Chương 29 – Anh em hòa thuận
Thấy tôi im lặng, nụ cười của gã càng thêm phần trêu ngươi: “Chính miệng cậu đã thừa nhận mình là người tôi đưa từ hộp đêm về, trong tay tôi còn có ảnh khỏa thân lúc cậu mới vào nghề do mụ tú bà cung cấp. Cậu nói xem, lời này có độ tin cậy cao không? Nếu cậu không làm, tôi sẽ nói với a ba tôi y như vậy. Cậu đoán xem, liệu ông ấy có chặt đứt cành cao mà cậu đang leo, chôn vùi giấc mộng vinh hoa rồi khiến cậu ngã sứt đầu mẻ trán, trở lại làm một kẻ lao động đen không?”
Trong lòng tôi nhất thời ngũ vị tạp trần, vừa mừng vừa lo. Mừng là vì Bạc Tú Thần không phải chủ thuê. Nếu gã là chủ thuê, gã phải biết rõ tôi là lính đánh thuê và cái cách đe dọa này chẳng có tác dụng gì với tôi. Hơn nữa, chủ thuê nắm mạng của Đinh Thành trong tay, đủ để khiến tôi nghe lời, hoàn toàn có thể lật bài ngửa chứ không cần dùng thủ đoạn hạ đẳng này. Lo là vì nếu Bạc Tú Thần thật sự làm càn, đúng là sẽ hỏng hết việc của tôi.
Tôi rụt cổ lại, giả vờ sợ hãi, dịu giọng xuống: “Tam thiếu muốn tôi làm gì?”
“Mượn lực đánh lực thôi,” gã cười híp mắt, “Cậu là người thông minh, thay vì bám lấy cành cao dễ gãy là a ba tôi, chi bằng mượn lực của ông ấy để ở lại bên cạnh đại ca tôi.”
Cái khỉ gì thế này, sao ai cũng đẩy tôi về phía Bạc Dực Xuyên vậy?
“Tam thiếu,” tôi thở dài, “Anh nghĩ chỉ với một con tép riu như tôi mà có thể ly gián tình cảm cha con họ, giúp anh leo lên vị trí đó thật à?”
“Tôi ngây thơ đến thế sao?” Gã cười nhạo một tiếng, véo nhẹ khuyên tai của tôi rồi tháo nó xuống: “Tôi muốn cậu thay tôi điều tra tung tích của một người từ chỗ Bạc Dực Xuyên.”
Tôi ngẩn người, không ngờ gã muốn tôi làm việc này, càng không ngờ chỗ Bạc Dực Xuyên lại có manh mối về người mà Bạc Tú Thần muốn tìm. Tôi không nhịn được nảy sinh tò mò: “Ai?”
“Cậu ta.”
Chiếc điện thoại được đưa đến trước mắt, nhìn thấy tấm ảnh trên màn hình, não tôi trống rỗng trong một giây. Bởi vì thiếu niên trong ảnh không phải ai khác chính là tôi trong bộ đồ cơ đồng tại lễ Vu Lan mười hai năm trước. Đó là một góc nghiêng, nhìn góc độ thì rõ ràng là chụp lén từ dưới lên.
“Em trai tôi, tuy không có quan hệ huyết thống, là con trai của nam thiếp trước đây của a ba tôi, tên là Bạc Tri Hoặc. Bạc Dực Xuyên đã mang nó đi giấu biệt tăm, tôi tìm suốt mười năm rồi mà vẫn không thấy nó ở đâu.”
Tôi ngẩn người một lúc lâu, trong lòng chỉ thấy không thể tin nổi. Khi tôi còn ở nhà họ Bạc, đúng là có kết oán với Bạc Tú Thần, nhưng cũng chẳng đến mức thù sâu như biển, không đội trời chung đến thế. Tôi đã rời khỏi nhà họ Bạc mười mấy năm rồi, vậy mà gã vẫn chưa buông bỏ, còn nghĩ đến chuyện phải tìm ra tôi để hành hạ cho đến chết sao?
Phải hận đến mức nào chứ?
Tôi đang nghĩ vậy thì thấy ngón tay cái đang đặt trên màn hình của gã v**t v* khuôn mặt tôi trong ảnh. Tim tôi giật thót một cái, một suy đoán khó tin nảy ra, tôi lướt nhìn khuôn mặt gã.
Bạc Tú Thần rũ mi mắt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bức ảnh giống như một kẻ nghiện nặng sắp chết nhìn chằm chằm vào túi bột trắng, sự khao khát dưới đáy mắt có thể nhấn chìm người khác, này mẹ nó căn bản không giống như là hận.
