Chương 34 – Ép hôn
Khi hoàn hồn ngồi dậy, tôi mới phát hiện thứ trên mặt mình không phải nước mưa. Nơi tôi đang nằm cũng không phải hành lang mà là trên giường của một căn buồng nhỏ hẹp, cửa sổ mạn tàu bên cạnh đóng kín mít.
Bên ngoài vẫn còn mưa nhưng trời đã tờ mờ sáng. Tôi liếc nhìn đồng hồ, sáu giờ sáng.
Gáy tôi lạnh buốt, có kẻ đã thừa lúc tôi ngủ để di chuyển tôi sang chỗ khác. Bình thường sự cảnh giác của tôi rất cao, giấc ngủ cũng rất nông, chuyện này từ trước đến nay chưa từng xảy ra.
Có phải tối qua tôi ngủ rồi hôn mê mất ý thức không? Hay là do đóng vai cơ đồng quá mệt mỏi?
Rốt cuộc là ai đã đưa tôi đến đây?
Tôi đi tới trước cửa, đang định mở ra thì nhìn thoáng qua chiếc gương nhỏ gắn trên cửa, tôi sững sờ thấy mình đã thay một bộ quần áo khác. Áo sơ mi trắng, gile đen, đây là phục trang của bồi bàn, chỉ là không thắt nơ.
Ai đã chuyển chỗ còn thay quần áo cho tôi? Tại sao tôi lại chẳng có chút cảm giác nào?
Mồ hôi lạnh vã ra, tôi đẩy cửa bước ra ngoài. Bên ngoài là hành lang sát mạn tàu, sóng biển cuộn trào dữ dội phát ra những tiếng gầm rú. Sóng vỗ rất cao, nước biển và nước mưa bắn tung tóe lên người. Nhìn xuống dưới, đây cơ bản đã là khoang đáy, hẳn là khu vực dành cho thủy thủ đoàn trên du thuyền này sinh sống.
“Này, nhanh lên, nhanh lên! Trước hết phải kiểm kê đống hải sản tươi sống vớt lên tối qua đi!”
“Nhà hàng buffet sắp mở cửa rồi, chuyển những thứ này lên lầu đi!”
Nghe thấy tiếng gọi ầm ĩ, tôi men theo hành lang bước vào một cánh cửa, lúc này mới phát hiện đây là khu bếp hậu cần của du thuyền. Phóng mắt nhìn quanh, hơi nước nghi ngút, bên trong bên ngoài có ít nhất vài trăm đầu bếp và phụ bếp đang bận rộn. Hàng ngàn bộ bát đĩa bày thành mấy hàng, người chuẩn bị món, người xếp đĩa, nhìn mà hoa cả mắt.
“Đồng hương nhỏ, sao cậu lại ở đây?” Đúng lúc đó, ai đó vỗ vào vai tôi. Quay đầu lại, hóa ra là quản gia chú Quý của Đông Uyển.
“Dạ, con…” Tôi cũng đang muốn biết tại sao mình lại nằm ngủ ở tầng bếp đây này, nhưng lời chưa nói xong đã bị chú ấy ngắt ngang: “Đúng lúc lắm, cậu giúp chú mang bữa sáng lên cho đại thiếu gia đi, chú đi vệ sinh chút.”
Chưa kịp phản ứng gì, chiếc xe đẩy đồ ăn đã được đẩy ngay trước mặt.
Đồng hồ trên tay cũng rung lên một cái. Chẳng cần nhìn cũng biết là tên chủ thuê đang giục tôi làm việc.
Đúng là buồn ngủ lại gặp chiếu manh mà.
Nghĩ bụng Bạc Long Xương cùng đám người đó chơi bài đến tận nửa đêm, giờ này chắc vẫn chưa thức giấc. Tôi lại có bữa sáng chú Quý giao làm cái cớ, việc vào phòng Bạc Dực Xuyên chắc cũng chẳng có gì khó khăn. Tôi liếc nhìn đồ ăn trên xe đẩy, một phần trà sườn và hàu sống sashimi, một phần trà Lôi và chả cá nướng, cộng thêm bánh hấp đường thốt nốt. Nhìn lượng thức ăn này cứ như là bữa sáng dành cho hai người vậy.
