Chương 64 – Hình phạt xấu hổ
Bạc Dực Xuyên đã quay lại rồi ư?
Ngửi thấy mùi hương trà sườn quen thuộc, tôi không khỏi ngẩn người. Tấm rèm giường được vén lên, đập vào mắt tôi là gương mặt đã bao lâu không gặp, tôi đờ người ra mất vài giây. “Ramu… dì Ramu?”
“Ơi.” Dì Ramu đáp khẽ, nhìn tôi với ánh mắt muôn vàn cảm xúc đan xen, khóe môi run rẩy, hốc mắt đỏ hoe. “Cái thằng bé này, đúng là trưởng thành khác trước nhiều quá, có mỗi nốt ruồi hao tài này là vẫn còn y nguyên.”
Mười mấy năm trước, dì cứ luôn miệng bảo nốt ruồi trên cánh mũi tôi là tướng hao tài, đòi dùng mẹo dân gian để tẩy đi cho tôi, nhưng không hiểu sao Bạc Dực Xuyên nhất quyết không cho, vì chuyện này mà dì Ramu càm ràm anh không biết bao nhiêu lần. Nhớ lại chuyện cũ, lòng tôi vừa thấy buồn cười vừa thấy chua xót. Thấy dì múc một chén trà sườn, dùng muỗng đưa đến tận môi tôi, dịu dàng dỗ dành. “Nào, ăn chút gì đi, nếm thử xem tay nghề của dì có bị già đi theo người không?”
Cảnh tượng này chẳng khác nào thời gian quay ngược về mười mấy năm trước, mỗi lần tôi đổ bệnh ở Đông Uyển, dì đều chăm sóc tôi như thế này. Tôi không tự chủ được ngoan ngoãn há miệng để dì đút. Tay nghề của dì vẫn là hương vị của tuổi thơ, tôi ăn đến ngon lành, một miếng trà sườn một miếng cơm cốt dừa, đánh sạch sành sanh số thức ăn dì mang tới. Bụng dạ no nê, tinh thần cũng phấn chấn hơn hẳn, tôi bắt đầu để tâm hồn treo ngược cành cây, tính toán cách bỏ trốn rồi ướm lời dò hỏi. “Dì Ramu… anh trai con đi ra ngoài rồi à?”
Dì khẽ cau mày, thu dọn bát đũa định rời đi, tôi vội gọi giật lại. “Dì Ramu!”
Thấy dì quay đầu lại, tôi bày ra vẻ mặt đáng thương vô tội, dùng giọng điệu của một đứa trẻ cầu xin. “Dì cởi trói cho con một chút được không, con… con muốn đi vệ sinh, nhịn nãy giờ khó chịu lắm. Không hiểu sao con vừa về là anh đã trói con như thế này, dì xem anh ấy có quá đáng không kia chứ?”
Dì Ramu ngước mắt nhìn lên góc trụ giường, thở dài. “Đại thiếu gia làm vậy chắc chắn là vì con lại phạm lỗi gì rồi. Con đợi chút, dì đi gọi chú Quý vào thay.”
Nói xong, dì quay lưng rời đi. Tôi ngẩng đầu nhìn theo hướng dì vừa nhìn, mới phát hiện ra ở đó thế mà có lắp một chiếc camera giám sát. Một lúc sau chú Quý bước vào, giữ vẻ mặt lạnh lùng lột quần trong của tôi ra, nhét một chiếc bô vào phía dưới. Mặc cho tôi có tìm đủ chuyện để bắt chuyện, chú vẫn chỉ đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, không thốt lấy một lời.
