QUYỂN 1. VÀO LỒNG
Chương 1 – Con trai của nam thiếp
Trong gió mang theo hơi ẩm của mưa.
Đây là gió mùa nhiệt đới Đông Nam Á thổi từ Ấn Độ Dương đến, báo hiệu mùa mưa ở đảo Borneo sắp bắt đầu. Năm tôi vượt biên rời khỏi nơi này cũng là vào một mùa mưa như thế.
Điếu thuốc sắp cháy hết, tôi tựa vào mạn thuyền thở ra làn khói cuối cùng, nhìn về phía bến cảng cuối dòng sông Chao Phraya rực rỡ ánh đèn hệt như đang bị thiêu rọi trong lửa đỏ, không kìm được nở nụ cười.
Tôi sắp trở về Bạc gia rồi.
Đối với một kẻ sắp chết như tôi, chuyến nhiệm vụ lần này có thể nói là món quà lâm chung mà ông trời ban tặng.
Tiền bạc đối với tôi đã chẳng còn mấy tác dụng, tôi chỉ quan tâm liệu mình có thể nhân cơ hội giả làm người hầu trà trộn vào Bạc gia để g**t ch*t Bạc Long Xương hay không, và liệu có thể một lần nữa gặp lại… Bạc Dực Xuyên.
Tốc độ du thuyền chậm lại, có lẽ đã đến gần đồn điền hương liệu của một gia đình giàu có nào đó ven sông. Mùi nhục đậu khấu, hồ tiêu và đinh hương đặc trưng của Nam Dương trong không khí càng lúc càng nồng đậm, giống như dệt thành một cơn ác mộng vô hình, dệt thành một Bạc thị trang viên đã rời xa tôi từ lâu, nhưng lại như giòi trong xương, ám ảnh không dứt.
Tôi trốn chạy khỏi nơi đó, đã mười năm rồi.
Tôi còn nhớ mười lăm năm trước khi a ba gả vào Bạc gia làm nam thiếp, chính thê của Bạc Long Xương, tức mẹ của Bạc Dực Xuyên, vẫn còn chưa xanh cỏ. Ngày hôm đó, tiếng trống kompang kêu vang trời dậy đất. Tôi theo chân đám người hầu Bạc gia đi sau kiệu hoa của a ba, run rẩy bước vào cánh cổng sắt chạm khắc cao sừng sững của Bạc gia. A ba mặc bộ trang phục tân nương Nyonya vừa bước xuống kiệu thì một tiếng “đoàng” vang lên, một tia lửa xẹt qua mang tai tôi. Trong phút chốc, tiếng ù tai át cả tiếng chuông trống đám cưới, một dòng nhiệt nóng hổi từ vành tai chảy xuống cổ áo tôi. Những tiếng la hét kinh hãi liên tiếp bùng nổ xung quanh:
“Là đại thiếu gia! Là đại thiếu gia nổ súng!”
“Làm càn quá, mau, gọi người lên trên ngăn Dực Xuyên lại!”
Lúc đó tôi ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy bóng dáng một thiếu niên đang cầm khẩu súng săn trên tầng thượng của tòa dinh thự màu xanh chàm lộng lẫy như cung điện của Bạc gia.
Đôi mắt đen láy ấy nhìn xuống từ trên cao, giống như thần tử ngự trên trời cao nhìn thấy loài sâu bọ ghê tởm đang mưu đồ bò vào thần điện.
Ngay từ đầu, Bạc Dực Xuyên đã chán ghét đứa con của nam thiếp là tôi, điều đó không cần bàn cãi. Vì vậy khi mới bước chân vào Bạc gia, tôi thực sự rất sợ anh.
Phát súng đó khiến tai phải của tôi bị ù suốt một tháng trời, gần như điếc hẳn. Tôi chẳng mảy may nghi ngờ việc lúc đó anh muốn giết a ba, chỉ là bắn nhầm làm tôi bị thương. Sau đó, Bạc Dực Xuyên bị phạt gia pháp, quỳ trong từ đường ba ngày ba đêm.
Nhưng anh là con trưởng, lại chưa thực sự gây ra án mạng. Mà cho dù có gây ra án mạng đi nữa thì a ba của tôi cũng chỉ là một nam thiếp, một đào hát kịch Quảng Đông, còn đứa con của nam thiếp như tôi lại càng không đáng nhắc tới, anh cũng sẽ không phải chịu hình phạt nào quá nặng nề.
Từ lúc đó, tôi khi ấy mới mười tuổi đã lờ mờ nhận ra rằng, tôi phải tránh xa Bạc Dực Xuyên một chút, phải làm sao để anh khuất mắt trông coi thì tôi mới có chỗ dung thân tại Bạc gia.
Nhưng những chuyện xảy ra với tôi sau này đã đủ để chứng minh rằng, bên trong cái bụng của thực thể khổng lồ lộng lẫy cổ xưa mà mục nát mang tên Bạc gia ấy, có quá nhiều thứ còn đáng sợ hơn cả Bạc Dực Xuyên. Bạc Dực Xuyên chán ghét tôi nhưng lại không thể không quản thúc tôi, hóa ra lại là người duy nhất có thể che chở cho tôi.
Lúc đó tôi càng không thể ngờ được rằng, sau này, tôi lại động lòng với anh.
“Hey! Thái tử gia, vào đi chứ, tiệc bắt đầu rồi!”
Tiếng nhạc Jazz dồn dập truyền đến từ khoang thuyền phía sau đột nhiên đánh thức tôi khỏi dòng ký ức. Tôi giơ một tay lên, lười biếng xua xua về phía khoang thuyền, ý bảo mình sẽ không qua đó. Gã nam kỹ trong bộ đồ tua rua bạc trước quầy bar trao cho tôi một nụ hôn gió rồi vặn vẹo vòng eo yêu kiều, hòa mình vào những bóng người đang đan xen nhảy múa dưới quả cầu ánh sáng xoay tròn.
Đây là bữa tiệc của đám lính đánh thuê chúng tôi, con tàu du lịch mang tên “Sangaris” này thuộc về “ZOO”, một công ty phương Tây mà tôi đã ký hợp đồng bán thân. Những người trên tàu đều là đồng đội, hay đúng hơn, gọi là đồng nghiệp thì thích hợp hơn.
Dĩ nhiên, danh xưng “đồng nghiệp” đối với một lũ liều mạng không có tự do như chúng tôi dường như có phần quá thanh nhã. Giống như những lao công đen ở vùng Nam Dương, chúng tôi càng giống như những loài thú vật được nuôi nhốt trong “ZOO” hơn. Mỗi người đều có một mật danh động vật, quanh năm bán mạng dưới roi da của người huấn thú, sống chết chẳng tự mình quyết định được.
Không ai biết khi mỗi bản hợp đồng kết thúc, liệu có ai còn sống sót trở về để chia tiền thù lao hay không. Vì vậy, trước khi hành động bắt đầu, chúng tôi luôn tổ chức một bữa tiệc thác loạn thâu đêm, và thường thì tôi cũng sẽ uống đến mức say khướt. Nhưng đêm nay, tôi không có tâm trạng.
“Sao thái tử gia lại ở đây một mình thế này?”
