Mạn Mạn Tình Thâm - Qua Chi Chi

Chương 5



Phần này tác giả viết riêng, độc lập chứ không nằm trong phần truyện chính, có lẽ là do độc giả kêu gào quá. Tui tìm thấy nên muốn edit luôn để mọi người đọc biết thêm về góc nhìn khác.

1.

Khi Quý Đông Dương đến sảnh tiệc, vừa lúc nghe được câu "Em bằng lòng" của Hứa Mạn.

Ngăn cách bởi biển hoa trắng tinh và ánh đèn rực rỡ, đây là lần thứ hai anh đứng giữa biển người, từ xa chúc cô hạnh phúc.

Sau khi Hứa Mạn ly hôn, anh từng nửa đùa nửa thật hỏi cô liệu có kết hôn nữa không.
Lúc ấy cô mỉm cười: "Có thể có, có thể không. Em vẫn còn trẻ, vẫn còn khả năng để yêu và được yêu. Nếu số phận ưu ái, em cũng không phải hạng người vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn."

Quý Đông Dương thầm nghĩ, đây mới là Hứa Mạn, bao nhiêu năm qua dường như chẳng hề thay đổi. Vẫn luôn dũng cảm, thẳng thắn và nồng nhiệt như thế.

Anh cầm hộp quà trên tay, nói một câu chúc mừng trăm năm hạnh phúc rồi đưa cho cô.
Đó là sợi dây chuyền phỉ thúy trị giá trăm triệu trong một buổi đấu giá.

Hứa Mạn nhận quà, lặng lẽ nhìn anh không nói lời nào.

Quý Đông Dương hai tay đút túi quần, nhún vai cười nói: "Em đừng trách anh, là người ta nhờ vả thôi."

Thực ra suốt mấy năm qua, có một thời gian dài anh ghét Lê Viễn hơn cả Phó Trì, vì trong lòng anh luôn đau đáu một câu hỏi: Lê Viễn dựa vào cái gì?

Nhưng đến khoảnh khắc này, anh đã thông suốt. Không phải ai cũng có thể khiến Hứa Mạn có đủ can đảm để bước vào hôn nhân lần thứ hai, Lê Viễn đã làm được.

Trong phút chốc, Quý Đông Dương phát hiện người đáng ghét nhất vẫn là Phó Trì. Những kẻ phụ bạc chân tình đều đáng xuống địa ngục, cho dù đó có là anh em của anh đi chăng nữa.

Thế là anh chân thành gợi ý: "Nếu em không thích thì cứ vứt vào thùng rác đi, không may mắn đâu."

Hứa Mạn thật lòng cảm ơn, rất vui vì anh đã đến.

Khi Quý Đông Dương bước ra ngoài, thành phố đã chìm trong bóng tối, ánh đèn che lấp cả sao trời.

Yêu từ cái nhìn đầu tiên là vì ngoại hình xinh đẹp, đó là lẽ thường tình, nhưng chẳng có lẽ nào lại yêu thích lại dài lâu đến thế.

Anh tựa vào lan can, cố gắng nhớ lại.

Năm ấy, như phát hiện ra kho báu, anh chặn Phó Trì lại trên con đường rợp bóng cây, hào hứng nói với anh ta: "Cậu có biết trường mình có người tên là Hứa..."

"Phó Trì!" Giọng nói trong trẻo của cô gái trẻ ngắt lời anh.

Quý Đông Dương nhìn thấy Hứa Mạn, giống như một nàng tiên hiện ra từ hư không, chạy về phía Phó Trì.

Anh hỏi Phó Trì: "Hai người quen nhau à?"

Phó Trì "ừ" một tiếng, quay đầu gọi cô lên xe. Hứa Mạn nhảy lên ghế sau xe đạp của anh ta, khẽ gật đầu với Quý Đông Dương.

Tiếng chuông xe lanh lảnh vang lên, chỉ còn mình anh đứng ngẩn ngơ tại chỗ nhìn theo vạt váy của cô khẽ tung bay.

Quý Đông Dương từng có lúc cho rằng, anh và Lê Viễn không thua Phó Trì, mà là thua thời gian.

Nhưng sau này mới biết, chỉ có mình anh là kẻ thua cuộc trước thời gian.

Chứng kiến những năm tháng Phó Trì và Hứa Mạn yêu nhau, Quý Đông Dương không bao giờ nảy sinh bất kỳ ý niệm nào khác nữa. Anh không nghĩ mình có thể làm tốt hơn Phó Trì.

Phó Trì lúc ấy nâng niu Hứa Mạn trong lòng bàn tay, việc gì cũng ưu tiên cô trước nhất, thậm chí dù bị gia đình cắt nguồn kinh tế cũng phải ở bên cô.

Thời điểm họ khó khăn nhất, Hứa Mạn từng lén tìm anh vay tiền, Quý Đông Dương đã chuẩn bị sẵn 100.000. Nhưng cô chỉ mượn đúng 200 tệ, vì giữa mùa đông không kịp đóng tiền điện nên bị chủ nhà cắt điện.

