Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti

Chương 54



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

……

Hề Việt lại một lần nữa nhận ra năng lực tranh luận của mình yếu đến mức nào.

Luận về chuyện cãi cùn, cô đúng là không phải đối thủ của anh.

Cuối cùng, Trì Tiêu vẫn đạt được mục đích, theo họ ra ngoài. Chỉ là Hề Việt đi phía trước, anh đi phía sau, hai người cách nhau một đoạn, không nói chuyện.

Anh hoàn toàn không để tâm việc mình không được chào đón, quay đầu liền đi vào quán bún gần nhất ngồi xuống, vô cùng thản nhiên.

Quán bún đó ngay sát quán ăn sáng mà Lãnh Kế Bằng đã giới thiệu.

Bên này, Lãnh Kế Bằng, Hề Việt và Thang Ý Toàn ngồi quanh một chiếc bàn thấp.

Lãnh Kế Bằng không hỏi được chỗ nào có sữa nóng cho Thang Ý Toàn. Trong cổ trấn thì có rất nhiều cửa hàng Seven Elenven, nhưng người ta chỉ hâm nóng bánh sandwich, không thể hâm sữa; mà quán ăn sáng thì đang bận tối mắt tối mũi, làm gì có nồi dư để hâm giúp.

Thế nên anh ta gọi cho Thang Ý Toàn một phần thạch đậu gà, bảo cô thử xem, nói đây là đặc sản, ăn đi, uống sữa làm gì, chẳng qua là cô chưa ăn đồ ở đây thôi, ăn một lần là sẽ mê ngay, thật đấy, ôi cô không hiểu đâu! Cứ ăn đi! Nghe tôi không sai đâu!

(*) Hình minh họa (món này hơi giống món thạch đậu nóng ban nãy, nhưng phần thạch được làm từ đậu gà.)

Lãnh Kế Bằng nhiệt tình giới thiệu, Thang Ý Toàn cũng chỉ đành nhận lấy, nhưng tách đũa ra rồi mà thế nào cũng không hạ xuống được.

Cô thật sự không ăn nổi, nhưng lại ngại từ chối, chỉ có thể dùng đũa chọc chọc vào mép bát.

Hề Việt không nói gì, đứng dậy cầm túi sữa quay về nhà khách, xé ra, đổ vào bình nước nóng mini mang theo. Cô còn lục vali lấy bảo bối của mình, hoa hồng viền vàng do Thịnh Lan Bình phơi khô, bốc mấy bông thả vào bình. Đợi nước sôi sùng sục là có ngay một bình sữa nướng hoa hồng thơm ngon.

Thang Ý Toàn lại một lần nữa cảm nhận được sự quan tâm chăm sóc, suýt thì khóc.

Cô cảm thấy mình sắp yêu Hề Việt rồi.

Cô nghĩ nhất định phải nói rõ với Hề Việt rằng mình là gái thẳng, và cô cho rằng tình cảm này đã vượt qua giới hạn giới tính, đây đúng là ánh sáng nhân tính đang lấp lánh.

Chỉ một cốc sữa nướng hoa hồng thôi mà cũng khiến cô bị chiếu sáng đến choáng váng.

“Tối về tôi rửa cốc cho cô! Rửa cả bình luôn! Tôi còn có thể sưởi ấm chăn cho cô nữa!” Thang Ý Toàn ôm cốc giữ nhiệt cảm kích nói.

Hề Việt ngơ ra, lắp bắp nói: “Không cần đâu, bình tôi vừa tiện tay rửa xong rồi, với lại móng tay cô còn chưa lành, đừng đụng nước thì hơn.”

……

Quán ăn sáng rất đông người, xung quanh ồn ào náo nhiệt.

Hề Việt cắn một miếng bánh khoai tây chiên sợi mà Lãnh Kế Bằng mua cho cô, lúc này đã nguội rồi, lớp vỏ giòn bên ngoài không còn giòn nữa mà trở nên dai ngoách, phần bên trong mềm bùi cũng lẫn thêm mùi đất đặc trưng của khoai tây. Xem ra món này đúng là phải ăn lúc nóng, không thì đúng là phí của trời.

Không còn cách nào khác, đành ăn tạm vậy.

