Livestream Nuôi Tiểu Tang Thi - Bảy Quả Trà

Chương 40



【Một người bạn đã chia sẻ phòng livestream, nghe nói ở đây có lớp học trực tuyến?】

【Có, có chứ, chỉ là phòng học hơi tối và giáo viên hơi hung dữ thôi.】

Dạ Du vừa lật sách ma pháp vừa nghe vị giáo sư vong linh tên Hạ Tá giảng bài.

Mặc dù cậu đã thành thạo ma pháp vong linh mà giáo sư Hạ Tá giảng từ lâu, nhưng những kiến thức phổ thông về ma pháp mà đối phương đề cập trong suốt bài giảng lại khiến cậu rất hứng thú.

Ví dụ như cách niệm chú, từ nào cần ngắt, từ nào cần kéo dài.

Những điều này Dạ Du chưa bao giờ để ý. Đối với cậu, chỉ cần đọc qua một lần ma chú trong cuốn 《Ma pháp vong linh》, cậu sẽ tự nhiên biết được tiết tấu chính xác.

Mãi đến khi cậu nghe thấy các học sinh khác trong lớp niệm chú, cậu mới nhận ra không phải ai cũng có thể nắm bắt được tiết tấu ngay lập tức.

“Xi xi… mễ, xô ô… ca…”

Dạ Du nghe người bạn cùng phòng Ted đang niệm chú bên cạnh, không khỏi nghĩ, nếu đây là một ma chú tấn công dùng trong chiến đấu, chỉ với thời gian cậu ta niệm chú thôi, đối thủ đã thừa sức đi đến trước mặt và đấm cậu ta một trận rồi.

Không đúng, với thân hình to lớn như gấu nâu của Ted, có lẽ đối thủ cũng không thể đấm lại cậu ta.

【Ba la la năng lượng! Ô ca la ca ma pháp hắc ám… Xin lỗi, nhầm kênh rồi.】

【Xi xi mễ xô ô ca ca! Thầy ơi! Em học được rồi!】

【Em cũng học được rồi, nhưng sao em không thấy nguyên tố đâu nhỉ, lẽ nào nguyên tố thuộc tính của em không màu?】

【Nguyên tố không màu thường đại diện cho những thuộc tính đặc biệt như thời gian, không gian, hoặc tinh thần. Cậu rất có tiềm năng đấy.】

yk: hài vl:)))))) xin đấy cmt ơi

Dạ Du lắng nghe câu thần chú ngắt quãng của Ted, vô tình liếc qua những bình luận trên màn hình, thoáng chút bối rối.

Khán giả trong phòng livestream dường như rất thích học và lên lớp.

Trên bục giảng, giáo sư Hạ Tá tiếp tục nói: “Thiền định chỉ có thể được sử dụng trong ma pháp giới.

“Nếu thiền định trong vong linh giới, một lượng lớn oán khí và tử khí sẽ bị hấp thụ vào cơ thể.

“Dưới ảnh hưởng của oán khí và tử khí, pháp sư vong linh không chỉ trở nên cố chấp và điên loạn, mà sinh mệnh lực cũng sẽ bị tổn hại, dần dần biến thành một sinh vật vong linh mất hết lý trí.”

Nói đến đây, đôi mắt xanh lục âm hiểm như rắn độc của giáo sư Hạ Tá đảo qua, dừng lại trên người Dạ Du.

Dạ Du hiểu vị giáo sư vong linh này đã nhìn ra điều gì đó.

Cậu đã từng đến vong linh giới, tuy không sử dụng thuật thiền định ở đó, nhưng các nguyên tố trong vong linh giới sẽ tự động chui vào cơ thể cậu, chuyển hóa thành ma lực của cậu.

Không còn cách nào khác, bản chất của cậu là một sinh vật vong linh.

Dạ Du bình tĩnh đối mặt với giáo sư Hạ Tá.

Hạ Tá dời tầm mắt, lạnh lùng nói: “Các cậu có một giờ để thiền định, sau một giờ sẽ đi đến vong linh giới. Nếu không muốn bỏ lỡ tiết học, hãy ngưng tụ đủ ma lực để bao bọc toàn thân trong khoảng thời gian này.”

