Chương 38 – Chung Chăn Gối
Tôi quay đầu nhìn lại, tình cờ chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm. Tim tôi hẫng một nhịp, trong thoáng chốc cứ ngỡ anh đang nhìn mình, nhưng rồi thấy anh bình thản dời tầm mắt, rõ ràng là đang nhìn chiếc thuyền du ngoạn đêm trên sông phía sau lưng tôi. Tôi không khỏi cười thầm tự giễu, xoay người lại, tựa cằm lên bục cửa sổ.
Đúng lúc này, một tiếng “bùm” vang lên, pháo hoa đột ngột nở rộ trên bầu trời, ánh sáng muôn màu, rực rỡ đến lóa mắt.
Tôi bàng hoàng nhận ra, đây không phải lần đầu tiên chúng tôi cùng nhau xem pháo hoa, nhưng có lẽ, sẽ là lần cuối cùng.
Lần trước cùng anh xem pháo hoa đã là chuyện của mười năm trước, vào lễ Vu Lan năm cuối cùng tôi còn ở nhà họ Bạc. Nghĩ lại, những ngày tháng tuy không mấy hòa thuận nhưng cũng có đôi chút khoảnh khắc tốt đẹp giữa tôi và anh dường như đã dừng lại đột ngột kể từ sau ngày hôm đó.
Sau đó là cái chết tự sát không rõ nguyên nhân của a ba tôi, việc Bạc Long Xương che giấu chân tướng cái chết, rồi bà thái đột ngột qua đời, và cả những chuyện xảy ra trong đêm tôi túc trực bên linh cữu… Từng việc, từng việc một như những lưỡi dao sắc lẹm, cắt đứt sợi dây liên kết mỏng manh giữa tôi và anh vốn được duy trì bằng mạng sống của Bạc Dực Trạch, cũng như cắt nát chút tình nghĩa anh em nửa thật nửa giả ấy. Cho dù tôi không chủ động rời đi, thì việc tuyệt giao cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Nếu tôi không khoác lên mình lớp vỏ bọc này, có lẽ ngay cả trận pháo hoa cuối cùng này tôi cũng chẳng có cơ hội xem cùng anh. Không biết sau này nếu tin tử trận của tôi truyền đến tai anh, liệu anh có tha thứ cho những việc tôi làm năm xưa mà từ bỏ định kiến hay không. Nhưng tôi vẫn hy vọng ngày đó đừng bao giờ tới, bởi vì Bạc Tri Hoặc đã sớm biến mất rồi, biến mất kể từ ngày tôi bước chân lên con tàu rời khỏi Malaysia. Kẻ còn ở lại thế gian này là Hồ Điệp, là một tên tội đồ sống trong bóng tối, không có quá khứ cũng chẳng có tương lai. Nếu một ngày nào đó sau khi tôi chết, anh tình cờ biết được ba thân phận Bạc Tri Hoặc, Hồ Điệp và A Thực đều là cùng một người, thì ấn tượng về tôi trong lòng anh, e rằng ngoài việc là “thứ rác rưởi không biết liêm sỉ, lả lơi với tất cả mọi người kể cả cha anh, sỉ nhục tôn nghiêm của người mẹ đã khuất của anh”, sẽ còn phải gánh thêm hai tội danh thập ác bất tuân là “tội phạm gián điệp hám lợi bán mạng vì tiền” và “kẻ thù giết cha”.
Thế nên, tốt nhất vẫn là biến mất một cách lặng lẽ.