Cô còn kéo luôn phần thạch đậu gà về trước mặt mình, vừa định gắp thì Trì Tiêu đã đứng phía sau cô, không nói gì, chỉ đứng đó chọc chọc.

“Gì vậy?”

“Bún gọi xong rồi, em qua ăn bún đi.”

“Không cần, em ăn cái này là được, đừng lãng phí.” Hề Việt nhét đầy một miệng khoai tây, nói chuyện phồng cả má.

Mặt Trì Tiêu không cảm xúc, lặp lại: “Em qua ăn bún đi, để lâu nó trương lên cũng là lãng phí.”

Nhân lúc Hề Việt rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, anh kéo cô đứng dậy, rồi dùng mũi giày móc chiếc ghế thấp về phía mình, ngồi xuống, cầm luôn cái bánh khoai tây cô mới cắn một miếng, tiếp tục ăn.

Hề Việt hết cách, đành sang quán bún bên cạnh.

Bún gà thả vườn vừa được bưng ra, bốc khói nghi ngút.

Cô bắt đầu tiết nước bọt, trên mặt treo một nụ cười kỳ lạ mà chính cô cũng không nhận ra. Sau này Trì Tiêu có miêu tả, nói đó là nụ cười tham ăn.

Tham thì tham vậy, kệ. Cô vui vẻ bưng bát đi tới quầy gia vị cho thêm đủ thứ, rồi ngồi xuống ăn rất ngon lành, mũi cũng lấm tấm mồ hôi.

Bên này, Trì Tiêu cũng ăn xong, vo túi nilon lại, ném lên bàn, nó lăn lông lốc tới trước mặt Lãnh Kế Bằng.

Anh giả vờ không nhìn thấy, đứng dậy tìm giấy lau tay, tiện tay ném nửa gói giấy còn lại cho Hề Việt, ra hiệu, ăn uống có thể lịch sự chút không? Canh bắn cả lên áo rồi kìa.

Theo kế hoạch hôm qua, hôm nay vốn định tiếp tục dạo cổ trấn.

Chỉ là hôm qua còn là tổ đội ba người, hôm nay thành bốn người. Quan trọng hơn là người mới gia nhập này suốt ngày mặt mày u ám, trông như đang không vui lắm.

Ban ngày, du khách trong cổ trấn Lệ Giang ít hơn buổi tối, đường phố không còn chen chúc, lộ ra mặt đá xanh nguyên bản. Rất nhiều cửa hàng lúc này đều nhàn rỗi. Hề Việt và Thang Ý Toàn sóng bước phía trước, thấy tiệm nào thú vị thì ghé vào xem. Trì Tiêu và Lãnh Kế Bằng đi phía sau, hai người cách nhau ít nhất hai mét.

Hề Việt cúi đầu lén nhắn tin cho Trì Tiêu, nghiêm túc giáo dục anh: [Vừa nãy ở nhà khách còn ổn mà, sao vậy?? Đã ra ngoài rồi thì anh vui vẻ lên chút được không, đừng như kiểu ai nợ anh tiền. Anh mà lên cơn thì về đi! Đừng ảnh hưởng tâm trạng mọi người.]

Trì Tiêu hoàn toàn không để ý, chỉ trả lời một câu, chất vấn cô: [Rõ ràng em không thích ăn cái bánh đó, sao còn ép mình ăn?]

[Sao người khác ai cũng biết sở thích của mình, tuân theo sở thích của mình, chỉ có em là kiểu “gì cũng được”?]

[Em không phải là rất hưởng thụ cảm giác hy sinh bản thân để thành toàn người khác đấy chứ?]

Hề Việt cạn lời: [Người ta còn khen em là có nhân tính kìa, anh không nghe à?]

Trì Tiêu nói: [Đừng đánh đồng.]

[Anh ngưỡng mộ việc em vì bạn mà làm một cốc sữa nướng hoa hồng, nhưng anh không chấp nhận việc em tủi thân ăn cái bánh nguội đó.]

[Cái trước là có nhân tính, cái sau, anh chỉ có thể nói là tính cách chiều lòng người khác của em đang quấy phá, hai cái này bản chất hoàn toàn khác nhau.]

