Chương 57 – Phá kén rực rỡ
“Hôm nay chưa là gì đâu, từ giờ mỗi bước đi đều là một trận chiến ác liệt.” Anh ngả người ra sau ghế, day day thái dương, vẻ mặt có chút mệt mỏi. Anh rủ mi nhìn tôi, ánh hoàng hôn nơi chân trời xa xăm soi bóng trong đôi mắt đen thâm trầm, khiến ánh nhìn của anh dịu dàng hơn hẳn ngày thường, tựa như lớp sương mờ của ráng chiều đang bao phủ lấy tôi.
Chăm chú nhìn tôi vài giây, khóe môi anh khẽ nhếch lên.
“Tôi rất vui vì ngoài tam cô ra còn có em cùng tôi đánh trận này.”
Tôi ngẩn người, có chút luống cuống. “Tôi cũng rất vui vì được sát cánh chiến đấu cùng Đại thiếu gia.”
“Thật không?”
“Dạ!” Tôi không kìm được gật đầu giống hệt cái cách vẫn hay lấy lòng anh hồi nhỏ.
Anh khựng lại, ánh mắt khóa chặt lấy tôi, đáy mắt dần trở nên u tối. “Sao hôm nay em lại… thế này…”
Anh hít sâu một hơi, yết hầu khẽ lăn động, bỏ lửng câu nói.
Tim tôi đập loạn nhịp, một lần nữa nhớ lại câu nói lấp lửng của anh hồi sáng. Trong đầu tôi như có hai phe đang giao chiến, một bên thúc giục tôi hỏi cho ra lẽ, một bên lại như đang nỗ lực dập tắt sự bốc đồng đang chực trào. Đúng lúc này, anh nhìn chằm chằm tôi rồi cất lời. “Lại đây.”
Như bị bỏ bùa mê, tôi bước đến bên cạnh anh. “Sao vậy đại thiếu gia?”
“Muốn ăn mãng cầu.”
“Dạ.” Liếc thấy trên bệ cửa sổ bên cạnh quả nhiên có một đĩa mãng cầu xiêm, tôi vội vàng cầm lấy bóc cho anh. Bạc Dực Xuyên trước đây vốn không thích loại quả này vì nó quá ngọt, nhưng tôi thì lại cực kỳ mê. Vừa tách lớp vỏ dưới đáy, ngửi thấy mùi thơm ngọt lịm bên trong là tôi đã bắt đầu thèm thuồng. Nuốt nước miếng một cái, tôi l*t s*ch vỏ, dùng muỗng nhỏ gạt hết hạt ra, liền thấy anh hơi há miệng, hóa ra là đang đợi tôi đút.
Tim đập thình thịch, tôi múc một muỗng đưa đến bên miệng anh. Bạc Dực Xuyên ngậm lấy chiếc muỗng, đôi mắt đen không rời khỏi tôi lấy một giây, cứ như thứ anh đang ăn không phải mãng cầu mà là một thứ gì khác vậy.
Anh đang thả thính tôi.
Tôi thu muỗng lại, cảm giác tê dại lan từ đầu ngón tay đến tận cổ tay, vậy mà anh vẫn mở miệng ra hiệu muốn ăn tiếp.
Tôi đành phải đút cho anh từng muỗng một. Ăn được một nửa, anh l**m nhẹ khóe môi, khẽ nhíu mày rồi vặn nắp chai nước khoáng trên bàn uống một ngụm, rõ ràng là do quá ngọt nên bị ngấy. Tôi cắn môi, không nhịn được. “Đại thiếu gia nếu không dùng nữa thì để tôi ăn nhé? Bỏ phí thì tiếc lắm.”
Anh nhìn chằm chằm vào miệng tôi. “Em ăn đi.”
Tôi nóng lòng múc một muỗng cho vào miệng. Trên chiếc muỗng vẫn còn vương lại hơi ấm từ môi lưỡi của Bạc Dực Xuyên, không biết có phải vì lý do đó không mà miếng mãng cầu này nếm thử thấy ngọt lạ lùng, cứ như sữa trộn với mật ong, vị ngon hơn hẳn sầu riêng hay mít, cái ngọt thấm từ cổ họng đến tận tim gan.
Ăn được hai miếng, anh đột ngột lên tiếng. “Muốn nữa.”
Thấy anh nhìn mình trân trân, tôi ngẩn người, rút chiếc muỗng trong miệng ra, do dự một chút rồi lại múc một muỗng đưa đến bên môi anh. Anh chẳng hề ngần ngại, há miệng ngậm lấy chiếc muỗng tôi vừa dùng xong.
