Livestream Nuôi Tiểu Tang Thi - Bảy Quả Trà

Chương 4



Dạ Du không tìm được cây kẹo m*t.

Ánh mắt cậu lại rơi xuống dòng chữ “thưởng” và “điểm tích lũy”, có lẽ… “kẹo m*t” đã biến thành những con số đó rồi.

Nhưng mấy con số này có ích gì chứ?

Dạ Du giấu kín nghi hoặc trong lòng.

Tồn tại đầu tiên xuất hiện sau quang màn kia từng mang thiện ý với cậu.

Dạ Du xác nhận điểm này, nên mới bằng lòng nói cho đối phương một chút về tình trạng của bản thân.

Nhưng bây giờ, phía sau quang màn đã có thêm nhiều sự tồn tại khác.

Dạ Du không có ký ức trước kia, điều duy nhất cậu nhớ chỉ là tên của mình.

Cậu không biết quang màn từ đâu tới, cũng chẳng rõ những kẻ phía sau nó đang ôm suy nghĩ gì về mình.

Cậu không thể tin tưởng giao phó bản thân cho họ.

Dù là con số hay quang màn, đều không phải vấn đề cần giải quyết ngay lập tức.

Chi bằng nghĩ xem còn nơi nào có thể tìm được thức ăn.

Dạ Du tỏa rộng tinh thần lực.

Sau khi nuốt hạt nhân của dây hồng leo, phạm vi cảm nhận của cậu từ một tòa chung cư mở rộng ra cả một khu dân cư.

Mười hai tòa nhà cùng môi trường xung quanh đều nằm gọn trong cảm giác của cậu.

Cây cối rậm rạp, lũ tang thi ẩn nấp trong những góc tối, loài người lái xe rời đi…

Tinh thần lực của Dạ Du lướt qua từng sinh vật, chẳng có thứ gì khiến cậu nảy sinh cảm giác thèm khát.

Trong một số cây cối xuất hiện làn sương xanh biếc, thứ đó mang lại cho cậu cảm giác giống hệt hạt nhân trong biến dị hồng leo.

Tình huống tương tự cũng xảy ra trên một vài tang thi và con người đang hôn mê, trong đầu bọn họ có những làn sương đủ màu sắc chuyển động.

Có lẽ thêm một thời gian nữa, chúng sẽ biến thành hạt nhân, nhưng bây giờ chúng chỉ là đám sương mù chẳng thể ăn được.

Hạt nhân duy nhất đã thành hình… ừm, nằm trong đầu Dạ Du.

Một viên xanh biếc, một viên không màu, đều chỉ to cỡ hạt gạo.

Viên không màu dường như vốn đã có sẵn, còn viên xanh biếc là thứ cậu vừa nuốt vào.

Thì ra tang thi ăn xong đồ sẽ chạy thẳng vào trong não.
yk: nghe cuti

Dạ Du tiện tay xé mấy phiến lá hồng leo cầm trong tay, vừa tỏa tinh thần lực tìm kiếm thức ăn, vừa bước ra khỏi khu dân cư.

【Oa, sắp khám phá bản đồ mới rồi.】

【Đây rõ ràng là game sinh tồn mạt thế đó trời, vậy mà lại tay không đi thám hiểm? Thức ăn đâu? Vũ khí đâu? Ông streamer này chơi gà quá, mau đưa acc test cho tôi, tôi chơi cho mà xem!】

【Thôi đừng đùa, cái đó là lối chơi phe nhân loại. Chuyển acc cho tôi đi! Tôi hô một tiếng, hàng triệu đồng bào tang thi sẽ bao vây cả thành phố cho coi!】

【Nói thật, tôi tìm khắp mà chẳng thấy trang chủ game này ở đâu, suất test nội bộ đăng ký thế nào vậy?】

Dạ Du vừa tìm thức ăn vừa không quên chú ý chữ hiện trên quang màn, từ đó rút ra thông tin để phân tích.