[Tiểu Nguyệt, em phải biết là bản thân em vốn đã rất tốt rồi. Nhưng nếu em vì muốn người khác nói một câu ‘em tốt’ mà ủy khuất chính mình, thì lời khen đó chẳng có chút ý nghĩa nào.]

Trì Tiêu định gửi đoạn này cho Hề Việt, nhưng gõ xong lại lặng lẽ xóa đi. Trong bảng nhiệm vụ mà anh tự vạch ra trong lòng, những điều này với Hề Việt hiện tại vẫn hơi quá sức.

Anh phải từ từ.

“Không có gì, ổn mà.” Anh nói.

……

Thang Ý Toàn cũng lén nhắn WeChat cho Hề Việt, rõ ràng hai người đang đi cạnh nhau, thế mà cứ thích dùng cách này để nói chuyện.

Cô hỏi Hề Việt: [Người phía sau là bạn trai cô à? Tới tìm cô hả?]

Hề Việt định nói: đúng vậy, hiện tại đang trong giai đoạn cãi nhau đòi chia tay. Nhưng nhớ tới lời Trì Tiêu nói, không nên treo chữ chia tay trên miệng, rất tổn thương người khác, nên đổi lời, nói là đang giận dỗi.

[Bảo sao tối qua tôi nghe thấy trong phòng cô có tiếng động.]

Hề Việt giật mình: [Tiếng gì cơ!]

Thang Ý Toàn nhắn: [Tiếng nói chuyện thôi mà, chứ cô nghĩ là tiếng gì?]

Nói xong nhìn nhau một cái, cả hai cùng cúi đầu cười.

Hề Việt là cười ngượng, xấu hổ, còn Thang Ý Toàn thì thấy Hề Việt quá thú vị.

Hề Việt gãi sau tai, không giữ được mặt mũi: [Không có, không phải, thật sự không có.]

[Ừ ừ ừ tôi biết là không có mà.] Thang Ý Toàn nhắn xong cười còn dữ hơn.

Phía sau, Lãnh Kế Bằng thì cười không nổi, có chút lơ đãng.

Anh ta tràn đầy địch ý với người đàn ông đột nhiên xuất hiện sáng nay, vì cảm nhận được sự áp chế, sự so sánh.

Dù chẳng ai đem anh ta ra so với ai, nhưng chủ nghĩa nam quyền và lòng hiếu thắng vẫn đang giày vò anh ta.

Nhất là khi người đàn ông đó bước vào một nhà hàng, nghe Hề Việt nói anh ta mở công ty kinh doanh ăn uống, tuổi còn trẻ mà đã làm ăn không nhỏ.

Nếu lúc này đang trên mạng, chắc chắn anh ta sẽ trải bàn phím ra bình luận một câu: “Chẳng phải dựa vào bố mẹ sao? Có bản lĩnh thì thử một đời khởi điểm ba không xem nặng nhẹ thế nào!”

Thang Ý Toàn đối với nhiều chuyện thì chậm chạp, nhưng có lẽ do thiên phú diễn viên, cô rất giỏi cảm nhận cảm xúc của người khác.

Thực ra hôm qua cô đã nhận ra ý định muốn tiếp cận Hề Việt của Lãnh Kế Bằng, nên tìm cơ hội nói với anh ta rằng đó là bạn trai của Hề Việt, là bạn trai danh chính ngôn thuận. Đừng có trừng mắt nữa, mọi người đều đi chơi thôi, đừng làm mất vui.

Tâm tư bị vạch trần, Lãnh Kế Bằng càng không giữ nổi mặt mũi.

“Họ ở bên nhau bao lâu rồi?”

“Không biết, chắc là chưa lâu, hình như quen ở Đằng Xung? Duyên phận trời định mà.”

Lãnh Kế Bằng càng thêm chán nản. Du lịch quen biết, yêu từ cái nhìn đầu tiên, chẳng phải đây là kịch bản anh ta mong muốn sao? Sao lại đổi nhân vật chính rồi?

“Vậy cũng chẳng sao,” Anh ta nói, “Tôi thấy họ giống như đang cãi nhau, với lại mới quen không lâu, tình cảm chưa chắc đã sâu.”

