Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 71: 071: Thú nhận



Hai cô em gái của Cốc Kiều cũng theo ra ngoài.

Cô em thứ hai của Cốc Kiều năm nay học lớp Chín, suốt những năm cấp hai thành tích chưa bao giờ tuột khỏi hạng nhất. Mớ sách tham khảo Cốc Kiều mới mang về, cô bé cũng đã đọc gần hết. Theo định hướng của bố mẹ và chị gái, con đường tương lai của cô bé đương nhiên là phải thi đỗ đại học, nhưng trong lòng cô bé lại âm thầm nuôi dự định khác. Dù nợ nần trong nhà đã dần được trả hết, nhưng với xưởng đóng hộp của gia đình ở ngay trước mắt, cô bé thừa hiểu kiếm tiền chẳng dễ dàng gì. Về phần chị gái, dẫu Cốc Kiều luôn chỉ kể những mặt tốt đẹp về công việc của mình, nhưng vốn ham đọc sách nên cô bé cũng mường tượng ra cảnh chị mình đơn độc nơi đất khách quê người, phải ăn nhờ ở đậu vất vả đến nhường nào.

Cô em thứ hai vốn là một đứa trẻ nhạy cảm. Dẫu Lâu Đức Dụ chưa từng kể chuyện lão già ba đời vợ và người dì họ đã đối xử tệ bạc với ông trong đám cưới năm nào, nhưng việc Cốc Tĩnh Tuệ bặt vô âm tín suốt bao năm qua cũng đủ để cô bé đoán ra thái độ của bà đối với gia đình mình. Do đó, cô bé hiểu rằng khi Cốc Kiều vì nhà gặp biến cố phải đến nhờ vả, tất nhiên sẽ chẳng được người ta niềm nở đón tiếp như khách quý. Cô bé từng nghe chị mình nhắc đến người anh họ này ngay từ năm đầu tiên chị rời quê, qua lời kể đầy ngưỡng mộ rằng anh tốt nghiệp đại học Z và sau này sẽ sang Mỹ du học. Nghe xong, cô bé chỉ thấy xót xa cho chị mình, bởi cùng sống dưới một mái nhà mà cảnh ngộ hai người họ lại khác nhau một trời một vực. Mãi sau này, khi Cốc Kiều dọn ra riêng, công việc làm ăn ngày một khấm khá, cô bé mới thật lòng mừng thay cho chị.

Cô em thứ hai đã quyết định sẽ không học cấp ba mà học thẳng lên trung cấp chuyên nghiệp, như vậy vừa đỡ tốn tiền của nhà lại còn được hưởng trợ cấp. Kế hoạch này cô bé vẫn giấu cả nhà, ngay cả Cốc Kiều cũng không hề hay biết. Vừa trông thấy người anh họ này, cô bé đã nhận ra ngay sự lạc lõng của anh. Từ cách ăn mặc đến khí chất, anh hoàn toàn khác biệt với gia đình mình. Chẳng hiểu sao, cô bé bỗng liên tưởng đến dáng vẻ lạc lõng của chị gái mình những ngày đầu mới chân ướt chân ráo lên thành phố.

Cô em út thì chẳng có trí tưởng tượng phong phú như chị hai. Vốn chỉ quen nhìn đám con trai thò lò mũi xanh trong lớp, nên ấn tượng đầu tiên của cô bé về anh họ vô cùng đơn giản. Mọi từ ngữ trong đầu dường như đều bay biến hết, chỉ còn trơ lại một suy nghĩ duy nhất: sao lại có người đẹp đến thế không biết.

Nhưng chỉ một lúc sau, cô bé bắt đầu thấy ghét anh.

Mải trò chuyện với người khác nên ông chú họ chậm chân, tới lúc Cốc Kiều sắp ra ngoài mới vào đến nhà. Vừa nghe Lâu Đức Dụ giới thiệu Lạc Bồi Nhân là con riêng của chồng Cốc Tĩnh Tuệ, nụ cười của lão bỗng hiền hòa hẳn. Lão vốn đã nghe chuyện Cốc Tĩnh Tuệ lấy được một người đàn ông có địa vị ở thủ đô từ lâu, thậm chí hồi quyên góp tiền tu sửa từ đường họ Cốc, lão còn nghĩ đến bà không ít lần. Nay được gặp con riêng của chồng bà, lão liền tấm tắc khen:

– Trông là biết người có ăn có học, khí chất quả nhiên khác biệt.

Lâu Đức Dụ đứng bên cạnh nghe mà chỉ thấy nực cười. Từ trước đến giờ, ông chưa từng thấy Lạc Bồi Nhân có chút dáng vẻ thư sinh nào, chỉ thấy anh toát ra khí chất của một cậu ấm chỉ biết ăn chơi hưởng lạc. Nghe bảo anh học cao lắm mà đến cặp kính cũng chẳng đeo, thật không tài nào nhìn ra nổi. Lâu Đức Dụ chẳng nhìn ra Lạc Bồi Nhân có ăn có học đến đâu, nhưng lại nghe rành rọt cái ý nâng người này, dìm kẻ khác trong lời ông chú họ.

Sợ cậu thanh niên trước mặt không biết mình là ai, ông chú họ bèn tự giới thiệu:

– Cháu với Cốc Kiều bằng vai phải lứa với nhau, cứ gọi ông một tiếng ông chú là được. Ông vốn là hiệu trưởng trường tiểu học trong làng, bí thư Lưu trên xã với phó giám đốc Ngô của Sở Giáo dục trên huyện bây giờ đều từng là học trò của ông đấy…

Ông chú họ liệt kê một loạt học trò mà lão cho là ưu tú. Dẫu cũng từng dạy Lâu Đức Dụ và Cốc Kiều, nhưng trong mắt lão, hai người này không đủ giỏi giang nên cũng chẳng buồn nhắc đến trước mặt cậu thanh niên.

