Chương 61- Chưa từng buông tay
Bạc Long Xương đang quỳ trước mặt tôi, một tay vẫn còn túm lấy quần tôi, tay kia siết chặt cổ chân tôi. Còn tôi thì không chỉ mặc hỉ phục của cha mình, họa mặt giống hệt cha, mà còn áo quần xộc xệch, trên môi nở nụ cười. Bạc Dực Xuyên đã tận mắt chứng kiến tất cả, bằng chứng rành rành như sắt thép, tôi và cha mình, quả nhiên cùng một giuộc.
Chính tay tôi cuối cùng cũng đã tự hủy hoại đến tận cùng chút tình nghĩa vốn dĩ đã mong manh dễ vỡ giữa tôi và anh.
Tôi cười đến mức ngả nghiêng run rẩy, không thể ngừng lại được, cho đến khi nghe thấy giọng nói rít qua kẽ răng của Bạc Dực Xuyên nhắc đến di vật gì đó của bà thái vừa được đưa tới Thiên Uyển. Bạc Long Xương đứng dậy rời khỏi phòng, Bạc Dực Xuyên lập tức sải bước đến trước mặt tôi, giáng một cái tát nảy lửa khiến tôi ngã nhào từ trên ghế xuống đất, lúc đó tôi mới chịu ngừng cười. Nhưng tôi vẫn không tài nào khóc nổi, tôi phủ phục dưới sàn, ngước mắt nhìn anh, lồng ngực tê dại chẳng còn chút cảm giác, thế là tôi lại cười, cười như một kẻ điên dại.
“Bạc Tri Hoặc, em còn là người không hả… Đàn đúm với kẻ ngoài đã đành, đến cả cha tôi mà em cũng…” Giọng anh run rẩy, nghiền nát từng chữ nơi đầu lưỡi, “Em không màng đến thể diện của mẹ và em trai tôi, ngay cả cha ruột của em vừa mới bệnh mất, em đã cùng cha tôi làm ra loại chuyện này, em còn có tính người không?”
Nói hết sự thật cho Bạc Dực Xuyên biết sao? Không, Bạc Long Xương dù sao cũng là cha ruột của anh, máu mủ thâm tình, liệu anh có chọn tin tôi, đứng về phía tôi không? Ngay từ đầu, Bạc Dực Xuyên đã luôn mặc định tôi và cha tôi cùng một dòng máu lẳng lơ như nhau. Nếu đã vậy thì…
Tôi nhếch khóe môi đang rỉ máu cười với anh. “Anh biết em là người đồng tính mà, em thích đàn ông, đặc biệt là đàn ông trưởng thành. Em đã thích lão gia từ lâu lắm rồi, nhưng trước đây ông ấy có cha em nên mắt không nhìn thấy em. Bây giờ khó khăn lắm mới đợi được cha em chết, tất nhiên em phải nắm lấy cơ hội này chứ.”
“Em thực sự đã cùng cha anh..”. Anh nhìn chiếc quần trong của tôi dưới đất, bóp nghẹt cổ tôi rồi ấn mạnh vào chiếc gương lớn. Tôi bị anh siết đến mức không thể hít thở, gần như hoài nghi rằng anh định g**t ch*t tôi ngay tại đây. Nhưng tôi không thể chết, làm sao tôi có thể chết được khi Bạc Long Xương vẫn còn sống? Tôi phải sống, phải sống tiếp, trở thành tình nhân của Bạc Long Xương để trả thù cho a ba.
Tôi vùng vẫy gỡ những ngón tay của anh ra, bỗng thấy ánh mắt Bạc Dực Xuyên khựng lại nơi cổ tay tôi, cơ đồng anh co rút dữ dội, đôi bàn tay đang bóp cổ tôi cũng cứng đờ.
“Đúng vậy.” Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn trừng trừng vào anh, gằn từng chữ, “Thật xin lỗi nhé anh trai, qua ngày hôm nay, sau này e là anh phải gọi em một tiếng mẹ nhỏ rồi.”
Lại một cái tát nữa khiến tôi ngã ngồi xuống đất, đầu óc ù đi, trời đất đảo điên.