“Rất đẹp, phải không? Trông như một con búp bê Tây, nhưng tính tình hoang dã lắm…”
Tôi nổi da gà khắp người, ngay lập tức muốn tránh xa gã ra, nhưng eo lại bị tóm chặt lấy, giọng nói lạnh toát của Bạc Tú Thần như một loại động vật thân mềm chui vào tai tôi: “Đại ca tôi nói nó bỏ chạy rồi, anh ấy cũng không tìm được, tôi không tin, với cái đức tính ăn thịt người không nhả xương của đại ca tôi, chắc chắn anh ấy đã giấu nó đi để làm của riêng rồi.”
Mẹ kiếp Bạc Dực Xuyên trong mắt gã là hạng người gì vậy?
Chẳng lẽ gã nghĩ Bạc Dực Xuyên cũng có tâm tư này với tôi giống gã ư?
Bạc Tú Thần, mày cũng không nhìn xem cái dáng vẻ thanh tâm quả dục của Bạc Dực Xuyên có phải là người giấu tao đi không? Tao thấy với cái mạch não và nhãn lực này của mày thì thật sự phải nên đến bệnh viện tâm thần chữa trị là vừa!
“Tam thiếu, anh nói với tôi chuyện này làm gì? Tôi giúp anh tìm là được rồi chứ gì?”
Vừa nghĩ đến việc Bạc Tú Thần lại có tâm tư đó với tôi, tôi liền tê dại cả da đầu, giãy giụa một chút, nhưng bàn tay gã trên eo lại bóp chặt hơn.
“Những năm này, tôi không phải chưa từng thấy kẻ giống nó, nhưng cậu là đứa giống nhất. Dù sao cậu cũng phải làm việc cho tôi, hay là theo tôi đi, đợi sau này tôi làm chủ nhà họ Bạc rồi sẽ thu nhận cậu?”
Lời này của gã khiến tôi đột nhiên kinh hãi, nhìn vào gương một cái, khuôn mặt giả này của tôi tuyệt đối khác một trời một vực so với dáng vẻ năm mười ba tuổi của tôi. Tôi mỉm cười: “Tam thiếu nói đùa rồi, giống chỗ nào chứ?”
Gã chuyển mắt nhìn vào mắt tôi: “Khuôn mặt thì không giống, nhưng khí chất, ánh mắt,” tay gã dọc theo tai tôi trượt đến bờ vai, móc lấy vật trang trí trên vai tôi, “còn cả bờ vai mỹ nhân này nữa…”
Tôi dứt khoát đẩy mạnh gã ra, nhưng chẳng ngờ vạt áo lại bị gã móc phải, một tiếng “xoẹt” vang lên, bộ đồ cơ đồng bị xé rách một mảng. Ngay lúc đó cửa nhà vệ sinh truyền đến tiếng vặn khóa. Tôi giật mình, lập tức quay người đối diện với gương giả vờ như đang tẩy trang, len lén liếc về phía cửa, lại thêm một phen kinh hãi.
Người vừa bước vào chính là Bạc Dực Xuyên.
May mà tôi phản ứng nhanh, nếu không lại bị anh hiểu lầm thêm lần nữa. Quyến rũ cha anh, quyến rũ anh, giờ đến cả em trai cũng không tha, đúng là tội đáng muôn chết.
“Đại ca à, khéo thế?” Bạc Tú Thần đưa tay đỡ lấy cây gậy của anh, “Vào giải quyết à? Có cần em giúp một tay không?”
“Không cần.” Giọng Bạc Dực Xuyên rất khàn, đôi mắt đen chuyển động, nhận ra trong nhà vệ sinh còn có một người khác. Ánh mắt anh dừng lại trên mặt tôi, rồi dời xuống dưới, đôi mày khẽ cau lại. Tôi liếc nhìn cổ áo cơ đồng đang phanh rộng của mình, không nhịn được bật cười, thừa biết chắc chắn anh đã nghĩ xiên xẹo rồi. Tôi dứt khoát c** s*ch đồ ra, đi đến bên vòi hoa sen xả nước.
Tắm được một lúc, dư quang thấy bóng của hai anh em họ vẫn đứng sững tại chỗ không nhúc nhích. Trong lòng thấy lạ, tôi ngoảnh lại nhìn, Bạc Dực Xuyên đã nghiêng mặt đi, chống gậy bước đến bồn rửa mặt, còn Bạc Tú Thần thì nở nụ cười với tôi, giơ tay lắc lắc thứ gì đó trong lòng bàn tay. Đợi đến khi nhìn rõ đó là chiếc khuyên tai đi cùng bộ với mũ cơ đồng của mình, tôi cảm thấy điềm chẳng lành thì gã đã lách người biến mất sau cánh cửa.