Rào ——
Tiếng mưa bỗng chốc ập đến, những hạt mưa lành lạnh tạt vào mặt, trời lại mưa rồi. Tôi ngước đầu nhìn lên, những giọt mưa bị ánh pháo hoa rực rỡ trên không trung thắp sáng, trông giống như những ngôi sao băng đang rơi rụng, đẹp đến mức khiến người ta choáng váng. Người ta thường nói mưa là pháo hoa của thần linh, tôi vội vàng nhắm mắt lại, chắp hai tay thành chữ thập, khẩn cầu Phật tổ xót thương, để tôi có thể toại nguyện tâm nguyện, lấy cái chết để xóa sạch nợ nần trước khi mùa mưa này kết thúc. Nguyện cho Bạc Dực Xuyên có thể quên đi những nỗi đau và nhục nhã mà cha con tôi từng gây ra cho anh, từ nay về sau bình an thuận lợi, không bệnh không ưu. Nguyện cho anh có thể cùng con bướm ngự trị trong tim mình trọn đời bên nhau, bạc đầu giai lão.
Mưa rơi xuống khóe môi, thấm vào kẽ răng, chẳng hiểu sao lại thấy hơi mặn.
“Em đang ước gì vậy?” Đúng lúc này, giọng của Bạc Dực Xuyên từ phía sau truyền tới.
Tôi giật mình. Tôi đang quay lưng về phía anh, vậy mà anh vẫn phát hiện ra tôi đang cầu nguyện sao?
Mở mắt nhìn kỹ lại, tôi mới nhận ra chính bóng phản chiếu trên mặt kính cửa sổ đã tố cáo mình.
Tôi liếc mắt nhìn anh, nhếch môi: “Đại thiếu gia cũng tò mò về tâm nguyện của hạng rác rưởi như tôi sao?”
Anh im lặng một thoáng, lạnh lùng đáp: “Ai tò mò? Em chắn ngay trước mặt tôi, lại còn cầu nguyện cùng lúc với tôi, tôi chỉ sợ Phật tổ sẽ nhầm lẫn tâm nguyện của hai chúng ta thôi.”
Tôi không nhịn được cười. Thật là hài hước quá đi mất, trên đời này còn có kiểu giải thích như vậy sao?
“Thế thì hỏng rồi,” tôi cố ý kéo dài giọng, “Tâm nguyện của tôi dung tục tầm thường lắm, nếu tâm nguyện của đại thiếu gia bị nhầm với tôi mà lại còn thành hiện thực, e rằng nửa đời sau của anh sẽ bị hủy hoại mất thôi.”
“Em,” anh ngập ngừng, giọng trầm xuống hơn, “Rốt cuộc em đã ước cái gì?”
“Dĩ nhiên là ước thời gian này ở nhà họ Bạc có thể kiếm được tiền đầy túi, để sau này rời khỏi đây tôi có thể mang số tiền đó lên đến đỉnh cao cuộc đời, tiêu dao tự tại, tung hoành chốn ăn chơi, ôm ấp kẻ đưa người đón chứ sao.”
Anh lại im lặng một hồi: “Đó là tâm nguyện của em?”
“Chứ còn gì nữa?” Tôi xoay mặt lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Em không có lý tưởng sống, hay là… một người nào đó để thương nhớ sao?”
“Lý tưởng sống? Hạng rác rưởi như tôi thì có thể có lý tưởng gì chứ? Sống trên đời dĩ nhiên là phải kịp thời hưởng lạc rồi. Còn người để thương nhớ hả, cái loại người như tôi ấy mà, xưa nay luôn đặt sự sung sướng của bản thân lên hàng đầu,” tôi vừa nói, đột nhiên nhớ ra cái vỏ bọc này ở quê vẫn còn có em trai em gái, chưa kịp chữa cháy thì đã nghe thấy Bạc Dực Xuyên cười lạnh một tiếng: “Vậy thì em thật sự rất giống một người tôi từng quen.”
Cổ họng tôi nghẹn đắng. Người này, không nghi ngờ gì chính là tôi.
“Vậy sao?” Trái tim tôi như bị một chiếc lưỡi câu vô hình móc chặt lấy. Đây là lần đầu tiên kể từ khi vào nhà họ Bạc, tôi nghe thấy từ miệng anh một chút dấu vết liên quan đến mình. Tôi khao khát được nghe anh nói thêm vài câu nữa, dù biết anh chẳng thể thốt ra lời nào tốt đẹp. Tôi cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng, truy hỏi: “Đại thiếu gia trước đây cũng từng quen hạng rác rưởi như tôi sao? Quen như thế nào vậy?”
