Chương 108 – Đáp án chính xác
Yên lặng vài giây, anh lại lên tiếng. “Có đói không? Anh ra phố Petaling mua chút đồ em thích? Có muốn ăn bánh hấp ngọt đường thốt nốt không?
“Bạc Dực Xuyên,” tôi túm lấy góc áo anh, “Anh nói cho tôi biết trước đã, cơ thể anh có vấn đề gì vì Trái Cấm không? Đã kiểm tra sức khỏe chưa?”
Bạc Dực Xuyên ngẩn người, ánh mắt hơi tối đi, rõ ràng là thất vọng vì tôi không gọi lại một tiếng anh, nhưng có vẻ vì thấy tôi vẫn quan tâm nên anh chưa hoàn toàn rơi xuống đáy vực. “Yên tâm, báo cáo kiểm tra của anh có rồi, các chỉ số đều bình thường, vết thương cũng không bị nhiễm trùng, không có vấn đề gì lớn.”
Xem ra là vì anh mới chỉ tiêm một liều, lại thêm dược tính đã tan hết nên mới không sao.
Tôi trút được gánh nặng trong lòng. “Vậy còn tình trạng của tôi thì sao? Nếu… nếu thời gian không còn nhiều, tôi muốn đến nghĩa trang nhà họ Bạc một chuyến, di dời a ba ra ngoài để an táng lại.”
“Đừng nói bậy, em sẽ không sao đâu.” Anh đột ngột ôm chầm lấy tôi, ôm thật chặt, rồi xoa xoa nhẹ tóc tôi. Anh đã lấy được huyết thanh chiết xuất từ cơ thể em chỗ Kiều Lang. Chính nhờ tiêm loại huyết thanh này mà các phản ứng phụ do Trái Cấm trong người anh đều biến mất. Điều đó chứng tỏ trong cơ thể em đã hình thành kháng thể nên mới cầm cự được lâu như vậy, em sẽ không chết. Kiều Lang nói, những triệu chứng suy tạng trước đó chỉ là hiện tượng giả do quá trình tái tổ chức tế bào gây ra thôi.”
Tôi ngẩn ra, thật sao? Trong người tôi đã có kháng thể rồi?
“Thiếu tá Bạc, báo cáo kiểm tra sức khỏe của Bạc Tri Hoặc có rồi đây.”
Lời vừa dứt, một vị bác sĩ bước vào. Anh nín thở nhận lấy tờ giấy đó.
“Xét nghiệm máu không tìm thấy Chromogranin A. Cơ thể cậu ấy rất khỏe mạnh, các triệu chứng ung thư đã biến mất, hơn nữa các cơ quan nội tạng bên trong giống như vừa được thay mới vậy, đúng là một kỳ tích.”
Bạc Dực Xuyên không nén nổi xúc động, anh bế bổng tôi rời khỏi giường bệnh, xoay một vòng rồi lại siết chặt vào lòng. “Kiều Lang nói không sai…” Anh lầm bầm như tự nói với chính mình, khẽ hôn lên vành tai tôi, “Lần này anh mời chuyên gia nước ngoài đến kiểm tra cho em, sẽ không sai nữa đâu, không bao giờ sai nữa.”
Tôi sững sờ đến ngây dại, nhất thời choáng váng giữa ánh nắng gay gắt của buổi trưa, suýt nữa thì nghi ngờ không biết mình có đang nằm mơ hay không.
Tôi cứ thế mà khỏi bệnh rồi sao?
Khi bước ra khỏi thang máy bệnh viện, nhìn thấy người vừa đi ngang qua đối diện, tôi không khỏi sững sờ.
Kẻ đang đeo xiềng chân, bị cảnh sát áp giải lên xe chuyên dụng kia, không phải Kiều Lang thì là ai?
Sao anh ta lại ở đây?
“Đây là Bệnh viện Trung tâm Kuala Lumpur. Trước khi nhập tù, các trọng phạm sẽ được đưa đến đây kiểm tra sức khỏe. Hơn nữa, Kiều Mộ cũng đang bị giam giữ ở đây.” Bạc Dực Xuyên dừng lại một chút. “Tại phân khu tâm thần ngay bên cạnh.”
