Chương 109 – Nơi trái tim hướng về
Nhìn loáng qua, tôi nhận ra ngay vật vuông vức bên trong chính là một ví điện tử chứa tiền mã hóa, lòng không khỏi kinh ngạc. Nhấn nút nguồn, trên màn hình hiện lên một khung nhập liệu kèm theo dòng chữ nhỏ phía dưới.
Sinh nhật em.
Sinh nhật của tôi, ngày 19 tháng 3.
Khi nhập dãy số ngày tháng vào, con số hiện lên trong ví khiến tôi sững sờ.
Không cần đếm xem có bao nhiêu chữ số không, tôi cũng lập tức nhận ra bên trong có bao nhiêu tiền.
Khoản 1.9 tỷ USD đã truy thu được năm đó, anh đều đưa hết cho tôi.
Đặt chiếc ví xuống, tôi lật mở cuốn sổ tay, đôi mắt không kìm được mở to vì chấn động.
Trong cuốn sổ này, toàn bộ đều là ảnh của tôi.
Lúc cười, lúc khóc, lúc giận dữ, cả bóng lưng, góc nghiêng hay khi tôi đang say ngủ… gần như bao quát toàn bộ thời thiếu niên của tôi. Từng khoảnh khắc mà tôi cứ ngỡ Bạc Dực Xuyên không hề nhìn thấy, không hề ghi nhớ, hóa ra đều được anh lặng lẽ dùng máy ảnh lưu lại tất cả.
Tôi lật xem từng trang một, gỡ từng tấm ảnh xuống để xem mặt sau. Nhưng ngoại trừ ngày tháng, phía sau những tấm ảnh này không hề viết thêm bất cứ điều gì, mãi cho đến trang cuối cùng đó chính là tấm ảnh chụp chung của chúng tôi trước đài quan sát ở nhà hàng trên cao ngày hôm ấy. Hai tay tôi đang véo lấy khóe miệng anh kéo ngược lên, anh thì nhíu mày nhìn chằm chằm tôi, đáy mắt đen thẫm ẩn chứa cơn giận, nhưng đôi bàn tay lại xòe rộng, giữ một khoảng cách nhỏ che chắn sau lưng tôi, hệt như sợ tôi vô ý ngã nhào ra ngoài lan can vậy.
Tôi nín thở, lật mặt sau tấm ảnh lên. Cuối cùng, phía sau bức ảnh này cũng xuất hiện nét chữ mà tôi không thể quen thuộc hơn. Có vài chỗ mực đã bị nhòe đi, nhưng vẫn có thể nhìn rõ.
“Tri Hoặc, sinh nhật vui vẻ. Khoản tài sản này vốn là số tiền dự định cho kế hoạch đưa em đến Hồng Kông sinh sống năm đó, nay coi như món quà sinh nhật anh tặng em. Từ nay về sau, sẽ không còn chiếc lồng nào giam cầm em nữa. Nguyện cầu cuộc đời tương lai của em tự do không vướng bận, những nơi em đặt chân đến, đều là nơi lòng em hằng mong mỏi.
Bạc Dực Xuyên.”
Tôi nhìn trân trân vào dòng chữ ấy, nhưng không để tôi nhìn thêm được mấy giây, những nét chữ đã bắt đầu nhòe đi, tựa như đàn kiến tan tác tháo chạy giữa ngày hè oi ả, từ bức ảnh bò lên đầu ngón tay, chui tọt vào lòng bàn tay, rồi len lỏi vào tận lồng ngực. Nơi đầu quả tim rỉ ra cơn đau râm ran như bị kiến cắn xé, lan rộng khắp tứ chi, không cách nào kìm nén nổi.
“A ba…” Tôi ôm chặt hũ tro cốt vào lòng, cuộn tròn người lại, nức nở không thành tiếng, “A ba, con xin lỗi… hức… phải làm sao đây, con không nỡ rời xa anh ấy…”
Gò má bỗng cảm thấy ấm áp, tựa như có những ngón tay mềm mại hiền hòa vừa lướt qua. Tôi hé mi mắt, bàng hoàng sững sờ.
Giữa vầng sáng trắng dịu nhẹ mông lung, a ba đang ngồi ngay bên cạnh giường, nụ cười hiền hòa. Ông mặc bộ đồ lanh trắng tinh khôi, dáng vẻ hệt như vị tiểu thiếu gia thanh cao thoát tục của mười mấy năm về trước.
“A ba?” Tôi nhìn ông, không biết mình có đang nằm mơ hay không.