Giọng nói quen thuộc bất thình lình vang lên bên tai. Tôi liếc mắt nhìn sang, ánh lửa của chiếc bật lửa lóe lên, một điếu thuốc lá cuộn tay được đưa tới trước mặt bởi một bàn tay có hình xăm bọ cạp. Tôi không đón lấy, chỉ nhướng mày nhìn chằm chằm Suriname: “Tao đã nói rồi, đừng gọi tao như vậy.”
“Sao nào, lão đại sắp giao ZOO cho mày quản lý rồi còn gì? Nếu là thật, nể tình giao tình nhiều năm của hai ta, mày có thể xóa nợ cho tao…”
“Nằm mơ đi!” Tôi khinh bỉ hừ một tiếng, gạt phắt cái tên đang mơ mộng hão huyền này lại phía sau rồi tiến về phía đuôi thuyền. Nếu cha nuôi chịu thả chúng tôi đi, tối nay chúng tôi đã chẳng ở đây.
“Bọ Cạp” tên thật là Suriname, là một đứa trẻ mồ côi người Thái gốc Hoa. Sau khi lên con tàu buôn “heo con” tại cảng sông Chao Phraya, hắn và tôi đã cùng được cha nuôi mua lại rồi trở thành một lính đánh thuê trong ZOO. Tính ra chúng tôi quen nhau cũng đã chín năm, đúng là giao tình không hề nông cạn.
“Hôm nay mày bị làm sao vậy? Không lẽ là vì trở về quê hương nên tức cảnh sinh tình đấy hử? Bướm nhỏ ơi, bay về nhà thôi nào.”
Mấy chữ cuối cùng giống như ngòi độc của bọ cạp bất thình lình đâm vào tôi một nhát. Tôi quay đầu lại, nheo mắt nhìn gã đàn ông cực kỳ xứng đáng với cái biệt danh này. Mẹ nó, Suriname thật sự rất giỏi cái trò vạch lá tìm sâu, ở khoản kiếm chuyện chọc chửi thì hắn đúng là có thiên phú dị bẩm.
“Làm một điếu không?”
Điếu thuốc lại được đưa tới sát mí mắt, Suriname ngậm một điếu khác nhe răng cười với tôi. Tôi biết rõ trong thứ này đa phần có pha chút ma hoàng, cái thằng này đúng là không chịu nổi khi thấy tôi thanh tĩnh, muốn kéo tôi cùng phê pha đây mà. Cũng may là tên này còn chưa biết tôi chẳng còn sống được bao lâu, nếu không, cái chuyện sau này cạy nắp quan tài của tôi rồi lôi xác tôi ra nhảy đầm cùng hắn, e là hắn cũng chẳng từ đâu.
Tôi nhếch môi, nhìn chằm chằm vào mắt hắn rồi ngậm lấy điếu thuốc, sau đó túm lấy cổ áo hắn, đưa đầu thuốc sát vào mặt hắn để mồi lửa. Rồi nhân lúc hắn còn đang ngẩn ngơ nhìn tôi, tôi tung một cú đá tàn nhẫn tống hắn xuống sông.
Nếu tình cờ có con cá sấu nào bơi ngang qua, tôi cầu thần rồng Naga hãy để nó được một bữa no nê ngay lập tức.
Mặc kệ Suriname đang chửi bới ầm ĩ dưới nước, tôi ngậm thuốc, bước lên tầng hai của du thuyền, ngả người xuống ghế nằm, chậm rãi nhả ra một làn khói rồi bật cười thành tiếng.
Nhà ư?
Cái nơi cuối cùng đã nuốt chửng a ba của tôi, và cũng suýt chút nữa nuốt chửng cả tôi, mà cũng có thể được gọi là “nhà” ư?
Thứ khiến tôi liên tưởng đến chữ này chính là bóng dáng a ba vừa ngân nga những khúc kịch Quảng Đông vừa phơi hí phục dưới những dãy hành lang kaki lima trong khu phố Tàu ở thành phố Penang, là mùi hương cam Bergamot thanh khiết trên người ông, và cả vị bánh hấp đường thốt nốt do người mẹ Hà Lan của tôi làm.
Khi đó a ba mới chỉ bắt đầu khởi sắc trong giới kịch Quảng Đông ở Penang, mẹ tôi vẫn còn ở đó. Bà là một gái đ**m gốc Hà Lan, kiếm sống tại đây từ khi chính quyền thực dân Hà Lan còn cai trị Malaysia. Nhưng khi Malaysia tuyên bố độc lập và những kẻ thực dân rút đi, bà đã bỏ rơi cha con tôi mà không một lời từ biệt, quay về quê hương và không bao giờ trở lại. Nhưng tôi luôn nghi ngờ, sự ra đi của bà có lẽ là do bàn tay của lão gia Bạc gia sắp đặt.
Dẫu sao, với tư cách là gia chủ của Bạc gia, một trong năm gia tộc Hoa kiều hào môn lớn nhất Malaysia, một Datuk được đích thân vị quốc vương bản địa đời thứ tám sắc phong như Bạc Long Xương chỉ cần búng ngón tay là có thể dễ dàng có được người mình muốn, cho dù đó là minh tinh điện ảnh lẫy lừng hay một đào hát kịch Quảng Đông có chút danh tiếng như a ba của tôi.
Gả vào Bạc gia với thân phận nam thiếp là con đường mà a ba không thể lựa chọn, cũng là một con đường chết không lối thoát.
Mặc dù Malaysia đã chuyển sang chế độ quân chủ lập hiến, nhưng nơi đây vẫn tồn tại nhiều phong tục và điều luật do thực dân Hà Lan để lại, cho phép kết hôn đồng giới. Hơn nữa, những Hoa kiều cư trú tại Tây Borneo nơi Penang tọa lạc đa phần đều là người Khách Gia có tổ tịch từ vùng Quảng Châu, vì thế kịch Quảng Đông vẫn hưng thịnh không suy trên vùng đất ngoại quốc này. Việc bao nuôi đào hát, cưới nam thiếp không phải chuyện hiếm gặp, nhưng tôi biết, với một người vốn tính cao ngạo và một lòng theo đuổi nghệ thuật như a ba, ông coi đây là một nỗi nhục nhã tột cùng.
Kể từ khi gả vào Bạc gia, ông không bao giờ hát nữa.
Dù Bạc Long Xương có chất đầy Tây Uyển nơi ông ở những bộ hí phục lộng lẫy được may riêng cho ông, ông cũng không một lần cất giọng. Giống như một con họa mi bị bắt nhốt vào lồng, chỉ biết rỉ máu chứ không biết hót ca.
Điều này đã chọc giận Bạc Long Xương. Lão ta là một kẻ cuồng kiểm soát đến mức b*nh h**n, không thể dung thứ cho việc con họa mi nắm trong lòng bàn tay lại dám không tuân theo sự điều khiển của mình. Lão bắt đầu bạo hành a ba. Tôi khi ấy còn là một đứa trẻ, hoàn toàn bất lực. Vào cuối tháng đầu tiên sau khi a ba gả vào Bạc gia, trong một lần ông lại phản kháng việc Bạc Long Xương ngủ lại, lão ta đã bóp cổ tôi, ấn tôi lên bàn trang điểm để đe dọa ông, nếu a ba còn như vậy nữa, lão sẽ để tôi thay thế.
Lão say khướt khen tôi là một mầm non mỹ nhân, lớn lên sẽ không kém cạnh gì a ba, còn ban cho tôi họ Bạc, để tôi từ nay mang tên “Bạc Tri Hoặc”. Dù tôi căn bản không có tư cách bước chân vào gia phả Bạc gia, tôi vẫn bị đóng lên cái dấu ấn của họ, sống là nô bộc Bạc gia, chết là ma nhà họ Bạc, giống như a ba, đều là vật sở hữu của lão.
