Chương 2 – Hoa hồ điệp, Máu đầu tim
(*) Hoa hồ điệp. Nghĩa đen: Chỉ loài bướm nhiều màu sắc rực rỡ, bay lượn từ bông hoa này sang bông hoa khác. Nghĩa bóng: Thường dùng để chỉ những kẻ đào hoa, phong lưu, “lả lướt”, những người có vẻ ngoài hào nhoáng, quyến rũ nhưng thường không chung thủy hoặc mang tính chất trêu hoa ghẹo nguyệt.
Máu đầu tim. Nghĩa đen: Những giọt máu tinh túy nhất từ trái tim. Nghĩa bóng: Đây là thứ quý giá nhất, đại diện cho tình yêu chân thành nhất, sự hy sinh lớn lao nhất, hoặc đôi khi là nỗi đau tận cùng của một người.
2 cụm từ này ghép lại sẽ tạo thành sự đối lập gay gắt giữa phù phiếm và chân tình.
…
“Tít tít tít——”
Tiếng chuông chói tai khoan vào màng nhĩ khiến da đầu tôi tê dại. Chẳng cần nhìn tôi cũng biết là chiếc điện thoại vệ tinh treo ở đầu giường đang reo. Tiến sâu vào những khu rừng nguyên sinh ở Malaysia, điện thoại di động gần như không thể có sóng, nhưng điện thoại vệ tinh thì có thể duy trì liên lạc mọi lúc mọi nơi.
Trong một khoảnh khắc, tôi đã muốn giả vờ như không nghe thấy, nhưng tiếng chuông cứ dai dẳng reo không dứt, giống như những sợi dây vô hình trói chặt tay chân, siết lấy tôi cho đến khi hơi thở lịm dần.
Tôi trở mình, khó khăn bò đến cạnh giường, nhấn nút nghe.
“Alo, cha nuôi.” Tôi hạ thấp giọng, chiếc điện thoại trơn trượt trong lòng bàn tay, mồ hôi ứa ra lạnh toát.
“Đến Borneo chưa, búp bê nhỏ đáng yêu của cha?” Chất giọng uốn lưỡi quen thuộc vang lên bên tai.
“Đến rồi.” Tôi trả lời bằng ngôn ngữ của ông ta.
“Xong đơn hàng này thì về nhanh nhé, cha rất nhớ con. Cha đã mua cho con rất nhiều quần áo mới, rất mong chờ được đến lúc thấy con mặc chúng.”
“Dạ.” Tôi ngoan ngoãn đáp. Đáng tiếc là tôi không trụ được đến ngày trở về. Ông ta nuôi nấng tôi bao nhiêu năm, đổ bao nhiêu tiền vào người tôi, cuối cùng cũng chỉ là một ván cược trắng tay, không thể thu hồi vốn.
Vừa nghĩ đến đây, suýt chút nữa tôi không kìm được bật cười thành tiếng, rồi lại nghe thấy đầu dây bên kia nói: “Cha gọi cho con lần này là vì có một việc quan trọng.”
“Việc gì vậy cha?”
“Chủ thuê Spider muốn liên lạc trực tiếp với con.”
Tôi hơi khựng lại, thực sự bất ngờ. “Spider” là mật danh của chủ thuê đơn hàng này, chúng tôi không biết danh tính thật sự của hắn. Thông thường với những phi vụ làm ăn trong vùng tối thế này, chủ thuê dùng tên giả liên lạc qua trung gian là chuyện bình thường, nhưng trong những đơn hàng ZOO từng nhận trước đây, chưa bao giờ có tiền lệ chủ thuê vượt mặt cha nuôi để liên lạc trực tiếp với lính đánh thuê. Dù không phải chưa từng có chủ thuê bày tỏ ý nguyện như vậy, nhưng cha nuôi tuyệt đối không bao giờ đồng ý.
Vị chủ thuê này có thể khiến cha nuôi chấp nhận yêu cầu như vậy, chắc chắn đã đưa ra những điều kiện khiến ông ta không thể khước từ.
Phải thêm bao nhiêu tiền mới đủ đây? Vốn dĩ tiền cọc của đơn hàng này đã lên tới một triệu đô la, thêm điều kiện này nữa chẳng lẽ lại tăng lên gấp mấy lần? Nhưng nghĩ lại, viên hồng ngọc huyết bồ câu của nhà họ Bạc mà chủ thuê muốn có thể sẽ được đấu giá lên tới hàng trăm triệu đô la trong tương lai, nên điều này cũng không phải là không thể hiểu được.