Ông lau đi nước mắt cho tôi, khẽ nắm lấy cổ tay tôi, lật bàn tay tôi lại rồi đặt tấm ảnh chụp chung của tôi và Bạc Dực Xuyên vào lòng bàn tay. “A Hoặc, con không có lỗi với a ba. Cảm ơn con, và cũng cảm ơn cả Bạc Dực Xuyên nữa. A ba đã tự do rồi, và cũng hy vọng con có được sự tự do thực sự.”
“Sự tự do thực sự?” Tôi thẫn thờ lẩm bẩm.
Ông đặt bàn tay tôi lên vị trí trái tim. “Nơi lòng mình hướng về, chính là tự do.”
Nói xong, ông đứng dậy, mở toang cửa sổ mạn tàu, ngoái đầu lại mỉm cười với tôi rồi bóng hình nhẹ nhàng bay xa dần.
“A ba!”
Tôi giật mình tỉnh giấc, trong lòng vẫn ôm khư khư hũ tro cốt, tay vẫn nắm chặt tấm ảnh kỷ niệm kia.
Cơn gió biển ấm áp và ẩm ướt lướt qua gò má, tôi ngước mắt nhìn lên, cửa sổ mạn tàu không biết đã mở từ lúc nào, tấm rèm trắng bay phấp phới, giống hệt như bóng hình a ba tự do bay đi trong giấc mộng.
Tôi cúi đầu, nhìn những nét chữ còn vương hơi ẩm của Bạc Dực Xuyên phía sau tấm ảnh trong lòng bàn tay.
Tiếng còi tàu cập bến Quảng Châu vang lên rền rĩ. Tôi xoạt một cái đứng bật dậy, hối hả vơ lấy hũ tro cốt, tấm ảnh, điện thoại và ví điện tử nhét hết vào vali, rồi mở toang cửa phòng lao vọt ra ngoài.
“Làm ơn cho tôi đi qua với!”
“Này, cái thằng nhóc này, chen lấn cái gì mà chen!”
“Đúng thế, bộ gấp đi đầu thai hay sao vậy?”
“Xin chào, tôi muốn mua vé chuyến tàu sớm nhất quay lại Malaysia, cảm ơn!”
Đêm qua ngày tới, mặt trời lặn rồi trăng lại lên, tôi nhìn ra phía đại dương bao la suốt cả ngày trời không hề chợp mắt. Cuối cùng đường nét của cảng Teluk Bahang cũng hiện ra trong tầm mắt, giữa làn khói sóng của buổi hoàng hôn, từng chút, từng chút một trở nên rõ nét. Những sợi mưa mảnh dẻ giăng mắc trên mặt kính, tôi mở to mắt, dứt khoát đẩy tung cửa sổ mạn tàu.
Trên bến cảng, một bóng người cầm ô vẫn đứng lặng ở đó.
Hệt như mười năm về trước.
Cứ hệt như anh đã luôn chờ đợi nơi đó, chưa từng rời đi.
Suốt ba ngày ròng rã, Bạc Dực Xuyên không hề bước chân khỏi bến cảng.
Nếu tôi không quay lại, thứ anh chờ đợi không chỉ là một cái mười năm, mà sẽ là cả một đời.
Khoảnh khắc cửa khoang mở ra, tôi là người đầu tiên lao xuống cầu tàu.
“Anh!” Tôi buông vali, lao thẳng vào dưới tán ô của anh, ôm chặt lấy cổ anh không rời.
Vài giây trôi qua, cơ thể đang đứng sững của anh khẽ lay động, chiếc ô trên đầu đột ngột rơi rụng. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn qua giữa đôi lông mày của tôi, men theo cánh mũi rơi xuống d** tai bên phải, nóng bỏng tựa như một dấu ấn thề nguyện đến chết không phai.
“Em không đi nữa đâu, anh.” Tôi ngẩng đầu, nhìn sâu vào đôi mắt đen thẫm đang phản chiếu khuôn mặt mình, mười ngón tay đan chặt lấy tay anh, đặt một nụ hôn lên nốt ruồi Quan Âm đỏ thẫm giữa trán anh. Anh đã nguyện vì em mà kìm hãm bản tính, trả lại tự do cho em, vậy thì phương xa mà lòng em hằng mong mỏi, chính là lồng ngực của anh.
Cơn mưa tạnh hẳn, trời quang mây tạnh, Bạc Dực Xuyên cúi đầu, thuận thế phủ lên đôi môi của người thương đang hôn lên nốt ruồi Quan Âm giữa trán mình. Môi lưỡi giao triền, quyện lẫn vị nước mưa cùng nước mắt còn sót lại, nhưng không hề đắng chát mà lại ngọt ngào, tựa như hoa sứ sau mưa, như trái đu đủ xanh vừa gọt vỏ, như que kem mát lạnh giữa ngày hè, đó chính là mùi vị của Tri Hoặc. Anh siết chặt mười ngón tay đan xen, từ tận đáy lòng cảm tạ Phật tổ đã một lần nữa phù hộ cho mình, để anh cuối cùng vẫn đánh thắng ván bài này.
