Chương 60 – Chim trong mưa
Không phải, a ba không phải bệnh chết! Không phải! Tại sao mọi người lại nói dối!
Tôi chìm sâu vào bóng tối, lồng ngực nghẹn tắc không tài nào thở nổi. Tôi muốn gào thét nhưng cổ họng chẳng phát ra thành tiếng, chỉ biết dốc sức hít hà trong cơn mê sảng, vô số bóng người chập chờn lướt qua trước mắt.
“Có phải thiếu gia Tri Hoặc bị trúng tà rồi không? Tiêm thuốc hạ sốt rồi mà cơn sốt vẫn không lui, miệng cứ lảm nhảm nói mớ suốt, hay là Linh di nương không nỡ xa cậu ấy nên muốn dắt cậu ấy đi cùng?”
“Tây y hay Đông y đều không ăn thua, có nên đi tìm đại sư về xem cho cậu ấy không?”
“Tri Hoặc?” Giọng của Bạc Dực Xuyên vang lên bên tai.
“Đại thiếu gia? Đại thiếu gia, e là thiếu gia Tri Hoặc bị trúng tà thật rồi, cậu tốt nhất đừng nên lại gần thì hơn.”
“Tránh ra, để tôi xem em ấy. Tri Hoặc, Tri Hoặc?”
Giọng nói của anh giống như một cây gậy định hải thần châm, trầm mặc rơi thẳng vào tâm vòng xoáy, định lại tâm thần đang tán loạn của tôi.
Bỗng nhiên đi kèm với tiếng chuông điện thoại chói tai là một tràng náo loạn từ xa vọng lại gần.
“Bà thái phát bệnh cấp tính rồi, chú Quý, lão gia đâu?”
“Lão gia vẫn còn ở nhà tang lễ bên cạnh để tiễn đưa Linh di nương.”
“Chú Minh, bà thái bị sao vậy?”
“Bị tai biến mạch máu não rồi, tình hình hiện tại cực kỳ nguy kịch! Mau lên, lão Quý, ông mau phái người đi tìm lão gia đi, tôi gọi vào di động mà ông ấy căn bản không thèm nhấc máy! Nhị gia, Tứ gia rồi Nhị phu nhân, Tú Thần đều đã tức tốc bay sang Hong Kong cả rồi, e là chậm một chút nữa thôi là không kịp nhìn mặt bà thái lần cuối đâu! Ngôi sao may mắn vừa xảy chuyện một cái là Bạc gia chúng ta đúng là họa vô đơn chí!”
“Đại thiếu gia, cậu mau đến chỗ bà thái đi.” Tiếng ồn ào xa dần, giọng chú Quý vang lên sát bên cạnh.
“Nhưng còn Tri Hoặc…”
“Đại thiếu gia, Nhị gia, Tứ gia và Nhị phu nhân đều chẳng phải hạng vừa đâu, còn có cả bên ngoại của bà thái nữa. Nếu để bọn họ đến trước, e là tài sản trong tay bà thái sẽ bị phân chia sạch sành sanh, dù bà có coi trọng cậu đến mấy cũng không giữ nổi đâu… Chuyện gì nặng chuyện gì nhẹ, đại thiếu gia trong lòng phải tự có tính toán, đừng để đại phu nhân phải thất vọng.”
“Tôi biết rồi. Alo… đặt cho tôi vé máy bay sớm nhất đi Hong Kong.” Giọng nói của Bạc Dực Xuyên rời xa dần.
Đừng đi, đừng đi mà…
Đừng đi, anh ơi, đừng bỏ em lại vào lúc này! A ba mất rồi, em sợ lắm…
Trong lòng có một tiếng thoại gào thét, tôi muốn gọi anh lại nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ, không phát ra được âm thanh. Tôi nỗ lực mở mắt, nhưng chỉ nghe thấy tiếng bước chân vội vã rời đi và tiếng đóng cửa khô khốc.
“Anh…” Cuối cùng tôi cũng bật ra được tiếng gọi, cố gắng mở to đôi mắt.
Ánh đèn huỳnh quang sáng lòa và một gương mặt quen thuộc hiện ra trước mắt.
“Thiếu gia Tri Hoặc tỉnh rồi, mau đi gọi bác sĩ!” Chú Quý lập tức hô lớn.
Tôi giật phắt ống truyền dịch, lao thẳng ra ngoài cửa nhưng bị hai tên vệ sĩ canh gác chặn lại.
Tôi túm chặt lấy áo họ, khản giọng gào lên. “A ba tôi đâu! Lão gia đâu rồi?”