Tôi sửng sốt nhìn anh, bóng tối thâm trầm vương vấn trong đôi mắt đen ấy lập tức tan biến khi anh nhìn sang tôi.
“Anh đã hứa với Kiều Lang là không để Kiều Mộ ngồi tù, không nuốt lời.”
Nhìn thấy Kiều Mộ đang ngây ngốc nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi cong ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính, nhưng y không hề có phản ứng, vẫn cứ nghiêng đầu ch** n**c miếng. Nghĩ đến những việc ác y từng làm, rồi lại nhớ đến những trải nghiệm thời thơ ấu mà y từng kể, tôi không cảm thấy vui vẻ gì mấy. Tôi hạ tay xuống hỏi. “Làm sao mà thành ra thế này? Anh ra tay à?”
Bạc Dực Xuyên nhìn chằm chằm vào bên trong cửa sổ, ánh mắt lạnh lẽo, anh v**t v* gò má tôi. “Cậu ta đối xử với em và Lặc Sa thế nào, anh đối xử với cậu ta thế ấy. Đi thôi, không có gì đáng xem đâu.”
Xe của anh đậu ngay cổng bệnh viện. Thấy anh mở cửa xe, tôi hỏi. “… Đi đâu?”
Hơi thở anh nghẹn lại, lộ rõ vẻ căng thẳng, phải trăn trở mất vài giây mới mở lời. “Về Phỉ Thúy Hiên ăn tối nhé? Dì Ramu đã làm rất nhiều món em thích, dì ấy cũng mong em quay về.”
Giọng điệu này cứ như đang dỗ dành một đứa trẻ bỏ nhà đi quay về vậy.
Tôi rủ mắt không nhìn anh, khẽ lắc đầu.
“Không về đâu, tìm một nhà hàng bên ngoài ăn đi, tôi mời anh.”
Đây là bữa cơm cuối cùng chúng tôi ăn cùng nhau, tôi nên nói lời từ biệt với anh cho hẳn hoi.
Không biết có phải anh đã nghe ra ẩn ý trong lời nói của tôi hay không mà bỗng im lặng, ngón tay siết chặt lấy tay nắm cửa xe đến mức khớp xương trắng bệch, một lúc sau mới đáp lại. “Đến chỗ cũ được không?”
Biết anh đang nói đến nhà hàng nơi chúng tôi từng hẹn hò hai lần trước đây, tôi mỉm cười gật đầu.
Thang máy chậm rãi đi lên, ánh hoàng hôn dịu dàng xuyên qua lớp kính khiến ký ức về nụ hôn nồng cháy với anh trong thang máy lúc đó ùa về. Nhiệt độ cơ thể tôi hơi tăng lên, Bạc Dực Xuyên chắc cũng nhớ lại chuyện đó, nhịp thở khẽ loạn, bàn tay buông thõng bên sườn thử chạm nhẹ vào tay tôi, dường như muốn nắm lấy.
Tôi dời tay đi, kéo giãn khoảng cách với anh một chút, quyết định phá vỡ bầu không khí quá đỗi ám muội nhưng không đúng lúc này. “Bạc Dực Xuyên, chuyện gì đã xảy ra khi anh đến phòng thí nghiệm vào đêm trước đám cưới vậy? Tại sao người quay về lại là Lạt Ma thật? Anh biết mình đã bị lộ rồi sao?”
Ánh mắt Bạc Dực Xuyên tối sầm lại, anh khẽ ừm một tiếng. “Đúng là đã bị lộ. Ngay khi phát hiện thân phận của anh có vấn đề Kiều Lang đã khống chế anh ngay lập tức. Nhưng Kiều Mộ đang nằm trong tay anh, dựa theo tài liệu anh điều tra được, Kiều Lang thực chất rất quan tâm đến Kiều Mộ, nên anh đã dùng cậu ta làm quân cờ để giao dịch với Kiều Lang. Phòng thí nghiệm đó dùng mạng nội bộ, xung quanh lại là rừng núi tuyết không có tín hiệu nên Kiều Lang không kịp báo cáo tình hình lúc đó cho Bạc Vũ Vỹ. Anh đã để anh ta phối hợp diễn một vở kịch, khiến Bạc Vũ Vỹ lầm tưởng rằng anh chưa kịp đến phòng thí nghiệm đã quay về lâu đài, hoàn toàn không biết thân phận mình bị bại lộ.”