Có vẻ trong mắt những tồn tại sau quang màn kia, thế giới nơi cậu đang ở chỉ là một trò chơi, hơn nữa còn là trò chơi khiến họ cực kỳ say mê.

Họ rất muốn bước vào thế giới này.

Nhưng họ không liên lạc được với bên phát hành game – tức là thực thể có quyền cho họ cơ hội tiến vào đây.

Thế giới này thật sự chỉ là một trò chơi sao?

Trong phạm vi cảm giác tinh thần, một viên hạt nhân xanh lam nhạt xuất hiện, đồng thời cơn đói và khát vọng bùng lên mãnh liệt.

Bước chân Dạ Du khựng lại, sau đó lao nhanh về phía có hạt nhân kia.

Bản chất của thế giới quan trọng gì bằng đồ ăn.

Dù ánh nắng vẫn áp chế cậu, nhưng sau khi nuốt hạt nhân hồng leo, thể chất Dạ Du cũng đã được cường hóa phần nào.

Hai thứ triệt tiêu lẫn nhau, tốc độ cậu đạt lại gần bằng lúc mới tỉnh dậy.

Dạ Du chạy trên đường lớn, lướt qua từng chiếc xe đang bốc khói đen hoặc nhuộm máu đỏ.

Ban ngày, lũ tang thi đều trốn biệt.

Người sống sót trong thành phố sẽ lựa chọn hành động vào ban ngày: hoặc men theo quốc lộ rời thành, hoặc cẩn trọng tìm kiếm vật tư trong những cửa hàng ven đường.

Ngay cả ban ngày, tinh thần bọn họ cũng căng thẳng cực độ.

Không dám gây ra tiếng động lớn, chỉ cần một tiếng gió thổi cũng khiến tim họ treo ngược lên.

Khi nhìn thấy một kẻ lao như bay trên đường, họ theo bản năng cho rằng đó là một người xui xẻo đang bị tang thi hoặc động vật biến dị đuổi theo.

Phần lớn sẽ lập tức chọn cách ẩn mình.

Cũng có người thấy kẻ đang chạy kia chỉ là một thiếu niên, trong lòng dấy lên chút thương cảm.

Cửa tiệm thuốc Bắc mở ra.

Một ông lão thầy thuốc đứng ở cửa, không dám phát ra tiếng động, chỉ cố sức vẫy tay với cậu thiếu niên, muốn cho cậu vào trong trốn.

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn sang.

Tim ông lão khẽ vui, lại thoáng lo lắng – trong tiệm chỉ có ông và bà vợ bệnh nặng, nếu thiếu niên kia có ác ý thì…

Ý nghĩ còn chưa dứt, ông đã thấy thiếu niên ấy không hề giảm tốc, trực tiếp lao thẳng qua cửa tiệm mình.

Chỉ là… chạy vụt qua thôi?

Lúc cậu thiếu niên chạy ngang cửa, vẻ mặt vẫn còn mơ hồ khó hiểu, như thể chẳng hiểu ông đang làm gì.

Chẳng lẽ đứa nhỏ đó cho rằng mình không nên đưa tay giúp?

Ông lão y sĩ thở dài khe khẽ.

Đúng là một đứa trẻ tốt bụng, vậy mà ông còn lo sợ nó vào tiệm sẽ mang bất lợi cho hai vợ chồng mình.

Hy vọng nó có thể bình an.

【Hahaha, nét mặt NPC đó buồn cười quá.】

【Ông ấy chắc chắn không ngờ đối tượng mình mời lại là một con tang thi.】

【Ai mà chẳng thích một bé con đáng yêu chứ.】

【Tôi làm xong sticker rồi nhé! Người: “Tang thi anh ơi vào chơi đi.jpg”】

Cầu lớn bắc ngang sông nối hai khu thành.

