Tháng Tư, Hề Việt đưa ra một quyết định bốc đồng, cô muốn đến Tây Song Bản Nạp (*) đón lễ Té nước.
(*) Hình minh họa

Trước đó cô chưa từng đặt chân tới Tây Song Bản Nạp. Ở trong nước, địa danh bốn chữ không nhiều, mà phần lớn lại nằm ở phía Bắc, vì thế vùng cực Nam này đối với cô luôn mang một màu sắc bí ẩn.
Dù chưa từng đến, Hề Việt vẫn có vài ấn tượng mơ hồ về nơi ấy. Nếu phải dùng vài từ để khái quát, có lẽ sẽ là — rừng mưa nhiệt đới, voi, công, bươm bướm.
Ba từ đầu đến từ sách Ngữ văn hồi tiểu học. Trong sách, Tây Song Bản Nạp được miêu tả như một vương quốc động thực vật nhiệt đới khổng lồ. Còn “bươm bướm” là vì một mùa hè năm tiểu học, Cung Thiếu Niên thành phố tổ chức triển lãm tiêu bản bướm, nhà trường đưa phụ huynh và học sinh đi tham quan.
Khi đó, Hề Việt bị một loài bướm thu hút, nhớ mãi không quên.
Đó là một con bướm xanh, đôi cánh xoè rộng, toàn thân là màu xanh lam bảo thạch tinh khiết và lấp lánh, có hiệu ứng ánh kim như được phủ một lớp phấn nhũ mỏng. Nó nằm yên trong lồng kính trưng bày; bạn đứng bên trái, lớp ánh kim ấy là một màu; bước sang bên phải, lại đổi sang một sắc khác.
Hề Việt nhớ rất rõ buổi triển lãm ấy, bởi hôm đó cô đã khóc ở Cung Thiếu Niên.
Ở lối ra, ban tổ chức bán thiệp in ảnh tiêu bản bướm, mười tệ một tấm. Vào cái thời mà tiền tiêu vặt của học sinh tiểu học mỗi ngày chỉ khoảng một tệ, mức giá ấy quả thật không rẻ.
Cô rất muốn có một tấm, còn dùng nước mắt để ép mẹ, nhưng mẹ không chiều theo. Cô càng khóc, mẹ càng kéo tay cô đi —
Con xem đi, bao nhiêu bạn nhỏ, có ai không nghe lời như con không?
Thiệp gì mà mười tệ một tấm? Có phải tiêu bản thật đâu, chỉ là tấm bưu thiếp mà bán đắt thế?
Muốn có à? Muốn thì cố gắng học đi, sau này tự kiếm tiền rồi đến Tây Song Bản Nạp mà xem con thật.
…
Hề Việt thất bại.
Cô không muốn mất mặt trước bạn học nên khóc một lúc rồi thôi, nhưng lại quay vào phòng triển lãm, đứng trước con bướm xanh ấy nhìn thật lâu, lúc rời đi còn ngoái đầu lại mấy lần.
Cô cố ghi nhớ tên nó — bướm Morpho xanh.
“Giờ nghĩ lại, mười tệ cho một tấm thiệp đúng là không rẻ. Hồi nhỏ nhà mình điều kiện cũng bình thường, bố mẹ vất vả lắm.” Hề Việt nói vậy.
Thật ra cô hiếm khi có cảm giác hối tiếc khi ngoảnh lại tuổi thơ và thời thiếu niên của mình. Khi ấy bố mẹ bận mưu sinh, sau đó lại cãi vã rồi ly hôn, chẳng ai có thời gian để ý đến cô… tất cả khiến cô bé mười mấy tuổi trở nên cô độc, nhạy cảm, tự ti, lúc nào cũng nơm nớp. Sự nhạy cảm và cô đơn ấy theo cô suốt nhiều năm, trở thành một phần không thể xoá khỏi trong tính cách. Nhưng chẳng phải người ta vẫn nói sao — Dấu hiệu của sự trưởng thành là không còn truy tìm nguồn gốc của nỗi đau hiện tại.
Đừng đào sâu xem nó hình thành thế nào, chỉ cần nhìn lướt qua, bỏ qua nó, rồi nhấc chân bước qua.
Huống hồ đã nhiều năm trôi qua rồi.
Cô kể cho Trì Tiêu nghe cảm giác kinh ngạc khi lần đầu nhìn thấy con bướm ấy. Màu cánh của nó không thể dùng bất kỳ bút màu hay sáp dầu nào vẽ ra được, linh động đến mức như thể theo ánh mắt người ta bay thẳng vào cơ thể.
“Đi.”
Nửa đêm, Trì Tiêu lập tức ngồi bật dậy.
“Đi Bản Nạp bắt bướm.”
Hề Việt bật cười, chống người nhìn anh, nằm sấp trên ngực anh, ngón tay khẽ chạm vào môi anh: “Không bắt được đâu. Tây Song Bản Nạp không có loài này.”
“?”
“Thật đấy. Cả Trung Quốc cũng không có.”
Đó là chuyện sau này cô mới biết.
Sau này dì nhỏ nghe chuyện, lặng lẽ quay lại Cung Thiếu Niên muốn mua tấm thiệp giúp cô, nhưng triển lãm đã kết thúc.
Rồi nhiều năm sau nữa, trong một lần tình cờ, Hề Việt bỗng nhớ đến con bướm bị bỏ quên trong tuổi thơ, lên mạng tìm kiếm với từ khóa “bướm xanh Tây Song Bản Nạp”, mới phát hiện ra nơi ấy hoàn toàn không có bướm Morpho.
Chính xác hơn, loài bướm ấy không phân bố ở Trung Quốc hay châu Á, mà thuộc về châu Mỹ. Những tiêu bản tìm được đều là hàng nhập, bướm ngoại quốc.
Hề Việt không nhịn được mà phì cười.
Có lẽ ký ức của cô đã sai lệch, bao năm nay vẫn nhớ nhầm nguồn gốc của con bướm xinh đẹp ấy.
Khi cô thật sự có khả năng, như lời mẹ từng nói, đến miền biên viễn Tây Nam xa xôi của Tổ quốc, Tây Song Bản Nạp mang sắc thái nhiệt đới, thì lại không có duyên gặp lại con bướm đó.