Tôi hết cách, chỉ đành như một bệnh nhân bại liệt, vứt bỏ hết tôn nghiêm giải quyết nỗi buồn ngay trên giường. Nghĩ đến cảnh tượng này đang bị Bạc Dực Xuyên giám sát, tôi cảm thấy nhục nhã vô cùng. Sau khi xong việc, đến cả đầu ngón chân tôi cũng đỏ ửng vì xấu hổ, cả người như một con tôm luộc chín, cúi gằm mặt không dám nhìn vào cái camera kia. Điều duy nhất khiến tôi thấy may mắn là dạo này tôi không ăn đồ gì quá k*ch th*ch nên không bị tiểu ra máu, nước tiểu trông không có gì bất thường.
“Thiếu gia đi dự lễ giải ngũ rồi, tối mới về.” Lúc bưng cái bô đi, chú Quý mới buông lại một câu, không để tôi kịp hỏi thêm đã bước ra ngoài đóng sầm cửa lại.
Lòng tôi nóng như lửa đốt, thừa biết trong cái nhà này chẳng ai giúp được mình, chỉ có thể tự thoát thân, và nhất định phải trước khi Bạc Dực Xuyên quay về.
Đoán chừng lúc anh đang dự lễ sẽ không thể thường xuyên kiểm tra camera, tôi cuộn người ngồi dậy, xoay mình dùng cả hai chân đạp mạnh vào một bên trụ giường. Chỉ cần đạp gãy được một cột là tôi có thể giải phóng đôi tay. Thế nhưng mới đạp được vài cái, tôi lại nghe thấy tiếng động mở cửa. Rèm giường vén lên, hiện ra chính là vị bác sĩ trung niên vừa phẫu thuật cho tôi hồi nãy, phía sau còn có hai gã vệ sĩ lực lưỡng hộ tống.
Vị bác sĩ lộ vẻ căng thẳng. “Cậu Xuyên gọi điện bảo, nếu cậu còn thế này nữa thì chỉ còn cách tiêm thuốc giãn cơ cho cậu thôi.”
Tôi nghiến răng cười với ông ta, vẫn tiếp tục đạp trụ giường. “Tới đây đi.”
Ngay khoảnh khắc trụ giường phát ra tiếng răng rắc sắp gãy, hai gã vệ sĩ to cao lao lên ấn chặt chân tôi lại. Vị bác sĩ cũng tiến tới, đè một bên cánh tay định tiêm thuốc, tôi đột ngột ngẩng đầu húc mạnh ông ta sang bên phải. Nhân lúc ông ta loạng choạng, tôi dùng sợi xích trên vòng da cổ tay siết chặt lấy cổ ông ta. Vị bác sĩ mặt mày trắng bệch, đứng hình, hai gã vệ sĩ rõ ràng cũng không ngờ tôi đã đến nước này mà còn có thể phản công dữ dội như vậy, nhất thời không dám manh động. Tôi trừng mắt nhìn họ. “Mở trói cho tôi, không tôi siết chết ông ta. Trên tay tôi mạng người không thiếu, không ngại có thêm một cái đâu.”
Hai gã vệ sĩ nhìn nhau đầy do dự, nhưng đôi tay đang ấn chân tôi vẫn không hề nhúc nhích. Tôi tăng thêm lực, siết chặt cổ vị bác sĩ, ra lệnh cho ông ta. “Ông làm đi, mở tay tôi ra.”
Ông ta bị siết đến trợn cả mắt, đưa hai tay quờ quạng tìm ổ khóa trên vòng da tay phải của tôi. Một lát sau tay phải tôi lỏng ra, tôi lập tức chộp lấy ống tiêm lăn lóc bên cạnh, dí thẳng vào thái dương vị bác sĩ, nhìn chằm chằm hai gã vệ sĩ. “Tôi nhắc lại lần nữa, mở trói cho tôi. Nếu không dù hôm nay không đi được, tôi cũng phải kéo theo một đứa xuống dưới, tôi nói được làm được.”
Một tràng tiếng rè điện tử truyền lại từ gần đó. Tôi liếc mắt qua, là thiết bị liên lạc vệ tinh bên hông một tên vệ sĩ. Sau hai tiếng rè rè, giọng nói lạnh lùng quen thuộc của Bạc Dực Xuyên vang lên. “Mở trói cho cậu ta.”
