Chương 4 – Mua dây buộc mình
Nhưng anh vậy mà lại đang ngồi trên xe lăn.
Lồng ngực thắt lại đến khó thở, ánh mắt tôi dời xuống đôi chân của Bạc Dực Xuyên. Vì anh mặc quần quân phục và đi ủng nên không nhìn ra có điểm gì bất thường. Anh làm sao vậy? Bị thương ư?
Có phải vì chuyện này mà anh mới nghỉ phép không?
Năm ngoái khi tôi gặp anh, rõ ràng vẫn còn khỏe mạnh… Sau đó đã xảy ra chuyện gì?
“Oa, đại ca, nghe nói anh bị chấn thương cột sống, em còn tưởng người ta nói nhảm cơ đấy, hóa ra là thật à? Nghỉ phép về sao không báo trước một tiếng, làm em chẳng chuẩn bị được gì cả. Sao rồi, vết thương có nặng không?” Bạc Tú Thần đầy vẻ kinh ngạc đứng bật dậy, nhìn Bạc Dực Xuyên từ trên xuống dưới rồi bước tới, nhưng lại bị hai quân nhân cao lớn phía trước chặn lại.
“Cộp”, một tiếng động vang lên trên mặt sàn.
Chiếc gậy chống đầu hươu bên cạnh xe lăn bị Bạc Dực Xuyên siết chặt, anh vung tay quất một gậy vào chân Bạc Tú Thần. Bạc Tú Thần không kịp đề phòng quỵ ngay tại chỗ, ôm lấy chân kêu thảm thiết.
“Xuyên thiếu, đều là anh em một nhà, cậu làm thế này là ý gì?” Tạ Tứ gia kinh hãi, vòng tay đang ôm tôi lúc này mới buông ra. Tôi đang định tranh thủ bò ra sau ghế sofa, nào ngờ Tạ Tứ gia đột ngột đứng dậy khiến tôi bị hất văng xuống ghế, xui xẻo làm sao lại lăn thẳng đến ngay chân Bạc Dực Xuyên.
Ngước mắt lên là đôi ủng quân đội và chiếc gậy chống ngay sát mặt, tôi nào dám ngẩng đầu lên để lãng phí gương mặt giả vừa mới làm, vội vàng bò sang một bên. Nhưng vừa bò được một bước, tôi đã thấy vòng cổ thắt lại siết nghẹt lấy tôi. Chẳng còn cách nào, tôi quay đầu nhìn lại mới phát hiện phía sau vòng cổ này có nối một sợi dây xích y như xích chó, và con mẹ nó lại vô tình móc trúng vào cái khóa kim loại bên hông chiếc ủng quân dụng của Bạc Dực Xuyên.
Tôi s* s**ng mấy lần mà chẳng tìm được cách nào để mở cái vòng cổ này, đành phải liều mạng bò ngược lại, gỡ sợi xích của mình ra khỏi khóa ủng quân dụng của anh. Vừa nhanh nhảu bò ra nấp sau ghế sofa, tôi mới nghe thấy giọng anh đáp lại bằng tông điệu phẳng lặng: “Tôi dạy bảo em trai mình, Tạ Tứ gia tốt nhất đừng nên xen miệng vào. Đêm nay đứa em thứ ba này tìm anh đến làm gì, tôi nắm rõ như lòng bàn tay. Tạ Tứ gia là người thông minh, chắc hẳn không muốn chuyện gia đình tôi biến thành mâu thuẫn giữa hai nhà Bạc, Tạ đâu nhỉ?”
Tạ Tứ gia không dám hé răng thêm lời nào, chỉ chắp tay chào anh một cái rồi lủi thủi đi ra ngoài. Đám tiếp viên và trai bao thấy vậy đương nhiên cũng chẳng dám nán lại, trong căn phòng nháy mắt chỉ còn lại Bạc Tú Thần cùng đám vệ sĩ của gã, người của Bạc Dực Xuyên, và một kẻ đang nhìn lén là tôi.
“Anh, anh ra tay cũng quá tàn nhẫn rồi đó?” Bạc Tú Thần đau đến nghiến răng hừ hừ, giọng nói run rẩy. Thú thật, nếu nhà họ Bạc sụp đổ vì dính vào m* t** thì tôi tất nhiên rất vui lòng được hóng hớt, nên lúc này nhìn Bạc Tú Thần bị đánh, anh em Bạc gia nội đấu, tôi cũng không khỏi đắc ý trên nỗi đau của kẻ khác.
