Mạn Mạn Tình Thâm - Qua Chi Chi

Chương 6



3.

Phó Trì cụp mắt, cơn đau dạ dày cuộn lên từng đợt. Trong văn phòng tối om, không gian im lìm như địa ngục không sự sống.

Sự mệt mỏi kéo anh chìm vào bóng tối. Khoảnh khắc này anh mới cảm nhận sâu sắc rằng trên đời này, Phó Trì anh không thân không thích, không có vướng bận, chỉ một thân một mình.

Thật ra đã nhiều năm anh không chủ động nhớ đến Hứa Mạn, ngoại trừ thỉnh thoảng hiện về trong mơ khi tâm trí không còn theo ý mình.

Nếu nhớ không lầm, lần cuối gặp cô là khoảng 3 năm trước.

Sau khi cô kết hôn với Lê Viễn, cho dù ngày nào anh ta cũng xuất hiện dưới ánh đèn sân khấu, nhưng truyền thông rất ít khi bắt được thông tin về cô, Lê Viễn đã bảo vệ cô rất tốt.

Nếu anh muốn biết, có rất nhiều thủ đoạn và biện pháp, nhưng anh hiếm khi chủ động dò hỏi. Là vì sợ hãi hay vì lý do gì khác, không ai biết được.

Thế nên bao nhiêu năm qua chỉ có duy nhất lần đó, lần gặp gỡ khiến 3 năm nay mỗi khi nhớ lại, anh luôn thấy đau thấu tim gan.

Một cô bé nhỏ xíu ôm lấy chân Hứa Mạn, khóc lóc đòi ăn kem, cô chỉ lạnh lùng mặc kệ cô bé làm nũng.

Phó Trì thầm nghĩ, nếu cô bé con khóc với anh như vậy, tim anh sẽ mềm nhũn ra, có thể cho con bé bất cứ thứ gì, huống hồ là một cây kem.

"Chào cháu."

Phó Trì ngồi xuống nhìn cô bé. Mắt hồng hồng, mũi hồng hồng, vẻ mặt đầy tò mò nhìn anh, không sợ người lạ, cũng không quấy khóc.

Anh đã từng thấy Hứa Mạn lúc 5 tuổi, tấm ảnh thơ ấu mờ nhòe đó đến nay anh vẫn mang theo bên người. Cô bé trước mặt giống hệt Hứa Mạn năm 5 tuổi.

Anh thấy thế này không tốt, mẹ đi chỗ khác rồi mà thấy người lạ lại không sợ hãi, nguy hiểm quá. Sao Hứa Mạn không dạy con bé gặp người lạ phải cảnh giác chứ, nếu là anh dạy...

"Chúng ta sinh một bé gái nhé, tốt nhất là giống em, mắt tròn to, da trắng, sẽ vẫy bàn tay nhỏ gọi anh là... ba”.

"Chú ơi, sao chú khóc?"

Anh nhớ lại đứa con bị phá bỏ năm ấy của Hứa Mạn, nhìn đứa trẻ trước mắt, tim đau đến mức muốn bẻ gập sống lưng anh.

Cô bé nhìn ra phía sau anh, mắt sáng lên: "Mẹ ơi!"

Phó Trì khom người, đưa tay lau nước mắt, một lúc sau mới đứng dậy, quay người nhìn hai mẹ con.

Người phụ nữ trước mắt dường như chẳng có gì thay đổi, thời gian không để lại dấu vết gì trên người cô.

"Đã lâu không gặp, dạo này em khỏe chứ?" Anh chào hỏi một cách bình thường như bao người quen khác.

"Vẫn ổn." Cô ôn hòa đáp. So với sự bình thường giả tạo của anh, giọng điệu của Hứa Mạn là sự buông bỏ và bình thản từ lâu, như thể anh chỉ là một người qua đường từng quen biết.

Khoảnh khắc đó, Phó Trì mới nhận ra, trong lòng cô đã hoàn toàn sạch bóng anh, không để lại chút vết tích nào.

Anh lại cúi đầu nhìn cô bé đang tò mò quan sát mình, nhìn hết lần này đến lần khác.

Hứa Mạn dắt tay con bé: "Nguyệt Nguyệt, chúng ta đi thôi."