Nhà tang lễ tràn ngập tử khí lạnh lẽo. Tôi như một u hồn bước vào căn phòng nằm sâu nhất cuối hành lang. Phóng mắt nhìn qua, giữa ánh đèn dầu u tối, a ba tôi nằm tĩnh lặng trong quan tài, gương mặt trắng bệch, mặc bộ đồ baba màu nhạt, duy chỉ có vết hằn trên cổ là đỏ đến gai người. Còn kẻ đã hại chết ông lúc này lại đang ngồi bên cạnh, nắm lấy tay ông, v**t v* gương mặt ông với đôi mắt đỏ hoe, tuôn những giọt nước mắt giả tạo.
“Tại sao, Thế Linh, tại sao em lại bỏ tôi mà đi? Những năm qua chẳng phải tôi đã nỗ lực đối xử tốt với em sao? Chẳng phải em đã nói nguyện cùng tôi gắn bó đến già sao, tại sao chứ?”
“A!” Tôi nghe thấy tiếng răng mình nghiến vào nhau ken két, lao vào bóp chặt lấy cổ ông ta. “Bạc Long Xương, ông trả a ba lại cho tôi! Trả mạng a ba tôi đây! Chính ông đã hại chết a ba tôi, ông còn dám hỏi tại sao à? Đồ súc sinh, đồ ôn dịch, ông sẽ không được chết tử tế đâu!”
Hai tay tôi bị ông ta tóm gọn một cách dễ dàng. Bạc Long Xương đỏ mắt nhìn tôi. “Tôi yêu em ấy, tôi yêu còn không hết, sao tôi có thể hại em ấy được? Tri Hoặc, Tri Hoặc, lại đây, cậu gọi a ba cậu tỉnh dậy đi…”
Tôi dùng hết sức bình sinh tát một cú nảy lửa vào mặt ông ta, rồi há miệng cắn chặt lấy bàn tay ấy. Thế nhưng Bạc Long Xương lại chộp lấy mặt tôi, biểu cảm trở nên điên cuồng như một kẻ tâm thần. “A ba cậu quan tâm cậu nhất. Lúc trước tôi nói lấy cậu ra dọa em ấy một chút, em ấy liền trở nên ngoan ngoãn ngay. Cậu nói xem, nếu tôi để cậu thay thế em ấy sau này, có phải em ấy sẽ sợ đến mức không dám bay đi mất nữa không, hả?” Nói đoạn, ông ta quay sang nhìn thi thể ba tôi. “Thế Linh, em nhìn cho kỹ… nhìn cho kỹ hậu quả của việc em dám bỏ rơi tôi, nhìn xem con trai em sẽ ra sao!”
Bàn tay hộ pháp đang bóp mặt tôi chuyển xuống siết chặt hai vai, con hổ đói đã nuốt chửng a ba tôi giờ đây đang ép tôi đè lên thi thể của ông. Tôi thét lên một tiếng kinh hoàng, vùng vẫy đẩy mạnh ông ta ra rồi lao thẳng ra khỏi nhà tang lễ.
Mưa xối xả như trút nước, tiếng quạ kêu thê lương. Tôi hoảng loạn tháo chạy, điên cuồng tìm kiếm hình bóng của Bạc Dực Xuyên.
Nghĩa trang bên ngoài nhà tang lễ bia đá dựng lởm chởm như những bóng ma trập trùng, chực chờ kéo tôi xuống địa ngục.
“Anh… anh ơi, anh ở đâu… em sợ quá… cứu em với…” Chân tôi trượt dài, ngã nhào vào vũng nước mưa không còn sức để bò dậy. Tôi co quắp dưới chân một tấm bia mộ khóc rống lên, khóc đến sặc nước, khóc đến không thở nổi, nhưng Bạc Dực Xuyên vẫn không xuất hiện như mỗi lần tôi gặp nguy hiểm trước đây.
Có phải anh đã bỏ rơi tôi rồi không?
Sẽ không còn ai bảo vệ tôi nữa.
Bạc Long Xương đã ăn thịt a ba, rồi cũng sẽ ăn thịt cả tôi.
Đột nhiên, một vành ô che khuất làn mưa. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Một tia hy vọng mỏng manh lóe lên trong lòng, tôi run rẩy ngước nhìn, nhưng lại thấy Bạc Tú Thần đang nhìn xuống mình. Đôi mắt phượng nheo lại không chớp lấy một cái, ánh nhìn thẳng đuột đầy tà ý, khóe môi nhếch lên, gã từ từ ngồi thụp xuống.
“Tri Hoặc, sao cậu lại ở đây, có phải đại ca không cần cậu nữa rồi không? Đi theo tôi đi.” Gã đưa tay ra, giọng điệu cực kỳ dịu dàng.
