Chương 56 – Thượng vị
Lúc theo chân Bạc tam cô bước ra khỏi văn phòng, hồn vía tôi vẫn còn treo ngược cành cây, mãi cho đến khi đi ngang qua cửa nhà vệ sinh và đâm sầm vào một người vừa bước ra, tôi mới sực tỉnh.
Oan gia ngõ hẹp, người tôi đụng phải chẳng phải ai khác, chính là Kiều Mộ.
Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt y lập tức thay đổi.
“Sao cậu cũng ở đây?””
“Tôi là phu nhân của Dực Xuyên, tất nhiên không thể vắng mặt rồi.” Tôi mỉm cười với y, “Còn Kiều thiếu gia, với tư cách là một người ngoài, anh đến đây làm gì vậy?”
Tôi đặc biệt nhấn mạnh hai chữ người ngoài, sức sát thương của cụm từ này chẳng khác nào một cái tát trực diện vào mặt y. Cơ mặt Kiều Mộ khẽ giật giật, nhưng dường như vì kiêng dè Bạc tam cô đang có mặt nên y cố gắng duy trì chiếc mặt nạ hiền hòa cung kính, mỉm cười đáp lại. “Thiếu phu nhân lần đầu đến đây nên chắc không biết, tôi và ba tôi vốn là cổ đông của Bạc thị. Hai nhà chúng ta là thế giao, cũng là đồng minh trên thương trường. Bất kể đối với nhà họ Bạc hay với anh Xuyên, tôi chưa bao giờ bị coi là người ngoài cả.”
Bạc tam cô không biết có nhìn ra mạch nước ngầm đang cuộn trào giữa tôi và Kiều Mộ hay không, bà vỗ vỗ vào lưng hai chúng tôi, cười dịu dàng. “Thôi được rồi, đừng đứng đây lãng phí thời gian nữa, vào phòng họp đi.”
Vừa đẩy cửa phòng họp ra, mười mấy cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi đảo mắt nhìn lướt qua một vòng. Bàn tròn cổ đông Bạc thị này, ngoài những gương mặt quen thuộc tôi từng thấy trong bữa gia yến, còn có vài gương mặt lạ lẫm. Trong đó, nổi bật nhất là một cụ ông tóc bạc trắng như cước, khí chất uy nghiêm khiến tôi không hiểu sao lại liên tưởng đến bà thái nhà họ Bạc. Ngoài ra, hai người khiến tôi không nhịn được đánh mắt nhìn thêm vài lần là một đôi nam nữ còn khá trẻ, tầm ngoài đôi mươi, ngồi hai bên Tiya. Họ có ngoại hình cực kỳ tuấn tú, mang đậm nét đặc trưng của người nhà họ Bạc, và vì gương mặt rất giống nhau nên nhìn qua là biết ngay một cặp song sinh. Tôi đoán họ chính là cặp con đẻ của Bạc Long Thịnh không lộ diện trong bữa gia yến lần trước.
“Con trai, đến rồi à, mau lại đây chào hỏi các chú các dì đi.” Lúc này, một người đàn ông trung niên mặt tròn tai dày, trông hớn hở như tượng Phật Di Lặc ngồi đối diện Bạc Long Thịnh lên tiếng vẫy tay gọi Kiều Mộ. Ánh mắt ông ta lướt thẳng qua người tôi hệt như tôi là không khí, rõ ràng đây chính là Kiều lão gia.
Tôi giả vờ như đang luống cuống, cúi thấp đầu rồi nhanh chân hơn Kiều Mộ một bước, ngồi vào chiếc ghế trống ngay cạnh Bạc Dực Xuyên, lén đưa tập tài liệu cho anh từ dưới gầm bàn.
Kiều Mộ lễ phép chào hỏi từng người một, nhưng ngoại trừ mấy gương mặt lạ lẫm ra, sắc mặt của các thành viên gia tộc họ Bạc có mặt ở đây đều chẳng mấy vui vẻ, ai nấy đều như có mây đen bao phủ, ngay cả Bạc Long Thịnh cũng không ngoại lệ.