Thang Ý Toàn giật mình, nhìn Lãnh Kế Bằng với ánh mắt khó tin, thầm nghĩ anh nghĩ kiểu gì vậy?

“Anh ta trông như kiểu mặt trắng thư sinh, nhìn là biết không gánh nổi gia đình,” Lãnh Kế Bằng nói nhỏ, “Cô không thấy à? Tôi cảm giác ngoại hình tôi còn hơn anh ta một chút.”

Lúc này Thang Ý Toàn càng cảm thấy tâm lý của Lãnh Kế Bằng đúng là trâu quá, trâu đến mức cô không phân biệt nổi là đang đùa hay nghiêm túc. Thế là vỗ vai anh ta: “Trong nhà không có gương à? Ra ngoài đi tiểu cũng được soi mà!”

Lãnh Kế Bằng hoàn toàn không hiểu, vẫn lẩm bẩm: “Họ cũng chưa kết hôn mà.”

Thang Ý Toàn bất lực: “Chúng ta phải làm người có đạo đức.”

“Ờ, tôi đùa thôi.”

Thang Ý Toàn nói: “Tốt nhất là thế.”

……

Một đoàn bốn người, buổi sáng đi Mộc Phủ, buổi chiều ghé chợ Trung Nghĩa ở phía nam cổ trấn.

Thang Ý Toàn không mấy hứng thú với việc dạo chợ, chê nắng, chê mấy mái che bằng bạt nhựa cứ đụng vào đầu. Cô còn nhớ buổi tối phải ra lại chỗ đốt lửa trại, cô còn muốn nhảy múa, giải tỏa cực kỳ.

Hề Việt thì ngược lại, cô rất tận hưởng. Cô ngày càng yêu những khu chợ ở Vân Nam, mê mẩn cảm giác len lỏi trong một thế giới kỳ ảo, hái lượm sản vật khắp nơi.

Dần dần, vị trí đổi chỗ, cô và Trì Tiêu đi phía trước, Thang Ý Toàn và Lãnh Kế Bằng đi phía sau.

Lãnh Kế Bằng cứ nhìn chằm chằm bóng lưng Hề Việt. Đến khi giãn được khoảng cách, anh ta nói với Thang Ý Toàn rằng mình thật sự không kiểm soát được, rất ngưỡng mộ những cô gái có khí chất như Hề Việt.

Khí chất gì ư?

Cô nhìn kìa cô ấy, để che nắng, cô ấy mua một chiếc mũ rơm thật to đội lên đầu, vừa đi vừa dừng, thỉnh thoảng lại ngồi xổm xuống, trước mấy sạp hàng, cầm bó rau sờ thử, cầm trái cây lên ngửi.

Tà váy của cô xòe ra trên mặt đất, như một đóa hoa thuần khiết.

“Yên tĩnh, kín đáo, dịu dàng, trong ánh mắt còn có chút u buồn.”

Lãnh Kế Bằng lên cơn bệnh văn nghệ, càng nói càng tự mê mình. Nhưng chỉ trong chớp mắt, anh ta thấy Trì Tiêu cũng ngồi xổm xuống, ngồi cạnh Hề Việt, ghé sát tai cô nói gì đó.

Gần như ngay lập tức, cô gái yên tĩnh u buồn kia biến mất.

Động tác của Hề Việt cực nhanh, một tay gom váy đứng bật dậy, đuổi theo Trì Tiêu chạy đi, vừa chạy vừa ném đồ trong tay về phía anh, miệng còn mắng gì đó.

Một nam một nữ trẻ tuổi, trong khu chợ rau nơi toàn người già địa phương, diễn ra một màn rượt đuổi xuyên qua đám đông, như một cơn gió mạnh xé qua mặt nước yên ả, để lại những vòng sóng lan ra phía sau.

Tà váy Hề Việt bay lên, theo nhịp chạy không màng hình tượng của cô, mãi không chịu rơi xuống.

“……”

Biểu cảm của Lãnh Kế Bằng khó nói thành lời, cứng đờ trên mặt.

Thang Ý Toàn cũng mua một chiếc mũ che nắng, loại trẻ con đội, bằng nhựa, hình Ultraman, còn có cả quạt nhỏ.