Cả trái tim tôi trong chớp mắt như biến thành một trái mãng cầu chín mọng, được tẩm đẫm trong thứ nước quả ngọt lành. Tôi cố gắng giữ vững bàn tay đang run rẩy, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, cứ thế cùng Bạc Dực Xuyên tĩnh lặng đối diện nhau, anh một muỗng em một muỗng ăn hết cả đĩa mãng cầu, chẳng khác nào một đôi tình nhân thực thụ.
Hai bàn tay dính dấp, tai tôi nóng bừng, tim đập loạn xạ. Tôi chạy vào phòng vệ sinh trong văn phòng rửa tay rửa mặt rồi bước ra, thấy anh đang nhắm mắt tựa vào ghế da, biết là anh đã mệt nên định tiến lại bóp đầu cho anh. Vừa đi đến cạnh, anh cũng đồng thời lên tiếng. “Tôi đau đầu, bóp cho tôi một chút.”
“Dạ.” Tôi vòng ra sau lưng, đưa tay xoa bóp hai bên thái dương cho anh.
Bạc Dực Xuyên nhắm mắt, hạ thấp lưng ghế ra sau, nốt ruồi quan âm vừa vặn rơi ngay dưới môi tôi. Tôi làm sao chịu nổi sự cám dỗ này, nhịp thở lập tức rối loạn, bóp được một lúc suýt chút nữa là hôn xuống. Đang lúc đấu tranh tư tưởng thì thấy bờ môi mỏng của anh khẽ mở, lầm bầm. “Vai cũng không thoải mái.”
Tôi hạ tay xuống, bắt đầu bóp vai cho anh. “Lực thế này được chưa?”
Anh phát ra một tiếng “ừm” từ trong mũi, giọng điệu biếng nhác, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ. Nhịp thở của anh rõ ràng đã thả lỏng, từng luồng khí nóng hổi phả vào cổ tôi như lông vũ khẽ khều nhẹ, khiến xương cốt tôi nhũn ra. Ánh mắt tôi không tự chủ được trượt theo yết hầu anh đi xuống, cách một lớp áo sơ mi phác họa khối cơ ngực phập phồng. Đôi tay tôi cũng bắt đầu không thành thật, từ xoa bóp chuyển thành ăn đậu hũ, rồi lại nghe anh nói. “Chân.”
Tôi thực sự phải nghi ngờ có phải Bạc Dực Xuyên đang cố ý quyến rũ mình hay không.
Anh không lên tiếng, trong mắt tôi đó chính là ngầm thừa nhận.
Trước khi đi, hầu hạ anh thêm một lần nữa vậy. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Tôi l**m môi, quỳ xuống dưới bàn, đưa tay tháo thắt lưng của anh ra. Vừa nhìn thấy con mãng xà đang nóng hổi hừng hực chực chờ lao ra ngay trước mặt, tôi suýt chút nữa thì chảy cả máu cam.
“Đại thiếu gia, có cần dọn dẹp văn phòng không?” Lúc này bên ngoài có tiếng người gọi khẽ. Tim tôi nảy lên một cái, tay khựng lại nơi cạp quần anh. Bạc Dực Xuyên không đáp lời mà lại giữ chặt lấy sau gáy tôi, năm ngón tay thon dài luồn vào trong tóc, xoa xoa sau đầu tôi giống như đang khích lệ một chú chó nhỏ.
Tôi nuốt nước miếng, ghé sát lại, cẩn thận mở miệng ra.
Bạc Dực Xuyên r*n r* một tiếng trầm đục, vừa như sảng khoái lại vừa có chút đau, chỉ trách anh thực sự quá lớn, cũng giống như lần trước, tôi gần như không thể ngậm hết được.
“Ưm…” Khoang họng chua xót căng tức, tôi quờ quạng bám lấy đầu gối anh, lúc này tay Bạc Dực Xuyên mới hơi nới lỏng ra.
“Đại thiếu gia, tam cô nói bà ấy đang đợi anh ở phòng họp để bàn về vấn đề phân chia cổ phần.”
Bên ngoài lại vang lên tiếng nói. Nghe thấy Bạc Dực Xuyên “ừ” một tiếng, bình tĩnh đáp lại lát nữa sẽ sang, tôi bỗng cảm thấy hổ thẹn vô cùng. Anh ngồi trên bàn làm việc, ra vẻ như đang nghiêm túc xử lý công vụ, nhưng thực chất tôi lại đang ở dưới gầm bàn dốc hết sức phục vụ anh. Nếu tôi thực sự trở thành trợ lý của anh, liệu chuyện này có trở thành cơm bữa trong lúc làm việc chung sau này không?