Tôi khẽ cười, Bạc Dực Xuyên quả nhiên không dám đem mạng người ra làm trò đùa. Anh là quân nhân còn tôi là kẻ cướp, chỉ riêng điểm này thôi anh đã không thắng nổi tôi rồi.
Hai tên vệ sĩ lúc này mới nới lỏng dây da đang trói chặt chân tôi. Tôi lập tức lôi xềnh xệch vị bác sĩ xuống đất, nhích dần về phía cửa. Xuống đến tầng một, tôi lại chạm mặt dì Ramu. Dì bưng một khay bánh hấp đường thốt nốt, vẻ mặt bàng hoàng, hốc mắt đỏ hoe, dì cầm một miếng đưa về phía tôi. “Thiếu gia Tri Hoặc, nào, ăn một miếng đi, chẳng phải cậu thích nhất món này sao? Đi biền biệt bao nhiêu năm, vừa mới về nhà sao lại muốn đi nữa? Sau này ngày nào dì cũng làm cho cậu ăn, cậu đừng đi nữa có được không? Có phải tại dì già rồi, tay nghề không còn tốt nữa nên cậu mới muốn đi?”
Tôi cắn răng nén lòng, không dám nhìn dì lấy một lần. Tay nghề của dì Ramu không đổi, nhưng tôi đã chẳng còn là đứa trẻ Bạc Tri Hoặc ham ăn nghịch ngợm của năm nào, chỉ cần một miếng bánh hấp đường thốt nốt là có thể ngoan ngoãn nghe lời.
Tôi kéo vị bác sĩ ra khỏi cổng lớn, băng qua khu rừng nhiệt đới trước biệt thự thì nhìn thấy mấy chiếc du thuyền cao tốc đang neo đậu bên bãi cạn. Trong lòng mừng rỡ, tôi ngoái đầu nhìn lại phía sau, quả nhiên có bảy tám bóng người đang bám theo, tạo thành hình rẻ quạt bao vây và ép sát tới. Tôi cảnh giác nhìn chằm chằm họ rồi lùi lại. “Một người lại đây, đưa chìa khóa du thuyền cho tôi, mau lên.”
Lời vừa dứt, tôi đã nghe thấy tiếng cánh quạt trực thăng thấp thoáng truyền đến từ phía sau. Quay đầu lại nhìn, hóa ra là một chiếc trực thăng đang bay tới từ phía biển, trên thân máy bay có biểu tượng chữ phồn thể của Tập đoàn Bạc thị.
Mấy tiếng đoàng đoàng bắn vào chiếc du thuyền, nó lập tức bốc khói. Không ngờ Bạc Dực Xuyên lại về nhanh đến thế, tôi thầm rủa một câu chửi thề. Chạy trốn bằng du thuyền từ hướng này là bất khả thi, tôi đành kẹp chặt vị bác sĩ lại chui tọt vào rừng, men theo bờ biển đi lên chỗ cao.
Thế nhưng tiếng cánh quạt trực thăng cứ bám sát như hình với bóng. Lôi theo con tin hành động quá khó khăn, tôi dứt khoát đánh ngất ông ta rồi vứt lại. Bờ biển càng đi càng dốc đứng, từ xa thấy một vách đá, mắt tôi sáng lên, lao về hướng đó vài bước thì bóng đen của trực thăng đã từ trên trời giáng xuống, chặn đứng đường đi của tôi.
Bạc Dực Xuyên đạp mở cửa khoang nhảy xuống. Rõ ràng anh vừa từ buổi lễ gấp rút trở về, trên người vẫn mặc bộ quân phục đại lễ gắn đầy huân chương, nhưng tay lại vác một khẩu súng săn, nhắm thẳng về phía tôi.