Tiền nhiều hay ít tôi đều không quan trọng, chỉ nhún vai: “Con biết rồi.”
“Ngày mai cha sẽ gửi một kiện chuyển phát nhanh đến căn cứ an toàn ở phố Tàu Penang. Nội ứng của chúng ta tại Bạc gia sẽ lấy nó mang đến cho con. Bên trong có một thứ dùng để liên lạc với chủ thuê.”
Cúp điện thoại, tôi đứng dậy tắm rửa rồi đi đến trước gương, lấy ra bộ đồ trang điểm bán vĩnh viễn, một tấm mặt nạ gel sinh học và kính áp tròng. Trước năm mười sáu tuổi, nhìn tôi rất giống a ba, nhưng vừa qua tuổi dậy thì thì gen của người mẹ Hà Lan bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ trên khuôn mặt tôi, màu mắt cũng dần chuyển sang sắc xanh chàm giống bà ấy. Năm nay tôi đã hai mươi lăm tuổi, đừng nói là lúc đã cải trang thế này, cho dù tôi có để mặt mộc quay về Bạc gia, người nhà họ Bạc cũng chưa chắc đã nhận ra tôi. Còn về Bạc Dực Xuyên, năm ngoái tại căn cứ quân sự tôi đã dùng một gương mặt khác nên cũng không cần lo lắng sẽ bị lộ tẩy khi đối mặt với anh.
Tôi soi gương, chỉnh lại dáng mày, kéo đuôi mắt hơi rủ xuống một chút để trông bớt vẻ công kích, ra dáng một kẻ hiền lành, dễ bắt nạt, sau đó cẩn thận dùng thuốc nhuộm da che đi nốt ruồi nhỏ bên cánh mũi và vết sẹo do Bạc Dực Xuyên để lại nơi vành tai phải.
Đang lúc khổ sở vì tay không đủ dài để xử lý hình xăm trên lưng, cửa phòng đột nhiên bị gõ.
Vừa mở cửa, không phải ai khác, chính là gã nam kỹ tôi mang lên thuyền.
Tôi để gã vào phòng, nhìn qua gương cảnh gã giúp tôi che đi từng chút một hình xăm con bướm màu huyết dụ trên lưng. Bàn tay gã trượt dọc theo sống lưng xuống đến đường thắt lưng tôi: “Anh Hoặc, anh đẹp quá, gợi cảm quá đi…”
“Lại muốn à?” Tôi nâng cằm gã lên, rủ mắt nhìn gã cười.
“Biết làm sao đây, sau khi về em cũng không quên được anh, sau này chắc chẳng tiếp khách nổi nữa quá…” Gã si mê nhìn cơ thể tôi lẩm bẩm, rồi xoay người lại, chống tay vào tường.
Tôi vỗ nhẹ vào mông gã: “Sáng mai anh phải xuống thuyền làm việc rồi, để dành sức cho anh chút đi, ngoan.”
Gã cười hừ một tiếng, mặc quần vào rồi lả lướt bước ra ngoài.
Những năm lăn lộn ở Đông Nam Á này, tôi cũng coi như tung hoành chốn ăn chơi, quá nhiều kẻ săn đón tôi. Tôi cũng chọn tới chọn lui, có không ít tình nhân, đã ngủ với không ít trai đẹp, thế nhưng người tôi muốn ngủ cùng nhất vẫn là Bạc Dực Xuyên. Nghĩ đến nốt ruồi Quan Âm đó, đôi mắt lạnh lùng sắc sảo, bờ môi cấm dục và vẻ mặt luôn nhíu mày mỗi khi nhìn tôi, tôi lại thấy hứng khởi bừng bừng, không thể tự chủ.
Chỉ là gạt chuyện tôi có gan trộm mà không có gan làm sang một bên, xét về điều kiện thực tế, ước muốn này cũng chẳng thể thực hiện được. Nếu không phải vị chủ thuê bí ẩn kia đặt đơn hàng cho ZOO, lại còn chỉ đích danh yêu cầu “Hồ Điệp” đến trộm viên hồng ngọc Huyết bồ câu vô giá của Bạc gia, tôi căn bản chẳng có cơ hội quay về.
