Livestream Nuôi Tiểu Tang Thi - Bảy Quả Trà

Chương 39



Một vầng trăng máu treo lơ lửng trên bầu trời xám xịt, trên vùng đất hoang, vô số bộ xương hình người trắng bệch đi lại lang thang.

Dạ Du đã quen với tang thi mặt mũi thối rữa, giờ nhìn thấy vô số bộ xương trắng dày đặc, lại cảm thấy khá thuận mắt.

Dạ Du đứng dậy.

Cậu có thể cảm nhận được không khí chứa đầy khí vong linh phong phú.

Không cần tập trung thiền định, các nguyên tố vong linh đã tự động đi vào cơ thể cậu, bổ sung ma lực bị tiêu hao do sử dụng pháp thuật cấp 0 “Giới Vong linh”.

Nguyên tố vong linh ở đây cao hơn gấp trăm lần so với thế giới pháp thuật.

Nếu pháp sư vong linh thiền định tu luyện ở đây, tốc độ cũng sẽ nhanh hơn cả trăm lần.

Chỉ là con người thuộc về sinh linh, là vật sống. Nếu hấp thụ một lượng lớn khí tử vào cơ thể, e rằng sẽ làm ăn mòn sinh lực, dần dần biến thành sinh vật vong linh (kiểu zombie á hả?).

Dạ Du không để ý đến tác dụng phụ này, cậu là tang thi, vốn dĩ đã thuộc về một loại sinh vật vong linh.

Một bộ xương hình người trắng bệch đi về phía Dạ Du.

Dạ Du tò mò nhìn nó, không hề tránh né.

Cậu có thể cảm nhận được toàn bộ năng lượng của bộ xương, đều đến từ ngọn lửa xanh lam u tối trong hộp sọ.

Ngọn lửa này có giống với tinh hạch của tang thi không, có thể lấy ra để ăn không nhỉ? Không biết sẽ có vị gì.

yk: đổi thực đơn thôi bé:)

Bộ xương như đang mộng du, không nhìn thấy người trước mặt, cứ thế đâm thẳng vào vai phải của Dạ Du.

Dạ Du không nhúc nhích, nhưng bộ xương lại bị va chạm và lùi lại một bước.

Hốc mắt trống rỗng của bộ xương quay về phía Dạ Du, ngay lúc đó, Dạ Du nghe thấy một tiếng gầm gừ vang lên trong đầu.

Bộ xương giơ móng vuốt xương dài và gầy lên, cào về phía Dạ Du.

Dạ Du đưa tay lên, trước khi móng vuốt xương trắng kịp cào đến mình, cậu đã nắm chặt cánh tay xương của bộ xương.

Một tiếng “rắc”, xương đó liền gãy.

Bộ xương dường như bị chọc giận, bàn tay còn lại cực nhanh cào về phía cánh tay đang giữ xương của Dạ Du.

Dạ Du nắm lấy cánh tay của bộ xương đang vung tới, đá nó xuống đất.

Bộ xương bị Dạ Du đá ngã xuống đất, vặn vẹo muốn đứng lên.

Dạ Du đi tới, ngồi xổm xuống.

Khi bộ xương há miệng định cắn chân cậu, cậu vươn tay vặn đầu hộp sọ của nó ra.

【Quá tàn bạo, ồ không, Du cưng của tôi thật đẹp trai và mạnh mẽ!】

【Đây là sinh vật vong linh sao? Du cưng nói rằng những thứ như này, tôi có thể đánh một mình mười con.】

【Mười con thì ít quá, anh coi thường Du cưng của tôi sao? Phải từ một vạn con trở lên, Du cưng còn chưa dùng dị năng mà.】

【Tôi cảm thấy tôi cũng làm được, để tôi lên!】

Hộp sọ của bộ xương rơi vào tay Dạ Du, hàm trên và hàm dưới vẫn không ngừng đóng mở, muốn cắn Dạ Du.

Dạ Du hơi có chút phấn khích, cậu dùng tay không bẻ hộp sọ ra, định múc ngọn lửa hồn ma xanh lam u tối ra nếm thử.

Ngay khoảnh khắc hộp sọ bị bẻ ra, ngọn lửa hồn ma đó đã bay ra ngoài, và nhanh chóng tan biến vào trời đất.

