Chương 63 – Cánh bướm nơi đầu lưỡi
Ánh mắt tràn đầy tính xâm lược của anh khiến lòng tôi hoảng loạn. Đúng lúc này, tiếng rung o o của điện thoại đột ngột vang lên từ bên cạnh. Bạc Dực Xuyên cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường: “Alo?”
Tôi không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy anh liếc nhìn tôi một cái, cơ hàm đanh lại: “Biết rồi, tôi vừa rời khỏi bệnh viện, đang về nhà một chuyến. Lễ giải ngũ tôi sẽ có mặt đúng giờ.”
Tôi ngẩn người, Bạc Dực Xuyên đang điện thoại với người bên quân đội sao? Tại sao anh không hề đá động nửa lời đến việc thiết bị quân sự bị mất cắp và đã bắt được kẻ trộm là tôi? Anh định bao che cho tôi à?
Trên đường tới đây, Đinh Thành chắc chắn đã bẻ khóa được thiết bị và sao chép mã khóa tài khoản của Bạc Dực Xuyên. Đợi đến khi người tiếp ứng xâm nhập vào mạng nội bộ của quân đội Malaysia, phía đại khách hàng lấy được công thức Trái cấm, việc Cục An ninh Quốc gia Malaysia phát hiện bí mật quân sự bị rò rỉ chỉ là chuyện sớm muộn. Dù từ lúc có công thức đến khi điều chế thành phẩm và đưa vào sử dụng không phải chuyện một sớm một chiều, nhưng tôi chỉ sợ lỡ như sau này khi họ phát hiện ra mà tôi đã không còn trên đời để đi tự thú, Bạc Dực Xuyên chắc chắn sẽ phải gánh tội thay. Tôi hiện tại chẳng khác nào đang chạy đua với tử thần.
Tôi mấp máy môi định nhắc nhở anh, nhưng sự rung động nơi xương tai đã dập tắt ý định đó. Nếu bây giờ tôi tiết lộ tin tức cho Bạc Dực Xuyên, cha nuôi nhất định sẽ phái đội sát thủ đến diệt khẩu anh. Nếu hành động xâm nhập hệ thống quân đội đánh cắp hồ sơ Trái cấm của người tiếp ứng thất bại, dù không thể giết Bạc Dực Xuyên ngay lập tức, từ nay về sau anh chắc chắn sẽ bị cha nuôi xem là cái gai trong mắt, là nguyên nhân khiến tôi phản bội ZOO, tuyệt đối sẽ không để anh sống sót. Những gương mặt từng biến mất lần lượt xẹt qua đại não, tôi lạnh toát cả người, thầm may mắn vì mình đã không hành động theo cảm tính.
Thấy Bạc Dực Xuyên ngắt cuộc gọi, tôi liền mở miệng: “Anh trai, anh không định giao em ra à? Thật không ngờ bao nhiêu năm rồi mà anh vẫn còn nể chút tình nghĩa anh em giữa chúng ta, cảm ơn anh nhiều nhé.”
Bàn tay đang đặt điện thoại xuống của Bạc Dực Xuyên khựng lại, mí mắt anh giật liên hồi. Anh không lên tiếng, chỉ thấy các ngón tay cuộn chặt, đốt ngón tay gồng đến trắng bệch, màn hình điện thoại kêu răng rắc hệt như sắp bị anh bóp nát.
Tôi tuyệt đối không thể để anh vì tôi mà lún sâu vào vũng nước đục này.
Tôi nghiến răng, cười gượng một tiếng. “Anh xem, hay là anh làm người tốt cho trót, tiễn Phật tới Tây Thiên đi. Dù sao em cũng chưa thành công, chẳng gây hại gì đến an ninh quốc gia, cũng không liên lụy đến anh, hay là anh thả em đi nha? Anh bắt em mà không giao ra, chẳng phải là phạm tội bao che sao, thế cũng chẳng tốt cho anh đúng không? Anh sắp giải ngũ rồi, công thành danh toại về quê, hà tất gì phải…”
Lời còn chưa dứt, cổ tôi đã bị anh bóp chặt. “Em câm miệng cho anh.”
“Miệng mọc trên người em, em thích ngậm thì ngậm, thích mở thì mở. Anh không thả em ra, em lải nhải cho anh phiền chết thì thôi.” Tôi dùng vẻ lưu manh để ăn vạ, chỉ hy vọng có thể kích động đến mức anh nổi giận rồi giao tôi ra hoặc đuổi tôi đi tự sinh tự diệt, sau đó tôi sẽ có đủ cách để gạt anh ra khỏi mớ bòng bong này.