Cô đứng bên cạnh nhìn biểu cảm của Lãnh Kế Bằng, nhịn cười đến sắp phát điên. Xem ra anh ta đúng là chưa từng tiếp xúc nhiều với con gái, hoặc là quá tự tin, quá coi mình là trung tâm, tin chắc thứ mình nhìn thấy chính là toàn bộ.

Con người nào cũng là một lăng kính đa diện, mặt trời chiếu vào, mỗi mặt lại phản chiếu một thứ ánh sáng khác nhau.

Không thể chỉ yêu sự yên tĩnh và nỗi buồn của cô ấy. Phải hiểu rằng sự yên tĩnh ấy không phải trạng thái thường trực, phải hiểu được nguyên do của nỗi buồn, và còn phải chấp nhận những lúc vượt chuẩn, điên cuồng. Cô ấy cũng có tò mò, có hiếu thắng, cũng có lúc ngang bướng.

Tình yêu đúng là một câu đố. Nếu đời người là một bài thi, thì nó chính là câu tự chọn, cần một chút thiên phú. Có người cả đời không giải ra được đáp án của tình yêu, nhưng vẫn chẳng ảnh hưởng gì đến việc họ đạt điểm cao, sống một đời yên ổn trôi chảy.

Chỉ là có thể sẽ thấy thiếu thiếu gì đó.

Bởi vì quá trình nghiên cứu câu tự chọn này rất thú vị, chua chát, sảng khoái, hạnh phúc, đắng cay, mãn nguyện… đủ mọi dư vị quanh co đều có trong đó.

Ánh mắt Thang Ý Toàn chậm rãi hướng lên cao, nhìn về phía đường chân trời xa xa. Ở đó thấp thoáng những đường nét gập ghềnh, dường như là núi, tiếc là bị mây che khuất.

“Nghĩ gì thế?” Lãnh Kế Bằng cũng nhìn theo ánh mắt cô, nhưng chẳng thấy gì cả.

“Đừng làm phiền, tôi đang suy nghĩ,” Thang Ý Toàn nhìn xa xăm, nỗi buồn dâng lên, “Tôi hiểu tình yêu đến vậy, sao lại không có đạo diễn tốt nào nhìn trúng tôi chứ? Tôi thật sự rất muốn đóng một bộ phim tình yêu hận thù sóng gió! Cho tôi một cơ hội đi!”

Ở bên kia, Hề Việt đã đuổi Trì Tiêu chạy rất xa.

Ngoảnh đầu lại, phía sau người đông nghịt, đã không còn nhìn thấy hai người kia nữa.

Đều tại Trì Tiêu.

Lúc nãy cô còn đang lưu luyến trước sạp rau, Trì Tiêu ngồi xổm xuống nói với cô: “Mua chút trái cây đi.”

Mua thì mua.

Nghe ý của Trì Tiêu, cô còn tưởng anh muốn cô trả tiền cùng. Theo hướng tay anh chỉ nhìn sang, lại thấy sạp bên cạnh bày đầy trái cây màu sắc rực rỡ, bày biện cực đẹp, còn có thứ mơ Châu Âu(*) mà cô từng ăn một miếng suýt bị ngọt đến câm họng.

(*) Hình minh họa

Ông chủ thấy Hề Việt đội mũ, mặc váy đẹp, dáng vẻ khách du lịch liền bắt đầu chào hàng, vừa cho vào túi vừa khen cô xinh xắn ghê.

Trì Tiêu nghiêng đầu nhìn Hề Việt, cũng buông một câu tiếng Vân Nam, ý là, xinh xắn, mà ngốc ngốc.

Hề Việt không hiểu ông chủ nói gì, chứ “ngốc” thì cô hiểu.

Thế là tiện tay ném mấy quả quýt thơm mới mua về phía Trì Tiêu: “Em không ngốc, có anh mới ngốc đến sủi bọt luôn rồi.”

……

Trì Tiêu nói đình chiến đi, chợ đông người quá, không thi triển được, quay đầu đổi chỗ khác rồi chiến tiếp.

