Chương 112 – Sinh nhật anh Xuyên (2)
Bạc Dực Xuyên nuốt xuống lớp kem bơ vừa tan trong miệng, không để món quà sinh nhật kịp chạy thoát ra ngoài cửa đã tóm gọn được người. Anh rút thắt lưng định theo thói quen trói chặt đôi tay cậu lại để bóc quà, nhưng Bạc Tri Hoặc lại quay đầu cắn mạnh vào môi anh một cái, th* d*c khẽ khàng. “Ra bờ cát đi… hôm nay em muốn cưỡi ngựa.”
Cưỡi ngựa… Cưỡi ngựa ở đây là ám chỉ điều gì, không nói cũng tự hiểu Anh vừa phản ứng kịp, cơ bụng đã đột ngột giật nảy một cái. Sau khi kết hôn, Bạc Tri Hoặc ngày càng bộc lộ bản tính phóng khoáng, anh thật sự đã đánh giá thấp mức độ yêu nghiệt của cậu lúc này. Cũng may anh xuất thân là quân nhân, nền tảng thể lực tốt lại chăm chỉ rèn luyện, nếu không, lấy phải người như Bạc Tri Hoặc sớm muộn gì cũng tổn thọ vì kiệt sức.
“Muốn cưỡi thì cưỡi lâu một chút, ngựa này hăng lắm đấy.” Anh thấp giọng nói, rồi bế ngang món quà của mình lên, sải bước về phía bờ cát. Vừa bước xuống bậc thềm, anh đã kinh ngạc phát hiện trên bãi cát đã trải sẵn một chiếc đệm hơi rất lớn, xung quanh còn dùng nến xếp thành một vòng hình trái tim, rải đầy hoa hồng. Bạc Tri Hoặc lấy chính mình làm quà, thậm chí đến cả hộp quà cũng chuẩn bị kỹ lưỡng thế này, có thể nói là đã dồn hết tâm tư cho sinh nhật anh.
So sánh hai bên, càng thấy những lo âu ban ngày của anh thật thừa thãi và u ám. Bạc Tri Hoặc lén về nhà để chuẩn bị sinh nhật cho anh, còn anh lại nghi ngờ cậu chạy đi uống trà chiều với Trình Thế Vinh, thậm chí còn gọi điện thoại chất vấn đối phương. Chỉ mong thằng nhóc đó nghìn vạn lần đừng đem chuyện này kể lại cho Bạc Tri Hoặc, nhất định phải nghĩ cách bịt miệng nó mới được. Trong khoảnh khắc nằm xuống, Bạc Dực Xuyên đã nghĩ như vậy.
“Anh, chiều nay em chạy về nhà là muốn dành cho anh một bất ngờ,” Khoác ngồi trên thắt lưng anh, Bạc Tri Hoặc cúi đầu, kề sát môi vào tai anh, nụ hôn như có như không, rồi bỗng nhiên đặt câu hỏi. “Sao anh lại gọi điện thoại cho Trình Thế Vinh để tìm em vậy?”
Bạc Dực Xuyên giật mình một cái, nhất thời cứng họng. Lồng ngực ập đến cảm giác ngứa ngáy li ti, lòng bàn tay thô ráp mang theo vết chai sượt qua ngực anh, trượt xuống bụng dưới tựa như một con rắn nhỏ.
“Em chỉ mới nói với cậu ta có vài câu, trao đổi WeChat thôi, mà anh đã nghĩ em sẽ bỏ đi tìm cậu ta ngay đúng ngày sinh nhật anh, lén lúc anh đang họp sao?” Bạc Tri Hoặc ngậm lấy vành tai anh day cắn, “Anh nghĩ cái gì thế hả? Không tin tưởng em đến thế à?”
“Không có, không phải là không tin em,” Cổ họng Bạc Dực Xuyên thắt lại, anh cố gắng biện bạch, muốn tìm ra một lý do hợp lý để che đậy sự thật về h*m m**n độc chiếm và kiểm soát gần như bệnh thái của mình. Hơn nửa năm nay anh đã rất cẩn thận để không vượt quá giới hạn, nhưng dù tính toán kỹ đến đâu cũng có lúc sơ hở. Chuyện ngày hôm qua chính là một đầu mối bị Bạc Tri Hoặc tóm được, anh phải nhanh chóng chặt đứt nó. Lỡ như để cậu lần theo dấu vết rồi phát hiện ra những mầm mống tai họa ẩn giấu sâu trong mối quan hệ của họ, anh thật không biết hậu quả sẽ ra sao. Thế nhưng trong lúc anh mải mê tìm lý do, Bạc Tri Hoặc đã bắt đầu cưỡi trên người anh mà châm lửa khắp nơi, vừa đốt lửa vừa tra hỏi. “Vậy thì là vì cái gì?”
