Chương 39 – Lửa Quán Âm
Tôi ngớ người, không thể ngờ được Bạc Dực Xuyên lại có thể thốt ra từ “chơi”, xem ra tôi đã chọc anh tức điên lên thật rồi. Nhưng tức thì tức, lúc này anh không hề bị hạ thuốc, vẫn tỉnh táo hoàn toàn. Nếu anh thực sự xuống tay được với một tên gay, một thằng rác rưởi như tôi, thì đã chẳng phải là Bạc Dực Xuyên nữa rồi. Tôi cười khẽ một tiếng: “Anh thử xem, cứ thử đi, để tôi cảm nhận xem đại thiếu gia và lão gia rốt cuộc ai lợi hại hơn, thay Tiya thử nước luôn. Nếu đại thiếu gia không biết làm thế nào, tôi sẽ đích thân dạy miễn phí, bảo đảm anh từ gà tơ biến thành mãnh long, sau này làm Tiya muốn lên tiên hay muốn chết gì đó, lên giường là không xuống nổi đất luôn… ưm!”
Tôi đang buông lời tục tĩu bừa bãi thì miệng đã bị bàn tay to lớn của anh bịt chặt.
“Em… vô sỉ.” Anh giận dữ mắng, nghiến răng ken két như muốn nuốt chửng tôi.
Trong khoảnh khắc đó tôi ngẩn người, đêm ở linh đường năm ấy, anh cũng dùng giọng điệu này. Chỉ là anh đâu biết khung cảnh anh tận mắt chứng kiến không hề giống như anh tưởng tượng, tiếc là năm đó tôi không thể giải thích cho anh, mà về sau cũng chẳng còn cơ hội nào nữa. Tôi cười khẩy tự giễu, thè lưỡi l**m vào lòng bàn tay anh, định dùng cách đó làm anh ghê tởm rồi buông tay ra, nào ngờ anh chẳng những không buông mà còn bịt miệng tôi chặt hơn.
Tôi không chút nghi ngờ việc Bạc Dực Xuyên hiện giờ đang muốn xé xác tôi ra làm trăm mảnh, chỉ tiếc là anh vẫn cần tôi làm tấm khiên chắn nên không thể làm gì quá đáng. Nghĩ vậy, máu nghịch ngợm trong người tôi càng dâng cao, tôi lén đưa tay thăm dò sang bên cạnh, lập tức chạm phải làn da nóng hổi và săn chắc của anh. Toàn thân anh chấn động, bàn tay đang bịt miệng tôi buông ra rồi nắm chặt lấy cổ tay tôi.
Tôi xòe năm ngón tay ra quơ một cái, mới nhận ra nơi mình vừa chạm vào chính là bụng anh. Tám múi cơ bụng rắn chắc phân tầng rõ rệt, dù không nhìn thấy gì nhưng chỉ riêng cảm giác khi chạm vào thôi cũng đủ khiến hormone bùng nổ. Bạc Dực Xuyên quả thực là một cực phẩm, mang nốt ruồi Quán Âm đầy vẻ cấm dục, vậy mà lại sở hữu một cơ thể thánh thể tình ái thế này.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên cảnh xuân sắc đã thoáng thấy lúc tối, tôi không kìm được cứng ngay tức khắc. Nghĩ bụng đằng nào cũng đã lỡ sờ rồi, sờ thêm hai cái nữa cùng lắm thì bị đánh đau hơn một chút thôi, thế là tôi bạo gan bóp thêm hai cái. Cổ tay bị anh khóa chặt, xương cổ tay đau nhói, nhưng chẳng hiểu sao anh vẫn không hất tôi ra.
Tôi nuốt khan một cái, đánh liều thăm dò xuống phía dưới, Bạc Dực Xuyên khẽ hừ lên một tiếng trầm đục.
Đầu ngón tay chạm vào vật đang tràn đầy sức sống kia, đầu óc tôi trống rỗng, sững sờ mất vài giây rồi cũng hiểu ra ngay. Bạc Dực Xuyên vốn dĩ mang bộ dạng Diêm vương mặt lạnh sống chớ lại gần, nhưng thực ra… chắc hẳn là đang khát lắm.
