Kỳ nghỉ Tết sắp tới cũng là điểm dừng chân mới trong hành trình khám phá Vân Nam của họ. Hề Việt và Trì Tiêu quyết định đi Phổ Nhĩ.
Mục đích là thăm người thân.
Trước đây bố Trì Tiêu có một người bạn họ Mao, làm kinh doanh trà ở Lan Thương. Hai nhà quen biết hơn ba mươi năm, quan hệ cực kỳ thân thiết.
Sau này nhà Trì Tiêu gặp biến cố, mẹ anh qua đời. Lão Mao thương anh, lại hiểu rõ tình cảm sâu đậm giữa bố mẹ anh, nên đã dặn đi dặn lại bố anh phải vực dậy tinh thần, chăm sóc con cho tốt, người đã mất thì đã mất, người còn sống vẫn còn trách nhiệm.
Nói ông lão Tiêu không làm tròn trách nhiệm làm cha thì cũng không đúng, vì ông thực sự nuôi Trì Tiêu đến lúc tốt nghiệp đại học. Nhưng bảo là làm tròn thì ngay khi Trì Tiêu vừa ra trường, ông đã buông hết chuyện gia đình và nhà hàng, vào núi tu hành.
Không hề báo trước, không cho người ta một chút chuẩn bị tâm lý nào.
Phản ứng đầu tiên của Trì Tiêu khi đó là — Có cần phải làm quá vậy không? Nhất định phải uấn nắn con thế này sao??
Nhưng qua cơn cảm xúc ban đầu, anh lại nghĩl cũng được, anh chấp nhận được.
Người không chấp nhận được là lão Mao.
Lão Mao có một trai một gái, tư tưởng gia đình rất truyền thống. Ông cho rằng đời người quan trọng nhất là sự tiếp nối huyết mạch; đã làm cha mẹ thì phải trải đường cho con, mọi thứ đều vì con cái, còn mình khổ hay sướng, vui buồn gì cũng phải đặt sau. Vì thế khi thấy bố Trì Tiêu chìm đắm trong thế giới riêng, không chịu bước ra, ông cho đó là hành động vô trách nhiệm và ích kỷ.
Nhìn sang Trì Tiêu, ông lại thấy thằng bé này thật đáng thương.
Trì Tiêu nói: “Chú Mao, tám năm rồi.”
“Tám năm cái gì?”
“Mẹ cháu mất tám năm rồi.”
Trì Tiêu nói, lâu như vậy mà bố cháu vẫn không thoát ra được, chứng tỏ ông ấy đau khổ đến mức nào. Nếu ông tìm được cách tự hòa giải với bản thân, cho dù là vào núi xuất gia hay biến mất khỏi nhân gian, miễn là ông thấy dễ chịu hơn thì cũng được.
Còn cháu, lớn thế này rồi, đâu còn cần bố mẹ chăm sóc. Chỉ cần ông đừng trách cháu làm ăn lỗ vốn là được.
Mà có lẽ bây giờ ông cũng chẳng còn để tâm những thứ ấy nữa.
Lão Mao vừa giận vừa xót, giận là giận bố Trì Tiêu, xót là xót Trì Tiêu. Nhưng nghe anh nói vậy, ông lại thấy người bạn cũ của mình cũng đáng thương.
Năm xưa lão Tiêu một thân một mình đến Vân Nam, không lâu sau thì quen họ. Nghe nói người đàn ông ngoại tỉnh ấy vượt ngàn dặm chỉ vì tình yêu, muốn cưới một cô gái người Di địa phương, mấy người bạn đều hò hét cổ vũ: “Theo đuổi đi! Cưới đi! Thành công tụi tôi bao lì xì to cho!”
Bố Trì Tiêu gian xảo cười hỏi: “To cỡ nào?”
Lão Mao cười lớn: “Giúp cậu an cứ ở Vân Nam luôn! Thật, không đùa!”
