Chương 5 – Bướm vào lồng
Tôi mải mê suy nghĩ mông lung, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Chiếc xe chạy xuyên qua trung tâm thành phố Penang náo nhiệt. Những tòa nhà kiến trúc thời thuộc địa và những dãy nhà phố có hành lang lùi vào dọc hai bên đường Campbell Street lướt qua ngoài cửa kính. Những tấm biển hiệu chữ Hán phồn thể treo dọc đan xen với ánh đèn neon đa sắc màu của đủ loại ngôn ngữ từ các quốc gia khác nhau. Giữa dòng xe sang trọng là những chiếc mô tô và xe lôi đạp len lỏi. So với mười mấy năm trước, Penang dường như đã thay đổi rất nhiều, mà dường như cũng chẳng thay đổi gì cả. Xe quẹo thêm một khúc quanh, đi ngang qua quảng trường tôn giáo, những ngôi chùa Phật giáo và đạo quán bên đường treo đầy lồng đèn đủ màu sắc. Lúc này tôi mới sực nhớ ra, bây giờ đang là tháng Bảy âm lịch, chỉ vài ngày nữa là đến lễ Vu Lan.
Tiếng chuông “đong đong đong” ngân vang trầm mặc từ xa truyền lại. Tôi nhìn theo hướng âm thanh, đó là chùa Kek Lok Si, công trình tráng lệ nhất trên quảng trường với bức tượng Phật vàng khổng lồ uy nghiêm sừng sững. Nghe nói tro cốt của bà thái nhà họ Bạc sau này đã được di dời từ Hồng Kông về an táng tại đây. Bạc Dực Xuyên trở về lần này, chắc chắn cũng sẽ đến đó tế bái bà.
Tôi và bà ấy không có quá nhiều giao hảo, nhưng nếu năm đó không có bà, tôi đã không thể trở thành một vị thiếu gia nửa thật nửa giả của nhà họ Bạc. Có thể nói, ngoài Bạc Dực Xuyên ra, người phụ nữ quyền lực như Từ Hy Thái hậu ấy chính là sợi dây thừng thứ hai trói chặt tôi vào con thuyền trưởng phòng Bạc gia, buộc chặt tôi bên cạnh Bạc Dực Xuyên.
Khi đi ngang qua chùa Kek Lok Si, bụi vàng mã bay ngập trời, khung cảnh bữa tiệc mừng thọ xa hoa năm ấy của bà thái lại thấp thoáng hiện về trước mắt.
Đó là ngày hôm sau của đêm Vu Lan kinh hoàng tại chỗ Bạc Dực Xuyên. A ba không được phép tham gia bữa tiệc thọ này, ông ấy là món đồ chơi vàng son giấu kín của Bạc Long Xương. Bạc Long Xương sủng ái ông, nhưng đối với những vị khách quý dự tiệc, ông là một sự tồn tại không thể đưa ra ánh sáng. Còn tôi có thể tham dự bữa tiệc đó hoàn toàn là nhờ Bạc Dực Xuyên. Lúc bấy giờ khách khứa nườm nượp, gấm vóc lụa là, tôi khoác lên mình bộ đồ hiệu của Bạc Dực Trạch, bước ra từ xe của Bạc Dực Xuyên, theo dòng người tiến vào sảnh tiệc trên du thuyền.
Có lẽ sau khi bị Bạc Dực Xuyên dùng bài vị ép trải qua một đêm hú vía, lá gan của tôi bỗng chốc lớn hơn gấp bội. Cũng có lẽ những di vật của Bạc Dực Trạch mà anh gửi đến Tây Uyển đã làm hoa mắt tôi, khiến lòng tham lấn át nỗi sợ. Lần đầu tiên bước vào một nơi như thế này, tôi lại chẳng hề thấy nao núng.
Đang lúc tôi tìm chỗ ngồi xuống thì đột nhiên bên cạnh vang lên giọng một người đàn bà: “Sao cả loại giống tạp chủng cũng đến đây vậy?”