Tôi nhớ rõ vẻ mặt hoảng loạn của a ba, đó là lần đầu tiên kể từ khi gả vào Bạc gia ông đã chủ động chấp nhận để Bạc Long Xương ngủ lại, rồi đuổi tôi ra khỏi Tây Uyển.
Thế nhưng lúc đó tôi vẫn chưa biết rằng, trốn trong Tây Uyển, tôi còn có thể trộm lấy chút bình yên ngắn ngủi, còn hễ bước chân ra khỏi đó, tôi liền trở thành một con mồi không nơi trốn chạy trong cái nhà họ Bạc này.
Nếu như đêm đó tôi không tình cờ gặp được Bạc Dực Xuyên, gọi anh một tiếng anh trai và vô tình xoay chuyển định mệnh của mình, thì tôi căn bản chẳng thể nào sống sót nổi trong cái “nhà” ấy.
Giữa làn khói thuốc lảng vảng, vài con đom đóm đơn độc bay qua trước mắt tôi.
“Đom đóm bay, bọ râm ran, đuôi lấp lánh, treo đèn lồng.”
Khúc đồng dao bằng tiếng Khách Gia mà a ba thường hát thuở nhỏ bỗng vang vọng bên tai. Tôi đưa tay ra, cố gắng bắt lấy những sinh vật nhỏ bé ấy. Vào một buổi chiều muộn của mười lăm năm trước, tôi cũng từng đuổi theo chúng rồi vô tình lạc vào khu vườn lớn như mê cung của trang viên họ Bạc, sau đó bị đám thiếu gia nhà này bắt được.
Ngày a ba bước chân qua cửa, ngoại trừ Bạc Long Xương và vài người hầu, không có bất kỳ người nào nhà họ Bạc có mặt, cũng chẳng có khách khứa. Cả buổi lễ giống như một trò giải trí mà Bạc Long Xương tự bày ra để tự vui vẻ một mình. Đám thiếu gia nhà họ Bạc nghĩ gì về tiết mục này, ban đầu tôi không hề hay biết, nhưng khoảnh khắc bị chúng đuổi theo rồi đẩy xuống hồ súng, tôi đã hiểu ra tất cả.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể quên được cảm giác lần đầu tiên bị đuối nước. Dưới chân toàn là bùn lầy, tôi không chạm được tới đáy, cả người cứ thế lún dần xuống. Ngay trước khi mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng hoa cỏ này trở thành nấm mồ của mình, một cành cây buộc dây thừng chìa ra như cần câu để trêu đùa tôi. Tôi dốc hết sức bình sinh túm lấy nó, bơi được vào bờ thì lại bị sợi dây thừng đó thòng vào cổ.
Mà chúng cũng chỉ là ba đứa trẻ trạc tuổi tôi. Đứa lớn nhất chính là kẻ cầm đầu đẩy tôi xuống nước, gã sở hữu đôi mắt phượng mơ màng, nơi khóe mắt có một nốt ruồi lệ, trông thanh tú và hiền lành như Giả Bảo Ngọc, nhưng nụ cười lại vô cùng độc ác. Sau này tôi mới biết gã là Bạc Tú Thần, tam thiếu gia do vợ hai của Bạc Long Xương sinh ra, hai đứa còn lại là con của nhị gia và tứ gia nhà họ Bạc, tức anh em họ của gã.
Bạc Tú Thần siết chặt sợi dây quanh cổ tôi, thích thú ngắm nghía khuôn mặt tôi cứ như đang quan sát một con thú lạ vô tình sập bẫy. Ở một Malaysia từng bị thực dân Hà Lan cai trị, những đứa con lai như tôi không hề hiếm, tôi không hiểu tại sao gã lại nhìn tôi như vậy, cho đến khi gã hỏi tôi là con trai hay con gái.
Tôi trả lời mình là con trai, nhưng bọn chúng lại cười rộ lên, nói rằng muốn kiểm tra xem tôi có nói dối hay không, xem tôi có chim nhỏ giống bọn chúng không.
Bọn chúng kéo tôi lên bờ, l*t s*ch quần áo tôi. Tôi liều mạng vùng vẫy, lao vào đánh nhau với bọn chúng, nhưng tôi khi đó còn quá nhỏ, sao có thể địch lại sức mạnh của ba đứa con trai lớn tuổi hơn mình? Trong lúc giằng co, tôi hét lên rồi cào rách khóe mắt của Bạc Tú Thần, liền bị gã đá văng rồi giẫm lên người. Hai đứa trẻ còn lại ấn chặt tứ chi của tôi, l*t s*ch không còn một mảnh vải che thân. Sau khi xác nhận tôi đúng là con trai, bọn chúng lại cười rộ lên, nhấc bổng tôi lên rồi ném thẳng xuống hồ.
Sau đó, bọn chúng ngồi xổm ven hồ, bắt tôi hái hoa súng cài lên tai, ép đứa con của đào hát như tôi phải hát một khúc nhạc cho chúng nghe, nếu không sẽ không cho tôi lên bờ.
Từ nhỏ tôi đã sớm hiểu chuyện hơn bạn bè cùng trang lứa, thường được người lớn khen là thông minh lém lỉnh, nhưng khi bị dồn vào cảnh tr*n tr**ng nhục nhã thế này, ngoài việc làm theo tôi cũng chẳng biết phải làm sao. Chính vào khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, giữa những tiếng cười nhạo báng, đột nhiên vang lên một giọng nói khác.
“Tú Thần, các em đang làm gì vậy?”
Tôi quay đầu nhìn lại liền thấy một thiếu niên đang đứng trên cây cầu nhỏ giữa hồ, bóng dáng bị che phủ bởi những vệt nắng lốm đốm xuyên qua lá cọ.
Anh mặc một bộ đồ trắng, dáng người cao ráo thanh mảnh, tư thái ung dung như đang dạo chơi trong sân nhà. Tôi nhận ra ngay lập tức, đó không phải ai khác mà chính là con trai trưởng đích tôn của Bạc gia, người đã nổ súng suýt chút nữa phá hủy thính giác tai phải của tôi.
Khoảnh khắc nhìn thấy Bạc Dực Xuyên, tôi phản xạ có điều kiện bịt chặt tai mình, cố gắng trốn đi dưới những lá súng.
Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, tôi sợ hãi đến cực điểm, chỉ sợ anh sẽ thừa cơ hãm hại, khiến tình cảnh của tôi càng thêm tồi tệ.
Ánh mắt anh rơi trên người tôi, xuyên qua những quầng sáng nhỏ vụn, tôi có thể nhìn rõ đôi đồng tử đen láy dưới bóng cây kia.
Lạnh lẽo như mũi dùi đục băng, đâm thấu xương tủy.
Tôi không dám lên tiếng, và ba đứa con trai phía sau tôi cũng im bặt. Lúc đó Bạc Dực Xuyên cũng chỉ mới mười bốn tuổi, nhưng khí chất của một kẻ bề trên, một người con trai trưởng mà anh tỏa ra là thứ mà những đứa con khác của Bạc gia không hề có được.