Kiều lão gia đảo mắt nhìn một vòng, rõ ràng đã nhận ra bầu không khí bất thường, ông ta cười nhìn về phía Bạc Long Thịnh ngồi xéo đối diện. “Ông Bạc này, lần này ông đột ngột triệu tập hội đồng cổ đông cốt cán, lại còn mời cả các tộc lão từ Ủy ban Hiến pháp gia tộc và giám đốc bên ngoài đến, có phải là để thông báo việc Dực Xuyên trở thành thành viên cốt cán không? Mà sao tôi thấy buổi họp hôm nay hình như thiếu mất mấy người nhỉ? Lão Dư với tiểu Trần và mấy người nữa đâu rồi?”
Bạc Long Thịnh cười một tiếng, nhưng nụ cười vô cùng gượng gạo. “Cái đó thì ông phải hỏi Dực Xuyên rồi.”
“Dực Xuyên, chuyện con thu mua toàn bộ cổ phần từ tay lão Dư và mấy cổ đông không thuộc gia tộc với giá cao hơn 200% thị trường, khiến họ tự nguyện rút khỏi hội đồng quản trị, chuyện này là có thật sao? Con rời nhà đi lính mười năm, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?” Vị lão gia tử tóc bạc trắng lên tiếng, ánh mắt sắc như đuốc nhìn chằm chằm Bạc Dực Xuyên.
Tôi liếc nhìn Bạc Dực Xuyên, thấy anh đặt một bản tài liệu lên bàn. Xem ra a ba vẫn chưa nói cho ông biết, đó là di sản mà bà thái để lại cho con và Dực Trạch.”
Lão gia tử tóc bạc rõ ràng chấn động, đôi bàn tay run rẩy cầm bản tài liệu trên bàn lên lật xem, gương mặt dần hiện lên vẻ không thể tin nổi. “Không thể nào, năm đó chị cả đi đột ngột như vậy, rõ ràng là không lập di chúc, bản di chúc này là… tài sản ở nước ngoài sao?”
“Trên đó có dấu công chứng và chữ ký của bà, nếu ông không tin có thể mời cơ quan giám định đến xác minh. Đúng vậy, năm đó bà thái ra đi đột ngột, không kịp lập di chúc, tất cả mọi người đều nghĩ rằng tài sản của bà đã bị phân chia sạch sẽ, nhưng thực tế bà đã sớm liệu định được xung quanh mình đầy rẫy lũ sói đói, ngày này sớm muộn gì cũng đến. Vì vậy, bà đã sớm thông qua hình thức du lịch mua sắm để tống một khoản tài sản khổng lồ ra nước ngoài. Trong đại thọ mười lăm năm trước, bà đã nói cho con biết địa chỉ và mật mã lưu giữ bản di chúc này. Xuyên tại Trạch tại, xuyên lưu bất tức, nhị cửu công, chắc ông còn nhớ bà thái có một con thuyền riêng tên là Sơn Hải chứ.” Bạc Dực Xuyên cười như không cười, “Sau khi đi Hồng Kông gặp bà thái lần cuối, con đã ngồi con thuyền đó để trở về. Tất cả mọi người lúc đó chỉ để lại cho con chiếc thuyền cũ nát không ai thèm ngó ngàng tới, nhưng lại không biết rằng, trong két sắt trên con thuyền đó có chìa khóa của kho báu.”
(*) Xuyên tại Trạch tại, xuyên lưu bất tức (Sông còn Đầm còn, dòng chảy không ngừng)
“Ôi, nói năng sao mà khó nghe vậy Dực Xuyên à, lúc đó chúng ta đều chia theo thứ bậc cả, chứ nào có ý định cố tình chèn ép cậu đâu. Lúc đó cậu còn chưa thành niên, tài sản được chia tất nhiên phải giao cho a ba cậu quản lý hộ rồi.” Nhị di thái dường như không ngồi yên được nữa, “Chúng ta đâu có ngờ bà thái vẫn thiên vị cậu và Dực Trạch hơn một chút. Đáng thương cho Tú Thần nhà chúng ta…”
Bà ta chưa dứt lời đã bị tam cô lạnh lùng ngắt ngang. “Nhị di nương nói vậy là tôi không lọt tai đâu nhé. Tú Thần mà đáng thương à? Số cổ phần và tài sản vốn dĩ thuộc về Dực Xuyên, giờ hình như có một phần đang đứng tên chị và Tú Thần phải không? Tôi nói một câu công bằng, trước đây Dực Xuyên ở trong quân ngũ không tính, giờ nó đã về rồi, muốn vào Hội đồng quản trị, chẳng lẽ chị không nên trả lại phần của nó sao?”