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Tôi cảm thấy như mình vừa trải qua một cuộc cực hình dài đằng đẵng mới nghe thấy giọng anh vang lên: “Chắc là kiếp trước không tu đức (*) nên mới gặp phải loại quỷ đòi nợ vong ơn phụ nghĩa như thế. Nếu để tôi gặp lại cậu ta lần nữa, tôi nhất định phải mổ xẻ cậu ta ra để xem tim cậu ta màu đen, hay là vốn dĩ cậu ta chẳng hề có tim.”
Tôi nhếch môi, đón lấy những hạt mưa, cười đến mức nước mắt giàn giụa khắp mặt: “Nghe giọng điệu này, xem ra đại thiếu gia vẫn còn hận người đó lắm. Theo tôi thì, bị hạng rác rưởi không có tim như chúng tôi lừa lọc, cứ coi như bị chó cắn một phát là xong. Nếu anh còn chấp nhất với người đó thì thuần túy là tự tìm khổ vào thân thôi, hà tất phải thế?”
Đợi một lúc, ánh đèn phía sau lưng vụt tắt.
Tôi quay đầu lại, thấy anh đã nằm xuống trong bóng tối: “Đóng cửa sổ lại, rồi cút ra ngoài đi. Đêm nay tôi không muốn nhìn thấy em. Nhìn thấy em, tôi lại nhớ đến cậu ta, buồn nôn.”
“Hì, tuân lệnh.” Tôi còn đang rầu rỉ không biết làm sao để chuồn đi kiếm cái điện thoại, nghe thấy vậy liền nhanh nhảu đóng cửa sổ, cuốn gói ra khỏi phòng. Vừa ra tới hành lang đã thấy hai tên vệ sĩ vẫn đang canh gác, tôi đóng sầm cửa lại, đút túi quần lững thững đi xuống lầu. Bọn họ vừa thấy tôi liền cung kính: “Thiếu tá phu nhân, sao người lại ra ngoài rồi?”
Cái danh xưng này thật sự khiến tôi sởn gai ốc, tôi cười gượng: “Thiếu tá của các anh đồng ý cho tôi ra ngoài rồi, tôi muốn đi loanh quanh đây xem náo nhiệt một chút.” Nói đoạn, tôi định lách qua bọn họ để xuống lầu, nhưng hai tên vệ sĩ lại đưa tay ngăn lại.
“Thiếu tá phu nhân, thiếu tá chưa thông báo, chúng tôi không dám để người đi,” một tên vệ sĩ nghiêm mặt rút điện thoại ra, “Thế này đi, để tôi gọi điện hỏi thiếu tá một tiếng.”
“Không cần đâu, thiếu tá ngủ rồi.” Tôi nhấn tay hắn xuống, “Tôi chỉ xuống dưới lầu dạo một vòng rồi về ngay, không quá mười phút đâu, anh đánh thức anh ta dậy làm gì?”
Kết quả là lời tôi vừa dứt, tôi đã thấy màn hình điện thoại của hắn hiện lên cuộc gọi đến.
Hắn nhấn nghe: “Alo, thiếu tá?”
“Bảo cậu ta cút về đây ngay lập tức.” Giọng nói lạnh lùng của Bạc Dực Xuyên vang lên cực kỳ rõ ràng qua ống nghe, “Nếu cậu ta không nghe lời, cứ trói lại mang lên cho tôi.”
Cái hạng người gì vậy không biết, coi tôi là con quay để quất chắc? Vừa bảo cút ra ngoài giờ lại bảo cút về? Tôi nghiến răng, thấy hai tên vệ sĩ bắt đầu xắn tay áo chuẩn bị trói người thật, đành phải lủi thủi quay lại.