Thực sự buông tay là điều cả đời này anh không làm nổi, chẳng qua chỉ là lùi một bước để tiến hai bước, dốc hết vốn liếng đặt cược vào việc Tri Hoặc khi nhìn thấy món quà sinh nhật trong túi giấy Kraft sẽ mềm lòng mà thôi.
Trong ba ngày ba đêm chờ đợi ở đây, có vô số khoảnh khắc anh đã ngỡ mình thua trắng. Khổ hải vô biên, anh cứ đứng bên bờ vực thẳm, cố chấp bám víu lấy một tia hy vọng mong manh nhất định không chịu buông tay.
Nếu Bạc Tri Hoặc cuối cùng không quay lại, chờ đợi anh sẽ là nửa đời sau tối tăm mù mịt, vạn kiếp bất phục. Bởi thứ có thể lăng trì con người ta hết lần này đến lần khác không phải là tuyệt vọng, mà là niềm hy vọng không hồi kết. Anh sẽ cứ đợi mãi, đợi một dãy số có lẽ không bao giờ gọi đến, đợi một cơn gió mùa có lẽ không bao giờ thổi ngược về, bị vây hãm trong góc sâu ký ức cả đời không thể bước tiếp.
Thật may, chú bướm nhỏ của anh cuối cùng vẫn bay trở về.
Cả đời anh hướng thiện, chưa từng đổi thay, cuối cùng cũng đã đơm hoa kết trái.
…
Cắm nén nhang vào lưỡng lự, tôi chậm rãi dập đầu trước khám thờ đặt hũ tro cốt của a ba rồi đứng dậy. Thấy Bạc Dực Xuyên vẫn đang chắp tay quỳ trước bát hương, thành kính tụng niệm Phật kinh, tôi không làm phiền anh mà lẳng lặng đứng dậy, dọn dẹp lại căn nhà cổ kaki lima nơi tôi cùng a ba và mẹ từng chung sống.
Nơi này từng là nhà của chúng tôi, dùng làm linh đường cho a ba là thích hợp nhất.
Tiếng rung chợt vang lên, anh đứng dậy nghe điện thoại.
“Alô? Được, tôi biết rồi.” Anh nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch.
Đợi anh cúp máy, tôi nắm lấy bàn tay anh đang đưa về phía mình. “Chuyện gì vậy?”
“Bạc Vũ Vỹ sa lưới rồi, ông ta sẽ bị xét xử tại Kuala Lumpur. Những vị khách quý trong săn bắn trường cũng đã bị bắt, những người sống sót đều được cứu thoát, sau khi kết án sẽ được đưa trở về quốc gia của họ.”
“Tốt quá rồi.” Tôi nhớ đến cậu thiếu niên nọ, “Còn thằng bé ngày hôm đó thì sao?”
“À, anh quên chưa nói với em, nhóm Trình Thế Vinh đã tìm thấy thằng bé vào ngày họ đến chốt gác. Nó sẽ cùng những người sống sót khác làm nhân chứng cho vụ án này, sau này sẽ không sao đâu.”
Rời khỏi căn nhà cũ, bên ngoài lại lất phất mưa. Bạc Dực Xuyên nắm lấy tay tôi, chúng tôi vai kề vai rảo bước dưới những mái hiên kaki lima, đi ngang qua đủ loại cửa hàng quần áo, tiệm hớt tóc, tiệm xem tướng và phòng khám bệnh. Rẽ qua góc phố là đến khu ẩm thực, chúng tôi không chủ đích dừng lại ở hàng nào, vậy mà chẳng mấy chốc tay anh đã xách không xuể, hệt như mười mấy năm trước khi tôi và anh cùng nhau đi dạo phố.
Tôi cứ thế nhấm nháp hết món này đến món khác trên tay anh, miệng ăn đến đầy ắp. Anh lau đi vệt dầu mỡ dính nơi khóe môi tôi, nhìn tôi không nhịn được cười. “Giống hệ như con hamster nhỏ vậy, mua đủ nhiều chưa? Có muốn tìm chỗ nào ngồi không, anh đi mua đồ uống nhé? Em muốn uống gì?”
“Ở đây còn chỗ không?” Miệng tôi đầy thức ăn nhồm nhoàm trả lời, đưa mắt nhìn quanh. Vì trời mưa, những dãy bàn dưới tán ô chìa ra ngoài hiên đều đã chật kín người, không còn chỗ nào cho chúng tôi đặt chân.