Mãi đến khi Bạc Dực Xuyên lặp lại câu hỏi một lần nữa, tôi mới nghe thấy Bạc Tú Thần cười lên, hờ hững trả lời rằng tôi muốn ăn trộm hoa súng nên bọn chúng đang dạy dỗ tôi.
Tôi vốn tưởng rằng Bạc Dực Xuyên tuyệt đối sẽ không quan tâm đến sống chết của mình, thậm chí có khi còn tham gia bắt nạt tôi, nhưng không ngờ anh vẫn đứng yên trên cầu không nhúc nhích, cằm hơi hất lên, giọng nói trầm hơn lúc trước: “Lát nữa a ba sẽ đưa bà thái đến ngắm hoa súng, các em đừng làm bẩn cái hồ này.”
Lời đe dọa này hiển nhiên vô cùng có sức uy h**p. Mấy đứa con trai nhìn nhau một lát rồi tản ra, có điều trước khi đi, Bạc Tú Thần khẽ sờ vào vết xước do tôi cào rách nơi khóe mắt, ngoái đầu nhìn tôi một cái sâu hoắm. Ánh mắt đó như thể đang nhìn một món đồ chơi thú vị, dường như chưa tháo rời tôi thành từng mảnh thì gã chưa cam lòng buông tay, khiến tôi sởn cả gai ốc. Cho đến khi chúng rời khỏi khu vực quanh hồ, Bạc Dực Xuyên cũng chẳng thèm nán lại để mỉa mai tôi thêm câu nào mà quay người đi thẳng xuống cầu.
Mấy bông hoa súng này tuy được chăm sóc rất tốt, có lẽ đúng là vật báu trong lòng Bạc Long Xương, nhưng tôi biết lão ta chẳng đời nào đến đây thưởng ngoạn chúng vào buổi đêm.
Mỗi khi Bạc Long Xương bước chân vào Tây Uyển, lão sẽ ở lại đó suốt một ngày một đêm, cho đến tận chiều ngày hôm sau, sau khi vị bác sĩ gia đình gốc Hà Lan của Bạc gia đến thăm khám cho a ba xong, lão mới rời đi.
Tại sao Bạc Dực Xuyên lại muốn giúp tôi? Rõ ràng anh căm ghét tôi đến vậy mà.
Tôi nghĩ mãi không thông, nhưng vì sợ nhóm của Bạc Tú Thần sẽ quay lại, tôi lủi thủi đi theo sau Bạc Dực Xuyên theo bản năng.
Anh bước vào một cái đình bát giác không xa cây cầu. Lúc tôi theo tới gần thì lại thấy anh bước ra, tay xách một chiếc bình tưới, tưới nước cho dãy lan hồ điệp đỏ rực như máu trước đình, sau đó cúi người xuống, dường như đang kiểm tra quá trình sinh trưởng của từng cây một.
Đúng lúc đó, một con nhện nhỏ đột nhiên nhảy phắt lên mặt tôi.
Tôi giật bắn mình, từ trong bụi rậm lao ra, nhưng bị sỏi đá dưới chân làm vấp ngã một cú đau điếng. Vừa ngẩng đầu lên, đập vào mắt tôi là một đôi giày da chạm khắc hoa văn tinh xảo.
Nhìn lên trên nữa, là đôi chân dài được bao bọc trong lớp quần lanh trắng, và bàn tay đang xách bình tưới nước, bàn tay đã nổ súng bắn tôi.
Tai phải ẩn ẩn đau, nhưng ánh mắt tôi không kịp thu lại đã leo lên đến khuôn mặt Bạc Dực Xuyên, đây là lần đầu tiên tôi nhìn kỹ diện mạo của anh.
Làn da anh là tông màu mật ong nhạt được nuôi dưỡng trong nhung lụa, đường nét khuôn mặt sâu hoắm lạ thường, không giống những Hoa kiều Nam Dương có tổ tịch là người Khách Gia vùng Đông Quảng, mà thiên về tướng mạo của người Nepal hay Bhutan. Giữa chân mày có một nốt ruồi Quan Âm màu đỏ đất, trông giống như thần Brahma trong các bức bích họa Ấn Độ giáo, nhưng đôi lông mày và mắt lại tương phản hoàn toàn với nốt ruồi ấy, sắc sảo và sắc lạnh như được vẽ ra bởi loại bút lông sói mà a ba dùng để trang điểm. Khi anh lạnh lùng nhìn người khác trông không giống như Brahma chút nào, mà giống một A Tu La hơn.
Chỉ đối mắt với anh một cái, tôi đã cảm thấy như bị mặt trời thiêu đốt tâm can, không dám nhìn thêm mà cúi gằm mặt xuống.
Hồi còn sống cùng a ba ở dãy hành lang kaki lima trong khu phố Tàu, hàng xóm láng giềng đủ mọi hạng người, từ nhỏ tôi đã giỏi quan sát sắc mặt, biết cách làm thế nào để người lớn yêu thích. Thường thì chỉ cần đi một vòng quanh xóm là có thể xin được một túi đầy đồ ăn vặt. Thế nhưng đứng trước Bạc Dực Xuyên chỉ lớn hơn mình vài tuổi, tôi lại sợ đến mức quên sạch mọi thứ. Cho đến khi… một dòng nước mát lạnh dội thẳng từ trên đầu tôi xuống.
“Thật bẩn… Ai cho phép cậu đến đây?”
Tôi ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, thấy Bạc Dực Xuyên đang nhìn xuống mình, đáy mắt không hề che giấu sự chán ghét. Lúc đó tôi không hề biết rằng những chậu lan hồ điệp này là giống hoa do người mẹ quá cố của anh dốc lòng chăm sóc. Ngày hôm ấy bà mất chưa đầy một tháng, vậy mà tôi lại vô tri xông vào nơi này với thân thể bẩn thỉu. Đối với anh, đó chẳng khác nào một sự sỉ nhục to lớn đối với mẹ mình. Còn tôi thì bị hành động đột ngột này làm cho ngây dại, đứng ngây ra đó, mặc cho anh dội hết cả bình nước lên người.
Giữa hè ở Malaysia ẩm ướt và nóng nực, bị dội nước lạnh chẳng thấm tháp gì, bùn đất trên người tôi bị gột rửa đi không ít, chẳng những không thấy khó chịu mà trái lại còn thấy sảng khoái hơn nhiều.
Tôi ngơ ngác nhìn Bạc Dực Xuyên, thấy tôi không bị dọa chạy, sắc mặt anh càng lạnh lẽo hơn: “Còn không mau cút?”
Nhưng tôi có thể cút đi đâu đây?
Bạc Long Xương vẫn còn ở lại Tây Uyển, tôi căn bản không còn nơi nào để về, trên người không một mảnh vải, toàn thân bẩn thỉu, tôi còn chẳng bằng một đứa trẻ lang thang. Bị anh quát như vậy, tôi cuối cùng không nhịn được mà bật khóc.
Bạc Dực Xuyên im lặng một hồi, dường như cũng chẳng biết phải làm gì với một đứa trẻ mười tuổi đang khóc lóc, chỉ đứng đó, bàn tay xách bình nước siết chặt rồi lại buông, buông rồi lại siết. Cuối cùng, anh túm lấy cánh tay tôi, lôi tôi đến một con đường rải sỏi. Tôi nhận ra đó là đường dẫn về Tây Uyển, hai chân lập tức nhũn ra, ngồi thụp xuống đất.