Dạ Du: “…”

【Ể? Chết rồi à? Có rớt đồ gì không? Có bao nhiêu kinh nghiệm?】

【Hình như không rớt đồ, đột nhiên không còn động lực đánh quái nữa.】

【Tôi có động lực! Để tôi lên! Tôi muốn chém hết quái ở đây!】

Dạ Du không vui, cậu ném hộp sọ đi, đứng dậy, nhắm vào một bộ xương hình người khác đang lang thang gần đó.

Ngọn lửa hồn ma là nguồn năng lượng của bộ xương, giống như tinh hạch của tang thi, sao lại không thể ăn được?

Chắc chắn là do cách cậu "mở hộp" chưa đúng.

Dạ Du liên tiếp đánh gục vài bộ xương.

Cậu thử há miệng nuốt ngọn lửa hồn ma ngay khoảnh khắc nó bay ra.

Thử dùng ma lực vong linh bao bọc ngọn lửa hồn ma, đưa vào miệng và nuốt.

Đều thất bại, chỉ cần ngọn lửa hồn ma rời khỏi hộp sọ, vài giây sau sẽ tan biến.

Ngay cả khi nó tan biến trong miệng cậu, cậu cũng không thể hấp thụ được bao nhiêu năng lượng.

【Tôi ngây ngốc rồi, chẳng lẽ đây không phải là game đánh quái để nâng cấp, mà là một chương trình ăn uống phát sóng trực tiếp?】

【Nước mắt không kìm được chảy ra từ khóe miệng, tôi cũng muốn nếm thử vị của ngọn lửa xanh lam u tối đó, chắc không nóng đâu nhỉ?】

Sau khi làm hỏng mười mấy bộ xương, Dạ Du tạm thời từ bỏ.

Cậu cầm cuốn sách đã cùng cậu đến thế giới vong linh, lật xem.

Đầu tiên là cuốn 《Sinh vật Vong linh》.

Trang đầu tiên dùng những nét vẽ đơn giản phác họa hình dáng của một bộ xương hình người, bên cạnh là phần giới thiệu bằng chữ:

Bộ xương trắng, sinh vật vong linh cấp 1, có móng vuốt xương sắc nhọn.

Phần giới thiệu rất sơ sài, dường như không có thông tin hữu ích nào.

Dạ Du lại lật cuốn 《Pháp thuật Vong linh》, trang đầu tiên đã xem qua, lật đến trang thứ hai.

Trang này chỉ ghi lại một pháp thuật vong linh:

Thuật Khế ước Vong linh, ký khế ước với sinh vật vong linh, điều khiển sinh vật vong linh.

Dạ Du ghi nhớ chú ngữ của “Thuật Khế ước Vong linh”, rồi nhìn những bộ xương trắng lang thang khắp thế giới, cuối cùng cũng cảm thấy chúng có chút hữu dụng.

Dạ Du bắt lấy một bộ xương trắng gần đó.

Những bộ xương này có thói quen hành động đơn lẻ.

Chỉ cần khi cậu bắt bộ xương này mà không chạm vào những bộ xương khác, thì cho dù cậu tháo dỡ đồng loại của chúng ngay trước mặt hàng vạn bộ xương, chúng cũng sẽ không có phản ứng gì.

“Thuật Khế ước Vong linh” cần phải đưa tinh thần lực vào sâu trong ngọn lửa hồn ma của sinh vật vong linh, và khắc một dấu ấn lên đó.

Trong quá trình này, ngọn lửa hồn ma của sinh vật vong linh sẽ chống cự mạnh mẽ.

Nếu tinh thần lực của pháp sư vong linh không đủ, thậm chí còn có thể bị sinh vật vong linh phản lại.

Dạ Du là một tang thi hệ tinh thần cấp S, việc sử dụng tinh thần lực cực kỳ thuần thục.

Cậu bẻ gãy cánh tay của bộ xương trắng, đè nó xuống đất, điều động tinh thần lực, xâm nhập vào ngọn lửa hồn ma của bộ xương.

Tinh thần lực vừa tiếp xúc với ngọn lửa hồn ma, đã gặp phải sự chống cự quyết liệt, ý chí của bộ xương trắng trong ngọn lửa hồn ma tấn công tinh thần lực của Dạ Du.

Tinh thần lực của Dạ Du biến thành nắm đấm, không chút nương tay đè ngọn lửa hồn ma xuống mà đánh.

Chỉ trong một khoảnh khắc tiếp xúc, ngọn lửa hồn ma đã không còn ý thức chống cự nữa.

Tinh thần lực của Dạ Du dễ dàng khắc dấu ấn khế ước vào ngọn lửa hồn ma của bộ xương.

