Chương 28 – Gió giông sắp tới
“Nếu tôi không buông tay thì sao?” Mặt anh không cảm xúc, nhưng bàn tay đang siết cổ tay tôi lại càng thêm cứng rắn.
E rằng ngoài việc coi trọng mạng người, còn có một tầng ý nghĩa là cố tình ngáng chân tôi phải không?
Tôi hiểu ra vấn đề: “Đại thiếu gia, sao anh cứ phải làm khó tôi như vậy? Tam di thái không phải cũng là nam thiếp đó sao? Cha anh cưới thêm một mình tôi thì đã làm sao?”
Anh nhìn chằm chằm tôi, im lặng một hai giây mới nói: ” Tam di thái là vị hôn phu chưa cưới của nhị thúc, a ba tôi giữ lại là để chăm sóc anh ta. Cậu thì khác, cậu còn biết hát kịch. Mẹ và em trai tôi gặp chuyện cũng chính vì a ba tôi quá ham mê xướng ca vô loài. Đêm cậu xuất hiện ở gia yến, họ đã báo mộng cho tôi, tôi không thể để cậu quấy nhiễu khiến họ dưới suối vàng không được yên ổn.”
Chỉ vì tôi hát hai câu kịch lấy lòng Bạc Long Xương mà anh cứ nhìn chằm chằm không buông? Tôi gật đầu, được thôi. Đều là vì người thân đã khuất, chúng ta chẳng ai trách được ai.
“Rốt cuộc anh có buông không?” Tôi hỏi.
“Không buông.” Tay anh không hề lỏng đi tí nào.
Tôi hạ quyết tâm, một tay túm lấy cà vạt của Bạc Dực Xuyên, ngửa đầu cắn lên môi anh, tay kia thuận theo cơ ngực lần xuống cơ bụng anh gãi một cái. Bạc Dực Xuyên không kịp đề phòng, toàn thân chấn động, suýt chút nữa thì bật dậy. Nhân lúc anh chưa kịp hoàn hồn, tôi nhanh tay mở cửa xe chui tót ra ngoài.
Bước lên xe hoa, tôi ngoái đầu liếc nhìn một cái, cửa kính xe phản quang mạnh nên không nhìn rõ thần sắc của anh, nhưng tôi đoán chắc chắn giờ anh đang cực kỳ kinh hãi và giận dữ. Tôi l**m nhẹ chút son môi còn vương hơi ấm từ môi anh nơi khóe miệng, khẽ mỉm cười.
Đấu với em, anh đấu lại không, Bạc Dực Xuyên?
Toàn đem lại món hời cho tôi chiếm. Còn cản đường em, em hôn chết anh luôn.
Đợi đến khi một điệu múa kết thúc, tôi vẫn còn chưa dứt khỏi dư vị của nụ hôn chuồn chuồn đạp nước trong xe ban nãy, cảm thấy son môi cũng có vị ngọt, cứ nhịn không được l**m đi l**m lại. Tiếc là không thể có một nụ hôn sâu, nhưng chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi mà đã hôn được Bạc Dực Xuyên hai lần, cũng thật không uổng công tôi đến đây chuyến này.
Lúc bước xuống xe hoa, có thể nói là vạn người chú ý, ánh đèn flash nháy liên hồi hệt như tôi là ngôi sao nào đó. Nhưng làm cơ đồng ở Malaysia chính là như vậy, mười mấy năm trước tôi đã trải qua một lần nên chẳng còn lạ lẫm gì, chỉ là lần trước thật sự không có quy mô lớn như hôm nay, tất cả đều nhờ ơn chuyến ghé thăm của hoàng gia.
Cảng Teluk Bahang đỗ đầy những chiếc xe sang trọng, Maserati và Maybach đua nhau khoe sắc, nhưng tất cả đều không sánh được với chiếc du thuyền hạng sang tư nhân khổng lồ của hoàng gia Malaysia ở phía sau.
Cùng gia đình họ Bạc đi qua trạm kiểm soát an ninh, tôi theo họ lên nhà hàng xoay ở tầng cao nhất của du thuyền. Đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt chiêm ngưỡng quốc vương, vương hậu cùng hai vị vương phi thay vì nhìn qua tivi. Mặc dù đối với tôi, những vương công chính khách cao vời vợi này cũng chỉ là người bình thường với một mũi hai mắt, chẳng có gì đặc biệt trừ khi họ trở thành mục tiêu tiền thưởng trên đơn hàng, nhưng khi đứng trước mặt họ, người đàn ông cao lớn có râu quai nón đứng bên phải quốc vương vẫn khiến tôi phải lưu tâm.
