Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti

Chương 38



— Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại

— Đăng lúc 20:43 ngày 5/10/2024 tại Vân Nam

Chào buổi tối~

Lại mấy ngày không gặp rồi, mong mọi người thứ lỗi. Sau khi đến Đại Lý, h*m m**n cầm bút viết lách của tôi bỗng nhiên giảm hẳn. Không phải tâm trạng không tốt, cũng chẳng phải chơi chưa đã — trái lại, chính vì quá thoải mái.

Đại Lý khiến tôi trở nên lười biếng. Tôi vẫn vui, vui đến mức buông lỏng kỷ luật, phá vỡ rất nhiều thói quen sinh hoạt vốn ổn định trước đây. Tôi dường như không còn sức để mở máy tính, gõ lấy một chữ nào…

Tôi chỉ muốn nằm, nằm dưới nắng lớn, nằm trong ánh nắng hào phóng của Đại Lý.  Chỉ nằm thôi.

Tôi thường hoài nghi rằng mặt trời ở Đại Lý không phải cùng một mặt trời với những nơi khác. Nó như đã được nước hồ Nhĩ Hải gột rửa, được gió ngàn năm trước mài giũa, tự mang theo một vẻ trong trẻo chói lòa.

Bởi vì ở nơi khác không thấy được thứ trong trẻo ấy, nên tôi mới nói, Đại Lý khiến người ta nghiện, đã đến rồi thì chẳng muốn rời đi.

Theo thông lệ, tôi kể một chút về những nơi gần đây mình đã đi nhé!

Mấy hôm trước tôi leo núi Thương Sơn, còn ăn một bữa cơm chay ở Am Tịch Chiếu trong núi.

Am Tịch Chiếu không thắp hương, chỉ cúng hoa. Khắp nơi là đủ loại sen đá được sắp xếp kín mít. Đi dạo giữa đó, tôi cứ ngỡ mình là sinh linh nhỏ bé nào đó trong núi rừng, cảm giác thật kỳ diệu.

Tôi còn gặp một nhóm trẻ em học vẽ, được thầy dẫn lên núi vẽ ký họa nhân dịp nghỉ lễ. Mỗi đứa đều đeo bảng vẽ, trên toan là mười chín đỉnh Thương Sơn trập trùng, chân núi mờ sương, trong sắc xanh lam đậm sâu, vắt ngang một dải trắng.

Đó là mây Ngọc Đới, vì trông như dải ngọc quấn quanh tiên cảnh, mềm mại, biến đổi chậm rãi.

Tôi đứng sau lưng một bé nhìn một lúc. Bé quay đầu hỏi tôi, có phải màu mây bé vẽ trông khô quá không?

Tôi chẳng biết đánh giá sao, cũng không rõ “khô” là thế nào, lại càng không tự tin vào gu thẩm mỹ của mình. Nhưng khi ngồi cáp treo xuống núi, thật sự xuyên qua tầng mây ấy, tôi bỗng rất muốn quay lại hét với bé: “Đúng! Em nói đúng rồi! Mây Ngọc Đới không nên khô, mà phải ẩm ướt, lạnh mát, đầy hơi nước!”

Cáp treo mở hoàn toàn, không che chắn, mây và sương ập thẳng vào mặt, mùi cỏ cây núi rừng tràn vào từng ngóc ngách cơ thể.

Khi cabin xuyên qua mây, tôi thấy hồ Nhĩ Hải xa xa dần rõ nét. Từ tây sang đông, tôi biết, buổi sáng ở Đại Lý đang bắt đầu vận hành.

Dưới chân núi có một quán cà phê, phong cảnh rất đẹp, vừa hay nhìn trọn tuyến cáp treo. Từ đó ngoái lại con đường đã đi, tôi chỉ thấy đầu óc tỉnh táo, sảng khoái. Cảm giác giống như vừa từ trong mây bước ra là một con người hoàn toàn mới.

Hôm kia, tôi còn đi Song Lãng cổ trấn và thôn Văn Bút.

Hai điểm này đều nằm phía đông hồ Nhĩ Hải, tuyến đông quanh hồ.