Đội đặc nhiệm số 7 Garuda trước đây từng tham gia chiến dịch liên hợp truy quét m* t** của ba nước vùng Borneo, chính Bạc Dực Xuyên là người trực tiếp dẫn đội, vào sinh ra tử. Kết quả là em trai ruột của mình lại muốn làm chuyện này, chẳng phải là đâm đầu vào họng súng của anh sao? Anh làm sao nhịn cho nổi?
“Chưa đánh gãy chân chú là tôi đã nương tay rồi. Ai cho chú cái gan dám tìm Tạ Tứ gia mua hạt giống m* t**? Nếu chú đã quên gia huấn nhà họ Bạc thì để tôi giúp chú nhớ lại.”
“Anh tưởng chỉ có Tạ Tứ gia mới có hạt giống à? Nhà họ Tần, nhà họ Minh, tất cả đều đang lén lút trồng đấy thôi. Chẳng phải vì năm xưa anh từ bỏ hôn ước với công chúa Alita nên quan hệ giữa Hoàng gia và Bạc gia mới xấu đi, dẫn đến việc làm ăn bây giờ khó khăn sao? Nếu không thì tôi việc gì phải làm mấy chuyện này?” Bạc Tú Thần cười chế nhạo, ngẩng mặt nhìn anh, “Anh, những năm qua anh toàn ở trong quân đội, chắc chẳng biết gì về tình hình kinh doanh của Bạc gia đâu nhỉ?”
“Cũng có tầm nhìn xa đó.” Bạc Dực Xuyên gật đầu, “Tôi thấy cái việc làm ăn mà chú nói là ám chỉ việc làm ăn của nhị phòng các người thì đúng hơn. A ba vẫn chưa biết chuyện này đúng không?”
“Ông ấy biết hay không tôi không rõ, hay là anh đi mà hỏi ông ấy?” Gương mặt Bạc Tú Thần vặn vẹo vì đau đớn, khóe môi lại nhếch lên nụ cười nửa miệng, “Không thì đi hỏi bài vị của bà thái ấy…”
Gã chưa nói hết câu đã lại ăn thêm một gậy của Bạc Dực Xuyên, trúng ngay bụng dưới. Cả người gã đau đến mức cuộn tròn lại, nhưng cằm lại bị chiếc gậy chống nâng lên. Bạc Dực Xuyên nhìn xuống gã, vậy mà cũng bật cười: “Bạc Tú Thần, Malaysia năm nay sẽ gia nhập ASEAN, chắc chú không ngờ nếu Bạc gia dính vào m* t** thì sẽ thế nào đâu nhỉ? Hay là bây giờ tôi phế chú luôn cho rồi, để sau này cả nhà khỏi phải lên giá treo cổ?”
Đúng là đến nay Malaysia vẫn giữ án tử hình bằng cách treo cổ, đây tuyệt đối không phải lời hù dọa suông của Bạc Dực Xuyên.
Bạc Tú Thần ôm bụng, sắc mặt trắng bệch, rõ ràng không còn hơi sức đâu giảo biện. Tôi quá hiểu Bạc Dực Xuyên ra tay tàn nhẫn thế nào, đợt tiềm nhập vào quân đội năm ngoái tôi đã được lĩnh giáo rồi. Chỉ với hai gậy này, dù không gãy xương thì e rằng một hai tuần tới Bạc Tú Thần cũng đừng hòng bước chân xuống đất.
Vừa về đã tóm gọn Bạc Tú Thần, xem ra anh đã có chuẩn bị từ trước. Thế nhưng kể từ khi quyết định rút khỏi cuộc nội đấu của Bạc gia để vào trường quân đội, Bạc Dực Xuyên đã nhiều năm không màng đến chuyện trong nhà, chuyến này về anh có ý định gì? Tôi đang mải suy tính thì chợt thấy người đang đẩy xe lăn phía sau anh cúi xuống, thì thầm vào tai anh điều gì đó. Lúc này tôi mới chú ý xem đó là ai.
Kẻ đó mi thanh mục tú, mắt hạnh má đào, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo đầy vẻ ngoan hiền, chính là cậu út nhà họ Kiều. Y là thanh mai trúc mã, bạn nối khố của Bạc Dực Xuyên, từ nhỏ đã như hình với bóng. Cứ mỗi lần thấy y là tôi lại bực mình. Vốn tưởng sau này Bạc Dực Xuyên vào trường quân đội, một công tử lá ngọc cành vàng không chịu nổi khổ cực như y sẽ không đi theo, nào ngờ năm ngoái khi tôi lẻn vào căn cứ quân sự Malaysia, lại phát hiện y đã trở thành quân y trong đơn vị của Bạc Dực Xuyên.