Anh làm việc, còn tôi thì ở trong văn phòng… giúp anh giải tỏa mệt mỏi.
Nghĩ đến đó, mặt tôi nóng bừng như lửa đốt, động tác chậm lại, liền bị anh bóp nhẹ vào tai như đang thúc giục, rồi anh cứ thế vân vê d** tai tôi như đang thưởng ngoạn một viên ngọc quý.
Tai là vùng nhạy cảm của tôi, lại còn đang lúc làm chuyện này mà bị anh m*n tr*n vài cái, tôi suýt chút nữa thì bị k*ch th*ch đến mức buông súng đầu hàng. Đang định tự giải tỏa cho mình thì cổ tay bất ngờ bị tóm chặt, cả người tôi bị kéo bổng lên. Giây tiếp theo tôi đã bị ấn lên bàn làm việc phía sau, tầm nhìn tối sầm lại bởi bóng hình Bạc Dực Xuyên bao phủ. “Tôi hỏi em một lần nữa, em có suy nghĩ gì về tôi? Chỉ muốn báo ơn, muốn chơi đùa, hay là… em thích tôi?”
Dây cót trái tim như bị một bàn tay quét mạnh qua, phát ra những rung động dồn dập như sóng xô thác đổ. Một sự hoảng loạn chưa từng có tựa như thiên quân vạn mã đang lao về phía tôi. Tôi như một tên đào binh nhát gan bẩm sinh, lập tức bật dậy muốn bỏ chạy, nhưng Bạc Dực Xuyên đã nhanh tay siết chặt lấy eo tôi, tay kia chống bên cạnh đầu tạo thành một gọng kìm, khóa chặt tôi trên chiếc bàn làm việc này, giống như đao phủ áp giải tên lính đào ngũ lên đài hành hình.
“Tôi…” Tôi không dám nhìn thẳng vào anh, chỉ cảm thấy lồng ngực như bị ánh mắt sắc lẹm của anh mổ xẻ. Cái kén giấu kín trong lòng, bí mật mà tôi đã cẩn thận che đậy suốt bao năm tháng sắp sửa bị phơi bày dưới ánh mặt trời gay gắt. Chân tâm của tôi đã chịu đựng quá lâu trong lớp vỏ kén tối tăm không ánh mặt trời, sớm đã biến thành một con sâu yếu ớt vặn vẹo. Núp trong bóng tối không bị anh phát hiện để âm thầm dòm ngó anh mới là vùng an toàn của tôi. Giờ đây thực sự bị mổ xẻ để đối diện với ánh sáng và nhiệt độ của mặt trời, dù chỉ là chạm phải một chút qua lớp mặt nạ, tôi cũng cảm thấy mình như bị bỏng rát, bị thiêu thành tro bụi cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Tôi như đang vùng vẫy trong ngọn lửa, khổ sở dày vò, hô hấp khó khăn. “Sao đại… đại thiếu gia lại hỏi tôi… câu hỏi này?”
“Em nói xem?” Sau gáy bị siết lấy, tôi buộc phải ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen thẳm ở khoảng cách gang tấc. “Thái độ của tôi, em hoàn toàn không nhận ra, không đoán được sao? Rốt cuộc là giả ngốc, hay là không quan tâm?”
“Tôi… không có, tôi không biết, tôi chưa từng nghĩ đến…” Tôi lắp bắp, miệng lưỡi và đại não dường như đều bị loạn chương trình, không biết mình đang nói năng lung tung gì nữa. Anh dường như đã mất sạch kiên nhẫn, bóp lấy cằm ép tôi mở miệng, sau đó cúi đầu xuống, phủ lấy môi tôi.
Tôi sắp bị thiêu chết rồi.
“Ưm…”
Tôi bị thiêu rụi một cách oanh oanh liệt liệt dưới ánh mặt trời, xương cốt tan chảy, máu nóng thành tro. Tôi không thể kháng cự, toàn thân run rẩy, sức lực tan biến sạch sành sanh.
Trong miệng cả hai chúng tôi đều tràn ngập vị ngọt của mãng cầu, vừa mới quấn quýt môi lưỡi, cái ngọt ấy lại nhân đôi, ngọt đến lịm người. Dưới nhiệt độ nóng bỏng, dường như nó đã lên men ngay nơi đầu cuống họng, biến thành thứ rượu mạnh nồng nàn khiến đầu óc tôi quay cuồng. Giữa lúc tâm thần đang phiêu diêu nơi cực lạc, vạt áo sơ mi của tôi bị hất tung lên, những vết chai tay do cầm súng của anh m*n tr*n dọc theo sống lưng, khơi dậy từng đợt ngứa ngáy tê dại. Tôi cào cấu vào cơ lưng của anh, men theo xương sống định thám hiểm xuống phía dưới, nhưng hai cổ tay đã bị anh chế ngự ngay trên đỉnh đầu. Nụ hôn của anh càng lúc càng mãnh liệt, như muốn hút cạn mọi dưỡng chất trong cơ thể tôi.