Gã vừa đi, trong nhà vệ sinh chỉ còn lại tôi và Bạc Dực Xuyên.
Tôi bên này dội nước, anh bên kia rửa tay, trong phòng chỉ có tiếng nước chảy rào rào, khiến tôi không khỏi nhớ lại những lần cùng anh đi tắm trong phòng thay đồ sau mỗi trận bóng rổ hồi thiếu niên… cũng nhớ đến giấc xuân mộng đã dẫn lối tôi vào sai lầm. Lúc này, nhân vật chính của giấc mộng đó chỉ cách tôi một bước chân, lòng tôi không khỏi có chút rạo rực. Lấy dư quang liếc trộm, anh vẫn đứng trước bồn rửa không đi.
Làm gì thế? Rửa lâu vậy sao?
“Cậu lại đây.”
Tôi còn đang thắc mắc thì đột nhiên nghe thấy Bạc Dực Xuyên lên tiếng.
Đây là đang nói chuyện với tôi sao?
Đoán chừng anh có lời muốn nói, tôi lau khô người rồi bước đến cạnh bồn rửa, vừa mặc bộ Tây trang thay thế vừa quan sát anh qua gương. Nhìn kỹ lại, tôi mới phát hiện Bạc Dực Xuyên có gì đó không ổn. Anh cúi đầu, hai tay chống lên thành bồn, tóc ướt sũng nhỏ nước xuống, thấp thoáng thấy vành tai anh đỏ ửng. Anh nhìn chằm chằm vào gương, ánh mắt có chút mê mẩn.
Chẳng lẽ là uống quá chén rồi?
Khi Bạc Dực Xuyên còn niên thiếu, anh chưa từng uống rượu quá chén, chỉ nhấp môi xã giao khi kính rượu bề trên trong các bữa tiệc. Tôi chưa bao giờ thấy anh say nên thật sự không biết tửu lượng hiện giờ của anh ra sao. Nghĩ đến việc cánh tay anh vẫn còn mang thương tích mà vẫn phải uống rượu tiếp đãi đám vương công đại thần này, lòng tôi trĩu nặng, tiến lại gần anh: “Đại thiếu gia uống quá chén, cảm thấy không khỏe à? Hay để tôi đỡ ngài đi nghỉ nhé?”
“Ừm.” Anh gật đầu, chống gậy đứng thẳng lưng nhưng thân hình hơi lảo đảo.
“Kìa, đại thiếu gia cẩn thận.” Tôi không kịp cài lại cúc áo, vội vàng đưa tay đỡ lấy anh.
Đầu Bạc Dực Xuyên tựa vào vai tôi, huy chương trên ngực áo quẹt qua cằm tôi. Ngọc sơn sắp đổ, sức nặng ấy ép vào lòng tôi khiến nó mềm nhũn đi một mảng, ý định giao anh cho nhân viên phục vụ khác cũng theo đó mà tan thành mây khói. Tôi khuỵu gối choàng một cánh tay anh qua vai mình: “Đại thiếu gia, ngài ở phòng nào, thẻ phòng đâu rồi?”
“Đây.” Anh chỉ chỉ vào túi quần.
Tôi đưa tay xuống mò mẫm, quả nhiên chạm vào một tấm thẻ, qua lớp vải quần tôi cảm nhận được làn da anh nóng hổi như muốn thiêu cháy người khác. Thẻ phòng lấy ra xem, là số 416.
Đỡ anh vào thang máy tham quan, phóng tầm mắt ra xa, muôn trùng sóng xanh phản chiếu ánh trăng hiện ngay dưới chân chúng tôi, đèn hoa rực rỡ, sóng nước lấp lánh, những con sóng xanh thẫm tung bọt trắng xóa, một khung cảnh lãng mạn đến ngây người.
“Uuuuu.” Du thuyền rời cảng, một tiếng còi dài như tiếng cá voi gầm vang lên, ngỡ như từ sâu thẳm trong ký ức. Lần cuối cùng tôi nghe thấy tiếng còi này, sau đó là mười năm ly biệt, mỗi người một ngả chân trời.