Câu đó trúng ngay tâm ý ông. Ông nói: “Vậy thế này đi, sau này tôi mở nhà hàng, mấy cậu đầu tư cho tôi, ký hợp đồng đàng hoàng. Lãi chia nhau, lỗ tôi chịu, thế nào?”
Lão Mao khi ấy cũng là chàng trai nghĩa khí: “Lỗ cũng không sao, bọn tôi giúp cậu.”
Lão Tiêu nói: “Cậu không hiểu. Tôi vì người con gái mình thích mà đến đây, thì rủi ro phải tự mình gánh. Không liên quan đến cô ấy, cũng không liên quan đến các cậu.”
“Dù cuối cùng không thành, thì cũng là tự mình chọn, tự mình chịu. Tôi không hối hận.”
…
Những năm qua, lão Mao nhìn Trì Tiêu như nhìn con trai mình.
Thậm chí còn thuận mắt hơn con ruột một chút.
Ông vốn đã tính, đợi con tốt nghiệp đại học thì mình buông tay, giao hết việc nhà cho con, đường đã trải sẵn, chướng ngại đã dọn xong, chỉ chờ con về tiếp quản. Ai ngờ vừa ra trường, con trai nói muốn khởi nghiệp, con gái nói muốn ra nước ngoài học tiếp, chẳng ai muốn bán trà.
Con trai còn tệ hơn, khởi nghiệp thì cứ khởi đi, lại còn lỗ. Lỗ xong quay về xin tiền, xin vốn khởi động, muốn làm lại từ đầu.
Lão Mao nói: “Dừng lại đi. Ăn không nghèo, mặc không nghèo, tao thà mày ở nhà còn hơn phá của.”
Thế là ông chỉ còn cách tiếp tục làm con trâu già, cắm đầu làm việc nuôi hai ông bà tổ này.
Khổ quá!
“Nhìn lại cháu xem, không so được,” Lão Mao nói với Trì Tiêu, “Làm gì cũng ra dáng, vai cứng, gánh được trách nhiệm. Đàn ông phải thế. Bố cháu đúng là ở trong phúc mà không biết hưởng. Có đứa con nên người như cháu, sau này còn lo gì nữa? Sinh con dưỡng cái chẳng phải để một ngày nào đó mình được buông tay, hưởng phúc gia đình sao? Nửa đời trước mình vì con, nửa đời sau con vì mình, đó là quan niệm gia đình của người Trung Quốc, đó là truyền thống.”
Trì Tiêu rũ mắt uống trà.
Anh không phản bác quan niệm “nuôi con để dưỡng già” ấy. Tư tưởng thế hệ trước quá phổ biến, một mình anh cũng không xoay chuyển được. Nghe cho xong là được.
“Chú Mao đừng khen cháu,” Anh nhấp ngụm trà nói, “Khen cũng vô ích. Sau này lo hậu sự cho chú dù tốt hay xấu cũng là con trai chú, không thể là cháu.”
“Còn bố cháu, chỉ là không dựa được thôi. Nếu ông ấy đáng tin như chú Mao, cháu cũng sẵn sàng tiêu tiền thoải mái. Khởi nghiệp thất bại thì sao? Cháu có chỗ dựa, sợ gì? Bố cháu bốn bề vững vàng che chở mà!”
“Cái thằng này.” Lão Mao ném hộp thuốc qua.
Nói chuyện lúc nào cũng cà lơ phất phơ, nhưng lòng lại rất tốt. Nghe kỹ còn thấy ấm lòng. Đó là nghệ thuật ngôn ngữ, thông minh, EQ cao… Lão Mao nhìn Trì Tiêu, chỉ thấy gen thật kỳ diệu, tính cách hai bố con giống nhau như đúc.
“Trà ngon thế này! Uống như trâu uống nước!” Lão Mao mắng.
Thấy Trì Tiêu ngồi từ đầu đến giờ không khen câu nào, ông cố tình khơi chuyện.
“Chú buôn đi bán lại thôi, có tự trồng đâu mà khen,” Trì Tiêu rót thêm một chén, “Với lại cháu biết chú keo kiệt thế nào rồi, tự mình uống được trà ngon gì? Cùng lắm là Khốn Lộc Sơn, còn lại chắc vét vụn trong kho pha được tám nước.”