Dù sao anh cũng là một người đàn ông bình thường có nhu cầu sinh lý. Ở trong quân đội mười năm, kỷ luật nghiêm ngặt, bình thường đến cả hình ảnh nhạy cảm cũng không được xem. Trong lòng lại chôn giấu hình bóng Tiya, chưa từng yêu đương, với tính cách này cũng chẳng phải loại người đi tìm thú vui phong nguyệt, bình thường ngoài việc tự giải quyết ra thì chẳng còn cách nào khác. Ở trong quân đội không gặp được người ta đã đành, đằng này về nhà họ Bạc, ngày nào cũng được nhìn thấy người trong mộng mà lại cầu không được, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không thể tới gần, không khát mới là lạ. Đó cũng là lý do tại sao anh cứ bị tôi trêu chọc đến bốc hỏa hết lần này đến lần khác, chẳng liên quan gì đến việc tôi là nam hay nữ, đơn giản vì anh là trai tân nhịn quá lâu, nên cực kỳ nhạy cảm với những đụng chạm cơ thể.
Thật khó cho anh, bản tính chuyên tình, khắc kỷ phục lễ, sống chẳng khác nào một nhà sư tu khổ hạnh. Chẳng giống tôi, lòng dạ bực dọc là tìm người xả ngay, chắc chắn là dễ chịu hơn anh những năm qua nhiều.
“Đại thiếu gia, lần cuối anh tự làm là khi nào?” Tôi nảy sinh lòng thương cảm, không đành lòng trêu chọc anh nữa, giọng điệu trở nên dịu dàng.
Hơi thở anh nặng nề, giọng khản đặc: “Năm ngoái.”
Vậy thì quả thực là quá lâu rồi.
Tôi mỉm cười: “Tôi giúp anh nhé? Đằng nào cũng không nhìn thấy gì, anh cứ coi tôi là Tiya đi?”
Anh im lặng vài giây: “Tôi coi em là Tiya?”
“Ừ.” Tôi vươn tay xuống, siết nhẹ năm ngón tay.
Bạc Dực Xuyên lại hừ lên một tiếng trầm đục, bàn tay đang khóa chặt gáy tôi cuối cùng cũng nới lỏng ra đôi chút. Tôi xoay người, rướn lại gần anh hơn, cẩn trọng bắt đầu động tác.
Trước đây trên giường, màn dạo đầu lúc nào cũng là đối phương phục vụ, tôi chỉ việc tận hưởng cho đến khi xong việc rồi mặc quần đi về, tự nhiên cũng chưa từng làm chuyện ấy bằng tay cho người khác. Với bản thân mình, tôi lại càng đơn giản thô bạo, thiếu kiên nhẫn. Nhưng đối với Bạc Dực Xuyên, tôi sợ làm anh đau nên cố ý làm thật nhẹ nhàng và chậm rãi. Chẳng được mấy cái, cổ tay tôi lại bị anh chộp lấy, giây tiếp theo, thân hình anh nặng trĩu đè lên người tôi.
“Tôi coi em là Tiya.” Hơi thở anh loạn nhịp, lặp lại câu nói đó. Tôi cảm thấy cổ mình bị anh bóp chặt, ngay giây sau, đôi môi chợt nóng bừng lên, tôi đã bị anh hôn lấy một cách thô bạo.
“Ưm!” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Đôi môi và hàm răng tôi bị anh cưỡng ép cạy mở một cách bất ngờ, anh ngậm lấy lưỡi tôi m*t chặt, ngay lập tức một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến tôi rùng mình, nhưng lại bị anh khống chế cứng ngắc như đòn thế khóa tay trong quân đội.
Giống như lần trước khi anh bị trúng thuốc, tôi nhanh chóng bị anh hôn đến mức đầu váng mắt hoa, không thở nổi. Cảm giác hoàn toàn bị áp chế này khiến bản năng tôi kháng cự, tôi giơ khuỷu tay lên đẩy mạnh cằm anh ra.
“Sao vậy?” Anh nén hơi thở, nuốt khan một cái, “Không phải nói đóng vai Tiya giúp tôi sao?”
Tôi th* d*c vài hơi mới thoát khỏi cơn choáng váng do thiếu oxy, nhìn bóng hình mờ ảo của anh phía trên. Không phải vì lý do gì khác, mà từ góc độ của một người đồng tính, Bạc Dực Xuyên quá mức là công. Tôi tình nguyện chịu thiệt làm kẻ thế thân phục vụ anh, nhưng bị đè bẹp xuống dưới như một thụ thế này thì tôi thật sự không thể chấp nhận nổi. Thuở nhỏ tôi từng tận mắt chứng kiến cha mình phải phục tùng người khác chịu đủ đắng cay, lại vì vẻ ngoài của mình mà từ bé đến lớn có quá nhiều kẻ muốn đè tôi, cũng không ít kẻ thực sự bắt tay vào hành động. Nếu không phải tôi đánh nhau đủ hung hãn thì sớm đã bị bọn chúng chơi cho tàn phế rồi. Bao nhiêu năm nay, nỗi sợ đó đã trở thành tâm bệnh của tôi, việc không để người khác đè là lằn ranh đỏ mà tôi thề sống chết phải bảo vệ, dù đối phương có là Bạc Dực Xuyên, tôi cũng không thể buông bỏ.