“Em muốn đi lễ Té nước quá… Này, anh từng đi chưa?” Hề Việt hỏi.
Trì Tiêu nói vài năm trước từng đi một lần với Thịnh Vũ và nhóm bạn.
“Vui không? Mỗi mùa xuân em đều lướt thấy video lễ Té nước, xem mà ngứa ngáy trong lòng. Lần nào cũng muốn đi, lần nào cũng không đi được, rồi lại tiếp tục ngứa.”
Trì Tiêu nằm ngửa, ngón tay quấn lọn tóc cô, quấn một vòng rồi buông ra, lại quấn tiếp.
Thật ra anh đang lơ đãng, nghĩ xem con bướm ấy rốt cuộc trông thế nào.
“Em hỏi anh đấy!” Hề Việt vừa lướt được một video Tết lịch Thái năm trước, đưa sát vào mặt anh, “Anh nhìn đi! Không khí thích thật!”
Trì Tiêu lót một cánh tay sau gáy, từ từ nhớ lại.
Lần đó họ đi cả nhóm, còn mang theo A Phúc. Thịnh Vũ và Dương Á Huyên còn chuẩn bị cho A Phúc một bộ đồ phong cách nhiệt đới, khăn quàng nhỏ, váy ngắn nhỏ. Kết quả là chú chó đáng thương bị cả đám người vây công, lông lúc nào cũng ướt sũng.
Lễ Té nước ở Tây Song Bản Nạp, sức chiến đấu không phải dạng đùa đâ8. Mà A Phúc lại là một chú chó kỳ lạ, không sợ tắm, cực thích nước, càng đông càng hưng phấn.
“Khổ thân nó, về từ Bản Nạp xong ngủ li bì hai ngày.”
Hề Việt đổ người lên anh, cười vang.
Cô hơi nhớ A Phúc và A Lộc rồi.
Nhưng lúc này điều quan trọng nhất vẫn là lễ Té nước tháng Tư.
“Muốn đi thì đi.” Trì Tiêu cầm điện thoại định đặt vé máy bay.
Hề Việt vội nói: “Thôi thôi, để em đặt. Quên rồi à? Tiền du lịch em vơ từ anh vẫn chưa dùng hết đâu.”
“Được, em đặt đi.”
Hề Việt mím môi, do dự một lúc rồi thở dài.
“… Hay thôi nhỉ, không có kỳ nghỉ, đi thì phải xin phép công ty.”
“Thì xin.”
“Thiếu gia ơi! Anh chưa đi làm bao giờ nên không hiểu đâu, xin nghỉ áp lực lắm đấy!”
“… ”
“… Anh đừng để ý nữa, để em rối thêm vài ngày.” Hề Việt lật người tắt đèn, chui vào chăn tiếp tục lướt video.
—
Không sống cùng nhau, chỉ là một giả thiết tồn tại trong tưởng tượng.
Hề Việt nhận ra Trì Tiêu ở lại qua đêm ngày càng nhiều. Quan trọng hơn là cô cũng mong đợi, hy vọng mỗi sáng trước khi đi làm và mỗi tối tan ca đều có thể nhìn thấy anh, quấn quýt mãi không chán.
Cô thường nhớ lại quãng thời gian du lịch ở Vân Nam, ăn uống vui chơi đều ở bên nhau, hai người quấn quýt không rời.
Cô thực sự nhớ niềm vui của hành trình ấy.
Hôm đó cô đang đi làm, họp xong xuống dưới lấy cà phê giao tận nơi, tiện thể hút một điếu thuốc thì nhận được tin nhắn WeChat của Trì Tiêu.
Anh không biết đào đâu ra ảnh lễ Té nước mấy năm trước, gửi cho cô.
Thật náo nhiệt.
Ảnh toàn người quen: Thịnh Vũ, Huyên Tử, Dương Á Đường, Jade, Chiêu Chiêu… ai cũng ướt sũng từ đầu tới chân, nhìn có vẻ chật vật nhưng tay cầm súng nước, ôm chậu nhựa, ánh mắt đầy vui vẻ.
Có một tấm là cả nhóm vây quanh A Phúc.
Thịnh Vũ còn mang cả sữa tắm ra tắm cho nó ngay giữa phố, xung quanh súng nước bắn xối xả như một vòi sen khổng lồ. Có lẽ đó là lần tắm hoành tráng nhất đời chó của A Phúc.
“Anh đâu? Anh ở đâu?”
“Anh chụp ảnh.”
“Anh cũng bị dội ướt như chuột lột à?”
“Ai dám dội anh chứ?”
… Khoác lác đấy.
Thực tế hôm đó người đầu tiên ướt như chuột lột chính là anh. Đi muộn, một mình lạc lõng giữa lễ hội, quá dễ trở thành mục tiêu tập trung hỏa lực. Vừa bước vào khu vực lễ hội, Thịnh Vũ và Ngưu Gia Phí không biết từ đâu nhảy ra, hò hét rồi nhấc bổng Trì Tiêu ném thẳng xuống hồ nước.
Đôi khi được nhiều người quý mến cũng là một phiền não.
…
Hề Việt dùng thời gian hút một điếu thuốc để xem hết đống ảnh, rồi dùng khoảng nghỉ của một cốc cà phê để đấu tranh tư tưởng kịch liệt.
Vì đi chơi mà xin nghỉ, chuyện này trước kia có đánh chết cô cũng không làm.
Nhưng bây giờ, lòng cô đã lung lay.
Mình chỉ đang đi làm. Mình làm việc để nhận thù lao lao động.
Làm việc là vì cuộc sống, chứ cuộc sống không phải vì làm việc. Không thể lẫn lộn gốc ngọn.
Mình không phải trâu ngựa, đất nước mới cũng không có nô lệ, trên cổ mình không có dây thừng. Xin nghỉ không phải điều đáng xấu hổ.
Mình có thể sắp xếp xong việc trước khi nghỉ, không làm phiền đồng nghiệp.
Mình sẵn sàng dùng một phần tiền lương để đổi lấy vài ngày tự do hít thở. Logic này thông suốt, khả thi.