Sau khi xác nhận trong món hàu và trà sườn không có ngò, tôi đẩy xe vào thang máy. Trong thang máy không có ai, bánh hấp đường thốt nốt, chả cá nướng và trà Lôi đều là món tôi cực kỳ khoái khẩu, thế là tôi không nhịn được lén ăn thử mỗi món một chút. Đến lúc tới trước cửa phòng Bạc Dực Xuyên, bụng tôi đã no căng đến mức nấc cụt liên hồi.
Tôi lau sạch miệng, gõ cửa ba cái rồi mới nghe thấy tiếng Bạc Dực Xuyên đáp khẽ từ bên trong: “Vào đi.”
Tôi cầm thẻ phòng trên bàn ăn quẹt mở cửa. Bên trong máy lạnh bật rất mạnh, nhiệt độ thấp đến mức vừa bước vào tôi đã rùng mình. Rèm cửa kéo kín mít, trong phòng rất tối, nhưng vẫn có thể thấy Bạc Dực Xuyên đang ngồi dựa vào giường, anh đã dậy rồi. Anh luôn có thói quen dậy sớm, đó là nếp sống rèn luyện từ trong quân đội.
Tôi đẩy xe đồ ăn đến cạnh giường, rồi bước tới chỗ cửa sổ kéo rèm ra.
Vừa quay đầu lại, ánh mắt tôi đã chạm ngay vào mắt anh.
Ký ức về những chuyện suýt chút nữa thì cháy lửa tối qua như lớp bùn cát dưới đáy nước trào lên bề mặt. Ngửi thấy mùi hormone nồng đậm vương lại trên giường anh tai tôi nóng bừng lên, nhưng vẫn cố gắng nhìn thẳng vào anh rồi nở nụ cười: “Đại thiếu gia chào buổi sáng.”
“Sao lại là cậu mang lên?” Anh hỏi.
“Chú Quý bị đau bụng, đi vệ sinh rồi.” Tôi không quên mục đích chính của mình, liếc mắt sang bên cạnh, thấy điện thoại anh đang đặt trên tủ đầu giường.
Bạc Dực Xuyên chống tay lên mặt giường, ngồi thẳng dậy hơn một chút, lông mày khẽ nhíu lại, có vẻ không được thoải mái lắm.
Tôi đỡ lấy anh, lấy gối kê sau lưng cho anh: “Sao vậy đại thiếu gia?”
“Đêm qua đứng lâu quá. Giờ cử động một chút là đau.”
Nhìn bộ dạng này, chắc chắn là anh chẳng nhớ nổi tối qua đã xảy ra chuyện gì rồi.
Tôi thầm nghĩ, đau là phải thôi! Ai bảo tối qua anh dùng sức đè chặt tôi làm chi, lại còn bị tôi đá cho một cái. Cũng may là tôi đã mệt rã rời nên chẳng còn sức lực gì, chứ nếu là bình thường, cú đá đó không chừng đã khiến anh gãy hai cái xương sườn rồi.
“Có cần gọi bác sĩ không?” Tôi hỏi.
“Không cần.” Bạc Dực Xuyên hít sâu một hơi, “Trong phòng tắm có túi thuốc, giúp tôi làm nóng nó đi.”
Tôi lập tức bước vào phòng tắm, dùng nước nóng ngâm túi thuốc, rồi tiện tay lấy luôn nước súc miệng và bàn chải cho anh. Khi trở ra, anh đã ăn xong bữa sáng. Thấy phần trà Lôi, bánh hấp đường thốt nốt và chả cá nướng gần như vẫn còn nguyên, tôi không khỏi thấy quyết định ăn vụng của mình quả là sáng suốt tột cùng.
Nghĩ đến đó tôi lại không nhịn được nấc cụt một cái, vội vàng bịt miệng lại.
Bạc Dực Xuyên liếc nhìn tôi một cái, một tay gỡ dây đai áo choàng tắm. Thấy cử động c** đ* của anh chậm chạp, có vẻ hơi khó khăn, tôi liền ngồi xuống, giúp anh cởi áo choàng tắm ra.
Nhìn bằng mắt thường, lưng anh không thấy gì bất thường, vẫn giống như trước đây.
