Năm thứ 5 sau khi kết hôn, tôi mang thai. Phó Trì vui đến bật khóc.
Ai cũng nói tôi tốt số, lấy được người chồng là thiếu gia nhà giàu mới nổi như anh.
Nhưng không ai nhắc đến cô nàng minh tinh mà anh nuôi bên ngoài. Dường như tất cả đã quên rằng, tôi cũng từng là cô gái mà năm 17 tuổi anh từng đỏ hoe mắt để tỏ tình.
Bạn bè khuyên nhủ: "Ông khốn nạn vừa thôi, không sợ Hứa Mạn ly hôn thật sao?"
Phó Trì không sợ hãi, lười nhác mỉm cười: "Cô ấy sẽ không như thế."
Sau đó, tôi không ầm ĩ, lặng lẽ bỏ đứa bé.
Tin tức truyền ra, Phó Trì tức tốc từ Luân Đôn bay về ngay trong đêm.
1.
"Thai được 6 tuần rồi, có giữ không?" Bác sĩ hỏi một câu theo thủ tục, rồi cúi đầu xem bệnh án, chờ tôi trả lời.
Tôi cụp mắt, khẽ đặt tay lên vùng bụng phẳng lì, toàn thân không kiềm được mà run rẩy.
Tôi không thể trả lời ngay câu hỏi này, đành cầm lấy túi xách bên cạnh, chào bác sĩ một tiếng rồi bước ra ngoài.
Món quà của định mệnh nếu đến đúng lúc thì là món quà. Nhưng nếu sai thời điểm, sẽ trở thành gánh nặng.
Sự xuất hiện của đứa trẻ này giống như một vết nứt thời gian, nghiền nát 12 năm yêu hận, cùng cơn gió lạnh thấu xương đánh gục tôi hoàn toàn.
Đã từng có lúc Phó Trì khao khát có một đứa con đến nhường nào, vậy mà giờ đây, nó lại là một gánh nặng.
Thời niên thiếu tóc xanh, chẳng ai bận tâm đo quãng đời còn lại dài bao nhiêu. Chỉ có Phó Trì, chàng trai 18 tuổi với sống lưng thẳng tắp, tỏa sáng rực rỡ dưới những tia nắng len qua kẽ lá.
Tôi ngước đầu hỏi anh: "Anh đang nghĩ gì mà ngẩn người ra vậy?"
Anh cúi xuống, đôi hàng mi dày khẽ rung: "Nghĩ về nguyện vọng của anh."
"Nguyện vọng gì?"
Anh khoa trương thốt lên một tiếng: "Hứa Mạn, cả đời này anh chỉ có một tâm nguyện duy nhất, vậy mà em cũng không nhớ."
"Đời người làm sao chỉ có một ước nguyện được chứ, anh đừng lừa em."
Ước nguyện cả đời của Phó Trì năm 18 tuổi ấy, mãi đến năm 22 tuổi tôi mới được biết.
Trong căn phòng trọ cũ nát đầy gió lùa, trước chiếc bánh kem đơn sơ rẻ tiền, anh khẽ nói: "Hứa Mạn phải cùng Phó Trì bạc đầu giai lão, con cháu đầy đàn.
Mạn Mạn, sau này chúng mình sinh một đứa con gái, tốt nhất là giống em, mắt to da trắng, bàn tay mũm mĩm của con níu tay anh, gọi anh là ba..."
Con cháu... đầy đàn. Tôi siết chặt tờ giấy khám thai, nước mắt rơi xuống.
Theo bản năng, tôi cầm điện thoại gọi cho Phó Trì.
Kể từ khi chúng tôi rạn nứt vào 4 năm trước, đây là lần đầu tiên tôi chủ động gọi cho anh.
Thế nhưng giây tiếp theo, chuông chỉ mới reo 2 tiếng đã bị người bên kia cúp máy.
Tôi ngơ ngác nhìn màn hình điện thoại. Đúng lúc này, một ứng dụng tin tức đẩy thông báo với tiêu đề giật gân: Triệu Tư Tư cùng bạn trai hào môn xuất hiện tại khu biệt thự, cử chỉ thân mật.