Giới thiệu xong, lão lại hỏi han:

– Ông rất muốn mời bố mẹ cháu về đây chơi một chuyến, nhưng đoán chừng bố cháu chắc bận trăm công nghìn việc, không sao sắp xếp nổi. Đất nước có những người như bố cháu quả là phúc đức cho dân chúng ta.

Tuy mấy lời khách sáo này chẳng có gì lạ, nhưng đặt trong hoàn cảnh này, nghe một ông lão râu tóc bạc phơ trịnh trọng nhắc đến bố mình như vậy, Lạc Bồi Nhân vẫn không khỏi thấy buồn cười. Thế nhưng, nụ cười châm biếm vừa chớm nở trên môi đã vội nhường chỗ cho một nụ cười xã giao.

Ông chú họ đon đả mời mọc:

– Nhà dì cả của cháu giờ làm đồ hộp nên chật chội lắm, trong khi nhà ông lại rộng rãi, tối nay cháu qua ngủ nhé? Cháu đã lặn lội đường xa đến đây một chuyến, chúng tôi phải tiếp đãi cho tử tế chứ. Hay trưa nay sang nhà ông ăn cơm luôn đi, đều là người một nhà, khách sáo làm gì. Ông nhìn mẹ cháu lớn lên từ bé đấy…

Lạc Bồi Nhân phải mất vài giây mới hiểu từ “mẹ” trong lời lão là ám chỉ ai. Anh không có ý định giải thích với người lạ mặt này rằng mẹ mình chỉ có một, là bà Liêu, mẹ ruột của anh. Thay vào đó, anh ngắt lời lão:

– Cháu cảm ơn, nhưng không dám làm phiền ông đâu ạ.

– Phiền phức gì đâu. Cháu trai cháu gái ông đều học đại học trên tỉnh, vừa hay đang về nghỉ đông cả. Toàn người có ăn có học, các cháu sẽ có chuyện để nói với nhau, không như ở đây…

Lần này, Lạc Bồi Nhân không trả lời ông chú nữa mà quay sang hỏi thẳng Cốc Kiều:

– Cốc Kiều, không phải em định đưa anh đi thăm thú quanh đây một chút sao?

Vừa dứt lời, Lạc Bồi Nhân dứt khoát nắm lấy tay Cốc Kiều. Cô vừa định rụt lại đã bị anh siết chặt. Nếu cô giấu giếm mối quan hệ của họ chỉ vì thấy tương lai mờ mịt, thì cái nắm tay này chính là lời khẳng định của anh: rằng anh đặt trọn niềm tin vào tương lai của họ. Đó cũng là lý do duy nhất anh có thể chấp nhận.

Ban đầu anh siết rất chặt, không cho cô cơ hội giãy ra, sau mới dần dà nới lỏng.

Cái nắm tay bất ngờ này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Cốc Kiều. Nhưng cô có một linh cảm mãnh liệt rằng, nếu lúc này mà giằng tay ra, có lẽ mối quan hệ giữa hai người cũng sẽ chấm dứt tại đây.

Ông chú vốn tự cho mình là người từng trải, đã thấy nhiều chuyện đời, vậy mà chứng kiến cảnh đôi trẻ nắm tay nhau ngay trước mặt vẫn khiến lão phải lúng túng cúi đầu. Ở thời của lão, anh em họ lấy nhau cũng chẳng phải chuyện hiếm, huống chi là kiểu quan hệ họ hàng bắn đại bác không tới thế này.

Đúng lúc này, mẹ Cốc Kiều mới lên tiếng:

– Sắp ăn cơm rồi, lát nữa hẵng đi dạo. Chú à, hay chú ở lại dùng bữa với nhà cháu nhé?

Đây rõ ràng là một lời đuổi khéo, ông chú nào đâu không hiểu. Mãi đến khi ra khỏi cửa, lão mới sực nhớ lẽ ra mình nên mời cậu thanh niên sang nhà mình ăn tối, nhưng khi lão vừa định quay người lại thì cánh cửa đã đóng sập.

Thấy không thể giấu được nữa, Cốc Kiều đành cắn răng thú nhận:

– Mẹ, con và anh họ… anh ấy… chúng con…

Cốc Tĩnh Thục dường như không hề ngạc nhiên, chỉ ôn tồn bảo Cốc Kiều:

– Có chuyện gì thì ăn cơm xong hãy nói. Khách không quản ngại đường xa đến đây, giờ này chắc cũng đói rồi.

Thấy mọi chuyện đã vỡ lở, Cốc Kiều cũng chẳng giấu giếm nữa, bèn vui vẻ giới thiệu những món quà Lạc Bồi Nhân mang đến cho cả nhà. Dù cô giới thiệu rất hồ hởi, nhưng mọi người chỉ đáp lại bằng những lời cảm ơn và thái độ hời hợt.

Cốc Tĩnh Thục mỉm cười với Lạc Bồi Nhân, cất lời:

– Cháu vất vả quá, đi đường xa mà còn mang nhiều quà cáp thế này cho nhà cô. Cho cô gửi lời hỏi thăm bố cháu và dì Cốc nhé.

Nhưng Lạc Bồi Nhân lại không định đợi đến sau bữa cơm, anh quả quyết tuyên bố:

– Thưa cô, cháu và Cốc Kiều đang yêu nhau ạ.

Cô em út của Cốc Kiều vốn đang mê tít hộp sô cô la anh họ tặng, nhưng vừa nghe Lạc Bồi Nhân nói vậy, cô bé đã lập tức quay sang ghét cay ghét đắng chàng trai mà mới đây cô bé còn xuýt xoa khen đẹp.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...