?

– Không sao. Mày lượn một vòng rồi về ngay nhé, cả nhà chờ cơm đấy!

– Con biết rồi! Anh họ, mình đi thôi.

Nói rồi, cô đút tay vào túi áo, cố tình giữ khoảng cách với Lạc Bồi Nhân chừng hai mươi phân. Hễ anh vô tình bước lại gần, cô liền lùi ra xa ngay.

Cốc Tĩnh Thục từ trong bếp đi ra, vừa hay bắt gặp con gái mình đang đi cùng một chàng trai lạ mặt.

Cốc Kiều giật mình gọi:

– Mẹ!

Rồi cô lúng túng giới thiệu:

– Mẹ, đây là… anh họ con.

Lạc Bồi Nhân nhìn theo Cốc Kiều, thấy một người phụ nữ trung niên đang đứng đó liền cất tiếng chào:

– Cháu chào cô ạ.

Thật ra, anh từng gặp bố mẹ Cốc Kiều trong đám cưới của bố mình, nhưng ký ức về ngày hôm đó đã phai nhạt gần hết. Cốc Tĩnh Thục toát ra một khí chất hoàn toàn khác biệt với Lâu Đức Dụ, song Lạc Bồi Nhân vốn không phải người dễ để lộ sự kinh ngạc ra ngoài mặt.

Cốc Tĩnh Thục đưa mắt nhìn chàng trai trẻ từ đầu đến chân một lượt, rồi mới mỉm cười đáp lại:

– Chào cháu.

Là một người mẹ, chuyện khiến Cốc Tĩnh Thục lo lắng hơn cả là không biết con mình ra ngoài bươn chải có an toàn và sống tốt không. Dù ngày trước bằng tuổi con gái bây giờ, bà cũng đã nếm trải mùi vị yêu đương, nhưng chẳng hiểu sao trong mắt bà, Cốc Kiều vẫn mãi là một đứa trẻ, và chuyện hẹn hò hay cưới xin của con dường như vẫn còn xa vời lắm.

Cốc Kiều cứ ngỡ mình che giấu rất giỏi, nhưng làm sao qua được mắt Cốc Tĩnh Thục. Bà chỉ nhìn một cái đã nhận ra ngay sự khác lạ của con gái, bởi dáng vẻ của cô hôm nay khác hẳn ngày thường.

Cốc Tĩnh Thục từng khuyên Lâu Đức Dụ rằng, người sống ở đời nếu quá đề cao bản thân thì chỉ tổ chuốc khổ vào người. Trái lại, nếu coi mình chỉ như một cái cây sẽ thấy trời quang mây tạnh là lẽ thường, mà dầm mưa dãi gió cũng là điều tất nhiên. Khi mưa gió qua đi, mặt trời rồi sẽ lại mọc. Cuộc sống vốn dĩ là thế.

Bà đã khuyên Lâu Đức Dụ như vậy, và suốt bao năm qua bà cũng đã sống đúng như vậy. Thế nhưng, đến lượt con gái mình, bà lại không tài nào coi cô như một cái cây, phó mặc cho bão táp mưa sa vùi dập được.

Cốc Tĩnh Thục chưa bao giờ xem việc mang thai Cốc Kiều là một sai lầm, ngay cả vào cái ngày bà nhận được lá thư đòi chia tay của Châu Toản. Đêm nhận được lá thư định mệnh ấy, bà thậm chí còn thầm thấy may mắn vì mình đang mang trong người một sinh linh bé bỏng. Chỉ cần có đứa bé này, Châu Toản buộc phải cưới bà. Nghĩ vậy, bà liền mua vé tàu, lẳng lặng rời nhà đi thẳng ra ga. Suốt mười mấy tiếng đồng hồ đứng ròng rã trên tàu, tâm trí bà chỉ ngập tràn hình ảnh của Châu Toản, cố mường tượng vẻ mặt của ông ta khi hay tin bà có thai. Thế nhưng, bà nhận ra mình không tài nào hình dung nổi một nét vui mừng trên gương mặt ấy, tất cả những gì hiện lên chỉ là sự đau khổ và tuyệt vọng. Đứa con của họ sẽ là hòn đá ngáng đường sự nghiệp của ông ta. Nghĩ đến đó, lòng bà dấy lên căm hận. Ông ta muốn ruồng bỏ bà vì tiền đồ ư? Vậy nếu không cưới bà, ông ta cũng đừng hòng có được cái gọi là tiền đồ!

Niềm mong chờ ban đầu đã hoàn toàn biến thành sự hả hê của kẻ sắp trả được thù. Cốc Tĩnh Thục biết, chỉ cần Châu Toản còn thiết tha với sự nghiệp, ông ta buộc phải cưới bà, mà ông ta thì tham vọng đến nhường nào. Để tranh danh hiệu chiến sĩ thi đua, từ một gã thư sinh trói gà không chặt, ông ta đã tôi luyện bản thân thành một người thợ lành nghề, có thể vác cả trăm cân hàng đi băng băng, đến nỗi đôi tay chẳng ngày nào không nứt nẻ. Mắt bà rực lửa, dù đứng trong toa tàu đông nghịt vẫn không hề thấy mệt. Khi tàu vào ga, bà mang theo nỗi căm hận ngùn ngụt, hòa vào dòng người chen chúc xô đẩy nhau ra khỏi tàu. Thế rồi, giữa đám đông ấy, bà bỗng bật khóc nức nở không rõ lý do.

Mọi người xung quanh đều ngoái lại nhìn. Cốc Tĩnh Thục vốn là người coi trọng thể diện, nhưng lúc ấy bà chẳng còn màng đến những ánh mắt kia nữa. Bà cứ thế vô thức để mặc dòng người xô mình về phía trước, mãi đến tận cổng ra mới như choàng tỉnh khỏi cơn mê. Thay vì ra khỏi ga, bà quay lại xếp hàng mua vé tàu về quê. Bà ngồi ở phòng chờ, không ăn không uống suốt mười tiếng đằng đẵng, để rồi cuối cùng cũng đợi được chuyến tàu quay về.

Kể từ ngày đó, cái tên Châu Toản hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời bà.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...