Cốc Kiều vô thức nhìn mẹ, thoáng nhận ra nét lo âu trong mắt bà.
Nhưng sự đã rồi, cô cũng chẳng thể giấu Lạc Bồi Nhân đi đâu được nữa. Thay vì cứ tìm cách che đậy, thà nói thẳng với mẹ một lần cho rõ ràng.
– Mẹ, chúng ta qua phòng bên nói chuyện đi ạ.
Hai mẹ con nhìn nhau. Cốc Tĩnh Thục thừa biết lúc này có ngăn cản thế nào cũng chỉ như nước đổ đầu vịt. Bất cứ sự phản đối nào cũng sẽ chỉ khiến Cốc Kiều nghĩ rằng bố mẹ không chịu thấu hiểu người cô đã chọn. Dẫu cho người đó có hội tụ đủ mọi đặc điểm sai lầm, cô vẫn sẽ khăng khăng rằng người yêu mình là một ngoại lệ. Mà cái mà Cốc Kiều gọi là “nói chuyện”, thực chất cũng chỉ để chứng minh điều đó với bà mà thôi.
Cốc Tĩnh Thục lặp lại lời lúc nãy với con gái:
– Cứ ăn cơm xong đã rồi hãy nói.
Bà lại mỉm cười với Lạc Bồi Nhân:
– Không biết cháu đến nên cô chú chẳng chuẩn bị gì nhiều, cháu ở lại dùng tạm bữa cơm nhà với gia đình nhé.
Lạc Bồi Nhân cũng lễ phép trả lời:
– Đáng lẽ cháu phải báo trước mới phải, nhưng do thời gian eo hẹp quá nên đành mạo muội đến thẳng đây. Mong cô thông cảm cho sự đường đột này ạ. Lần sau ghé thăm, cháu nhất định sẽ không thất lễ như vậy nữa.
Anh khéo léo nhắc đến “lần sau”, ngầm cho thấy ý định nghiêm túc của mình về mối quan hệ này.
Lâu Đức Dụ dĩ nhiên nghe ra ẩn ý trong lời Lạc Bồi Nhân, nhưng ông nào có tin. Song, vợ đã tỏ thái độ rành rành nên ông đành nuốt ngược những lời chực thốt ra vào bụng. Yêu đương nỗi gì! Cốc Kiều thì ở trong nước bán quần áo, còn anh thì tít tận bên Mỹ, chẳng đỡ đần được gì đã đành, đến bao giờ về và có về được không còn chưa biết, thế mà gọi là yêu nhau ư? Dẫu vậy, ông thừa hiểu lẽ ra phải ngăn cản từ trong trứng nước, chứ bây giờ ván đã đóng thuyền, nói thêm cũng bằng thừa. Điều quan trọng nhất lúc này là phải tuyệt đối không để Cốc Kiều bị thằng ranh này dỗ ngon dỗ ngọt mà làm chuyện vượt rào, bởi cái loại thanh niên như nó, ở nước ngoài buồn chán cô đơn, biết đâu lại chẳng thay bạn gái như thay áo.
Dù cả nhà Cốc Kiều chẳng mấy hoan nghênh Lạc Bồi Nhân, nhưng dẫu sao anh cũng đến thăm con gái họ, lại còn mang theo quà cáp, nên vì muốn giữ thể diện cho con, họ không thể tiếp đãi anh qua loa. Bởi vậy, thái độ của cả nhà tuy không thể gọi là nồng hậu nhưng vẫn giữ được phép lịch sự tối thiểu. Chén đũa dọn cho Lạc Bồi Nhân dùng cũng là đồ mới tinh. Theo lệ thường, mùng năm Tết là ngày ăn sủi cảo. Nhân dịp Tết nhất thong thả, cha mẹ thường tranh thủ nấu thêm món ngon cho con cái, thế nên mâm cơm hôm nay ngoài sủi cảo còn bày biện thêm vài món xào. Sự hiện diện của Lạc Bồi Nhân còn khiến nhà Cốc Kiều đặc biệt khui thêm hai hộp đồ hộp.
Trong bữa cơm, cô em út cố tình chen vào ngồi giữa Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân để ngăn cách hai người. Cái miệng nhỏ xinh ấy không lúc nào ngơi nghỉ, vừa ăn vừa nói liến thoắng. Đầu óc cô bé dường như chỉ chứa toàn câu hỏi, tuôn ra một tràng dồn dập cho Lạc Bồi Nhân:
– Anh là người ở đâu thế ạ?
– Anh bao nhiêu tuổi rồi ạ?
– Anh còn đi học hay đã đi làm rồi ạ?