…
Cô lẩm nhẩm trong lòng, nói mãi nói mãi đến mức gần như choáng váng, cuối cùng cũng quyết tâm.
Cô nghĩ Vân Nam đã gieo vào lòng mình một hạt giống, gió thổi qua là cỏ mọc đầy tim.
Lại thêm Trì Tiêu không ngừng châm lửa, phòng tuyến của cô nhanh chóng sụp đổ.
May mà nối liền cuối tuần nên dễ sắp xếp. Cô vốn định tối về đặt vé luôn, may mà trước khi tan làm đã nói với Trì Tiêu.
Trì Tiêu nói: “Đặt rồi.”
“!!!” Hề Việt sững người, “Khi nào?!”
“Lúc em nửa đêm không ngủ lướt video cười hì hì ấy,” Trì Tiêu nói, “Muốn đi thì đi. Ngồi nhìn qua màn hình, có thú vị không?”
Hề Việt nói: “Tại anh cả, anh đúng là yêu tinh, suốt ngày dụ dỗ em ăn chơi hưởng lạc, phá hỏng con đường thỉnh kinh của em.”
Trì Tiêu nói: “Trưởng lão, vậy ngài có đi không?”
“Đi!”
Hề Việt nộp đơn xin nghỉ.
—
Tây Song Bản Nạp!
Lễ Té nước!
Người đầu tiên biết cô sắp đi là La Dao.
Chính Hề Việt chủ động liên lạc. Lâu rồi không nói chuyện, cô muốn nhân dịp này gọi video tâm sự, quan trọng nhất là nghĩ rằng La Dao, người mê mò cá lúc đi làm, chắc chắn sẽ hiểu mình. Không ngờ vừa kết nối, bên kia màn hình là gương mặt tiều tụy của La Dao.
“Tiểu Nguyệt ơi, tôi sắp chết mệt rồi, tôi trực đêm nửa tháng liền rồi! Cô nhìn đi, tóc tôi chẻ ngọn hết, da vàng khè, quầng thâm sắp rớt xuống mu bàn chân rồi!”
Hề Việt cười an ủi, nói: “Không đâu, cô vẫn tươi lắm mà. Nhưng sao tự nhiên lại liều mạng vì công việc thế?”
“Cô tưởng tôi muốn à!”
La Dao nói do một đồng nghiệp nghỉ việc, nhân viên mới chưa vào, đã thiếu người lại thêm Tiểu Ngọc mang thai, chưa ai biết, nên cô chủ động nhận hết ca đêm thay.
“Haizz, tôi còn tưởng cô xin nghỉ là đến tìm tôi chơi, mừng hụt rồi,” La Dao buồn bã, rồi lại nói, “Nhưng lễ Té nước hay lắm, tôi thích cực, cô phải chơi thật vui đấy!”
…
Tối đó Hề Việt trò chuyện rất lâu với La Dao, cập nhật tình hình gần đây.
La Dao và “anh X” đã có một bước tiến nhỏ.
“Đầu tháng sau, mẹ nuôi tôi sinh nhật.”
La Dao nói cô và anh X tuy đã kết bạn lại WeChat, nhưng vẫn giữ liên lạc cực kỳ thận trọng và xa cách. Vì anh ấy cứng đầu, đã hứa với dì Ôn không làm phiền cô thì nhất định không làm phiền. Chỉ là thỉnh thoảng cô nhận được bưu kiện nặc danh, cô than máy tính hỏng trên vòng bạn bè, chẳng mấy chốc đã có máy mới gửi đến; cô hẹn bạn đi xem concert, lịch trình gấp gáp mệt bở hơi tai, chẳng bao lâu sau nhận được tin nhắn có người nâng hạng vé máy bay cho cô.
“Tôi thà anh ấy để dành tiền, không thì lấy gì cưới tôi!”
Hề Việt lập tức kêu dừng, bảo cô ấy thật đáng ghét, đang nói chuyện lại khoe khoang.
La Dao cũng cười: “Mẹ nuôi tôi bảo hỏi anh ấy xem có thời gian về nhà không, cùng về dự sinh nhật.”
Hề Việt hiểu ý dì Ôn. Là người lớn từng trải, còn gì không nhìn thấu? Thời gian trôi qua lâu vậy mà hai đứa vẫn tình cảm chân thành, bà cũng không nỡ nói lời nặng nề nữa.
“Giờ cô thấy hạnh phúc không?” Hề Việt hỏi.
La Dao cười một tràng dài: “Siêu hạnh phúc. Cô thì sao, Tiểu Nguyệt?”
Hề Việt nói, cô cũng hạnh phúc, không thể hạnh phúc hơn nữa, vì cô sắp đi lễ Té nước rồi! Ha ha!
“Đúng là chẳng có chí lớn!” La Dao trêu, “Trang phục người Thái ở Tây Song Bản Nạp khác với người Thái ở Đức Hoằng đấy, nhớ chụp nhiều ảnh đẹp!”
Hề Việt tưởng tượng cảnh tượng lễ Té nước, cảm thấy với mức độ tàn khốc như chiến trường ấy, cô rất khó mà chụp được ảnh đẹp.
Lần này đến Tây Song Bản Nạp, còn có một việc quan trọng khác.
Cô muốn gặp mặt một người bạn quen qua mạng.
Đó là một blogger trong lĩnh vực anime game, ID là Hạ Hạ, compass, một cô gái tính cách rất đáng yêu, là coser chuyên nghiệp. Hề Việt không hiểu nhiều về ngành này, nhưng xem Weibo của đối phương, chỉ thấy công việc ấy thật sự quá ngầu.
Cùng là blogger, nhiều năm trước họ quen nhau qua một hoạt động online, nhưng chưa từng gặp ngoài đời. Sau này, khi Hề Việt quay lại “Vùng đất Dâu Dại” để đăng nhật ký du lịch, đối phương gần như bình luận ngay lập tức, rồi nhắn riêng cho cô: [Á á á á á Tiểu Nguyệt!!! Cuối cùng cậu cũng quay lại!!! Tớ còn tưởng cậu bận cuộc sống ngoài đời, thấy cậu xuất hiện lại tớ vui lắm!!! Hehe, mong là tớ không dọa cậu. Chỉ là bạn bè trên mạng gặp rồi tan dễ quá, thấy cậu quay lại, biết những năm qua cậu vẫn ổn, tớ yên tâm rồi!’]