Bạc Dực Xuyên nhìn chằm chằm vào tôi, hơi thở nóng rực phả lên mặt, bàn tay siết cổ tôi ngày càng chặt, đôi mắt đen cuộn trào những luồng ám lưu, dường như đang phẫn nộ đến cực điểm.
Tôi thừa thắng xông lên, nhướng mày đầy khiêu khích rồi phả một hơi vào mặt anh. “Anh trai, những gì anh nói trước đây không sai đâu, đời này anh vấp phải em đúng là oan gia ngõ hẹp mà…”
Ngón cái của anh tì mạnh vào yết hầu khiến tôi không thốt nên lời, chỉ biết ho sặc sụa. Tay phải của tôi bị anh tóm chặt, xích vào trụ giường bên phải. Anh quỳ phía trên tôi, bóng đen bao phủ lấy tôi. Tình cảnh này trông rất giống khúc dạo đầu của trói buộc play. Dù lúc này không phải lúc để mơ tưởng hão huyền, tim tôi vẫn lỡ mất vài nhịp, ánh mắt vô thức dời lên gương mặt Bạc Dực Xuyên, và anh cũng đang rũ mắt nhìn xuống.
Khoảnh khắc đối mắt với anh, tim tôi đập mạnh một cái. Những chi tiết vụn vặt suốt thời gian qua bỗng chốc ùa về như một thước phim quay chậm trong đại não hỗn loạn, từ những cảnh tượng trong văn phòng ở Kuala Lumpur đến bữa tối tại nhà hàng trên cao như một giấc mộng đẹp.
Bạc Dực Xuyên chính là chủ thuê, và chủ thuê chính là Bạc Dực Xuyên…
Mọi tin nhắn trao đổi với chủ thuê và những lời nói, hành động của Bạc Dực Xuyên đối với tôi đan xen hiện ra. Tôi ngây người nhìn anh, cảm giác bộ não mình như một chiếc máy tính vận hành ép xung dẫn đến chập mạch.
Những lời nói đó, những hành động đó, anh đều biết đó là tôi…
“Anh… anh…” Tôi há miệng, tư duy không thể xoay chuyển nổi, thậm chí chẳng biết phải bắt đầu hỏi từ đâu.
Bạc Dực Xuyên im lặng nhìn xuống tôi, đôi cánh tay chống hai bên sườn tạo thành một gọng kìm giam hãm tôi dưới thân. Hơi thở anh nặng nề, khí trường tựa như bầu không khí ẩm ướt, đè nén trước cơn giông bão, xâm chiếm và áp chế mọi ngóc ngách xung quanh tôi, không kẽ hở nào không lọt. Theo bản năng, tôi co đôi chân lại muốn trốn chạy, nhưng cả người bủn rủn, căn bản không thể tụ nổi lấy một chút sức lực, giống như một con ấu trùng vừa bị l*t tr*n khỏi lớp kén.
Không lẽ Bạc Dực Xuyên đối với tôi…
Lồng ngực tôi thắt nghẹn, không thở nổi, tim đập dữ dội như sơn băng hải tiễn, đất trời đảo điên.
Sao có thể, không thể nào, chắc chắn anh chỉ vì muốn bắt giữ và làm mê hoặc tôi thôi…
Tôi đang mải suy tính như vậy thì thấy ánh mắt Bạc Dực Xuyên trượt dần xuống từ khuôn mặt tôi, từng tấc từng tấc một, tựa như nắng gắt thiêu qua đồng cỏ khô nhen nhóm những đốm lửa, khiến tai, cổ và thân mình tôi nóng bừng lên, lông tơ như muốn dựng đứng vì bỏng rát.
“Anh…” Tim tôi đập nhanh hơn, cổ họng thắt lại, giọng nói cũng khàn và nhỏ đi, nghe cứ như tiếng kêu nũng nịu của Kundan, lòng tôi rối bời, bên cạnh sự thấp thỏm còn nảy sinh một nỗi hoang mang sợ hãi khó gọi tên.
Tiếng gọi khẽ khàng ấy khiến nhịp thở của Bạc Dực Xuyên khựng lại một nhịp, rồi trở nên nặng nề hơn. Cằm tôi đau nhói vì bị anh bóp chặt, ngón cái thô ráp đầy vết chai súng mơ hồ ma sát từ gò má xuống khóe môi tôi, giọng anh khàn đục: “Em còn biết anh là anh em, còn dám mở miệng gọi anh là anh sao?”