Từ xa Dạ Du đã nhìn thấy trên cầu có một con tang thi đang rửa xe.

Tên tang thi da trắng bệch sưng phù đứng giữa cầu, nửa mét nước dựng thẳng từ sông dội lên một chiếc xe màu đen.

Trong xe vang ra tiếng trẻ con khóc thét.

Một con tang thi có khả năng khống chế nước đang hành động giữa ban ngày.

【Ây, gặp một ông anh tang thi hệ Thủy rồi.】

【Tôi chịu, vừa kéo tầm nhìn qua chỗ tang thi hệ Thủy kia, xấu đến mức tôi chết ngay lập tức… Thật đấy, không trách ông lão thầy thuốc nhận nhầm streamer là người, tang thi mặt mũi thế này đúng là hàng hiếm.】

【Streamer sẽ liên minh với tang thi hệ Thủy chăng? Tôi cần chuẩn bị tâm lý trước đã.】

【Các ông không thấy ánh mắt bé con nhìn tang thi kia giống hệt lúc nhìn đóa hồng máu sao?】

【Tôi hiểu! Đó là ánh mắt kẻ háu ăn nhìn chằm chằm vào bữa tiệc.】

Dạ Du thử dùng tinh thần lực tiếp xúc với hạt nhân trong đầu con tang thi kia, muốn khống chế nó giống như đã làm với đám tang thi trong khu chung cư.

Thất bại.

Tinh thần lực như va phải một bức tường vô hình, bị chặn đứng, không thể xâm nhập hạt nhân.

“Gào——” Tang thi hệ Thủy giận dữ rống lên, nó đã phát hiện ra kẻ xâm nhập lãnh địa săn mồi của mình.

Theo tiếng gào thét ấy, cột nước đổi hướng, đánh thẳng về phía Dạ Du.

Dạ Du đã đặt chân lên cầu, tốc độ không giảm, ngược lại còn lao thẳng tới, đối diện dòng nước bắn đến.

【Streamer lần nào cũng liều đến mức làm tôi sợ.】

【Sợ gì! Anh hùng thực thụ là phải dám đối mặt với tang thi xấu xí!】

【Nói thì nói thế, nhưng đây là địa bàn của đối phương, xung quanh chẳng có lấy một gốc cây, dị năng của streamer coi như phế rồi đó.】

【Rùng mình, game này chết rồi có hồi sinh không thế?】

Dạ Du vung tay ném ra những phiến lá hồng leo.

Dưới sự điều khiển của cậu, lá cây đón lấy cột nước, xuyên qua dòng nước rồi chậm rãi bay về phía con tang thi đang đứng giữa cầu.

Cột nước dội tới, Dạ Du khẽ nhón chân bật người, né tránh công kích.

Cột nước đập xuống cầu, bắn tung tóe.

“Gào——” Tang thi hệ Thủy hét lên, mấy cột nước cùng lúc từ sông bắn lên, lao thẳng về phía Dạ Du.

Cậu như đang múa, uyển chuyển né từng đợt tấn công.

Lúc này, mấy phiến lá như gió đưa cũng đã bay tới gần tang thi hệ Thủy.

Nó hoàn toàn không coi mấy chiếc lá bay lững thững đó ra gì, chỉ giơ tay vung một cái, dễ dàng hất văng thứ đang che khuất tầm nhìn.

Xua tan chướng ngại trước mắt, tang thi hệ Thủy liền thấy kẻ nhảy nhót như thỏ kia đang cong khóe môi về phía mình.

Nó định há miệng gầm gừ chế nhạo lại, bỗng phát hiện chân mình bị trói chặt.

Cúi đầu nhìn, nó thấy từng mảng dây hồng leo mọc lan đầy.

Nước trên cầu thay thế cho đất, cung cấp dưỡng chất cho hồng leo sinh trưởng.

Những sợi hồng leo xanh thẫm nhanh chóng bò lên cổ tang thi hệ Thủy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...