Bà ta không nói tiếng Khách Gia mà nói tiếng Mân Nam, hình như là người Triều Châu, nhưng chẳng may lúc còn ở khu kaki lima, tôi đã tiếp xúc với không ít người Phúc Lão nên cũng nghe hiểu được. Tôi lần theo tiếng nói thì phát hiện người mắng mình tạp chủng là một quý bà mặc váy Nyonya, dưới đuôi mắt có một nốt ruồi lệ, dung mạo thanh nhã như Lâm Đại Ngọc nhưng thần thái nhìn tôi lại cực kỳ khắc nghiệt. Bà ta phe phẩy chiếc quạt xếp trong tay thật nhanh, nhận thấy tôi đang nhìn chằm chằm mình, bà ta nở một nụ cười khinh bỉ đầy miệt thị: “Mới tí tuổi đầu mà đã mang gương mặt hồ ly lẳng lơ, sau này chắc chắn cũng đi làm vịt giống a ba nó thôi.”
Lúc đó tôi chưa hiểu rõ “mặt hồ ly” hay “vịt” đại diện cho điều gì, nhưng cũng biết đó chẳng phải lời hay ho gì. Tôi vớ lấy chén trà trên bàn bát tiên định ném thẳng vào bà ta, nhưng tay vừa giơ lên đã bị tóm chặt lấy.
“Tiệc thọ của bà thái, người đông mắt tạp, đừng có làm loạn.”
Tôi quay đầu lại nhìn, không phải Bạc Dực Xuyên thì còn ai nữa?
Anh diện một chiếc sơ mi lanh màu kaki nhạt cùng quần tây, tóc vuốt ngược ra sau để lộ vầng trán ưu tú. Dưới ánh đèn, nốt ruồi Quan Âm càng thêm rực rỡ, chân mày và ánh mắt càng thêm đậm nét tuấn mỹ, khiến tim tôi đập thình thịch liên hồi.
Tôi biết ý nép vào sau lưng anh. Thấy người phụ nữ kia không còn cười nữa, bà ta nhìn Bạc Dực Xuyên rồi lại dời mắt về phía tôi, đôi lông mày thanh mảnh nhíu lại, rõ ràng là không hiểu tại sao trưởng nam nhà họ Bạc lại che chở cho tôi: “A Xuyên à, là con đưa nó tới đây sao?”
“Nhị di nương đừng chấp nhất, nó đã vào Bạc gia, đưa đi mở mang tầm mắt một chút cũng là lẽ đương nhiên.” Bạc Dực Xuyên hờ hững đáp một tiếng rồi ngồi xuống bàn bên cạnh. Tôi ngồi sát cạnh anh, len lén liếc nhìn người đàn bà độc miệng kia đang tối sầm mặt mũi, chợt nhận ra bà ta chính là mẹ của Bạc Tú Thần. Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác hả hê cực độ. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được cảm giác có người chống lưng lại tốt đến thế, làm một kẻ thế thân xem ra cũng đáng giá.
Đám người hầu lần lượt lên món, thức ăn được đặt trong đĩa vàng với đủ loại kiểu dáng đa dạng mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Tôi hoa cả mắt, nước miếng chực trào, định đưa tay lấy thì bị bàn tay của Bạc Dực Xuyên vỗ mạnh xuống mặt bàn nhanh như chớp: “Khách chưa động đũa, sao em dám ăn trước?”
Tôi cúi đầu, giả vờ ngoan ngoãn nhưng trong lòng lại đầy bất mãn. A ba chưa bao giờ quản thúc tôi như vậy, tôi cũng chẳng phải em trai ruột của anh, lấy quyền gì mà bắt tôi phải phục tùng?
Kể từ lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ đó, trong suốt những năm tháng ở bên Bạc Dực Xuyên sau này, nó cứ thỉnh thoảng lại chui ra đốt tôi một cái, thôi thúc tôi ngấm ngầm đối đầu với anh.