Đại công tước Pachara thế mà cũng đến.
Cô con gái mà ông ta muốn gả cho Bạc Dực Xuyên có đi cùng không?
Đang mải suy nghĩ thì phía sau vang lên một tiếng oau khẽ, tôi quay đầu lại liền thấy Kundan được một vị tỳ kheo mặc áo vàng dắt đến trước mặt mình. Vừa đánh hơi thấy mùi của tôi, cái vẻ kiêu ngạo chẳng thèm để ý đến ai của nó lập tức tan biến, nó sán lại gần như một kẻ nịnh bợ, chạy quanh chân tôi. Thấy quốc vương lộ vẻ hài lòng và liên tục gật đầu, tôi biết thân phận cơ đồng này của mình đã được họ công nhận.
“Mời cơ đồng cầu phúc cho hoàng gia.”
Vị tỳ kheo khẽ tuyên bố, tôi quay người hướng về phía bức tượng Phật vàng khổng lồ ở trung tâm sảnh tiệc, cầm lấy nhành bồ đề cắm trong bình trên bàn thờ, bắt đầu nhảy múa quanh tượng Phật.
Chỉ là hạng người đầy rẫy nghiệp chướng như tôi, vừa không thể tự độ cũng chẳng thể niết bàn, chỉ xứng làm tim đèn cho ngọn lửa nghiệp thiêu đốt đến chết, thì làm sao cầu được phúc. Tôi nhảy múa một cách giả tạo, tâm trí không yên mà đưa mắt tìm Bạc Dực Xuyên trong đám đông, và lập tức bắt gặp bóng dáng anh.
Anh không ngồi xe lăn mà chống gậy đứng đó, hơi nghiêng đầu. Cạnh anh là một thiếu nữ dáng người thanh mảnh đang ghé tai thầm thì, chỉ nhìn nghiêng thôi cũng thấy nhan sắc vượt xa công chúa Alita.
Có lẽ do nhảy múa quá lâu, lồng ngực tôi dâng lên một cơn ngột ngạt, đầu óc choáng váng trong thoáng chốc khiến tôi bị vấp vào vạt áo cơ đồng, loạng choạng ngã ngồi xuống đất.
Xung quanh rộ lên tiếng xôn xao, tôi cụp mi mắt, quỳ thẳng người dậy, hai tay chắp lại giả vờ như đang cầu nguyện để cứu vãn tình hình, chẳng biết có tác dụng gì không.
Luật pháp của Malaysia vốn truyền thống và tàn khốc nhất trong các nước Đông Nam Á, đến nay vẫn duy trì hình phạt đánh roi và treo cổ, không biết mạo phạm hoàng gia sẽ ra sao. Tôi thì chẳng sợ mình không thoát được, nhưng nếu làm liên lụy đến nhà họ Bạc thì những việc tôi định làm sau này tại đây sẽ rất khó khăn.
May mà tôi cứu vãn kịp thời, hoàng gia dường như không nhận ra sai sót nhỏ của tôi. Khi tôi làm xong lễ mời thần, cầm nhành bồ đề thấm nước đi đến trước mặt họ, họ vẫn mỉm cười lật lòng bàn tay để tôi vẩy nước lên, đồng thời chắp tay niệm kinh bằng tiếng Malaysia, hướng về phía Đức Phật nói lời tạ ơn.
Đợi đến khi yến tiệc chính thức bắt đầu, các vương công quý tộc quây quần bên bàn tiệc cạn chén chúc tụng, nhiệm vụ cơ đồng của tôi mới xem như thật sự kết thúc. Dù trong sảnh tiệc có máy điều hòa, nhưng khoác trên người bộ đồ cơ đồng ba tầng trong ba tầng ngoài vẫn nóng đến phát điên. Nhảy múa suốt mấy tiếng đồng hồ, người tôi đã sớm ướt đẫm mồ hôi, khó chịu vô cùng, vậy mà vẫn phải đóng vai linh vật của nhà họ Bạc ngồi bên cạnh tháp tùng Bạc Long Xương.
Ở nơi đông người và tạp loạn thế này, việc hạ thủ giết lão là không thể, tôi tự nhiên chẳng muốn phí tâm tư lên người lão. Bạc Dực Xuyên ngồi ở bàn bên cạnh, một bên là công tước Pachara, bên kia là con gái của ngài Pa, ngoài ra còn có Kamal và mấy sĩ quan cấp bậc không thấp, Kiều Mộ cũng có mặt trong buổi tiệc.