“Bởi vì… bởi vì Trình Thế Vinh,” Bạc Dực Xuyên thở hổn hển, đại não như đang bốc cháy, suy nghĩ rối loạn như quân reo ngựa hí, “Trình Thế Vinh gọi điện tới, nói… nói bảo anh đến sở cảnh sát lấy đồ, mà em lại không thấy đâu, anh cứ ngỡ em… em đi thay anh rồi…”
Bụng dưới đột nhiên thắt lại, bị nắm lấy không nhẹ không nặng khiến anh khẽ rên lên một tiếng, lời biện bạch cũng đứt quãng giữa chừng. Đôi mắt xanh chàm phía trên nheo lại đầy vẻ dò xét. “Nói hươu nói vượn! Anh có muốn bóc quà không hả? Nói thật đi, không được lừa em.”
Yết hầu Bạc Dực Xuyên trượt lên xuống, anh có thể cảm nhận được cục cưng của mình đang hơi giận dỗi thật rồi. Đây không phải là tán tỉnh thông thường, anh cần phải nghiêm túc đối diện.
Do dự vài giây, anh hít sâu một hơi, ôm chặt lấy người đang ngồi trên thân mình, khẽ nghiến răng. “Không phải là anh không tin em, chỉ là d*c v*ng chiếm hữu của anh quá mạnh, anh không chịu nổi khi thấy em nói cười với bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài anh. Nhưng em yên tâm, anh cũng chỉ là ghen tuông vớ vẩn thôi, sẽ không làm điều gì khiến em không chịu nổi đâu, chuyện trước kia…”
Lời còn chưa dứt, đôi môi đã bị chặn lại. Bạc Tri Hoặc hung hăng hôn chụt một cái rõ kêu. “Không cần xin lỗi, chỉ cần anh nói thật là được.” Cắn cắn môi, cậu lại hỏi tiếp. “Còn một vấn đề nữa, nửa năm trước anh thả em đi, có phải cũng là chiêu lạt mềm buộc chặt không? Anh vẫn còn thủ đoạn phía sau đúng không?”
Dĩ nhiên là đúng rồi! Trong cái ví tiền mã hóa đó, ngoài tiền ra thì chính là thiết bị định vị. Nếu Bạc Tri Hoặc thực sự nhẫn tâm đi mà không trở lại, anh cũng sẽ bám theo tận Quảng Châu. Nếu chuyện đó xảy ra, Bạc Tri Hoặc chắc chắn sẽ được diện kiến thế nào là mặt dày mày dạn, nhưng may thay cậu vẫn để lại cho anh một chút cơ hội để giữ lấy thể diện.
Bạc Dực Xuyên không dám phủ nhận, thành thành thật thật gật đầu. “Không buông tay nổi. Anh có thể không nhốt em lại, nhưng anh không thể sống thiếu em. Em chính là mạng sống của anh, nếu bị nhổ đi, anh sẽ chết mất, cục cưng à.”
Hơi thở của Bạc Tri Hoặc run rẩy, loạn đến rối tinh rối mù. Đôi mắt xanh lấp lánh như những vì sao nhỏ sa xuống ngay trong gang tấc.
Anh ngửa đầu đón lấy nụ hôn đang rơi xuống, cùng cậu nhiệt liệt dây dưa một chỗ.
Dây dưa khó xá khó phân một hồi, chiếc sơ mi trắng trượt xuống bên má anh. Anh ngước mắt nhìn lên, sắc ren đỏ nở rộ trên cơ thể Bạc Tri Hoặc, tựa như đôi cánh của loài bướm giáp huyết y đang xòe rộng. Đúng như anh tưởng tượng, Bạc Tri Hoặc mặc bộ này thực sự câu hồn đoạt phách, chỉ cần nhìn một cái anh đã cảm thấy thể xác mình như thiêu thành tro bụi, cả người máu huyết hóa thành một ngọn lửa lưu động rực cháy.
…
Đây là lần nhanh nhất từ trước đến nay của anh.
“Anh ơi, sao lần này nhanh vậy?” Bạc Tri Hoặc nhìn xuống dưới, kéo dài giọng trêu chọc. “À, cũng đúng thôi, anh đã 30 rồi mà…”
Bạc Dực Xuyên nghiến răng một cái, xoay người đè cậu xuống dưới thân. “Em tìm chết à.”
“A! A! Anh ơi, em sai rồi! Em sai rồi!”
…
Sau khi đem kẻ xấu xa dám hại mình cướp cò sớm ấn trên chiếc đệm bờ cát tận tình trừng phạt một phen, Bạc Dực Xuyên bế cậu đi về phía nhà kính trồng hoa.
“Đi nhà kính làm gì nữa?” Bạc Tri Hoặc bị anh giày vò đến mức sức cùng lực kiệt, mềm nhũn giọng hỏi.
“Ăn bánh sinh nhật của anh.” Bạc Dực Xuyên đẩy cánh cửa kính ra, đặt cậu ngồi lên chiếc bánh kem.
Cả người ngồi thụp lên lớp kem bơ, Bạc Tri Hoặc trợn tròn mắt, ngay giây tiếp theo,
“Ưm! Anh!” Bạc Tri Hoặc run bắn người, cắn nát quả anh đào.
Anh tinh tế thưởng thức cho bằng hết, rồi ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt xanh chàm đã nhuốm đẫm d*c v*ng tình ái. “Cảm ơn món quà sinh nhật của em, cục cưng.”
Kết thúc.