Nhị di thái trợn tròn mắt, nhất thời cứng họng, đôi mắt lập tức đỏ hoe, rưng rưng nhìn về phía Bạc Long Thịnh. “Những năm qua tôi và Tú Thần đã lao tâm lao lực, không có công lao thì cũng có khổ lao, ông xem tam cô kìa…”
“Được rồi tam muội, em nói ít lại đi. Tĩnh Xu những năm qua không dễ dàng gì, Tú Thần lại càng chí tiến thủ, công ty con được hai mẹ con họ quản lý xem như là xuôi chèo mát mái.” Nói đoạn, Bạc Long Thịnh quay sang Bạc Dực Xuyên, “Dực Xuyên, con vừa mới về, chuyện trong tập đoàn con chẳng hiểu gì cả. Giao nhiều cổ phần và quyền lực cho con như vậy, con cũng chẳng biết phải làm thế nào. Thế này đi, hiện giờ cổ phần của con ngang bằng với Tú Thần, đều là 20%, cha sẽ sắp xếp cho con một chức vụ tương đương Tú Thần, Giám đốc Phát triển Kinh doanh Toàn cầu. Sau này con sẽ thay mặt tập đoàn phụ trách mảng ngoại thương, khai thác thị trường Âu Mỹ và Châu Phi, con thấy thế nào?”
Tôi nghiến răng kèn kẹt, nghe kiểu gì cũng giống như đang tìm cớ để tống khứ Bạc Dực Xuyên đi thật xa, bắt anh phải bôn ba chạy vạy bên ngoài vậy? Cái lão giả mạo này đúng là tâm tư Tư Mã Chiêu, ai ai cũng biết, Bạc Dực Xuyên mắc mưu mới là lạ.
“Con không có hứng thú chạy vạy mảng ngoại thương.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Cả phòng họp chìm vào sự im lặng trong vài giây. Bạc Long Thịnh gượng cười. Xem ra Dực Xuyên đã có kế hoạch và chuẩn bị đầy đủ rồi. Nói đi, con muốn ba sắp xếp cho con vị trí nào?
Tôi nhìn Bạc Dực Xuyên, thấy ánh mắt anh dừng lại ở phía Nhị di thái và Bạc Tú Thần. Sắc mặt Bạc Tú Thần trầm xuống, hiếm khi không giữ vẻ lơ là tản mạn thường ngày mà ngồi thẳng lưng dậy như đang đối mặt với kẻ thù lớn.
“Con muốn… vị trí mà vốn dĩ ngài định giao cho tứ đệ. Vừa hay, vị CEO tiền nhiệm đã bị con thu mua cổ phần và nộp đơn từ chức. Tứ đệ vẫn còn trẻ, con sẽ trám vào chỗ trống này, ngài không có ý kiến gì chứ?”
Bạc Dực Xuyên vừa dứt lời, Bạc Tú Thần lập tức nhìn về phía Bạc Long Thịnh. “A ba, cha nói sẽ giao cho con vị trí CEO rồi mà? Đại ca đang nói gì vậy?
Tôi liếc nhìn cậu thiếu gia ngồi cạnh Tiya, sắc mặt cậu ta trầm xuống, định nói gì đó nhưng đã bị Tiya vỗ nhẹ vào mu bàn tay ngăn lại. Xem ra tối qua Bạc Dực Xuyên đã cho anh ta uống một viên thuốc an thần nào đó để lôi kéo lòng tin rồi.
Nói vậy nghĩa là Bạc Tú Thần vẫn chưa biết chuyện Bạc Long Xương đã bị thay thế, gã vẫn tưởng mình có cơ hội trở thành người kế nhiệm chức Chủ tịch tập đoàn. Sao có thể chứ? Bạc Long Thịnh dĩ nhiên chỉ một lòng hướng về con trai ruột của mình, Bạc Tú Thần chẳng qua chỉ là một quân cờ bị ông ta lợi dụng để kiềm chế Bạc Dực Xuyên mà thôi.