Mười năm nay nhìn tôi có vẻ tự do, nhưng hành tung lúc nào cũng nằm trong sự kiểm soát của cha nuôi. Tuy không chỉ riêng tôi, lính đánh thuê nào bán mình cho ZOO cũng vậy, nhưng tôi bị canh chừng đặc biệt nghiêm ngặt. Đừng nói là trong lúc làm nhiệm vụ, ngay cả khi nghỉ phép, một ngày tôi uống mấy ngụm nước, đi tiểu mấy lần cũng đều được ghi chép tỉ mỉ không sót chi tiết nào. Phạm vi địa điểm nghỉ phép cũng bị giới hạn gắt gao, việc tôi muốn đi đến những nơi nằm ngoài nhiệm vụ là chuyện hoàn toàn không thể.
Cũng may là vào năm thứ sáu, tôi đã tạo được mối quan hệ riêng tư khá tốt với “Người làm tiêu bản” chịu trách nhiệm giám sát chúng tôi, nên hắn ta không còn soi xét tôi quá mức gắt gao trong các kỳ nghỉ phép nữa.
Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn ta sẽ lơ là nhiệm vụ. Từng nhất cử nhất động của tôi tại Bạc gia, hắn ta đều có thể biết được thông qua con chip cấy sau vành tai tôi và báo cáo lại chi tiết.
Cũng may là căn bệnh ung thư nội tiết thần kinh của tôi không thể bị phát hiện qua con chip, nếu không cha nuôi sẽ biết ngay lập tức, và điều đó đồng nghĩa với việc tôi có thể mất đi chút tự do ít ỏi cuối cùng trước khi chết.
Tôi thở dài nhìn ra ngoài cửa sổ. Con tàu đã rời khỏi sông Chao Phraya tiến vào bến cảng của Penang, những con tàu lớn nhỏ dần xuất hiện trong tầm mắt. Tôi cầm ống nhòm, nhìn thấy chiếc tàu đánh cá mục tiêu mang số hiệu P1121, lập tức đẩy cửa bước lên boong.
Gió biển buổi sớm phả vào mặt. Suriname và mấy người khác đang ăn sáng. Đinh Thành, “Người làm tiêu bản” mà cha nuôi cử đến giám sát, vẫn đeo chiếc kính vạn năm không tháo, đang cúi đầu dán mắt vào điện thoại chơi trò “Dealer nóng bỏng, chia bài trực tuyến”. Mãi đến khi tôi đi tới trước mặt, luồn ngón tay vào mái tóc xoăn của hắn ta như v**t v* một con cún rồi véo nhẹ vành tai, hắn ta mới sực tỉnh, đẩy gọng kính, há miệng lộ ra vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng trước hành động thân mật đột ngột của tôi.
Tôi hạ thấp giọng, cười bên tai hắn ta: “Lần này đừng nhìn tôi kỹ quá, tôi muốn làm vài việc ngoài nhiệm vụ. Đợi khi về, chúng ta thử ở bên nhau một tháng nhé?”
Tất nhiên đó chỉ là một lời hứa hão. Yết hầu hắn ta chuyển động một cái, vành tai ửng đỏ, miệng lẩm bẩm: “Cái đồ bướm hoa chuyên đi hại người, nếu có ngày cậu chết, chắc chắn là chết vì lăng loàn.”
Tôi cười khẽ, lùi lại vài bước, dùng mắt ghi nhớ kỹ khuôn mặt của từng người, những đồng nghiệp thân yêu của tôi, hy vọng sau này khi họ nhớ đến tình nghĩa sinh tử những năm qua có thể đốt cho tôi thêm chút tiền vàng.
“Đến vị trí, tôi sẽ thông báo cho mấy người.” Tôi dùng ngón tay cái chỉ xuống mặt nước, đứng trên mạn tàu rồi ngả người ra sau: “Tôi đi trước một bước đây.”
Sóng buổi sáng không quá lớn, chẳng mấy chốc tôi đã leo lên được tàu mục tiêu, thuận lợi trở thành một kẻ vượt biên. Khi chui vào khoang đáy hẹp chùm mùi dầu sủi lên nồng nặc, đúng như dự đoán, ở đây còn giấu mười mấy người nữa. Họ đều bị trói chặt tay chân, gương mặt đậm nét Hoa kiều, là những con heo bị buôn bán từ đại lục sang Nam Dương. Tôi rút một sợi dây thừng từ người họ, tự trói sơ sài cho mình rồi ngồi xổm vào một góc giả làm một thành viên trong đó, y hệt như cái đêm mười năm trước khi tôi trốn khỏi Malaysia.