Nhân đây tôi phải khen lớn hạ tầng du lịch và giao thông ở Đại Lý, thật sự quá ghi điểm. Tôi định đi xe thường, nhưng tra hướng dẫn mới biết có xe tham quan nội thành, xe buýt đỏ hai tầng, siêu dễ thương. Xuất phát từ cổ thành Đại Lý, vé rất rẻ, gần như đi qua toàn bộ điểm du lịch lớn.

Tôi ngồi tầng hai. Sau đó có một nhóm các em gái, chắc tầm sinh viên, leo lên. Các em tràn đầy năng lượng, trò chuyện không ngừng. Sau khi xin ý kiến mọi người, các em còn bắt đầu hát, vừa hát vừa quay vlog.

Các em hát “Đương” của Động Lực Hỏa Xa, rồi hát “Hoa” của Hồi Xuân Đan.

Tôi không hiểu lắm lời bài Hoa muốn nói gì, nhưng nghe các em hát trong khoảnh khắc ấy, lại thấy cực kỳ hợp cảnh.

Tôi hát dở nên không tham gia 😦

Chỉ lặng lẽ coi tiếng hát ấy như tiếng tạp âm. Tôi tựa bên cửa sổ nhìn ra ngoài, gió lúc thì đông cứng, lúc lại chuyển động. Ngoài kia có khi là những mảng ruộng loang lổ sắc màu, có khi chỉ vài ngôi nhà lẻ loi, như trái ngọt mọc lên từ cánh đồng.

Một em ngồi hàng trước bỗng hét to ra ngoài cửa sổ, làm tôi giật mình.

Rồi càng lúc càng nhiều người nhập vào một cuộc hò hét không đầu không cuối nhưng cực kỳ vui vẻ.

Tôi không hét. Chỉ nghe, nhìn, hứng gió, vậy là đủ vui rồi.

Cổ trấn Song Lãng nhìn cùng một mặt hồ Nhĩ Hải, nhưng lại khác hẳn. Ánh nắng chiều ở đây dữ dội hơn, chiếu xiên, tạo hiệu ứng Tyndall rất rõ.

Cũng như quán cà phê dưới chân Thương Sơn cần ôm trọn cảnh núi, quán cà phê ven hồ Nhĩ Hải, điểm bán lớn nhất chính là phong cảnh. Có quán đặt hết chỗ ngồi ngoài trời, bàn dài sát nước, hoặc xích đu.

Xích đu tôi không dám chơi, cứ sợ đung đưa là rơi xuống hồ.

Nhiều quán theo mô hình kết hợp: cà phê + hiệu sách, cà phê + studio… Quán tôi ghé còn bán đồ lưu niệm: cốc tráng men, vòng tay da xâu hạt cà phê, chuông gió…

Còn thôn Văn Bút lại là một logic kinh doanh khác hẳn.

Quán tôi check-in nằm cạnh đường cầu vồng nổi tiếng. Du khách tự lái xe hay dừng lại chụp ảnh, nên quán ở đây chú trọng bao bì mang đi và tốc độ ra đồ, khiến người ta nhớ tới drive-thru của McDonald’s.

……

Nói tới đây mới thấy hơi kỳ.

Cả bài du ký này toàn nói về quán cà phê.

Thật ra tôi không hay uống cà phê, trừ khi phải thức đêm làm việc… Nhưng dạo gần đây tôi nảy ra một ý nghĩ.

Tôi muốn mở một quán cà phê ở Đại Lý.

Hôm nay đi xem vài mặt bằng trống trong cổ thành, ý nghĩ này càng lúc càng rõ, dường như bắt đầu có khả năng thành hình?

Có lẽ tôi hơi lên cơn rồi hhhhhh

Vừa nãy tôi gọi cho một người bạn, anh ấy kinh doanh nhà hàng ở Vân Nam nhiều năm. Tôi muốn nghe góp ý, nhưng không ngờ anh ấy phủ định hoàn toàn, là hoàn toàn, không chừa đường lui. Tôi buồn lắm.

Tôi nghĩ mình cần thêm thời gian suy nghĩ kỹ, và cần thêm nhiều lời khuyên.

Tôi thích nghe góp ý. Tôi tuyệt đối sẽ không vì lời nói không hợp kỳ vọng mà nhắm mắt bịt tai, cũng tuyệt đối sẽ không giận, tôi hứa.