“Em không về đâu.” Răng tôi đánh vào nhau cầm cập, cả người run rẩy. So với anh hay mấy người Bạc Tú Thần, Bạc Long Xương mới là sự tồn tại khiến tôi sợ hãi nhất. Tôi sợ bàn tay to lớn nóng rực bóp lấy cổ mình, sợ mùi rượu nồng nặc trên người lão, sợ ánh mắt đỏ quạch như dã thú khi lão nhìn tôi, y hệt như cái cách lão nhìn a ba, giống như muốn nuốt chửng lấy tôi vậy.
Tôi sợ lão đến mức dù biết a ba đang phải chịu đựng giày vò cũng không dám bước chân vào Tây Uyển lấy một bước. Tôi thật hèn nhát, tôi là một đứa trẻ ích kỷ xấu xa.
Bạc Dực Xuyên buông tay, bỏ mặc tôi trên đất. Tôi cứ ngỡ anh sẽ quay lưng đi ngay lập tức, nhưng bóng dáng anh vẫn bao trùm trên đầu tôi, không hề rời đi.
Hồi lâu sau, tôi mới nghe thấy giọng anh.
“Tại sao?”
“Lão gia sẽ đánh a ba của em,” tôi lắp bắp thốt ra từng chữ, “cũng muốn đánh cả em, em… em sợ.”
“Nói dối. Rõ ràng lão ta nôn nóng đến mức ngay cả nửa năm tang kỳ cũng không chờ nổi, sao lại nỡ đánh a ba của cậu?”
Tôi ngước mắt nhìn lên. Dưới ánh trăng, anh nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt sắc lẹm như muốn mổ xẻ tâm can. Tôi lắc đầu, cố tranh luận với anh rằng mình tuyệt đối không nói dối. Mỗi khi Bạc Long Xương rời khỏi Tây Uyển, a ba đều phải nằm liệt giường hai ba ngày, ngay cả đất cũng không xuống nổi, mùi thuốc trong phòng nồng nặc đến mức như thấm vào tận xương tủy tôi, sao có thể là giả được?
Nhưng chưa đợi tôi dùng những từ ngữ của trẻ con để diễn đạt xong, Bạc Dực Xuyên đã cắt ngang: “Đủ rồi. Đàn ông với đàn ông… thật tởm lợm.”
Nói xong, anh bỏ mặc tôi lại đó, bước về phía khu vườn, không muốn nán lại dù chỉ một khắc. Tôi đứng dậy, loạng choạng đi theo anh.
Bị tôi bám đuôi vài bước, Bạc Dực Xuyên liền dừng lại: “Cậu đi theo tôi làm gì?”
Tuy tôi còn nhỏ nhưng không hề ngu ngốc. Bên trong Tây Uyển là con ác thú khổng lồ đang ẩn mình, bên ngoài Tây Uyển lại đầy rẫy hiểm nguy. Bạc Dực Xuyên dù có dội lên người tôi một bình nước, nhưng anh không thực sự làm hại tôi, còn đưa tôi trở về Tây Uyển. So với việc phải lang thang cả đêm bên ngoài, đi theo anh rõ ràng là lựa chọn sáng suốt hơn. Vừa khát, vừa đói lại vừa buồn ngủ, cơn choáng váng liên tục ập đến, bản năng sinh tồn luyện từ nhỏ thúc giục tôi mở miệng, nịnh nọt gọi anh một tiếng “anh trai”, hy vọng anh có thể cho tôi quần áo, thức ăn và cho tôi ngủ nhờ một đêm.
Thế nhưng, ngay khi tiếng “anh trai” vừa thốt ra, thần sắc của Bạc Dực Xuyên bỗng khựng lại.
Anh nhíu mày nhìn chằm chằm tôi, hồi lâu không nói lời nào. Đôi đồng tử đen láy phản chiếu hình bóng tôi, nhưng dường như anh không nhìn tôi mà là xuyên qua tôi để nhìn thấy một người khác, vành mắt anh vậy mà dần dần đỏ lên.
Và ngay đêm đó, tôi đã biết tại sao anh lại có phản ứng như vậy.
Đó là chuyện mà dì Ramu, bà giúp việc người Philippines được phái đến chăm sóc tôi, đã lỡ miệng nhắc tới khi tắm rửa và thay đồ cho tôi, sau khi tôi được Bạc Dực Xuyên cõng về Đông Uyển trong tình trạng gần như hôn mê. Hóa ra Bạc Dực Xuyên từng có một người em trai cùng mẹ tên là Bạc Dực Trạch, lúc chết đuối qua đời cũng trạc tuổi tôi bây giờ. Nghĩ lại, đó hẳn là lý do anh đã lên tiếng cứu tôi.
Câu nói ấy giống như một hạt mầm, gieo vào giấc ngủ chập chờn của tôi khi tôi đang mặc bộ đồ cũ không phải của mình nhưng lại rất vừa vặn, cuộn tròn trên chiếc giường cũng không thuộc về mình. Tôi đã mơ một giấc mơ.
Trong mơ, tôi trở thành vị thiếu gia nhỏ của Bạc gia được người hầu kẻ hạ vây quanh, tôi nắm tay a ba hiên ngang bước vào từ đường họ Bạc, còn Bạc Long Xương đã biến thành một tấm bài vị đặt trên bàn thờ. Tôi ra lệnh cho người hầu hạ tấm bài vị đó xuống, rồi nhảy cẫng lên giẫm nát vụn.
Nhưng chưa kịp giẫm cho sướng chân tôi bỗng nghe thấy một tiếng hừ nhẹ, ngay sau đó cổ chân thắt lại, bị một bàn tay quỷ từ trong bài vị thò ra tóm chặt lấy.
Tôi hét lên một tiếng rồi tỉnh giấc. Vừa mở mắt, tôi đã chạm ngay vào một đôi mắt đen lạnh lẽo qua khe hở của rèm giường: “Cậu đạp cái gì đấy?”
Cúi đầu nhìn xuống, một bàn chân của tôi đang đạp thẳng vào bụng Bạc Dực Xuyên, còn cổ chân thì bị anh khóa chặt trong tay. Rõ ràng, thứ mà tôi vừa giẫm một cách thỏa thuê trong mơ không phải là bài vị của Bạc Long Xương, mà là bụng của đích trưởng tử Bạc gia.
“Ôi chao, chắc là cậu chủ Tri Hoặc đang tuổi lớn nên mới thế đấy.” Dì Ramu vẫn vô tư xen vào một câu, nhưng bị Bạc Dực Xuyên liếc một cái, bà liền im bặt như chiếc đài hỏng, cúi đầu lui ra ngoài. Trong phòng ngủ chỉ còn lại tôi và Bạc Dực Xuyên.
Tôi ngơ ngác ngước nhìn anh, ngồi đờ người ra, không dám nhúc nhích.
Anh buông cổ chân tôi ra, cúi đầu nhìn tôi dò xét, nhìn tôi đang mặc quần áo của em trai mình, ngồi trên chiếc giường của em trai mình. Đây không phải là đãi ngộ mà tôi nên được hưởng. Tôi bất an khôn nguôi, không khỏi sợ rằng anh sẽ hối hận vì đã động lòng trắc ẩn với mình đêm qua, rồi lại lôi một khẩu súng săn ra bắn chết tôi tại chỗ. Tôi bó gối, rúc sâu vào phía sau rèm giường, hận không thể biến mất ngay lập tức khỏi tầm mắt anh, nhưng lại nghe thấy anh gọi tên mình.