Độ cao trung bình của Lệ Giang là 2400 mét, không quá cao, nhưng với người sống lâu ở đồng bằng thì cũng cần thích nghi. Thêm nữa Hề Việt mới khỏi cảm, chạy vài bước là không chịu nổi, khom lưng chống đầu gối: “Nghỉ, nghỉ, đình chiến.”

Thế là hai người tìm một sạp nhỏ ngồi xuống, uống lương tôm (*).

(*) Hình minh họa

Những hạt tôm trắng làm từ gạo, ngâm trong nước đường đỏ, trông như đang bơi thật. Đựng trong túi nilon thì một tệ, trong cốc nhựa là hai tệ. Hề Việt hào phóng rút tiền, cắm ống hút, đưa cho Trì Tiêu: “Nào, chị mời.”

Trì Tiêu hỏi: “Còn em? Em không uống à?”

“Em không uống hết được một cốc, uống phần anh còn lại là được.”

“……”

Trì Tiêu nào còn dám động, đưa lại: “Em uống trước đi.”

Hề Việt cũng chẳng khách sáo, nhận lấy, hút một hơi thật mạnh, nhai nhai nhai, hơn nửa cốc biến mất, cô thở phào một tiếng: “Đã!”

Trì Tiêu cạn lời, đứng dậy mua thêm cho mình một cốc nữa.

Uống xong, nghỉ đủ rồi, hai người quyết định quay lại tìm Thang Ý Toàn.

Người đông, có mấy ông bà già đeo giỏ tre nhỏ sau lưng, lá rau thò ra cứ liên tục quẹt vào mặt Hề Việt, cô né trái né phải cũng không né kịp.

Trì Tiêu đưa tay về phía cô.

Cô giơ tay lên, không nắm, mà vỗ một cái: “Mơ đẹp ghê!”

Nhưng ngay giây sau lại khoác thẳng tay anh, nghiêng đầu dựa lên vai anh, chậm rãi đi về phía trước.

Trì Tiêu quay mặt sang chỗ khác.

Hề Việt mệt rồi, nên giả vờ không thấy nụ cười trên mặt anh, cũng lười truy cứu.

Miệng thì nói chưa tha thứ, còn đang xem xét, nhưng sáng nay lúc ra ngoài, cô đã đeo đôi bông tai hoa nhuộm chàm mà Trì Tiêu làm cho cô.

Chủ yếu là rất hợp với váy hôm nay.

Vòng ngọc phỉ thúy thì không đeo, vẫn như cũ, sợ vỡ. Trên cổ tay là chuỗi hạt pha lê.

Ngón tay Trì Tiêu lướt nhẹ qua mấy hạt pha lê màu hồng nhạt, hừ cười một tiếng: “Tiểu Mao đúng là bán tiên, chắc còn chưa tới một nửa, nhưng mấy hạt pha lê này dùng cũng được phết.”

Hề Việt giả vờ không hiểu, chuyển chủ đề: “Ê, hôm nay em thấy một câu này.”

“Gì?”

“Đại khái là nói, bất kể bạn lần đầu đến Vân Nam ở độ tuổi nào, cuộc đời bạn từ năm đó đã được định sẵn. Nửa đời còn lại, bạn sẽ không kìm được mà cứ chạy về Vân Nam mãi. Vân Nam núi cao, nước dài, thung lũng sâu, luôn có những nơi bạn chưa từng đặt chân đến.” Hề Việt nói, “Em thấy nói rất đúng. Sau này có lẽ em cũng vậy. Giống như Lãnh Kế Bằng, anh ấy thích Lệ Giang nên cứ quay lại Lệ Giang, một Lệ Giang mà nghiên cứu bao nhiêu năm vẫn chưa xong.”

Hề Việt muốn kể cho Trì Tiêu nghe cảm nhận mới nhất của cô sau khi đến Lệ Giang, rằng vì sao con người lại thích du lịch? Chẳng lẽ chỉ vì ở chỗ mình sống lâu quá chán, nên muốn đi xem chỗ người khác sống lâu quá chán thôi sao?

“Em nghĩ có hai lý do,” Hề Việt nói, “Thứ nhất, du lịch khiến con người trong thời gian ngắn nhanh chóng xây dựng cảm giác thân mật, vì ăn ở cùng nhau mà. Thứ hai, du lịch luôn mang lại điều chưa biết và sự mới mẻ, mà mới mẻ lại mang đến nhịp tim. Con người là động vật bị hormone chi phối, sẽ mê mẩn cảm giác tim đập này.”