Ngay sau đó là hai tiếng “đoàng đoàng”, đạn bắn sượt qua chân tôi chỉ trong gang tấc, đá vụn bay tứ tung. Đó là đạn mã tử, một mùi hương kỳ quái cùng khói trắng lan tỏa ra, chính là mùi của đạn gây mê.
Cái đệch!
Tôi bịt mũi né sang sau một gốc cây. Bạc Dực Xuyên dùng thủ đoạn bắt giữ trọng phạm để đối phó với tôi chẳng có gì lạ. Tuy phản ứng cực nhanh né được, nhưng trong lúc lẩn tránh tôi lại hụt chân, trực tiếp lăn từ trên sườn dốc xuống, ngã nhào vào bụi rậm đầy sình lầy.
Cú ngã này khiến tôi ăn trọn một miệng đầy bùn đất, mắt nổ đom đóm, nhưng tiếng súng nổ liên tiếp trên mặt đất và thân cây đuổi theo sát nút. Khói trắng bốc lên tứ phía, tôi không dám chậm trễ một giây, lồm cồm bò dậy chạy thục mạng.
Nằm mơ tôi cũng không ngờ chuyến trở về Bạc gia này cuối cùng lại biến thành một trận đánh du kích trong rừng với Bạc Dực Xuyên, nhưng cái tình cảnh nực cười này lại chính là hiện thực tàn khốc mà tôi đang đối mặt. Những phát bắn ngày càng chuẩn xác hơn, Bạc Dực Xuyên rõ ràng đã nổi trận lôi đình. Anh không còn chỉ nhắm vào xung quanh tôi nữa mà bắn thẳng vào người tôi. Nên nhớ xạ thuật của anh trong quân đội Malaysia thuộc hàng nhất nhì, một khi đã ra tay thật sự, dù tôi có kinh nghiệm chạy zic-zac đến đâu cũng không tránh khỏi việc trúng đạn ngay sau đó.
Mặc dù đạn mã tử bắn vào lưng không quá đau, nhưng lực xung kích vẫn khiến tôi loạng choạng. Tốc độ vừa chậm lại, sau lưng lại trúng thêm hai phát, làn khói đặc tức khắc bao vây lấy tôi.
Lần này có nín thở cũng không kịp nữa rồi. Tôi lập tức cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến, hai đầu gối nhũn ra quỵ xuống, không tài nào đứng dậy nổi. Cùng lúc đó, một dòng nhiệt nóng hổi tuôn ra từ mũi. Tôi quệt một cái, cả bàn tay đầy máu, lòng thầm kêu khổ, mả cha nó, đúng là họa vô đơn chí, tôi lại bị ép xung rồi.
Lượng máu chảy ra lần này nhiều hơn hẳn mọi khi, màu sắc cũng đỏ thẫm hơn. Nghe tiếng bước chân xào xạc đang áp sát nhanh chóng từ phía sau, tôi vội vã lau sạch máu mũi, bốc một nắm đất nhét vào lỗ mũi để cầm máu. Ngay giây tiếp theo, gáy tôi bị một bàn tay bóp chặt, xách bổng cả người lên như xách một con thỏ.
Lưng tôi va vào lồng ngực phập phồng nóng rực, bên tai là hơi thở nặng nề hệt như muốn nghiền xương hút máu. “Bạc Tri Hoặc, anh chỉ mới rời đi có hai tiếng đồng hồ mà em đã gây ra náo loạn lớn thế này rồi?”
“Anh… em xin anh có được không…”
Tôi cười khổ, thực sự muốn quỳ xuống lạy Bạc Dực Xuyên một cái để cầu xin anh thả tôi đi. Thế nhưng hai tay đã bị chiếc thắt lưng của anh trói chặt sau lưng. Thân hình bỗng nhẹ bẫm, tôi đã bị anh bế bổng lên theo kiểu công chúa.