Một mặt tôi không cam tâm làm kẻ thế mạng, mặt khác lại tận hưởng những đặc quyền khi làm em trai anh, sống một cuộc đời vô cùng mâu thuẫn. Tôi không biết Bạc Dực Xuyên cảm thấy thế nào, nhưng chắc hẳn việc làm anh trai tôi cũng chẳng khiến anh nhẹ nhõm gì. Nếu quả thực là vậy thì cũng đúng ý tôi, toại nguyện lòng tôi.
Thế nhưng lúc đó, tôi chỉ mải mê nhìn chằm chằm vào ngón tay của Bạc Dực Xuyên, đếm mấy nốt ruồi nhỏ trên mu bàn tay trái của anh.
Anh có ba nốt, một ở ngón giữa, một ở xương cổ tay, và một nốt mọc ngay chỗ hổ khẩu, cực kỳ đẹp.
Mãi đến khi món ăn lên đủ, anh mới nhấc tay. Tôi lập tức ăn lấy ăn để, nhét đầy miệng đến mức hai má phồng lên. Mới ăn được vài miếng, tôi bỗng cảm thấy da mặt tê rần như bị gai đâm. Ngẩng lên nhìn, tôi thấy Bạc Tú Thần đang ngồi ngay đối diện, điệu bộ nhai chân cua của gã nhìn dữ tợn hệt như đang nhai thịt của tôi vậy.
Nhận ra nốt ruồi lệ của gã so với lần trước tôi gặp đã dài ra, biến thành một vết sẹo nhỏ hình chữ J, tôi vừa hả hê vừa sợ hãi, theo bản năng xích lại gần Bạc Dực Xuyên. Nhưng ngay lập tức, tôi cảm thấy mũi chân mình bị đá một cái.
Bạc Dực Xuyên dường như nhận ra điều gì đó, anh chẳng thèm ngẩng đầu, đôi chân sát cạnh tôi khẽ cử động. Ngay sau đó, Bạc Tú Thần ở phía đối diện bỗng ho sặc sụa, mặt mày vặn vẹo. Tôi tò mò vén khăn trải bàn lên nhìn, chỉ thấy chân của Bạc Dực Xuyên đang giẫm lên bàn chân đang vươn tới của Bạc Tú Thần rồi nghiền nát. Tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Lúc đó tôi vẫn hoàn toàn không hay biết mối quan hệ của ba người chúng tôi sau này sẽ trở nên thế nào, chẳng hề hay biết về những tranh chấp sắp sửa cuốn vào, càng không rõ mục đích thực sự của Bạc Dực Xuyên khi đưa tôi đến buổi tiệc thọ này là gì. Chỉ đến khi anh nắm tay tôi, dẫn về phía nhân vật chính của buổi tiệc, tôi mới lờ mờ nhận ra điều gì đó.
Bà thái nhà họ Bạc là một sự tồn tại đầy ấn tượng. Bà có mái tóc bạc trắng như cước, đôi mắt xám đục, khoác trên mình bộ sườn xám lụa đen thêu phượng vàng, khí trường uy nghiêm sừng sững. Khi bà v**t v* khuôn mặt tôi và gọi tôi là “cháu Trạch”, khách khứa cả sảnh tiệc bỗng chốc im bặt. Nhưng chẳng một ai nhắc nhở rằng bà đã nhận nhầm người, ngay cả Bạc Long Xương ngồi bên cạnh cũng chỉ nhìn đứa con trưởng đang đánh lận con đen của mình bằng ánh mắt tán thưởng.
Bạc Dực Xuyên né tránh ánh mắt của ông ta, quỳ xuống trước mặt bà thái, rồi đưa mắt ra hiệu cho tôi. Tôi hiểu ý, vội vàng làm theo anh. Bà thái vuốt đầu cả hai chúng tôi, ôm chúng tôi vào lòng: “Tốt, tốt lắm. Có Xuyên ở đây, có Trạch ở đây, Bạc gia ta mới có thể hưng thịnh trăm năm, dòng chảy bất tận.”
Tức thì, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, chấn động màng nhĩ khiến tôi giật mình. Ngoảnh đầu nhìn lại, vô số ánh mắt đổ dồn vào người tôi, nóng bỏng như lửa đốt, chói chang như nắng gắt khiến người ta không mở nổi mắt. Dường như trong đó còn kẹp cả những mũi tên sắc lẹm, nhưng tôi chẳng thể phân biệt nổi chúng được b*n r* từ hướng nào.
