Livestream Nuôi Tiểu Tang Thi - Bảy Quả Trà

Chương 3



Dưới đà rơi của Dạ Du, từng sợi dây leo hoa hồng quấn quanh chân cậu lần lượt bị cắt đứt, tách rời khỏi thân chính.

Dạ Du rơi thẳng vào bụi hoa hồng, gai nhọn móc rách quần áo cậu.

Cậu không cảm thấy đau đớn, nên tự nhiên cũng chẳng bận tâm đến những vết thương trên người.

Cậu chủ động chui vào trong đám hoa hồng nơi có thân chính, để cành lá biến dị hoa hồng che đi ánh nắng cho mình.

Xung quanh, những dây leo hoa hồng mọc dài ra với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Nhưng cho dù nhìn thấy được, tốc độ đó vẫn quá chậm, mỗi giây chỉ dài thêm vài centimet, mà trong bóng râm, động tác của Dạ Du còn nhanh hơn chúng nhiều.

Cậu xách con dao phay tiến gần đến thân chính của dây leo.

Thân cây biến dị hoa hồng này to đến một mét, còn cứng cáp hơn cả cây thường.

Dạ Du nắm chặt dao bằng cả hai tay, vung lên chém xuống.

Thứ trong tay cậu lúc này không phải con dao gọt hoa quả, mà là con dao chặt xương nặng nề trong bếp.

“Bốp——”

Dao phay nặng nề bổ xuống thân chính của biến dị hoa hồng, gần nửa lưỡi dao đã cắm ngập vào trong.

Dây leo đầy gai điên cuồng vung vẩy, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng gào thét giận dữ.

Lúc này, bầy tang thi cũng gầm rú lao tới.

Trong tay chúng cầm đủ loại dao cụ, thậm chí vài con tang thi già còn nắm chặt kéo tỉa cây và cưa điện, khí thế hùng hổ.

Dạ Du điều khiển bọn tang thi dọn dẹp những cành nhánh của hoa hồng.

Còn chính cậu thì túm lấy cái cưa điện, nhắm ngay vết chém đang nhanh chóng liền lại mà khởi động.

Tiếng cưa gỗ, tiếng chém chặt, tiếng gầm gào của tang thi, tiếng cành cây vung vẩy rồi gãy đổ, tất cả hòa trộn thành một mớ hỗn loạn.

Trong các căn hộ, những cư dân còn trốn bên trong nghe thấy âm thanh ghê rợn đó đều không kìm được mà co rúm người lại, run rẩy.

Một lúc sau, một bé trai bỗng phát hiện có ánh sáng chiếu vào.

Những dây leo hoa hồng dày đặc vốn phủ kín cửa sổ phòng ngủ, ngăn ánh sáng, giờ đang rút dần đi.

“Mẹ, bố, nhìn kìa!” Cậu bé phấn khích nắm chặt cánh tay bố mẹ.

Người vợ chồng tiều tụy nhìn nhau, người đàn ông cầm lấy cây gậy bóng chày bên cạnh, cẩn trọng bước tới gần cửa sổ.

Anh ta cúi đầu nhìn xuống.

Khoảnh khắc tiếp theo, sắc mặt anh ta trở nên vô cùng kinh hãi.

“Quái vật… đi rồi sao?” Người phụ nữ tiến lại gần, căng thẳng nắm chặt tay chồng.

“Bọn tang thi… đang chặt cây, chặt cây hoa hồng đó.” Người đàn ông ngây dại lẩm bẩm, gần như không dám tin vào cảnh tượng mình thấy.

Ba ngày trước, khi màn đêm buông xuống, trăng đỏ treo cao, khu chung cư này mất điện, mất mạng, mất luôn tín hiệu.

Ngay sau đó, rất nhiều người phát điên, biến thành những con quái vật không ký ức, không lý trí, chỉ còn bản năng ăn uống.

Chúng ăn thịt sống, ăn động vật, thậm chí ăn cả con người.

Chúng không thể nào còn gọi là người nữa, mà là quái vật mang tên tang thi.

Tang thi chỉ hành động vào ban đêm.

Một số người đã rời khu chung cư vào sáng hôm sau, còn ai không đi thì từ đó chẳng thể thoát ra nữa.

Sáng hôm đó, hoa hồng trong vườn tầng một bắt đầu mọc điên cuồng.

Đến trưa, chúng đã phủ kín cả sân, thừa dịp những người bước ra khỏi chung cư sơ hở, liền quấn chặt lấy cơ thể họ.

Chúng kéo người xuống lòng đất, và những người đó chưa từng quay trở lại.

Những dây leo hoa hồng này khả năng hồi phục cực mạnh, không sợ lửa, không sợ thuốc diệt cỏ.

Nếu không phải vì chúng mọc khá chậm và chỉ phát triển dưới ánh mặt trời, chẳng biết đã có bao nhiêu người biến thành dưỡng chất cho chúng rồi.

Tang thi và hoa hồng cùng nhau giam hãm bọn họ trong khu chung cư.

Nơi này biến thành một cái bẫy săn, và tất cả đều chỉ là con mồi.

Vậy mà bây giờ, những tang thi vốn chưa từng hành động ban ngày, lại tụ tập đầy sân, hơn nữa còn đang đối phó với cây hoa hồng kia!

Ai mà tin nổi cảnh này.

Trời ạ, chúng đang cầm cái gì thế kia?

Dao phay, rìu, cưa điện! Tang thi mà cũng biết dùng vũ khí!

Nếu chúng cầm những thứ này tấn công cửa nhà, cả gia đình họ còn đường sống không?

Dưới sân, đám tang thi phối hợp nhịp nhàng như thể một người.