Vậy nên, trong phần bình luận có ai từng mở hoặc đang mở cửa hàng đồ uống / tráng miệng không?

Có thể trò chuyện với tôi không?

Làm ơn / làm ơn / làm ơn / làm ơn / làm ơn / làm ơn

Thích nước đào có ga 

5/10/2/2024 20:46- bình luận

[Không biết mở quán cà phê có thuận lợi không, nhưng tôi chắc một điều: Tiểu Nguyệt thật sự quá yêu Đại Lý rồi, yêu đến mức không muốn rời đi~]

Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại 

5/10/2024 20:54- trả lời

[Đúng vậy… tôi đang suy nghĩ về khả năng ở lại Đại Lý một thời gian.]

ceci 

5/10/2024 20:55- bình luận

[Nhất định phải mở quán cà phê sao? Tôi rất khâm phục dũng khí của bạn, nhưng thay vì bước vào ngành hoàn toàn xa lạ, sao không tiếp tục làm blogger du lịch? Hoặc đơn giản là… nằm dài ở Đại Lý một năm?]

Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại 

5/10/2024 20:58- trả lười

[Tôi cũng từng nghĩ vậy. Nhưng vài năm trước tôi bỏ hoang tài khoản này, khả năng thương mại hóa không còn mạnh nữa… Còn hoàn toàn không làm gì thì tôi không làm được. Một hai ngày thì vui, nhưng lâu sẽ lo âu, sợ bị tụt lại phía sau, sợ mất kết nối với thế giới.]

Hạ Hạ、compass 

5/10/2024 21:00- bình luận

[Bị ai bỏ lại?]

Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại 

5/10/2024 21:05- trả lời

[…Tôi cũng không biết. Có lẽ là bị thời gian, và phiên bản lý tưởng của chính mình.]

Mật khoai tiêu tiêu

5/10/2024 21:08- bình luận

[Tôi đồng cảm lắm. Nhưng dù có mở quán cà phê, bạn là tay mơ, sau này cũng sẽ có vô vàn áp lực. Điều đó lại trái với lý do bạn ở lại Đại Lý rồi.]

Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại 

5/10/2024 21:10- trả lười

[Đúng vậy, tôi cũng hiểu. Nếu tâm thế luôn lo âu như vậy, đi đâu làm gì cũng không nhẹ nhàng được.]

M.erci 

5/10/2024 21:11- bình luận

[Tôi chưa mở quán cà phê, nhưng từng mở tiệm trà sữa nhượng quyền. Lời khuyên là: địa điểm cực kỳ cực kỳ quan trọng, không có ngoại lệ. Tốt nhất nên có bạn trong ngành, là người bản địa, hiểu thành phố, nắm rõ lưu lượng khách và mức chi tiêu. Tự tra tài liệu rất khó nhìn thấu.]

Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại 

5/10/2024 21:19- trả lời

[Cảm ơn nhiều! Tôi sẽ hỏi lại người bạn kia. Lúc nãy anh ấy nói hơi gắt, tôi cũng hơi bốc đồng, thành ra không vui… Giờ muộn rồi, mai tôi gọi lại.]

Mạt Tiếu Bối 

5/10/2024 21:23- bình luận

[Haha cười xỉu. Không phải nói thích nghe góp ý, tuyệt đối không giận sao?]

Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại 

5/10/2024 21:26- trả lời

[🙂 Trách anh ấy, mở miệng là giọng sếp dạy nhân viên, thầy giáo dạy học sinh… Góp ý bình thường thì tôi nghe chứ, tức quá mà ngơ luôn.]

Lỡ hẹn cùng xuân 

5/10/2024 21:33- bình luận

[Bạn của bạn hơi hề đấy.]

Lỡ hẹn cùng xuân 

5/10/2024  21:45- bình luận

[Địa điểm, chi phí, chuỗi cung ứng, marketing. Nghĩ rõ bốn điểm này rồi hẵng nói.]

Lỡ hẹn cùng xuân 

5/10/2024 22:00- bình luận

[Ngủ sớm đi, ngủ ngon.]

Tin nhắn riêng

Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại

 22:33

[Chào anh.]

Vùng đất của Nguyệt Lượng và Dâu Dại 

22:34

[Ông chủ Trì? /Mỉm cười/]

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...