Chỉ một tin nhắn ấy thôi cũng khiến mắt Hề Việt cay xè.
Cô từng khai khẩn một mảnh đất tên là “Nguyệt Lượng và Dâu Dại”, thu hút rất nhiều người đến đó. Nhưng cuối cùng người bỏ trốn lại là cô. Giờ quay về, mới phát hiện nơi này không hề hoang vu, có người vẫn đứng đó đợi, có rất nhiều quả ngọt chờ cô hái.
Sau khi trao đổi phương thức liên lạc, đối phương tự giới thiệu, tên thật là Hạ Úy, chồng cô là Cố Vũ Tranh, đồng sáng lập một công ty game nổi tiếng trong nước. Họ từng là bạn học cấp ba.
Thời đi học họ quen nhau vì anime và game. Nhưng cái quen ấy có bug, cả hai đều biết nhau, thầm thích nhau, nhưng suốt ba năm cấp ba vẫn không dám bước tới trước mặt người kia nói một câu chào.
Cho đến nhiều năm sau, họ tình cờ gặp lại trong một sự kiện game.
Trò chơi mà Cố Vũ Tranh dốc tâm huyết nhiều năm mang tên realcompass, như một “mật mã” riêng giữa anh và Hạ Úy.
Mối tình hai bên không hay biết ấy cuối cùng cũng lộ diện, và họ mới thật sự ở bên nhau.
Nghe xong câu chuyện của Hạ Úy, Hề Việt suýt nữa lại rơi nước mắt.
Đó chính là kiểu tình yêu cô từng ngưỡng mộ nhất, chân tình trải dài qua năm tháng.
Ở Tây Song Bản Nạp, dịp năm mới theo lịch Thái ngoài lễ Té nước còn có hoạt động thả đèn trời. Trong màn đêm đen mực, từng chiếc đèn lồng bay lên, ánh cam đỏ tụ lại thành một dòng ngân hà treo ngược, nghìn ngọn đèn vượt qua vạn lớp núi.
Trong câu chuyện của Hạ Úy, cảnh ấy có ý nghĩa đặc biệt với cô và Cố Vũ Tranh, nên hầu như năm nào họ cũng đến Tây Song Bản Nạp, chỉ để thả đèn.
Hai cô gái ăn ý ngay — vậy thì gặp nhau đi!
Ban đầu, khi nghe Hề Việt nói muốn gặp bạn mạng, Trì Tiêu rất ủng hộ.
Giống như lần cô múa điệu Oa Trang ở Shangri-La, có những việc phải bước bước đầu tiên, bước ra rồi thì nỗi sợ sẽ tan đi.
Gặp bạn mạng cũng vậy.
Trong mắt Trì Tiêu, đó là Hề Việt công nhận thân phận “Tiểu Nguyệt” của mình. Cô bước ra một bước, anh vỗ tay cho cô.
Nhưng…
Nghe xong câu chuyện của Hạ Úy và Cố Vũ Tranh, Hề Việt như bị mê hoặc. Không chỉ thuật lại nguyên văn cho Trì Tiêu nghe, cô còn đầy kích động cảm thán:
“Trì Tiêu! Đây mới là kiểu tình yêu em muốn!”
?
Không phải, em muốn cái gì cơ???
Tình yêu của người ta là tình yêu, còn chúng ta là gì? Tình bạn à?
Hề Việt vò vò đầu anh như vò đầu chó con: “Ôi em nói với anh từ lâu rồi mà. Lòng người như ngọc phỉ thúy, phải mài giũa lâu dài mới ra sắc ra loại. Đó là tiêu chuẩn của em về tình cảm. Hai người phải trải qua rất nhiều, được thời gian chứng giám, mới gọi là chân ái.”
Trì Tiêu ngồi im, nhấc mí mắt nhìn cô: “Ý em là chúng ta là giả.”
“Sao anh thích bắt bẻ thế?” Hề Việt cốc đầu anh một cái, “Em không nói chúng ta là giả. Giữa chúng ta đương nhiên có tình yêu, nhưng đúng là chưa đủ sâu dày mà. Chúng ta ở bên nhau một năm… à không, chưa tới nửa năm.”
Cô liệt kê từng câu chuyện xung quanh mình, từ Hạ Úy Cố Vũ Tranh, đến La Dao và anh X, rồi Tiểu Ngọc và chồng cô ấy. Họ quen nhau nhiều năm, yêu nhau nhiều năm, vượt qua bao trắc trở từ bản thân hoặc bên ngoài, cuối cùng mới đến được với nhau.
Tình cảm ấy càng lâu càng mới, không gì lay chuyển.
Kỳ lạ thật, quanh cô toàn những ví dụ như vậy. Cô cũng muốn có một tình yêu với đoạn mở đầu dài, đường dây câu chuyện uốn lượn. Nhưng ông trời lại sắp đặt cho cô Trì Tiêu.
Người này xuất hiện đột ngột trong chuyến đi, khi trước mắt cô toàn sương mù mịt mờ, không biết phương hướng. Một tiếng “bùm” thật lớn, anh rực rỡ bước lên sân khấu.
Pháp khí trong tay anh vung lên, giúp cô tìm thấy phương hướng, nhưng cũng tiện tay khuấy trái tim vốn vững như núi của cô thành bùn nhão.
Sau đó.
Sau đó anh nói gì, làm gì, cô cũng chỉ có thể thuận theo. Cả quan niệm tình yêu của cô cũng chệch quỹ đạo.
Không trách cô được. Cô chỉ là phàm nhân tay trói gà không chặt, đâu biết hàng yêu trừ ma.
Hề Việt đứng trước mặt Trì Tiêu nghĩ ngợi lung tung, nghĩ đến mức tự cười ngốc, rồi nâng đầu anh lên hôn mạnh một cái lên trán.
Trì Tiêu lại né.
Anh không biết những vòng vo tâm lý phong phú của cô. Anh chỉ nhớ duy nhất một câu — tình yêu của chúng ta chưa đủ sâu dày.