Tôi nhìn chằm chằm gã, co rúm người lại không nhích một phân.
Thấy tôi không có ý định đưa tay cho gã, thần sắc gã trở nên thiếu kiên nhẫn, gã bóp mạnh cằm tôi. “Làm gì mà nhìn tôi như vậy? Đại ca không cần cậu nữa, sau này cậu tính sao? Cũng phải tìm một chỗ dựa chứ? Chuyện lần trước là tôi hiểu lầm cậu, tôi xin lỗi cậu được chưa?”
Tôi nhổ một ngụm nước bọt vào mặt gã, gằn ra một chữ. “Cút.”
Gã lau đi vết nước bọt, túm chặt lấy cổ áo lôi tôi lại gần. “Bạc Tri Hoặc, tôi cảnh cáo cậu đừng có mà không biết điều! Những gì trong nhà tang lễ vừa nãy tôi đều thấy hết rồi, nếu không có người che chở, cậu nghĩ xem sau này cậu sẽ ra sao? Cậu mới mười bốn tuổi, nếu rơi vào tay cha tôi, không bị ông ấy chơi đến chết mới là lạ!”
Hình ảnh a ba lủng lẳng dưới chiếc quạt trần và nằm im lìm trong quan tài cứ liên tục đan xen hiện ra trước mắt, như loài dã thú cấu xé đại não tôi. Tôi siết chặt mười đầu ngón tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, nhìn những giọt máu trào ra từ kẽ tay bị nước mưa gột rửa sạch bách trong nháy mắt, không để lại chút dấu vết nào, giống hệt như cuộc đời của a ba vậy.
Tôi không cam tâm. Tôi không chấp nhận số phận này.
Tôi không thể ngồi chờ chết, dù có bị ăn thịt, tôi cũng phải kéo theo Bạc Long Xương xuống địa ngục.
Tôi nghiến răng, nở nụ cười với Bạc Tú Thần. “Thì đã sao, tôi tình nguyện mà.”
“Tú Thần?” Giọng của Bạc Long Xương vọng lại từ xa. Bạc Tú Thần khựng lại, đứng bật dậy nhìn tôi đầy vẻ không thể tin nổi, gã lắc đầu, bàn tay vẫn đưa ra phía tôi một cách vô vọng, lòng bàn tay ngửa lên.
Tôi hất văng chiếc ô của gã, đứng dậy giữa màn mưa tầm tã, gạt nước trên mặt rồi nhìn về phía Bạc Long Xương. Tôi lảo đảo bước về phía ông ta vài bước rồi ngã quỵ xuống đất.
Trong cơn mê man, một đôi tay bế ngang tôi lên. Tôi ngửi thấy mùi hương phật thủ thanh khiết quen thuộc trên người a ba, nhưng khi ngơ ngác ngẩng đầu lên, thứ đập vào mắt lại là gương mặt của Bạc Long Xương.
“Họa mi nhỏ của ta…” ông ta v**t v* gò má tôi, đôi mắt đỏ ngầu si mê nhìn tôi, y hệt cái cách ông ta nhìn a ba. “Đừng bay đi… đừng bay đi, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, có được không?”
Bạc Long Xương điên rồi. Nhìn ông ta, trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ đó.
A ba ơi, chính là tên điên này đã hại đời a ba, con sẽ bắt ông ta phải bồi táng cùng cha.
Nghĩ đoạn, tôi gục đầu vào vai ông ta, nước mưa chảy dài trên má. Tôi nghe thấy giọng nói của mình trở nên chẳng giống bản thân chút nào, mà lại giống hệt a ba, u uất, dịu dàng. Đến tận khoảnh khắc này tôi mới hiểu ra, hóa ra đó là âm thanh phát ra khi linh hồn bị xé nát, khi xương sống bị ép gãy, khi không còn sức để gánh chịu thêm bất cứ điều gì nữa. “Tôi không bay đâu, lão gia. Từ nay về sau, tôi sẽ ở lại trong lồng của ông, thay a ba tôi bầu bạn với ông.”
Khi ngồi xe của Bạc Long Xương trở về Lam Viên, mưa đã tạnh hẳn.
Bức tường ngoại thất của Lam Viên vẫn xanh một màu xanh như thế, thấm đẫm nước mưa trở nên sâu thẳm như lòng đại dương không đáy, những cây cột vẫn đỏ một màu đỏ ấy, đỏ rực như ngọn lửa nghiệp hỏa nơi luyện ngục. Tôi được Bạc Long Xương dắt tay, lảo đảo bước vào, cảm giác ngỡ ngàng như quay trở lại cái ngày a ba tôi mặc bộ đồ cưới Nyonya đặt chân vào Lam Viên năm nào.
