“Tránh xa em ra.”
Hề Việt chống tay lên vai Trì Tiêu, muốn đẩy anh ra.
Vai đàn ông sao lại cứng thế này? Thậm chí còn hơi cấn tay. May mà không ảnh hưởng đến hơi ấm nóng hổi, xuyên qua da, xuyên qua lớp áo.
Hề Việt vẫn đang bị cảm, đặc biệt tham luyến chút ấm áp ấy. Cô thật ra rất hưởng thụ cảm giác được Trì Tiêu vòng tay ôm lấy, nhưng lại không muốn dễ dàng cho anh sắc mặt tốt.
“Em đã nói rồi, em vẫn chưa tha thứ cho anh.”
Nói xong liền cúi đầu, vùi thẳng mặt vào ve áo khoác của Trì Tiêu, né được một nụ hôn.
Chất liệu denim và hàng cúc lạnh lạnh áp lên má. Cô được ôm trong vòng tay, ngửi thấy mùi hương ấm áp, sạch sẽ trên người anh. Rõ ràng đang đứng thẳng người, nhưng trong lòng lại mềm nhũn ra.
“Em phải tập thể dục thôi.” Hề Việt nói giọng ngột ngạt.
Trì Tiêu im lặng một lúc, rồi bật cười khẽ, lồng ngực rung lên: “Có phải còn nhắm sẵn phòng gym với huấn luyện viên rồi không?”
“Không phải! Anh bớt mỉa mai đi!” Hề Việt thật sự mở mang tầm mắt, con người ta có thể nhỏ nhen đến mức nào chứ.
Ý cô là chuyến đi Vân Nam lần này thật sự khiến cô nhận ra thể lực và sức bền của mình kém đến mức nào. Gió hơi thổi là cảm, đi chơi chưa được mấy điểm đã mệt đến mức tay chân chậm chạp, đầu óc trống rỗng. Về lại rồi, đúng là nên rèn luyện thân thể. Có sức khỏe thì tinh thần cũng tốt hơn, biết đâu còn chống đỡ được chút lo âu về tuổi tác.
Cô đoán Trì Tiêu chắc không có kiểu phiền não này.
Một là tuổi tác bày sẵn đó, hai là anh “Vân Nam” đến thế, cô thật sự không nghĩ ra anh có chuyện gì phải lo.
“Anh đương nhiên là có lo.” Trì Tiêu ôm cô, cằm đặt l*n đ*nh đầu cô, như đang suy nghĩ.
“Anh lo cái gì?”
Trì Tiêu không trả lời.
Hề Việt muốn lại gần nguồn nhiệt thêm chút nữa, do dự một lúc, quyết định dang tay định ôm lại anh, kết quả lại với nhầm chỗ, tay thò hẳn vào trong áo khoác của Trì Tiêu.
Bên trong áo khoác jean là một chiếc áo thun tay ngắn, lớp vải mỏng chẳng cản được gì. Tay Hề Việt gần như trực tiếp chạm vào eo bụng anh. Cô giật mình, rụt tay về ngay.
Nghĩ lại một chút, hình như cũng khá cứng, khá có lực.
“Em sờ chỗ nào đấy?”
Hề Việt nói: “Xin lỗi, không phải cố ý.”
“Em có thể cố ý mà.”
“Em thật sự không cố ý,” Hề Việt nói, “Bây giờ em hơi khó chịu, mũi tắc, đầu cũng đau, không nghĩ được gì khác.”
Trì Tiêu trêu: “Em có thể thử nghĩ xem.”
Qua lại vài câu, lời nói càng lúc càng không đứng đắn. Hề Việt không muốn đáp nữa.
Trì Tiêu cũng im lặng.
Hai người cứ thế đứng trong phòng, dưới ánh đèn, yên tĩnh ôm nhau.
—
Buổi tối, Trì Tiêu lại mang thuốc sang cho Hề Việt, thuốc cảm, thuốc kháng viêm, thuốc ho.
Chỉ mong là cúm thường, không phải chủng virus gì quá dữ, nếu không Hề Việt rất có thể phải nằm liệt ở khách sạn cả tuần, chẳng đi đâu được.
Anh âm thầm cầu nguyện cho cô.
Hề Việt gần như đã ngủ rồi thì điện thoại reo. Trì Tiêu bảo cô mở cửa. Anh đứng ngoài, trên tay là mấy hộp thuốc đủ màu.
Cô buồn ngủ không chịu nổi, nói để sáng mai uống, ngủ thêm một giấc là sẽ ổn thôi.
Trì Tiêu chẳng buồn nghe, đứng ngay cửa bóc từng hộp thuốc, theo lời dặn của nhân viên hiệu thuốc, bẻ viên, đủ loại, đặt vào lòng bàn tay Hề Việt, nước khoáng cũng mở sẵn.