Khi đó vất vả biết bao, nhưng dù vậy Quý Đông Dương cũng không khuyên Hứa Mạn rời đi, cũng không khuyên Phó Trì buông tay.
Vì anh thực sự không nghĩ ra trên đời này còn điều gì có thể ngăn cản họ ở bên nhau.

Không ai ngờ, sau này Phó Trì lại đối xử với cô như thế, lại khốn nạn đến vậy. Nhưng Hứa Mạn vẫn yêu hắn, còn Phó Trì lại cậy vào tình yêu ấy mà ngày càng không biết sợ là gì.

Thật lạ, đáng lẽ anh phải mong một ngày nào đó vừa mở mắt ra đã nghe tin họ ly hôn, nhưng anh vẫn khuyên nhủ Phó Trì, có lẽ vì Hứa Mạn khi đó vẫn chưa buông bỏ được.

Anh đã không dưới một lần nhắc nhở Phó Trì, cứ tiếp tục thế này, hắn và Hứa Mạn sớm muộn gì cũng kết thúc.

Lúc đó, thỉnh thoảng Phó Trì sẽ thẫn thờ không đáp lại, lúc lại cứng giọng bảo Hứa Mạn sẽ không đi đâu cả, giống như đang cố thuyết phục chính bản thân hơn là thuyết phục anh.

Ngày họ ly hôn, Quý Đông Dương tặng Hứa Mạn 10 dây pháo, làm cô bật cười.

Nhớ lại chuyện này, Quý Đông Dương khẽ tặc lưỡi, mặt không biểu cảm nhếch môi.

Chẳng trách Lê Viễn có thể "lên ngôi", ai đời một người tử tế muốn theo đuổi người ta lại đi tặng pháo ngay lúc người ta vừa ly hôn không?

Bên tai văng vẳng tiếng nói cười trong tiệc cưới, anh ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, mỉm cười.

2.

Năm 39 tuổi, Phó Trì được chẩn đoán mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

Khoảnh khắc biết bệnh tình, anh bình tĩnh hơn bất cứ ai.
Tại tầng 65 tòa nhà văn phòng, anh đứng trước cửa kính sát đất, vô cảm nhìn xuống ánh đèn thưa thớt dưới mặt đất.

Anh bỗng nhớ, cũng từng có một người đã dày công chăm sóc dạ dày của anh.

"Đồ ăn tính hàn không được ăn, em nói bao nhiêu lần rồi, Phó Trì?"

"Món canh này tuy vị không ngon, nhưng em đã hỏi bác sĩ Hách rồi, uống nhiều cái này tốt cho tì vị."

"4 tiếng trước khi ngủ không được ăn gì, không tốt cho dạ dày đâu, ráng chịu một chút nhé, sáng mai chúng ta ăn sáng sớm."

"Không được uống rượu nữa đâu đấy, em sẽ bảo Tiểu Chu trông chừng anh, xem ai dám mời anh uống rượu."

Ngay cả trong 4 năm cuối đó, cô rất ít khi quản anh nữa, nhưng chỉ cần cô còn ở bên cạnh, anh vẫn sẽ tự giác uống thuốc, dưỡng bệnh như một thói quen tự nhiên.

Mãi đến khi cô hoàn toàn rời đi, những thói quen này dường như sụp đổ chỉ sau một đêm rồi tan biến mất.

Bao nhiêu năm qua, không ai dám ép anh uống rượu, cũng không ai dám khuyên anh đừng uống nữa.

Có lẽ hôn nhân mang lại cho đàn ông sự ỷ lại đến không biết sợ, còn mang lại cho phụ nữ tầng tầng lớp lớp gông xiềng.

Lần đầu tiên cãi nhau với Hứa Mạn, anh thấy cô như người điên, cũng tự hỏi liệu mình có còn yêu cô không.

Nếu không, tại sao rõ ràng biết cô không có cảm giác an toàn, mà anh vẫn hết lần này đến lần khác để những người đàn bà khác vượt quá giới hạn?

Anh thực sự thích Triệu Tư Tư sao? Không hẳn.

Trong hoàn cảnh đó, dù là Triệu Tư Tư hay Trần Tư Tư thì có gì khác biệt đâu.

Hứa Mạn cảm thấy anh đối xử với Triệu Tư Tư rất khác biệt, nhưng lúc đó anh không hề có ý đồ gì với cô ta, nên anh không cho rằng mình sai.

Đến tận bây giờ, Phó Trì mới biết sai lầm lúc đó ngu xuẩn đến mức nào. So với tình cảm thuần khiết trước sau như một của Hứa Mạn, chính anh là người đã làm vẩn đục cuộc hôn nhân này.

Thế nên, Hứa Mạn mới lạnh lùng nhìn anh: "Phó Trì, đừng chạm vào tôi, tôi thấy anh bẩn."

Lúc đó, vì chưa làm chuyện gì quá giới hạn nên anh không thể hiểu nổi: "Em làm loạn cái gì?"