Tôi nén lại cảm giác khó chịu trong lòng, run rẩy nhấn vào.
Triệu Tư Tư không dám công khai thông tin liên quan đến Phó Trì, thỉnh thoảng chỉ đăng một hai tấm hình mập mờ để anh lọt vào khung hình.
Truyền thông lại càng không dám đăng ảnh trực diện của anh. Trong những bức ảnh trước mắt, gương mặt Triệu Tư Tư hiện rõ mồn một, còn người đàn ông chỉ lộ ra nửa bóng dáng.
Nhưng chẳng ai quen thuộc với Phó Trì hơn tôi. Huống hồ, bàn tay trong ảnh còn đeo một chiếc nhẫn ở ngón áp út.
So với bộ trang phục đắt đỏ trên người anh, chiếc nhẫn ấy đơn giản và rẻ tiền đến mức không đáng nhắc tới. Thế nhưng chiếc nhẫn tầm thường ấy lại là thứ tôi đã phải chắt chiu suốt nửa năm trong năm đầu tiên đi làm để mua được.
Mãi đến khi kết hôn, lúc đó Phó Trì đã sở hữu khối tài sản hàng trăm triệu, dưới tên có vô số công ty niêm yết, chúng tôi vẫn dùng đôi nhẫn này để tuyên thệ.
"Anh Phó Trì, anh có đồng ý lấy Hứa Mạn làm vợ... dù nghèo khó hay giàu sang, ốm đau hay khỏe mạnh, vẫn luôn chung thủy và yêu thương cô ấy cho đến cuối đời không?"
"Tôi đồng ý."
...
Ngồi trên chiếc ghế sắt lạnh lẽo ngoài phòng khám, tôi nở nụ cười tự giễu, nhưng không ngăn được nỗi xót xa. Buồn cười nhất là vừa rồi tôi lại từng thoáng có ý do dự vì đứa trẻ bất ngờ này.
Tôi mở điện thoại, gửi tin nhắn cho Phó Trì: Lúc nào rảnh thì về nhà một chuyến, tôi có việc muốn nói với anh.
Ngạc nhiên là giây sau anh đã trả lời ngay: Dạo này bận, có việc gì thì cứ liên hệ thư ký.
2.
Những năm qua, việc kinh doanh của Phó Trì ngày càng phát triển, tài sản dưới tên anh nhiều không đếm xuể.
Chúng tôi từng ở tầng hầm, từng ở căn phòng trọ giá 800 tệ một tháng tại Cẩm Tú Uyển, và giờ là căn biệt thự trị giá hàng trăm triệu.
Sau hôm đó, tôi chưa đợi được Phó Trì về nhưng lại đợi được một người khác.
Đó là một buổi tụ tập riêng tư nhỏ, có vài người bạn của Phó Trì. Tôi không biết làm thế nào mà Triệu Tư Tư lại vào được bên trong.
Cô ta chặn đường tôi ở hành lang. Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cô ta rõ ràng hơi sững lại, rồi nhếch mép: "Đúng là đàn ông đều đê tiện như nhau, hoa trong nhà có đẹp đến mấy cũng không nhịn được mà ra ngoài ăn phân..."
Đây là lần đầu tiên cô ta gặp tôi, nhưng không phải lần đầu tôi thấy cô ta. Triệu Tư Tư là ngôi sao vạn người mê, hình cô ta có mặt ở khắp các góc phố.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, phía sau đã vang lên một giọng nói đầy mỉa mai: "Cô cũng tự biết mình đấy, biết mình là phân bên ngoài cơ à."
Câu nói này vừa thốt ra, Triệu Tư Tư lập tức nhận ra mình vừa lỡ lời, sắc mặt khó coi cực điểm.
Tôi quay lại, người vừa nói là Quý Đông Dương, bạn nối khố của Phó Trì, hiện là đối tác của anh ta.
Tôi mỉm cười với anh ấy như một lời chào xã giao.
Đây không phải lần đầu Triệu Tư Tư khiêu khích tôi. Hai năm trước, cô ta từng gọi điện thoại cho tôi.
Khi máy vừa kết nối đã nghe tiếng cô ta đã đắc ý hỏi: "A Trì, anh sẽ ly hôn với vợ để cưới em chứ?"