Một phần vì xót anh, một phần vì trong lòng ngứa ngáy muốn ăn đậu hũ, tôi áp túi thuốc vào lưng anh, ngồi xuống bên mép giường, khẽ cười: “Đại thiếu gia, có cần tôi xoa bóp cho anh không?”
Bạc Dực Xuyên ngả người ra sau, hơi ngước cằm, nheo mắt nhìn tôi: “Sáng sớm đã chạy đến đây, cậu không cần hầu hạ a ba tôi à?”
Cái đó chẳng phải là do bị kẹt giữa cha nuôi và chủ thuê nên mới phải làm thế sao.
Tôi nịnh nọt cười: “Đề nghị hôm qua của đại thiếu gia, tôi về suy nghĩ kỹ rồi, tôi thật sự không có gan đối đầu với đại thiếu gia đâu. Hơn nữa, những gì lão gia có, đại thiếu gia đều có, những gì lão gia không có, đại thiếu gia cũng có. Theo đại thiếu gia chắc chắn là tốt hơn theo lão gia rồi.”
“Tôi có cái gì mà cha tôi không có?” Anh hỏi.
Tôi l**m l**m răng nanh, cong môi: “Đại thiếu gia có ngoại hình, lại còn trẻ khỏe nữa.”
Anh nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt hơi tối lại, im lặng vài giây, nhìn đến mức tôi bắt đầu thấy sợ hãi mới lên tiếng: “Vậy cậu đã nghĩ kỹ chưa? Tôi không thiếu người hầu, nhất là một tên người hầu bất cứ lúc nào cũng có thể chạy đi quyến rũ a ba tôi.”
“Ý anh là sao, đại thiếu gia?” Tôi không hiểu ngụ ý của anh. Tôi đã nói là muốn theo anh rồi mà, chẳng lẽ anh vẫn chưa yên tâm, nhất định phải hy sinh bản thân làm mồi câu sao?
“Ý gì ư, còn muốn tôi nói rõ hơn nữa à?” Anh gằn từng chữ, “Chỉ có một cách duy nhất để đảm bảo cậu sẽ không thể và cũng không dám đi quyến rũ a ba tôi nữa.”
Tôi không dám tin ngụ ý của anh lại giống như điều tôi đang nghĩ: “Đại thiếu gia, anh là người sắp cưới con gái của ngài công tước Pa, làm sao đảm bảo được? Học theo cha anh, bắt tôi làm nam thiếp của anh à?”
Không thể nào, Bạc Dực Xuyên ơi, dù sao đi nữa, anh cũng không thể nào đưa ra một quyết định hoang đường như vậy.
Bạc Dực Xuyên nhìn tôi, đôi đồng tử đen láy hơi lạnh lẽo. Tôi cứ ngỡ anh sẽ nổi giận đùng đùng vì bị tôi chạm vào điều cấm kỵ lớn nhất, nào ngờ anh lại bình thản vô cùng: “Tôi tuyệt đối sẽ không nạp thiếp.”
Tôi sững người, càng thêm hoang mang: “Vậy anh…”
“Ai nói với cậu là tôi định cưới con gái của ngài Pa?” Anh thản nhiên đáp.
Tôi tức thì chết lặng. Anh không cưới con gái công tước Pa, cũng chẳng lẽ lại định cưới một tên người hầu nam như tôi? Chỉ vì muốn đảm bảo tôi không đi quyến rũ Bạc Long Xương mà anh sẵn sàng hy sinh một chỗ dựa như ngài Pa, từ bỏ khả năng liên hôn với các gia tộc môn đăng hộ đối khác trong tương lai sao? Anh điên rồi, hay là tôi đã nghĩ sai rồi?
“Cậu không cần phải ngạc nhiên thế đâu.” Bạc Dực Xuyên trầm giọng nói, “Tôi có tính toán của riêng mình. Trên quan trường ở Malaysia, không có ai là cây trường sinh mãi đứng vững không đổ cả.”
Tôi chợt hiểu ra: “Ý anh là, ngài Pa có thể sẽ…”
Bạc Dực Xuyên chắc chắn đã nghe được tin gió chiều nào rồi, hèn gì trước đây anh có vẻ không mặn mà gì với việc đến Kuala Lumpur để thăm ngài Pa!