Tôi sờ vào vành tai phải đầy sẹo, ngước nhìn lên tầng cao nhất của dinh thự cao vút, nơi đó không có một bóng người.
Vậy mà tôi lại cảm thấy như trái tim mình vừa bị một viên đạn bắn nát vụn.
Tôi nhắm mắt lại, nuốt ngược nước mắt vào trong. “Lão gia, tôi muốn thủ linh cho a ba bảy ngày.”
“Thủ linh… thủ linh cái gì?” Ông ta cúi đầu, ngơ ngác nhìn tôi, bàn tay run lên một nhịp rồi buông lỏng ra, “Cậu không phải Thế Linh, cậu không phải… Thế Linh đâu, họa mi nhỏ của tôi đâu rồi?”
Chiếc ô rơi bịch xuống chân, ông ta lảo đảo bước đi về phía cây cầu giữa hồ.
“Thế Linh, Thế Linh em đi đâu rồi…”
Tôi quỳ sụp xuống đất, cảm giác buồn nôn dâng lên đến tận cổ.
Chẳng biết bằng cách nào tôi về được Tây Uyển. Tôi lao lên cầu thang, chạy thẳng vào phòng a ba, khát khao rằng vừa đẩy cửa ra, ông sẽ từ bên cửa sổ quay đầu lại mỉm cười với tôi. Thế nhưng căn phòng tối đen trống rỗng, không còn ông nữa rồi. Tôi ôm lư hương từ khám thờ ngoài hành lang vào, quỳ xuống trước bàn trang điểm.
Đến ngày thứ ba, tro cốt của a ba mới được chú Minh mang tới. Một linh đường đơn sơ được lập ngay trong căn phòng ông từng ở, chỉ có tôi và những người hầu hạ ở Tây Uyển là chịu tang cho ông, ngoài ra chẳng còn ai đến viếng.
“Thiếu gia Tri Hoặc, phải ăn chút gì đi, đã bảy ngày rồi, chỉ uống nước sao mà chịu nổi? Cậu xem kìa, người ngợm gầy rộc đi thế kia, không ăn là sinh chuyện đấy.”
Bảy ngày rồi, đã bảy ngày rồi sao?
Tôi bừng tỉnh, ngước mắt nhìn lư hương trên bàn trang điểm, nhìn những bộ hỉ phục đang treo trên tường phản chiếu trong gương.
Người ta bảo đầu thất hồn sẽ về nhà, sao a ba vẫn chưa về thăm con?
“Nào, ăn chút đi.” Tiếng bà vú vang lên bên cạnh, muỗng cháo nóng hổi đưa sát môi. Tôi vô thức há miệng nuốt một ngụm, nhưng lập tức một cơn buồn nôn ập đến, tôi lại nôn sạch ra ngoài.
“Mau, lấy giấy lại đây, đừng làm bẩn sàn nhà, không thì a ba sẽ không chịu về đâu…”
“Tôi đi lấy ngay,” tiếng bà vú vừa ra đến cửa bỗng run rẩy, “Lão… lão gia?”
Tôi liếc mắt nhìn qua, Bạc Long Xương đang đứng ở cửa.
Hành lang không bật đèn, ánh nến phản chiếu qua chiếc gương trên bàn trang điểm hắt lên khuôn mặt vẫn còn vương những giọt nước mưa của ông ta, khiến cả người ông ta trông âm lãnh và trắng bệch, chẳng khác gì một con ma da hiện về tìm người thế mạng.
“Họa mi nhỏ của tôi…” Ông ta đóng cửa lại, tiến về phía tôi.
Tôi siết chặt hai nắm đấm, ngoan ngoãn đáp lời. “Lão gia.”
Bạc Long Xương đi đến trước bàn trang điểm, nửa quỳ xuống trước mặt tôi, nhìn chằm chằm vào gương. Ông ta kéo ngăn kéo lấy ra bộ bút mực mà a ba tôi vẫn dùng để trang điểm sân khấu, rồi bóp lấy cằm tôi, bắt đầu tô mày điểm nhãn cho tôi y hệt cái lần tôi vô tình bắt gặp ông ta đang họa mặt cho a ba.
Tôi nhìn mình trong gương với phần đuôi mày dần được kẻ dài ra, đôi mắt được nhấn xếch lên, đôi môi điểm sắc đỏ rực, diện mạo gần như trùng khít với hình bóng của a ba. Điểm khác biệt duy nhất là trong mắt a ba đầy vẻ sầu muộn, còn trong mắt tôi lại lộ ra sát khí.