Lúc đó tôi đoán cô ta đang muốn thị uy. Đầu dây bên kia vang lên tiếng sột soạt mặc quần áo, ngay sau đó tôi nghe thấy giọng nói lạnh lùng, mất kiên nhẫn của Phó Trì: "Triệu Tư Tư, cô còn dám giở mấy trò rẻ tiền nữa thì cút."
“A Trì, anh..."
Cuộc gọi bị ngắt ngay lập tức. Tôi buông điện thoại, thẫn thờ thật lâu.
Hai năm trước cô ta chỉ dám lén lút dùng thủ đoạn, lần này lại ngang nhiên tìm đến tận nơi để khiêu khích. Ngoài việc Phó Trì đã cho cô ta lời hứa hẹn và sự tự tin, tôi không nghĩ ra lý do nào khác.
Nhưng dù vậy, tôi cũng khinh thường đôi co với hạng người như cô ta, quay người muốn bỏ đi.
Cô ta lại chặn tôi lại, nhướng mày nói: "Hứa Mạn, cô và A Trì làm ầm ĩ nhiều năm như vậy, tình cảm sớm đã cạn kiệt rồi. Cứ kéo dài thành một đôi tình nhân oán hận cũng chẳng hay ho gì, sao không sớm buông tay để tác thành cho những người yêu nhau?"
Tôi cười nhạt, gằn từng chữ: "Người yêu?"
Cô ta khoanh tay, ngạo mạn tự đắc: "Đúng vậy, tôi và A Trì là tình yêu chân thành. Trong tình cảm, người không được yêu mới là kẻ nên chủ động rút lui. Thế nên, người nên rời đi chính là cô đấy, Hứa Mạn."
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, xé rách lớp ngụy trang: "Đã làm kẻ thứ ba đã không biết nhục lại xem đó là vinh dự. Tôi và Phó Trì là vợ chồng hợp pháp. Giữa chúng tôi dù có sống chết, hợp tan, hay tôi có muốn giày vò anh ta cả đời thì cũng chẳng đến lượt một kẻ thứ ba như cô quản. Cô lấy tư cách gì mà tự tin vênh váo đứng trước mặt tôi bắt tôi rút lui?"
Cô ta như bị tôi làm cho kinh hãi, lùi lại một bước nhỏ, rồi đưa tay đặt lên bụng mình, lớn tiếng: "Chỉ dựa vào việc tôi đang mang thai con của anh ấy!"
Ánh mắt tôi vô thức dời xuống vùng bụng của cô ta. Ngay khoảnh khắc đó, giọng nói của Triệu Tư Tư như một mũi khoan xoáy sâu vào não tôi, đau thấu tim.
Mang thai? Đứa trẻ... Đầu óc tôi choáng váng, đất trời như đảo lộn.
Thấy tôi sững sờ, cô ta nhếch mày, nhanh chóng nói tiếp: "Hai người kết hôn bao nhiêu năm nay đến một mụn con cũng không có. Đứa bé trong bụng tôi là con đầu lòng của anh ấy, cô đoán xem anh ấy có vì đứa trẻ này mà cưới tôi không?"
Tôi bỗng bật cười thành tiếng, chợt thấy mọi thứ trước mắt thật vô nghĩa. Toàn thân tôi như bị rút hết sức lực, chân tay nhũn ra.
Lúc này, Quý Đông Dương bên cạnh kịp thời đưa tay đỡ lấy tôi.
"Không sao chứ?"
Tôi cười với anh ấy: "Anh nghe thấy không? Con đầu lòng... của Phó Trì."
Quý Đông Dương mím môi, không nói gì.
Vừa lúc đó, một tiếng bước chân vang lên từ phía sau Triệu Tư Tư. Tôi ngước mắt nhìn sang, chính là Phó Trì đã nhiều ngày không gặp.
Người đàn ông mang gương mặt lạnh lùng, khoác chiếc khoác đen bên ngoài bộ vest phẳng phiu. Trên gương mặt tuấn tú nhã nhặn ấy, đôi lông mày đang nhíu chặt.