“Ngài Pa là một cái cây đại thụ đã mục ruỗng, ông ta đang khao khát tài sản của nhà họ Bạc để làm trợ lực, trong khi a ba tôi lại một lòng muốn đẩy tôi kết đồng minh với nhà họ Kiều. Nhưng cả hai bên này đều không phải là lựa chọn tối ưu của tôi.”
“Vậy lựa chọn tối ưu trong lòng đại thiếu gia là cái gì?” Tôi không nhịn được hỏi.
Ngoài nhà họ Bạc và nhà họ Kiều ra, liệu có phải là một trong ba gia tộc thương nhân người Hoa lớn khác tại Malaysia không? Diệp thị, Khâu thị, hay là Trần thị? Hay là một quan chức cấp cao có quyền thế ngang ngửa ngài Pa? Hay là một nhánh phụ trong hoàng thất?
Hay là, giờ đây anh đã thật sự có người trong lòng rồi?
“Cậu muốn biết à?” Anh hỏi ngược lại, ánh mắt dường như có chút khác lạ.
Tôi sững người, vội xua tay: “Không không, tôi chỉ hỏi bâng quơ thôi.”
Dù sao cũng không thể là “A Thật” hay Bạc Tri Hoặc, biết được thì chỉ tổ thêm đau lòng. Ý tứ đã quá rõ ràng, anh chỉ đang coi tôi là tấm lá chắn tạm thời mà thôi. Cái vỏ bọc giả của tôi là một tên người hầu xuất thân từ hộp đêm, không nơi nương tựa, không gia thế. Kết hôn với tôi rồi sau này ly hôn, ngoài việc nghe tiếng không được hay cho lắm ra thì hoàn toàn không dính dáng đến tranh chấp tài sản hay lợi ích phức tạp nào. Nhân tiện còn dập tắt luôn ý định cưới tôi làm nam thiếp của Bạc Long Xương, giữ gìn thể diện cho người mẹ đã khuất, quả là một mũi tên trúng hai con chim.
Thế nhưng dù thân phận của tôi là giả, nếu đã kết hôn với Bạc Dực Xuyên rồi thì việc muốn tiếp cận Bạc Long Xương sau này sẽ trở nên cực kỳ khó khăn. Lẽ nào lão ta lại chịu mất mặt đến mức đi ăn vụng vợ của con trai mình? Đợi đến khi lấy được tài khoản của Bạc Dực Xuyên để giải quyết những mối đe dọa giúp anh, những ngày tháng còn lại của tôi vẫn là để trả thù.
Nghĩ đến đó tôi thấy không ổn, cười nói: “Đại thiếu gia, tôi đã nói là muốn theo anh thì chắc chắn là đã nghĩ thông suốt rồi, tuyệt đối sẽ không đi quyến rũ lão gia nữa đâu. Anh không cần thiết phải dùng cách này để trói buộc tôi. Tấm lá chắn này cũng không nhất thiết phải là tôi, anh có thể tìm một cô gái không gia thế nào đó để…”
Lời tôi còn chưa kịp dứt đã nghe thấy một tiếng ” lạch cạch” rất khẽ. Âm thanh này quá đỗi quen thuộc, thần kinh tôi giật nảy lên, phải cố nhịn lắm mới không nhảy dựng dậy. Cúi đầu nhìn xuống, một họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào tôi, chính là khẩu Browning M6 quân dụng của Bạc Dực Xuyên, không ngờ ngay cả khi đi ngủ anh cũng mang theo súng bên người.
“Đại thiếu gia, anh đây là…”
“Nếu tôi đã nói với cậu những lời đó thì tôi sẽ không cho phép cậu lùi bước.” Giọng Bạc Dực Xuyên lạnh xuống, “Tôi cần một tấm lá chắn. Hoặc là cậu lên con thuyền này của tôi, hoặc là tôi để cậu phải im miệng vĩnh viễn.”
Quả nhiên là bắt tôi làm bia đỡ đạn, tôi cười một tiếng: “Đại thiếu gia, tôi…”
Cằm tôi lạnh toát khi bị họng súng ấn chặt vào.