“Cho nên Bạc Vũ Vỹ mới trực tiếp nổ súng vào anh ở đấu trường… Ông ta tưởng rằng mình g**t ch*t một kẻ không hay biết gì là anh, nhưng thực chất người quay về gặp ông ta lại là Lạt Ma thật.” Tôi bật cười, nâng ly chạm nhẹ vào ly của anh rồi nhấp một ngụm rượu. “Thật cao tay. Nhưng sao Lạt Ma lại chịu hợp tác như vậy?”
Anh nhìn chằm chằm vào môi tôi. “Em quên rồi sao, gã có một đứa con trai. Sau khi giao ảnh cho Trình Thế Vinh, họ đã tìm thấy nơi Bạc Long Thịnh giam giữ đứa bé đó ngay buổi chiều anh đến phòng thí nghiệm. Em nói xem, đây có tính là Phật tổ đang phù hộ chúng ta không?”
“Hèn gì…” Dù mọi chuyện đã qua, tôi vẫn không khỏi cảm thấy sợ hãi. Nếu người phụ trách phòng thí nghiệm không phải Kiều Lang, nếu Bạc Dực Xuyên không có quân bài Kiều Mộ trong tay, hay Lạt Ma không tình cờ có một đứa con trai bị anh phát hiện, thì chỉ cần sai một nước cờ, có lẽ tất cả đã là tử cục.
Không trách lúc chia tay anh ở căn nhà gỗ nhỏ, trong lòng tôi lại dấy lên một dự cảm bất lành đến thế.
Nhưng cũng may Bạc Dực Xuyên nói đúng, đây không phải là Phật tổ đang phù hộ chúng tôi sao?
Chọn một vị trí cạnh cửa sổ, tôi và anh ngồi đối diện nhau.
Tiếng nhạc du dương dịu nhẹ, ánh nến và hoa tươi, bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí lại trở nên ám muội. Tôi một lần nữa chủ động phá vỡ bầu không khí ấy. “Đúng rồi, còn mẹ tôi thì sao? Bà ấy bị bắt cùng với người của ZOO rồi phải không?”
“Ừm, bà ấy đã bị trục xuất về Hà Lan và đưa vào trại cai nghiện rồi, em có muốn đi thăm bà ấy không?”
Trước đó vì quá căng thẳng nên tôi không thấy quá đau lòng, nhưng lúc này đây, nỗi buồn đến muộn mới cuộn trào trong lòng, khiến tôi thấy khó thở. Có lẽ vì m* t**, tôi cảm thấy hình như mẹ không còn yêu tôi nữa rồi.
“Tri Hoặc, em có từng nghĩ rằng, việc mẹ em tình nguyện làm quân cờ cho Bạc Long Thịnh, rồi sau đó lại phản bội để nghe theo chỉ thị của Bạc Vũ Vỹ, là để trả thù cho a ba em không?”
Lòng tôi chấn động, trợn tròn mắt nhìn anh.
“Khi bắt giữ bà ấy, cảnh sát đã dựa theo chỉ dẫn của bà để tìm thấy thứ này trong phòng.” Bạc Dực Xuyên nhìn tôi chằm chằm, lấy từ trong túi ra vật gì đó rồi mở lòng bàn tay.
Đó là một sợi dây chuyền, bên trong là một bức ảnh đen trắng nhỏ đã cũ. Trong ảnh, mẹ tựa đầu vào vai a ba, hai người cùng nâng niu một đứa trẻ sơ sinh, nụ cười rạng rỡ như nắng xuân.
“Đây là ảnh cưới của họ. Nếu mẹ không yêu cha và em, sao bà ấy lại giấu thứ này dưới sàn nhà? Là anh đã nghĩ sai, Bạc Vũ Vỹ đã muốn thử thách lòng trung thành của em thì không đời nào để bà ấy thể hiện quá lộ liễu, cho nên mẹ cố tình để lộ sơ hở để em đề phòng, bà ấy đang dùng một cách khác để bảo vệ em… ngay cả khi bản thân đang bị cơn nghiện hành hạ. Tri Hoặc, chaa và mẹ của em, họ đều yêu em, rất yêu em.”