“Bạc, Tri, Hoặc. Cậu cũng xứng mang họ Bạc sao?”
Anh lẩm bẩm trầm thấp như đang nghiến răng tự nói với chính mình, không giống như đang nói chuyện với tôi. Vốn dĩ tôi cũng chẳng muốn mang họ Bạc, tôi họ Tô, Tô Tri Hoặc, nghe hay hơn Bạc Tri Hoặc nhiều. Nhưng tôi không dám đáp lời, chỉ lén nhìn anh qua khe hở của cánh tay, thì anh đột ngột hất tung rèm giường: “Xuống đây.”
Tôi im lặng bước xuống giường, đứng trước mặt anh.
Tấm gương trên cánh cửa tủ quần áo phía trước phản chiếu bóng dáng của hai chúng tôi. Bạc Dực Xuyên mười bốn tuổi cao hơn tôi hẳn một cái đầu, so với anh, tôi gầy nhỏ chẳng khác gì một con chim cút. Anh vô cảm bóp lấy sau gáy tôi, đẩy tôi đến trước tủ quần áo rồi kéo tung cánh cửa ra.
Hai tấm bài vị bất thình lình đập vào mắt tôi. Tôi sững sờ, còn chưa kịp nhìn rõ chữ trên đó thì khoeo chân đã bị đá mạnh một nhát, tôi quỵ gối quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.
“Cậu tưởng tôi đưa cậu đến đây là để làm gì?”
Tôi ngẩng đầu lên, dòng chữ trên bài vị cùng bức ảnh một người phụ nữ búi tóc cao, mặc bộ váy áo giống kiểu áo choàng đỏ của người Tây Tạng đang bế một cậu bé mỉm cười hiện ra trước mắt. Tôi lập tức nhận ra họ là ai. Sống lưng lạnh toát, theo bản năng tôi định chồm dậy bỏ chạy nhưng đã bị anh siết chặt lấy gáy.
“Đêm qua, cậu có mơ thấy mẹ và em trai tôi không?” Giọng nói khàn đục của thiếu niên lởn vởn bên tai, nghe như tiếng thú dữ mài răng chuẩn bị hút máu ăn thịt tôi: “Lúc em trai tôi rơi xuống nước trên con tàu mà a ba của cậu lưu diễn, mẹ tôi đã nhảy xuống theo để cứu nó. Tôi chạy đi tìm cha, nhưng cậu có biết lúc đó tôi đã nhìn thấy gì không? Lão ta vậy mà lại ở trong phòng hóa trang của a ba cậu, đeo chiếc vòng ngọc vốn định tặng mẹ tôi vào tay ông ta, bọn họ còn…” Anh không nói tiếp nữa, dường như ghê tởm đến mức muốn nôn mửa, ngón tay siết sau gáy tôi càng lúc càng mạnh.
Không, đó không phải lỗi của a ba!
Tôi há miệng muốn tranh biện, nhưng không kìm được nhớ lại cái đêm duy nhất a ba đi lưu diễn trên du thuyền trở về. Ông đã nhốt mình trong nhà vệ sinh và nôn mửa gần nửa đêm. Nhưng ngày hôm sau là sinh nhật tôi, ông dẫn tôi đến tiệm cầm đồ, cầm cố một chiếc vòng ngọc huyết mà tôi chưa bao giờ thấy ông đeo, rồi dùng số tiền đó mua cho tôi chiếc xe đạp, máy nghe nhạc CD, máy tính mà tôi đã nài nỉ bấy lâu, cùng mấy bộ quần áo mới đắt tiền. Ông còn cười và ngoắc tay với tôi, nói rằng ông có thể lo cho tôi vào học tại ngôi trường tư thục quý tộc tốt nhất ở Penang mà tôi hằng mơ ước. Trong chớp mắt, đầu óc tôi ù đi, mặt đất như sụp xuống, đẩy tôi rơi thẳng xuống vực thẳm vạn trượng.
Tất cả chuyện này có phải lỗi của tôi không? Có phải vì tôi muốn đua đòi với bạn bè, vì tôi đã vô số lần làm mình làm mẩy với a ba để đòi hỏi những thứ xa xỉ mà mình không nên mơ tưởng, những cuộc sống không nên khao khát, nên mới khiến chúng tôi rơi vào cảnh ngộ này, khiến cả hai cùng trở thành tù nhân của Bạc gia?
Tôi bị Bạc Dực Xuyên ấn đầu xuống lạy trước bài vị của mẹ và em trai anh. Tôi khóc nấc lên, vừa sợ vong hồn mẹ và em trai anh ta hiện về ám mình, vừa cảm thấy có lỗi với a ba.
Đợi đến khi tôi đã dập đầu đủ số lần, Bạc Dực Xuyên mới đóng cửa tủ lại. Anh nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt sưng đỏ trong gương, ngón tay lướt qua vết sẹo do đạn sượt qua ở vành tai phải của tôi, thong thả nói từng chữ một: “Tội của a ba cậu, sau này sẽ do cậu gánh vác. Từ hôm nay trở đi, tôi bảo cậu làm gì, cậu phải làm nấy. Nếu không, tôi sẽ quăng cậu cho bọn Bạc Tú Thần, vừa khéo thằng A Đạt mất rồi, bọn nó đang thiếu một món đồ chơi mới.”
Tôi rụt rè hỏi anh A Đạt là ai, Bạc Dực Xuyên không trả lời. Mãi đến khi rời khỏi Đông Uyển, dì Ramu đã nghe lén toàn bộ câu chuyện mới kể cho tôi nghe. A Đạt là con trai của một người hầu, đầu óc hơi ngờ nghệch, trước đây thường được bọn Bạc Tú Thần dắt đi chơi cùng. Sau đó một ngày, nó mất tích, người ta chỉ tìm thấy một chiếc giày trong hồ cá sấu ở vườn thú Bạc gia. Người cha người hầu thân phận thấp kém của nó khóc lóc nhận một khoản tiền bồi thường rồi rời khỏi trang viên họ Bạc, chuyện này cứ thế mà trôi vào quên lãng.
Dì cảnh báo tôi phải tránh xa bọn Bạc Tú Thần ra, dì bảo nhà họ Bạc có gen di truyền bệnh tâm thần, đại thiếu gia Bạc Dực Xuyên có lẽ là người bình thường duy nhất trong số các thiếu gia.
Tôi nghe mà dựng tóc gáy, thầm may mắn vì mình đã không từ chối Bạc Dực Xuyên. Nghe lệnh anh dù sao vẫn tốt hơn là rơi vào tay bọn Bạc Tú Thần, có khi chết thế nào cũng chẳng hay.
Khi về đến Tây Uyển, đám người hầu nhao nhao khen tôi mặc bộ đồ này rất đẹp, bảo tôi trông đáng yêu như búp bê Tây, còn xinh hơn cả con gái, đại loại vậy. Nhưng a ba gạt phắt đi hết, tuyệt đối không cho phép họ khen ngợi như thế và đuổi tất cả ra khỏi phòng.
Tôi lờ mờ nhận ra a ba đang lo lắng tôi sẽ đi vào vết xe đổ của ông. Vì vậy, khi ông ôm lấy tôi với thân thể đầy mùi thuốc, tôi đã không vùi đầu vào lòng ông khóc lóc như mọi khi bị uất ức. Thay vào đó, tôi kìm nén nước mắt, bảo ông đừng sợ, nhất định sẽ có ngày tôi đưa ông trốn khỏi nơi này.