“Chuỗi hạt đó là của hồi môn mẹ anh mang từ Bhutan tới, là thánh vật của gia tộc bà, loại như em cũng xứng đeo nó sao?” Anh nghiến răng kèn kẹt, gần như gầm lên, một tay chộp lấy cổ tay tôi định giật phắt chuỗi hạt ra.
“Không đưa, quyết không đưa! Đây là quà lão gia tặng em!” Tôi cười lớn hất tay anh ra, mu bàn tay đập mạnh vào tấm gương. Mặt gương vỡ tan tành, sợi dây xỏ chuỗi Kapala bị mảnh kính cắt đứt, trong tích tắc rơi lả tả đầy đất. Bạc Dực Xuyên quỳ sụp xuống, đôi bàn tay quờ quạng khắp nơi tìm kiếm những hạt xương và mã não quanh người tôi. Suốt mấy năm nay, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh thảm hại đến thế. người ngợm ướt đẫm, hốc mắt đỏ hoe, mười đầu ngón tay run rẩy kịch liệt. Cứ hệt như kẻ vừa trở thành con chó mất nhà sau một đêm không phải là tôi, mà chính là anh.
Vài giọt máu tươi nhỏ xuống chiếc sơ mi trắng của anh, tôi mới nhận ra cổ tay mình đang cắm một mảnh gương vỡ, vết thương máu chảy đầm đìa, nhưng sự chú ý của Bạc Dực Xuyên đều dồn hết vào những hạt Kapala kia, hoàn toàn không hay biết. Anh nhặt từng hạt một vào lòng bàn tay, nâng niu trân trọng, áp lên trán mình rồi đứng dậy, không thèm ngoảnh lại nhìn tôi lấy một lần, lảo đảo bước về phía cửa.
Cuối cùng tôi đã hoàn toàn tuyệt giao với anh. Từ nay về sau, tôi có thể toàn tâm toàn ý l*m t*nh nhân của Bạc Long Xương để báo thù cho a ba rồi.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh, cảm giác như bị rút cạn chút sức lực cuối cùng và toàn bộ máu huyết, đến hơi thở cũng không thông. Trời sụp đất nứt, tôi ngã vật ra giữa đống mảnh gương vỡ vụn.
Trong cơn mê man, phía trước bóng tối hiện ra một cây cầu phát sáng. Nơi cuối cây cầu, bóng hình a ba đang đứng đó, đom đóm bay lượn quanh người ông. Ông mỉm cười với tôi, vẫy vẫy tay.
“Tri Hoặc, buông bỏ tất cả đi, qua đây với a ba. A ba đưa con đi bắt đom đóm, có được không?”
“Dạ được!” Lòng tôi tràn đầy khao khát, bước chân lên mặt cầu.
“Bạc Tri Hoặc, Tri Hoặc?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Tiếng gào thét khản đặc của Bạc Dực Xuyên vang lên phía sau.
Trái tim như bị bàn tay ấy bóp nghẹt, cây cầu dưới chân tức khắc gãy vụn từng khúc. Cảm giác mất trọng lực ập đến, tôi kinh hoàng mở mắt, tầm nhìn nhòe nhoẹt, chỉ thấy phía trên ánh đèn sáng trưng.
“Sao trong mơ mà vẫn ch** n**c mắt thế này, ôi, thật đáng thương quá.” Trong cơn mơ hồ, một bàn tay đang v**t v* khóe mắt tôi, bên tai vang lên tiếng thở dài của một người phụ nữ lớn tuổi.
Lại mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt tôi là bức tường trắng bệch và tấm rèm cửa màu xanh lam.
“Ôi chao, thiếu gia Tri Hoặc, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi!” Người hầu phụ nữ lớn tuổi đứng bật dậy, “Để tôi đi bưng canh sườn cho cậu, cậu đang bị thương, phải bồi bổ thân thể cho thật tốt.”