Lòng tôi chao đảo dữ dội, tôi siết chặt sợi dây chuyền, đặt lên môi hôn, tầm mắt nhòe đi, nước mắt không thể kìm nén được trào ra, từng giọt lớn rơi xuống mặt bàn. Bạc Dực Xuyên không dỗ dành bảo tôi đừng khóc, anh chỉ lặng lẽ cầm khăn giấy trên bàn thấm nhẹ nơi khóe mắt, để mặc cho tôi gục đầu vào lòng bàn tay anh khóc nức nở.
“Cảm ơn anh… đã nói cho tôi… những điều này.” Tôi nghẹn ngào không dứt, “Bạc Dực Xuyên, cảm ơn anh.”
Ngón tay anh khẽ run rẩy, lớp da hơi ráp nơi đầu ngón lướt qua hàng mi và khóe mắt tôi, chậm rãi lau đi từng giọt lệ, hệt như muốn xoa dịu mọi vết thương mà tôi đã gánh chịu từ thuở nhỏ cho đến tận bây giờ.
Trái tim tôi tựa như dây đàn, run rẩy không thôi dưới sự v**t v* của anh. Tôi khịt mũi, ngồi lùi lại một chút, cố gắng thu hồi toàn bộ sức nặng của cảm xúc vừa bộc phát ra khỏi lòng bàn tay anh.
Hình như tôi lại bắt đầu ỷ lại vào Bạc Dực Xuyên rồi, đây thực sự không phải là điềm báo tốt lành gì.
Đúng lúc này, một tô mì tôm nhà xanh, một tô hủ tiếu chân gà Thiên Hoàng cùng một đĩa bánh hấp ngọt đường thốt nốt được bưng lên bàn, hương thơm tỏa ra ngào ngạt. Tôi lau mũi và mắt, vùi đầu vào ăn lấy ăn để. Vì ăn quá vội, tôi bị sặc đến mức ho sù sụ, nước dùng mì suýt chút nữa thì phun ra từ mũi.
“Chậm thôi, không ai giành với em đâu.” Bạc Dực Xuyên nâng cằm tôi lên, lấy khăn giấy lau miệng cho tôi.
Tôi không chịu nổi những cử chỉ nuông chiều này của anh, lồng ngực cứ tê tê rân rân. Tôi rủ mắt tránh né ánh nhìn của anh, kết quả lại vô tình nhìn thấy mũi giày của hai đứa đang chạm khít vào nhau dưới gầm bàn.
Ngón tay anh nóng hổi chạm vào khóe môi, tôi vội vàng chộp lấy khăn giấy tự lau. “Cảm… cảm ơn.”
Trong nhà hàng vang vọng bản nhạc Jazz lãng mạn và ấm áp, khoảnh khắc này giống hệt như một buổi hẹn hò thực thụ.
Bẵng đi một lúc không ai nói gì, bản nhạc Jazz kết thúc, và rồi một đoạn dạo đầu bằng vĩ cầm vô cùng quen thuộc vang lên. Anh đột ngột đứng dậy, đưa một bàn tay về phía tôi. “Có thể… mời em nhảy thêm một bản nữa được không?”
Tôi do dự một chút rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, lập tức bị anh nắm chặt lấy.
Vòng eo bị siết nhẹ, lồng ngực dán chặt vào nhau. Tôi vừa hơi ngẩng đầu lên chóp mũi đã chạm vào cằm anh, đôi môi áp sát yết hầu, hơi thở giao hòa, bốn mắt nhìn nhau ở khoảng cách gần như sắp hôn.
“Đêm nay đôi ta không lời từ biệt… Chưa từng nghĩ rằng sẽ phải chia tay…”
Anh luồn tay ra sau gáy tôi, đôi mắt đen thẳm từ từ tiến lại gần.