Điều này Dạ Du không lo lắng, hiện tại ma lực vong linh trong cơ thể cậu đang đầy ắp.

Vì có thời gian để thiền định, Dạ Du thử hấp thụ nguyên tố mộc, ngưng tụ ma lực thuộc tính mộc trong cơ thể.

“Dạ Du, cậu có cảm nhận được nguyên tố vong linh không? Nguyên tố vong linh rốt cuộc là như thế nào vậy?” Ted hạ giọng hỏi, hệt như một học sinh dốt không giải được bài toán.

Dạ Du ngừng hấp thụ nguyên tố mộc, nói: “Đưa tay ra.”

Ted hơi khó hiểu nhưng vẫn đưa hai tay ra.

Dạ Du giơ tay, một chút ma lực vong linh ngưng tụ ở đầu ngón tay, cậu khẽ chạm vào ngón giữa của bàn tay trái Ted.

Ted chỉ cảm thấy như mình vừa chạm vào một cái xác chết bị đóng băng, khí lạnh âm u bao trùm, khiến lông tơ trên người dựng đứng.

Nếu không phải giáo sư Hạ Tá đã lạnh lùng liếc nhìn qua một cái, Ted đã hét lên.

“Đây là ma lực vong linh.” Dạ Du rụt tay lại, đồng thời thu hồi ma lực vừa xoay một vòng trên ngón tay Ted.

Ted nắm chặt bàn tay trái đã mất hết cảm giác của mình, vẻ mặt ngơ ngẩn.

“Bạn học Dạ Du, cậu có thể dạy cả tớ không?” Lucy ngồi bên trái Dạ Du nháy mắt.

Dạ Du thắc mắc: “Cậu là pháp sư học việc cấp 1, sao có thể không biết nguyên tố vong linh?”

Ma lực vong linh trên người giáo sư Hạ Tá quá lớn, Dạ Du không thể phán đoán cấp bậc, nhưng ma lực vong linh của người bên cạnh cậu tương đương với cậu, chắc hẳn là cùng cấp.

Lucy hơi sững người, sau đó mỉm cười nói: “Bạn học Dạ Du thật nhạy bén.”

【Chủ thớt ơi… một cô gái xinh đẹp như vậy, cậu sẽ cô đơn suốt đời đấy.】

【Bảo bối của tôi còn nhỏ lắm, không yêu sớm.】

【Bế du cưng đi thôi, bé du cứ đẹp một mình.】

【Tinh hạch là tình yêu duy nhất của bé du thôi.】

Giáo sư Hạ Tá xuống dưới bục để hướng dẫn mọi người thiền định.

Nhưng khi một giờ trôi qua, vẫn có vài học sinh không thể ngưng tụ được bất kỳ ma lực nào.

Những học sinh không thể ngưng tụ ma lực hoảng sợ bất an.

Gương mặt Hạ Tá u ám như thần chết, ánh mắt lướt qua từng gương mặt của các học sinh đó.

“Ta thực sự không biết những kẻ ngu xuẩn như các cậu làm thế nào mà lại vào được học viện ma pháp số một Đế quốc.”

【Tất cả giáo viên: Các em là khóa học tệ nhất mà tôi từng dạy.】

【Giáo sư nhìn em này, thuật thiền định của em đã đạt đến cảnh giới cao nhất, có thể ngồi mà ngủ gật được.】

【Chậc, đây không phải là dị năng cần có của mọi học sinh sao? Tôi còn có thể đứng mà ngủ nữa cơ.】

Ted lén lút nhìn Dạ Du với ánh mắt cảm kích.

Nhờ Dạ Du cho cậu cảm nhận ma lực vong linh, cậu mới có thể nhận biết được nguyên tố vong linh và ngưng tụ một chút ma lực, nhờ vậy không phải chịu đựng cơn giận của giáo sư vong linh.

Hạ Tá mắng một đám học sinh đến mức tất cả phải úp mặt xuống bàn, rồi mới nói: “Phá lệ một lần, ta sẽ đưa các cậu đến vong linh giới, sau này các cậu sẽ phải tự lực cánh sinh.”

Nói xong, cây trượng trong tay Hạ Tá vung lên vài lần, một ma pháp trận phức tạp hiện ra trên mặt đất ở một bên lớp học.