Những gì xảy ra tại linh đường trước khi hôn mê ùa về trong tâm trí, tôi mới dần dần tỉnh táo lại. Tôi giật phắt ống truyền dịch, chống người ngồi dậy, tay trái vừa dùng lực liền cảm thấy một cơn đau âm ỉ, đồng thời nhận ra trong lòng bàn tay dường như có vật gì đó. Tôi nhấc bàn tay quấn đầy băng gạc lên nhìn, đó là một túi phúc của chùa Kek Lok Si. Lúc này tôi mới nhớ ra, lần trước khi trở về Tây Uyển, a ba từng nói muốn cầu phúc cho tôi.
“Đó là thứ Linh di nương để lại cho cậu, vẫn luôn đặt sau bàn thờ Phật. Trước đây ông ấy có dặn tôi phải đưa cho cậu, ai ngờ ông đi đột ngột quá, trách tôi nhất thời không nhớ ra.”
Ngửi thấy mùi hương phật thủ thoang thoảng trên túi phúc, lồng ngực tôi đau nhói đến nghẹt thở. Tôi gục bên thành giường nôn khan một hồi lâu, mãi đến khi được bà vú vỗ lưng cho uống nước mới từ từ bình phục lại.
Ôm một tia hy vọng mỏng manh, tôi mở túi phúc ra, bên trong có một lá bùa hộ mệnh và một con hạc giấy. Trước khi vào Bạc gia, a ba thường gấp cho tôi những món đồ chơi nhỏ này, từ hạc giấy đến ngôi sao, từ con ếch đến cánh bướm, món gì a ba cũng biết gấp. Dưới bàn tay khéo léo ấy là muôn vàn biến hóa, giống như đang làm ảo thuật vậy.
Tôi cẩn thận tháo con hạc giấy ra, rồi cả người chết lặng tại đó.
Tri Hoặc, Bạc gia là địa ngục. A ba làm lụy con bao năm qua bị kẹt ở nơi này, thật hổ thẹn làm cha. Chỉ có thể dùng thân xác này nuôi dưỡng ác quỷ, đổi lấy tự do cho con. Đừng báo thù, hãy tự lượng sức mình. A ba chỉ muốn con sống tiếp thật tốt, sống cho chính mình. Hãy rời khỏi Bạc gia, vĩnh viễn đừng quay lại nữa.
Hai dòng chữ nhỏ thanh tú, chính là nét chữ quen thuộc của a ba.
Tôi há hốc miệng nhưng không tài nào khóc thành tiếng, chỉ có thể oẹ một tiếng nôn thốc nôn tháo. Tay tôi run rẩy, con hạc giấy rơi tõm vào đống uế dịch tôi vừa nôn ra. Tôi phát điên đưa tay định vớt lấy, nhưng bị bà vú ôm chặt lại.
“Thiếu gia Tri Hoặc, thiếu gia Tri Hoặc! Bác sĩ, bác sĩ đâu…”
“Tri Hoặc?” Cánh cửa bỗng nhiên bị gõ nhịp, vang lên giọng nói của Bạc Dực Xuyên.
Tôi nhắm mắt lại, khôi phục vẻ bình tĩnh, nằm im trên giường như một xác chết không còn cử động.
“Má Lâm, Tri Hoặc tỉnh rồi phải không? Con vào được chứ?”
“Đại thiếu gia? Đợi đã, bên trong bẩn lắm, để tôi dọn dẹp một chút…”
Sau một hồi tiếng bước chân hỗn loạn, cánh cửa được mở ra. Mùi hương bách tùng quen thuộc hòa lẫn với hơi thở ẩm ướt sau cơn mưa tiến sát lại gần bên người tôi. Tôi không ngờ rằng, hóa ra hai cụm từ lòng đã nguội lạnh và dã tâm chưa tuyệt lại có thể tồn tại song song như thế. Hóa ra dù đã rơi xuống vực thẳm vạn trượng, tôi vẫn không thể buông bỏ tia niệm tưởng mong manh ấy.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, lặng đến mức tôi cứ ngỡ Bạc Dực Xuyên đã rời đi, nhưng hơi thở như có như không vẫn luôn lẩn khuất bên cạnh. Tôi không mở mắt, cũng chẳng cử động, hồi lâu mới nghe thấy giọng nói của anh.
