4.
Năm 3 đại học, cha Phó Trì qua đời vì bệnh tật, kéo theo sự sụp đổ của một công ty nợ nần chồng chất. Mẹ anh vì bị chủ nợ dồn ép đến đường cùng nên đã uống thuốc tự sát. Chỉ trong một đêm, thiên chi kiêu tử rơi xuống vũng bùn.
Gần một tháng trời tôi không được gặp Phó Trì. Mãi đến ngày hôm đó, dáng vẻ anh gầy gò, vai buông thõng từ trong phòng đi ra. Câu đầu tiên anh nói là: "Em đi đi, anh không muốn làm lỡ dở em."
Tôi nghiến răng nhìn anh: "Anh nghĩ em thích anh vì cái gì? Vì tiền hay vì gia thế của anh? Phó Trì, đồ khốn."
Mắt tôi đỏ hoe, nước mắt cứ thế rơi xuống, lau mãi không hết.
Anh bước tới, cúi người nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi: "Đừng khóc mà Mạn Mạn, anh không nỡ rời xa em, nhưng anh làm sao dám... để em chịu khổ cùng anh như thế này..."
Phó Trì lúc ấy lẻ loi một mình, quay đầu lại không còn người thân, phía trước chẳng thấy ánh sáng. Thế nhưng dù thế nào, tâm nguyện của anh vẫn chưa từng thay đổi: Phó Trì muốn cùng Hứa Mạn bạc đầu giai lão, con cháu đầy đàn.
Khi Phó Trì mới bắt đầu khởi nghiệp, tài chính gặp nhiều khó khăn, tôi đã lén đưa cho anh số tiền hồi môn mà mẹ dành dụm cho tôi. Biết được nguồn gốc số tiền, anh tựa đầu vào vai tôi, nhưng một bàn tay lại giữ chặt gáy không cho tôi quay lại nhìn mình.
"Cô gái ngốc này, anh có kém cỏi đến đâu cũng không đến mức phải dùng tiền của em. Em cứ giữ lấy, sẽ có ngày nó được dùng vào việc cần."
Sau này, khi sự nghiệp vừa có khởi sắc thì lại bị nhà đầu tư gây khó dễ. Một ly rượu trắng đổi lấy 100.000 tệ. Đêm đó anh uống để kéo về 2 triệu tiền đầu tư, nhưng bị thủng dạ dày phải lên xe cấp cứu.
Khi ấy anh thường bận rộn đến nửa đêm, có lúc thức khuya đến đau dạ dày, anh lại vào phòng tìm tôi, áp gương mặt lạnh lẽo vào lòng bàn tay tôi, nhỏ giọng đầy tủi thân gọi: "Mạn Mạn".
Một người vốn ngủ rất say như tôi lại luôn tỉnh giấc ngay từ tiếng gọi đầu tiên của anh.
Những lúc mệt mỏi rã rời, anh vùi đầu vào lòng tôi, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Khi ấy, tôi luôn nhẹ nhàng xoa bụng cho anh, một tay v**t v* phía sau đầu anh. Tóc anh cắt rất ngắn, từng sợi đen nhánh, đó là nơi tôi thích chạm vào nhất.
Anh nói: "Mạn Mạn, anh sẽ không để em phải hối hận vì đã theo anh."
Sau nữa, trên đỉnh núi tuyết, gió lạnh thấu xương làm thành bản nhạc đệm dành riêng cho anh. Ở vịnh St.Nepe, những con sóng khổng lồ trở thành khăn voan của tôi.
Màn cầu hôn của Phó Trì gây chấn động, vô số cư dân mạng điên cuồng tìm kiếm danh tính nhân vật chính đằng sau sự kiện lộng lẫy đó.
"Hứa Mạn, em có đồng ý lấy anh không?"
Lúc ấy tôi đã đáp lại thế nào?
Tôi nhớ rồi, đôi mắt tôi khi đó chỉ chứa đựng hình bóng anh, tôi lấy tay che miệng, hạnh phúc ngập tràn trong ánh mắt.
Lý trí tan biến, niềm tin dâng tràn, tôi nghiêm túc, chân thành đáp: "Em đồng ý, Phó Trì, em yêu anh, rất rất yêu anh."
5.
Tôi từng tự hỏi mình vô số lần: Có hối hận về lựa chọn năm xưa không?
Tôi từng vô số lần nghĩ, dù kết cục có không như ý như vậy, tôi nghĩ, tôi không hối hận vì đã từng yêu nhau.
12 năm đó tuy là một nét bút hỏng trong quãng đời thanh xuân đã qua, nhưng suy cho cùng, đó cũng là chương rực rỡ và dũng cảm nhất.