Phó Trì liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt tối tăm sâu thẳm dừng lại nơi bàn tay Quý Đông Dương đang đỡ lấy tôi.
Triệu Tư Tư vui mừng gọi tên anh. Nhưng ngay giây tiếp theo, gương mặt Phó Trì đanh lại, anh ta chẳng hề nương tay túm lấy tóc cô ta, gằn giọng hỏi: "Ai cho phép cô đến trước mặt cô ấy? Muốn chết phải không?"
Triệu Tư Tư hét lên, khóc lóc nói: "A Trì, em không cố ý, em... em mang thai con của anh rồi. Anh không quan tâm đến con mình chút nào sao?"
Phó Trì nhìn cô ta bằng ánh mắt u ám, cười khẩy một tiếng: "Cô chắc chắn đó là con tôi?"
Anh ta đột ngột buông tay, quát lớn: "Cút!"
Triệu Tư Tư ôm đầu, không dám nhìn anh ta thêm lần nào, cuống cuồng chạy thẳng ra ngoài.
Cô ta đi rồi, hành lang vắng lặng chỉ còn lại ba người chúng tôi, im lặng bao trùm.
Bất chợt, Phó Trì nghiêng đầu nhìn Quý Đông Dương: "Đông Dương, cậu thích Hứa Mạn à?"
Quý Đông Dương nghe vậy thì đỏ bừng mặt, lắp bắp: "Cậu... cậu nói hươu nói vượn gì thế?"
Phó Trì không quan tâm anh ấy nói gì, đôi đồng tử đen như mực của anh ta khóa chặt lấy tôi, nhưng lời nói lại dành cho Quý Đông Dương: "Cậu có thích cũng vô ích, Hứa Mạn là vợ tôi, cả đời này cô ấy chỉ có thể ở bên tôi thôi."
Nói xong câu đó, Phó Trì thu hồi tầm mắt, xoay người đi thẳng ra ngoài.
Tôi thấy Quý Đông Dương đuổi theo, trầm giọng mắng anh: "Phó Trì, cậu cứ tiếp tục thế này, cậu thật sự không sợ Hứa Mạn sẽ ly hôn với cậu sao?"
Hai chữ "ly hôn" dường như đã kích động đến Phó Trì, bước chân anh ta khựng lại, hồi lâu sau mới đáp: "Cô ấy sẽ không làm thế."
Tôi nhìn tin nhắn Quý Đông Dương gửi đến trên điện thoại: Tên khốn đó đúng là cậy vào việc cô yêu nó nên mới không sợ hãi như vậy.
Quý Đông Dương là một tay chơi khét tiếng, bên ngoài đồn đại anh ấy phong lưu thành tính. Lý do đến giờ anh ấy vẫn chưa kết hôn, theo như lời anh ấy nói, là không muốn bị trói buộc tự do.
Đến cả Quý Đông Dương còn thấy Phó Trì là một tên khốn. Vậy thì Phó Trì, sao anh có thể chắc chắn rằng tôi sẽ mãi mãi yêu anh?
3.
Đại khái lúc còn trẻ, không ai ngờ được rằng tình thâm niên thiếu cũng có ngày đi đến mức ghét nhau như chó với mèo, buông lời cay nghiệt với đối phương.
Năm 17 tuổi, Phó Trì có tất cả mọi thứ: học thức, gia thế, ngoại hình đến tính cách đều hoàn hảo. Anh là sự tồn tại rực rỡ nhất của trường Trung học Hoa An.
Lúc ấy tôi vẫn chưa hiểu vì sao giữa đám đông ồn ã, tôi chỉ nhìn thấy ánh mắt anh. Sau này mới biết, khi vạn vật đều là anh, thì ánh mắt tôi chẳng còn nơi nào để trốn chạy.
Hứa Mạn của năm đó cũng đầy nhiệt huyết, rạng rỡ, không ai tin một người như Phó Trì lại thích tôi. Thế nhưng suốt bao mùa xuân hạ thu đông, anh luôn theo sát phía sau tôi.