Tâm trí loạn như ma trận, cứ thế này thì thật khó mà hạ quyết tâm nói lời chia tay. Tôi quyết định dùng đao sắc chặt đay rối, đẩy anh ra, lùi lại một bước giữa tiếng vĩ cầm của điệu tiểu dạ khúc đang nức nở như oán như than. “Bạc Dực Xuyên, đưa tôi đến nghĩa trang đi. Tôi muốn đưa di cốt của a ba ra hỏa táng, sau đó sẽ đưa ông ấy về quê cũ.”
Bạc Dực Xuyên ngơ ngác nhìn tôi. “Quê cũ? Ở đâu?”
“Quảng Châu, phía Đường Hạ. Tôi cũng chưa từng đến đó, muốn đi tìm thử xem sao.” Tôi mỉm cười.
Anh im lặng vài giây, giọng khản đặc. “Vậy… sau này em còn quay lại Malaysia không?”
Tôi lắc đầu.
Không còn sự kiềm tỏa của ZOO, có lẽ tôi sẽ đi lang thang một thời gian, tìm một nơi mình thích để ổn định cuộc sống, tìm một công việc đàng hoàng, từ nay về sau sống một đời tự do tự tại. Làm nhân viên pha chế, giao hàng, hay đến cô nhi viện, vườn thú làm hộ lý… đều được cả.
Anh vẫn cứ ôm chặt lấy tôi không chịu buông tay, đặt cằm lên hõm vai tôi, mũi áp sát vào tóc mai. Chẳng mấy chốc tóc mai của tôi đã thấm ướt. Lúc này tôi mới nghe thấy giọng nói khàn đục của Bạc Dực Xuyên bên tai. “Di cốt của a ba em, thực ra anh đã hỏa táng rồi. Hiện giờ hũ tro cốt đang đặt ở Lam Viên, em theo anh về lấy nhé.”
Tôi ngẩn người. “Ừm, được.”
Khi rời khỏi nhà hàng, bên ngoài lại lất phất mưa. Anh che ô đứng đợi tôi.
Chúng tôi đi dọc theo phố ẩm thực, băng qua khu vườn trung tâm từng cùng nhau dạo bước, đến tòa tháp Bạc Uy Niên. Khi lên thang máy, Bạc Dực Xuyên lại mấy lần định nắm tay tôi nhưng đều bị tôi né tránh.
Thế là khi lên trực thăng, anh không tiếp tục thử nữa, suốt dọc đường vẻ mặt u ám không nói lời nào. Tôi tựa vào cửa sổ, nhìn tòa tháp đôi xa dần rồi bắt đầu gà gật ngủ. Đến khi tỉnh lại tôi mới phát hiện mình đang được anh ôm trong lòng, gối đầu lên đùi anh. Khổ nỗi, khóe miệng tôi còn dính chút nước miếng, làm ướt một mảng trên quần anh. Ngây người nhìn anh vài giây, anh dời tầm mắt xuống dưới, dùng ống tay áo lau khóe môi cho tôi, yết hầu khẽ chuyển động, rõ ràng là đang muốn hôn. Tôi xoạt một cái ngồi bật dậy.
“Tôi… tôi đã ngủ bao lâu rồi?”
“Em nói xem, đến nơi rồi.” Bạc Dực Xuyên nhìn tôi chằm chằm, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng ý cười không mảy may chạm đến đáy mắt, tựa như ánh trăng bị mây đen che khuất, không cách nào soi sáng lớp bùn lầy nơi vực thẳm.
Không hiểu sao, tim tôi hẫng một nhịp, một tia bất an âm thầm nảy nở.
Anh kéo cửa khoang trực thăng, bước xuống trước rồi che ô đợi sẵn.
Tôi nhảy xuống, rúc vào dưới tán ô của anh, theo anh bước qua cánh cổng Lam Viên.
Suốt dọc đường vào Đông Uyển, những bài trí quen thuộc không hề thay đổi, vô số ký ức ùa về như thủy triều. Tôi gượng gạo trấn tĩnh lại, nhưng suýt thì bị Kundan từ đâu lao tới nhảy bổ vào lòng làm cho ngã nhào.
“Gừ… gừ…”
Nó ra sức cào vào người tôi, đôi mắt to tròn chớp chớp, chiếc chuông vàng trên cổ kêu lanh lảnh, cứ hệt như nó biết tôi định rời đi vậy, chiếc đuôi to dài quấn chặt lấy hai chân tôi.