Ngay khoảnh khắc dấu ấn khế ước hoàn thành, Dạ Du cảm nhận được mình và bộ xương trắng này đã có một mối liên kết về mặt linh hồn.

Cậu có thể chi phối nó, giống như chi phối tang thi ở thế giới mạt thế vậy.

Không, đây là một mối liên kết vững chắc và kiên định hơn giữa cậu và tang thi.

Một luồng năng lượng lạnh lẽo tuôn vào cơ thể Dạ Du qua khế ước.

Dạ Du cảm thấy năng lượng ma lực vong linh mà cơ thể mình có thể chứa đựng dường như đã tăng lên, hơn nữa ma lực của cậu bây giờ cũng rất dồi dào.

Dạ Du đứng dậy, ra lệnh cho bộ xương trắng dưới đất đứng lên.

Nhưng bộ xương trắng đã mất một cánh tay, dù nó có xoay người hay trườn bò trên đất, cũng không thể đứng lên được.

Dạ Du liếc nhìn cánh tay xương mà mình vừa bẻ gãy, có chút chột dạ dời mắt đi.

Vì bộ xương này đã hỏng rồi, thì đổi mục tiêu khác vậy.

Khoảng thời gian tiếp theo, Dạ Du bắt đầu ký khế ước với các sinh vật vong linh theo cách cố gắng không làm hỏng chúng.

Khán giả trong phòng livestream nhận ra Dạ Du đang thu phục bộ xương, những người vừa thất vọng vì không rớt đồ, lập tức trở nên phấn khích.

Mỗi khi thấy Dạ Du thu phục một bộ xương, họ lại tặng điên cuồng các loại đồ ăn vặt.

Thậm chí có khán giả còn trực tiếp gọi món.

【Mười que kẹo m*t! Tôi muốn con bộ xương trắng nhất bên phải kia! Ký khế ước với nó!】

Dạ Du không còn từng con từng con ký khế ước với bộ xương trắng nữa, cậu khuếch tán tinh thần lực ra, có thể bỏ qua sự chống cự của bộ xương, nhanh chóng khắc dấu ấn khế ước vào từng ngọn lửa hồn ma.

Dạ Du ước tính, cường độ tinh thần của những bộ xương trắng cấp 1 này tương đương với tang thi bình thường ở thế giới mạt thế, vì vậy tinh thần lực của cậu có thể nghiền nát chúng.

Nếu gặp phải sinh vật vong linh có cấp độ tinh thần cao hơn cậu, thì không thể ký khế ước theo cách này được.

Biến từng bộ xương trắng thành vật sở hữu của mình, điều này thật sự rất sảng khoái.

Tâm trạng không vui vì không ăn được ngọn lửa hồn ma của Dạ Du cũng tốt lên nhiều.

Sau đó, không để ý một chút, Dạ Du đã ký khế ước với hơn một vạn bộ xương trắng.

Phòng livestream như đã phê thuốc, đã sướng điên rồi.

Hơn một vạn bộ xương trắng vây quanh Dạ Du, có cảm giác như một đội quân đang bảo vệ vị vua của mình.

【Đây chính là sự kh*ng b* của pháp sư vong linh sao? Một người là một quân đoàn! Thiên tài vong linh!】

【Tôi có thể hiểu tại sao những người đó lại sợ hãi khi nghe đến thuộc tính vong linh rồi, chọc giận một pháp sư vong linh, người ta vung tay là có hàng vạn quân đoàn xương khô, ai mà không sợ chứ?】

Dạ Du tính toán thời gian, cậu đã ở giới vong linh được ba tiếng.

Nếu giới vong linh và thế giới pháp thuật có tốc độ thời gian là một đối một, thì thế giới pháp thuật chắc đã gần tối rồi.

Người phụ nữ bộ xương nói tối nay có tiết học, cậu phải về thế giới pháp thuật xem sao.

Nhưng phải làm sao để quay về đây?

Dạ Du lật cuốn 《Pháp thuật Vong linh》, lật nhanh từ trang đầu đến trang cuối, cũng không thấy có pháp thuật nào để quay về thế giới pháp thuật.

Chẳng lẽ phải ở lại giới vong linh mãi mãi sao?

Dạ Du thì không có cảm giác gì, cậu là tang thi, không cần thức ăn và nước uống của con người. Cậu còn có không gian suối linh và cửa hàng điểm tích lũy, có thể lấy tinh hạch bất cứ lúc nào, tóm lại là sẽ không chết đói ở giới vong linh.