“Đoong… đoong… đoong…” Chợt, tiếng chuông quen thuộc từ xa vọng lại.
Tôi quay sang chạm mắt với Bạc Dực Xuyên, không cần lời nào, tôi đã hiểu thấu tâm ý của anh. Che ô lên, mua hai chai rượu trà vải, hai đứa chúng tôi chạy dọc theo con đường đã đi qua hàng ngàn lần để hướng về Prince Island.
Đúng dịp cuối tuần, học sinh đều được nghỉ nên Prince Island vắng bóng người. Tôi và Bạc Dực Xuyên người trước người sau dễ dàng leo qua hàng rào, nhảy tót vào trong. Hai đứa vừa lén lút lẻn vào tòa nhà giảng đường thì cơn mưa cũng ngớt dần. Đến khi chúng tôi leo lên sân thượng tòa nhà thì mưa đã tạnh hẳn.
Ngồi sát bên anh nơi rìa sân thượng, tôi ngước nhìn lên. Giữa những tầng mây trên đầu lộ ra rất nhiều ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh, hệt như những con đom đóm trong khu vườn đêm anh đưa tôi về Đông Uyển năm ấy.
“Không ăn nhanh là nguội hết đấy.” Bạc Dực Xuyên sát lại gần, nhìn chằm chằm vào môi tôi nói.
Miếng bánh hấp ngọt thơm phức được đưa đến sát mũi, tôi vừa há miệng định cắn thì Bạc Dực Xuyên lại thu tay về khiến tôi cắn vào hư không. Anh nhân cơ hội cúi đầu phủ lên môi tôi, thế là thay vì miếng bánh, tôi lại ngậm chặt lấy đôi môi anh. Đôi mắt đen thâm trầm không hề nhắm lại, ngay cả khi đầu lưỡi chen vào giữa môi răng tôi, anh vẫn nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, cứ như sợ rằng chỉ cần nhắm mắt lại là tôi sẽ bay mất vậy.
Chúng tôi cứ thế hôn nhau dưới bầu trời sao trên sân thượng tòa nhà giảng đường, hôn đến khi miếng bánh lạnh ngắt nhưng cơ thể cả hai đều đã nóng bừng. Những hơi thở giao hòa nóng bỏng, dù là trận mưa rào cũng không thể dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy bên trong. Nhưng sân thượng thực sự có chút hạn chế để phát huy, hai đứa loạng choạng vừa hôn vừa lùi vào trong nhà, rồi phá khóa một phòng học chui vào. Anh cài then cửa, bế tôi đặt lên một chiếc bàn học, xé mở lớp áo ướt sũng của tôi, hôn dọc từ cổ xuống rồi cắn lấy một bên.
“Ưm, anh!!” Tôi ngửa đầu, túm lấy mái tóc ướt như lông sói của anh, hơi thở run rẩy theo luồng điện đang lan tỏa khắp cơ thể, “Sao anh lại thích ăn chỗ này của em vậy?”
Bạc Dực Xuyên không đáp lời, vùi đầu tàn phá, rõ ràng là đã nhịn đói quá lâu nên không rảnh để trả lời, ăn xong bên này lại sang bên kia. Bị k*ch th*ch đến mức kẽ móng tay của mười đầu ngón tay đều ngứa ngáy, nhưng ngại anh đang có vết thương nên tôi không dám cào cấu lung tung, đành nắm chặt lấy mép bàn, nhưng lại bị anh tóm lấy hai cổ tay kéo lên quá đỉnh đầu và rút thắt lưng ra.
“Có được không?” Anh cúi nhìn tôi, đôi mắt đen nồng nặc d*c v*ng nhưng lại thoáng hiện vẻ bất an. Cánh tay cầm chiếc thắt lưng nổi gân xanh cuồn cuộn, biểu lộ khát khao muốn trói buộc tôi lại, nhưng giọng điệu trưng cầu ý kiến lại dè dặt vô cùng, giống như một chú chó lớn đang đeo vòng cổ cầu xin chủ nhân cho ăn.
Nếu làm thế này mới có thể khiến anh cảm thấy an toàn…
Tôi mím môi, gật đầu. “Ừm, nhưng khi nào em nói buông ra thì anh phải buông đấy.”
“Cảm ơn em.” Anh như được đại xá, hôn nhẹ lên chóp mũi tôi. “Cảm ơn cục cưng.”
Vành tai tê rần, tôi ngây người ra.
“Anh… anh gọi em là gì?”
Anh ghé sát vào tai tôi. “Cục cưng.”