Một nhóm chặt bỏ dây leo hoa hồng, một nhóm ôm số cành chặt được ném thẳng lên nền xi măng để chúng không thể bén rễ mọc lại, còn một nhóm khác thì dùng đủ loại công cụ đào đất.

Bộ rễ hoa hồng dần lộ ra ngoài không khí.

Biến dị hoa hồng khả năng hồi phục cực mạnh, cho dù thân chính bị cưa gãy vẫn có thể tái sinh.

Dạ Du đứng sát thân chính, liên tục chém chặt, cắt đứt nó hết lần này đến lần khác.

Mỗi khi thân chính đứt gãy, biến dị hoa hồng sẽ tạm thời mất đi khả năng khống chế các cành nhánh khác, buộc phải tiêu hao năng lượng mọc ra cành mới.

Trong từng đợt tiêu hao năng lượng như vậy, hạch tinh của hoa hồng dần dần lộ ra khỏi đất.

Dạ Du đã đổi sang cầm rìu, nhắm thẳng vào rễ to bao quanh hạch tinh mà bổ xuống.

“Bốp——”

Rìu cắm sâu vào rễ, dây leo hoa hồng ngừng sinh trưởng.

Dạ Du chậm rãi nhưng đầy sức mạnh vung rìu, chặt hết lớp rễ gỗ xung quanh hạch tinh.

Một viên tinh thể xanh biếc, chỉ nhỏ bằng hạt gạo, liền hiện ra.

Cảm giác đói khát cùng khao khát thức ăn trong cậu lập tức dâng trào đến đỉnh điểm.

Đám tang thi bắt đầu xao động, miệng chúng nứt ra hai bên để lộ hàm răng nhọn hoắt.

Từng món công cụ rơi xuống đất, bọn tang thi bước đi cứng ngắc, chậm rãi tiến sát thân chính của hoa hồng.

Dạ Du cúi người nhặt lấy hạch tinh xanh biếc, ngửa đầu nuốt thẳng.

Hạch tinh quá nhỏ, đến cả mùi vị cũng chẳng kịp cảm nhận.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cơn đói đang chiếm trọn gần nửa bộ não cậu đã tan biến.

Thân thể trở nên nhẹ nhõm hơn, sức nặng bao phủ khi bước ra dưới nắng giảm một nửa, tốc độ thối rữa cũng hạ xuống còn năm phần trăm.

Dạ Du lặng lẽ cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể.

Cậu từ từ đứng thẳng, đôi mắt đỏ sẫm vô đồng chuyển động, quét nhìn bầy tang thi mơ hồ đã bao vây quanh mình.

“Gừ——” Dạ Du thấp giọng gầm lên, tinh thần lực lập tức lan tỏa.

Sự áp chế tuyệt đối của cấp cao với cấp thấp khiến toàn bộ tang thi khựng lại.

Chúng đồng loạt cúi đầu thần phục.

Không cần gắng sức điều khiển nữa, cậu đã có quyền khống chế tuyệt đối.

Ánh mắt Dạ Du rơi xuống thân cây bị chặt tơi tả, khẽ động tâm niệm, một chút xanh biếc liền xuất hiện bên rìa thân cây.

Nó nhú cành, nảy mầm, vươn thẳng lên, cuối cùng nở ra một đóa hoa hồng máu ngay trước mặt cậu.

Trong khu vườn ngổn ngang, những nhánh cây gãy nát lại cắm rễ mọc lên.

Lấy Dạ Du làm trung tâm, từng đóa hồng lần lượt nở rộ.

Đây là năng lực mới.

Khóe môi Dạ Du khẽ cong lên.

【Bình luận trực tiếp: Mẹ ơi từ nay không phải lo tôi trồng hoa chết nữa, tự hào.jpg】

【Áo thằng bé rách hết rồi, người đầy vết xước, hu hu, vì một miếng ăn mà bé cưng chịu khổ quá nhiều.】

【Phỏng vấn chút đi, trò chơi này có nếm được vị không? Hạch tinh của cây biến dị có vị gì vậy?】

【Có thể chơi phe tang thi trong game toàn tức hậu tận thế, thêm cái đồ họa ánh sáng này nữa… ba phút! Tôi muốn biết toàn bộ thông tin trò này ngay lập tức!】

Ánh mắt Dạ Du thoáng nhìn sang quang màn bên cạnh, thì sững lại.

Sao lại có nhiều chữ thế, cứ cách một hai giây là lại hiện thêm, mà từ giọng điệu và nội dung, dễ dàng nhận ra đằng sau những dòng chữ này không chỉ là một người.

Số người ở phía sau quang màn đã tăng lên?

Dạ Du sau đó chú ý đến phía bên phải quang màn có thêm một ô.

Từ trên xuống lần lượt ghi: Điểm số, Tặng thưởng.

Điểm số: 5.

Tặng thưởng: 10.

Ngay lúc đó, trên màn hình đột nhiên mưa kẹo m*t rơi xuống.

【“Ngôi sao trong ao” tặng cho streamer “Dạ Du” 100 cây kẹo m*t: Trời sáng rồi, mẹ đi ngủ đây, bé cưng cũng phải nghỉ ngơi cho tốt nha~】

Dạ Du chú ý thấy, sau dòng chữ đó lướt qua, mục Tặng thưởng tăng thêm 100, còn Điểm số thì tăng 50.

Nói cách khác, chỉ cần người phía sau quang màn tặng kẹo m*t, thì hai con số Tặng thưởng và Điểm số sẽ tăng lên.

Vấn đề là.

Còn 100 cây, à không, 110 cây kẹo m*t của cậu đâu?

yk:)))))))

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...