Vừa tới cửa, đang định gõ thì tôi phát hiện cửa phòng có một khe hở đang khép hờ, rõ ràng là lúc nãy tôi đóng không chặt. Tôi đẩy cửa vào, đóng lại, nương theo ánh sáng màu sắc từ ngoài cửa sổ hắt vào, thấy Bạc Dực Xuyên đang nằm im lặng trên giường. Tôi vào rồi mà anh cũng chẳng có động tĩnh hay lên tiếng gì.
Không muốn đôi bên lại làm khổ nhau thêm nữa, tôi lặng lẽ quay lại bên cửa sổ ngồi xuống, gục đầu lên bệ cửa định bụng ngủ tạm bợ một đêm. Nhưng có lẽ do đã đóng cửa sổ, hơi lạnh từ máy điều hòa bị nhốt lại trong phòng, tôi cảm thấy nhiệt độ trong phòng thấp hơn hẳn lúc nãy. Tôi lại vừa dầm mưa bên cửa sổ, người ngợm còn ẩm ướt, nằm ngủ một hồi thì bị lạnh đến tỉnh cả người, hắt hơi liên tục mấy cái.
Tìm quanh một vòng cái điều khiển điều hòa trong phòng mà chẳng thấy đâu, tôi đành phải chạy vào phòng vệ sinh đóng cửa lại, ngồi bệt trên bồn cầu. Đang định thử dùng đồng hồ dò tìm Bluetooth của tai nghe một lần nữa thì đồng hồ bỗng rung lên. Vừa mở giao diện ẩn ra, quả nhiên là tin nhắn của tên chủ thuê.
“Cậu đang làm cái trò gì vậy? Hai người đã kết hôn, đã ở chung một phòng rồi, sao còn không mau thừa thắng xông lên bồi đắp tình cảm, dỗ dành anh ta đưa viên Huyết Bồ Câu cho cậu? Một mình cậu lượn lờ cái gì vậy? Cố tình vòng vo với tôi à? Cậu không muốn giữ mạng cho Đinh Thành nữa đúng không?”
Mả cha nó, Bạc Dực Xuyên đã bảo tôi cút ra ngoài rồi, lúc này mà tôi còn sán lại gần chẳng phải là đem cái mặt nóng dán vào nòng súng lạnh sao? Cái tên chủ thuê này bị mù điếc hay là não có vấn đề vậy?
Đang thầm mắng nhiếc trong lòng thì tôi thấy tin nhắn thứ hai của hắn: “Đây là tối hậu thư.”
Mẹ nó. Tôi đành phải gật đầu, đứng dậy khỏi bồn cầu, đẩy cửa phòng vệ sinh ra. Trong phòng yên tĩnh đến lạ, có thể nghe thấy tiếng thở đều đặn của Bạc Dực Xuyên.
Ngủ rồi ư?
Tôi nhẹ chân nhẹ tay đi đến bên giường, liếc nhìn chiếc điện thoại của anh đặt trên tủ đầu giường. Có giỏi đến mấy mà không có công cụ cũng chịu, đằng nào thì đêm nay muốn giải khóa mật mã là chuyện không tưởng rồi, chủ thuê lại thúc giục gắt gao, chi bằng cứ nằm xuống bên cạnh anh xem sao. Anh không có động tĩnh gì, chắc là đã ngủ thật rồi, nếu còn thức, đoán chừng hoặc là anh sẽ lên tiếng đuổi tôi cút đi, hoặc là trực tiếp tung một cước đá văng tôi xuống giường. Nhiệt độ trong phòng quá thấp, anh lại nằm im không nhúc nhích, tôi bèn không kìm được lấn tới, lật một góc chăn điều hòa lên, từ từ chui vào trong.