Mùi hormone nồng đậm và quyến rũ xâm nhập vào khoang mũi, phế phủ, những cảm giác và ký ức thân mật với anh trong suốt thời gian qua ùa về như thủy triều. Tôi khô miệng đắng lưỡi, máu huyết sôi trào, vừa hoảng loạn, vừa hỗn loạn lại vừa không biết phải làm sao.
Khuôn mặt anh cận kề trong gang tấc, ánh mắt tối tăm sâu thẳm như mây đen che phủ đỉnh đầu, khiến tôi có cảm giác giây tiếp theo anh sẽ hôn xuống, thậm chí không chỉ là hôn, mà là sẽ nuốt chửng cả con người tôi.
“Ting toong,” đột nhiên, hình như có tiếng chuông cửa vang lên bên ngoài, cùng lúc đó chiếc điện thoại của Bạc Dực Xuyên ở bên cạnh lại rung lên. Anh dời mắt đi, liếc nhìn điện thoại rồi đứng dậy, áp lực tan biến, mặt giường nảy lên khiến lòng tôi nhẹ bẫm, hít một hơi thật sâu, hô hấp mới thông suốt hơn đôi chút.
Thấy anh đi tới trước cửa phòng rồi đẩy cửa bước ra ngoài, dây thần kinh của tôi giật nảy một cái. Anh định ra ngoài ư?
Cơ hội tốt!
Nghĩ vậy, tôi cố gắng nhích người sang bên phải, đầu rướn sát về phía tay phải để quan sát cấu tạo của vòng da đeo tay thì nghe thấy tiếng bước chân hỗn tạp từ xa tiến lại gần, người đến không chỉ có một.
Nhìn ra phía cửa, Bạc Dực Xuyên đi vào, phía sau còn có hai người mặc áo blouse trắng, nhìn có vẻ là một bác sĩ và một y tá, tay xách hộp cứu thương và vài thiết bị y tế.
“Phiền ông kiểm tra xem gần tai cậu ta có thiết bị liên lạc cấy ghép nào không, lấy nó ra giúp tôi.” Bạc Dực Xuyên nhìn tôi với vẻ mặt không cảm xúc, cất tiếng dặn dò vị bác sĩ trung niên.
“Không được!” Tôi kinh hãi. Lần trước làm mất thiết bị liên lạc và mất kết nối với ZOO đã khiến cha nuôi nổi trận lôi đình, ông ta mới bắt tôi thay loại thiết bị cấy ghép này. Việc Bạc Dực Xuyên muốn lấy nó ra chẳng khác nào tát thẳng vào mặt cha nuôi, ông ta làm sao chịu nổi? Cho dù có lấy được thiết bị liên lạc ra thì vẫn còn chip định vị, thứ đó không giống như máy truyền tin chỉ cấy nông, mà nó được khảm thẳng vào khe xương sọ của tôi. Mười năm rồi, nó đã sớm mọc liền với xương, căn bản không thể lấy ra được. Dù tôi có trốn đến chân trời góc bể, ông ta cũng đều tìm ra tôi. Nếu Bạc Dực Xuyên làm vậy, ngay khi tìm thấy tôi, cha nuôi sẽ giết anh bằng mọi thủ đoạn tàn độc nhất.
Mười năm qua, không phải tôi chưa từng cùng những đồng đội có ý định rời đi lập mưu trốn chạy, nhưng kết quả không một ngoại lệ, bọn họ đều vì tôi mà chết, hơn nữa còn chết cực kỳ thê thảm dưới những cực hình của cha nuôi.
“Bạc Dực Xuyên, anh làm vậy là tìm đường chết, ông chủ sẽ không tha cho anh đâu!” Tôi trừng mắt nhìn Bạc Dực Xuyên buông lời đe dọa, rồi lại lườm sang vị bác sĩ. Người nọ dường như bị thần thái của tôi làm cho khiếp sợ, lộ vẻ do dự nhìn anh.
“Xuyên thiếu gia, chuyện này…”
Sắc mặt Bạc Dực Xuyên càng thêm âm trầm, không rõ là anh hoàn toàn không tin hay căn bản không sợ hãi. Anh cười lạnh một tiếng, nhìn vị bác sĩ kia bằng giọng điệu ra lệnh đanh thép. “Ra tay đi.”
“Không được!” Tôi gào thét lên, nhưng mũi tiêm gây mê vừa đâm vào tĩnh mạch được vài giây, tôi đã một lần nữa rơi vào trạng thái mất ý thức.
…
“Con trai nhỏ yêu quý của cha, cha thương con như vậy, sao con lại không nghe lời cha? Lương thiện là một đức tính tốt, nhưng con xem, người bạn mà con coi trọng thế này, cha chỉ mới mời hắn ăn một bữa cơm, hắn đã bán đứng con rồi. Loại người như vậy, có đáng để con mạo hiểm phản bội cha không?”