“Ưm..”. Tôi làm sao chịu nổi sự khêu gợi thế này, ống cắm bút trên bàn làm việc bị tôi đụng đổ, tài liệu bị anh hất văng, rơi tung tóe đầy đất. Áo sơ mi bị anh kéo xệch ra, anh áp sát cơ thể vào, cách lớp quần binh khí tương giao, cả chiếc bàn làm việc cũng vì sự va chạm của chúng tôi mà phát ra những tiếng két két nặng nề.
Vì hạn chế về địa điểm, lại còn có người ở bên ngoài nên khó lòng tiến xa thêm bước nữa. Đến khi nụ hôn khó lìa xa ấy kết thúc, hồn phách tôi đã bay lên chín tầng mây, th* d*c không ra hơi, cảm giác mình chẳng khác nào một trái mãng cầu chín rục, cả cơ thể như bị vắt kiệt thành nước quả, mồ hôi đầm đìa. “Đại thiếu gia, tôi…”
“Đối với tôi không có cảm giác đó sao?” Giọng Bạc Dực Xuyên khàn đục, đôi tay anh dừng lại nhưng vẫn chống hai bên mạn sườn tôi, hơi thở dồn dập, tay kia vẫn siết chặt lấy eo tôi, hoàn toàn không có ý định để tôi rời đi.
Bị hơi thở hormone mang đầy tính xâm lược và t*nh d*c chưa tan của anh hun đến hoa mắt chóng mặt, hệt như vừa tỉnh sau một trận say dài, khuôn miệng tôi không còn nghe theo sự điều khiển của đại não, hai hàm răng run rẩy. “Tôi có, dĩ nhiên là có…”
Tôi vội vịt chặt miệng mình lại, không thể tin được mình lại cứ thế thốt ra bí mật vốn định chôn giấu cả đời.
Bàn tay đang siết eo tôi bỗng thắt chặt, anh kéo mạnh một cái khiến tôi ngồi gọn trên đùi anh. Bạc Dực Xuyên ngẩng đầu nhìn tôi, ánh hoàng hôn rực rỡ như vàng nóng chảy chảy tràn trong đôi mắt sâu thẳm của anh. “Thật không?”
Tôi gật đầu một cách vô hồn, không dám nhìn thẳng vào mắt anh mà chỉ biết cụp mi xuống. Vòng eo bỗng thắt lại, tôi thế mà được anh ôm chặt vào lòng, bả vai hơi nặng, là anh đang tựa cằm lên đó, còn lấy chóp mũi cọ nhẹ vào vành tai tôi. Một luồng điện chạy dọc khắp cơ thể khiến trái tim tôi run rẩy, xương cốt như tan chảy ra thành nước.
Đây là đang… đang làm nũng với tôi sao?
Anh hít sâu một hơi. “Không được gạt anh.”
“Ưm…”
Tôi lắc đầu. Là thân phận giả cũng được, chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi cũng chẳng sao, cứ để tôi được tận hưởng trọn vẹn ánh nắng gắt gao này một lần, để con sâu bệnh trong kén được hong khô những mảng mốc meo trên mình, để những vết loét trong tim được sát trùng bằng nhiệt độ của anh.
Vành tai nóng bừng, là anh đang ngẩng đầu hôn lên đó, vị trí nụ hôn vừa khéo rơi đúng vào vết sẹo cũ của tôi.
Trong lòng nổ vang một tiếng rền rĩ, tựa như hàng vạn con bướm cùng lúc vỗ cánh, tạo thành một cơn cuồng phong cuốn phăng cả mặt biển.
Vết sẹo cũ bao năm không lành nơi tâm khảm dường như đều được nụ hôn này chữa trị, tôi hạnh phúc đến mức chực trào nước mắt, vội vàng nhắm nghiền mắt lại. “Đại thiếu gia… anh, từ lúc nào đã đối với em…”
“Anh,” Bạc Dực Xuyên ngập ngừng, dường như đang suy nghĩ rồi mới đưa ra quyết định, “Tối nay về nhà, anh sẽ nói cho em biết.”
Tối nay ư?