Bên trong chăn nóng hừng hực, tôi bị khí lạnh điều hòa làm cho đông cứng nãy giờ, khi cánh tay chạm vào cánh tay Bạc Dực Xuyên, trong thoáng chốc có cảm giác như bị bỏng. Cái tính cách cao ngạo lạnh lùng như anh mà thân nhiệt lúc nào cũng thiên cao, thật làm khó anh khi phải sống ở Nam Dương, nếu sống ở Bhutan, có lẽ anh sẽ thích nghi tốt hơn với khí hậu cao nguyên lạnh giá ở đó.
Trong bóng tối, nghe tiếng thở của anh ngay sát bên tai, mùi hương hormone nam tính dễ chịu vây lấy cánh mũi, thật khiến tôi khó lòng giữ cho lòng mình bình thản. Nằm cạnh anh giống như nằm cạnh một cái lò sưởi vậy, chẳng mấy chốc tôi đã thấy nóng nực bứt rứt, phải lật nửa tấm chăn ra. Nhưng hơi lạnh điều hòa thực sự quá mạnh, lại thổi thẳng vào giường, tôi mới để trần được vài phút đã thấy lạnh run, đành phải đắp chăn lại, dịch người ra xa anh một chút. Nào ngờ vừa động đậy, tôi đột nhiên nghe thấy Bạc Dực Xuyên lên tiếng: “Em động đậy cái gì vậy?”
Giọng anh khản đặc, lộ rõ sự bực bội, hiển nhiên là đã bị tôi làm cho đứt đoạn giấc nồng.
Mỗi lần nghe thấy giọng điệu này của anh, cái chất lì lợm trong xương cốt tôi lại trỗi dậy, muốn khiêu khích anh. Tôi thở dài: “Tại đại thiếu gia lúc tắm phơi cái chỗ đó ra cho tôi xem, làm tôi đêm dài đằng đẵng không sao ngủ nổi, đang định tự xử một phát đây. Không sao đâu, đại thiếu gia cứ ngủ đi, tôi làm khẽ thôi là được.”
Nói xong tôi cố ý th* d*c, quẫy đạp trong chăn như một con cá khiến khung giường rung lắc dữ dội. Bên tai, tiếng thở của anh khựng lại, chắc là bị hành vi vô sỉ của tôi làm cho chấn động rồi. Nghĩ đến biểu cảm của anh lúc này, tôi suýt nữa thì bật cười thành tiếng, nhớ lại phản ứng của mấy gã 0 thường thấy, tôi càng được nước lấn tới: “Ưm… á… đại thiếu gia, đừng dừng lại, á, á…”
Anh không lên tiếng, tôi lại càng phóng túng, r*n r* vang trời, đập giường đến mức phát ra tiếng kẽo cà kẽo kẹt um sùm. Hai tên vệ sĩ bên ngoài không nghe thấy mới là lạ, tối nay mặt mũi vị thiếu tá này chắc chắn là vứt xuống sông Malacca vớt không lên nổi nữa rồi. Đây chính là cái giá phải trả cho việc anh coi tôi như con quay mà quất. Chẳng phải bảo tôi cút ra ngoài rồi lại bắt cút về sao? Mẹ nó, tôi làm sập cái giường này luôn cho anh xem.
Tôi đang đắc ý cực độ thì đột nhiên cảm thấy anh cử động mạnh một cái. Tôi vốn đã lường trước việc anh có thể nhịn hết nổi ra tay đánh tôi, nên định lộn người chui xuống giường, anh thì đang liệt nửa th*n d*** chắc chắn không tóm được tôi. Ai ngờ chân còn chưa chạm đất, gáy tôi đã bị những ngón tay nóng rẫy như sắt nung bóp chặt, ấn tôi gí xuống giường. Trong bóng tối, hơi thở nóng bỏng của anh phả vào bên tai tôi, tựa như một con dã thú săn đêm đánh hơi thấy mùi máu bị kích phát bản tính hung tàn: “Muốn tôi chơi em? Tôi không ngại thử đâu.”
(*) Lời tác giả: “Tiền thế mâu tu” tiếng Khách Gia, nghĩa là kiếp trước gây nghiệp chướng.
