7.
Ngày hôm sau tôi thức dậy, Phó Trì đã đi rồi. Nhìn căn biệt thự trống trải, tôi biết anh ta đang trốn tránh.
Tôi không hiểu, đã đến nước này rồi, rốt cuộc anh ta còn muốn điều gì nữa. Nhưng một khi đã hạ quyết tâm ly hôn và nói rõ mọi chuyện, tâm trạng tôi ngược lại lại nhẹ nhõm hơn nhiều. Những áp lực đè nặng suốt mấy năm qua dường như tan biến trong chốc lát.
Ba ngày sau, tập đoàn Phó Thị có một buổi tiệc từ thiện. Trước khi ly hôn, tôi vẫn phải tham dự với tư cách là Phó phu nhân.
Ngày hôm đó, Phó Trì vẫn không xuất hiện, chẳng ai quản nổi anh.
Thế nhưng trong đêm tiệc, tôi lại tình cờ gặp một người quen cũ. Tôi hơi ngập ngừng gọi một tiếng: "Lê Viễn?"
Người đàn ông trong bộ vest lịch lãm, đơn độc, cao ngạo đứng dưới ánh đèn. Anh đang thờ ơ cúi đầu nhìn xuống sàn nhà, mang vẻ lười biếng, xa cách. Khoảnh khắc anh quay người lại, nét mặt lạnh lùng ấy bỗng chốc trở nên ấm áp.
Anh ấy có vẻ do dự rồi mới cất bước đi về phía tôi, lịch sự chào: "Hứa Mạn."
Tôi khá ngạc nhiên khi gặp anh ấy ở đây. Thiệp mời khách mời lần này là do đích thân tôi duyệt gửi đi, đương nhiên tôi nhớ rõ mình có mời anh. Điều tôi bất ngờ là anh ấy lại tham gia sự kiện như thế này.
Lê Viễn nổi tiếng là người kín tiếng trong giới giải trí. Dù nắm giữ nhiều danh hiệu Ảnh đế, bộ phim nào cũng là tác phẩm để đời, nhưng trong giới giải trí, anh sống nhạt nhòa như một "người vô hình". Người hâm mộ thậm chí còn đùa rằng đóng phim chắc chỉ là nghề tay trái của anh.
Tôi nhớ có năm, đối thủ của Lê Viễn vì muốn đào bới scandal của anh mà đã mất ròng rã 3 tháng trời, cuối cùng chỉ đào ra được bảng thành tích học tập xuất sắc từ nhỏ đến lớn. Có thể nói lần "bóc phốt" đó đã trực tiếp đẩy danh tiếng của anh lên tầm cao không thể lay chuyển.
Nghĩ lại thì Lê Viễn vốn là bạn cùng phòng suốt 4 năm đại học của Phó Trì, có lẽ anh ấy nể mặt Phó Trì mà đến. Thời đại học, thỉnh thoảng phòng ký túc xá họ tụ tập, Phó Trì đều dẫn tôi theo, qua lại dần cũng thành quen thuộc.
Tôi vẫn nhớ lần đầu họp mặt cả phòng, khi Phó Trì giới thiệu tôi với Lê Viễn. Cả hai chúng tôi đều thấy sự kinh ngạc trong mắt nhau, vì trước đó chúng tôi đã tình cờ gặp mặt hai lần. Nhưng khi đó, để tránh hiểu lầm, tôi đứng sau lưng Phó Trì nháy mắt với Lê Viễn, anh ấy rất ăn ý mà phối hợp theo.
Thời đó ở đại học S có một truyền thuyết, khoa Công nghệ thông tin có một "ngọn núi lửa" và một "ngọn núi băng". Phó Trì tỏa nắng nhiệt huyết được gọi là núi lửa, còn Lê Viễn thanh cao cô độc chính là núi băng.
Hai người ngang tài ngang sức về cả học thức lẫn gia cảnh, người ngoài thường đem họ ra so sánh, nhưng bạn bè thân thiết đều biết họ còn hơn cả tri kỷ.