Sau đó, các thành viên khác của gia tộc họ Bạc lần lượt tiến lên chúc thọ bà thái. Cảnh tượng ấy khiến tôi hoa cả mắt. Người để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho tôi không ai khác chính là nhị thúc Bạc Long Thịnh. Vẻ ngoài ông ta giống hệt Bạc Long Xương, chỉ khác là đeo thêm một cặp kính, khí chất ôn văn nhã nhặn nhưng lại khiến tôi cảm thấy nguy hiểm một cách khó hiểu. Cuối cùng, tôi cùng người nhà họ Bạc chụp một bức ảnh gia đình, cứ hệt như tôi thực sự là một thành viên của gia tộc khổng lồ này vậy.
Sau này tôi dò hỏi người hầu mới biết tại sao Bạc Dực Xuyên lại dùng tôi để lừa bà thái, mà Bạc Long Xương cũng mặc nhiên cho phép anh làm vậy.
Bà thái là mợ của quốc vương đương nhiệm Malaysia. Sự tồn tại của bà chính là chiếc chìa khóa đáng tin cậy nhất gắn kết Bạc gia với Hoàng gia. Hơn nữa, bà sở hữu khối tài sản kếch xù, nắm giữ hàng tỷ tài sản của mẫu tộc tại Hồng Kông, được mệnh danh là “Nữ hoàng vùng biển” ở Đông Nam Á. Bà nắm giữ một lượng cổ phần không hề nhỏ trong nhiều ngành công nghiệp của Bạc gia, có thể nói bà là nhân vật quyền lực như thái hậu vậy. Cộng thêm tính cách mạnh mẽ, việc gì cũng muốn nắm chặt trong tay, không biết bao nhiêu kẻ đã thầm nhòm ngó tài sản của bà. Bạc Dực Trạch là đứa trẻ sinh non, từ lúc mới chào đời đã yếu ớt bệnh tật, lúc nhỏ được bà thái vốn am hiểu Đông y mang theo bên mình tự tay chăm sóc nên cơ thể mới khỏe mạnh trở lại. Có thể nói, nó là đứa cháu thân thiết với bà nhất trong số các hậu duệ nhà họ Bạc. Bà đã đến đại thọ tám mươi, lại mắc bệnh tim, nếu biết tin dữ đứa cháu cưng nhất đã chết yểu, e rằng sẽ xúc động quá buông tay lìa đời.
Nếu bà đột ngột qua đời mà không để lại di chúc, mọi chuyện sẽ loạn thành một đoàn.
Lúc đó tôi nghe mà nửa hiểu nửa không, chỉ thấy chẳng liên quan gì đến mình, thực sự là ngây thơ đến cùng cực. Tôi đã bị buộc chặt với người con trưởng Bạc Dực Xuyên, vậy thì nội đấu của Bạc gia sao có thể không liên quan đến tôi?
Thế nhưng sau khi từ tiệc thọ trở về, tôi đã bị cái hương vị làm thiếu gia Bạc gia làm cho mê muội tâm trí. Ước muốn cùng a ba bỏ trốn cũng không còn mãnh liệt như trước. Tôi cầm chiếc điện thoại từng thuộc về Bạc Dực Trạch mà Bạc Dực Xuyên đưa cho sau buổi tiệc, say sưa chơi trò rắn săn mồi cho đến tận sáng sớm.
Trong bữa sáng ngày hôm sau, a ba đột nhiên mỉm cười nói với tôi rằng, Bạc Long Xương muốn chuyển tôi đến ngôi trường quý tộc tốt nhất ở Penang để học cùng với các thiếu gia nhà họ Bạc. Ông muốn tôi học hành chăm chỉ, yên tâm ở lại Bạc gia, còn về phần mình, ông cũng sẵn lòng vì tương lai của tôi mà thử chấp nhận Bạc Long Xương.