Cả quá trình Hề Việt nhắm mắt, trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nhét hết vào miệng.
……
Thuốc rốt cuộc vẫn có tác dụng.
Sáng hôm sau, Hề Việt dậy rất sớm, nhưng là tỉnh giấc tự nhiên. Ngoài cổ họng còn hơi ngứa, cả người lại cực kỳ tỉnh táo sảng khoái.
Đang đánh răng, cô nghe dưới lầu có người hét: “Dậy đi!! Ngày mới bắt đầu rồi!! Hai người xuống trước sẽ được phát bữa sáng một phần!!”
Hề Việt nhổ bọt kem, lê dép ra mở cửa. Cô muốn xem đại sứ bữa sáng là ai, rồi thấy Lãnh Kế Bằng đứng dưới giếng trời, trong khu vườn nhỏ, ngẩng đầu vung cao túi nilon trên tay.
Túi đó thơm nức mùi dầu, cách cao thế này vẫn ngửi được.
“Xuống ăn nhanh! Ăn xong mình đi thôi!”
Bữa sáng Lãnh Kế Bằng mua là bánh khoai tây sợi chiên, vừa mới vớt lên, quét ớt, thơm muốn chết người.
Thang Ý Toàn cũng vừa dậy, bịt mắt vẫn còn trên đầu, vừa xoa mặt vừa đẩy cửa ra: “Thơm thật, nhưng khô quá, tôi muốn uống đồ nóng, có sữa nóng không?”
Lãnh Kế Bằng nói ở Lệ Giang mà uống sữa gì, đương nhiên phải ăn đặc sản địa phương. Ngoài bánh khoai tây chiên còn có bánh ba ba Lệ Giang (*), quẩy chiên mới ra lò, thạch đậu nóng(*), muốn ăn loãng thì có canh thạch đậu nóng ngay gần khách sạn, tiệm đó đông lắm!
(*) Hình minh họa bánh ba ba Lệ Giang
(*) Hình minh họa thạch đậu nóng
Hề Việt hơi muốn đi. Cô đói rồi. Thuốc cảm tối qua vừa quét sạch virus trong người, cũng tiện tay quét luôn cả dạ dày.
Thang Ý Toàn thì hứng thú không cao. Chứng chán ăn buổi sáng của cô rất nặng, chỉ muốn uống sữa.
Hai người đứng ở hành lang tầng hai đón gió sớm, nói chuyện với Lãnh Kế Bằng dưới lầu.
“Tôi vừa từ Tây Tạng về, ở Lhasa sáng nào cũng uống trà ngọt, ngon lắm.” Thang Ý Toàn nói.
Chuyến đi này cho cô cảm giác rõ ràng nhất là thế giới quá lớn, thói quen ăn uống mỗi nơi khác nhau rất nhiều. Chỉ riêng bữa sáng thôi, cô thích đồ loãng loãng như trà sữa. Như ở Thanh Hải cô vừa đi qua, bữa sáng là canh nội tạng bò, ăn với bánh và ‘cẩu tưới nước tiểu’, cô thật sự không ăn nổi.
Hề Việt thì nghe mà thèm. Canh nội tạng cô ăn được, thêm hành tỏi xanh và ớt dầu là k*ch th*ch vị giác nhất. Chỉ là uống xong cả buổi sáng không nói chuyện với ai được, mùi nặng quá.
“Tôi nghĩ cô sẽ thích bột đậu xay loãng,” Hề Việt nói về bữa sáng từng ăn ở Đằng Xung, “Ăn kèm quẩy hoặc bánh mồi, bẻ nhỏ ngâm ăn, không nặng vị, lại dễ tiêu.”
Còn bánh trứng Đức Hoằng, ăn với sữa pa-lu-da, ai thích đồ ngọt chắc đứng không muốn đi.
Nhưng với cô mà nói, hạng nhất vẫn là bún gạo.
Bún, phở sợi gạo, bánh phở khô… Hề Việt thấy đều na ná nhau, dù sao cũng là một bát to đậm đà, tự thêm nước dùng, cà chua, ớt, thật nhiều lá bạc hà.
Bún gạo đúng là phát minh vĩ đại nhất của người Vân Nam. Sao lại ngon đến thế? Sao ăn mãi không chán?
“Cô lại nói làm tôi đói nữa rồi,” Lãnh Kế Bằng nói, “Tôi vừa ăn bốn cái bánh khoai tây chiên.”
“Bốn cái!? Bánh to thế mà ăn bốn cái!” Thang Ý Toàn hoảng hốt, “Anh không phải người ăn thịt người chứ?”
Lãnh Kế Bằng cười.
Bình thường anh cũng không dám buông thả vậy. Vì mấy múi cơ trên người, anh đã trả giá không ít, ăn uống đều theo tỉ lệ nghiêm ngặt. Lúc nạp carb thì protein powder trộn cơm, nhắm mắt là nuốt.