Một hạt giống tốt lẽ ra phải đi theo con đường học thuật như Lê Viễn lại đâm đầu vào giới giải trí ngay năm tốt nghiệp, gây nên một cơn địa chấn tại đại học S.
Ngẫm lại thì sau khi ra trường, dường như ngoài việc nhìn thấy anh ấy trên tivi, chúng tôi chưa từng gặp lại.
Tôi ngước nhìn anh, mỉm cười chào hỏi: "Mấy năm nay anh sống tốt chứ?"
Lê Viễn có đôi mắt rất đẹp, lấp lánh như chứa đựng những vì sao. Anh gật đầu: "Tôi khá tốt."
Đã lâu không gặp, sự im lặng bắt đầu bao trùm. Khi tôi định mở lời cáo từ, Lê Viễn bỗng lên tiếng, giọng anh rất nhẹ, phảng phất một nỗi buồn khó nói thành lời: "Mấy năm qua, em sống không vui."
Đó không phải một câu hỏi, mà là một câu trần thuật. Một câu khẳng định có phần không được lịch sự, khá mạo phạm. Nhưng biểu cảm của anh lại vô cùng chân thành. Anh là người trong giới giải trí, chuyện của Triệu Tư Tư chắc chắn anh cũng biết.
Tôi chợt nhớ lại 2 năm trước, Lê Viễn từng gây ra một trận sóng gió trên mạng xã hội.
Đúng như fan nói, anh là người sống vô ưu, không tranh với đời, mặc kệ người trong giới có bôi nhọ hay ké fame thế nào anh cũng chẳng thèm liếc mắt. Duy chỉ có lần đó, khi Triệu Tư Tư mượn tên tuổi anh để tạo tin đồn tự lăng xê mình, anh đã đích thân đăng bài đính chính. Thật khó hình dung một người lạnh lùng như anh lại có thể nghĩ ra những từ ngữ sắc bén để đáp trả như vậy.
Nghĩ đến đây, tôi cười với anh: "Phải, nhưng em sắp thoát khỏi bể khổ rồi."
Lê Viễn hơi nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt có mang vẻ dò hỏi nhưng anh không hỏi, chỉ khẽ cong môi: "Chúc mừng em."
Nụ cười trên môi tôi vô thức rộng mở hơn, đó là nụ cười phát ra từ tận đáy lòng.
Suốt bao nhiêu ngày qua, bất cứ ai nghe tin tôi muốn ly hôn đều lắc đầu bảo tôi ngốc. Họ luôn có những lý lẽ để khuyên nhủ, muốn tôi giữ lại cuộc hôn nhân rách nát này, ngồi vững vị trí Phó phu nhân.
Họ khuyên tôi, không phải Phó Trì chỉ nuôi một cô tình nhân nhỏ thôi sao, đâu phải là không yêu tôi nữa. Họ nói đàn ông ai chẳng vậy, trên đời làm gì có mèo nào chê mỡ, chỉ cần anh ta còn biết đường về nhà là được rồi.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe được hai chữ "Chúc mừng". Tôi nâng ly rượu, vui vẻ chạm vào ly Lê Viễn.
"Lê Viễn, nói gì với vợ tôi mà vui thế?" Cùng với tiếng nói vừa dứt là một bàn tay to đặt lên eo tôi.
Người tôi lập tức cứng đờ, ngay cả bàn tay đang cầm ly rượu cũng trở nên cứng nhắc.
Phó Trì nửa ôm tôi vào lòng, tư thế vô cùng thân mật. Tôi ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm chẳng chút cảm xúc của anh ta.
"Đã lâu không gặp, A Trì." Lê Viễn liếc nhìn tôi một cái, rồi đưa tay về phía Phó Trì, lịch sự xa cách.
Phó Trì dời tầm mắt khỏi người tôi, lười biếng nhìn Lê Viễn, nhếch môi: "Đúng là đã lâu không gặp, tôi sẽ bảo người tiếp đãi cậu chu đáo. Tôi và Mạn Mạn còn có việc, lần sau có thời gian thì gặp mặt..."