“Anh đến đây là muốn nói với em, nếu em bằng lòng đi Hong Kong thủ linh cho bà thái với anh, di sản của bà sẽ có một phần dành cho em. Còn nếu em tự mình sa đọa…”
Tôi ngồi bật dậy, chộp lấy tay anh, ngẩng đầu nở một nụ cười. “Anh à, có tiền thì đương nhiên em phải đi chứ.”
Bạc Dực Xuyên nhìn xuống tôi, ánh mắt lạnh lẽo, lạnh đến mức hệt như đang nhìn một người xa lạ.
Anh gạt tay tôi ra rồi bước về phía cửa. Tôi chẳng kịp xỏ giày, cứ thế chân trần đuổi theo anh.
Khi theo chân Bạc Dực Xuyên bước ra khỏi cửa phòng bệnh, tôi bắt gặp gần như đầy đủ các thành viên Bạc gia ở cửa phòng bên cạnh. Họ nhìn tôi với ánh mắt ghê tởm, hệt như vừa nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu lắm.
“Này nhị ca, anh nói xem sao lão gia lại bị ngộ độc thực phẩm nhỉ?”
“Ai mà biết được, tôi thấy không phải trúng độc, mà là trúng tà đấy.”
“Kia chẳng phải là đứa con hoang sao? Sao nó cũng ở đây?”
“Chẳng biết cái danh ngôi sao may mắn này linh ứng kiểu gì, khắc chết cả cha ruột, lại còn khắc lão gia thành ra thế kia. Tôi thấy nó không phải sao chổi, mà là khắc tinh của Bạc gia thì đúng hơn!”
“Phải đấy… Dực Xuyên định đưa nó đi đâu vậy?”
“Chắc là định vứt nó đi rồi?”
“Bạc Tri Hoặc, đại ca! Hai người đi đâu vậy?”
“Tú Thần, con quay lại đây cho mẹ! Cha con còn chưa tỉnh, con không được đi đâu hết!”
Tôi tăng tốc bước chân, không hề ngoảnh lại bỏ xa những âm thanh đó phía sau lưng, khóe môi không tự chủ được nhếch lên. Bạc Long Xương bị quả báo rồi ư? Có phải a ba đã hiện về đòi mạng ông ta không?
Ông ta sẽ chết chứ, nhất định phải chết đúng không?
Suốt dọc đường, tôi thầm rủa sả như vậy, theo Bạc Dực Xuyên bước vào Đông Uyển.
Đang thu dọn hành lý được một nửa thì điện thoại ở phòng khách bỗng vang lên hồi chuông dồn dập.
“Alo, dạ, là cậu ấy,” Chú Quý vừa mới lên tiếng thì dường như bị ai đó ngắt lời, thay vào đó là giọng của Bạc Dực Xuyên. “Alo? Cậu ta không có ở chỗ tôi, về Tây Uyển rồi. Điện thoại tôi à? Hết pin rồi.”
Chỉ vài giây sau, cánh cửa đột ngột bị đẩy toang, Bạc Dực Xuyên xách theo một chiếc vali khổng lồ bước vào, quăng mạnh xuống đất rồi đá mở nắp ra.
“Chui vào.” Anh chỉ vào trong vali, ra lệnh cho tôi.
Tôi ngẩn người. “Tại sao? Em đâu phải là đồ vật.”
Mặt anh không cảm xúc. “Cha anh vừa tỉnh lại rồi, chú Minh nói gọi em sang Thiên Uyển đợi ông ấy về, bảo cha anh muốn dùng cái danh cát tinh của em để xung hỉ, xua đi vận rủi. Em nghĩ cho kỹ đi, nếu em thực sự định l*m t*nh nhân của cha anh thì vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt anh nữa, anh nhìn em thêm một cái thôi cũng thấy buồn nôn.”
Lồng ngực tôi thắt lại, Bạc Long Xương chưa chết sao?
Ông ta không chịu thả tôi đi, nên Bạc Dực Xuyên định giấu tôi vào trong hành lý để mang đi theo.
Nét chữ của a ba trên con hạc giấy hiện lên trước mắt, tôi im lặng, cuộn tròn người chui vào trong. Chiếc vali rất lớn, không chỉ đủ chỗ cho tôi mà còn đủ để Bạc Dực Xuyên nhét thêm mấy chục xấp tiền mặt và vàng thỏi.