“Dực Xuyên nghe tin đó ở đâu vậy?” Bạc Long Thịnh cười khẩy phủ nhận, “Với thâm niên của Tú Thần, nó mới là ứng cử viên phù hợp nhất để lấp vào chỗ trống. Con không muốn phụ trách ngoại thương cũng được, vừa hay có một vị trí khác rất hợp với con. Cha nghe nói con muốn chuyển đổi mô hình kinh doanh phải không? Cha sẽ lập cho con một chức danh mới, Giám đốc Chiến lược Chuyển đổi Tập đoàn (CSO). Mọi chiến lược sẽ báo cáo trực tiếp cho Hội đồng quản trị, địa vị ngang hàng với CEO. Những thuộc cấp con mang về đều có thể trở thành đội ngũ của con.”
“Rất tiếc thưa cha, nếu cổ phần trong tay con bằng với tam đệ thì con không có quyền can thiệp, nhưng hiện tại cổ phần của con không chỉ dừng lại ở 20%.” Bạc Dực Xuyên đặt bản thỏa thuận cổ phần lên mặt bàn, “Tam cô đã đồng ý chuyển nhượng 8% cổ phần của cô ấy cho con. Cộng thêm phần của phu nhân con, hiện tại tỉ lệ cổ phần của con là 36%, chỉ đứng sau cha.”
“Khoan đã, phu nhân gì? Một đứa người hầu trèo cao như nó thì lấy đâu ra cổ phần?” Nhị di thái trợn tròn mắt như sắp rớt ra ngoài, ánh mắt như muốn khoét một lỗ trên người tôi. Cả Bạc Tú Thần và Kiều Mộ cũng nhìn tôi trân trân đầy vẻ kinh ngạc.
“Nhị cửu công, năm xưa khi mẹ con theo cha về nhà họ Bạc, theo Hiến pháp gia tộc, bà đã mua được 8% cổ phần quyền chọn với tư cách là chính thất phu nhân. Chính 8% đó đã trở thành mấu chốt để cha giành được ghế Chủ tịch, chắc ông vẫn chưa quên chứ? Vậy thì phu nhân chính thất của cháu, theo Hiến pháp gia tộc, chẳng phải cũng có quyền mua 8% cổ phần từ quỹ quyền chọn sao, thưa nhị cửu công?”
Bạc Dực Xuyên vừa nói vừa ngước mắt nhìn vị lão gia tử tóc bạc trắng. Tôi lập tức nhận ra ông ấy chính là tộc lão của Ủy ban Hiến pháp gia tộc mà Kiều lão gia đã nhắc tới. Đồng thời, tôi cũng bừng tỉnh hiểu ra lý do tại sao Bạc Dực Xuyên kiên quyết không muốn liên hôn với nhà họ Kiều để cưới Kiều Mộ. Nếu Kiều Mộ trở thành chính thất phu nhân của anh, với mối quan hệ đồng minh giữa Kiều lão gia và Bạc Long Thịnh, Kiều Mộ không những không thể giúp gì cho anh, mà còn có thể vì nể mặt cha chồng là Bạc Long Thịnh mà trở thành vật cản kìm hãm anh.
Chọn một quân cờ không quyền không thế, lại không có tiền như tôi, anh dĩ nhiên sẽ bỏ tiền ra mua cổ phần giúp tôi. Cổ phần đứng tên tôi nhưng thực chất thuộc về anh, chúng tôi là mối quan hệ vinh cùng vinh, nhục cùng nhục. Tôi không nghi ngờ gì nữa, mình chính là lựa chọn tối ưu nhất của Bạc Dực Xuyên.
Vị cửu công kia chỉ đành gật đầu, liếc nhìn Bạc Long Thịnh một cái. “Đúng là có quy định như vậy. Ái chà, cũng tại cháu dâu mất đã quá lâu, Dực Xuyên trước đây lại được chọn làm phò mã, còn Tú Thần và Minh Dục thì vẫn chưa xác định đối tượng liên hôn, Dực Xuyên lần này đột ngột trở về kết hôn nhanh quá, làm ta cũng không kịp nhớ ra.”
