Chương 111 – Sinh nhật anh Xuyên (1)
Ngày 1 tháng 12.
Ngay khi cuộc họp cổ đông buổi chiều vừa kết thúc, Bạc Dực Xuyên đã vội vã như lửa đốt lao ra khỏi phòng họp. Nguyên nhân không có gì khác ngoài việc Bạc Tri Hoặc đi vệ sinh giữa chừng lúc họp, nhưng mãi đến khi cuộc họp kết thúc vẫn không thấy quay lại.
Gửi tin nhắn không hồi âm, gọi điện thoại cũng không bắt máy, anh vào nhà vệ sinh tìm một vòng cũng không thấy người đâu. Thái dương Bạc Dực Xuyên giật liên hồi, anh lập tức mở danh bạ rồi lướt xuống, nhấn vào ảnh đại diện chuyển sang trang cá nhân, bất thình lình phát hiện Trình Thế Vinh vừa mới đăng một tấm ảnh mới. Anh không khỏi nheo mắt nhìn chằm chằm, ngón tay phóng to tấm hình lên để nghiên cứu kỹ lưỡng Sáng nay lúc đưa Bạc Tri Hoặc đi làm, tình cờ gặp Trình Thế Vinh, cậu ta nói là đến để đưa tiền thưởng lập công cho bọn họ, nhưng suốt buổi trò chuyện trong quán cà phê, đôi mắt cậu ta cứ dính chặt lấy mặt Bạc Tri Hoặc, hoàn toàn không biết kiêng dè là gì. Bạc Tri Hoặc thì như không phát hiện ra, suốt cả buổi cứ nói cười vui vẻ với Trình Thế Vinh.
Lúc đó anh giả vờ rộng lượng, bấm đùi cố nhịn, ngay cả khi Trình Thế Vinh đòi kết bạn WeChat với Bạc Tri Hoặc anh cũng ngầm đồng ý, thậm chí thấy Trình Thế Vinh nhấn thích bài đăng của Bạc Tri Hoặc anh cũng vờ như không thấy. Thế nhưng lúc này Bạc Tri Hoặc lại mất hút, mà Trình Thế Vinh lại vừa đăng một dòng trạng thái có vẻ như đang đi uống trà chiều cùng bạn bè, khiến anh khó lòng không nghĩ ngợi nhiều. Không chút do dự, anh bấm gọi thẳng cho Trình Thế Vinh.
“Alo, Tri Hoặc có ở chỗ cậu không?”
Đầu dây bên kia im lặng một giây, giọng điệu cũng không mấy thân thiện. “Tại sao cậu ấy lại ở chỗ tôi? Không phải cậu ấy là vợ anh sao?”
“Em ấy thật sự không ở chỗ cậu?” Bạc Dực Xuyên hỏi lại lần nữa.
“Cớ sao anh lại nghĩ cậu ấy đang ở chỗ tôi?” Giọng điệu Trình Thế Vinh lộ ra vẻ châm chọc, “Chỉ vì sáng nay tôi uống ly cà phê với hai người rồi kết bạn WeChat thôi à? Anh sợ cậu ấy sẽ bỏ chạy theo tôi hả? Xem ra tình cảm của hai người cũng không khăng khít lắm nhỉ, chậc, bao giờ tính chuyện ly…?”
Cơ hàm Bạc Dực Xuyên nghiến chặt, anh thẳng tay nhấn ngắt cuộc gọi. Vừa định tiếp tục gọi cho Bạc Tri Hoặc thì màn hình đã nhảy lên thông báo cuộc gọi đến.
Anh hít một hơi thật sâu mới bắt máy, cố duy trì giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. “Alo? Em đi đâu vậy?”
“Đoán xem em đang ở đâu nào?” Đầu dây bên kia là tiếng cười khẽ của Bạc Tri Hoặc, giọng điệu dịu dàng như chiếc lông vũ m*n tr*n trái tim anh.
Ngọn lửa nôn nóng trong lòng tan biến ngay tức khắc, thay vào đó là cảm giác ngứa ngáy cồn cào. Bạc Dực Xuyên nuốt khan, nuốt ngược những câu định nói kiểu “Sao đi mà không nói anh một tiếng” vào trong cổ họng, thay bằng tông giọng hiền hòa. “Em đang ở đâu?”
“Dĩ nhiên là ở nhà rồi.” Đối phương cười hì hì qua điện thoại, “Là anh thực sự quên hôm nay là ngày gì, hay cố tình chờ em nhắc nhở đấy?”
Dĩ nhiên là vế sau rồi.
Anh thầm nghĩ nhưng không trả lời. Từ lúc trước khi đi ngủ tối qua cho đến khi mở mắt ra sáng nay anh đều chờ đợi, vậy mà Bạc Tri Hoặc không hề có chút biểu hiện gì. Anh đã ngỡ cậu quên mất rồi, cả ngày trời tâm trạng cứ thất tha thất thểu, buổi chiều họp hành cũng không để tâm nổi.
“Chuẩn bị quà sinh nhật cho anh xong xuôi cả rồi, còn không mau về đi?”
“Về ngay đây.”