Da đầu tôi tê dại. Dù tôi tin chắc Bạc Dực Xuyên không phải loại người tùy tiện giết người, nhưng chuyện này liên quan đến việc anh giành lại quyền lực và tài sản của mẹ mình, nếu tôi nói thêm một chữ không nữa, dù anh không giết tôi thì cơ hội để tôi ở lại bên cạnh, tiếp cận điện thoại của anh cũng coi như chấm hết.
Chẳng còn cách nào khác, tôi gượng cười, giơ hai tay lên đầu hàng: “Được được, tôi đồng ý với đại thiếu gia là được chứ gì. Nhưng tôi là một lao động bất hợp pháp đến hộ chiếu và chứng minh thư còn không có, sao mà cưới đại thiếu gia được? Hơn nữa, mình vẫn đang ở trên du thuyền mà, có gì thì cũng phải đợi xuống tàu chứ nhỉ?”
Mặc kệ đi, cứ dùng kế hoãn binh, kéo dài qua tuần này đã rồi tính. Chỉ cần trong vòng một tuần ở trên tàu, tôi lấy được hồ sơ Trái Cấm thông qua tài khoản quân dụng của Bạc Dực Xuyên rồi giao cho cha nuôi, giải quyết xong mối bận tâm lớn nhất, thì phía chủ thuê vẫn có thể tiếp tục xoay xở, tìm cơ hội xử lý Bạc Long Xương.
Tôi đang toan tính trong lòng như vậy thì Bạc Dực Xuyên lại như nhìn thấu bàn tính của tôi: “Điểm dừng tiếp theo là Malacca, chiều nay tàu sẽ cập cảng. Với tư cách là người đóng vai cơ đồng, cậu bắt buộc phải xuống tàu du ngoạn. Đến lúc đó tôi sẽ cùng cậu vào thành phố làm hộ chiếu cho cậu, chúng ta sẽ đăng ký kết hôn ngay tại Malacca.”
Tôi đứng hình hoàn toàn.
Cái mẹ gì thế này, yêu cầu hoang đường của chủ thuê lại vô tình đạt được thật rồi sao?
Anh định đánh úp cả ngài Pa và Bạc Long Xương một cú trở tay không kịp đây mà, đúng là tác phong quân nhân.
“Ha ha, ở Malaysia làm hộ chiếu nhanh như vậy à?” Khóe miệng tôi cứng đờ cả lại.
“Tôi có đường dây ưu tiên.”
Không sai, với thân phận sĩ quan cấp cao của anh, quả thật làm gì cũng được ưu tiên ở cấp độ cao nhất.
Tôi tối sầm cả mắt, vạn lần không ngờ cục diện lại thành ra thế này. Rõ ràng lúc đến đây, tôi đã tính toán kỹ là chỉ đóng vai một tên người hầu, đứng từ xa nhìn anh một cái, báo thù xong là biến. Kết quả, hết bị chủ thuê ép phải đi quyến rũ Bạc Dực Xuyên, giờ lại bị chính Bạc Dực Xuyên ép đi kết hôn với anh.
Tôi giãy giụa trong tuyệt vọng: “Nhưng mà tôi đang ở trên xe diễu hành, bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào, sao mà đi kết hôn với anh được?”
Đôi đồng tử đen láy của Bạc Dực Xuyên khóa chặt lấy tôi, ánh mắt sắc lẹm như thật thể, tựa như móng vuốt của loài ưng đang bóp nghẹt cổ họng con mồi sắp chết: “Khi du ngoạn ở Malacca, không phải ngồi xe diễu hành mà là ngồi du thuyền đi dọc sông Malacca. Trước khi lên thuyền, tôi sẽ tìm người thay thế cậu. Nếu cậu dám giở trò với tôi… tôi đảm bảo, sau đêm nay, tôi sẽ cho cậu biến mất khỏi thế giới này.”
“Được, được, tôi biết rồi, tôi phối hợp là được chứ gì.” Tôi gật đầu. Anh đâu cần thiết phải dùng lời lẽ tàn nhẫn để đe dọa tôi, chẳng lẽ tôi còn không rõ anh là kẻ nói được làm được sao?
Xem ra anh đã lên kế hoạch từ trước rồi. Rốt cuộc anh đã quyết định làm việc này từ khi nào vậy nhỉ?
Chả cá nướng của Malaysia ( Otak-otak )HẾT QUYỂN 1