Chỉ là khắp nơi đều là sinh vật vong linh, dù có phòng livestream của màn hình sáng đồng hành, thì cũng sẽ có chút nhàm chán.

Dạ Du vô thức lật cuốn 《Pháp thuật Vong linh》 đến trang đầu tiên, xem lại cách sử dụng “Giới Vong linh”.

Cậu dùng ma lực bao bọc toàn thân, thì đến được giới vong linh, vậy nếu rút ma lực đang bao bọc cơ thể ra thì sao?

Nghĩ là làm, Dạ Du thu hồi ma lực vong linh đang bao phủ trên bề mặt cơ thể.

Ngay lập tức có một cảm giác choáng váng ập đến, cả thế giới quay cuồng.

Khi cảm giác choáng váng biến mất, Dạ Du nghe thấy một tiếng kêu thô trọng.

“Cậu vào từ lúc nào vậy?!”

Dạ Du mở mắt, đập vào mắt là trần nhà ký túc xá khá sạch sẽ, cậu thực sự đã quay về thế giới pháp thuật.

Trong phòng còn có một người khác, tiếng kêu vừa nãy chắc là của đối phương, đó là bạn cùng phòng của cậu.

Dạ Du ngồi dậy từ trên giường, nhìn về phía đối diện.

Trước chiếc giường kia đứng một cậu con trai cao lớn, vạm vỡ tóc nâu, đứng đó cứ như một con gấu nâu đứng thẳng.

Đối phương vừa nãy chắc đang thay quần áo, quần áo đã vén lên một nửa, thấy cậu nhìn sang thì vội vàng hạ xuống.

Dạ Du nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn chưa tối hẳn.

Trừ khi thế giới pháp thuật đã trôi qua hơn một ngày, nếu không thì tốc độ thời gian giữa thế giới pháp thuật và giới vong linh là gần như một đối một.

“Ba tiếng trước.” Dạ Du nói ngắn gọn, coi như đáp lại tiếng kêu mà mình vừa nghe thấy.

Cậu trai vạm vỡ hiểu ra người này đang trả lời mình.

Lại thấy đối phương thái độ tự nhiên, tay còn cầm sách giáo khoa của hệ vong linh, biết đây là bạn cùng phòng của mình.

Mặc dù vẫn không hiểu tại sao đối phương luôn ở trong ký túc xá mà mình lại không nhận ra, nhưng cậu ta cũng dần dần thả lỏng cơ bắp đang căng cứng.

Cậu trai tóc nâu đặt quần áo đang ôm trong tay xuống, mở miệng nói: “Cậu chắc là bạn cùng phòng của tôi nhỉ? Tôi tên là Ted Hutt, cậu có thể gọi tôi là Ted.”

Dạ Du đang lấy thời khóa biểu ra xem tối nay có tiết gì, nghe vậy thuận miệng đáp: “Dạ Du.”

Câu trả lời quá ngắn gọn khiến Ted có chút lúng túng.

Thấy đối phương dường như không muốn để ý đến mình, Ted chỉ đành âm thầm ghi nhớ cái tên có chút kỳ lạ này, nhẹ nhàng tiếp tục thay quần áo.

Thời khóa biểu của lớp pháp thuật vong linh rất đơn giản, chỉ sắp xếp tiết học của ba ngày gần nhất.

Tiết học tối nay ghi: Giới thiệu giảng viên, học pháp thuật vong linh cơ bản và sinh vật vong linh.

Chắc là phải mang cả hai cuốn sách đi.

Dạ Du nghĩ, đặt thời khóa biểu xuống, ngẩng đầu lên thì thấy Ted đã thay một bộ quần áo tinh tế không phù hợp với vẻ ngoài thô kệch của cậu ta.

Ted cũng không quen, giật giật viền bèo trắng trên vai, lại chạm vào chiếc nơ đỏ máu ở eo.

Loay hoay một lúc, ngẩng đầu lên, thấy Dạ Du đang nhìn chằm chằm chiếc nơ đính đá hồng ngọc ở eo mình, Ted lập tức đỏ mặt, lắp bắp nói:

“Cậu, đồng phục của cậu ở trên bàn, là người phụ nữ bộ xương mang đến, nói là lát nữa lên lớp phải mặc đồng phục.”

Dạ Du thấy trên bàn mình có một bộ quần áo được đặt gọn gàng, gật đầu cảm ơn Ted, rồi đi tới cầm lấy quần áo, vào phòng tắm thay.