“A Hoặc lớn rồi, a ba chờ ngày đó.” A ba khẽ thở dài nén nhịn bên tai tôi, tiếng nói còn nhỏ hơn cả tiếng chuông gió đung đưa dưới hiên nhà.
Ông run rẩy xoa đầu tôi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi nhìn theo ánh mắt ông, xuyên qua những thanh chớp của cửa sổ gỗ bách hợp, tôi thấy con chim họa mi đang bị nhốt trong lồng treo dưới chuông gió.
Tôi nhấc con họa mi ra, định thả nó bay đi, nhưng phát hiện ra lông vũ của nó đã bị cắt cụt, căn bản không thể bay nổi.
Sau khi cho nó ăn xong và bỏ lại vào lồng, tôi thấy a ba đang ngồi trước bàn trang điểm, cầm cây bút lông sói để kẻ mày. Khi đối mắt với tôi qua gương, ông mỉm cười một cái.
Dáng vẻ a ba khi cười rất đẹp, nhưng trớ trêu thay, tấm gương đó lại có mấy vết nứt hình mạng nhện, cắt ngang nụ cười của ông trông đến rợn người.
Giờ đây hồi tưởng lại, sau cái đêm Bạc Long Xương dùng tôi để uy h**p a ba, thứ vỡ nát đâu chỉ có tấm gương đó, mà còn cả chút kiêu hãnh cuối cùng không thể duy trì nổi của a ba tôi.
Lúc đó, tôi vẫn chưa biết Bạc Dực Xuyên định bắt tôi chuộc tội thay cha bằng cách nào. Mãi cho đến một đêm lễ Vu Lan không lâu sau đó, quản gia già của Đông Uyển là chú Quý sang gọi tôi. A ba đã ngủ say, tôi lặng lẽ theo ông rời đi mà không làm cha thức giấc. Đến cửa Đông Uyển, Bạc Dực Xuyên đã đứng đợi sẵn ở đó. Anh mặc một bộ áo vạt chéo bằng gấm nhạt màu theo kiểu baba truyền thống, tay cầm một ngọn nến. Ánh sáng mờ ảo hắt ra từ bức tường xanh chàm của trang viên họ Bạc bao phủ lấy anh, khiến cả người anh toát ra vẻ u ám, ma mị, giống như một tử thi thiếu niên diễm lệ nằm trong quan quách.
Tôi thấp thỏm lo âu đi theo anh đến gian phòng thờ người mẹ quá cố và đứa em trai một lần nữa. Bên trong phòng bấy giờ đã đứng sẵn mấy vị tỳ kheo mặc áo cà sa vàng cam, còn cánh cửa tủ quần áo thì đang mở toang, bài vị giờ chỉ còn lại một tấm, là của em trai anh. Trên giường đặt một bộ quần áo cũ của con trai, anh ra lệnh cho tôi mặc vào, rồi phải ngủ lại trong căn phòng này.
Dì Ramu nói Bạc Dực Xuyên là người bình thường duy nhất trong số các thiếu gia nhà họ Bạc, nhưng tôi thấy cũng chẳng hẳn là vậy. Tôi sợ đến mất mật, định bụng bỏ chạy ngay lập tức nhưng chưa kịp ra khỏi cửa đã bị anh tóm lại. Anh ấn tôi xuống giường, đôi mắt đen thẳm nhìn xoáy vào tôi. Một tấm bùa bình an màu đen khảm vàng tuột ra khỏi áo anh, rơi chạm vào môi tôi: “Cậu đã gọi tôi một tiếng anh trai thì sau này tôi sẽ làm anh trai cậu. Cậu hãy sống thay phần em trai tôi, để nó và mẹ tôi được thanh thản ra đi. Nếu không, dưới suối vàng họ không được yên nghỉ, đều sẽ biến thành lệ quỷ không thể đầu thai, đeo bám a ba cậu suốt đời.”
Nghe anh nhắc đến a ba, dù sợ hãi tột độ, tôi cũng không dám vùng vẫy nữa, mặc cho anh ấn tấm bài vị nặng trịch lên ngực mình: “Bây giờ, tôi nói một câu, cậu đọc một câu.”
Toàn thân tôi run rẩy, không dám khước từ. Giữa tiếng tụng kinh của các vị tỳ kheo, tôi đọc theo anh từng chữ một lời thề mà cho tận đến nay tôi vẫn không thể nào quên: “Quỷ thần chứng giám, con là Bạc Tri Hoặc, xin lấy mạng làm cầu, độ cho nhị thiếu gia Bạc gia Bạc Dực Trạch vãng sanh. Từ nay về sau, nhận Bạc Dực Xuyên làm huynh trưởng, cả đời tuân theo anh trai, trung thành với anh trai, nếu trái lời thề này, tất bị trời tru đất diệt.”
Sáng sớm hôm sau, cùng lúc tôi được đưa trở về Tây Uyển là rất nhiều vật dụng dành cho con trai cùng lứa tuổi, quần áo, giày dép, đồ chơi, không thiếu thứ gì. Tất cả đều là di vật của người con thứ đã mất sớm nhà họ Bạc, Bạc Dực Trạch. Sau này tôi mới biết, nghi lễ mà Bạc Dực Xuyên ép tôi thực hiện là một hình thức tế lễ vong linh trong tết Vu Lan ở Malaysia, được gọi là Tiếp Sanh Kiều (Cầu nối sự sống).
Truyền thuyết kể rằng những người chết oan, đặc biệt là trẻ nhỏ, rất dễ biến thành lệ quỷ oán linh không thể đầu thai, khi đó phải dùng người sống làm cầu mới có thể vãng sanh. Đây là một khế ước định mệnh, đồng nghĩa với việc từ nay về sau, tôi đã trở thành thế thân cho em trai ruột của Bạc Dực Xuyên, phải cõng trên lưng linh hồn của nó, thay đứa trẻ chết yểu kia hoàn thành những tâm nguyện khi còn sống. Nếu dám vi phạm khế ước, kẻ làm cầu sẽ bị vong hồn nguyền rủa, không có kết cục tốt đẹp.
Việc Bạc Dực Xuyên ép tôi phải phục tùng người anh trai là anh, ngoài việc để hoàn tất nghi lễ, còn một dụng ý khác, từ nay về sau, tôi đã bị buộc chặt vào con thuyền đầy rẫy hiểm nguy của đại phòng Bạc gia, bị xích trong tay Bạc Dực Xuyên, trở thành một con chó nhỏ do anh nuôi dưỡng và kiểm soát.
Giờ nhìn lại, kẻ đã lớn lên thành niên thiếu dưới sự che chở và quản thúc của Bạc Dực Xuyên, kẻ đã nảy sinh tình ý với anh trong năm năm sớm tối bên nhau, nhưng cuối cùng lại phản bội anh để cao chạy xa bay, rồi vì nhiệm vụ lẻn vào quân đội Malaysia năm ngoái giao đấu với vị thiếu ta là anh, để rồi bị dồn vào cảnh tính mạng ngàn cân treo sợi tóc là tôi đây.
Đúng là đã ứng nghiệm hoàn toàn cái câu “một lời thành sấm”.