Quan niệm tình yêu của họ hoàn toàn trái ngược. Với anh, yêu là yêu. Từ khoảnh khắc tình cảm sinh ra, nó đã được định nghĩa.
Dĩ nhiên anh không phải không hiểu cô, chỉ là có chút khó chịu khi thấy cô mắt sáng long lanh reo hò vì tình yêu người khác, còn với tình yêu của họ lại bình tĩnh lý trí đánh giá như vậy.
Sao trong lòng anh lại chua chát thế?
“Anh nghĩ gì vậy?” Hề Việt hỏi.
Trì Tiêu lắc đầu, lách qua cô, đứng dậy vào nhà vệ sinh.
Anh không muốn nói chuyện.
Anh sợ vừa mở miệng là họ sẽ cãi nhau.
Trong dịp lễ Té nước, khách sạn ở Tây Song Bản Nạp kín chỗ.
Hề Việt cũng cảm nhận được áp suất thấp quanh Trì Tiêu, nhưng không rõ nguyên do. Cô hỏi, anh lại im lặng, chỉ hừ nhẹ qua mũi, liếc cô như cười nhạo lời cô vừa nói.
Cô cũng nổi tính, không nói nữa.
Tối đó, hai người nằm quay lưng vào nhau, may mà giường đủ rộng.
Hề Việt nhắm mắt sớm để dưỡng sức cho ngày mai. Vốn sắp ngủ rồi, bên kia chăn lại có động tĩnh. Trì Tiêu từ phía sau quấn lấy cô, bẻ cằm cô, hôn, rồi tay luồn vào trong chăn.
Người này ác độc đến mức nào?
Hề Việt muốn mắng, nhưng miệng bị chiếm mất. Hôm nay anh đổi chiến thuật, chậm rãi kiên nhẫn, từng bước một thong thả, như cố ý chứng minh câu “thời gian mới là tiêu chuẩn kiểm nghiệm tình yêu” của cô.
Được thôi, anh có rất nhiều thời gian.
Chắc hẳn anh nghĩ vậy.
Phần dạo đầu còn ổn, cô cũng nhanh chóng ẩm ướt.
Điều khiến cô nổi giận là anh cố tình làm cao. Anh chống trên cô, mỗi lần tiến vào đều cực chậm, như đang cảm nhận mức độ hòa hợp của họ.
Không có tiếng va chạm.
Chỉ là nhịp điệu chậm đến phát điên.
Chậm, sâu, không phải không thoải mái, nhưng không đã. Luôn thiếu một thứ gì đó.
Mồ hôi rịn ra. Hè Việt cố đáp lại bằng chút lực, nhưng không giống trả đũa, mà như phần thưởng.
Vì cô thấy yết hầu anh chuyển động, nghe tiếng thở dài khoan khoái bật ra khi bị cô siết chặt.
Khó chịu nhất là mỗi lần anh nhấn vào, đều nhìn cô, ép cô nói:
“Nói em yêu anh, rồi anh cho tiếp.”
Hề Việt đâu phải kiểu nuông chiều trẻ con. Đôi mắt ươn ướt, ánh nhìn mơ màng lập tức tỉnh táo, cô giơ chân đá anh xuống.
“Anh bị điên à! Làm được thì làm! Không thì ra ngoài ngủ!”
Trì Tiêu cúi nhìn bản thân, giọng khàn: “Ừ. Anh ở đây chỉ để làm chuyện này với em. Không thì còn không xứng ở trong phòng.”
Hề Việt càng nhíu mày, đầy dấu hỏi.
Cô không biết xử lý cảm xúc đột ngột của anh thế nào. Trong mắt cô, anh lúc này giống hệt một đứa trẻ giận dỗi, ấu trĩ chết đi được.
Cô quay lưng lại.
Trì Tiêu nhìn lưng cô, kéo chăn lên vai cô. Chờ một lúc vẫn không nguôi được, anh lặng lẽ đi tắm.
Khi trở lại, cô vẫn còn giận.
Anh ôm cô từ phía sau, kéo vào lòng, hôn nhẹ tai cô.
Cô không né, nhưng cũng không đáp lại.
…
Hôm sau, họ thuận lợi gặp Hạ Úy và Cố Vũ Tranh.
Ngay cái nhìn đầu tiên, Hề Việt biết họ sẽ thành bạn tốt. Không ai không thích một cô gái nhiệt tình đáng yêu như vậy, ánh mắt lúc nào cũng cười, chỉ nhìn thôi đã thấy tâm trạng tốt hơn.
Còn Cố Vũ Tranh thì khác với tưởng tượng của cô. Cô từng nghĩ người trong ngành game hẳn phải phóng khoáng, nhưng anh mặc sơ mi trắng quần đen, dáng người thanh nhã, ít nói. Sau cặp kính trong suốt là ánh mắt chuyên chú, đặc biệt khi nhìn xuống Hạ Úy, sự dịu dàng trong đó rõ ràng đến mức lay động.
Hề Việt quay đầu tìm Trì Tiêu, muốn ra hiệu cho anh xem ánh nhìn giữa những người yêu nhau trải qua ngàn sóng gió là thế nào.
Nhưng vừa nhìn thấy Trì Tiêu, tim cô khẽ thắt lại.
Bởi trong lúc cô trò chuyện với Hạ Úy, anh cũng đang nhìn cô.
Ánh mắt anh rơi trên người cô, bình hòa, lặng lẽ, mang theo sự ngưỡng mộ dành cho người mình yêu.
Chính là ánh mắt cô muốn. Không khác chút nào với tưởng tượng của cô.
Hai người đàn ông tính cách khác nhau, nhưng làm cùng một việc, đứng bên người yêu, lặng lẽ dõi theo.
Tính theo trục thời gian, tình yêu của cô và Trì Tiêu chưa dài, nhưng thứ đang chảy giữa họ đủ chân thành.
Hề Việt bỗng nghẹn lời. Cô quên mất vừa nói gì, chỉ quay lại nhìn Trì Tiêu, toàn thân như ngâm trong ánh nhìn dịu dàng ấy.
Trong lòng cô đầy hoang mang.