Nhưng đã lỡ làm cho người ta cất cánh mà không lo được khâu hạ cánh thì tôi thật không đành lòng. Tôi cười cười: “Tôi dùng tay làm cho anh, dùng miệng cũng được, anh đè tôi thế này làm gì? Muốn chơi tôi thật à?”
“Ai nói tôi muốn chơi em?” Cổ tôi lại bị bóp chặt, giọng anh khàn đặc và lạnh lẽo, “Không phải em nói muốn cảm nhận xem tôi với cha tôi ai lợi hại hơn, thay Tiya thử nước, dạy miễn phí, lại còn nói muốn giúp tôi sao? Em vừa vùng vẫy vừa kêu lên thế này, làm sao tôi coi em là Tiya được?”
Nói đoạn, anh khuỵu gối tách chân tôi ra, trầm giọng ra lệnh: “Mở chân ra.”
Tôi bị hành động này của anh làm cho giật mình, phản xạ có điều kiện là gập đầu gối định th*c m*nh, nhưng tám múi cơ bụng của anh cứng như vách đá, khả năng chịu lực siêu hạng, chịu một cú thúc của tôi mà không hề lay chuyển, trái lại còn nắm lấy cổ chân tôi, thuận thế tách ra.
Đây là lần đầu tiên tôi bị người ta khống chế dưới thân như bóc tôm thế này, cả người không khỏi căng cứng. Nhưng khổ nỗi tôi lại không thể tung toàn lực phản kháng, nếu không sẽ lộ tẩy. Tôi cười gượng: “Đại thiếu gia, chỗ này không dầu không bao, tôi tuy kinh nghiệm đầy mình nhưng cũng không chịu nổi kích thước của tân binh như anh đâu, sẽ xảy ra án mạng đấy. Anh còn thế nữa là tôi kêu lên thật đó nhé!”
“Em cứ kêu đi.” Bạc Dực Xuyên nói từng chữ một, tốc độ rất chậm, “Xem bên ngoài có ai thèm để ý đến em không? Chúng ta vừa mới kết hôn, là vợ chồng hợp pháp, cho dù có ai để ý, em cũng làm được gì nào?”
Tôi ngẩn người. Giọng điệu của anh trong bóng tối nghe thật xa lạ, trong sự bình tĩnh lại toát ra vẻ điên cuồng. Có một thoáng tôi đã nghi ngờ đây không phải Bạc Dực Xuyên, ít nhất không phải Bạc Dực Xuyên mà tôi từng hiểu rõ và quen thuộc.
Nhưng ngay lập tức tôi hiểu ra, chắc chắn anh đang muốn tìm lại thể diện cho mình. Dẫu sao vừa rồi tôi làm loạn quá mức, ném sạch mặt mũi của vị thiếu tá này xuống sông, anh kiểu gì cũng phải lấy lại mặt mũi, nếu không sau này sẽ thật sự trở thành một bé gà con mặc sức cho tôi cười nhạo trêu chọc. Người đàn ông mạnh mẽ như anh sao có thể chịu đựng được? Nếu tôi còn khiêu khích anh thêm nữa, không chừng sẽ kích động đến mức anh nổi giận lên đạn thật chơi tôi đến mông nở hoa luôn quá. Nghĩ thông suốt điểm này, tôi lập tức xuống nước cầu xin: “Đại thiếu gia, tôi sai rồi, sai rồi được chưa? Cấu tạo cơ thể tôi và Tiya không giống nhau, người ta có cái đó của phụ nữ, còn tôi thì không, anh có làm tôi cũng vô ích thôi, không tích lũy kinh nghiệm được đâu.”
Anh thở nặng nề, chống người lên trên tôi, không đáp lời cũng không động đậy. Tôi đoán chừng câu nói này của mình như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt khiến anh hoàn toàn không thể xuống tay được nữa. Dẫu sao cấu tạo cơ thể khác nhau, trong bóng tối mù mịt này cũng không thể đóng giả làm người thế thân, nhưng ngọn lửa phía dưới kia thì một chốc một lát không thể dập tắt ngay được.