Khi đó anh chẳng hề né tránh, cũng không sợ thầy cô mời lên làm việc, cứ thế quang minh chính đại tuyên bố:
"Em thích Hứa Mạn là chuyện của em, liên quan gì đến bạn ấy đâu. Thầy muốn phạt thì phạt mình em thôi, bạn ấy chẳng biết gì cả. Yêu sớm gì cơ ạ? Không có, không có đâu, là em đang tương tư, vẫn còn đang trong giai đoạn theo đuổi thôi."
Lúc đó tôi đã hạnh phúc biết bao, khóe môi khẽ cong lên, đôi mắt nhìn anh tràn ngập ý cười, len lén kéo vạt áo anh: "Phó Trì, anh kiềm chế lại một chút, lo mà học hành."
Phó Trì mặc chiếc áo khoác đen, cúi đầu nhìn tôi, tóc mái tự nhiên rủ xuống che đi một nửa đôi mắt dài, đuôi mắt khẽ nhướng lên: "Không được, Quý Đông Dương bảo với anh là trong trường có một đống đứa đang nhăm nhe em, anh phải khiến họ biết khó mà lui."
Anh ngông cuồng đến mức nào ư?
Anh đút tay túi quần đứng trên bục giảng, hai ngón tay vê viên phấn, thong dong giải một bài toán khó mà không ai làm được. Vừa viết, anh vừa dùng giọng lười biếng giảng giải cho cả lớp: "Giả sử XM và FC giao nhau tại điểm e..."
Lời vừa dứt, phía dưới rộ lên những tiếng "ồ" đầy ẩn ý. Trong tiếng ồn ào, Phó Trì quay đầu nhìn tôi. Ánh hoàng hôn từ cửa lớp chiếu nghiêng vào, anh khẽ nhếch môi, nụ cười gần như không thể nhận ra.
Tôi cầm cuốn sách lên lặng lẽ che mặt mình lại, nhưng sau những trang giấy thơm mùi mực, vành tai tôi đã đỏ bừng lên.
Năm tháng ấy, gió xuân dịu dàng, chở che tâm sự mộng mơ của thiếu nữ, thổi qua vạt áo sơ mi trắng của thiếu niên.
Chiếc áo đồng phục lộng gió của anh đã gói trọn cả một thời thanh xuân rực rỡ của tôi.
Ngày đó, ai cũng ngưỡng mộ, nói chúng tôi là trời sinh một cặp, xứng lứa vừa đôi, nhất định sẽ bền lâu mãi mãi.
Năm thi đại học, chúng tôi toại nguyện đỗ vào cùng một ngôi trường, chỉ là học khác chuyên ngành.
Lần đầu tiên Phó Trì đợi tôi tan học, cô bạn cùng phòng Chu Trăn đã kích động lắc mạnh tay tôi: "Hứa Mạn, trời ơi, bên ngoài có anh chàng đẹp trai cực phẩm đang tìm cậu. Tôi hỏi thăm giúp cậu rồi, là Phó Trì khoa Công nghệ thông tin đó."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, Phó Trì đang tựa vào lan can, dáng người cao cao đứng giữa dòng người qua lại, nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Tôi mỉm cười với anh, trong lòng thầm nhủ: Phó Trì à, tôi có quen.
Khi ấy, anh chiều hư tôi, khiến tôi ngày càng trở nên nhõng nhẽo. Nửa đêm tôi đòi ăn món gì, sáng sớm hôm sau chắc chắn anh sẽ cầm món đó nóng hổi đứng đợi dưới ký túc xá.
Thời đại học của chúng tôi cũng giống như hàng ngàn cặp đôi khác, nồng nhiệt, dính lấy nhau không rời.
Mỗi khi nụ hôn anh sắp rơi xuống, tôi sẽ hờn dỗi kêu lên: "Anh cứ tìm em mãi làm em không ôn bài được gì hết. Cuối kỳ mà em trượt môn thì anh đừng hòng gặp em nữa."
Phó Trì cười trầm thấp: "Anh xin lỗi, là lỗi của anh. Hay là mình đi thư viện, em làm bài của em, anh không nói câu nào, được không?"
Chu Trăn lúc ấy thường hình dung về chúng tôi, trẻ con mà lại khiến người ta ghen tị vô cùng.
Mạn Mạn Tình Thâm - Qua Chi Chi
Chương 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