Giọng nói càng trầm thấp và dịu dàng hơn, nghe vô cùng quyến rũ.
Lời đường mật của đàn ông trên giường là thứ không đáng tin nhất, vậy mà tôi vẫn bị tiếng cục cưng của Bạc Dực Xuyên dỗ dành đến mức tê rần cả người, đắm chìm trong đó đến mức xương cốt cũng mềm nhũn như muốn tan chảy. Ngay cả phản ứng kích ứng nhẹ khi thắt lưng quấn quanh cổ tay cũng trở thành một cái gai nhỏ có thể bỏ qua.
Khoảnh khắc cổ tay bị trói vào chân bàn, ánh mắt anh vẫn lộ vẻ căng thẳng, quan sát phản ứng của tôi. Cho đến khi tôi ngửa đầu hôn lên nốt ruồi Quan Âm của anh, sự bất an trong đáy mắt anh mới hoàn toàn biến mất.
Chiếc vòng cổ đã được chính tay tôi tháo bỏ, bản tính của loài mãnh thú ăn thịt được dịp thoát khỏi lồng giam, lúc này đây lại một lần nữa trở thành chủ nhân của tôi. Anh bóp chặt eo tôi như đang vây hãm con mồi, lột phăng chiếc quần dài ướt sũng cùng quần trong, chỉ còn lại kẹp sơ mi và dây đai giữ vớ.
Khống chế lấy d*c v*ng đang trỗi dậy của tôi, anh cúi đầu xuống, ngấu nghiến như hổ đói. Tôi cũng đã cấm dục suốt mấy tháng nay, chẳng mấy chốc đã bị tước vũ khí, đang lúc đắm chìm trong dư vị đến thất thần lạc lối, bỗng cảm thấy đôi mông bị một đôi bàn tay nóng rực nhào nặn. Rủ mắt nhìn xuống, ánh mắt đen thẳm kia hệt như một chú chó săn Tamaskan vừa nhìn thấy khúc xương ngon, ánh nhìn u tối mà rực cháy, khóa chặt vào nơi chính giữa, yết hầu chuyển động, ý đồ rõ ràng đến không thể rõ hơn.
“Cục cưng, hôm nay cho anh nhé?”
Tôi vừa xấu hổ vừa bất lực, cắn môi do dự không quyết, nhưng cuối cùng vẫn bại trận hoàn toàn trước ánh mắt như chú chó lớn cầu xin thức ăn cùng những tiếng gọi cục cưng kia, tôi khẽ gật đầu.
“Nhẹ một chút… là được, lâu rồi không làm… sẽ đau đấy…”
“Cảm ơn cục cưng”. Anh lại dùng danh xưng này để cảm ơn, dường như thực sự cảm kích vô cùng, nhưng động tác thì lại không giống như thế. Đôi bàn tay vừa dùng lực một cái đã khiến tôi thẹn thùng nhắm nghiền mắt lại, ngón chân không tự chủ được mà cuộn tròn.
“Cục cưng ngoan, thả lỏng ra nào.” Anh thấp giọng dụ dỗ, nhưng toàn thân tôi như đang bốc cháy, càng thêm xấu hổ.
Bạc Dực Xuyên rủ mắt chiêm ngưỡng dáng vẻ của Bạc Tri Hoặc lúc này, lấy từ trong túi ra chiếc bao cao su vừa lén mua trên phố lúc Tri Hoặc đi vệ sinh, dùng răng nanh cắn mở lớp vỏ.
Tiếng xoạt nhẹ khiến Tri Hoặc mở mắt ra, nhìn thấy thứ trong tay anh, cậu không khỏi ngẩn người. “Anh…”
“Phòng bệnh hơn chữa bệnh.” Anh lập tức giải thích.
Vùng bụng bị đạp nhẹ một cái không hay không biết, người trước mắt rõ ràng đang cảm thấy hổ thẹn đến phát cáu, đôi mắt xanh biếc phủ một tầng sương nước. “Em thấy anh con mẹ nó thà rằng lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng thì có! Bạc Dực Xuyên, anh chính là ăn chắc việc em sẽ mềm lòng với anh, ăn chắc việc em không làm gì được anh… Anh đúng là ôm cây đợi thỏ, ưm!”
Không đợi cậu nói tiếp, Bạc Dực Xuyên đã nhíu mày xuýt xoa một tiếng, tay ôm lấy mạn sườn đang quấn băng gạc, khom người xuống. Bạc Tri Hoặc lập tức im bặt, giọng điệu từ hờn dỗi chuyển sang lo lắng. “Anh? Anh có sao không? Có phải em đạp trúng vết thương của anh không?”