Như thể những khối rắn chắc cố chấp đang vỡ vụn, tan ra dưới ánh mắt nhẹ nhàng kia.
…
Hạ Úy cười: “Đừng đứng nói nữa, đi chơi đi!”
Và thế là họ bị kéo vào chiến trường lễ Té nước.
Lễ Té nước ở Tây Song Bản Nạp, cô đã trải nghiệm.
Giống hệt tưởng tượng, mọi người vui đến điên, súng nước công suất mạnh, chậu nhựa bay đầy trời. Chỉ trong tích tắc, toàn thân đã ướt sũng.
Hề Việt nhanh chóng phát hiện quy tắc của lễ hội, đó chính là không có quy tắc. Một khi bước vào đây, không có bạn bè, không có người lạ, không phe phái. Mỗi người tự chiến đấu, mục tiêu là làm ướt người khác.
Ở đây, nước là lời chúc phúc, là cam lộ cuốn trôi vận rủi. Bạn đón nhận rồi lại trao đi.
Giữa không gian rộng lớn, đường phố phong tỏa, người đông nghịt, trang bị sặc sỡ, tiếng trống ầm ầm, âm nhạc náo nhiệt… Hề Việt vào trạng thái rất nhanh, còn nhanh hơn lần nhảy Oa Trang trước. Khi ấy cô còn cơ hội rút lui, ở đây thì không ai cho cô cơ hội.
Nước từ bốn phương tới, lại từ bốn phương đi.
Cô nhỏ bé đến mức gần như bị những cột nước nhấn chìm, nhưng cũng nổi bật đến lạ, nếu không sao lại có bao nhiêu nước đổ về phía cô?
Hóa ra cô lạc vào mạng lưới người do một nhóm sinh viên dựng lên. Họ đeo ba lô chứa nước, chiến lực cực mạnh, tấn công không phân biệt.
“Tôi không nhìn thấy nữa!” Nước mát lạnh, dội lên người rất sảng khoái. Hề Việt muốn cười lớn, nhưng vừa mở miệng đã nuốt một ngụm nước.
Bên kia, Hạ Úy cũng vậy. Cô ấy còn chơi hăng hơn, nhanh chóng nắm được kỹ năng, tiếc là không phân biệt địch ta, hăng quá lại dội cả chậu nước lên đầu mình.
“Đã quá!”
Cô ấy cười vang.
Hề Việt bị lây, ngẩng đầu cười theo, tiếng cười chìm trong tiếng hét và nhạc, kết quả lại uống thêm một ngụm nước lạnh.
Hai quý ông dĩ nhiên cũng không tránh khỏi. Người họ cũng ướt sũng.
Cố Vũ Tranh tháo kính bỏ vào túi, xoay người tham chiến.
Trì Tiêu hôm nay mặc quần short túi hộp và áo T, giờ cũng dính sát vào người, lộ đường cong eo thon săn chắc. Trang phục tiện hoạt động.
Không biết anh kiếm đâu ra khẩu súng nước áp lực cao, quét một vòng, bách chiến bách thắng.
“Trì Tiêu!” Hề Việt hét.
“Đến đây!” Anh chen qua đám đông, vừa đứng trước mặt cô đã bị cô úp nguyên chậu nước lên đầu.
“… ”
Anh lau mặt.
Hề Việt cười ngặt nghẽo, hoàn toàn chơi tới bến.
Lễ Té nước thật tuyệt. Nó giải phóng bản tính con người, cho những người bị cuộc sống đè nặng một cơ hội phát điên công bằng. Bạn không thể tưởng tượng khi rời khỏi nơi này, kết thúc lễ hội, họ là những người lớn nghiêm túc thế nào. Nhưng ít nhất lúc này, ai cũng là đứa trẻ điên cuồng.
Tóc Trì Tiêu ướt đẫm, nước chảy dọc lông mày và sống mũi. Anh cao ráo, gương mặt đẹp, ánh mắt như được nước rửa qua, trong trẻo sáng ngời.
Hề Việt nhớ lần ở Shangri-La họ từng hôn nhau giữa mưa. Cô cũng có ý định lao tới hôn anh.
Nhưng vừa dang tay, Trì Tiêu đã giơ súng nước lên, nhắm thẳng vào cô — chuẩn bị bắn!
…
Cô bị tập kích.
“Anh có ấu trĩ hay không cơ chứ!”
“Em còn dám nói anh?” Anh nhỏ mọn muốn trả thù, chưa đủ một lần còn định lần hai. Nhân lúc anh đi tiếp nước, cô quay đầu chạy.
Anh đuổi theo.
Hai người chen qua đám đông, trong lúc đó không biết đã bị bao nhiêu người khác dội nước.
Khi chiến trường chỉ còn hai người, họ chẳng nể mặt nhau. Nhưng khi ngoại địch xông tới, Trì Tiêu lại ôm cô vào lòng, quay lưng đỡ những cột nước dữ dội.
Bên kia, Hạ Úy hét lớn: “Hề Việt! Cậu ở đâu! Tớ không thấy cậu nữa!”
Hề Việt cười trộm. Cô không muốn bị tìm thấy, vì biết Hạ Úy nhất định sẽ dội cô.
Chiến lực của Hạ Úy không tệ. Còn Cố Vũ Tranh thì không tham gia, toàn bộ quá trình làm hậu cần, cung cấp nước.
Hề Việt ngẩng đầu, nhìn Trì Tiêu.
Hai người như nghĩ cùng một điều.
Đúng vậy. Chỉ cần một ánh mắt, rất nhiều tâm ý đã hiện rõ. Ngay cả Hề Việt cũng không biết từ khi nào cô và anh có sự ăn ý như vậy.
Trì Tiêu ngồi xổm trước mặt cô.
Cô nhẹ nhàng nhảy lên lưng anh.
Anh đứng dậy, cô có lợi thế chiều cao. Cô cầm khẩu súng nước áp lực cao, tầm nhìn vượt qua những cái đầu chen chúc, lập tức tìm thấy Hạ Úy giữa biển người.
Ha ha!
Chiến đấu thôi.
Ngày hôm ấy, tuyệt đối có thể được cất vào trong ngăn kéo dán nhãn “điên cuồng” trong lòng Hề Việt.