Nghe vậy, tôi liếc nhìn Phó Trì, thấy cơ hàm anh ta căng chặt, không rõ đang nghĩ gì.
Tôi chẳng có gì để nói với anh ta, nên chỉ gật đầu với Lê Viễn rồi đi trước một bước.
Tôi không hề biết rằng, phía sau lưng mình, Lê Viễn đã gọi Phó Trì lại.
Anh hỏi Phó Trì: "Năm đó cậu xem cô ấy như báu vật, tôi cứ ngỡ cậu sẽ đối xử tốt với cô ấy cả đời."
Phó Trì đứng yên tại chỗ, mặt lạnh như tiền, ánh mắt nhìn Lê Viễn ẩn chứa cơn giận như muốn nuốt chửng đối phương. Hồi lâu sau, anh ta bỗng cười nhạt: "Có liên quan gì đến cậu không?"
Chính Phó Trì cũng không hiểu mình đang sợ hãi điều gì. Từ thời đại học anh đã biết, gu của Lê Viễn không phải mẫu người như Hứa Mạn.
Không đợi Lê Viễn trả lời, anh lạnh lùng để lại một câu: "Lê Viễn, tránh xa Hứa Mạn ra."
8.
Sau đêm tiệc đó, Phó Trì dường như lại biến mất.
Tôi không ngờ rằng lần gặp lại anh ta lại diễn ra trong hoàn cảnh này.
5 giờ chiều ngày 12 tháng 9, tại tòa nhà thương mại Bách Hoa xảy ra một vụ bắt giữ con tin. Và tôi không may khi bị kẻ bắt cóc kề dao vào cổ làm con tin.
Hiện trường hỗn loạn cực độ, người chạy trốn, người báo cảnh sát, tất cả đều nháo nhào chạy ra ngoài.
Thế nhưng tôi không được phép hoảng loạn. Tôi dùng hết sức để giữ thăng bằng cho cơ thể đang run rẩy, nhưng vẫn không ngăn nổi nỗi sợ hãi tột cùng.
Tên hung thủ gào thét điên cuồng: "Đừng qua đây, không tao giết nó đấy!"
"Gọi cảnh sát tới đây! Bảo cảnh sát tới nói chuyện với tao!"
Người đến sớm hơn cả cảnh sát chính là Phó Trì. Anh ta như vừa chạy từ đâu tới, mái tóc đen rối bời, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, sắc mặt anh trắng bệch đến đáng sợ.
Phó Trì tiến lên vài bước, chọc giận tên bắt cóc: "Đứng lại!"
Anh ta dừng bước, cố gắng kìm nén sự lo âu, giọng vững vàng: "Tôi không qua đó. Anh muốn tiền đúng không? Anh thả cô ấy ra, bao nhiêu tôi cũng đưa. Cảnh sát sẽ không truy cứu anh đâu, tôi đứng ra bảo đảm cho anh."
Tên hung thủ hét vào mặt anh: "Tao không cần tiền! Tao cần công lý! Tao muốn cảnh sát đến đây nói chuyện!"
Phó Trì đặt hết đồ đạc trên người xuống đất, giơ điện thoại cho hắn xem: "Thế này đi, tôi vào thay cô ấy. Tôi là Chủ tịch tập đoàn Phó Thị, anh bắt tôi sẽ có giá trị hơn nhiều. Tôi có thể giúp anh đối thoại với cảnh sát."
Tôi trợn tròn mắt nhìn anh ta, khó khăn mở miệng: "Đừng qua đây... trên người hắn... có... bom."
Phó Trì vẫn tiếp tục thuyết phục. Anh vốn là người rất giỏi thuyết phục lòng người, cộng thêm việc tên hung thủ đang trong trạng thái k*ch th*ch quá độ, hắn thực sự nghe theo lời anh mà tiến hành đổi con tin.