【Tôi đã sẵn sàng.】

【Gõ phím bằng hai tay để chứng minh sự trong sạch.】

【Dựa vào! Mosaic!】

【Nhà phát hành game này bị điên à? Cảnh ở giới vong linh tr*n tr** như vậy các người không che, streamer thay một bộ quần áo lại che toàn màn hình?】

【Đúng đó! Mấy bộ xương kia tr*n tr** thế kia! Toàn một màu trắng xóa! Sao các người không che đi?】

Dạ Du thay đồng phục xong từ phòng tắm bước ra, vừa lúc nghe thấy tiếng gõ cửa của người phụ nữ bộ xương.

Là Ted ra mở cửa.

Nhưng vừa mở cửa ra, cậu ta đã vội vàng lùi về phía cửa sổ ở một bên khác của ký túc xá, dường như sẵn sàng nhảy cửa sổ chạy trốn bất cứ lúc nào.

“Sắp đến giờ học rồi, đi theo ta đi, các cậu.” Giọng nói của người phụ nữ bộ xương vang lên trong đầu hai người.

Dạ Du và Ted mang sách, đi về phía cửa.

Nhưng người phụ nữ bộ xương đứng ở cửa lại không có ý định tránh ra, cô ta nhìn chằm chằm Dạ Du, ngọn lửa hồn ma trong hộp sọ nhảy nhót, phản chiếu ánh sáng xanh lam u tối qua hốc mắt trống rỗng.

“Thưa cô?” Dạ Du chủ động lên tiếng gọi.

Không còn cách nào khác, người bạn cùng phòng cao lớn như gấu nâu kia, lúc này đang co rúm lại phía sau cậu.

“Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, đã trở thành pháp sư tập sự cấp 1, quả nhiên không hổ là thiên phú vong linh cấp S.”

Người phụ nữ bộ xương nói xong, cười một cách âm u, xoay người đi gõ cửa các ký túc xá khác.

Dạ Du đi theo sau người phụ nữ bộ xương ra ngoài.

Về việc cấp bậc vong linh của mình bị nhìn thấu, Dạ Du không cảm thấy ngạc nhiên.

Cậu biết cách ẩn giấu khí tức, năng lượng của hệ thực vật và hệ tinh thần đều được ẩn giấu rất tốt.

Không ẩn giấu hệ vong linh, là vì Dạ Du cảm thấy cấp bậc của mình quá thấp, không cần thiết.

Người phụ nữ bộ xương gõ từng cánh cửa, gọi các học sinh ra ngoài.

Cuối cùng khi người phụ nữ bộ xương dẫn họ đi về phía khu học tập, Dạ Du chú ý đến số lượng học sinh bên cạnh, cộng cả cậu, tổng cộng là 9 người.

【Học sinh hệ vong linh ít thật.】

【Tỷ lệ nam nữ quá không cân bằng, chỉ có một cô gái, nhưng không sao, Du cưng của chúng ta đẹp trai nhất, sức cạnh tranh rất mạnh.】

【Cạnh tranh cái gì mà cạnh tranh? Du cưng phải học hành chăm chỉ, tiến bộ mỗi ngày!】

Lối vào phòng học của lớp pháp thuật vong linh, ở giữa tầng một và tầng hai, có cầu thang đi xuống sâu hơn.

Người phụ nữ bộ xương chỉ đưa các học sinh đến cửa.

Trong phòng học rất tối, ánh sáng duy nhất, là mấy ngọn lửa xanh lam u tối lơ lửng gần bục giảng.

Những ngọn lửa xanh lam u tối chập chờn, như những ngọn lửa ma trơi ở nghĩa địa.

“Dạ… Dạ Du, tôi nắm tay cậu nhé? Ở đây tối lắm, cậu đừng để bị ngã.” Giọng Ted run rẩy nói.

“Không ngã đâu.” Dạ Du bình thản nói, nhưng vẫn để mặc Ted nắm lấy tay mình.

Cậu đã hiểu ra rồi, cậu trai mạnh mẽ như gấu nâu này, sợ ma, hay đúng hơn là sợ sinh vật vong linh.

Khả năng nhìn trong bóng tối của Dạ Du rất tốt, trong mắt cậu, bóng tối và ban ngày không có gì khác biệt.

Nhưng cậu vẫn kiểm soát bước chân, chỉ đi trước tất cả các bạn học một bước.

“Lance, cậu có mang ngọc dạ quang không?” Một học sinh khẽ hỏi người bên cạnh.