“Không sao, cục cưng.” Bạc Dực Xuyên giả vờ khổ sở để dụ dỗ, hôn lên nốt ruồi nhỏ bên cánh mũi cậu, dùng một lực đạo không quá mạnh bạo nhưng cũng không thể cự tuyệt để mở rộng đôi chân vừa mới khép lại của cậu ra.
Hôm nay anh quyết tâm phải đạt được mục đích, nhất định phải đóng dấu lên người Bạc Tri Hoặc một lần nữa.
Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, anh không thể g**t ch*t h*m m**n kiểm soát của chính mình, nhưng anh có thể vì Bạc Tri Hoặc mà diễn, diễn cả đời. Cậu lùi thì anh tiến, cậu tiến thì anh lùi, việc giả heo ăn thịt hổ này anh vốn dĩ rất có kinh nghiệm.
“Ngoan, cục cưng,” anh khẩn khoản bên vành tai đã đỏ bừng của Bạc Tri Hoặc, “Anh đang có vết thương, hôm nay phối hợp với anh một chút có được không? Anh sẽ nhẹ nhàng thôi, nếu em thấy không thoải mái thì cứ gọi dừng lại bất cứ lúc nào, anh đều sẽ dừng.”
Lông mi Bạc Tri Hoặc run rẩy, sau vài giây giằng co, cậu từ bỏ sự kháng cự. Gương mặt đỏ bừng như máu, cậu vậy mà lại chủ động mở rộng đôi đầu gối đang khép chặt về phía anh, giống như con trai tự nguyện hiến dâng viên ngọc quý cho người ngư phủ.
Một cảm giác thỏa mãn tột độ lấp đầy lồng ngực, Bạc Dực Xuyên sướng rơn trong lòng…
“Ưm!”
Khoảnh khắc ấy, Bạc Tri Hoặc ngửa cổ ra sau, gân cổ căng lên thành hai đường thẳng, yết hầu run rẩy kịch liệt, làn da toàn thân phủ lên một lớp màu hồng nhạt, khêu gợi đến cực điểm. Cậu thở gấp, đôi mắt xanh tràn ngập hơi nước. “Anh…”
Bạc Dực Xuyên bị tiếng gọi của cậu làm cho tâm triều cuộn sóng. Anh bế bổng cậu lên, kìm nén sự thôi thúc mãnh liệt, đối mặt nhìn thẳng vào mắt cậu, chậm rãi đưa đẩy không chút vội vàng.
“Thế này thì sao? Có đau không?”
Được đối xử một cách cẩn trọng và dịu dàng, lần đầu tiên tôi không cảm thấy bất kỳ sự đau đớn hay bài xích nào. Tôi ôm lấy cổ anh như con thuyền lướt trên sóng dữ, đợi đến khi tôi hoàn toàn thích nghi với nhịp độ, anh mới bắt đầu trở nên mãnh liệt hơn.
Làm chuyện này trong lớp học mang lại một ảo giác hệt như đã quay về thời học sinh, vừa đặc biệt xấu hổ lại vừa thấp thỏm lo âu, luôn sợ rằng sẽ có học sinh, giáo viên hay bảo vệ bất ngờ xông vào.
“Anh… ưm… à… sao lại chọn làm ở đây? Ngoài phố không phải có chỗ nghỉ sao?” Sau khi kết thúc hiệp thứ hai, tôi thở hổn hển hỏi anh.
Anh cúi đầu, nắm lấy một bàn chân của tôi, lột chiếc vớ ra rồi đặt nụ hôn lên nốt ruồi trên mu bàn chân. “Hồi đi học chúng ta đã không thể ở bên nhau, giờ bù đắp lại.”
Hóa ra là muốn đến để khỏa lấp những tiếc nuối năm xưa.
Mái tóc ướt sũng của anh lướt qua lòng bàn chân khiến tôi ngứa ngáy không chịu nổi, không kìm được mà bật cười. “Thế thì trách ai?”
“Trách anh, đều tại anh hết.”
Tôi hừ nhẹ. “Biết vậy là tốt.”
“Sau này dọn về ở chung với anh có được không, cục cưng?” Một mặt đưa tôi l*n đ*nh cao trào, mặt khác anh lại tranh thủ dỗ dành. “Nếu em không muốn về Lam Viên hay Phỉ Thúy Hiên, anh sẽ mua một căn nhà mới.”
Đầu óc tôi lúc này mông lung quay cuồng. “Không cần đâu, sau này cứ về Phỉ Thúy Hiên ở đi.”
Bạc Dực Xuyên ngẩn ra, dường như vừa kinh ngạc vừa vui mừng, tốc độ tấn công càng thêm dồn dập. “Em không ngại quay về đó ở sao?”