“Cháu!”
Lần này cả bật lửa kim loại cũng bay tới, may mà anh bắt được.
“Dẫn bạn gái đến mà chú keo à? Chú keo lúc nào với cháu chưa? Vô lương tâm!”
Lão Mao vô cùng bất bình, hôm nay là trà cổ thụ Bang Uy nghìn năm tuổi, cả năm chỉ thu được bảy mươi kí! Giá trên trời!
Nghe Trì Tiêu dẫn bạn gái tới, ông đặc biệt pha loại này, quên mất người trẻ bây giờ không thích uống trà, uống cũng chẳng hiểu.
“Cháu….”
Đang định mắng tiếp thì cửa kính mở ra, Hề Việt trở lại.
Trong công ty, lão Mao tự hào nhất hai chỗ, phòng trà tiếp khách này, bàn trà, bình trà, bình phong, giá cổ vật đều do ông tự chọn gỗ, mời thợ khắc; và phòng triển lãm trà Phổ Nhĩ.
Đúng vậy, ông làm hẳn một triển lãm khoa học phổ cập về trà Phổ Nhĩ trong công ty, có cả video tuyên truyền. Mỗi khi có khách đến đều sắp xếp đi tham quan.
Vừa rồi Hề Việt được mời đi.
Trì Tiêu quá hiểu cô. Gặp tình huống này cô hay cả nể, dù không hứng thú cũng cố tỏ ra say mê. Anh định giải vây, nhưng cô nhanh miệng: “Vâng ạ, cháu muốn xem, cháu hứng thú lắm!”
Anh đành nuốt lời lại.
“Về rồi à.” Lão Mao gọi cô ngồi.
Trì Tiêu nghịch hộp thuốc và bật lửa, rút một điếu đưa trước mặt Hề Việt, còn chuẩn bị cả gạt tàn.
Hề Việt vẫn mỉm cười với lão Mao, nhưng ánh mắt liếc sang Trì Tiêu như muốn băm anh ra — Anh muốn chết à!?
Trì Tiêu cố nhịn cười, thu thuốc lại.
Lão Mao không biết cô đang diễn.
Ông tiếp tục hỏi cảm nhận tham quan, hỏi: “Cháu thích uống loại trà nào?”
Hề Việt nào biết, vừa rồi chỉ cưỡi ngựa xem hoa, thư ký dẫn đi giới thiệu chi tiết, nhưng cô chẳng nhớ gì.
“Cháu không rành, uống gì cũng được.” Cô cười gượng.
“Phải có sở thích chứ, nói đi, chỗ chú Mao trà gì cũng có.”
Hề Việt bí rồi.
Cô cầu cứu Trì Tiêu, nhưng anh cúi đầu nhịn cười.
Được lắm, đừng nghẹn chết nhé.
“Cháu thích Bạch Hào Ngân Châm.” Cô cắn răng chọn đại một cái.
Tên này là do năm xưa ở Đằng Xung, cô không quen uống trà bạc hà đắng ngắt ở Xuân Ở Vân Nam, Trì Tiêu pha cho cô một ấm Bạch Hào Ngân Châm, cô còn chút ấn tượng.
Câu vừa ra, lão Mao khựng lại.
Trì Tiêu thì bật cười.
“Ồ… thích bạch trà à? Có, có, để chú đi tìm.”
Ông vòng ra sau giá cổ vật lấy trà, vai hơi sụp xuống.
Ông khoe bao nhiêu về Phổ Nhĩ, cô gái lại gọi Bạch Hào Ngân Châm. Thất bại, thật thất bại.
Hề Việt không hiểu, ghé sát hỏi Trì Tiêu: “Sao?”
Anh rót cho cô một chén: “Bạch Hào Ngân Châm là bạch trà, không phải Phổ Nhĩ.”
“Ồ.” Ba giây sau lại hỏi nhỏ: “Khác à?”