Vận mệnh tàn khốc nhưng cũng rất nhân từ. Nhân từ ở chỗ, chỉ cần bạn chịu bước tiếp, nó sẽ luôn mở ra cho bạn một con đường.
Tôi chưa bao giờ muốn để tâm đến Triệu Tư Tư, nhưng cô ta được Phó Trì nâng đỡ quá cao. Từ một diễn viên vô danh hạng 18 nhảy vọt lên hàng sao hạng A, bóng dáng cô ta xuất hiện dày đặc trong cuộc sống của tôi.
Khi tôi cúi đầu tìm thông tin liên lạc của bác sĩ sản khoa, tin tức về cô ta lại hiện ra trước mắt.
Một tấm ảnh cô ta tự sướng trong rạp phim, một tấm khác là căn biệt thự rực rỡ ánh đèn cùng hàng dài trang sức và túi hiệu chưa bóc nhãn. Kèm theo dòng trạng thái: [Thái độ xin lỗi cũng không tệ, bổn công chúa tha thứ cho anh đấy!]
Ai cũng nhận ra có người đã bao trọn rạp phim để đi xem cùng cô ta. Và đống túi xách, trang sức kia trị giá không dưới 20 triệu tệ.
Tôi vô cảm tắt điện thoại, trái tim trống rỗng từ lâu đã không còn gợn lên chút sóng gió nào.
Đúng lúc này, tiếng động từ huyền quan vang lên, tôi ngẩng lên nhìn.
Phó Trì vắt chiếc áo khoác trên cổ tay, đang cúi người lấy dép lê. Như cảm nhận được điều gì, anh ta ngước mắt nhìn tôi đang ngồi trên sofa.
"Muộn thế này rồi sao còn chưa ngủ?" Giọng điệu của anh ta nhẹ nhàng như một người vừa kết thúc một ngày làm việc trở về nhà, ân cần hỏi thăm vợ.
Tôi nhìn anh ta, nở nụ cười: "Anh đi xem phim với Triệu Tư Tư à?"
Động tác trên tay Phó Trì khựng lại, anh ta hơi ngạc nhiên nhìn tôi, dường như nghi hoặc vì sao tôi lại hỏi câu này.
Cũng phải, bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên tôi nhắc đến tên Triệu Tư Tư trước mặt anh ta.
Sau thoáng ngây người, anh ta cầm lấy bao thuốc trên bàn trà, rút ra một điếu. Tiếng bật lửa bạc kêu "tách" một tiếng lạnh lẽo.
Phó Trì tựa lưng vào sofa, đốm lửa trên đầu ngón tay đỏ rực, giữa đôi lông mày là sự mệt mỏi tích tụ từ quyền lực và tiền bạc. Anh ta nheo mắt hỏi: "Em để ý sao?"
Tôi nhìn điếu thuốc trên tay anh ta, theo bản năng định đặt tay lên bụng, nhưng rồi lại thôi.
"Lúc tôi để ý, anh có quan tâm không?" Tôi hơi buồn cười hỏi lại.
Anh ta hẳn phải biết tôi đang nói về chuyện của 4 năm trước, sự kiện mở đầu cho cuộc hôn nhân rạn nứt này.
Khi đó Triệu Tư Tư mới 18 tuổi, là một tân binh mờ nhạt, trẻ trung, xinh đẹp. Đó thực sự là độ tuổi đẹp nhất, cô ta sẽ mở to đôi mắt long lanh gọi anh là "Phó tổng".
Lúc đó tôi đã tự tin biết nhường nào, tự tin đến mức nghĩ rằng chỉ cần Phó Trì giữ vững giới hạn thì những kẻ khác có làm loạn đến đâu cũng chẳng thể gây nên chuyện. Nhưng rốt cuộc tôi đã đánh giá quá cao tình yêu của Phó Trì và đánh giá quá thấp lòng chiếm hữu của chính mình.
Anh ta vô thức nói rằng cô ta thú vị, từng bước để cô ta lại gần. Cô ta chúc anh ngủ ngon mỗi ngày qua tin nhắn.
Chỉ có tôi như một kẻ điên, vì quá để tâm nên lý trí sụp đổ.
Nhưng khi ấy, ngay cả cãi nhau anh ta cũng lười không muốn cãi với tôi, chỉ để mặc mình tôi diễn vở trời sụp đất nứt.
Anh ta chỉ nheo mắt, mất kiên nhẫn nói: "Cô ấy hiểu lầm thì anh biết làm thế nào?"
Tôi đỏ mắt, chân trần đứng đó, gào thét đến lạc giọng: "Là anh đê tiện! Nếu anh không cho cô ta cơ hội, làm sao cô ta lại hiểu lầm? Anh không cho cô ta hứa hẹn, sao cô ta lại tự sát vì anh!"