Cúp máy một cái là Bạc Dực Xuyên lao thẳng về nhà, tên lửa phóng cũng không nhanh đến thế. Bước qua cổng lớn, cả tòa Phỉ Thúy Hiên không hề lên đèn, tối om im lìm. Vào đến sảnh chính anh mới phát hiện nhà kính trồng hoa bằng kính phía sau đang sáng rực, những bức tường quanh vườn hoa cũng điểm xuyết muôn vàn ánh sáng li ti, tựa như ngàn sao tinh tú đang nâng đỡ một vầng trăng sáng.
Nhìn thấy bóng người mông lung trong nhà kính trồng hoa, Bạc Dực Xuyên không kìm lòng được nín thở. Chẳng trách Bạc Tri Hoặc lại muốn lẻn về trước, muốn bố trí xong đống này thì không có vài tiếng đồng hồ là không làm nổi, hơn nữa cậu chắc chắn đã bí mật lên kế hoạch từ vài ngày trước, vì sinh nhật anh mà tốn không ít tâm tư.
Vừa đẩy cánh cửa kính của nhà hoa ra, một chiếc bánh kem dừa trắng muốt cắm hai cây nến số 30 to đùng đã được xe đẩy nhỏ đưa đến trước mặt. Nhìn rõ dáng vẻ của người đứng sau chiếc bánh lúc này, đầu óc Bạc Dực Xuyên oanh một tiếng
Bạc Tri Hoặc đang đeo một đôi tai thỏ, trên người khoác chiếc sơ mi trắng của anh nhưng không cài khuy, thấp thoáng bên trong thế mà lại là một bộ nội y tình thú ren đỏ, dây buộc chéo siết lấy vòng eo nhỏ nhắn, bên dưới là quần lọt khe và dây đai kẹp vớ, quả thực là một kiểu vũ trang toàn thân theo hình thức hoàn toàn khác.
Hồi trước lúc đi dạo phố ngang qua cửa hàng đồ người lớn, bộ nội y treo ở cửa rất bắt mắt, anh đã lén nhờ người mua về rồi giấu dưới gầm giường, vẫn chưa nghĩ ra cách nào mở lời để Bạc Tri Hoặc chịu mặc, không ngờ cậu thế mà tự phát hiện ra, còn chủ động diện lên người.
Thấy anh đứng đực ra đó không nhúc nhích, đôi mắt xanh chàm dưới đôi tai thỏ chớp chớp, gương mặt hiếm khi đỏ bừng lên, dường như có chút thẹn thùng. Dù đã kết hôn hơn nửa năm, đủ mọi tư thế chiêu trò đều đã thử qua, nhưng kiểu trang bị đầy đủ thế này vẫn là lần đầu tiên. Bạc Tri Hoặc đẩy chiếc bánh tới trước thêm một chút. “Sinh… sinh nhật vui vẻ. Bánh kem là em tự tay làm, hương vị không ngon cũng không được chê đâu đó.”
Ăn bánh kem gì tầm này nữa?
Cục cưng của anh không phải ngon miệng hơn bánh kem nhiều sao?
Bạc Dực Xuyên một tay gạt phắt chiếc bánh kem sang bên cạnh, kéo người đối diện vào sát lòng mình. Anh vừa cúi đầu xuống thì đôi môi đã bị chặn lại.
“Phải ước nguyện trước mới được bóc quà.” Bạc Tri Hoặc châm lửa lên hai con số 30, đưa ngọn nến đến sát trước mặt anh.
Đây tuyệt đối là sinh nhật hạnh phúc nhất của anh từ thuở nhỏ đến tận bây giờ. Bạc Dực Xuyên mỉm cười, nhắm mắt lại thành tâm ước một điều, rồi cùng Bạc Tri Hoặc thổi tắt nến.
Trong khoảnh khắc hơi thở hai người đan xen, tâm trí anh bỗng hiện lên hình ảnh Bạc Tri Hoặc nhắm mắt ước nguyện vào sinh nhật năm 17 tuổi của mình.
“Lúc đó em đã ước điều gì?”
“Anh đã ước điều gì?”
Cả hai gần như thốt ra cùng một lúc.
Anh mở mắt ra, thấy biểu hiện của Bạc Tri Hoặc có chút ngẩn ngơ. “Hửm?”
“Năm anh 17 tuổi ấy.”
“17 tuổi…” Bạc Tri Hoặc đảo mắt, cắn nhẹ môi dưới, “Ước là… anh sẽ không bao giờ biết được bí mật của em.”
“Bí mật gì?” Anh truy hỏi.
Bạc Tri Hoặc ghé sát vào tai anh, khẽ khàng thốt ra ba chữ. Anh sướng rơn cả người, vừa nghiêng đầu đã ngậm lấy bờ môi cậu, giữ chặt sau gáy định làm sâu thêm nụ hôn này thì khóe miệng chợt cảm nhận một cái lạnh buốt, vị ngọt lịm của kem bơ thấm vào kẽ răng.
Anh còn đang ngây người thì một tảng kem lớn đã ập thẳng vào mặt. Bạc Tri Hoặc đẩy anh ra, quệt lớp kem trên bánh lên trước ngực mình, khẽ l**m đầu ngón tay. Đôi mắt xanh chàm đầy vẻ câu dẫn nhìn anh, rồi cậu lùi dần về phía cửa.
“Ăn hết bánh kem rồi mới cho phép bóc quà.”