Thấy Kiều Mộ vừa nói cười vừa dán chặt mắt vào khuôn mặt Bạc Dực Xuyên với vẻ oán hận, tôi vừa thấy hả hê lại vừa thấy bi kịch. Y là kẻ bám đuôi suốt mười năm không kết quả, còn tôi là kẻ từ đầu đến cuối không dám hé lộ tâm can, cả hai đều chỉ có thể trơ mắt nhìn người mình thương liên minh với kẻ khác, chẳng biết ai thảm hơn ai.
“Dực Xuyên, nói ta nghe xem, sau này con có dự định gì? Muốn tiếp tục ở lại trong quân ngũ, hay có hứng thú theo ta làm chính trị?”
Nghe thấy giọng của ngài Pa truyền lại từ bàn bên, tôi bất giác dỏng tai lên nghe ngóng.
“Đa tạ thịnh tình của ngài Pa, lần này tôi nghỉ phép về nhà chính là đã có ý định giải ngũ. Gia nghiệp họ Bạc đồ sộ, đó là trách nhiệm của con trưởng như tôi.”
“Tốt, tốt lắm. Những năm qua con rèn luyện trong quân đội thế là đủ rồi, đã đến lúc về nhà gánh vác trọng trách, nghĩ cũng biết Bạc công đây chắc hẳn sẽ rất đỗi vui mừng,” Ngài Pa cười sảng khoái, “Có câu này của con, ta cũng yên tâm giao phó con gái rượu của ta cho con rồi.”
“Được ngài Pa ưu ái là phúc phận của tôi, chỉ là trước khi về tôi có nhờ một vị tỳ kheo xem qua, kiếp nạn này của tôi là dùng thân xác đỡ sát khí, trước khi hoàn toàn bình phục thì sát khí trên người sẽ không tan biến, điều đó không tốt cho gia trạch của ngài. Chuyện hôn sự với tiểu thư Padani, ít nhất nên đợi đến khi đinh thép trên người tôi có thể tháo ra thì hơn.”
Quả nhiên là vì lý do này, tôi không khỏi cười khổ. Bạc Dực Xuyên vốn luôn tín ngưỡng Phật giáo bản địa, còn kỹ tính hơn cả những bậc trưởng bối lâu năm như ngài Pa. Ngay cả khi ở trong quân đội, tôi cũng từng thấy anh siêu độ cho những đồng đội hy sinh và những thường dân đã khuất như một vị tỳ kheo thật thụ. Nếu có ngày anh không còn giữ lễ tiết như vậy nữa thì anh đã chẳng còn là anh rồi.
“Dực Xuyên, vẫn là con suy nghĩ chu toàn.” Ngài Pa vẻ mặt nghiêm nghị, tán thưởng vỗ vỗ vai anh.
Bạc Long Xương ngồi bên cạnh lập tức đứng dậy, nâng ly rượu hướng về bàn kế bên: “Được ngài Pa coi trọng khuyển tử, đó là vinh hạnh của nhà họ Bạc.”
Sơn hào hải vị trong miệng nhai thế nào cũng thấy vô vị như sáp, tôi không thể ngồi yên thêm một giây nào nữa, bèn mượn nhân viên phục vụ một bộ đồ sạch rồi lẩn vào nhà vệ sinh.
Vừa tháo mũ đội đầu xuống, tẩy trang được một nửa và đang định cởi áo thì nghe thấy tiếng cạch phát ra từ phía cửa nhà vệ sinh.
Quay đầu lại, thế mà lại là Bạc Tú Thần.
“Tam thiếu buổi tối tốt lành.” Tôi nở một nụ cười với gã.
Gã nhìn tôi qua gương, vết sẹo nhỏ hình chữ J nơi khóe mắt thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp tóc mái, ánh mắt mập mờ khó đoán: “Lần đầu nhìn thấy cậu ở hộp đêm, tôi còn tưởng cậu chỉ là một con thỏ trắng nhỏ biết hầu hạ người khác, không ngờ thủ đoạn lại cao tay đến thế. Đến nhà họ Bạc chưa được mấy ngày, không những leo lên được chỗ a ba tôi, mà ngay cả cây vạn tuế như đại ca tôi cũng bị cậu đục cho một lỗ. Cậu cũng có bản lĩnh đấy chứ?”