Khi Phó Trì bước tới, tên hung thủ rút ra một con dao khác, đâm mạnh một nhát vào tay anh để đề phòng anh phản kháng, sau đó kề dao vào cổ anh, đẩy mạnh tôi ra ngoài.
Phó Trì nhìn sâu vào mắt tôi một cái, anh ta cúi người phối hợp với tên bắt cóc, giọng khàn khàn: "Chạy ra ngoài, đừng quay đầu lại."
Cảnh sát nhanh chóng đến nơi. Tôi túm lấy tay họ, quay đầu nhìn Phó Trì, van xin họ cứu anh. Họ đưa tôi ra ngoài. Tôi ngồi thụp xuống đất, đầu óc trống rỗng.
Mãi cho đến khi tôi không trụ vững nổi nữa, quỳ sụp xuống sàn, cánh cửa lớn kia mới từ từ mở ra.
Không có vụ nổ nào như dự tính, cũng không có một Phó Trì lạnh lẽo không còn hơi thở. Tôi vịn vào bậc thềm, mặt nhòe nhoẹt nước mắt nhìn Phó Trì đang bước ra, một tay ôm lấy cánh tay bị thương.
Anh bước tới, vòng tay ôm tôi xốc lên. Tôi vùi đầu vào lòng anh ta, khóc không thành tiếng. Lòng đầy lo lắng, tôi gọi anh: "Phó Trì..."
"Ừ, anh đây." Anh ta cúi đầu, khẽ khàng đáp lại.
Tôi gần như khóc nghẹn mà hỏi: "Đến cái chết anh còn không sợ, vậy tại sao, tại sao..."
Tôi không hỏi tiếp được nữa, Phó Trì cũng im lặng không hỏi thêm. Bởi vì cả hai chúng tôi đều hiểu rõ vế còn lại của câu hỏi đó là gì…
Đến cái chết anh còn không sợ, vậy tại sao lại không có can đảm để cả đời này chỉ yêu duy nhất một người?
Phó Trì, cả đời chỉ yêu một người, thật sự khó đến vậy sao?
Im lặng thật lâu, Phó Trì run rẩy ôm chặt lấy tôi vào lòng, giọng nói hèn mọn cầu xin: "Mạn Mạn, sau này chúng ta hãy sống thật tốt bên nhau, anh xin em."
9.
Khi vụ bắt con tin kia được đăng tải rầm rộ trên các trang tin tức, Phó Trì đã ra nước ngoài công tác.
Một ngày trước khi đến bệnh viện phụ sản, tôi đã ngồi trong phòng ngủ rất lâu, rất lâu, từ lúc chim gọi bình minh cho đến tận khi mặt trời lặn về tây. Dù lòng dạ có sắt đá đến đâu, tôi cũng không kìm được mà tưởng tượng đứa trẻ này trông sẽ thế nào, sẽ là một đứa bé nghịch ngợm hay là một đứa bé ngoan.
Tôi đưa tay vỗ về bụng mình, nước mắt rơi lã chã, thầm nói với con một lời xin lỗi.
Xin lỗi vì đã gặp con trong một hoàn cảnh không hợp thời thế này. Xin lỗi vì không thể để con đến với thế giới này.
Thế nhưng, ngay tại bệnh viện, tôi lại gặp Triệu Tư Tư. Tôi mới biết thời gian qua cô ta bị người ta bóc phốt vô số scandal trên mạng, sự nghiệp diễn xuất coi như chấm dứt.
Với tư cách là nạn nhân của cô ta, thật lòng tôi cũng thấy hả hê, nhưng tôi cũng lười buông lời mỉa mai.
Ngay khi tôi định quay người đi vào trong, Triệu Tư Tư chợt phát hiện ra tôi, cô ta lao thẳng về phía này như phát điên. Tôi không kịp lùi lại, nhưng người vệ sĩ luôn theo sát bên cạnh đã kịp thời khống chế cô ta.