“Ghê quá,” Thang Ý Toàn nhăn mặt, “Vị kiểu gì vậy…”
“Cũng bình thường thôi, quen là được.”
“Đàn ông mà, thô chút cũng chẳng sao. Sau này nếu tôi có bạn gái, tôi sẽ dẫn cô ấy cùng tập luyện, dùng kinh nghiệm của tôi viết thực đơn cho cô ấy, đảm bảo vừa khỏe vừa ngon.”
Nói xong liếc mắt về phía Hề Việt một cái.
Hề Việt hoàn toàn không thấy.
Ánh mắt cô dừng ở cây thấp góc vườn, đầu óc trống rỗng.
“Hề Việt.” Lãnh Kế Bằng gọi cô, cười với cô, “Cô nghĩ gì thế?”
Hề Việt hoàn hồn, lắc đầu: “Không có gì.”
“Thu dọn đi, mau xuống lầu nhé hai quý cô. Hôm nay hành trình bắt đầu rồi. Mình vẫn dạo trong cổ thành, lát nữa ăn sáng xong sẽ đưa mọi người đi.”
Lãnh Kế Bằng thật lòng muốn làm tròn bổn phận hướng dẫn viên.
Nhưng chưa nói xong đã bị cắt ngang.
Cánh cửa phòng bên cạnh Hề Việt mở ra.
Trì Tiêu đứng dựa khung cửa, sắc mặt không vui.
Anh hất cằm: “Này anh bạn, anh ở phòng nào thế? Sáng sớm gào to thế này? Anh không ngủ thì người khác không ngủ à?”
Nói xong còn ngáp một cái, không biết là thật hay giả.
Hề Việt nhìn Trì Tiêu.
Đây là lần đầu cô thấy Trì Tiêu vừa mới ngủ dậy, trạng thái chưa khởi động. Tóc trước trán hơi vểnh, mắt nheo lại, cả mặt là vẻ cáu kỉnh. Dưới ánh nắng, làn da trắng lộ ra thu hút ánh nhìn của cô, khiến cô lại mất tập trung, cô nghĩ da này là di truyền từ bố hay mẹ? Không đúng, đàn ông chẳng phải đen hơn chút sẽ có “khí chất núi rừng” hơn sao?
Cô nhìn Trì Tiêu, Trì Tiêu cũng nhìn cô. Nhìn một lúc, anh còn kéo cổ áo lên cao hơn, như sợ người ta tham sắc đẹp của mình, rồi ho liên tục mấy tiếng.
Hỏng rồi.
Hôn môi là sẽ lây bệnh.
Hề Việt thoáng chốc căng thẳng, còn có chút tự trách. Lẽ ra cô nên nghĩ xa hơn một bước, tối qua đã phải để Trì Tiêu uống thuốc trước. Nhưng nghe kỹ lại thì thấy có gì đó không đúng.
Trì Tiêu đã ho đến mức khom cả lưng, biểu hiện thì rất khoa trương, nhưng âm thanh trong cổ họng lại rõ mồn một.
“……Xin lỗi nhé.” Lãnh Kế Bằng nói.
Người đàn ông đột nhiên xuất hiện khiến anh ta bất ngờ. Sáng nay anh xách vali đi hỏi ông chủ rồi, muốn ở tầng hai, muốn ở gần Hề Việt và Thang Ý Toàn, nói họ là bạn bè. Nhưng ông chủ trước hết nói tầng hai đã kín phòng, sau đó lại nói tầng này sẽ cố gắng để cho nữ giới ở.
Không phải chứ, vậy thằng này từ đâu ra?
Sao anh ta lại ở được trên đó?
Trong chốc lát, ánh mắt của ba người đều dồn lên Trì Tiêu.
Trì Tiêu nhíu mày, lại ho thêm mấy tiếng, vẻ mặt mất kiên nhẫn: “Cái mùi gì thế này, hắc quá.”
“À… vậy tôi đợi mấy người dưới lầu nhé.” Lãnh Kế Bằng nói, đồng thời khẽ đưa túi nilon thơm mùi dầu ra sau lưng.
Không phải tự nhiên mà người ta nói đàn ông là sinh vật nông cạn. Bởi vì trong một số thời điểm, rất nhiều con đực giống như chưa tiến hóa hoàn toàn, vẫn giao tiếp theo bản năng sinh tồn của thế giới động vật. Chỉ cần chạm mặt lần đầu, không cần trao đổi sâu, chỉ dựa vào khí thế cũng đã hình thành thế áp chế một bên đối với bên kia. Mà sự áp chế này lại liên quan đến rất nhiều yếu tố, nói không rõ, rất huyền.