“A… á!!” Tôi không chịu nổi sự công kích mãnh liệt như thế, đành phải thú nhận với anh. “Thực ra… ừm, phong cách sau khi sửa sang lại, còn cả căn phòng hoa bằng kính đó nữa, lại còn sát biển, em cũng khá thích!”
Đôi mắt đen cận kề tựa như bầu trời đêm được tinh tú thắp sáng trong nháy mắt, mọi u ám mây mù đều tan biến. Anh cúi đầu lần nữa phủ lên môi tôi, nhưng đúng lúc này ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân. Thoáng thấy ánh đèn pin quét qua và bóng dáng nghi là bảo vệ, tôi khẽ chửi thề một tiếng rồi nhảy khỏi người anh, cuống cuồng mặc quần vào. Bạc Dực Xuyên cũng nhanh chóng thắt dây lưng, nắm chặt tay tôi rồi lẻn ra ngoài bằng cửa sau.
“Này, hai đứa kia!” Ông bảo vệ hét lớn một tiếng rồi đuổi theo, chiếc dùi cui cao su sượt qua mặt tôi bay thẳng vào cửa sổ. “Tổ cha tụi bây, đêm hôm mò vào trường vụng trộm, mấy cái đứa gay chết tiệt!”
Chúng tôi nắm tay nhau chạy thục mạng xuống lầu, hệt như hai học sinh trốn tiết.
Nhảy qua hàng rào, băng qua đường cái, mãi đến khi cả hai đều thở không ra hơi mới dừng lại.
Thấy ven đường có xe máy cho thuê, Bạc Dực Xuyên bế tôi lên xe, trả tiền thuê rồi lấy chìa khóa đưa tôi lao vút đi. Tốc độ xe rất nhanh, những sợi mưa theo gió tạt vào mặt, tôi không kìm được nhắm mắt lại, dang rộng hai tay, tựa gáy vào lồng ngực anh, được anh cúi đầu hôn nhẹ lên chóp mũi.
Khi chúng tôi ngồi lên cáp treo chậm rãi đi lên cũng là lúc bình minh ló rạng. Mặt trời mọc trên biển nhuộm mặt nước thành một màu vàng óng ả, tựa như nhân trứng muối tan chảy của chiếc bánh tart trứng kiểu Hong Kong vừa nướng chín, gió núi thổi qua vô cùng dịu nhẹ.
Mọi thứ đều giống hệt như mười hai năm trước, nhưng điểm khác biệt duy nhất là chúng tôi đang ôm chặt lấy nhau, hôn nhau cho tới khi cáp treo dừng lại vẫn quyến luyến không rời, khiến những người đi xuống phía dưới thi nhau chụp ảnh.
Lần nữa bước vào vườn bướm này, Bạc Dực Xuyên nắm chặt tay tôi, đi đến vị trí mà chúng tôi thời thiếu niên từng dừng chân. Từng đàn bướm bay theo gió, đậu xuống bồn hoa ở trung tâm.
“Mẹ, con tìm được người yêu nhỏ của mình rồi, đưa em ấy đến gặp người đây.”
Anh vừa dứt lời, một con bướm giáp huyết y lướt qua đậu ngay giữa trán anh, đôi cánh khẽ rung rinh rồi lại bay sang dừng lại nơi vành tai tôi. Cảm giác hơi ngứa khiến tôi không nhịn được bật cười. Thấy anh quay lưng về phía bồn hoa không biết đang làm gì, đến khi xoay người lại, một tay anh nâng một con bướm giáp huyết y khác đưa đến trước mặt tôi. “Em xem, nó với con của em là một cặp đấy.”
“Làm sao phân biệt được hay vậy?” Tôi mở to mắt quan sát con bướm trong lòng bàn tay anh, rồi bắt lấy con ở bên tai mình để so sánh hoa văn trên cánh chúng, nhưng nhìn thế nào cũng không ra tại sao chúng lại là một cặp.
“Nhìn kỹ hơn chút nữa đi.” Anh ra vẻ thần bí.
Một luồng gió thổi qua, con huyết điệp trong tay anh vỗ cánh bay lên.
Tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm vào thứ vừa được con bướm che khuất trong lòng bàn tay anh, tự hỏi không biết có phải anh đang ảo thuật hay không. Anh đã mang nó theo từ sớm, hay là giấu sẵn trong bồn hoa này?
“Tri Hoặc, anh tham lam lắm, ba ngày là không đủ, hãy cho anh thời gian cả một đời, có được không?”