“Được rồi, được rồi.” Tôi xoa xoa cái đầu lớn của nó, bị nó húc cho lảo đảo trái phải.
Bạc Dực Xuyên cúi người bế nó lên. “Sao lại nghịch ngợm vậy hả? Mày cũng biết em ấy sắp đi rồi, sau này không bao giờ gặp lại nữa đúng không?” Nói đoạn, anh xoay người đưa Kundan cho tôi. “Mau nói với em ấy đi, mày không nỡ xa em ấy đến nhường nào. Mày nói còn có tác dụng hơn tao nói đấy.”
Tôi mím môi. “Bạc Dực Xuyên, ở đâu?”
Cơ hàm Bạc Dực Xuyên hơi bạnh ra, anh đặt Kundan xuống, nhìn về phía bên cạnh tôi.
Tôi dõi theo tầm mắt của anh, đó chính là căn phòng tôi từng ở.
Chiếc ổ khóa treo trên cửa đã được mở ra, cánh cửa khép hờ.
“Vào đi, ở ngay bên trong.” Anh buồn bã lên tiếng.
Cảm giác bất an ấy ngày càng mãnh liệt. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, do dự vài giây rồi vẫn bước tới. Bạc Dực Xuyên bám sát từng bước ngay sau lưng tôi, tiếng bước chân rất khẽ, nhưng là cái khẽ khàng đầy cố ý, giống như một loài mãnh thú cỡ lớn đang rón rén truy đuổi con mồi trong rừng rậm, sẵn sàng vồ vồ lấy, khiến tôi lờ mờ cảm thấy nguy hiểm. Trong lòng tôi như phân tách thành hai con người nhỏ bé, một bên gào thét chói tai thúc giục tôi lập tức chạy trốn, bên còn lại thì nâng niu một con đom đóm nhỏ, ôm giữ hy vọng mong manh đứng lại nơi này.
Hít một hơi thật sâu, tôi đưa tay đẩy cửa bước vào. Tiếng chuông gió vang lên lanh lảnh, mùi ẩm ướt ập thẳng vào mặt. Cách bài trí bên trong vẫn y như ngày cũ, khiến tôi không khỏi thất thần.
Bạc Dực Xuyên nhìn chằm chằm không rời mắt vào bóng lưng người thanh niên trong phòng. Một bàn tay anh chậm rãi đặt lên ổ khóa bên cạnh cửa, ngón tay cuộn lại nắm chặt lấy nó, khẽ run rẩy. Hai hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng khậc khậc, giống như một dã thú bản tính khát máu đang cắn xé, va đập vào cánh cửa lồng của lý trí, chực chờ phá cũi sổ lồng.
Bạc Tri Hoặc muốn đi. Chuyến đi này, em ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Con bướm trong lòng anh sắp bay ra khỏi lồng giam, cơn gió mùa mà đôi cánh ấy vỗ lên cũng sẽ trôi xa, một đi không trở lại. Từ nay về sau, sinh mệnh anh sẽ không còn mong cầu hay niềm vui nào nữa, chỉ có thể cô độc già đi rồi chết trong lồng, hóa thành bộ xương khô hiu quạnh.
Suy nghĩ đó cắn xé trái tim Bạc Dực Xuyên, khiến anh khó thở, khoang miệng nồng nặc mùi máu tanh. Ngón tay anh siết chặt lấy ổ khóa, gân xanh trên mu bàn tay nổi rần rật, nhưng mãi vẫn không nhấn chốt khóa xuống.
Chiếc xiềng xích mang tên Ái tình đang bóp nghẹt yết hầu của dã thú, máu chảy đầm đìa, đến chết mới thôi.
Như cảm nhận được điều gì đó, Bạc Tri Hoặc đột ngột quay đầu lại.
Tôi lặng lẽ nhìn xoáy vào Bạc Dực Xuyên, dời tầm mắt từ đôi mắt đen thẳm của anh xuống bàn tay đang nắm chặt ổ khóa kia.
Anh không thở, cũng không cử động, căn phòng chìm trong bầu không khí chết chóc.
Đối diện với anh vài giây, tôi cười giễu một tiếng. “Tro cốt căn bản không có ở đây, đúng không?”