Từ nhỏ tôi và y đã nhìn nhau không thuận mắt, kết oán sâu nặng, năm ngoái ở trong quân đội lại càng suýt chút nữa khiến nhau một mất một còn.
Tôi nhìn chằm chằm vào y, ngay cả lúc nghỉ phép dưỡng thương, y vẫn dính lấy Bạc Dực Xuyên như hình với bóng.
Nếu không phải Bạc Dực Xuyên là trai thẳng cứng nhắc, e rằng hai người này đã ở bên nhau từ lâu rồi?
Thế nhưng hiện tại Bạc Dực Xuyên đang bị thương, Kiều Mộ với tư cách quân y nếu biết tận dụng thời cơ, ngày ngày chăm sóc anh, thì biết đâu chừng nước chảy đá mòn, sắt mài nên kim, thật sự bẻ cong được anh.
Chẳng bù cho tôi, chẳng còn sống được bao lâu. Chỉ là cũng không có gì đáng hối tiếc. Cho dù thời gian có quay ngược lại mười mấy năm trước, cho dù năm đó Kiều Mộ không phát hiện ra tâm tư của tôi đối với Bạc Dực Xuyên rồi dùng nó làm nhược điểm đe dọa, tôi cũng tuyệt đối không bao giờ nói ra để tự chuốc lấy nhục nhã. Kiếp này, bí mật mang tên “Tôi thích anh ấy” sẽ mãi được tôi giấu kín trong cái kén của riêng mình, mang xuống tận mồ sâu.
Bạc Dực Xuyên được Kiều Mộ đẩy về phía cửa, nhưng dường như sực nhớ ra điều gì, anh ngoảnh lại nhìn một cái.
Bất thình lình đối diện với đôi mắt đen sắc lẹm ấy, tim tôi suýt chút nữa nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Theo bản năng, tôi lùi lại vài bước rồi chui tọt vào nhà vệ sinh. Cái nhìn đó rõ ràng là đang nhắm vào Bạc Tú Thần, nhưng cho đến khi anh đã được đẩy ra khỏi cửa, tim tôi vẫn đập loạn không dứt, cảm giác hệt như đã bị anh nhìn thấu vẫn cứ vẩn vơ không tan.
Nhưng điều đó là không thể nào, Bạc Dực Xuyên không thể biết tôi đang ở đây được.
Tựa lưng vào tường, sống lưng đẫm mồ hôi, tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Nghĩ lại thấy thật nực cười khi bản thân lại bị một ảo giác hoang đường làm cho kinh sợ. Tôi vừa đi đến bồn rửa mặt định vỗ nước cho tỉnh táo thì nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài.
Giây tiếp theo, cánh cửa khép hờ bị đẩy ra, gương mặt Bạc Tú Thần hiện lên trong gương. Không còn chỗ trốn, tôi vội lách sang một bên, cúi đầu đứng sát tường định chờ gã vào hẳn rồi mới lẻn ra. Bạc Tú Thần lướt qua vai tôi, bước đi loạng choạng đến trước bồn cầu. Tôi định cất bước đi thẳng thì gã đột nhiên cất tiếng: “Ê, không có mắt à? Còn không mau lại đây giúp một tay?”
Tôi cúi đầu đi đến bên cạnh gã. Bạc Tú Thần một tay chống tường, một tay tháo thắt lưng, rõ ràng là muốn đi vệ sinh, nhưng tay chân gã cứ run lẩy bẩy, đứng còn không vững. Tôi thật sự chẳng muốn hầu hạ thằng khốn này làm cái việc đó chút nào, nhưng vốn dĩ đã định quay về Bạc gia với thân phận người hầu, chuyện hầu hạ người khác là điều khó tránh khỏi. Tôi hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm lý, khom người dùng vai đỡ lấy cánh tay gã, vòng tay qua eo giúp gã c** q**n xuống.
Vì không muốn nhìn cái thứ đó của gã, tôi dời mắt đi chỗ khác. Chỉ nghe tiếng nước chảy róc rách cũng đứt quãng. Xem ra cú đánh của Bạc Dực Xuyên nặng đô thật, khiến gã đến cả đi tiểu cũng không thông.
Tôi nhịn cười, đợi gã xong việc thì mặc lại quần cho gã, rồi theo chỉ thị dìu gã đến bồn rửa tay. Sau khi Bạc Tú Thần rửa tay xong, tôi đang định dìu gã ra cửa thì cằm bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh. Những ngón tay ẩm ướt nâng mặt tôi lên, ép tôi đối diện với đôi mắt phượng lờ đờ ấy.