– Anh vẫn đi học thì chắc chưa tự kiếm tiền nuôi thân được đâu nhỉ? Vẫn phải dựa vào gia đình đúng không anh?
Dù còn nhỏ tuổi, nhưng trong suy nghĩ non nớt của cô bé, một người đàn ông chưa thể tự nuôi thân thì chuyện cưới vợ hẳn còn xa vời vợi.
Dẫu ghét Lạc Bồi Nhân là vậy, Lâu Đức Dụ cũng thấy những câu hỏi của con gái út có phần quá đáng. Hơn nữa, ông vừa bị Lạc Bồi Nhân nói kháy một lần, nhỡ thằng ranh này ăn nói chẳng kiêng nể gì mà tuôn ra mấy lời khó nghe thì phiền. Ông vừa định lên tiếng thì Cốc Kiều đã vội ngắt lời em gái, nhắc cô bé lo ăn cơm. Tuy chưa bao giờ cho rằng Lạc Bồi Nhân là kẻ nhỏ nhen, nhưng cô cũng không nghĩ anh sẽ vui vẻ gì khi bị tra hỏi thế này. Cô em út bĩu môi, cúi đầu lùa cơm.
Lạc Bồi Nhân lại chẳng hề tỏ ra phật ý, anh điềm tĩnh đáp:
– Học bổng của anh đủ để trang trải, vả lại vừa học vừa làm thêm cũng không phải là chuyện không thể.
Lạc Bồi Nhân vốn không có kinh nghiệm dỗ trẻ con, nhưng một khi đã muốn lấy lòng ai, anh lại tỏ ra kiên nhẫn kỳ lạ. Bề ngoài là nói với cô em út, nhưng thực chất những lời này chủ yếu là để cho bố mẹ Cốc Kiều nghe. Anh đã dành trọn sự nhẫn nại của mình cho gia đình cô. Bởi lẽ, ngoài Cốc Kiều ra, anh chẳng bận tâm người khác nghĩ gì về mối quan hệ giữa hai người, nhưng anh biết cô lại rất để tâm đến suy nghĩ của người nhà. Nếu họ không tán thành, có lẽ cô sẽ chẳng thể nào vui vẻ.
Anh mỉm cười nói với cô em út:
– Cảm ơn em đã quan tâm đến cuộc sống của anh, nhưng em không cần lo cho anh đâu. Anh tự lo cho mình được mà.
Cô em út thật ra chẳng mấy bận tâm đến cuộc sống của Lạc Bồi Nhân, nhưng được anh cảm ơn thì vẫn lấy làm khoái chí. Cơn tò mò trỗi dậy, cô bé lại hỏi:
– Thế bình thường anh làm thêm việc gì ạ?
Cô bé nghe những điều Lạc Bồi Nhân nói sau đó mà tai nọ xọ tai kia.
– Nước Mỹ có xa đây lắm không anh? Anh đi một mình ạ? Xa thế thì làm sao anh gặp chị em được?
Cô em út đã hỏi thẳng điều mà Lâu Đức Dụ chỉ dám giữ trong lòng. Lạc Bồi Nhân đáp:
– Tất cả chỉ là tạm thời thôi, rồi sẽ đến ngày bọn anh được ở bên nhau mỗi ngày.
Với những việc thường ngày, anh luôn tính toán và đoán trước được kết quả. Nhưng riêng với những điều mình khao khát nhất trên đời, anh lại chẳng màng tính toán thiệt hơn, chỉ biết rằng điều quan trọng nhất là phải nắm chắc lấy trước đã.
Miệng cô em út không lúc nào ngơi nghỉ. Sau khi Lạc Bồi Nhân trả lời xong những câu hỏi mà anh muốn bố mẹ Cốc Kiều nghe được, anh cũng khéo léo gợi chuyện, chuyển thế bị động thành chủ động.
Cốc Kiều không ngờ Lạc Bồi Nhân lại có thể nói nhiều với một đứa trẻ đến vậy. Cô chợt nhớ Bách Linh từng bảo chính Lạc Bồi Nhân đã khơi gợi trí tưởng tượng của cô ấy. Giờ ngẫm lại, cô đoán có lẽ chính sự kiệm lời của anh là mảnh đất màu mỡ cho trí tưởng tượng bay xa.
Rốt cuộc, Cốc Tĩnh Thục đành phải lên tiếng. Bà vừa gắp miếng đồ hộp khoái khẩu của con gái vào chén, vừa nhỏ nhẹ nhắc:
– Ăn nhanh đi con. Con cứ hỏi mãi thế này thì khách ăn uống sao được.
Khi bữa cơm sắp kết thúc, cô em út lại bất ngờ cất tiếng hỏi Lạc Bồi Nhân:
– Bao giờ anh về ạ?