Nguyệt Nguyệt giơ tay lên, cố gắng xòe 5 ngón tay nhỏ xíu, khóe môi cong cong, vẫy tay vui vẻ: "Tạm biệt chú!"

Phó Trì rất muốn ôm con bé một cái, nhưng cuối cùng anh chỉ mấp máy môi, khẽ nói: "Tạm biệt, cảm ơn Nguyệt Nguyệt."

Dù kết cục không như ý, quanh đi quẩn lại nhiều năm, cuối cùng anh vẫn được nhìn thấy đứa con gái giống hệt Hứa Mạn, mắt to tròn, da trắng nõn, khi cười khóe môi cong cong.

Phó Trì đôi khi nghĩ, cả đời anh rõ ràng chỉ có một tâm nguyện đó thôi, rõ ràng anh đã đi trên con đường thực hiện tâm nguyện rồi, vậy mà sao anh lại đi đến nông nỗi này.

Đúng rồi, vì anh đã phạm phải sai lầm quá lớn mà còn không biết hối cải, mãi đến khi không còn đường cứu vãn mới hoàn toàn tỉnh ngộ.

Năm đó anh tự cao tự đại, bên cạnh người đến kẻ đi, mọi thứ đều nằm trong tầm tay, muốn gì mà không có?

Anh cứ ngỡ chỉ là một Hứa Mạn, anh yêu được thì cũng bỏ được. Anh nghĩ lúc đó mình không còn yêu cô, tình cảm rồi sẽ nhạt phai, chẳng ai yêu mãi một người, đúng không?

Nhưng bao nhiêu năm trôi qua, anh vẫn không buông bỏ được. Đôi khi ngồi trong căn biệt thự trống rỗng, trước mắt anh lại hiện lên Hứa Mạn và Phó Trì tuổi 17.

Họ ở ngay trước mặt anh, yêu nhau nồng nhiệt, cãi vã ồn ào. Anh giống như một kẻ đứng nhìn cuộc đời của người khác.

Từ đó về sau, anh không bao giờ dám đến những nơi họ từng chung sống nữa.

Anh không có cách nào đối mặt với Phó Trì 17 tuổi.

Anh nên nói gì với cậu ta, rằng Phó Trì năm 39 tuổi đã đánh mất Hứa Mạn của cậu ta rồi.

Anh nên nói thế nào, vì sao Phó Trì sau này đã không cùng Hứa Mạn bạc đầu giai lão, con cháu đầy đàn.

Anh nghĩ, Phó Trì năm 17 tuổi ấy chắc chắn sẽ g**t ch*t anh.

Phó Trì qua đời vào năm 40 tuổi. Trước khi chết không gặp bất cứ ai, sau khi chết bên cạnh không một bóng người.

Vào một ngày xuân, vị luật sư mang theo di chúc của Phó Trì gõ cửa nhà họ Lê.

Tay Hứa Mạn đặt trên nắm cửa hồi lâu, mới nghe rõ vị luật sư nói: "Cô là người thừa kế hợp pháp được ông Phó chỉ định. Bản di chúc này được cập nhật mỗi năm một lần kể từ năm 2012, và từ lúc đó đến nay, người thừa kế được chỉ định chưa từng thay đổi.
Tuy nhiên, ban đầu còn một người thừa kế nữa, nghe nói là để lại cho con gái của ông Phó, nhưng dường như ông ấy không có hậu duệ, nên hiện tại toàn bộ tài sản của ông Phó do cô toàn quyền xử lý."

Hứa Mạn há miệng nhưng không biết nói gì, chỉ hỏi một câu: "Anh ấy chết thế nào?"

"Ung thư dạ dày."

Sau này, Hứa Mạn với tư cách là người thừa kế di chúc đã quyên góp toàn bộ tài sản vào một quỹ từ thiện.

Mãi cho đến nhiều năm sau, con gái cô là Lê Tùng Nguyệt trong lúc tìm kiếm tài liệu đã vô tình lật đến trang cuối cùng của bản di chúc. Một mảnh giấy đã cũ nằm lặng lẽ ở đó.

"Cuộc đời công thành danh toại này của anh vì em mà khởi hành, nhưng lại đánh mất ngọn hải đăng trong màn sương mù vô tận. Cả đời này, chẳng còn tìm thấy đường về nữa."

---Hết---

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...