Ít nhất vào lúc này, Hề Việt cảm thấy đống protein powder trộn cơm của Lãnh Kế Bằng đúng là ăn uổng công rồi.
Anh ta ngẩng đầu, khi nói chuyện là nhìn về phía Hề Việt: “Không gấp đâu, mấy bạn nữ còn phải trang điểm các thứ, cứ từ từ.”
Rồi lại quay sang Thang Ý Toàn: “À, để tôi đi hỏi giúp xem có sữa nóng không.”
……
Lãnh Kế Bằng đi rồi.
Thang Ý Toàn quay về phòng rửa mặt đánh răng.
Tầng một cũng bắt đầu có khách lần lượt thức dậy. Hề Việt liếc nhìn mấy phòng phía trái tầng hai, không thấy động tĩnh gì, rèm cửa đều mở toang, trong lòng lập tức hiểu ra.
Cô đợi trong sân không còn ai, mới đi đến trước mặt Trì Tiêu, hỏi anh: “Anh nhiều tiền đến mức đốt chơi à?”
Trì Tiêu vốn còn đang nghiêm mặt, nghe Hề Việt nói vậy thì bật cười luôn: “Tiểu Nguyệt của anh sao thông minh thế?”
Nói xong còn định véo má cô.
Hề Việt né đi: “Em hỏi anh đấy, anh đốt tiền à?”
“Chắc là chưa đâu,” Trì Tiêu giơ tay sờ trán, “Chưa sốt, vẫn chưa. Chỉ cần hắn ta đừng xuất hiện trước mặt anh thì chắc là anh ổn.”
Hề Việt nén cười: “Em với anh ta hôm qua mới quen!”
“Mới quen mà đã tỏ ra ân cần như thế.”
“Còn anh thì sao? Nói như thể anh không ân cần ấy.”
Trì Tiêu hít một hơi, bóp nhẹ miệng Hề Việt: “Cái đó mà giống được à?”
“Trì Tiêu, anh đúng là nhỏ mọn.”
“Bây giờ mới biết à.” Trì Tiêu lại ho một tiếng, “Đàn ông đều thế, em nghĩ sao.”
Tiếng ho này còn khô hơn trước, rất giả tạo.
“Đủ rồi.” Hề Việt bước lên một bước, nghiêng đầu ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh, “Đừng giả nữa.”
Trì Tiêu cười khẽ, như bừng tỉnh: “À, bị phát hiện rồi à.”
“……”
Hề Việt cạn lời.
“Anh chỉ muốn em xót anh một chút thôi, không được à?” Trì Tiêu bước lên trước, ôm Hề Việt vào lòng, đặt đầu vào hõm vai cô. Giọng nói mang theo hơi ấm, rời khỏi thế giới động vật đầy đối đầu cạnh tranh, anh biến mình thành một con chó lớn biết làm nũng biết bám người, “Anh cũng sốt ruột mà.”
“Sốt ruột cái gì?”
“Sốt ruột vì muốn được tha thứ.”
“Vậy là anh dùng sai cách rồi. Em ghét nhất là người khác tỏ ra đáng thương với em.” Hề Việt tức đến bật cười, dùng sức đẩy mạnh, trực tiếp đẩy Trì Tiêu vào trong phòng, “Hôm nay em không định dẫn anh ra ngoài, anh ở đây tự kiểm điểm lỗi lầm của mình đi.”
“Không được.” Trì Tiêu một tay chống khung cửa không cho cô đóng, tay kia kéo Hề Việt lại không cho đi.
Còn quay đầu, tiếp tục cúi người ho.
Dựa theo kinh nghiệm của Hề Việt, mấy tiếng ho này là thật.
Anh thức trắng đêm lái xe đến Lệ Giang, hôm qua còn đứng cả ngày trên đài ngắm cảnh hứng gió lạnh, thân thể kiểu gì cũng chịu không nổi.
Hề Việt mềm lòng một chút, liếc nhìn sang phòng bên cạnh, hạ giọng, định nói lý với Trì Tiêu cho đàng hoàng:
“Có phải anh hiểu lầm em chỗ nào không? Em làm gì có cái sức hút người gặp người yêu nào chứ? Mới quen một ngày mà đàn ông đã mưu đồ với em, em là cái gì? Nhân dân tệ à?”
“Chẳng lẽ không phải?” Trì Tiêu cắt ngang.
Ngoài dự đoán, anh không hùa theo trò đùa của cô. Lúc này thái độ, giọng điệu và gương mặt đều nghiêm chỉnh, nhìn thẳng vào Hề Việt.
Ánh nắng trong trẻo nhất của Lệ Giang trong ngày, bình thản rơi vào mắt anh, tụ lại thành ánh sáng rực rỡ như đuốc.
“Tiểu Nguyệt,” Trì Tiêu nói, “Bình thường em không soi gương à?”