“Tất cả mang theo sách của mình và bước lên.” Hạ Tá nói.

Dạ Du cầm sách lên, đi theo mọi người.

Ánh mắt cậu lướt qua ma pháp trận, thầm ghi nhớ hoa văn và cách vận hành ma lực, sau đó mới bước lên.

Sau khi tất cả mọi người đã đứng lên ma pháp trận, Hạ Tá cũng bước tới. Khi cây trượng vung lên, mọi người chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, một luồng khí lạnh lẽo, âm u lan truyền khắp cơ thể.

Khi cảm giác choáng váng qua đi, thứ xuất hiện trước mắt mọi người là một biển xương khô vô tận.

“A…” Ted phát ra một tiếng kêu kinh hãi, nhưng ngay khi giáo sư Hạ Tá quay đầu lại, cậu ta lập tức bịt miệng.

Không chỉ có Ted kêu lên, nhưng tất cả mọi người đều im lặng dưới ánh mắt tàn độc của giáo sư vong linh, chỉ là run rẩy càng dữ dội hơn.

“Sợ hãi ư? Đây chính là vong linh giới. Tất cả những pháp sư vong linh mạnh mẽ đều dành 29 ngày trong một tháng ở vong linh giới.”

Hạ Tá đi đến trước mặt mọi người, dùng cây trượng chỉ vào một bộ xương khô đang lang thang gần đó, nói: “Những sinh vật vong linh này chính là những người bạn đồng hành trung thành nhất của mỗi pháp sư vong linh.

“Tất nhiên, với điều kiện là các cậu có thể thiết lập khế ước với sinh vật vong linh.”

Ngay khi vừa đến vong linh giới, Dạ Du đã phát hiện ra mối liên kết giữa cậu và đám bộ xương khô đã khế ước trở nên rõ ràng hơn.

Cậu có thể cảm nhận được vị trí của những bộ xương khô đó, chỉ cách họ vài nghìn mét về phía trước.

Đám bộ xương khô tự động di chuyển về phía Dạ Du.

Dạ Du tính toán, với tốc độ của chúng, phải mất hơn nửa giờ mới đến được đây, vì vậy cậu không ngăn cản chúng.

Giáo sư Hạ Tá bắt đầu dạy các học sinh ma pháp cấp 1, đó là “U Minh Hỏa” và “Thuật Khế Ước Vong Linh”.

Đối với hai ma pháp này, những học sinh không ngưng tụ được ma lực chỉ có thể đứng nhìn và ghi nhớ ma chú.

Dạ Du đã ghi nhớ ma chú khi nghe bạn học Lance niệm trong lớp học.

Giờ đây, khi nghe giáo sư Hạ Tá giảng giải ma chú, cậu chỉ hòa vào đám đông, lặng lẽ niệm chú cùng với tất cả học sinh.

Xẹt xẹt…

Vài luồng lửa xanh biếc nổi lên bên cạnh Dạ Du, ngay lập tức mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu.

Dạ Du, người đang cố gắng tỏ ra bình thường: “...”

Mọi người đều niệm cùng một câu chú, vậy ngọn lửa của các cậu đâu rồi?

Thiên phú thuộc tính vong linh của cậu là cấp S, dường như là một thiên phú rất hiếm và mạnh mẽ, vậy học ma pháp vong linh nhanh hơn các học sinh khác cũng là chuyện bình thường mà?

Những ánh mắt đổ dồn về Dạ Du có kinh ngạc, có bất ngờ, có cả sự hiểu rõ, trong đó còn xen lẫn một ánh mắt bất phục đến từ chàng trai tên Lance.

Bên cạnh cậu ta cũng nổi lên ngọn lửa xanh, nhưng chậm hơn Dạ Du vài giây và ngọn lửa cũng nhỏ hơn một chút.

“Hừ,” Lance lạnh lùng hừ một tiếng, kiêu ngạo nói: “Ma pháp cấp 1 đơn giản như thế này, chỉ cần luyện tập thêm vài lần, tôi có thể thi triển trong nháy mắt.”