Trì Tiêu bật cười, xoa đầu cô: “Không thích trà thì nói thẳng, anh còn định nói hộ, em còn diễn.”
Cô nhíu mày đánh tay anh.
Nói thừa! Đây là lần đầu tiên cô gặp trưởng bối của anh, chẳng lẽ lại làm mất mặt người ta? Người ta nhiệt tình mời uống trà, dẫn đi tham quan như vậy, chẳng lẽ chỉ một câu “cháu không hứng thú” là xong?
“Chú Mao không phải người ngoài.” Trì Tiêu nói.
Hồi anh vừa tiếp quản Xuân Ở Vân Nam, cái gì cũng không hiểu, may có Lão Mao giúp đỡ, nếu không còn phải chịu khổ nhiều hơn, đi vòng vèo nhiều hơn nữa. Khi ấy bố anh đã quyết ý, hoàn toàn không lộ diện, chính Lão Mao dẫn anh đi thăm từng người bạn cũ, coi như ra mắt, bán chút ân tình: “Nhìn xem, thằng nhóc này tên Trì Tiêu, con trai Lão Tiêu, sau này nó tự lập môn hộ rồi. Làm ăn hay cuộc sống, các ông già nếu giúp được thì giúp, đứa nhỏ này không dễ dàng gì.”
“Càng thế thì càng không được thất lễ.” Hề Việt nói.
Trì Tiêu cúi đầu cười, không tỏ ý kiến. Mỗi người có một cách thể hiện tình cảm khác nhau. Anh dĩ nhiên biết ơn Lão Mao, nên năm nào Tết cũng về thăm.
Năm nay vốn tưởng sẽ không về Vân Nam nữa, kết quả vì đề nghị của Hề Việt mà hai người lại đặt chân lên mảnh đất này.
Lão Mao gói cho Hề Việt một hộp trà mang về, nói là có người bạn tặng loại Bạch Hào Ngân Châm Phúc Đỉnh, tươi mát hơn Đại Bạch Hào Vân Nam, hương vận đậm hơn, vị cũng thanh ngọt hơn.
“Hình như mẹ Trì Tiêu thích Bạch Hào Ngân Châm nhất, đúng không?”
Hề Việt sững lại nhìn Trì Tiêu.
Anh mỉm cười.
Biết trong căn phòng sau trà thất của Lão Mao chẳng có món nào rẻ tiền, Hề Việt không ước lượng nổi giá trà, hơi ngại nhận. Lão Mao liền nhét vào tay cô: “Có gì đâu? Hai đứa thường xuyên ghé thăm chú là được. Thứ khác không có, trà thì chỗ chú bao đủ.”
Nói xong, mắt ông cay cay, muốn rơi lệ.
Ông coi Trì Tiêu như con trai. Nhưng đứa con này không chỉ tính cách giống cha ruột, mà cách làm việc cũng y hệt, nói rời Vân Nam là rời thật, vì yêu mà đi khắp chân trời, chớp mắt cũng không.
Dù trưởng bối không nên xen vào chuyện yêu đương của lớp trẻ, dễ khiến người ta phiền lòng, ông vẫn không vượt qua được khúc mắc ấy.
Vân Nam tốt biết bao, sao hai đứa không thể ở lại đây? Ở đây có nhà có nghiệp, lại gần ông hơn chút.
Dĩ nhiên, cũng chỉ nghĩ vậy thôi. Vẫn câu đó, Trì Tiêu trong lòng tự có tính toán. Trông có vẻ lông bông, nhưng xử lý việc gì cũng rất chuẩn xác. Anh đã quyết làm thì chắc chắn có lý do.
Lão Mao từng không chỉ một lần thấy Trì Tiêu nhìn Hề Việt đến ngẩn người, ánh mắt trầm sâu, như chẳng thể rời đi.
Thế này hẳn là thích lắm rồi.
Thôi vậy, thôi vậy.
…
“Bao giờ hai đứa kết hôn?”
Hề Việt giật bắn!