Tôi đã ngây thơ đồng ý với a ba, đó chính là sai lầm lớn nhất đời tôi.
Tôi giống như con rắn săn mồi trong trò chơi điện tử kia, ăn đến cuối cùng, ăn mất mạng sống của a ba, và cũng ăn mất trái tim của chính mình. Tôi không nên tham luyến sự vinh hoa phú quý của Bạc gia, càng không nên tham luyến… Bạc Dực Xuyên.
Một cú phanh gấp khiến tôi giật mình tỉnh khỏi dòng ký ức. Đầu tôi va vào kính xe, thoáng thấy qua cửa sổ chiếc xe việt dã Knight XV suýt chút nữa đã va quẹt với chiếc Cayenne của Bạc Tú Thần. Một bóng hình vừa quen thuộc vừa xa lạ lướt nhanh qua mắt tôi, rồi rú ga lao thẳng lên con đường mòn rợp bóng cây dẫn vào Lam Viên ở phía trước.
“Đúng là oan gia ngõ hẹp, xui xẻo thật.” Bạc Tú Thần cười hừ một tiếng, tự lẩm bẩm.
Ánh mắt tôi không tự chủ được đuổi theo chiếc xe việt dã đang tiến vào cổng lớn Lam Viên, mãi đến khi nó biến mất khỏi tầm mắt mới sực tỉnh lại.
“Lam Viên”, đúng như tên gọi, là một trang viên màu xanh. Tổ tiên nhà họ Bạc rất cầu kỳ, tường bao quanh trang viên đều dùng nhựa của loài lan bản địa vùng Borneo nhuộm thành màu xanh chàm, tượng trưng cho hành Thủy, trong khi toàn bộ rầm cột lại được sơn duy nhất màu đỏ thẫm, đại diện cho hành Hỏa. Thủy Hỏa đan xen tạo thành thế phong thủy “Thủy Hỏa tương tế”, nhưng đối với tôi, nơi này trước nay luôn là nước sâu lửa bỏng.
Giống như lần đầu tiên đến Bạc gia, tôi cúi đầu bước vào cánh cửa chạm trổ vàng son lộng lẫy. Đám vệ sĩ dừng lại bên ngoài, người hầu ùa tới vây quanh như sao vây quanh trăng, dìu Bạc Tú Thần vào tiền sảnh. Tôi đang định bước theo thì dư quang liếc thấy một bóng người phía bên trái dường như đang quan sát mình.
Tôi liếc nhìn, đó là một người đàn ông ngoài bốn mươi, năm mươi tuổi, cách ăn mặc chỉnh tề và cao cấp hơn người hầu bình thường.
Chỉ qua một ánh mắt đối diện, tôi liền nhận ra ngay đó là chú Lâm, phó quản gia của Bạc gia, cũng là nội ứng đã được chủ thuê mua chuộc từ trước. Thấy ông ta nhìn chằm chằm vào mình với vẻ chưa chắc chắn về thân phận, tôi nháy mắt với ông, hai tay đan chéo làm thủ hiệu hình cánh bướm.
“Tam thiếu, người này ngài mới mang về, để tôi đưa cậu ta đi làm quen với môi trường trước.” Ông ta cao giọng nói lớn một tiếng, nhưng Bạc Tú Thần không ngoảnh đầu lại, căn bản là chẳng nghe thấy gì.
Đi theo ông ta băng qua hành lang bên hông tiền viện, rẽ trái quẹo phải qua mấy đoạn đường, chúng tôi tiến vào hậu hoa viên rộng lớn của Bạc gia, đi thẳng tới Địa Uyển nơi ở của người hầu. Vào căn phòng nằm cuối hành lang rồi đóng cửa lại, chú Lâm mới tỉ mỉ quan sát tôi: “Cậu chính là ‘Hồ Điệp’?”
Tôi khẽ nhếch môi cười: “Sao vậy, nhìn không giống à?”
Ánh mắt ông ta dao động, vẻ như vẫn còn hoài nghi: “Nhìn cậu tuổi đời có vẻ còn nhỏ?”