Còn khoảnh khắc này, nếu phải đặt tên, có lẽ sẽ là “vô ưu vô lo”.
Thật sự quá hiếm hoi.
Buổi tối, họ cùng Hạ Úy và Cố Vũ Tranh ăn cơm. Vốn còn định tìm chỗ uống chút rượu, nhưng ai nấy đều mệt rã rời, cuối cùng quyết định ai về phòng nấy, nghỉ ngơi sớm.
Vừa bước vào phòng khách sạn, Trì Tiêu đã nhào tới.
Đó là một cuộc h**n ** vô cùng dữ dội. Như thể họ vẫn chưa vui đủ, muốn ép nốt chút sức lực cuối cùng của ngày hôm nay ra, tiện thể lôi lại chuyện cãi vã vô cớ đêm qua, có thù trả thù, có oán trả oán, khỏi cần nói nữa, cứ để cơ thể giao phong.
May mà phòng đủ rộng, bàn đủ chắc, cách âm đủ tốt.
Hai tay Hề Việt luôn chống trên mép bàn, lòng bàn tay in hằn một vệt đỏ, hõm lưng cũng bị siết đến ửng dấu.
Có lẽ vì ban ngày chơi quá hăng, tối lại kêu quá dữ, Trì Tiêu đứng sau lưng cô, dường như đặc biệt thưởng thức cảm giác nghiền nát tiếng thét của cô.
Có chút ngượng ngùng.
Anh quá mạnh.
Da cô bị va chạm đến đỏ lên.
Từ phía sau tiến vào lại quá sâu.
Tóm lại sau khi kết thúc, cổ họng cô khàn đặc, một âm tiết cũng không thốt ra nổi.
Trì Tiêu tr*n tr**ng, chân trần bước trên thảm, đi lấy nước, uống một ngụm rồi cúi xuống mớm cho cô.
Vốn dĩ Hề Việt còn muốn chọc anh vài câu.
Hôm qua còn lúng túng, chết sống không chịu, hôm nay lại thoải mái thế này, cũng chẳng biết dây thần kinh nào được nắn thẳng lại.
Họ nghỉ một lúc, uống nước, rồi đi tắm.
Cảm giác thể lực như hồi phục được đôi chút.
“Anh mệt không?” Cô hỏi.
Trì Tiêu liếc cô một cái: “Nói.”
Hề Việt khàn giọng cười hề hề: “Nếu vẫn còn động được thì đừng phí thời gian, em xin nghỉ phép mới ra chơi đấy, hay ra ngoài dạo chút đi?”
“Đi đâu?”
“Gần đây có chợ đêm.”
“Đi.”
……
Trước khi ra cửa, Hề Việt thay một bộ đồ khác.
Cô mang theo chiếc váy ống may riêng lần dự đám cưới Tiểu Ngọc, màu xanh nước biếc, in hoa văn gợn sóng bạc trắng, mỗi bước đi như có ánh nước lấp lánh, bên trên phối áo trắng cổ tròn cài nút bện.
La Dao từng nói trang phục dân tộc Thái ở Tây Song Bản Nạp hơi khác với Đức Hoằng. Hôm nay Hề Việt quan sát kỹ, quả thật, đặc biệt là kiểu tóc không giống. Thế là cô học theo người địa phương, gom tóc dài lại, búi phía sau thành kiểu khổng tước. Lẽ ra còn nên có trâm bạc hình lông công, nhưng cô không có, bèn rút một bông hồng từ bó hoa chào mừng trong phòng khách sạn, cài lên tóc.
Thế là cô cũng biến thành một cô gái Thái linh động xinh đẹp.
“Đẹp không?” Cô lắc lắc đầu.
Câu trả lời của Trì Tiêu là cúi xuống hôn nhẹ lên má cô.
……
Chợ đêm bên bờ sông Lan Thương (*) rất nổi tiếng, Hề Việt từng lướt thấy trên mạng không chỉ một lần. Ngoài đồ ăn vặt còn có quần áo, đồ lưu niệm, studio chụp ảnh.
(*) Hình minh họa

Chỉ tiếc họ ra hơi muộn, phần lớn gian hàng đã bắt đầu dọn.
Sau cuộc cuồng hoan ban ngày, bờ sông giờ yên tĩnh, không khí cũng như trở nên thong dong nhẹ nhõm.
Trì Tiêu là người mở lời trước, không đầu không đuôi nói một câu xin lỗi.
Còn Hề Việt lắc đầu: “Anh không sai.”
Cô nhìn anh: “Em cũng không sai.”
Chúng ta đều không sai, chỉ là quan niệm và kỳ vọng về tình yêu khác nhau, điều đó chúng ta đã sớm biết.
Nhưng vì sao lại cãi nhau?
Dù có khác biệt thế nào, chẳng phải ta vẫn chọn ở bên nhau sao?
Đã lựa chọn rồi, còn truy ngược đến tận cùng để phân định ai có quan điểm tình yêu tiên tiến hơn, khoa học hơn thì có ý nghĩa gì?
Họ tiếp tục đi, cho đến khi Hề Việt ngửi thấy mùi thịt nướng thơm phức.
Chợ đêm chỉ còn vài cửa hàng bán đồ lưu niệm và một quầy nướng vẫn mở. Còn tưởng đặc sản Vân Nam, lại gần mới thấy mấy chữ sáng choang — “Đông Bắc BBQ mỡ viền”.
Hề Việt nhe răng cười với Trì Tiêu, quét mã mua hai xiên.
Thật ra tối ăn khá no rồi, nhưng ai bảo trước khi ra cửa lại vận động thêm chứ?
Ông chủ bà chủ là người Đông Bắc. Trong lúc chờ nướng, họ trò chuyện đôi câu, biết được hai người từ khi mới cưới đã mở quán nướng, làm đủ loại lớn nhỏ, từng huy hoàng, cũng từng sa sút, riêng các chợ đêm khu du lịch đã rong ruổi qua không ít thành phố, từ Thâm Quyến đến Thành Đô, từ Tam Á đến Tây Song Bản Nạp.
Ba mươi năm.