Yết hầu của Bạc Dực Xuyên khẽ chuyển động, anh nhìn chằm chằm tôi vài giây, hơi thở đang nín nhịn cuối cùng cũng thoát ra nhưng lại run rẩy. Động tác của anh cứng đờ, từng chút một buông lỏng ổ khóa trong tay, mở toang cánh cửa.
“Có ở đây.” Anh thấp giọng đáp, đột ngột nghiêng mặt đi rồi xoay lưng lại, “Ở trong ngăn kéo.”
Tôi lập tức kéo ngăn kéo ra, bên trong quả thực đặt một bình sứ bạch ngọc nhỏ xíu. Cầm nó lên, phía dưới lộ ra một cuốn Tâm Kinh chính là cuốn kinh năm đó chúng tôi đã cùng nhau chép tay.
Tôi cẩn trọng nâng niu bình sứ, khẽ v**t v* rồi cất vào lòng.
Khó khăn lắm mới dứt được ánh nhìn khỏi cuốn Tâm Kinh ấy, tôi bước đến sau lưng Bạc Dực Xuyên.
“Có vali không? Tôi muốn thu dọn một chút, khởi hành càng sớm càng tốt.”
Anh khựng lại vài giây, một tay lướt qua gò má rồi xoay người lại, đôi mắt đen rõ ràng vẫn còn vương nước. “Em chưa có hộ chiếu, phải đến Cục Di trú làm đã, ít nhất cũng phải đợi một tuần.”
Tôi nhìn vào mắt anh, mỉm cười. “Ở cảng có thể làm hộ chiếu tạm thời, rất nhanh.”
Anh ngẩn ra, lại đứng chôn chân thêm vài giây nữa mới gật đầu, loạng choạng bước vào căn phòng bên cạnh, giữa chừng còn bị vấp một cái, suýt nữa thì ngã quỵ trước giường. Quỳ một gối xuống, anh kéo từ gầm giường ra chiếc vali, chính là chiếc vali từng dùng để chứa tôi năm nào.
“Quần áo của em ở đây đều có đủ, em ra phòng khách đợi anh, anh sẽ thu dọn xong ngay cho em.”
Nói xong, anh đóng cửa lại.
Tôi nhìn cái ổ khóa đang treo bên cửa vẫn còn khẽ đung đưa, chợt nhận ra rằng dù tôi không có ý định thử thách Bạc Dực Xuyên, nhưng cuối cùng vẫn vô tình đưa cho anh một tờ đề thi.
Với đề thi này, suýt chút nữa Bạc Dực Xuyên đã điền sai đáp án.
Nhưng cũng may, cuối cùng anh vẫn chọn được câu trả lời chính xác.
Tôi khẽ v**t v* bình tro cốt, áp trán vào lớp sứ lạnh lẽo.
A ba, con có thể… tin tưởng anh ấy không?
Bình sứ im lìm, không một lời hồi đáp.
Dáng vẻ và cử động của Bạc Dực Xuyên vừa rồi vẫn hiện rõ mồn một trước mắt, cảm giác nơm nớp lo sợ trong lòng vẫn không sao xua đi được. Tôi lắc đầu, thẳng tay bóp nghẹt cái bóng nhỏ bé đang dao động, đấu tranh và chần chừ trong trí não mình.
“A ba, đừng lo lắng, con sẽ đưa người rời khỏi nhà họ Bạc.”
Đợi một hồi lâu, cửa phòng mới mở ra lần nữa.
Anh xách chiếc vali to lớn kia, bước chân nặng nề, từng bước từng bước một đi tới trước mặt tôi.
“Thu dọn xong rồi, anh đưa em ra cảng.”
Tro cốt không tiện ký gửi, cũng không thể mang lên máy bay, đi tàu thủy quả thực là lựa chọn hợp lý hơn. Tôi gật đầu.
“Ừm.”
Bên ngoài cửa sổ xe, những đường phố ngõ hẻm dập dìu xe cộ của Penang lướt qua, từ chùa Kek Lok Si, Prince Island cho đến khu phố Tàu. Chúng tôi ngồi sát bên nhau nhưng suốt dọc đường không nói câu nào, chỉ có tiếng mưa rơi dày đặc gõ nhịp trên mặt kính.