Đầu thuốc cháy bỏng đến môi khiến tôi giật mình tỉnh khỏi dòng ký ức, phát hiện điếu thuốc trên môi đã cháy rụi chỉ còn trơ lại đầu lọc. Vừa định vứt đi thì cổ tay tôi bỗng cảm nhận được một luồng hơi lạnh, bị những ngón tay ẩm ướt tóm chặt. Một đôi cánh tay từ phía sau siết lấy cổ tôi, làn tóc dài sũng nước lướt qua mặt như một con ma da vừa bò lên từ dưới sông để đòi mạng, lôi tuột tôi từ ghế mây xuống mặt boong tàu.
“Đêm nay tâm trạng không tốt à?” Suriname ghé sát tai tôi hỏi, “Để tao chơi với mày nhé?”
Thoát khỏi đòn siết cổ từ phía sau chưa bao giờ là việc khó khăn đối với tôi. Tôi chộp lấy tóc kẻ đánh lén, cuộn tròn người lại, dùng một thế khóa tam giác để phản đòn.
Cuộc vật lộn kịch liệt dưới sàn kết thúc bằng việc kẻ đánh lén bị hai chân tôi khóa chặt cổ họng đến mức phải xin hàng. Tôi vỗ vỗ vào mặt hắn, nhìn xuống cười nhạt: “Chơi với tao? Suriname, môn Jiu-jitsu Brazil của mày không bằng tao đâu, bớt tự chuốc khổ vào thân đi, nhất là khi chưa buộc tóc lại thế này.”
Hắn chửi thề một câu bằng tiếng Thái, nhưng vẫn còn cười được.
Tôi buông Suriname ra, đứng dậy, vừa đón lấy lon bia hắn quăng tới định uống thì một cơn choáng váng đột ngột ập đến, kéo theo đó là nhịp tim tăng nhanh dữ dội. Cảm giác này trong vài tháng qua đã chẳng còn xa lạ gì với tôi. Tôi lảo đảo lao xuống cầu thang, xông thẳng vào khoang tàu của mình. Mũi nóng lên, vài giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống bồn rửa mặt.
Ngũ quan bị phóng đại lên gấp nhiều lần trong tích tắc. Tôi hít một hơi thật sâu, đi tới trước bao cát treo giữa phòng, điên cuồng tung đấm. Nếu lúc này giao cho tôi một nhiệm vụ giết người, đối phương gần như chắc chắn sẽ mất mạng. Trong sinh học, trạng thái này của tôi được gọi là “ép xung”, tương tự như phản ứng căng thẳng của động vật khi đối mặt với hiểm họa sinh tử, bộc phát ra tiềm lực cực hạn. Cuối tháng trước tôi đã phát tác một lần, nếu không phải vừa rồi bị Suriname đánh lén khiến adrenaline tăng vọt, tôi đã không phát bệnh lại sớm thế này.
Mười phút sau, tôi đổ gục xuống sàn trong tình trạng chóng mặt, toàn thân không còn chút sức lực, cơ bắp run rẩy, đồng tử giãn ra, một luồng khí nóng từ phía dưới bốc thẳng lên trên.
Sau khi trạng thái “ép xung” như động vật qua đi, thứ ập đến ngay sau đó chính là trạng thái hưng phấn tột độ cũng chẳng khác gì thú tính. Đó chính là tác dụng phụ của loại chế phẩm sinh học kia. Một khi bị adrenaline k*ch th*ch, nó sẽ giải phóng thêm nhiều adrenaline hơn nữa cùng một lượng lớn dopamine. Giống như những con nghiện đá, tôi không thể tự chủ mà biến thành một con dã thú bị d*c v*ng điều khiển.
Tôi cắn chặt môi dưới, rút tấm ảnh thẻ quân nhân của Bạc Dực Xuyên từ trong túi áo ngực ra, đưa tay xuống bên dưới, hung hăng tự an ủi chính mình.
Sau khi phát tiết, tôi nằm lịm trên mặt sàn, mồ hôi đầm đìa, ánh mắt rã rời, ý thức mơ hồ, lục phủ ngũ tạng như đang bị thiêu đốt.
Bác sĩ nói, chẳng tới mấy tháng nữa đâu, căn bệnh ung thư nội tiết thần kinh của tôi sẽ di căn toàn thân, lúc đó tôi sẽ xuống dưới kia đánh bài với mẹ và em trai của Bạc Dực Xuyên.
Còn về việc tại sao tôi lại rơi vào bước đường cùng này, nói thật lòng, cũng chẳng thể tách rời khỏi mối quan hệ với Bạc Dực Xuyên, mặc dù anh hoàn toàn chẳng hay biết gì.
Nếu vị thiếu tá như anh biết được, kẻ năm ngoái đã lẻn vào đánh cắp loại chế phẩm sinh học quan trọng mà quân đội Malaysia phải nhờ đến sự giúp đỡ của Bộ quân sự phương Tây mới nghiên cứu ra được ngay dưới mũi mình chính là tôi, có lẽ anh sẽ hối hận vì ngày đầu tôi mới vào Bạc gia đã không nổ súng bắn chết quách tôi cho rồi.
Nhưng xét việc anh từ xa đã nổ một phát súng chính xác bắn trúng ba lô của tôi khiến bình chứa chế phẩm vỡ tan tành, thì cũng không hẳn là anh tắc trách.
Bởi vì loại chế phẩm sinh học rò rỉ đó đã văng đầy người tôi và bị tôi hấp thụ toàn bộ. Thứ thuốc thử nghiệm vốn chỉ cần một giọt là có thể khiến binh sĩ giữ được trạng thái hưng phấn trong một khoảng thời gian để nâng cao sức chiến đấu vượt bậc này, đã trở thành một liều kịch độc không thuốc chữa đối với tôi.
Thực ra tôi khá tò mò, nếu một ngày nào đó Bạc Dực Xuyên biết được chính anh đã hại tôi thê thảm đến mức này thì sẽ có phản ứng ra sao. Dĩ nhiên, khả năng cao nhất là anh sẽ chẳng mảy may động lòng.
Chú thích của tác giả:
- Nyonya: Hậu duệ lai giữa Hoa kiều và người bản địa Đông Nam Á, nam giới gọi là Baba, nữ giới gọi là Nyonya.
- Kaki lima (Five-foot way): Bắt nguồn từ tiếng Anh “five foot way”, là kiểu hành lang đi bộ dưới lầu của các dãy nhà phố (shophouse) kết hợp kiến trúc Đông – Tây tại Nam Dương.
- Nã Đốc (Datuk): Một tước hiệu quý tộc tại Malaysia.
- Tỳ kheo: Cách gọi các nhà sư Phật giáo tại Đông Nam Á.
Trong truyện, “Malaysia” là một quốc gia Nam Dương hư cấu theo thể chế quân chủ lập hiến hiện đại, vị trí địa lý trùng khớp với đảo Borneo, kết hợp bối cảnh của các nước như Malaysia và Thái Lan. Một số địa danh tuy có thật nhưng sẽ có khác biệt so với thực tế, xin đừng quá khắt khe.
Cốt truyện hiện tại và quá khứ sẽ đan xen song hành. Tuyến hiện tại sẽ có những màn tranh đấu tu la tràng giữa cha con anh em vì thụ, cùng với mô-típ cưới trước yêu sau và truy thê hỏa táng tràng. Tuyến quá khứ qua hồi ức cũng có rất nhiều điểm xem thú vị!
Five-foot way ở Malaysia By AyyanD – Own work, CC BY-SA 4.0