Quý Đông Dương nói không sai, anh chính là cậy vào việc Hứa Mạn yêu anh, tự tin đến mức tưởng rằng Hứa Mạn cả đời này sẽ không rời xa mình. Nếu không, sao anh có thể bắt nạt cô như thế? Không dỗ dành, không nói lời yêu, ngay cả khi cô nổi giận cũng chẳng còn quan trọng.

Đến sau này, cô thực sự không quản anh nữa, nhưng lúc đó anh vẫn chưa nhận ra điều đó có nghĩa là gì.

Còn về chuyện tại sao lại giữ Triệu Tư Tư bên cạnh, thời gian quá lâu rồi, anh cũng chẳng nhớ rõ.

Nhưng cô ta quá to gan, Phó Trì đã từng cảnh cáo cô ta phải biết an phận thủ thường.
Biết chuyện Triệu Tư Tư chạy đến trước mặt Hứa Mạn, trong một khoảnh khắc anh thấy tay chân lạnh toát.
Đặc biệt là khi đó, khó khăn lắm anh mới ngồi xuống nói chuyện tử tế với Hứa Mạn một lần, anh chỉ là chưa kịp xử lý Triệu Tư Tư mà thôi.

Ngày hôm đó, anh không nhìn Hứa Mạn lấy một cái mà đi thẳng đến tìm Triệu Tư Tư.

"Cô đang làm gì?" Khi anh đến, thấy Triệu Tư Tư đang ngồi giữa đống túi xách hàng hiệu, cúi đầu soạn tin nhắn điện thoại, thấy anh thì hốt hoảng cất máy đi.

Phó Trì ngồi xuống sofa, Triệu Tư Tư quỳ bằng đầu gối bò đến cạnh chân anh, cố nén sợ hãi để nũng nịu: "A Trì, hôm nay anh giật tóc người ta đau quá."

Anh nhìn cô ta cười nhạt, sự lạnh lẽo trong mắt khiến người ta run rẩy: "Tôi có từng nói với cô là đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa không?"

Người Triệu Tư Tư cứng đờ, tay sờ bụng: "Em mang thai rồi."

"Chuyện từ bao giờ?" Anh bóp chặt cằm cô ta, lực tay như muốn nghiền nát xương cô ta.

"Hai tháng trước, ngày anh bàn hợp tác với Vân Thịnh, anh... anh say..." Triệu Tư Tư dùng hết sức muốn gạt tay anh ra.

"Ngu xuẩn," Phó Trì thu lại nụ cười, cạn kiệt kiên nhẫn: "Say hay không, tôi lại không tự biết sao?"

Anh đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cô ta: "Đừng để tôi nhìn thấy cô nữa."

Triệu Tư Tư ngã ngồi xuống đất, lúc này cô ta mới hiểu, với anh, cô luôn là loại người gọi thì đến đuổi thì đi.
Cô phản bội, cắm sừng anh ta, anh ta cũng chẳng bận tâm hay chấp nhặt, vì không yêu không thích nên mới không để tâm.

Cô ngẩng đầu, cười hỏi một câu không tự lượng sức: "Nếu người cắm sừng anh là Hứa Mạn, anh cũng sẽ không tức giận sao?"

Phó Trì hỏi lại: "Cô là cái thá gì?"

Dĩ nhiên, anh cũng chẳng phải hạng tốt lành gì. Anh sẽ xử lý tất cả, chỉ cần những thứ này biến mất, họ có thể quay lại như xưa.

Sau khi Phó Trì đi, Triệu Tư Tư nhìn vào bài đăng trên Weibo, một màn kịch tự biên tự diễn về sự cưng chiều giả tạo.

Cô biết, những năm qua cô ngấm ngầm hay công khai khiêu khích, Hứa Mạn đều thấy hết. Cô muốn Hứa Mạn biết khó mà lui, vì muốn ép Hứa Mạn mà cô đã tự đi vào đường cùng.

Phó Trì sẽ không cần cô nữa, anh ta sẽ không cần một người đàn bà đã bị kẻ khác chạm vào. Dù vậy, cô vẫn không cam tâm.

Cô không cam lòng tốn bao công sức mới đi đến bước này, chỉ vì Hứa Mạn chiếm cái danh chính thất mà có thể đè đầu cưỡi cổ cô khắp nơi.

Phó Trì cũng chẳng yêu thương gì Hứa Mạn, nếu anh ta thực sự yêu Hứa Mạn, việc gì anh ta phải tìm đến cô.

May mà Phó Trì không bao giờ quan tâm dư luận mạng xã hội, những thứ cô đăng tối nay Phó Trì sẽ không thấy, chỉ có Hứa Mạn thấy mà thôi.

Nhưng cô không ngờ, Phó Trì, người vốn định tha cho cô, lại vì bài đăng đó mà nổi điên hủy hoại cô hoàn toàn.

Lúc đó, Triệu Tư Tư vẫn không hiểu nổi, rốt cuộc Phó Trì có yêu Hứa Mạn hay không?

Nhưng có lẽ điều đó chẳng quan trọng, vì bản tính đàn ông vốn dĩ luôn thích tự làm khổ mình.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...