Một tiếng tạch vang lên, đèn chùm pha lê thắp sáng bóng tối, đôi giày da chạm trổ hiện ra trước mắt.
Một bàn tay nâng cằm tôi lên, buộc tôi phải ngước nhìn khuôn mặt tuấn tú ấy. Trên mặt ông ta dính vài giọt máu, nhưng rõ ràng đó không phải máu của ông ta.
“Cha… cha nuôi…” Tôi lắc đầu, không thốt nên lời, giống như một con búp bê bị rút hết dây cót.
“Suỵt… ngoan nào… con trai nhỏ của cha, búp bê nhỏ của cha.” Ông ta dịu dàng dỗ dành, ngón tay đeo găng tay lụa bóp lấy cằm tôi, xoay mặt tôi sang một bên. Những “món ăn” trên bàn tiệc đập vào mắt tôi, một màu đỏ rực đầy nhức nhối. Máu từ mặt bàn chảy dài xuống sàn nhà, lan đến tận chân tôi.
“Nhìn xem, đây chính là kết cục của việc phản bội cha.” Bên tai vang lên tiếng sột soạt của giấy bạc, một viên kẹo cứng được ấn vào miệng tôi, vị ngọt lịm len lỏi chút dư vị tanh nồng của máu, “Cha không nỡ phạt con, nên chỉ còn cách trừng phạt những kẻ xấu xa đã cám dỗ con phản bội cha thôi. Con nói xem, cha có tốt với con không?”
“A!!”
Tôi gào thét tỉnh dậy từ cơn ác mộng. Trong vài giây, lồng ngực thắt lại vì hoảng loạn không thở nổi. Tầm nhìn mờ nhòe dần rõ nét, hiện ra tấm rèm giường màu đỏ thẫm phía trên, nhịp tim đập loạn xạ mới từ từ bình ổn lại.
Đầu đau như búa bổ.
Cảnh tượng trong ác mộng vẫn còn y nguyên trong tâm trí. Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy vài tia sáng đỏ rực le lói phủ lên đôi chân đang bị trói của mình. Tôi giật mình, chớp chớp mắt nhìn qua khe hở của rèm giường, qua lớp cửa chớp bằng gỗ có thể thấy bầu trời rực rỡ ráng chiều và khu rừng nhiệt đới đang đung đưa trong gió.
Vùng sau tai đau âm ỉ. Tôi cọ cọ vào gối, cảm nhận được vị trí cấy máy truyền tin đã được băng gạc che phủ. Thiết bị chắc chắn đã bị lấy ra rồi, trái tim tôi không khỏi thắt lại một hồi.
Bạc Dực Xuyên đã dẫm chân vào khu vực cấm của cha nuôi.
Tôi đang toát mồ hôi lạnh thì ngay giây tiếp theo, sâu trong xương tai lại truyền đến một đợt rung động yếu ớt.
Tôi sững người, cẩn thận nhớ lại cấu tạo của cái máy truyền tin đó. Nó giống như một tên lửa, phần đỉnh có ngạnh hình mỏ neo, đầu và đuôi có cổng kết nối, đáng lẽ phải có thể tách rời như tên lửa và bệ phóng vậy, thiết kế đó là để đề phòng bất trắc. Nghĩ lại chắc vị bác sĩ kia chỉ lấy ra được một phần, nửa còn lại bị đứt gãy nằm sâu trong da thịt mà ông ta không phát hiện ra. Tôi thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Bây giờ là ngày thứ mấy kể từ khi tôi mang viên hồng ngọc huyết bồ câu đến đây? Cha nuôi đã đặt chân đến Malaysia chưa?
Bạc Dực Xuyên đang ở đâu?
Tôi đảo mắt nhìn quanh, nhưng rèm giường đã che khuất xung quanh, không thấy bóng dáng anh đâu. Tuy nhiên mùi hương bách tùng thoang thoảng trong không khí đã tuyên bố sự hiện diện của anh, giống như mùi hương đánh dấu lãnh thổ của loài thú dữ.
Chẳng lẽ anh đã đi ra ngoài?
Tôi co chân lại, cảm thấy thuốc giãn cơ gần như đã hết tác dụng, vội vàng chống vào tường, cuộn người ngồi dậy như một con sâu bướm. Đột nhiên, tiếng cửa phòng bị đẩy ra vang lên khiến tim tôi nảy một cái.
Bên ngoài rèm giường, một bóng người đang tiến lại gần.
“Anh?” Tôi lập tức nằm xuống, cất tiếng gọi.