Trì Tiêu bóp nhẹ tay cô: “Còn bây giờ thì sao? Có không? Nhịp tim mà em nói.”

“Cái này á? Chợ rau á?” Hề Việt đáp, “Có chứ. Dù đi rất nhiều chợ rồi, nhưng lúc nào cũng có rau củ em chưa từng thấy.”

Mặt mày Trì Tiêu sụp xuống: “Ý anh là anh cơ!”

Anh! Anh bây giờ còn có thể mang lại cho em cảm giác mới mẻ không?

Hề Việt hiểu ra, quyết định an ủi: “Tất nhiên là có rồi!”

“Thế sau này thì sao?”

“Sau này là bao xa?” Hề Việt nói, “Em cũng không biết, nhưng khả năng cao là vẫn có.”

Hề Việt nghĩ ra một ví dụ rất sát, hỏi Trì Tiêu: “Anh có chơi Mario chưa?”

Lúc bắt đầu ai cũng giống nhau. Có người như cô, khá lười, cũng có thể gọi là cẩn trọng, chỉ riêng việc đối mặt với mấy con quái đã thấy mệt rồi, nên không làm thêm hành động gì, cứ đi thẳng đến đích là được.

Nhưng Trì Tiêu thì không.

Anh là kiểu thích mạo hiểm, thích khám phá nhiều niềm vui hơn, mở thêm nhiều bản đồ. Gặp nấm là nhất định phải dẫm, gặp gạch là nhất định phải nhảy xem có đập ra được thứ gì không.

Ở bên một người như vậy, vĩnh viễn không phải lo nhàm chán.

Dù trong cuộc đời dài dằng dặc của cô, có lẽ chỉ chiếm một đoạn rất ngắn, rất thoáng qua, nhưng không thể phủ nhận, Trì Tiêu đã mang đến cho cô những suy nghĩ mới, về rất nhiều thứ.

“Cảm ơn nhé, đánh giá cao ghê.” Trì Tiêu nói.

“Không có gì,” Hề Việt nói, “Sau này nếu có dịp quay lại Vân Nam, nhất định em sẽ nói trước với anh. Em sẽ lại đến Xuân Ở Vân Nam, để anh mời em ăn cơm. Em sẽ nhớ từng nơi mình đã đi qua, nhớ rằng ở Vân Nam em quen rất nhiều bạn bè, cũng sẽ nhớ những tình cảm quý giá này. Cả đời em cũng sẽ không quên.”

Giọng Hề Việt rất chân thành, nhưng rơi vào tai Trì Tiêu thì anh không thích lắm.

Cô nhẹ nhàng gom anh vào mục rất nhiều bạn bè. Du lịch còn chưa kết thúc đã bắt đầu lót đường rồi, như thể cô rất tiêu sái, đã quen với cảnh hợp tan nơi nhân gian, vỗ mông lên máy bay là có thể đoạn tuyệt tiền duyên vậy.

Anh nắm tay cô, siết chặt trong lòng bàn tay, mặt vẫn cười, thầm nghĩ, mơ đẹp ghê. Em thật sự nghĩ rời khỏi Vân Nam là có thể vứt bỏ được anh à? Em mà làm được, anh đổi theo họ em luôn.

……

Hề Việt vẫn còn đang thao thao bất tuyệt.

Trì Tiêu không muốn nghe nữa, kéo cô quay lại sạp trái cây lúc nãy.

Hề Việt nói anh mua trái cây ngon ngon chút được không? Mấy loại đẹp mắt đó chỉ để ngắm, cắn một miếng, mùi dưa leo, đổi quả khác, vẫn mùi dưa leo.

Vậy em ăn dưa leo cho rồi.

Trì Tiêu lén lút: “Mua cho hai người kia ăn.”

“……” Hề Việt nói, “Anh đúng là không phải người tốt.”