Cho đến tận hôm nay, tôi vẫn khó lòng quên được buổi chiều muộn mười năm trước ấy, Bạc Dực Xuyên mười chín tuổi đứng ở cảng Teluk Bahang, nhìn theo bóng dáng chiếc tàu chở hàng mà tôi đã leo lên đang rời bờ.
Khi đó trời mưa tầm tã, khoảng cách lại xa, qua màn mưa tôi không thể thấy rõ thần sắc của Bạc Dực Xuyên, chỉ nhớ anh đã đứng đó rất lâu, cho đến khi đường nét của quần đảo Borneo hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Trong rất nhiều năm rời xa anh, tôi vẫn thường không kìm lòng được suy nghĩ, lúc đó Bạc Dực Xuyên đã có tâm trạng như thế nào.
Anh đã nắm giữ tôi trong lòng bàn tay mà nuôi lớn, vậy mà tôi vừa không hoàn thành di nguyện của em trai ruột anh, vừa không trở thành con chó nhỏ trung thành của anh. Tôi giả vờ ngoan ngoãn, ăn sạch xương thịt trên tay anh, rồi sau khi làm ra một chuyện khiến anh căm ghét tột cùng không thể dung thứ, tôi đã không ngần ngại cắn đứt sợi dây thừng vô hình chạy trốn biệt tích. Vào khoảnh khắc phát hiện ra tôi đã rời đi, anh là thất vọng, hay là căm hận, hay là cả hai?
“Dậy mau!”
Một tiếng “chát” vang lên, ngọn roi quất mạnh vào lưng tôi, nỗi đau rát bỏng khiến tôi giật mình tỉnh khỏi dòng hồi ức.
“Xuống tàu mau, mấy thằng khốn!” Một giọng nói thô kệch chửi bới bằng tiếng Khách Gia vang lên từ phía sau. Tôi lờ đờ đứng dậy cùng đám heo con xung quanh, cả đám bị dây thừng buộc lại thành một xâu như đám cào cào, rồi bị tên đầu nậu chăn dắt lùa vào trong một thùng container trên boong tàu. Tiếp theo, tôi chỉ việc chờ bị tống lên xe, sau đó vận chuyển đến thị trường lao động đen ở khu Balik Pulau, Penang.
Cái thứ lao động đen đã biến mất ở hầu hết mọi nơi trên thế giới, nhưng đến năm 2015 này vẫn còn hiện hữu tại Malaysia thì chẳng có gì lạ. Cái đất nước từng bị chế độ đế quốc nửa thực dân nửa phong kiến đục khoét đến thối rữa này chưa bao giờ thực sự bước chân vào xã hội văn minh hiện đại. Khoảng cách giàu nghèo giữa tầng lớp thượng lưu và hạ lưu cực kỳ khủng khiếp, cứ hệt như họ đang sống ở hai thời đại và hai quốc gia hoàn toàn khác biệt. Chính quyền thực dân đã rời đi, nhưng tư bản phương Tây vẫn giúp tầng lớp thượng lưu duy trì chặt chẽ cái hiện trạng mục nát này. E rằng dù có qua một trăm năm nữa, Malaysia vẫn sẽ mãi là cái bộ dạng cũ kỹ đó thôi.
“Anh từ đâu tới, sao lại trà trộn vào đây? Tụi em đều là bị lừa sang đây!”
Có người bên cạnh khẽ hỏi bằng tiếng Khách Gia. Tôi liếc nhìn cậu ta, trong container rất tối, chỉ lờ mờ nhận ra đó là một thiếu niên người Hoa tầm mười bảy mười tám tuổi, nhìn khá thanh tú. Tôi đáp: “Anh cũng bị lừa, nhưng không có hộ chiếu, trốn đi cũng chẳng có nơi nào để về nên mới quay lại đây.”