Triệu Tư Tư nhìn tôi đầy hằn học, gằn giọng: "Là cô xúi giục Phó Trì bỏ đứa con của tôi đúng không! Hứa Mạn, con khốn!"
Tôi há miệng, nhìn cô ta đầy vẻ không tin nổi, trong phút chốc cổ họng như nghẹn lại.
Triệu Tư Tư gắng sức vùng vẫy, ánh mắt từ nham hiểm chuyển sang đỏ ngầu: "Cô cũng sắp ly hôn với anh ấy rồi, sau khi cô đi, ai làm Phó phu nhân mà chẳng được, tôi đã theo anh ấy bao nhiêu năm rồi cơ mà.
Hứa Mạn, tôi thừa nhận lúc đầu tôi tiếp cận anh ấy là vì tiền, tôi dùng mọi thủ đoạn quyến rũ anh ấy để anh ấy vung tiền đầu tư cho tôi. Nhưng tôi... bây giờ tôi thật lòng yêu anh ấy, tôi thực sự rất yêu anh ấy. Tôi muốn kết hôn với anh ấy, muốn cùng anh ấy đi hết quãng đời còn lại..."
"Triệu Tư Tư," tôi ngắt lời cô ta, bình tĩnh mà độc ác khuyên nhủ: "Lần sau đừng làm kẻ thứ ba xen vào hôn nhân của người khác nữa, thật sự không có kết cục tốt đẹp đâu."
Tôi xoay người đi, mặc kệ cô ta kêu gào sau lưng.
"Hứa Mạn, cô giúp tôi nói tốt với Phó Trì được không, cô bảo anh ấy đừng đuổi tôi đi, có được không..."
Sau trò hề này, tôi thấy mệt mỏi, đứng ở cửa phòng khám rất lâu, ngẩng đầu nhìn ánh nắng rực rỡ chiếu xiên qua cửa sổ, hít một hơi thật sâu rồi kiên quyết bước vào trong.
Vào giây phút sinh mạng nhỏ bé ấy dần dần rời bỏ cơ thể mình, nước mắt tôi dường như cũng đã cạn khô. Đây là lần cuối cùng tôi khóc cho 12 năm thất bại mà đẹp đẽ đã qua.
Sau ngày tôi ở bệnh viện về, Phó Trì từ Luân Đôn bay về nước.
Anh ta tức tốc lao về biệt thự với dáng vẻ phong trần, mắt đỏ ngầu hỏi tôi: "Em đến bệnh viện phụ sản làm gì?"
Tôi nói, tôi đã bỏ đứa bé rồi.
Phó Trì như phát điên, anh ta đập phá tất cả những thứ trong phòng có thể đập được. Cuối cùng, anh chống tay lên eo, ngón tay run rẩy chỉ vào tôi.
"Hứa Mạn, tại sao? Đó là con của chúng ta!"
Anh ta quỳ thụp xuống đất, hai tay ôm mặt, gục đầu lên chân tôi, hai vai không ngừng run rẩy: "Mạn Mạn, đó là... con của chúng ta mà..."
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta. Phó Trì điên cuồng lúc này giống hệt như tôi của 4 năm trước, nhưng lòng tôi không có lấy tia vui sướng, chỉ có bi thương vô tận.
Đứa bé này chẳng qua là do sự mềm lòng vô ý của tôi vào ngày sinh nhật mới khiến anh ta có cơ hội đi quá giới hạn, ngay từ đầu nó đã là một sai lầm.
Tôi thở dài một tiếng: "Phó Trì, ly hôn đi."
"Anh không đồng ý."
Tôi hỏi: "Hay là anh muốn nhìn tôi chết dần chết mòn bên cạnh anh?"
Nghe thấy lời này, đáy mắt Phó Trì run lên. Anh ta đứng sững tại chỗ, ánh mắt nhìn tôi giờ chỉ còn lại sự bất lực và hoảng loạn.
Mạn Mạn Tình Thâm - Qua Chi Chi
Chương 3
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