“Họa mi nhỏ của tôi đúng là tuyệt sắc”. Sau khi họa mặt xong, ông ta v**t v* gò má tôi, “Thay hỉ phục vào, hát cho tôi nghe một khúc Đế Nữ Hoa nữa, có được không?”
Tôi phục tùng gật đầu, nhưng vì đã quỳ trước bàn trang điểm quá lâu nên vừa đứng dậy đã thấy một trận váng đầu, suýt chút nữa xô đổ lư hương. Bạc Long Xương đỡ lấy tôi, bế tôi đến chiếc ghế trước gương lớn cạnh giá treo đồ, rồi khoác bộ hỉ phục đỏ rực ấy lên người tôi.
Đây chính là bộ đồ a ba đã mặc lúc treo cổ. Tôi ngửi thấy mùi hương phật thủ thanh khiết vẫn chưa tan hết, không kìm được vùi mặt vào ống tay áo hít thật sâu. Tôi muốn khóc, nhưng suốt bảy ngày đêm qua lệ như đã cạn khô, không thể trào ra nổi một giọt nào nữa. Thế là tôi chỉ biết cười, cười đến mức co giật không ngừng.
Bạc Long Xương nắm lấy tay tôi, mười ngón đan xen. Một chuỗi hạt lành lạnh, trơn nhẵn lăn qua xương cổ tay tôi rồi rơi xuống cẳng tay, đó là một chuỗi hạt màu nâu nhạt, xen kẽ mã não và ngọc, chỗ mối nối đính một miếng thẻ tròn khắc những ký tự giống như chữ Phạn.
“Mấy ngày nay tôi đã lục tung kho đồ lên mới tìm thấy chuỗi Kapala này. Người ta bảo Kapala linh hiển nhất trong việc tụ âm, đeo nó vào thì hồn em sẽ không bị tán lạc, sẽ không rời bỏ ta nữa.”
(*) Tràng hạt Kapala (hay Kapalamala) là pháp bảo đặc biệt trong Mật tông Tây Tạng, thường được chế tác từ xương trán (sọ người) cao tăng hoặc đá quý, tượng trưng cho tính Không, sự vô thường và trí tuệ thâm sâu.
“Lão gia đối với tôi tốt thật đấy.” Tôi thì thầm, tựa đầu vào vai ông ta. Một tay tôi đã chạm vào chiếc kéo trong túi quần, cái lạnh của kim loại cấn vào lòng bàn tay khiến tôi rùng mình. Cảm giác sợ hãi đột ngột ập đến, tôi mới nhận ra giết người không hề dễ dàng như mình tưởng. Tôi thực sự đã sợ hãi, thực sự đã do dự.
Tôi là một kẻ hèn nhát đáng hổ thẹn, giống hệt như đứa trẻ mười tuổi năm đó khi bị đuổi khỏi Tây Uyển, không đủ dũng khí để bảo vệ a ba, cũng chẳng đủ can đảm để báo thù cho ông.
Trong lúc tôi còn đang do dự, Bạc Long Xương đã quỳ xuống, quỳ g*** h** ch*n tôi, ôm chầm lấy tôi, vùi đầu vào giữa những hàng khuy áo hỉ chưa kịp cài kỹ. Không biết ông ta đang hít hà mùi hương của tôi, hay đang luyến tiếc chút hơi tàn còn sót lại của a ba. “Tôi muốn em, họa mi nhỏ của tôi.”
“Được thôi, lão gia.” Toàn thân tôi run rẩy, nhưng có lẽ cũng đã hóa điên giống như Bạc Long Xương, vào lúc này tôi lại có thể cười thành tiếng. Khi ông ta kéo chiếc quần trong của tôi xuống, sự nhục nhã và sợ hãi cuối cùng cũng giúp tôi tụ đủ dũng khí để giết người. Tôi siết chặt chiếc kéo trong tay, nhưng ngay chính lúc đó, một tiếng rầm vang dội, cánh cửa bị đập mạnh vào tường.
“Tạch,” ánh đèn ngoài hành lang bật sáng choang, rọi thẳng vào người tôi và Bạc Long Xương, chói mắt như ánh mặt trời ban trưa, khiến tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một dáng vẻ của Bạc Dực Xuyên.
Anh đội mưa mà đến, chiếc sơ mi trắng ướt đẫm dán chặt vào người, trên cánh tay thắt một dải băng đen, mái tóc đen hỗn loạn từng lọn bết vào mặt. Đôi mắt anh trợn trừng như sắp rách ra, đồng tử đen kịt vằn lên những tia máu đỏ hực, tựa như sắp rỉ máu đến nơi.