Tôi vô lực ngửa đầu ra sau, bầu trời điểm xuyết những vì sao phía trên đang xoay chuyển liên hồi như bức tranh Đêm đầy sao của Van Gogh. Mùi hương hormone trên người anh vốn đã khiến tôi mê đắm, nay sau khi vận động mạnh lại càng trở nên nồng đậm lạ thường. Đối với tôi lúc này, điều đó chẳng khác nào đổ dầu vào lửa. Tôi th* d*c, vặn vẹo người như một con rắn. Ý thức bắt đầu mờ mịt, tôi cảm thấy mình bị ném xuống một mặt phẳng mềm mại.
“Bạc Tri Hoặc.”
Tiếng gọi ấy khiến tôi giật mình khỏi cơn mê man, tầm mắt chạm phải đôi mắt đen kịt đang nhìn xuống tôi từ khoảng cách cực gần.
“Anh trai?” Tôi kinh hãi, cố thu mình lại nhưng phát hiện tứ chi không thể cử động. Hai tay lại bị trói ngược l*n đ*nh đầu, hai chân cũng bị kéo tách ra, ngay cả trên cổ cũng bị lồng vào một chiếc vòng cổ.
“Anh… anh không cần phải đối xử với em như thế này đâu?” Tôi cười gượng một tiếng, vừa mở miệng, giọng nói đã khàn đặc, mềm nhũn và vô lực. Nghớ lại cảnh tượng chảy máu mũi trước khi ngất đi, tôi lập tức cảm thấy không ổn. Liếc mắt nhìn xuống, phía dưới rõ ràng đang dựng lều, triệu chứng do ép xung gây ra thế mà vẫn chưa biến mất.
“Anh… anh ra ngoài một lát được không?” Tôi khép chặt hai đầu gối, cố gắng che đậy, nhưng cổ chân đột nhiên thắt lại, đã bị anh nắm chặt lấy. Phần đùi trong ma sát với quần quân đội của anh khiến tôi cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò, nhạy cảm đến mức đầu ngón chân đều co quắp lại, nhưng trớ trêu thay lại bị cố định không thể động đậy để giải tỏa.
“Ông chủ của các người rốt cuộc đã cho em cái gì mà khiến em trung thành đến chết đi sống lại vậy hả? Ngay cả máy truyền tin đã lấy ra rồi mà vẫn liều mạng muốn trốn về bên lão ta?” Anh áp sát đến mức chóp mũi chạm vào nhau, hơi thở nóng rực đan xen quấn quýt lấy tôi. “Anh nuôi em suốt năm năm trời, dạy dỗ em, bảo vệ em, cho em ăn cho em mặc, đến con chó nuôi chừng ấy thời gian cũng phải biết mặt chủ! Chó còn biết ơn báo đáp, còn em thì sao hả Bạc Tri Hoặc? Anh vì em mà… Mười năm trước, ngay lúc anh vì em mà vứt bỏ tất cả, em lại không chút do dự bỏ rơi anh cao chạy xa bay, cắt đứt liên lạc rồi biến mất. Mười năm sau em lại một lần nữa phản bội anh. Sao anh lại nuôi ra một kẻ ăn cháo đá bát như em kia chứ?”
Anh nghiến răng nghiến lợi, đuôi mắt đỏ lựng, dường như đang bùng nổ cơn thịnh nộ tích tụ suốt bao nhiêu năm qua. Tảng băng trôi giờ đã biến thành ngọn núi lửa phun trào nham thạch. Tôi chưa bao giờ thấy một Bạc Dực Xuyên như thế này, lồng ngực chấn động không thôi, hóa ra anh lại để tâm đến sự ra đi của tôi như vậy, nhiều hơn hẳn những gì tôi từng nghĩ.
Năm đó anh rời khỏi Bạc gia là vì tôi sao?