“Sao? Bắt đầu thu hồi thẻ người tốt rồi à?” Trì Tiêu dừng lại, đứng trước mặt cô, giọng nghiêm túc, “Anh đồng ý với lý thuyết về sự mới mẻ của em, nhưng nói thật, anh sống ở Vân Nam… gần mười năm rồi, em bảo anh nói Vân Nam mới mẻ ở đâu, anh thật sự không tìm ra. Người với người cũng vậy, anh đương nhiên hy vọng mình luôn mang lại cho em cảm giác mới mẻ, nhưng thời gian dài, anh cũng sợ em chán anh, ghét anh. Nên anh càng hy vọng em có thể cùng anh đi tìm.”

“Ừ, hình như em tìm thấy rồi…”

Hề Việt nói.

“Cái gì?”

Ban đầu Hề Việt đang nhìn gương mặt Trì Tiêu, nghe anh nói. Dần dần, ánh mắt cô bị thứ khổng lồ phía sau anh, ở nơi xa xa kia, hút chặt lấy, chậm rãi ngước lên.

Cô không còn tâm trí để nghĩ về lời anh nói, bởi cảnh tượng trước mắt đã vượt ngoài nhận thức của cô, đang ép chặt đại não.

May mà họ vừa quay lại theo đường cũ, đổi hướng, nên cô mới có thể nhìn thấy tất cả.

Trong cuộc đời trước đó, Hề Việt chưa từng thấy cảnh tượng như vậy.

Cô rõ ràng đang ở một khu chợ ngoài trời ồn ào náo nhiệt, âm thanh xung quanh không dứt. Nhưng chỉ cần đưa ánh mắt ra xa, xa đến mức vượt qua đám người dày đặc này, vượt qua từng mái che nhựa xếp tầng tầng lớp lớp, vượt qua những biển hiệu cửa hàng rực rỡ sắc màu…

Ngẩng đầu, môi hé mở, một tiếng thán phục nghẹn lại nơi cổ họng.

Cao, khổng lồ.

Trầm tĩnh, hùng vĩ.

Cô chậm rãi giơ tay, chỉ về phía sau lưng Trì Tiêu.

Trong nền trời xanh thẳm phía xa, có một đường tuyết mờ mờ hiện ra.

Nhìn cao hơn nữa, mây trôi đi, dần dần lộ ra đường nét uốn lượn kéo dài của những đỉnh núi tuyết. Gần như không báo trước, mang theo băng, tuyết và ánh sáng, phá không mà hiện.

Màu bạc trắng, không tiếng động.

Nhưng mang theo một cảm giác áp chế không thể nghi ngờ.

Hề Việt cảm thấy mình rơi vào trạng thái điếc tạm thời, đó là bản năng thần phục của con người trước dãy núi băng hà đã sừng sững nơi này hàng trăm nghìn năm.

“Trì Tiêu……”

Ngón tay Hề Việt vẫn chưa hạ xuống.

Cô chưa từng thấy cảnh tượng chấn động như vậy, lại đến một cách đột ngột như thế.

Trì Tiêu quay đầu, bình tĩnh hơn cô rất nhiều, vì đã thấy qua nhiều lần, cũng đã quen.

“Ừ, Núi tuyết Ngọc Long.”

Nghe được câu trả lời khẳng định, mắt Hề Việt nóng lên.

Đây là lần đầu tiên cô gặp núi tuyết Ngọc Long, cách nhau rất xa, lại xảy ra ngay trong một khu chợ ngoài trời.

Quan trọng nhất là, trong góc nhìn của cô lúc này, Trì Tiêu và núi tuyết đứng chung một chỗ.

Anh quay đầu lại, gió như có thể gột rửa phổi, từ bốn phương tám hướng thổi tới.

Ngọn núi tuyết Ngọc Long xa xôi, vĩnh hằng bất biến, đang đón nhận lời chào của cô.

Người cô yêu đang nhìn cô, ngay trước mặt.

……

Vừa rồi họ đang nói về cái gì nhỉ?

Quên hết rồi.

Nào là sự mới mẻ, nào là khoảnh khắc tim đập, tất cả đều là những mô tả mơ hồ.

Hề Việt cảm thấy mình cạn từ.

Cô nghĩ, có lẽ chính là từ giây phút này.

(*) Hình núi tuyết Ngọc Long

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...