Tình thế tiến thoái lưỡng nan này thật khó chịu, tôi thổi một hơi vào mặt anh, nhẹ giọng dỗ dành: “Đằng nào thì miệng của đàn ông hay đàn bà cũng như nhau thôi, tôi làm bằng miệng cho anh, làm ra hết nhé, được không nào?”
Lời vừa thốt ra, bàn tay đang bóp cổ tôi lại siết chặt thêm một phần.
“Hôn tôi cảm giác có phải cũng không tệ lắm không?” Tôi tiếp tục dụ dỗ, “Môi tôi rất mềm, phải không?”
Sự thật chứng minh tôi tự tìm chết, tự làm tự chịu mà. Hầu hạ Bạc Dực Xuyên được nửa chừng thì tôi đã hối hận rồi, bởi vì anh vừa dài vừa lâu, lại còn to đến nỗi ních chặt khoang miệng tôi, khớp hàm bị căng đau nhức gần như muốn trật khớp,
Kết quả cuối cùng tôi bị anh bắn đầy cả mặt, còn phần lớn đều bị ép phải nuốt vào. Tôi không thể không chạy vào phòng tắm rửa sạch sẽ, trong lòng thề thốt từ nay về sau tuyệt đối không thổi kèn cho Bạc Dực Xuyên nữa.
Tất nhiên, việc trở thành người đầu tiên phá giới anh vẫn khiến tôi cảm thấy vô cùng đắc ý.
Đứng dưới vòi hoa sen, gột rửa thứ thuộc về Bạc Dực Xuyên vương vãi đầy trên mặt trên tóc, tôi hồi tưởng lại tiếng th* d*c kìm nén của anh trong bóng tối lúc nãy, không nhịn được tưởng tượng xem lúc đó biểu cảm trên mặt anh sẽ như thế nào, khi đ*ng t*nh anh sẽ có thần sắc ra sao, nốt ruồi Quán Âm kia liệu có trở nên đỏ hơn, lông mày khóe mắt liệu có tan chảy như băng tuyết hóa thành nước? Càng nghĩ tôi càng khó lòng kiềm chế, đang định tự giải quyết một phát trong phòng tắm thì nghe thấy Bạc Dực Xuyên gọi vọng ra từ trong phòng: “A Thật, lấy nước vào đây.”
Lúc này tôi mới nhớ ra vẫn chưa giúp anh vệ sinh, đành phải lau khô người, bưng một chậu nước vào.
Bật đèn lên, tôi thấy Bạc Dực Xuyên đã ngồi ngay ngắn bên mép giường, q**n l*t cũng đã mặc vào tử tế, thần sắc lạnh lùng pha chút vẻ uể oải. Nếu không phải trong không khí vẫn còn vương lại mùi xạ hương nồng nặc và trên sàn vẫn còn vài cục giấy vệ sinh vứt vương vãi, tôi suýt chút nữa đã hoài nghi chuyện xảy ra trong bóng tối ban nãy chỉ là một giấc mộng xuân của mình.
“Giúp tôi lau sạch sẽ, rồi thay cái quần khác.” Anh rũ mắt nhìn xuống tôi, ánh mắt sắc như móc câu.
“…” Chẳng biết có phải tôi ảo tưởng hay không, nhưng cảm giác từ sau khi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn tối qua, Bạc Dực Xuyên sai bảo tôi càng lúc càng tỏ ra đường đường chính chính. Đến cả chuyện này mà anh cũng có thể mặt không đổi sắc mở lời. Nếu không phải tôi biết rõ trong lòng anh có người khác, tôi đã gần như lầm tưởng rằng anh đang muốn thả thính tôi rồi.
Tôi mím mím môi, bưng chậu nước quỳ một chân xuống trước mặt anh để lau rửa cho anh.
Đêm qua tuy đã thấy qua một lần, nhưng khi tự mình dùng miệng trải nghiệm xem cái thứ đang ngủ say này một khi tỉnh giấc sẽ là con dã thú hung hãn đến mức nào, tôi lại có thêm một cảm nhận khác biệt. Đến lúc thay q**n l*t xong cho anh, tôi cảm nhận rõ rệt hai bên tai mình nóng bừng, chắc chắn là đã đỏ mặt rồi. Người có thể khiến lòng tự trọng vốn đã chôn vùi từ lâu của tôi nay lại trỗi dậy từ đống tro tàn, ngoài Bạc Dực Xuyên ra thì đúng là chẳng còn ai khác.