“Người trẻ mà chỉ yêu đương, không nghĩ đến sau này, không hướng tới lâu dài, thế không được đâu!”
Cô không biết trả lời sao. Đáng sợ nhất là nhìn ánh mắt tha thiết của Lão Mao, cô hoàn toàn không thể nói ra lời từ chối.
Sắp rồi ạ.
Sắp cưới rồi ạ.
Đợi bọn cháu yêu thêm vài năm nữa.
Bọn cháu có kế hoạch rồi.
Bọn cháu sẽ bàn bạc thêm.
…
Những câu nói vòng vo mà Hề Việt nghĩ ra đại khái là vậy.
Nhưng Trì Tiêu nhìn cô một cái, bước lên trước, giải vây: “Mới bắt đầu yêu thôi mà, vội gì.”
Anh ôm Lão Mao, vỗ mạnh hai cái lên lưng ông, chuyện này coi như lật qua.
Mắt Lão Mao càng đỏ hơn.
“Cháu đi nhé chú Mao, năm sau lại đến thăm.”
—
Rời chỗ Lão Mao, Hề Việt và Trì Tiêu đi thẳng về phía núi Cảnh Mại (*).
(*) Hình minh họa

Năm nay họ dự định đón Tết ở đó.
Đây là một ngọn núi nằm ở ranh giới Tây Song Bản Nạp và Phổ Nhĩ, trên núi có vô số thôn bản lớn nhỏ, nhiều dân tộc sinh sống qua bao thế hệ, như Ông Cơ là làng của người Bố Lãng, Nọ Can là làng người Thái.
Các thôn bản dựa núi mà xây, rừng trà bạt ngàn là nguồn thu chính của dân bản.
Trên xe, Hề Việt lật hộp trà, bất ngờ thấy giữa hộp và túi giấy có một phong bì giấy da bò, bên trong dày cộp.
Cô ném như ném bom: “Cái gì thế này!”
Đương nhiên là của Lão Mao cho, quà gặp mặt mà. Bố mẹ Trì Tiêu không thể lo liệu đại sự đời anh, vậy ông tự nguyện đứng ra, còn rất tích cực.
Trì Tiêu gõ nhẹ vô-lăng, thong thả nói: “Có lẽ là của hồi môn của anh. Lão Mao sợ em không chịu nhận anh.”
Hề Việt bình tĩnh lại, nhặt phong bì lên.
…
Đường lên núi hẹp mà đông.
Hề Việt không ngờ lại có nhiều du khách giống họ, nhân dịp Tết đổ về núi Cảnh Mại.
Mức độ thương mại hóa ở đây vừa phải, đủ đáp ứng nhu cầu sinh hoạt, nhưng vẫn giữ lại nhiều nét nguyên sơ của các bản làng.
Đúng vậy, đây là nơi cư dân bản địa chiếm tỷ lệ lớn hơn hẳn du khách. Chỉ riêng điều đó cũng đủ thu hút những con người từ khắp bốn phương chạy trốn đến đây.
Con người kỳ lạ biết bao. Dường như ai cũng coi việc biết ngụy trang là dấu hiệu trưởng thành, rồi lại dành mấy chục năm sau chen chúc tìm mọi cơ hội để tháo bỏ lớp ngụy trang ấy.
Thật mâu thuẫn.
Núi Cảnh Mại thì không.
Núi, nước, cây trà nơi đây đều không mâu thuẫn. Một ngụm trà vào miệng, giống, niên đại, công nghệ chế biến, tất cả đều lộ rõ, muốn giả cũng không giả nổi. Hề Việt thấy nơi này thật tốt.
Vì đông khách Tết, bản làng tổ chức hoạt động đêm giao thừa, ca hát nhảy múa là chuyện thường, còn có nướng trà bên bếp lửa, bắn pháo hoa, thậm chí có kính thiên văn ngắm sao.
Cuối cùng họ ở Mang Hồng trên đỉnh núi.