Nếu Phó Trì không hề rung động, cô ta lấy đâu ra tự tin để khiêu khích tôi.
Anh ta nhìn tôi, giọng điệu thờ ơ, lạnh lùng: "Hứa Mạn, trông em bây giờ thực sự chẳng khác gì một người điên."
Khoảnh khắc đó, hai người từng yêu nhau nhất trên đời này dường như trong nháy mắt đã trở thành kẻ thù đáng sợ nhất của nhau.
Thoát khỏi dòng ký ức, trong sự im lặng kéo dài giữa căn phòng trống trải, tôi lại cất lời, giọng điệu kiên định: "Phó Trì, chúng ta ly hôn đi."
Đúng lúc này, điếu thuốc trên tay anh ta cháy đến tận cùng. Anh ta không kịp buông tay, bị bỏng một chút. Anh ta run tay dụi tắt điếu thuốc, sau đó mới ngẩng đầu nhìn tôi.
6.
Chỉ một ánh nhìn, anh ta đã cúi đầu, dường như không còn đủ can đảm để đối diện.
Bàn tay anh ta siết chặt bao thuốc, phát ra những tiếng sột soạt trầm đục. Chẳng ai biết trong khoảng lặng đó, tâm trí anh ta đang xoay chuyển những ý nghĩ gì.
Thật lâu sau anh ta mới mở miệng, giọng nói đứt quãng: "Là vì Triệu Tư Tư sao?"
Anh ta suy nghĩ, chậm rãi nói: "Chỉ cần em nói em để ý, anh có thể khiến cô ta biến mất."
Rốt cuộc từ lúc nào, một Phó Trì từng thuần khiết, rạng rỡ năm xưa lại trở nên tàn nhẫn và ích kỷ như lúc này?
Tôi hỏi anh ta: "Cô ta còn đang mang thai con của anh."
"Đó không phải con của anh." Khóe môi Phó Trì hiện lên nụ cười giễu cợt, "Cô ta nói gì em cũng tin sao? Cô ta bảo là của anh thì sẽ là của anh à? Con của anh chỉ có thể là..."
"Phó Trì." Tôi bình thản ngắt lời anh, "Tôi không quan tâm, Triệu Tư Tư cũng được, Lý Tư Tư cũng được, hiện giờ tôi không hề bận tâm. Thế nên, anh không cần phải nói những lời này với tôi. Tôi chỉ cần anh đồng ý ly hôn."
Dưới ánh đèn huỳnh quang, sắc mặt Phó Trì trắng bệch như tờ giấy. Đáy mắt anh xẹt qua một ý cười b*nh h**n: "Cũng phải, tất nhiên là em không quan tâm rồi. Hứa Mạn em bây giờ chẳng khác nào một mặt hồ tĩnh lặng đã chết, dù anh có chết ngay trước mặt, chắc em cũng chẳng buồn chớp mắt lấy một cái. Em thì còn để ý điều gì nữa chứ."
Tôi đã không còn ý muốn tranh cãi với anh ta. Nhìn anh ta như nhìn một đứa trẻ ngang ngược, tôi đứng lên, "Về việc ly hôn, hy vọng ngày mai anh sẽ cho tôi một câu trả lời."
Giọng nói của Phó Trì vang lên phía sau, khàn khàn u ám: "Nếu anh không đồng ý thì sao? Nếu anh nhất quyết không ly hôn thì sao, Hứa Mạn?"
Tôi đứng ở góc cầu thang, tay vịn lấy lan can, quay người nhìn anh ta.
Người thiếu niên tôi từng yêu sâu đậm dần chồng khít lên bóng hình trước mắt, bi thương dâng lên: "Phó Trì, những năm qua ở bên cạnh anh, tôi không hề hạnh phúc. Nó đang từng tấc một tước đi sự sống của tôi."
Tôi để mặc cho nước mắt rơi, từng câu từng chữ nói rõ ràng với anh ta: "Có những đêm khi đi ngủ tôi đã tự hỏi, liệu ngày mai mình có thể thức dậy được nữa hay không."
Thực ra từ 4 năm trước chúng tôi đã nên ly hôn rồi. Những dằn vặt vô vọng suốt mấy năm qua chẳng qua là vì tôi không cam lòng, cứ mãi tự hỏi tại sao mình phải nhượng bộ vì những người đàn bà khác.
Phó Trì như một bức tượng im lìm, anh ta buông xuôi sức lực, tựa vào chiếc sofa mềm mại. Mái đầu kiêu hãnh gục xuống, bóng dáng anh ta chìm vào bóng tối, không nói thêm một lời nào nữa.
Mạn Mạn Tình Thâm - Qua Chi Chi
Chương 2
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