Nhưng tay nghề và người bên cạnh, trước sau không đổi.
“Hôm nay là một ngày rất quan trọng,” Hề Việt một tay cầm xiên nướng, tay kia nắm tay Trì Tiêu, “Trong lễ Té nước, em hình như hiểu anh rồi.”
Chính xác hơn, là khoảnh khắc họ nhìn nhau trong lễ hội, cô bỗng cảm ngộ được thứ mà Trì Tiêu tôn sùng như thánh kinh, cái gọi là cảm giác tức thời, rốt cuộc là thứ huyền diệu mà chân thật đến vậy.
Trước đó, họ cũng từng nhiều lần nhìn nhau như thế. Nhưng khi ấy, Hề Việt luôn cho rằng cảm giác tức thời giống như do hormone tác động, như một thoáng kinh hồng đúng thời đúng chỗ, chỉ là trùng hợp.
Cô chưa từng xác định đó là tình yêu.
Nhưng hôm nay khác.
Khi cô phát hiện ánh mắt Trì Tiêu nhìn mình thực ra chẳng khác gì ánh mắt giữa Hạ Úy và Cố Vũ Tranh, đôi tình nhân đã yêu nhau nhiều năm.
Cô chợt ngộ ra, cũng buông vũ khí.
Trì Tiêu nói không sai, tình yêu, có là có, không là không.
Nếu vốn dĩ không tồn tại, thời gian cộng dồn cũng không khiến nó tự nhiên xuất hiện; buộc hai người bên nhau nghìn năm cũng vô ích. Nhưng nếu nó đã ở đó, nằm giữa hai người, thì lúc ấy thời gian mới phát huy tác dụng. Hết lần này đến lần khác nhìn nhau, cãi vã, ôm lấy nhau… thứ được thời gian gột rửa, cắt gọt, điêu khắc ra mới có thể thuyết phục bạn — à, thì ra đây là dáng hình của tình yêu.
Trì Tiêu quay đầu cười.
Là cười khổ. Bên nhau lâu vậy rồi, “anh yêu em” cũng nói không biết bao lần, thế mà đến hôm nay bạn gái anh mới chịu thừa nhận giữa họ là tình yêu.
“Chưa đủ lâu,” Hề Việt dừng bước, đứng lại nhìn anh, “Chúng ta ở bên nhau chưa đủ lâu. Em đã nói với anh rồi mà? Nếu có thể, em muốn cùng anh đầu bạc răng long. Đến lúc đó, nếu anh vẫn chắc chắn anh yêu em, vẫn có vô số khoảnh khắc làm chứng, thì em mới tin vào ‘hàm lượng vàng’ của tình yêu giữa chúng ta.”
Trì Tiêu lặng lẽ nhìn cô rất lâu.
Gió đêm ẩm ướt của Tây Song Bản Nạp lướt qua mặt sông Lan Thương, lướt qua tai anh, rồi đưa đến chóp mũi cô.
Rồi anh bước lên một bước, để cơ thể họ dính sát, sau đó ôm chặt lấy cô.
Trán anh vùi vào hõm vai cô.
Uốn lượn phát ra một tiếng “ừm~”.
Giọng làm nũng ấy khiến Hề Việt bật cười.
Anh ôm chặt quá, eo cô hơi ngả ra sau, ngẩng đầu cười, bất ngờ nhìn thấy đầy trời sao.
“Cả đời này của anh em cứ lấy đi, lấy đi mà chứng minh.” Trì Tiêu nói giọng trầm.
“Cả đời” là một từ quá bốc đồng, nhưng từ miệng một người bốc đồng trong tình cảm thốt ra lại vừa vặn đến lạ, thậm chí tăng thêm vài phần đáng tin.
“Anh không bốc đồng.”
“Không, anh bốc đồng.”
“Anh không bốc đồng.”
“Anh bốc đồng, thật đấy.”
……
Hai người cứ thế cãi nhau mấy câu vô bổ.
“Anh nói lại lần nữa, anh không bốc đồng.” Trì Tiêu buông tay, giơ tay phải, khẽ gạt bên thái dương cô một cái.
Hề Việt theo bản năng đưa tay sờ.
Bông hoa cài trên búi tóc đã biến mất, thay vào đó cô chạm phải một con bướm.
Một con bướm xanh, phát sáng trong đêm.
Đó là một chiếc kẹp tóc hình bướm 3D, đôi cánh khẽ rung.
Mắt Hề Việt sáng rực: “Anh mua khi nào thế!”
Giống y hệt con bướm xanh lấp lánh trong ký ức của cô!
Vì thời gian gấp gáp, họ không kịp đi tham quan vườn bướm ở Tây Song Bản Nạp, nhưng Trì Tiêu đã biến ra cho cô một con bướm.
“Bí mật.” Trì Tiêu nói, “Người bốc đồng, mua trong lúc bốc đồng, sao?”
Hề Việt bước tới, khoác tay anh, hôn lên cằm anh một cái.
“Em thích chết cái sự bốc đồng của anh.”
……
Đêm Tây Song Bản Nạp yên tĩnh và dịu dàng. Có lẽ vừa có một trận mưa lất phất, hoặc nước lễ Té nước ban ngày chưa khô hẳn. Đèn đường mờ ảo, nhìn về phía trước, mặt đường lấp lánh một lớp ánh sáng vụn.
Như thể những chiếc đèn trời thả mấy hôm trước đã bay tới trời cao, được thần tiên ban pháp lực hóa thành sao.
Rồi sao lại rơi xuống nhân gian.
Rốt cuộc “một đời” là khái niệm thế nào?
Hiện tại họ chưa thể biết.
Nhưng Hề Việt không sợ, cũng không căng thẳng. Bởi sau bao năm, con bướm xanh lấp lánh cô khao khát lại bay về đậu trên đầu cô.
Có phải điều đó nói rằng, không cần vội vã đuổi theo, mọi câu hỏi khó giải chưa chắc phải có đáp án ngay lúc này?
Hề Việt khoác tay Trì Tiêu, tựa đầu lên vai anh, hai người vừa nói vừa cười, chậm rãi đi về phía khách sạn.
Gió thổi nhè nhẹ.
Đêm còn rất dài.