Tôi ngoan ngoãn để nắp vali hạ xuống, bị bủa vây bởi bóng tối, dường như thực sự đã trở thành một vật chết không biết nói, không biết cử động.
Cơn xóc nảy kéo dài không biết bao lâu cuối cùng cũng dừng lại, không gian xung quanh từ yên tĩnh trở nên náo nhiệt. Tôi nghe thấy tiếng xe cộ tấp nập, tiếng người nói đủ loại ngôn ngữ từ khắp nơi đổ về, tiếng còi tàu bè qua lại. Tôi bò ra khỏi vali, đẩy nắp cốp xe lên. Xung quanh là biển người mênh mông, vàng thau lẫn lộn.
Tôi nhìn quanh quất, cuối cùng tại quầy bán vé cách đó không xa, tôi đã nhận ra bóng lưng quen thuộc ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tôi lặng lẽ ngắm nhìn anh như hàng vạn lần trước đây, nhưng đầu óc lại tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào.
Đi Hong Kong thì sao?
Vận mệnh của tôi, sự tồn tại của tôi, mối quan hệ giữa tôi và Bạc Dực Xuyên liệu có bất kỳ sự chuyển biến nào không?
Không, tôi không muốn tiếp tục làm kẻ thế thân cho một người đã chết, không muốn cả đời phải gánh vác những kỳ vọng không thuộc về mình, sống dựa dẫm vào một người khác, mãi mãi chỉ có thể nhìn theo bóng lưng của anh, xa tận chân trời gần ngay trước mắt mà chẳng thể chạm tới.
Không cần nữa.
Bạc Dực Xuyên, từ nay về sau, em sẽ chọn một cách sống khác. Em sẽ quên anh, quên đi tất cả những thứ này, giống như tâm nguyện của cha em, sống cho chính bản thân mình. Cho dù phải khoét đi nửa trái tim, em cũng phải cắt đứt mọi vương vấn với anh.
Tôi vơ lấy vài xấp tiền mặt và vàng thỏi từ trong vali nhét vào trong áo, lùi lại từng bước chậm rãi, cho đến khi cây cột phía trước chia cắt ánh nhìn đầy luyến tiếc của tôi.
“Này, nhóc con, đến đây tìm việc à? Có muốn tìm việc gì làm không?”
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Tôi ngoảnh đầu lại, gió biển ập thẳng vào mặt, bao trùm lấy tôi.
Tôi không kìm lòng được nhìn ra xa, ngoài bến cảng là biển cả bao la đang dần bị bóng hoàng hôn phủ kín.
Khi trèo lên mạn thuyền, tôi móc từ trong túi quần ra con hạc giấy nhăn nhúm, nhìn nó rời khỏi lòng bàn tay, bay về phía mặt biển trong ánh chiều tà, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt, một đi không trở lại.
“Bạc Tri Hoặc… Bạc Tri Hoặc!”
Phía sau thấp thoáng tiếng gào thét khản đặc, tôi nhìn về phía bến cảng. Hình bóng Bạc Dực Xuyên đang chạy điên cuồng cho đến khi ra tận mép nước mới dừng lại, nhìn theo tôi xa dần. Ngay khoảnh khắc tia nắng cuối cùng vụt tắt, một trận mưa rào trút xuống, cuối cùng nhấn chìm tầm nhìn của tôi, bóng hình anh cũng tan biến mất.
“Ooong…Ooong……”
Trong những đợt rung chấn liên hồi từ xương tai, tôi khó khăn mở mắt ra.
Tầm nhìn dần rõ nét, tôi nhìn quanh quất, sương nước mịt mù, đây là một phòng tắm.
Cửa đang đóng chặt.
Cảm thấy tay chân không thể cử động, tôi nhìn lên nhìn xuống thì phát hiện mình đang ngồi trên một chiếc ghế, hai chân bị dây da trói chặt, hai tay bị còng treo trên đỉnh đầu, sợi xích giữa chiếc còng được móc vào vòi hoa sen.