Khi đến cảng, cơn mưa vẫn chưa dứt.
Làm xong hộ chiếu tạm thời tại bến cảng, dường như biết tôi đã quyết chí ra đi, Bạc Dực Xuyên không mở lời níu kéo thêm nữa. Lúc tôi nhận lấy chiếc vali nặng trịch từ tay anh, anh rủ mắt không nhìn tôi, nhưng hàng mi lại run rẩy dữ dội, lồng ngực phập phồng với nhịp thở hỗn loạn và mang theo hơi ẩm của màn mưa.
Liếc thấy vành mắt anh đỏ hoe, tôi vội vã dời tầm mắt, nắm chặt lấy tay cầm của chiếc vali.
Nó thực sự rất nặng, nhưng tôi vẫn có thể xách bằng một tay, tự mình đứng vững.
Bàn tay anh vẫn nắm chặt lấy tay cầm không chịu buông, mấy ngón tay siết lại nổi cả gân cốt. “Trong vali anh có để một chiếc điện thoại, đã lưu số của anh rồi, nếu muốn gọi cho anh, bất cứ lúc nào cũng được.”
Tôi mím môi mỉm cười, khẽ khàng đáp lại. “Bạc Dực Xuyên, bảo trọng.”
Tiếng còi tàu đột ngột vang lên, át đi lời từ biệt của tôi dành cho anh, cũng át đi cả tiếng anh đáp lời. Chưa kịp nghe rõ anh đã nói gì, cửa lên tàu đã ầm ầm mở ra, cầu tàu hạ xuống, dòng người hối hả ùa về phía con tàu, chỉ trong chớp mắt đã chia cắt hai chúng tôi.
Tôi ngoái đầu nhìn lại, thấy anh đang dốc sức rẽ dòng người đuổi theo tôi, nhưng bị xô đẩy đến loạng choạng. Tiếng anh gào thét xuyên qua sự náo nhiệt xung quanh. “Tri Hoặc, Bạc Tri Hoặc! Đừng bảo trọng, anh không muốn bảo trọng, phải là hẹn gặp lại, chúng ta phải gặp lại nhau, có được không?”
Dòng người cứ thế ngăn cách anh ở phía sau vài bước chân, khiến anh không thể chạm tới tôi. Tôi nghiến răng, không nhìn anh nữa mà quay người bước lên cầu tàu theo đám đông. Tiếng người ồn ã, tiếng gào thét của Bạc Dực Xuyên bị bỏ lại phía sau xa dần rồi chìm nghỉm. Tôi bước nhanh vào cabin riêng, cất hành lý rồi ngồi xuống. Phải đến khi nghe tiếng cửa khoang đóng lại, tiếng còi tàu rời bến vang lên, tôi mới đủ dũng khí nhìn ra ngoài cửa sổ mạn tàu.
Đúng như tôi dự đoán, anh vẫn đứng đó, che ô, tán ô che khuất nửa khuôn mặt phía trên. Khoảng cách xa thế này cũng không thể nhìn thấy gì, nhưng thần thái của anh lúc này lại hiện lên rõ mồn một trước mắt tôi.
Nước mưa đan phủ trên mặt kính, tầm nhìn nhòe đi một mảng. Tôi rủ mắt, thấy trên mặt bàn rớt vài giọt nước mưa, liền vội vã lấy ống tay áo lau đi. Tôi kéo chiếc vali từ dưới gầm giường ra, lấy hũ tro cốt của a ba ôm vào lòng, định dùng nó để trấn giữ con tim đang dậy sóng không thể bình lặng.
Nhưng đúng lúc đó, tôi chú ý thấy một chiếc túi giấy Kraft đặt trên xấp quần áo được gấp gọn gàng ngăn nắp.
Ngồi xuống giường, tôi mở miệng túi, dốc hết đồ vật bên trong ra từng cái một.
Một chiếc điện thoại, một vật vuông vức nhìn giống như ổ cứng, và cả cuốn sổ thêu đầy những cánh bướm trên bìa mà lúc trước Bạc Dực Xuyên nhất quyết không cho tôi xem.