Đây là bản người Bố Lãng. Chọn nơi này vì địa thế cao, ngẩng đầu lên cảm giác như sao rơi xuống mặt, lại có thể sáng hôm sau ngắm bình minh và hoàng hôn đẹp nhất.
Bình minh và hoàng hôn ở núi Cảnh Mại khác hẳn nơi khác.
Trên núi có biển mây.
Biển mây đó!
Hề Việt nghĩ, đời người chắc chắn sẽ có nhiều lúc mịt mờ trong sương mù, như dãy núi bị mây phủ kín. Chính vì vậy, khi mây tan mới càng thấy hạnh phúc, càng biết trân trọng.
Sáng sớm, rất nhiều du khách ngồi trên tảng đá lớn bên mép bản ngắm bình minh.
Hề Việt thấy ngồi không đã, cô đứng dậy, nheo mắt, trước mắt là ánh vàng cuồn cuộn.
Cô nhớ đến những lúc mình từng đau khổ, cũng nhớ lời Lão Mao nói: khi Trì Tiêu vừa tiếp quản công việc ở Vân Nam, ban ngày trông vẫn thẳng lưng, nhưng đêm đến từng trằn trọc mất ngủ.
Khi ấy anh còn lâu mới thành thạo như bây giờ.
Khi ấy họ chưa quen nhau.
Nhưng, trời sáng rồi.
Mặt trời lên rồi.
Đây là ánh bình minh đầu tiên của năm mới âm lịch.
Hề Việt quay đầu nhìn Trì Tiêu.
Ánh sáng ấy chiếu lên gương mặt anh, rõ ràng, trong trẻo.
Anh cũng nhìn cô, ánh mắt dò hỏi.
Vậy là Hề Việt quay lại, trong nắng ấm, ôm lấy anh.
“Trì Tiêu, chắc anh cũng từng chịu nhiều tủi thân nhỉ,” Cô khẽ vỗ lưng anh, “Em nhất định sẽ đối xử với anh thật tốt, tốt ơi là tốt.”
Trì Tiêu rõ ràng không ngờ chủ đề lại đi theo hướng này, nhưng anh vẫn đón nhận cái ôm.
Biển mây mênh mông phủ kín ngàn núi.
Chớp mắt đã vàng rực, phong cảnh trải dài vạn dặm.
Rõ là mùa đông, vậy mà hoa anh đào ở núi Cảnh Mại đã nở, từng chùm hồng phấn dần hiện giữa núi non.
Mọi người đều đắm chìm trong ánh bình minh của riêng mình, cảm giác ấm áp như làm tan chảy cả cơ thể và giác quan, nên chẳng ai để ý đến hai người ôm nhau thì thầm nơi góc nhỏ.
Trì Tiêu nói, em có hung dữ với anh cũng không sao. Năm mới này, anh chỉ mong em được là chính mình.
Ít nhất trước mặt anh, anh mong em bỏ hết mọi lớp ngụy trang, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, muốn lăn lộn làm nũng càng tốt. Không thích thứ gì thì lật bàn luôn, dù em có chọc thủng trời, cũng có anh lo dọn.
Vì vậy, đừng sợ, đừng diễn, đừng cố tỏ ra mạnh mẽ.
Con người em mà em muốn thể hiện ra đã đủ khiến anh mê mẩn mất phương hướng rồi.
Vậy nên hãy để anh nhìn thấy Hề Việt thật sự, rốt cuộc là một dáng vẻ mê người đến thế nào.
“Cô Tiểu Nguyệt, đây là lời chúc năm mới anh dành cho em.” Trì Tiêu nói.
“Em cũng có lời chúc năm mới cho anh,” Hề Việt khẽ ôm eo anh, trịnh trọng hắng giọng, “Chúng ta hãy lấy việc đồng hành dài lâu làm kim chỉ nam, lấy việc nắm tay đến bạc đầu làm mục tiêu, cứ yêu nhau như thế này mãi nhé!”
[Lời tác giả]
Ôi chao, ngọt đến đau răng.
Cho chương sau cãi nhau một trận vậy!