“Tôi hai mươi lăm, đúng là chưa già lắm,” tôi chỉ vào đôi mắt mình, “nhưng đã lăn lộn trong nghề này được tám năm rồi. Yên tâm đi, nếu việc không thành làm hỏng danh tiếng, tôi cũng chẳng còn đường sống ở Đông Nam Á này đâu. Nói đi, chủ thuê có chỉ thị gì? Hay để tôi tự tùy cơ ứng biến?”
“Ở Bạc gia bình thường cậu sẽ dùng cái này để tiện liên lạc với chủ thuê, nhấn giữ nút nguồn hai lần sẽ nhảy sang giao diện liên lạc ẩn.” Một chiếc đồng hồ được đưa ra trước mặt tôi.
Tôi thắc mắc: “Tôi là người hầu mà đeo thứ này không gây chú ý sao?”
“Không đâu, đeo đồng hồ là chuyện bình thường, người hầu cần phải có khái niệm về thời gian.”
Tôi gật đầu, đeo vào rồi làm theo chỉ dẫn. Màn hình hiển thị thời gian lóe lên rồi chuyển sang đen kịt, sau đó hiện ra một khung nhỏ, nhưng bên trong trống trơn, chẳng có gì cả.
Tôi nhìn chú Lâm với vẻ lạ lẫm, ông ta gật đầu: “Chủ thuê đang đợi cậu gửi tin nhắn.”
“À.” Đúng vậy, nhận tiền làm thuê cho người ta, giữ lễ nghi chào hỏi trước là điều nên làm. Tôi suy nghĩ một chút rồi gửi cho ngài Spider kia một chuỗi chữ số kết hợp giữa 1 và 0.
Đã liên lạc với chủ thuê mà vừa vào đã nhắn ngôn ngữ đời thường thì có vẻ không chuyên nghiệp, cứ kín đáo một chút vẫn hơn. Chỉ là không biết kiểu liên lạc mã hóa chuyển từ hệ nhị phân sang tiếng Anh này hắn có hiểu nổi không. Nào ngờ chưa đầy ba giây đối phương đã hồi âm, định dạng y hệt tin nhắn tôi vừa gửi. Tôi thầm thấy buồn cười, chủ thuê này phản ứng nhanh thật, tôi vừa gửi “Chào tình yêu, tôi là Hồ Điệp đây” thì hắn đã đáp ngay “Đợi cậu lâu rồi”. Nhìn qua cứ như một đôi tình nhân đang trêu ghẹo nhau.
Chú Lâm rõ ràng không hiểu tôi đang vui vẻ vì chuyện gì, nhìn hai chuỗi chữ số trên màn hình với vẻ mặt đầy hoang mang. Tôi mím môi nén cười: “Không có gì, kết nối được rồi, chủ thuê đang trả lời tôi.”
“Vậy hai người cứ tiếp tục đi, chờ chủ thuê hạ chỉ thị xong tôi sẽ sắp xếp.”
Tôi ngồi xuống ghế đá, gõ lên màn hình: “Ngại quá tôi đến muộn, ngài chủ thuê có điều gì sai bảo?”
Đợi vài giây, đầu dây bên kia lại gửi tới một chuỗi số dài dằng dặc. Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số đó, bỗng ngẩn người. Cái gì đây? Lẻn vào Đông Uyển, tìm cách lấy được dấu vân tay của Bạc Dực Xuyên?
Chủ thuê muốn dấu vân tay của Bạc Dực Xuyên để làm gì?
Hóa ra nhân vật then chốt trong nhiệm vụ lần này mà chủ thuê nhắc tới thực sự là Bạc Dực Xuyên sao?
Anh rời nhà đã bao nhiêu năm nay, liệu dấu vân tay có còn mở được khóa mật mã của kho báu bí mật nhà họ Bạc và chiếc két sắt chứa viên hồng ngọc huyết bồ câu kia không? Chẳng lẽ từ trước đến nay anh vốn dĩ đã có quyền đó, mà Bạc Long Xương hiện giờ vẫn cho rằng đứa con trưởng đi tòng quân này là ứng cử viên thích hợp nhất để kế vị gia chủ nên chưa từng thay đổi? Nhưng chỉ cần Bạc Dực Xuyên một ngày chưa giải ngũ thì anh không thể về làm gia chủ được, Bạc Long Xương rốt cuộc là đang nghĩ gì vậy?