“Không mang.” Cậu trai tóc vàng tên Lance bực bội trả lời một câu, tiếp tục khẽ niệm chú ngữ bị gián đoạn.

Chú ngữ vừa dứt, vài ngọn lửa xanh lam u tối đột ngột xuất hiện bên cạnh Lance.

Những ngọn lửa đột nhiên xuất hiện khiến các học sinh xung quanh liên tục lùi lại, tiếng hét vang lên.

Lance được những ngọn lửa xanh lam u tối vây quanh, lúc này cậu ta là người tỏa sáng nhất cả hội trường.

Cậu ta kiêu ngạo cười một tiếng, cằm hất cao, chỉ huy những ngọn lửa đi trước mở đường, sải bước vượt qua Ted và Dạ Du, ngồi xuống vị trí chính giữa hàng đầu tiên.

Phòng học rất lớn, nhưng bàn ghế lại ít đến đáng thương, chỉ có ba hàng bàn ghế ở các bậc khác nhau, ngay trước bục giảng.

【Tôi nhìn rồi, đây không phải là một rạp chiếu phim mini sao? Sao lại làm như đang đi vào nhà ma vậy?】

【Đây chính là tầm quan trọng của ánh sáng, mấy ngọn lửa chập chờn kia, thật sự rất âm u.】

【Cái cậu tóc vàng kia biết chơi với lửa kìa, Du cưng của chúng ta cũng phải học.】

Dạ Du chọn vị trí bên phải ở hàng thứ hai.

Ted đứng bên cạnh Dạ Du, hai người bốn mắt nhìn nhau, Dạ Du lặng lẽ lùi vào trong một vị trí.

Vừa ngồi xuống, vài sợi tóc vàng dài đã lướt qua mắt Dạ Du.

Dạ Du nghiêng đầu nhìn, người ngồi bên trái cậu, là cô gái duy nhất của hệ vong linh.

Lucy tóc vàng mắt xanh mỉm cười dịu dàng với Dạ Du, không hề che giấu sự quyến rũ của mình.

Dạ Du đột nhiên cảm nhận được một sự dao động ma lực vong linh mạnh mẽ, lập tức quay đầu nhìn về phía bục giảng.

Một người đàn ông trung niên tóc đen, gầy gò, mặc áo choàng đen, xuất hiện trên bục giảng.

Ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông quét qua chín học sinh trong phòng học, giọng nói có chút khàn khàn: “Được rồi, mọi người đã đến đủ, bắt đầu học thôi.

“Trước tiên tôi tự giới thiệu, tôi tên là Hạ Tá, là giảng viên môn vong linh của các em, nếu không có gì bất trắc, tôi sẽ dạy các em cho đến khi tốt nghiệp.”

Hạ Tá không có ý định giới thiệu học sinh, hay để học sinh giới thiệu lẫn nhau.

Ông ta dùng cây ma trượng màu đen dài khoảng một cánh tay trong tay, chỉ tay về phía những cuốn sách của mọi người, khàn giọng nói:

“Bây giờ hãy lật cuốn 《Pháp thuật Vong linh》 ra trang đầu tiên.”

Dạ Du lật cuốn sách trên bàn ra, trang đầu tiên là “Thuật Thiền định” và “Giới Vong linh” mà cậu đã học.

“Tôi biết một số người trong các em đã là pháp sư tập sự cấp 1, với những pháp thuật các em đã nắm vững thì có thể không cần nghe, nhưng những người khác… hừm.”

Hạ Tá cười lạnh một tiếng, cây ma trượng trong tay từ từ xoay tròn.

Tất cả học sinh đều ngồi thẳng lưng, không ai dám lên tiếng.

“Bây giờ bắt đầu giảng bài, pháp thuật đầu tiên, cũng là pháp thuật cơ bản nhất: Thuật Thiền định…”

Hạ Tá vừa giảng bài, vừa dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm từng học sinh một.

【Thầy giáo này đáng sợ quá, tuyệt đối có thể đóng vai các boss phản diện một cách chân thật.】

【Tôi đang ngồi thẳng lưng trước màn hình máy tính, sợ rằng chỉ cần không tập trung một chút, ông ta sẽ giơ ma trượng lên chỉ vào tôi, và tôi sẽ chết ngay tại chỗ.】

【Người ở trên, nghe lén thì nghe cho tử tế, nghiêm túc một chút đi, chúng ta mời một thầy giáo pháp thuật dễ dàng lắm sao?】

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...