“Anh, em…”
Cánh mũi cay nồng, nghìn lời muốn nói nghẹn ứ nơi cổ họng. Còn chưa kịp phân trần tôi đã bị anh thô bạo lật người lại, túm lấy gáy nhấn chặt vào tường. Sau đó là một tiếng chát, một cơn đau kịch liệt ập đến nơi mông. Ngoảnh đầu nhìn lại, trong tay anh rõ ràng đang cầm một chiếc dùi cui cao su chuyên dụng của quân cảnh. Chỉ một cú vụt này, trên mông tôi lập tức sưng lên một lằn đỏ chói mắt, đau rát như lửa đốt. Nhưng điều đáng sợ nhất là cơn đau này không những không làm tôi hạ hỏa, mà ngược lại còn như đổ thêm dầu vào lửa.
“Anh…” Tôi th* d*c, bật ra tiếng kêu van nài. “Đợi lát nữa hãy đánh… ”
“Em còn xem anh là anh trai sao?” Bạc Dực Xuyên gằn giọng chất vấn. Tay nâng gậy rơi xuống, liên tiếp giáng những đòn như cuồng phong bão táp, đánh vào da thịt vang lên những tiếng chát chát chói tai. Chiếc quần trong chẳng mấy chốc đã rách nát tả tơi. Tôi không còn chỗ trốn, giống như một con chạch bị ngư dân quật đánh, chỉ biết vặn vẹo né tránh bên này, cọ quậy bên kia. Một luồng kh*** c*m âm ỉ như thủy triều từ phía dưới dần lan tỏa, theo sự leo thang của những cơn đau do bị quật đánh vọt lên thành những đợt sóng dữ dội. Tôi không kìm được hét lên. “Anh… A! A!! Đừng đánh nữa!”
Chiếc dùi cui quân dụng nảy mạnh trên mông tôi, rơi từ đỉnh cao xuống vực thẳm. Mặt tôi nóng bừng như lửa đốt, bản năng vặn vẹo tìm cách né tránh, nhưng tôi càng tránh, chiếc dùi cui lại càng nhắm thẳng vào nơi đó mà tới. Tôi gần như nghi ngờ Bạc Dực Xuyên là cố ý, nhưng tôi không có bằng chứng. Tần suất của những cú quật ngày càng nhanh, nhiều lần trúng ngay hồng tâm. Đột nhiên phía dưới nóng bừng, anh thế mà từ phía sau đã hoàn toàn khống chế được tôi.
“Ưm… Anh!” Tôi ngửa đầu, thất thanh kinh khiếu.
“Dám đối xử với anh như vậy, anh sẽ dạy cho em biết thế nào là lợi hại!”
Đến bước đường cùng lại bị anh chặn đứng lối thoát, máu huyết chảy ngược, cả người tôi run rẩy. “A… a… a… Anh, anh!!! Không muốn nữa, dừng lại đi!!!”
Anh càng thêm quá quắt, chiếc dùi cui đánh thẳng vào điểm yếu nhất trong khe mông, mấp mé hệt như có thể đột phá khu vực cấm bất cứ lúc nào.
“Ư… không, anh ơi, đừng chạm vào chỗ đó!”
Mặt tôi đầm đìa nước mắt, không ngừng lắc đầu. Mồ hôi vã ra như tắm, mười đầu ngón tay cào cấu, đâm thủng chiếc gối thành mấy lỗ hổng lớn. “Anh ơi… a, em sai rồi!!” Chưa bao giờ trải qua sự giày vò như thế này, tôi òa khóc nức nở.
Vừa nghe thấy lời cầu xin nhận lỗi thốt ra từ miệng tôi, anh liền buông tay.
Cơ thể bị anh lật ngược lại, tôi cảm giác mình như một dòng nước lũ vỡ đê.
Bạc Dực Xuyên cứ thế nhìn xuống tôi, thu hết mọi dáng vẻ thảm hại và xấu hổ của tôi vào trong đáy mắt.
p/S: á á á … đừng … đừng dừng lại =)))