Tôi không sao hiểu nổi, nhưng vẫn gõ một chữ “Rõ”.
Vốn tưởng là phải lấy dấu vân tay của Bạc Long Xương, nhân tiện tôi có thể tìm cơ hội xử luôn lão b**n th** đó, nào ngờ lại là tiếp cận Bạc Dực Xuyên? Sao trước đây chủ thuê không nói rõ?
Tôi thầm thở dài một tiếng.
Dẫu rằng tôi muốn gặp anh đến phát điên, yêu cầu của chủ thuê chẳng khác nào buồn ngủ gặp chiếu manh, nhưng đứng nhìn từ xa là một chuyện, tiếp cận anh lại là chuyện hoàn toàn khác.
Những người từng qua huấn luyện quân sự vốn dĩ đã có cảnh giác cao, huống hồ Bạc Dực Xuyên còn đi lên từ lính đặc nhiệm, thuộc về nhóm đỉnh cao nhất, sự nhạy bén của anh không phải quân nhân bình thường nào cũng so bì được. Hồi tiềm nhập vào quân đội tôi đã từng được lĩnh giáo rồi, hơn nữa khi đối diện với anh, cảm giác luôn không giống với những người khác, tôi rất dễ bị loạn, mà hễ loạn là sẽ hỏng việc. Năm ngoái khi giao thủ với anh trong quân đội, sai lầm đó đã khiến cái mạng nhỏ này của tôi sắp không giữ nổi rồi, chẳng còn bài học nào đắt giá hơn thế nữa.
Xóa dãy số đại diện cho chữ “Rõ” đi, tôi hỏi: “Có thể đổi người khác không? Bạc Long Xương, Bạc Tú Thần, bất cứ ai cũng được, tôi đảm bảo chỉ cần một đêm là lấy được cho ngài.”
“Không được.” Kết quả là chủ thuê phản hồi cực kỳ kiên quyết.
Sau đó, dù tôi có gửi thêm gì, đầu dây bên kia cũng không trả lời nữa. Tôi trực giác thấy rằng có lẽ chủ thuê đã hơi giận rồi.
Dù việc có hoàn thành đơn hàng này hay không đối với tôi cũng chẳng quan trọng gì, bởi tiền nhiều đến mấy cũng chỉ mang xuống mồ, nhưng tôi không thể vừa bắt đầu đã để lộ mục đích thực sự của mình bằng cách không nghe lệnh chủ thuê, nếu vậy cha nuôi nhất định sẽ tìm người khác đến thay thế tôi ngay.
“Chủ thuê muốn tôi đến Đông Uyển tìm Bạc Dực Xuyên.” Tôi nói với chú Lâm.
Chú Lâm “ừ” một tiếng: “Đại thiếu gia vừa mới về, Đông Uyển đang thiếu người làm, tôi sẽ trà trộn cậu vào giữa mấy người hầu khác rồi điều qua đó cùng lúc.”
Tôi xoa xoa thái dương: “Vấn đề là tôi là người do Bạc Tú Thần mang về, lỡ như Bạc Tú Thần hỏi đến tôi thì tính sao?”
Chú Lâm ngập ngừng một lát, dường như cũng thấy hơi khó xử: “Vậy thì cậu phải nghĩ cách làm sao để đại thiếu gia giữ cậu lại.”
Cái đệch, để Bạc Dực Xuyên giữ tôi lại?
Anh đâu phải loại người giống như Bạc Tú Thần, chỉ cần hầu hạ chu đáo là xong chuyện!
Hồi còn nhỏ, ngay cả việc để người hầu xỏ giày cho anh còn không chịu, việc gì cũng muốn tự mình làm, tôi phải làm sao để anh giữ tôi lại đây?