Tôi thầm đoán bản Hiến pháp gia tộc kia chắc chắn đã được công chứng pháp lý, không phải cứ dùng miệng là phủ nhận được. Nếu không năm đó một đứa con thứ không được coi trọng như Bạc Long Xương cũng chẳng thể nào sát phạt vây hãm để đoạt lấy chiếc ghế Chủ tịch, chỉ là ai ngờ sau này lại làm áo cưới cho người khác, dâng tận tay cho đứa em song sinh của mình.
Bạc Long Thịnh á khẩu hồi lâu, sắc mặt cực kỳ khó coi. Có lẽ với thân phận là một kẻ mạo danh, ông ta cũng không hề hay biết về quy định 8% cổ phần quyền chọn này.
Bạc tam cô phá vỡ bầu không khí im lặng. “Hiện tại Dực Xuyên nắm giữ 36% cổ phần, có quyền triệu tập đại hội cổ đông để thực hiện quyền biểu quyết…”
“Cậu tưởng có quyền triệu tập đại hội cổ đông là có thể làm lung lay lòng người của Bạc thị hiện tại sao? Cậu coi Tú Thần nhà chúng ta bao nhiêu năm nay lăn lộn ở tập đoàn là công cốc à?” Nhị di thái hừ lạnh một tiếng, “Dực Xuyên, hay là cậu nghĩ trên thương trường có thể dùng họng súng để nói chuyện? Cậu thay máu người ở bộ phận bảo an là định dùng vũ lực ép các cổ đông phải phục tùng sao? Chẳng phải là suy nghĩ quá ngây thơ rồi ư?”
“Nhị di nương, có những chuyện nếu nói trong nội bộ Hội đồng quản trị gia tộc thì chỉ là xấu chàng hổ ai, nhưng nếu để lộ ra ngoài, e là dì và Tú Thần phải vào tù ngồi đấy.” Dứt lời, Bạc Dực Xuyên lấy xấp tài liệu tôi vừa in từ dưới gầm bàn ném thẳng lên mặt bàn. Nhị di thái cầm lên liếc nhìn một cái, lập tức mặt cắt không còn giọt máu.
Cả phòng họp chìm vào sự im lặng chết chóc.
“Thôi được rồi a ba, vị trí CEO này con nhường cho đại ca cũng chẳng sao.” Bạc Tú Thần phá vỡ sự im lặng, ném về phía tôi một ánh nhìn đầy ẩn ý, “Đại ca thủ đoạn sấm sét, con chỉ sợ thua thảm quá, đến lúc đó không chỉ tập đoàn mà ngay cả nhà cũng chẳng còn chỗ mà dung thân. Gia đình chúng ta đoàn viên, lễ tết có thể ngồi chung một bàn ăn cơm, thường xuyên gặp mặt nhau mới là quan trọng nhất, đúng không?”
“Tú Thần?” Khuôn mặt xinh đẹp của nhị di thái tái nhợt, phần lớn chắc đang nghĩ con trai mình bị loạn thần rồi, nhưng tôi thì lập tức nhận ra nguyên nhân đằng sau sự thay đổi thái độ của Bạc Tú Thần, trong lòng không khỏi buồn cười. Tám chín phần là gã đang kiêng dè cái thóp con hoang do thông dâm mà tôi đang nắm giữ, sợ bản thân sẽ thua đến mức trắng tay.
Bạc Dực Xuyên im lặng trong vài giây, sau đó chống gậy đứng dậy. “A ba, cửu công, chú Kiều, cuộc họp Hội đồng quản trị hôm nay đến đây thôi. Con xin phép sang phòng làm việc của CEO xem qua một chút.”
Thấy anh quay đầu liếc nhìn mình một cái, tôi vội vàng lon ton chạy theo sau.
“Đại thiếu gia, trận đầu này anh đánh đẹp mắt quá!” Tôi vừa đi vừa hết lời khen ngợi, theo chân anh bước vào căn phòng nằm bên trái cuối hành lang. Một văn phòng rộng lớn cấu trúc hình bán nguyệt, cửa sổ sát đất hướng thẳng ra Tháp đôi Petronas, có thể thu trọn nửa thành phố Kuala Lumpur vào tầm mắt, trông cực kỳ uy nghi.
Nhìn anh ngồi xuống chiếc ghế da sau bàn làm việc, trong đầu tôi bỗng chốc hiện lên những suy nghĩ viển vông, tà niệm về một màn văn phòng play lại bắt đầu trỗi dậy.