“Tụi nó căn bản không coi chúng ta là người đâu! Nhưng nghe nói ở đây còn tốt hơn Tam Giác Vàng một chút, tới đây nếu không phải đi đào mỏ, vào đồn điền thì cũng là đến nhà giàu làm người hầu.” Cậu ta lẩm bẩm, ánh mắt đảo qua gương mặt tôi, “Nhìn diện mạo thì chắc anh không phải người Trung Quốc? Sao cũng nói tiếng Khách Gia?”
“Anh là con lai.” Tôi mỉm cười. Lúc này, thùng container rung chuyển, hình như đã được đưa lên xe. Tôi nhìn qua khe hở ra bên ngoài, chợt nghe thấy tiếng cánh quạt trực thăng từ trên cao ập tới.
Một luồng sáng xuyên qua lớp mây đen kịt trên mặt biển, đó là một chiếc trực thăng. Khi nó hạ độ cao, có thể nhìn rõ thân máy bay màu đen, đuôi máy bay khảm một biểu tượng chim thần Garuda màu vàng rất nổi bật, đó là quân huy của quân đội Malaysia. Tim tôi run lên, tự nhủ chắc không thể trùng hợp đến vậy đâu, nhưng vẫn không tự chủ được bám chặt vào thành thùng, áp mặt vào khe hở nhìn về phía cửa khoang trực thăng đang mở.
Thế nhưng tên đầu nậu vận chuyển chúng tôi hiển nhiên sợ bị quân đội chú ý. Hoàng gia cai quản Tây Malaysia vốn không mấy quan tâm đến việc buôn người, thậm chí phía hải quan vì nhận hối lộ nên còn khá ủng hộ, nhưng nếu đụng phải phái người Hoa trong quân đội do Bạc Dực Xuyên đứng đầu thì lại không dễ nói chuyện như vậy. Chiếc xe tải lớn gầm lên một tiếng rồi lao ra khỏi cảng, tôi chỉ kịp nhìn thấy vài quân nhân cao lớn nhảy xuống, vẫn chưa kịp nhìn rõ có anh trong đó hay không thì tầm mắt đã bị cổng cảng che khuất.
Chắc tôi không có vận may lớn đến mức vừa về nhà họ Bạc đã đụng ngay lúc Bạc Dực Xuyên nghỉ phép đâu nhỉ.
Tại sao anh lại quay về vào lúc này?
Mí mắt nóng bừng, tôi chớp mắt một cái, tầm nhìn đang mờ mịt bỗng trở nên rõ ràng trở lại.
“Đừng sợ.” Giọng của cậu thiếu niên nhích lại gần hơn, “Mặc dù em cũng đang sợ lắm đây.”
Tôi mỉm cười lắc đầu.
Sợ ư? Kể từ năm mười sáu tuổi khi bị mua về để làm lính đánh thuê, tôi đã sớm quên mất mùi vị của cái gọi là “sợ” rồi.
Có một khoảnh khắc tôi rất muốn cởi trói cho cậu thiếu niên bên cạnh, nhưng nhìn lại trong thùng xe còn mấy người nữa, nếu cởi cho cậu ta e rằng sẽ loạn cả lên. Vì kế hoạch, tôi đành từ bỏ ý định đó và tự an ủi mình, mỗi người có một số phận, tôi cũng có cái số của tôi, đến chính mình tôi còn chẳng cứu nổi, nói gì đến cứu người khác?
Không khí tràn ngập hơi ẩm, tôi khịt khịt mũi.
Sắp mưa rồi.
Xe vừa đến Balik Pulau, quả nhiên một cơn mưa tầm tã trút xuống.
Xung quanh là những cánh đồng bát ngát không thấy điểm dừng, tên đầu nậu vung roi lùa chúng tôi vào dãy nhà kho của trang trại, ra lệnh cho chúng tôi chui vào những ngăn chuồng dùng để nhốt trâu ngựa, quát tháo ầm ĩ bắt tất cả ôm đầu ngồi xổm xuống, không được nhúc nhích.
Ngồi xổm hồi lâu, ngay lúc tôi đói đến mức hoa cả mắt thì chiếc khuyên tai ở tai trái khẽ rung lên.
Tôi biết, có lẽ là Đinh Thành đang gửi tín hiệu cho mình. Tôi thuần thục cởi sợi dây thừng đang trói quặt tay sau lưng, vừa định nhấn nghe thì tiếng bước chân vang lên. Tôi giấu tay ra sau lưng, nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng quát lớn: “Đứng dậy!”