Trong thang máy đang phát nhạc, là bản gốc Nhạc tình nửa đêm của Naoko Kawai. Ở Đông Uyển vốn có một đĩa than tuyệt bản của bà ấy, là quà sinh nhật mẹ Bạc Dực Xuyên tặng anh, anh rất trân trọng, tiếc là đĩa đó bị ẩm nên hỏng mất. Sau này trước sinh nhật mười bảy tuổi của anh, tôi đã nhờ người ghi lại một bản, nhưng có lẽ đến tận bây giờ nó vẫn còn chôn sâu trong hốc cây đó của tôi.
Tôi thoáng ngẩn ngơ, ngước mắt nhìn anh.
Bạc Dực Xuyên cúi đầu, hơi thở nặng nề, xương gò má ửng hồng, những sợi tóc ẩm ướt gần như chạm vào mặt tôi. Dưới hàng mi dài là bóng tối đậm đặc, che khuất đôi mắt đen đang nửa nhắm nửa mở, ánh nhìn sâu thẳm mà mơ màng.
Dáng vẻ này của anh quyến rũ đến tận xương tủy, nhịp tim tôi khựng lại một nhịp, rồi không thể kìm nén mà đập loạn xạ như đàn cá bay chạy trốn trong cơn bão. Tôi đành dời mắt nhìn sang màn hình thang máy, con số đã dừng ở tầng 4. Chỉ trong một giây ngắn ngủi tôi bị anh mê hoặc đến mất hồn, cửa thang máy đã mở ra rồi lại khép vào.
Tôi là kẻ sắp chết, Bạc Dực Xuyên, vậy mà anh cứ nhất quyết quyến rũ khiến vọng tưởng trong tôi nảy nở, thật là đáng ghét đến cực điểm.
Tôi hậm hực nghĩ thầm, đưa tay định ấn nút mở cửa, nhưng vành tai bỗng nóng bừng, tựa như có đôi môi mềm mại vừa lướt qua. Tôi rùng mình một cái, nín thở, liếc mắt sang thì thấy Bạc Dực Xuyên đang tựa vào hõm cổ mình, hàng mi đã khép lại, rõ ràng là vô ý. Anh thì vô ý, nhưng tôi lại bị cái chạm ấy làm cho sống lưng mềm nhũn đi một nửa, đành phải đẩy mặt anh ra một chút, nghiêng cổ dìu anh ra khỏi thang máy.
Đến hành lang, chẳng hiểu sao không thấy một nhân viên phục vụ nào, cả khoang tàu tầng bốn im phăng phắc, không biết có phải đều đang ở sảnh tiệc tầng thượng hết rồi không. Tôi chẳng còn cách nào khác, đành phải tự mình tiễn Phật tới Tây phương.
Trước khi vào phòng, tôi đối chiếu lại số phòng, biển số hơi lệch một chút nhưng thẻ phòng vẫn mở được cửa suôn sẻ. Khoang phòng rất lớn, là một phòng hạng sang view biển, trên giường còn dùng cánh hoa hồng xếp thành hình trái tim, chắc hẳn căn phòng này được chuẩn bị cho cuộc hẹn hò của anh và con gái ngài Pa.
Tiếc là tôi đã nhảy múa suốt mấy tiếng đồng hồ, lại còn dìu anh đến tận đây nên thể lực đã cạn kiệt, đến sức để ghen cũng chẳng còn. Lúc dìu anh lên giường, chân tôi loạng choạng, cả hai cùng ngã nhào xuống nệm.
Thân hình nặng nề và nóng hổi của Bạc Dực Xuyên đè nghiến lên người tôi, khiến tôi suýt nữa thì nghẹt thở. Tôi đưa bàn tay đã bủn rủn định đẩy anh ra, nhưng cổ tay lại bị chộp chặt, ấn ngược l*n đ*nh đầu.
“Đại thiếu gia?”
Tôi hơi ngơ ngác. Một cảm giác kim loại nóng bỏng chạm vào môi, đó là chiếc thẻ bài quân nhân tuột ra từ cổ áo anh. Bạc Dực Xuyên chống người dậy, nhìn xuống tôi trân trân, ánh mắt tối sầm đặc quánh, từ cổ đến tận mang tai đều đỏ rực.
“Không được đi.” Giọng điệu anh rất cường thế, nhưng rõ ràng là thần trí không tỉnh táo, giống như đang tự lẩm bẩm một mình. Tôi chưa bao giờ thấy Bạc Dực Xuyên trong dáng vẻ này, tim bỗng hẫng một nhịp, nhớ lại vài tình cảnh từng chứng kiến nơi chốn ăn chơi. Cái này không giống như say rượu, mà mẹ nó giống như bị người ta đánh thuốc rồi!