Viên hồng ngọc huyết bồ câu từng dụ tôi quay về bên anh nay đang tỏa sáng rực rỡ trong lòng bàn tay, hiện rõ thành một cặp nhẫn cưới. Có lẽ đây chính là dự tính ngay từ đầu của anh, nếu đêm đó tôi không rời khỏi nhà hàng trên cao, cặp nhẫn này vốn đã xuất hiện trước mặt tôi từ lâu rồi.
“Anh, có phải một thời gian nữa anh phải quay về lo liệu việc ở công ty không?” Tôi hỏi khi đang tay trong tay cùng anh đeo nhẫn cưới bước ra khỏi vườn bướm.
“Dĩ nhiên rồi.” Anh khẽ nhéo má tôi, “Em vẫn còn muốn đi học MBA để làm trợ lý cho anh không?”
“Tất nhiên là muốn rồi.” Tôi gật đầu, “Nhưng mà, chúng mình đi Bhutan chơi vài ngày nhé?”
Bạc Dực Xuyên nhướng mày. “Sao tự nhiên lại muốn đi Bhutan?”
Tôi mỉm cười. “Em muốn đi từ lâu rồi. Trước kỳ thi lên cấp ba, không phải anh đã hỏi em ở Phỉ Thúy Hiên rằng sau khi tốt nghiệp đại học em muốn đi đâu sao, lúc đó em đã muốn đi rồi, chỉ là không nói cho anh biết thôi.”
Nhân lúc anh còn đang ngẩn ngơ thất thần, tôi ngẩng đầu hôn nhẹ lên nốt ruồi Quan Âm của anh.
Anh giữ chặt gáy tôi, cúi đầu hôn sâu một hồi lâu. “Vậy thì đi đăng ký kết hôn lại lần nữa, rồi chúng ta sang Bhutan tổ chức một đám cưới bù.”
Kết hôn lần thứ ba rồi. Tôi không nhịn được cười. “Được thôi.”
Vừa dứt lời, anh đột nhiên bế bổng tôi lên xoay vòng, muôn vàn cánh bướm dập dìu bay đến bao quanh lấy hai chúng tôi. Trời lại đổ mưa, nhưng ánh nắng vẫn rạng rỡ vô cùng, đó là một cơn mưa bóng mây.
“Muốn đi Bhutan chơi gì nào? Để anh sắp xếp trước.” Anh hôn lên vành tai tôi, khẽ hỏi.
“Không cần sắp xếp trước đâu, em thích kiểu không có kế hoạch, cứ tùy hứng một chút, cũng đâu phải đi làm nhiệm vụ, đây là kỳ nghỉ tuần trăng mật của chúng mình mà.” Tôi cọ cọ chóp mũi mình vào mũi anh, “Có được không?”
Anh bật cười, ánh mắt cưng chiều đến cực điểm, bế tôi bước lên cáp treo. “Đều nghe theo em hết.”
Anh ơi, chúng ta sẽ lên những ngọn núi cao ở Bhutan, cùng nhau bắt một con bướm giáp huyết y, để nó chứng giám rằng chúng ta không chỉ cùng nhau trải qua ba ngày mùa hạ nồng nhiệt, mà sẽ nương tựa bên nhau năm mươi năm, một trăm năm, và cả muôn vàn những sớm tối nắng gắt mưa tuôn như ngày hôm nay về sau nữa.
Lời tác giả
Chào các baby! Vậy là sau 4 tháng, Điệp Lồng đã chính thức khép lại vào ngày hôm nay!
Cảm ơn những người bạn nhỏ đã đồng hành cùng mình đến tận đích, chứng kiến chặng đường đã qua của tiểu hồ điệp và anh trai, cũng như ở bên cạnh họ cho đến lúc quay về vườn bướm để chính thức nên duyên vợ chồng. Các bạn chính là trụ cột tinh thần không thể thiếu trong quá trình sáng tác của mình, và cũng chính là những người chứng hôn cho họ đấy!
Suốt 4 tháng qua, ngoại trừ mỗi tuần nghỉ một ngày thì mình đều đặn ra chương mới mỗi ngày, bản thân mình cũng tự thấy mình vẫn giữ phong độ ổn định và đầy đặn như mọi khi! Sau này mình cũng sẽ duy trì thói quen cập nhật như thế này nhé!
Hy vọng trong câu chuyện tiếp theo vẫn có thể hội ngộ cùng tất cả các bạn. Đó sẽ là một câu chuyện về một chú chim hoàng yến thực thụ với xương cốt phản nghịch trong series Nam Dương. Nếu yêu thích văn phong của mình, các bạn có thể nhấn theo dõi tác giả nhé. Yêu các bạn rất nhiều!