Dường như có người cử động chậm chạp, ngay lập tức vang lên tiếng ẩu đả và tiếng kêu thảm thiết.
Cảnh tượng này thật quen thuộc, cái hồi tôi bị bán đi cũng đã phải chịu đựng như vậy suốt mấy ngày trời, bị bỏ đói, bị đánh đập, thậm chí còn suýt bị cưỡng h**p tập thể. May mà lúc đó tình cờ gặp được cha nuôi đến mua người nên tôi được ông ta chọn trúng, có thể coi là trong cái rủi có cái may. Nếu không, cho dù bị giày vò đến chết thì con đường này cũng là do tôi tự chọn, tôi chỉ đành cam chịu. Nhưng lần này, tôi không cần phải lo lắng, bởi vì tên đầu nậu sắp đến là người cha nuôi đã sắp xếp từ trước.
Tiếng bước chân dừng ngay trước mặt, tôi liếc mắt nhìn lên, ở cửa là một gã trai cao to lực lưỡng da đen nhẻm, bên cạnh là hai tên lính đánh thuê cầm súng. Vừa chạm mắt gã, tim tôi chợt thắt lại, rõ ràng gã không phải là người lẽ ra phải bắt liên lạc với tôi theo ảnh tư liệu.
Tôi lập tức cúi đầu, giả bộ run rẩy đôi chân như một heo con bị bắt cóc thật sự. Gã cười sằng sặc, vung roi quất vào người tôi. Tôi thét lên một tiếng nhưng vẫn đứng yên không nhúc nhích, vì kinh nghiệm xương máu cho thấy nếu tránh né sẽ bị đánh còn đau hơn. Thấy tôi không né, gã quất vài roi rồi có vẻ cảm thấy mất hứng nên dừng tay, đưa cán roi ra nâng cằm tôi lên.
Tôi ngẩng đầu nhìn gã.
Chiếc khuyên tai rung lên càng dồn dập, tôi nhận ra chắc chắn đã có biến cố đột xuất xảy ra, Đinh Thành đang muốn thông báo cho tôi. Nhưng hai tên lính đánh thuê đang chĩa súng vào tôi, tuyệt đối không phải chỉ để làm cảnh.
Dù gã đeo kính râm, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt của tên đầu nậu trượt từ mặt xuống khắp cơ thể mình, trong lòng chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành. Gương mặt giả này tôi làm không hề xấu, hơn nữa dù tôi tập luyện không cơ bắp nhưng dáng người cũng rất có vốn liếng, da lại trắng, bán vào những nhà giàu ở Malaysia làm người hầu là hoàn toàn hợp lý. Nhưng tên đầu nậu này không phải người của cha nuôi sắp xếp, khó bảo đảm gã sẽ nảy sinh ý đồ gì khác. Chỉ nghe gã tặc lưỡi một cái: “Kêu thằng Đen đưa sang Geylang bán giá cao, thằng nhóc này đẹp trai như vậy, làm cửu vạn làm gì, cho đi làm thiếu gia mỗi tháng chúng ta kiếm thêm được mấy chục ngàn Ringgit đấy.”
Hai tên lính đánh thuê bên cạnh gã cùng cười rộ lên, còn tôi thì không nhịn được l**m răng nanh, thầm muốn chửi thề một câu.
Đm nó.
Geylang là khu đèn đỏ ở Penang, chữ “thiếu gia” này rõ ràng không phải là thiếu gia mà tôi hằng mong đợi.
Bị gã phá ngang thế này, kế hoạch của tôi coi như rối loạn hết rồi.
Geylang là một quận nằm ở phía đông khu trung tâm Singapore, nổi tiếng là khu đèn đỏ hợp pháp duy nhất của quốc đảo, hoạt động sầm uất về đêm với nhiều ngõ hẻm. Nơi đây pha trộn giữa nhà thổ, nhà hàng giá rẻ, quán cháo ếch nổi tiếng và các khu định cư Mã Lai lâu đời, tạo nên không gian văn hóa đặc sắc. ( google )p/S: Tất cả những địa danh, đồ vật, … trong truyện đều có thể search trên google nên mình sẽ rất ít ( hoặc không chú thích ) nếu không cần thiết. Mn nếu có hứng thú thì có thể tự search tìm hiểu nha.
Thiếu gia là tiếng lóng chỉ trai bao, tiểu thư là tiếng lóng chỉ gái gọi.