“Lông mi của mày khá dài nhỉ?” Gã săm soi gương mặt tôi, giọng điệu y hệt cái đêm mười hai năm trước khi chặn đường tôi ở trường. Khi đó gã nói: “Bạc Tri Hoặc, sao lông mi mày dài vậy? Có phải lén chuốt mascara để học theo a ba mày quyến rũ đàn ông không? Mày muốn quyến rũ ai, ba, đại ca, hay là tao?”
Lúc đó tôi đã đánh nhau một trận tơi bời với gã, nhưng lúc này lại không dám manh động, chỉ sợ gã nảy sinh ý đồ khác. Nếu thế, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc dùng bạo lực để thoát thân, mà bên ngoài còn mười mấy tên vệ sĩ, chắc chắn sẽ gây ra náo động lớn.Cũng may là gã không nói gì thêm mà buông tay ra.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, dìu gã ra ngoài giao cho đám vệ sĩ, rồi cùng đứng xếp hàng với đám tiếp viên nam nữ ở cửa phòng để tiễn khách. Cứ ngỡ mình đã thoát được một kiếp nạn, nào ngờ đúng lúc sắp xong xuôi, Bạc Tú Thần vừa ra khỏi cửa phòng bao bỗng vỗ vai gã mặc xường xám đang khúm núm ở đó, liếc nhìn tôi một cái: “Người mới này được đấy, biết hầu hạ người khác, tôi mang về Lam Viên.”
Lam Viên chính là đại bản doanh của Bạc gia tọa lạc trên núi Jade, cũng chính là nơi tôi từng sống.
Tim tôi nảy lên một cái. Bạc Tú Thần vậy mà lại muốn đưa tôi về thẳng Bạc gia?
Khi bị nhét vào chiếc Cayenne bản kéo dài của Bạc Tú Thần, tôi vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn. Tôi đã lường trước rằng việc thoát khỏi Geylang sẽ không mấy suôn sẻ, kế hoạch ít nhiều sẽ có sai lệch, nhưng tình huống này quả thực quá sức vô lý. Tôi không được chú Lâm phó quản gia đóng vai trò nội ứng của chúng tôi đưa về Bạc gia, mà lại bị chính Bạc Tú Thần lôi về. Hơn nữa nhìn tình hình này, gã định bắt tôi hầu hạ trong thời gian gã dưỡng thương. Điều này thực sự khiến tôi trở tay không kịp. Dự tính ban đầu của tôi là nhờ nội ứng sắp xếp một vị trí thấp kém không ai chú ý để dễ bề hành động, giờ Bạc Tú Thần thình lình chen ngang, lôi thẳng tôi từ hộp đêm về đại bản doanh, muốn tàng hình ở đó đúng là khó hơn lên trời.
Chiếc khuyên tai rung liên hồi, mấy nhịp dài một nhịp ngắn, là mã Morse. Tôi thầm dịch thông tin Đinh Thành gửi tới. Nhân vật then chốt có dấu vân tay mở được hầm ngầm Bạc gia và biết mật mã két sắt viên hồng ngọc huyết bồ câu đang trên đường trở về. Chủ thuê ra lệnh cho tôi lập tức đến Bạc gia, lấy thiết bị từ tay nội ứng để liên lạc trực tiếp, hắn sẽ hạ lệnh cụ thể cho bước tiếp theo.
Qua hình ảnh phản chiếu trên cửa kính, tôi liếc nhìn Bạc Tú Thần bên cạnh. Gã đang nằm vật ra ghế, bác sĩ riêng đang bôi dầu thuốc lên những vết bầm tím ở đùi và bụng, đau đến mức nhắm nghiền mắt rên hừ hừ, không rảnh để mắt tới tôi.
Nhân vật then chốt có dấu vân tay mở được hầm ngầm đang trên đường trở về? Là ai? Bạc Tú Thần ư? Chẳng lẽ lại là Bạc Dực Xuyên vốn đã rời nhà để đóng quân suốt mười năm qua?
Tôi gõ nhẹ vào khuyên tai để hỏi Đinh Thành, nhưng hắn ta đáp không biết. Có vẻ như phải đợi đến khi tôi tới Bạc gia và lấy được thiết bị liên lạc thì tên chủ thuê kia mới chịu tiết lộ. Cứ tỏ ra huyền bí…
Không hiểu sao, trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi bất an mơ hồ.