Tim tôi hẫng một nhịp, cảm thấy có chút bất ổn. Vốn dĩ tôi vừa phải xoay xở với Bạc Long Xương, vừa phải đối phó với Bạc Dực Xuyên, lại còn phải để tâm đến tên chủ thuê, đã đủ gai góc lắm rồi. Nếu gã còn nhảy vào góp vui nữa thì tôi thật sự sẽ sứt đầu mẻ trán mất. Nghĩ đoạn, tôi vội dừng tay, quay người cúi đầu: “Tam thiếu, đừng nói vậy, tôi không hề muốn quyến rũ lão gia và đại thiếu gia, tôi cũng không biết tại sao họ lại…”
Một bàn tay đột ngột đưa đến trước mắt, ngón trỏ đè chặt lên môi tôi.
“Suỵt… Tôi không thích có kẻ coi mình là thằng ngu mà dắt mũi đâu.” Chiếc nhẫn mắt mèo cọ xát vào cằm tôi, ép tôi phải ngẩng mặt lên. Đôi mắt phượng hẹp dài nhìn chằm chằm vào tôi, gã lầm bầm như đang tự nói với chính mình: “Đừng nói nữa, cái dáng vẻ này của cậu đúng là rất giống người đó, hèn gì lão ấy lại…”
Tôi không biết người đó và lão ấy trong miệng Bạc Tú Thần lần lượt là chỉ ai, chỉ thầm đoán có lẽ là đang ám chỉ Bạc Long Xương và cha tôi. Chưa kịp mở miệng hỏi thì đã cảm thấy tay gã trượt xuống từ cằm, dừng lại ở chiếc cúc áo đầu tiên tôi vừa cởi.
Tôi chộp lấy cổ tay gã: “Tam thiếu định làm gì? Tôi sắp sửa gả cho lão gia rồi đấy, quá vài ngày nữa chắc anh phải gọi tôi một tiếng ‘mẹ nhỏ’, dù thế nào cũng nên giữ chút tôn trọng chứ?”
Gã mỉm cười: “Nhưng dường như đại ca tôi không vui vẻ lắm với chuyện này nhỉ?”
“Anh ta là phận con trai, cản được chuyện của cha mình sao?” Tôi nhướng mày, không biết Bạc Tú Thần này đang mưu tính điều gì.
Bạc Tú Thần rũ mi đoan trang nhìn tôi, thần sắc hiền hòa y hệt mỗi lần gã chuẩn bị tung chiêu hiểm để chỉnh tôi trước đây: “Chuyện đó thì chưa chắc. Dù sao đại ca tôi giờ cũng có tước vị trong người, lại còn tuyên bố sẽ giải ngũ về kế thừa gia nghiệp. Chủ nhân tương lai của nhà họ Bạc dĩ nhiên là người con trưởng như anh ấy rồi. Nếu anh ấy đã sắt đá tâm can muốn ngăn cản hai người ở bên nhau, chẳng tiếc việc trở mặt với ba chúng tôi, thì nói không chừng thật sự ngăn được đấy.”
Tôi coi như đã hiểu ra vấn đề, bèn giả vờ luống cuống: “Tam thiếu muốn mượn tôi để ly gián tình cảm cha con họ sao? Tôi không có bản lĩnh lớn đến thế đâu. Đại ca anh ngăn cản tôi và a ba anh bên nhau chỉ vì muốn giữ thể diện cho người mẹ đã khuất của mình. Tam thiếu là không biết thật, hay là nghĩ lệch đi đâu rồi?”
“Đó chỉ là một tầng nguyên nhân. Còn về tầng thứ hai ấy mà,” gã khựng lại, dường như có chút suy tư, rồi đột ngột đổi giọng, “Bỏ đi, tóm lại tôi nói cậu có bản lĩnh này, thì cậu có.”
“Tam thiếu nắm chắc vậy sao?” Mối nghi ngờ mà trước đó tôi từng phủ định lại dần nảy sinh trong lòng. Liệu Bạc Tú Thần có phải là tên chủ thuê không? Gã dám đến tìm tôi thế này, chắc chắn trong tay phải nắm giữ điều kiện gì đó có thể uy h**p hoặc dụ dỗ tôi. Tôi phải ép gã lật bài ngửa thì mới biết phán đoán của mình đúng hay sai. Nghĩ đoạn, tôi liền thăm dò: “Nếu tôi không làm thì sao?”
Bạc Tú Thần v**t v* gò má tôi: “A Thật, cậu không nhớ sao? Đêm đầu tiên chúng ta gặp nhau ở hộp đêm, mình đã lên giường với nhau rồi mà.”
Tôi sững người, liếc xéo gã. Lên giường cái con khỉ ấy, nghĩ tôi bị mất trí nhớ chắc?