Hạ Tá nhìn ngọn U Minh Hỏa bên cạnh Dạ Du khẽ gật đầu, nghe vậy liếc nhìn Lance một cái, khàn giọng nói: “Hy vọng trong bài kiểm tra sau một tuần, cậu có thể thi triển ma pháp tức thời.”

Lance đến từ một gia tộc ma pháp cổ xưa, đã sớm biết quy định của lớp học ma pháp vong linh là kiểm tra nhỏ mỗi tuần và kiểm tra lớn mỗi tháng, cậu ta hơi ngẩng đầu nói:

“Tôi sẽ làm được, giáo sư Hạ Tá.”

Trong lúc giáo sư vong linh và Lance đang đối đáp, màn hình luôn mờ nhạt bỗng nhiên nhảy đến trước mặt Dạ Du.

【Nhiệm vụ được kích hoạt: Tôi yêu học tập.】

【Mô tả nhiệm vụ: Giành vị trí thứ nhất trong kỳ thi tuần của lớp ma pháp vong linh.】

【Phần thưởng nhiệm vụ: 5000 điểm.】

【Hình phạt thất bại: Trừ 5000 điểm.】

5000 điểm… có thể mua một con quạ mắt đỏ rồi.

Đây là lần đầu tiên Dạ Du nhận được nhiệm vụ do màn hình giao, nhất thời có chút ngạc nhiên.

Giành vị trí số một chỉ với ma pháp vong linh thuần túy vẫn có chút khó khăn, Lucy và Lance trong lớp đều là pháp sư học việc cấp 1, cùng cấp với cậu.

Tất nhiên, Dạ Du cũng không nghĩ mình sẽ thua.

Trên màn hình không có nút “chấp nhận” hoặc “từ chối” nhiệm vụ, có lẽ đây là nhiệm vụ bắt buộc.

Dưới con mắt của mọi người, Dạ Du không chạm vào màn hình, sau khi chờ vài giây, màn hình tự động di chuyển từ trước mặt cậu sang bên cạnh.

“Những học sinh đã học được ‘U Minh Hỏa’ và ‘Thuật Khế Ước Vong Linh’ có thể tan học sớm.”

Khi Hạ Tá nói, ánh mắt lướt qua vài người Dạ Du, rồi nói thêm: “Sau này, các lớp học ma pháp vong linh, chỉ cần nội dung dạy là những gì các cậu đã biết thì không cần phải đến.”

“Vâng, thưa giáo sư.” Lance sải bước rời khỏi hàng, nhưng không trở lại ma pháp giới mà đi về phía đám bộ xương khô.

Dạ Du và Lucy đi theo sau.

Vài người họ nhận được ánh mắt ghen tị và căm ghét từ những học sinh còn lại.

Dạ Du đi về phía quân đoàn vong linh của mình, Lucy theo sau cậu.

Ban đầu Dạ Du nghĩ rằng vong linh của họ ở cùng một hướng, cho đến khi vài nghìn bộ xương khô của Lucy đến bên cô từ một hướng khác.

Và đối phương còn dắt theo đám bộ xương khô của mình đi theo sau cậu.

“Cậu đi theo tôi làm gì?” Dạ Du hỏi.

“Bạn học Dạ Du đã có bộ xương khô của riêng mình rồi, phải không?” Lucy hỏi ngược lại.

Dạ Du không nhận được câu trả lời mình muốn, vì vậy không định trả lời người này, quay đầu đi về phía trước với tốc độ của một người bình thường.

“Bộ xương khô cấp 1 có khoảng vài nghìn con là đủ, ma lực của pháp sư học việc cấp 1, nhiều nhất cũng chỉ đủ để chúng ta triệu hồi 10 bộ xương khô trong ma pháp giới…”

Lucy vừa nói vừa bước nhanh đuổi theo Dạ Du, hơi thở có chút dồn dập, vẫn không thấy Dạ Du giảm tốc độ, liền hỏi thẳng:

“Bạn học Dạ Du có muốn khế ước lính bộ xương cấp 2 không? Để bản thân trở thành pháp sư học việc cấp 2.”

Dạ Du dừng bước, quay đầu nhìn cô.

“Tôi biết vị trí của quần thể lính bộ xương gần nhất, hợp tác nhé?” Lucy th* d*c hỏi.

yk: =))

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...